Zô học đã đc 1 tháng. Tính ra cũng nhanh gớm. Cái môn Triết học ớn tới tận óc. Kể ra thì cũng hay nhưng nhìn cuốn giáo trình dày cợm là thấy ngán rùi. Đọc 1 trang mắt liền nhắm lại, đọc 2 trang đi vào cõi mớ. KO khóe thi rớt môn này . Zậy mà ham hố cho cố, đi đăng ký thi olympic Mác-Lênin . Kể ra mình cũng khùng và rãnh thiệt. Hk 1 học 5 môn. Zậy mà còn thấy oải. Cái môn tin học đại cương cứ zô ngồi nghe lý thuyết, rùi word... Ko buồn ngủ sao đc. Học cái trường này, mà ko đúng, là dân kinh tế thì phải năng động. Bởi zậy nên đi tham gia mấy cái câu lạc bộ để rèn luyện và cốt để làm cho mình nnăg động, tự tin hơn chứ cũng chẳng ham hố j mấy. Mấy anh chị khóa trên truyền lại là phải luyện cho chai cái mặt ra, ko biết nhục là j Làm sao luyện đc đẳng cấp đó nhỉ?? Ko thi lại 1 lần thì ko phải là sinh viên. Nhưng hi vọng ko phải thi lại miếng nào. Đời sv mới chỉ bắt đầu Học còn phảiđi kèm nhiều cái kỹ năng, nghe ra học còn mệt hơn phổ thông. Hôm nay cũng rãnh rãnh, post mấy cái nhảm nhảm. Mà cũng hok nhảm lắm, cũng có ích á chứ
Cách nghĩ Hôm nay tôi có thể:
Phàn nàn tại sao trời cứ mưa hoài, hay có thể cám ơn vì đám cỏ đã được tưới đủ nước.
Buồn rầu vì không có nhiều tiền hơn thế này, hay vui mừng vì tình trạng tài chính eo hẹp hiện tại sẽ kích thích mình mau chóng hoạch định những kế hoạch làm giàu trong tương lai.
Tuyệt vọng về tình trạng sức khỏe đang ngày càng giảm đi theo tuổi tác hay hoan hỉ rằng mình vẫn đang sống đấy chứ.
Cằn nhằn vì cha mẹ đã không đáp ứng được tất cả những thứ mình cần, hay cảm thấy biết ơn vì họ đã sinh mình ra trên cõi đời này.
Chảy nước mắt vì những bông hồng đầy gai nhọn, hay tán dương rằng "hóa ra trong những cái gai lại có hoa hồng".
Than khóc vì bạn bè đã bỏ mình đi hết, hay chờ đợi những mối quan hệ tốt đẹp hơn.
Rên rỉ vì phải tất tả chạy xe đến cơ quan cho kịp giờ, hay vui mừng vì mình đang có một công việc thật tốt.
Tự hỏi rằng tại sao mình lại phải đi học, hay hăm hở đến lớp vì sắp được mở mang đầu óc và tiếp thu kho tàng kiến thức rộng lớn của nhân loại.
Kêu ca vì một đống việc nhà đang chờ, hay cảm thấy vinh dự vì mình có thể tự chăm sóc cho nơi trú ẩn của tâm hồn và thể xác...
Phía trước mỗi người là một ngày với biết bao nhiêu biến động. Ngày hôm nay của bạn sẽ là một ngày như thế nào tùy thuộc hoàn toàn vào bạn. Cũng giống như công việc của một nhà điêu khắc, bạn phải tự kiến tạo một ngày mới cho mình khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện. Tất cả tùy thuộc vào cách nghĩ của bạn. Nếu bạn nghĩ hôm nay là một ngày tuyệt vời, hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời; nếu bạn nghĩ mọi việc thật tệ, bạn sẽ bị bao phủ bởi những áng mây đen.
Một lời khuyên: Hãy suy nghĩ lạc quan, hãy phân tích mọi chuyện theo hướng tích cực và biết hài lòng với những gì đang có.
Vô tình đọc được 1 câu chuyện rất ý nghĩa trên báo hoa học trò. Truyện này đáng để cho mình suy ngẫm nhiều. Tự nhìn lại mình....Và cũng thật khâm phục những nhân vật trong truyện. Họ.có 1 tình yêu thật trong sáng Luôn cạnh em!
1. Anh ấy đã rời xa tôi chính xác là 3 năm 25 ngày. Tôi nhớ mãi cái ngày hôm ấy, một ngày thứ sáu buồn. Lẽ ra hôm ấy là ngày đoàn tụ, lẽ ra phải là ngày cực kỳ vui vẻ, cực kỳ hạnh phúc của chúng tôi. Vì ngày ấy đánh dấu một sự kiện quan trọng, anh ấy mang về tấm bằng Thạc sĩ loại ưu của một trường Đại học danh tiến bên Mĩ. Anh ấy luôn là niềm tự hào của gia đình và cả với tôi nữa. Hôm ấy còn là ngày chấm dứt khoảng thời gian dài đằng đẳng mà chúng tôi xa nhau. Vậy mà đau đớn thay, thứ sáu ấy lại chính là ngày anh ấy và tôi sẽ mãi mãi xa nhau.
Chuyến bay đưa anh ấy từ Mĩ trở về quê hương Việt Nam đã gặp tai nạn. Cái tin dữ ấy ập đến làm tim tôi thắt lại, tai tôi không còn nghe thấy gì nữa, tất cả mọi thứ xung quanh đều như tan biến, trong đầu hoàn toàn trống rỗng và hình như tôi không còn biết mình đang ở đâu ? Khi bạn đang mong đợi, kì vọng về sự trở về từ một nơi xa của người thân mình nhưng lại được nghe thông báo người ấy đã không còn nữa vì chuyến bay chở người ấy đã gặp tai nạn thì bạn sẽ có cảm giác thế nào ? Chắc chắn sẽ giống với tôi. Mọi thứ trong đầu bạn như bị xáo trộn, bạn sẽ như một người mất hồn và thậm chí sẽ không thể khóc được vì sự việc ấy đến quá bất ngờ và quá nghiệt ngã. Từ hôm ở sân bay trở về, tôi suy sụp hoàn toàn, suốt ngày cứ tự nhốt mình trong phòng và không còn thiết ăn uống gì nữa.
2. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên tôi và anh ấy gặp nhau. Năm đó tôi vẫn còn là học sinh cấp 3, chính xác hơn là giữa năm 11. Chiều hôm ấy tôi đạp xe từ trường về nhà và phải băng qua một cái dốc khá cao, tôi gắng sức đạp lên đến đỉnh dốc rồi theo quán tính mà lao thẳng xuống. Tôi bóp phanh từ từ để giảm tốc độ của xe khi xuống dốc, ai ngờ…cả hai cái phanh tự dưng lại đứt cùng một lúc. Lúc ấy nói thật là bất khả kháng, đành phải tập trung mà lách mấy chiếc xe đi bên cạnh và cả trước mặt nữa. Tình hình đã tương đối nằm trong tầm kiểm soát rồi, thế nhưng khi xe lăn bánh đến cuối dốc thì lại va phải chiếc xe máy đang rẻ sang đường . May mà người lái xe nhanh tay lái chệch sang một bên nên xe tôi chỉ vướng vào bàn đạp của xe máy. Chân tôi bị mấy vết thương nhỏ ngoài da không đáng kể. Phù! May mà không có gì nghiêm trọng, mặt tôi tái mét.Hic…Nhưng khác với tôi, người con trai lái chiếc xe ấy lại bình tĩnh xử lí một cách khéo léo và đầy bản lĩnh. Anh ấy vội bước xuống xe, hỏi xem tôi có làm sao không, trong khi chân anh ý lại bị một vết thương rõ to do xe tôi gây ra. Chúng tôi vội di chuyển ngay vào vỉa hè vì xe cộ trên đường mỗi lúc một đông hơn. Anh ấy liên tục hỏi tôi có sao không, có đau ở đâu không trong khi vết thương ở chân anh ấy đang chảy máu khá nhiều. Trong cặp của tôi lúc nào cũng sẵn băng cá nhân và thuốc cầm máu. Ưu tiên cho thương binh loại nặng, tôi nhanh chóng băng vết thương cho anh ấy rồi sau đó đến mình.
Nghe giọng anh ấy, chính xác không phải là người ở đây, giọng Hà Nội chuẩn 100%, vì tôi là chuyên gia nghiên cứu giọng của tất tần tật mọi nơi trên đất nước Việt Nam mà. Tôi và anh ấy nói chuyện lăn tăn một lúc để lấy lại tinh thần^^. Đấy, tôi đoán đâu có sai, người Hà Nội 100%.Anh ấy có họ hàng trong này nên vào đây chơi cho biết đó biết đây. Cuộc nói chuyện của chúng tôi chỉ diễn ra khoảng 2 đến 3 phút gì đấy. Vì đã trễ lắm rồi, tôi còn phải về nhà không thì ba mẹ lại lo. Trước khi về, anh ấy hỏi xin số điện thoại của tôi, nhưng…tất nhiên là tôi không cho vì chỉ mới lần đầu gặp nhau mà sao lại phải thế ? Anh ấy nói rằng lần đầu gặp tôi thì hình như đã có cảm giác gì đấy mà ngay cả chính bản thân mình cũng không hiểu nỗi. Ui dào, khó tin quá. Mấy cái trò tỉnh tò vớ vẫn kiểu này thì tôi gặp nhiều rồi. Không quan tâm. Mục tiêu bây giờ của tôi chỉ là cố gắng học tốt để có thể thi đậu vào Đại học Kinh Tế thành phố mà tôi hằng ao ước. Mấy cái chuyện yêu đương linh tinh ấy chỉ làm mất thời gian quý giá của tôi mà thôi. Thấy tôi tỏ vẻ chần chừ, anh ấy hỏi xem tôi có giấy bút không, anh ấy sẽ ghi lại số điện thoại của mình. Anh ấy nói liên lạc hay không thì tuỳ tôi, nhưng hy vọng tôi sẽ liên lạc vì thật sự quý tôi.
Haizzzzzzzzz. Tôi đạp chậm rãi chiếc xe mất phanh về nhà. Nói thật, tối hôm đó tôi cũng suy nghĩ về những gì anh ấy nói vì ánh mắt anh ấy nhìn tôi quá chân thật đến nỗi lòng tôi cũng có chút gì đấy xao xuyến. Thế nhưng suy nghĩ ấy lại bị chính những mục tiêu tôi tự đặt ra cho mình bấy lâu nay đè bẹp^^. Từ năm cấp 2 tôi đã tự vạch ra mục tiêu cho bản thân mình, rằng không những đậu vào Đại Học mà phải với một số điểm cao như những gì anh họ tôi đã làm được. Và một khi đã vào Đại học thì sẽ cố gắng có học bổng, sẽ có một công việc tốt trong tương lai và rồi sẽ chăm sóc ba mẹ thật tốt hay thậm chí sẽ có điều kiện đưa ba mẹ đi du lịch nước ngoài như những gì gia đình tôi luôn ao ước. Thú thật từ ấy đến giờ tôi chưa từng để ý hay nói đúng hơn là thích một anh chàng nào đó, thậm chí là hot boy. Chẳng giống như đám bạn trong lớp tôi gì cả. Và phải chăng tôi cũng thật lạnh lùng với những ai đã thích mình ? Có lẽ vì chính những mục tiêu tự đặt ra cho mình đã làm lòng tôi đóng lại ? Nhưng thôi, mặc kệ những điều khó nghĩ ấy, mục tiêu đã đặt ra thì phải làm cho được, vì bản thân và vì gia đình thân yêu. Cả núi bài tập đang đợi tôi giải quyết kia kìa ! Hết việc học trên trường, bài vở kinh khủng, rồi cả việc học thêm. Tất cả dần làm tôi quên đi sự việc hôm ấy và quên luôn cả tờ giấy có số điện thoại của chàng trai mà định mệnh đã sắp đặt cho tôi. Ngày lại ngày, tháng này đến tháng kia, năm này nối tiếp năm nọ.
Năm cuối cấp việc học càng căng thẳng hơn và năm này sẽ có một kỳ thi quyết định tôi có thực hiện được mục tiêu của mình hay không ? Kỳ thi quan trọng ấy rồi cũng đã đến, tôi làm bài không tệ, có thể yên tâm phần nào. Giờ chỉ việc chờ kết quả chính thức nữa thôi! Kết quả làm tôi và cả nhà sướng rên. Điểm của tôi lọt vào top 10 cao điểm nhất trường và tất nhiên tôi sẽ được học thẳng ngành học mà tôi mong muốn. Ngay chiều hôm biết cái tin tuyệt vời ấy, tôi chạy xe máy đến quán café Dandelion, quán café mà tôi thích nhất. Vì sao tôi thích à ? Không khí ở đấy ấm áp lại yên bình, âm nhạc thì hay cực, những bản hoà tấu êm ả, du dương cùng cung cách phục vụ tuyệt vời của nhân viên, nhưng quan trọng hơn ở đây tôi là chính tôi. Ở nơi đây, nỗi buồn của tôi như tan biến còn niềm vui thì như được nhân lên nhiều lần, ở đây tôi mặc sức ngắm mọi thứ, từ những dòng người tấp nập ngược xuôi trên đường, đến trời mây, cây cối. Tôi có thể ngồi hàng giờ ở đây chỉ để nhìn thậm chí là ngẩn ngơ. Buồn cười thế đấy!
Và cũng thật tình cờ, tôi lại gặp anh ấy một lần nữa, gặp cái người mà tôi đã va phải năm 11 ấy. Lần thứ hai chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau cũng vào một buổi chiều thứ sáu, nhưng lại trong một không gian khác, không phải ven đường mà lại là một quán café đầy thú vị. Hôm nay, tôi mới thực sự nhìn kĩ anh ấy. Từ dáng người dong dỏng cao đến khuôn mặt, cái mũi cao cao, mái tóc ngắn được cắt gọn gàng, cả ánh mắt nhìn tôi đầy trìu mến và nụ cười ấm áp quen thuộc của năm nào. Anh ấy hỏi thăm tôi và về cả cái chân bị va quẹt năm ấy. Lại còn gọi tên của tôi và hỏi cả kết quả thi Đại học vừa rồi nữa chứ ! Bất ngờ thật, tại sao anh ấy lại biết tên mình được nhỉ ? Và sao biết năm nay tôi thi Đại học ? Tôi ngớ người, nhưng rồi cũng nhớ ra năm ấy tôi mặc đồng phục trường, có cả bảng tên trên áo thì tất nhiên tên và lớp tôi học anh ấy cũng có thể biết được. Suy luận của tôi khá logic và chính xác đấy chứ ? Chắc chắn là thế mà! Tôi trả lời rằng mình đậu vào Đại học Kinh tế ở đây, anh ấy đã nói lời chúc mừng và nở một nụ cười đầy hạnh phúc. Lạ thật đấy! Khó hiểu??? Anh ấy nói rằng từ lần đầu tiên gặp tôi cho đến bây giờ thì đã quay lại thành phố này đến ba lần, kể luôn lần này. Lấy cớ đến thăm họ hàng nhưng sự thực là hy vọng sẽ gặp lại tôi. Sau thì lại hỏi tôi sao từng ấy năm trời không hề liên lạc gì với anh ấy ? Ui, tôi chỉ biết cười trừ vì cũng chẳng còn nhớ tờ giấy có số điện thoại của anh đã ở đâu nữa. Mà sao tôi chẳng biết tí tẹo gì về anh ấy thế nhỉ ? Tất nhiên là phải hỏi cho ra lẽ rồi…Tôi hỏi về cái chân bị thương của anh ấy, rồi cả họ tên, bao nhiêu tuổi,…và tại sao phải đến thành phố này nhiều lần chỉ để gặp tôi ? Anh ấy tên Tuấn, đang học năm 3 tại Học Viện Quan Hệ Quốc Tế Hà Nội. Choáng quá! Thiên tài ấy chứ, thi vào trường ấy đâu có dễ, cả đất nước Việt Nam này chỉ có mỗi một trường đấy thôi ! Tiếp tục cuộc trò chuyện, anh ấy nói lần này nhất định phải xin được số điện thoại của tôi. Anh ấy nói rằng :”Anh sẽ không để mất em một lần nữa đâu!” Ôi, choáng tập hai. Tôi đã là gì của anh ấy đâu chứ. Làm như quen lâu rồi ý. Tôi nói rõ mục tiêu, ước mơ của mình trong tương lai và cũng đề cập đến việc chẳng có suy nghĩ về việc có bạn trai. Chỉ vậy thôi! Anh ấy hỏi tôi có tin vào tiếng sét ái tình không ? Tôi trả lời là không. Nhưng anh ấy nói rằng: “ Anh lại tin đấy, em à! Vì ngay từ hôm đầu gặp em , được nói chuyện với em thì hình như đã có thứ tình cảm gì đấy rồi. Chưa bao giờ anh lại có cảm giác như vậy. Anh cũng có mục tiêu và có những suy nghĩ khá giống em. Mục tiêu hàng đầu của anh sẽ là tốt nghiệp loại ưu tại Học Viện ấy, rồi tiếp tục sang nước ngoài học thêm, sau đó sẽ trở về Việt Nam làm việc. Và anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ có người yêu, em à! Vậy mà lần đầu gặp được em anh dường như đã tìm thấy được một nửa của mình. Có được kỳ nghỉ nào, anh cũng cố gắng bay vào đây những mong gặp được em, dù anh biết tỉ lệ ấy là rất nhỏ. Mỗi khi vào Sài Gòn, lần nào anh cũng đến quán café này. Anh không biết tại sao ? Phải chăng vì không khí ở đây phù hợp với tâm trạng của anh. Và cũng thật may mắn làm sao, tại nơi này anh đã gặp được em”. Tôi không biết nữa, vừa có cảm giác nao nao, vừa khó nghĩ?
Tôi chưa bao giờ nghĩ trong cuộc sống này lại có những tình huống bất ngờ như thế và cũng kỳ lạ thay tôi lại rơi vào chính cái tình huống lạ kỳ ấy. Một anh chàng xuất hiện, đã làm cho cuộc sống vốn yên bình và giản đơn của tôi bị đảo lộn. Thôi thì đành vậy, ai bảo tôi cũng có cảm tình với anh ấy và ai bảo anh ấy lại quá nặng tình với tôi. Bạn biết không, tôi thật hạnh phúc khi có anh ấy bên cạnh. Có lẽ tôi là người con gái hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất trên đời này. Nhưng anh ấy lại nói rằng: “Anh thật sự may mắn khi gặp được em, em à! Và chắc chắn anh là người hạnh phúc nhất trên trái đất này khi có em cạnh bên !”. Một điều bất ngờ nữa đã đến, ba tôi lại là bạn thân từ ngày xưa của bố anh ấy, vì lí do chiến tranh nên đôi bạn thân đã xa nhau và hoàn toàn bị cắt đứt liên lạc. Bây giờ tình bạn ấy đã lại được kết nối. Bạn có tin trong cuộc sống này lại có phép màu hay không ?...
3. Đã một tuần lễ trôi qua, tình trạng của tôi dường như không hề khởi sắc, tôi thức trắng cả tuần và giờ đây đã kiệt sức, tôi thiếp đi. Và tôi đã gặp anh ấy trong thế giới riêng của chúng tôi. “ Anh thực sự buồn vì người con gái kiên cường mà anh yêu sao lại trở nên yếu mềm như thế ? Em lúc nào cũng lạc quan, vui tươi, vậy mà bây giờ đứng trước mặt anh em hoàn toàn như một người xa lạ, mất hết sức sống, mất hết hy vọng và cả dở dang việc học hành. Những hoài bão, những mục tiêu mà em đặt ra đâu cả rồi ? ”, cái giọng nói ấm áp, thân quen ấy cất lên. Tôi khóc và ôm chầm lấy anh ấy, tôi cảm nhận được hơi ấm, từng nhịp đập của con tim anh ấy, cái ôm đầy tình cảm và cả ánh mắt ấm áp dành cho tôi. “ Em nhớ anh nhiều lắm, tại sao anh lại bỏ em mà đi thế hả ? ”. Cũng lại là cái cốc đầu yêu và nụ cười rạng ngời của anh ấy: “ Ngốc ạ, anh đâu có đi xa, lúc nào anh cũng tồn tại trong trái tim của em mà và trong tim anh, hình ảnh của em cũng mãi mãi được khắc sâu. Trong thực tế chỉ là anh không bên cạnh em như trước đây, nhưng ở sâu trong trái tim em, anh vẫn mãi ở đấy và vẫn luôn cạnh em đấy thôi! Em không quan tâm cho sức khoẻ của mình, làm anh buồn lắm. Nhưng lại càng buồn hơn khi em làm cả bố mẹ anh và em lo lắng.
Anh không còn bên cạnh để chăm sóc cho bố mẹ được, thì em phải là người làm việc đấy thay anh chứ, cả học thay anh và làm những gì mà anh chưa làm được. Em hiểu ý anh chứ ?”. Tôi giật mình tỉnh dậy lại gọi tên anh ấy suốt. Giấc mơ ư ? Nhưng tôi lại thấy anh ấy rõ mồn một, nghe và ghi nhớ từng lời anh ấy nói. Anh ấy nói đúng tôi phải làm thay những gì anh ấy đang làm, tiếp tục những gì anh ấy chưa thực hiện được và thôi hành hạ bản thân mình.
Cuộc đời là vậy, khi bạn tưởng chừng mình sẽ đi trên con đường mình chọn suốt cả cuộc đời thì lại có những biến cố xảy ra làm xuất hiện những con đường mới và bạn sẽ phải tiếp tục chọn để có thể đi tiếp con đường ấy. Và tôi, tôi đã chọn một con đường tối ưu nhất để tiếp tục đi. Mãi cho đến tận bây giờ, khi tôi đã thực sự quen với việc không có anh ấy bên cạnh, thực sự đã vững vàng hơn trong cuộc sống, tôi lại muốn chia sẻ với các bạn những người chưa yêu, đang yêu và đã yêu hãy thực sự trân trọng từng giây, từng phút bên những người mình yêu thương từ gia đình, bạn bè cho đến một nửa của bạn. Và các bạn ơi, hãy sống hết mình với cuộc đời này, đến khi ngoảnh lại ta sẽ không thấy hối tiếc vì đã để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa. Cuộc sống luôn tràn ngập những điều kỳ diệu nếu có những con người biết trân trọng cuộc sống ấy !
Today is my birthday ( 15/8, nice number ^^). I really happy. Since 12 a.m, I have given wishes. Someone said "18, I reach adulthood" ( become a citizen ).For me, Although growing-up, I continue mischievous. But maturity in my actions. I just passed the exam. Next month, I will go to the University of Economics, Hochiminh City. Life is so beautiful. Thank Bau, Hoai, Banh Tet, Meo,Hao, Nga, Sherlock, ka ka lovestranporter, muitendenvn.....and many different friends on opera. I love all my friends .
(Dân trí) - Người thợ mộc già chuẩn bị nghỉ hưu. Ông nói với chủ thầu xây dựng kế hoạch từ bỏ công việc để sống một cuộc sống nhàn nhã hơn với gia đình. Ông sẽ rất nhớ những khoản tiền lương nhưng ông cần phải nghỉ. Những người ở lại có thể xoay sở được. Người chủ rất tiếc khi phải chứng kiến người công nhân giỏi của mình ra đi. Ông hỏi người thợ mộc liệu có thể giúp ông xây thêm một ngôi nhà nữa được không. Người thợ mộc nhận lời, nhưng dễ nhận thấy rằng trái tim ông đã không còn dành cho công việc.
Ông đã mất đi lòng hăng hái nhiệt tình. Ông không để tâm huyết và sự khéo léo của mình vào ngôi nhà. Ông chọn những vật liệu có chất lượng thấp.
Khi người ngôi nhà đã hoàn thành, ông chủ thầu tới xem và giao chìa khóa cửa cho người thợ mộc. “Đây là ngôi nhà của ông” - người chủ nói - “món quà của tôi dành cho ông”.
Thật hổ thẹn! Nếu biết đang xây ngôi nhà của chính mình, hẳn ông đã làm theo một cách khác hẳn. Giờ ông phải sống trong ngôi nhà không tốt chút nào.
Chúng ta cũng vậy. Ta tạo dựng cuộc sống của mình một cách điên cuồng, thích đối phó thay vì hành động, sẵn sàng chấp nhận những điều chưa tốt.
Tại những thời điểm quan trọng, chúng ta không dành cho công việc nỗ lực lớn nhất, rồi lại cảm thấy sốc khi nhìn lại cái mình đã tạo ra. Nếu nhận ra sớm hơn, hẳn chúng ta đã làm nó thật khác biệt.
Hãy nghĩ bạn như người thợ mộc, và nghĩ về ngôi nhà của bạn. Mỗi ngày bạn đóng một cái đinh, đặt một tấm ván, hay dựng một bức tường. Hãy xây một cách có suy xét. Đó là cuộc sống duy nhất mà bạn sẽ dựng nên. Thậm chí nếu bạn chỉ sống trong ngôi nhà ấy thêm một ngày nữa, ngày đó đáng được sống một cách tử tế, đàng hoàng.
Cuộc đời của bạn ngày hôm nay là kết quả của thái độ và cách chọn lựa của bạn trong quá khứ. Cuộc đời của bạn ngày mai sẽ là kết quả.
Wên 1 người thật khó, có lẽ ai cũng tin điều này. Dù rằng dối lòng là mình đã wên nhưng tận sau trong đáy trái tim, mình vẫn nhớ và vị trí của người đó trong lòng mình vẫn ngự trị, ko hề thay đổi. Sau những đổ vỡ xảy ra, hình bóng ấy vẫn hiện diện như 1 kỉ niệm khắc khoải khó wên. Thỉnh thoảng bản thân vẫn nhớ về ngừoi đó và về những kỉ niệm đẹp đẽ của 1 thời gian hạnh phúc.
Có lẽ đơn phương hay ko đơn phương j cũng như nhau, đều cảm thấy bùn về những đổ vỡ ko đáng tiếc. Nhưng ở đây, N nói tới những người đơn phương. Người ta nói đơn phương là 1 tình yêu đẹp nhưng nó cũng có vị đắng riêng của nó. Có lẽ người đơn phương là những người hay 'ăn dưa bở nhất'. Tại sao ư? Mình và người ta có mối wan hệ bạn bè anh em thân thiện bình thường, và rùi, mình......thích người ta. Mình ko dám chắc người ta có thích mình hay ko? Càng ngày mình càng thích người ta. Rùi bắt đầu để ý người ta nhìu hơn, wan tâm tới người ta hơn, mún hiểu hơn về người ta và tìm hiểu về tiểu sử người ta. (Nhưng tìm hiểu thui chứ cũng nhìu người có dám làm cái j đâu). Hay lén nhìn người ta và chợt mỉm cười khi thấy người ta cừoi và vui vẻ. Tất nhiên mọi điều mình làm đều diễn ra trong lặng lẽ, ngừoi ta ko hề hay bít j. Có người nào đó bít về tình cảm của mình và khuyên dũng cãm bày tỏ đi. Nhưng đâu phải ai cũng dám làm điều đó khi chưa nắm chắc tới 50% cơ hội. Ngừơi ngoài cuộc thường tỏ hơn người trong cuộc nhưng đôi khi người ngoài cuộc ko hiểu rõ được những j mình cảm nhận. Và mình vẫn ko dám bộc lộ tình cảm của bản thân. Thích người ta, ko dám nói, điều đó cũng thật bùn nhưng con tim có lý lẽ riêng của nó. Bản thân mình sợ nói ra sẽ làm đổ vỡ hết tất cả mối wan hệ bấy lâu nay giữa 2 người. Mối wan hệ đó cứ như rào cản vô hình khó có thể xóa bỏ. THích đơn phương người ta, cũng là lúc mình ảo tưởng nặng nề . Đôi khi bắt gặp 1 nụ cười hay 1 hành động vô tình nào đó cũng khiến bản thân sướng ngất ngây và nghĩ rằng người ta cũng thích mình. Đôi khi bản thân cũng phải bật khóc vì lờ mờ nhận ra người ta chả có j với mình cả. Thật mệt mỏi và đôi khi mún từ bỏ. Nhưng tại sao bản thân vẫn típ tục, bám lấy những ảo tưởng vô hình đó như bám lấy cái phao cứu sinh. Lý trí ko điều khiển nổi trái tim. Điều j đó cứ níu kéo, khiến bản thân tiếp tục ảo tưởng. Tình cảm chăng? Sự lưu luyến chăng? Hi vọng chăng? Và cứ thế, ngày wa ngày, bản thân hi vọng......hi vọng.và hi vọng....CHo tới 1 ngày có 1 điều j đó xảy ra, bản thân mới vỡ lẽ ra , nhận ra bấy lâu nay mình tự ảo tưởng và người ta KO HỀ THÍCH MÌNH.
Bùn, đau đớn, thất vọng, hi vọng sụp đổ, tình cảm cũng trở nên chai lì, mún khóc cho lòng vơi đi. CÓ lẽ điều đó sẽ giải thoát cho bản thân, khiến bản thân nhẹ nhõm hơn. Nhưng khó lòng mà wên ngay được.
Bây h N lại nhớ tới bản thân mình ngày đó, đêm wa thấy anh trong mơ làm N nhớ tới anh và nhớ lại những tình cảm dành cho anh. Ngừoi ta nói rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, sẽ làm vơi đi tất cả. Nhưng chắc phải cần 1 thời gian dài, rất dài để trái tim lại bình ổn. Và hình ảnh anh sẽ ko vơi đi trong lòng N, N sẽ giữ lại tất cả những điều đó cho riêng mình để nhớ rằngmình đã từng thích anh. Dù bây h bít được trong lòng anh có lẽ ko có vị trí của mình, anh chỉ coi mình như người bạn, người em bình thừong thì N cũng không hối hận mình đã từng thích anh. Dù sao thời gian thích anh N cũng cảm thấy hạnh phúc. KO bít ngày mai sẽ ra sao, anh sẽ như thế nào đốivới N ( lại ảo tưởng òy) nhưng ngày mai sẽ khác. Dù sao yêu người đã là 1 điều hạnh phúc. Tất cả những j trong wá khứ đã là của wá khứ, N coi nó như 1 kỉ niệm và sẽ đón chờ những điều tốt đẹp của ngày hôm nay, của ngày mai. Ngày mai sẽ tới, tưong lai sẽ tới. TOMORROW WILL COME!