Skip navigation.

Log in | Sign up

Tạm biệt con

,

Một lần nữa duyên mẹ con lại không trọn.

Một lần nữa, mẹ không đưa con đi hết được đọan đường vốn chỉ có 9 tháng 10 ngày để con được nhìn thấy ánh mặt trời.

Quần áo, vật dụng của con mẹ đã giặt sạch thơm, gấp gọn gàng để chờ con. Vậy mà ........

20 tuần 5 ngày trong bụng mẹ, mẹ mong con hiểu được hết tấm lòng và tình cảm của ba, mẹ và anh Hai dành cho con, và sớm quay lại với ba mẹ nhé con!

Thương con!!!

Mất cái nhiệt kế lò rồi, huhu

Tự nhiên làm siêng, lau chùi lò nướng cho sạch. Lau sạch xong định test lại coi nhiệt độ có còn bị khùng ko mà tìm hòai ko thấy cái nhiệt kế lò đâu :no: . Lục tung cái bếp lên cũng ko thấy. Ko biết bỏ mất ở đâu rồi. Ráng căng óc ra nhớ coi có đem đi đâu hay cho ai mượn ko mà ko nhớ nỗi. Hic, sao đầu óc mình lúc này tệ quá. Quên trước quên sau. Giờ hổng lẽ đi mua cái mới??? Định tới tháng sau làm bánh SN mình mà giờ tìm ko thấy nhiệt kế thì căng. Chiffon và gateau mà ko đo đúng nhiệt là tiêu. Hu hu hu awww

Thêm một bài học về nuôi dạy con thành người

- Lựa chọn nào cũng có lý của nó, miễn trước hết trẻ em phải trở nên con người có giáo dục... Còn nó muốn làm gì, trở thành ai, thành cái gì? Đó phải là quyết định của chính nó.

Ngày đó đi dạo ở Bờ Hồ (Hà Nội), tôi chứng kiến một cảnh tức cười: Một cô tây da trắng, chừng 35 tuổi, lững thững đi bộ đến gần Thủy Tạ; đằng sau cô là một bé con tây khóc tức tưởi đi theo. Một bà người Việt chứng kiến sự việc, bực tức kéo tay cô tây, chém gió, nhắc nhở: “Mẹ cái kiểu gì vậy, con khóc mà cứ lờ tịt!”. Sẵn biết tiếng Anh, tôi dịch đoạn đó cho cô.

Cô tây quay sang nhờ tôi giải thích cho bà người Việt: “Cháu 3 tuổi rồi, hôm nay trời nắng đẹp, không gắt, cháu ăn sáng no nê, tắm sạch, đại tiểu tiện xong rồi, không ốm đau gì, vậy không có lý gì phải khóc cả! Cháu nó hờn đòi bế vô cớ… không chiều được! Lúc nào cháu thực sự mệt thì mẹ con sẽ cùng nghỉ.”

Cô muốn con cô đi bằng chính đôi chân của cháu.

Khác biệt Đông - Tây

Tính tự lập của trẻ con trong các gia đình phương Tây được hun đúc từ rất sớm

Trong khá nhiều trường hợp, các bậc cha mẹ phương tây khác hẳn các bậc cha mẹ Á đông, trong đó có người Việt, về cách dạy con.

Rời vú mẹ, trẻ con phương tây thường được/bị đặt ngồi trên ghế riêng để tự ăn. Sang nhà nhiều bạn gốc Anglo, tôi thường thấy cháu bé mới hai, ba tuổi, ngồi trên ghế cao, thắt dây bảo hiểm, ăn sáng. Nhiều khi các cậu bỏ thìa, bốc thẳng tay vào bát bột lúa mạch vốc đưa lên miệng, khi vội, các cậu bưng bát úp, “trát luôn” lên mặt, ăn cho nhanh.

Còn ở Việt Nam, ta thấy ông, bà, cha hoặc mẹ của trẻ, mấy năm nay thêm ô-sin, thường bưng bát chạy theo dùng thìa đút cho trẻ nhỏ. Ngay ở các nhà giữ trẻ, các cô nuôi dạy trẻ vẫn hàng ngày tập trung các cháu, xúc đứa này một miếng, đứa kia một miếng… Roi và đũa cả được dùng để thiết lập “đồng thuận.”

“Trong gia đình, thiết lập những nền nếp và thời gian biểu thường rất dễ, nhưng thực hiện phải kiên trì”. Rachel, người mẹ ở Sydney có cặp sinh đôi trai năm nay 6 tuổi kể:” Chúng tôi quy định đúng 8.30 tối là các cháu phải vào giường, mẹ hoặc bố sẽ đọc cho một hai trang truyện, rồi ngủ. Nếu không ngủ thì cứ nằm im cho anh/em ngủ.”

Ngược lại, anh chị tôi người Việt trước ở quận Hai Bà Trưng, hiện định cư ở vùng Cabramatta, thản nhiên: “Bố mẹ thức bao lâu thì trẻ con thức bấy nhiêu.” Nhiều khi mải xem phim Hàn Quốc, SEA Games thu từ VTV từ Việt Nam, anh chị bỏ bẵng cho hai con lăn lộn thức tận 11, 12 giờ đêm, lăn ra ngủ khi chúng quá mệt.

Tính tự lập của trẻ con trong các gia đình phương tây (Anglo) ở Sydney cũng được hun đúc bằng cách các cháu được tham gia vào các hoạt động trong nhà. Rửa bát, quét nhà, hút bụi, hoặc đổ rác thường là những phần trong thời gian biểu của trẻ con. Tôi đã đọc ở sách đâu đó rằng lứa tuổi từ 4 đến 6, trẻ con rất muốn bắt chước và hưng phấn làm việc giúp đỡ bố mẹ, cái nết bắt đầu từ đó. Nếu nuông các cháu qua giai đoạn này thì việc tạo nền nếp sẽ khó hơn nhiều.

Trừ những gia đình cực kỳ giàu có, rất hiếm gia đình Úc có người giúp việc. Thảng hoặc có cha mẹ nào quá bận bịu, thì trả tiền có người đến dọn nhà độ vài tiếng một tuần, trong lúc chủ nhà đi vắng. “Cậu cứ tưởng tượng cảnh nhà mình toàn người thân, tự nhiên có ai lạ lẫm đi ngễu nghện trong nhà? Chướng ghê lắm,” đồng nghiệp Diana của tôi nói.

Một ví dụ về việc ô-sin làm hỏng việc nhà là chuyện hai người bạn tôi: Chồng là kỹ sư xây dựng người Anh, vợ là trưởng phòng PR tài giỏi người Úc-Anglo, sống ở Singapore và sinh cháu Michael, nay 7 tuổi. Do anh lẫn chị đều đi làm cả ngày, nên Michael bị giao phó cho cô giúp việc người Philippines. Sau một thời gian ngắn cháu Michael bắt đầu nói thứ tiếng Anh "bồi" của cô giúp việc, đòi bế, đòi đút thức ăn, và ăn vạ nếu không có ai nựng.

Tập quán ở những vùng đông di dân Việt và Á Đông ở Úc, nói chung, vẫn có thói quen bố mẹ “bao cấp” con cái. Con làm gì bố mẹ cũng đắm đuối giúp, hy sinh tất cả cho học tập. Trong trường trung học của con tôi, ít khi thấy học sinh gốc Á châu tham gia vào các hoạt động ngoại khóa như thể thao, nhạc, họa hay công tác từ thiện do trường tổ chức. Chúng dành phần lớn thời gian vào học thêm, ngay từ lớp 7, để luyện thi đại học(!)

Lao động, giao tiếp và tự quyết

"Cần nuôi dạy trẻ thành người có bản
lĩnh, suy nghĩ độc lập"

Hai “thiếu gia” nhà tôi, hồi 9 và 13 tuổi, nghe trẻ con hàng xóm xui khiến, một hôm về xung phong rửa xe cho bố. Tôi kiếm cho mỗi cậu một đôi găng cao su và dạy cách trộn nước rửa, xoa xà phòng và xì nước. Hai cậu “phá phách” nửa buổi chiều, ướt sũng nước vì chúng vác vòi bơm tấn công nhau, nhưng cũng rửa xong chiếc xe. Rồi chúng khoe rằng có bác hàng xóm, sức yếu, thấy vậy đã sang nhờ lần sau rửa xe của bác, bác hứa trả mỗi cậu 10 đô. Hai cậu giờ rất khoái rửa xe vì vừa có tiền ăn kem, vừa được dịp xịt nước đánh trận.

Những công việc nhỏ quanh khu phố ở Sydney cho trẻ con gồm đi đưa quảng cáo, đẩy xe báo đi bán ngày thứ bảy hoặc chủ nhật, hoặc theo xe bán kem phụ giúp khi nghỉ học. Thi thoảng tôi thấy những toán thiếu niên, lớp 7 lớp 8 đi vào các khu phố quyên tiền giúp người nghèo, người tàn tật, hay tài trợ những chương trình cứu hộ biển ở Sydney. Dĩ nhiên đằng sau các toán thiếu niên đó là cha mẹ hoặc thầy giáo lái xe đưa chúng đi. Họ bao quát cảnh giác, sẵn sàng bảo vệ các cháu nếu có manh nha những nguy hiểm về ấu dâm hay bạo lực.

“Tính tự tin và khả năng suy nghĩ độc lập của trẻ con bắt nguồn từ khả năng giao tiếp. Ví dụ, nếu ai gọi điện đến nhà, cháu nghe điện thoại, nói chuyện đàng hoàng. Biết chào, và cám ơn người đã gọi đến,” cô giáo Jo ở tây Sydney giảng giải.

Lyn, bà mẹ 4 con ở vùng Ryde, tây bắc Sydney nhận xét: “Gặp ai cũng chào, biết cám ơn và giải thích cám ơn ‘vì việc gì?’ (thank you for….) chứ không cám ơn suông, và hiểu thế nào là ‘lời hứa.’ Đã hứa thì phải làm. Không làm thì giải thích vì sao không làm. Đó là những căn bản trong giao tiếp mà trẻ con tuổi nào học cũng không quá sớm.”

Kỹ năng ứng xử và giao tiếp (communication and interpersonal skills) là tiêu chuẩn tiên quyết trong tuyển dụng công việc ở khắp nơi trên thế giới. Giới trẻ phương Tây thường tự tin đi du lịch ba lô hay thoát ly công tác nước ngoài vài tháng đến vài năm nhưng phần nhiều không mắc vòng tội lỗi. Mà dẫu có mắc nạn, thì thường chúng biết tự đứng dậy.

Khi trò chuyện với con cái, tôi thường thấy cha mẹ ở Úc khơi gợi: Về việc này thì con quyết định ra sao? Và các cô cậu nhỏ rất khoái khi được tự quyết định, dẫu sự việc chỉ liên quan tới những điều nho nhỏ như mặc áo màu xanh hay màu đỏ. Cũng có lần tôi thực ấn tượng khi nghe một thiếu nữ 15 tuổi bàn về hoạt động của hội Chữ Thập Đỏ quốc tế ở Đông Timor. Cháu nói đã quyết định sẽ đóng chút ít tiền riêng của cháu vào quỹ giúp đỡ người mù chữ ở đất nước mới mẻ đó.

Tận cùng của giáo dục là gì?

Ước muốn của con người ta là đa dạng, mà hoài bão của tuổi trẻ thật vô bờ bến.

Kiếm vài bộ áo quần hàng hiệu xịn, xe thể thao bóng bẩy và xả láng ở khách sạn năm sao hay tập đi quyên tiền giúp đỡ người nghèo? Chăm lo doanh nghiệp để kiếm việc, dành mua nhà rồi mua thêm nhà cho thuê, hay chu du thế giới học khôn? Quyết chí làm quan hay đắm say vào con đường nghệ thuật thơ ca, văn sĩ hay thể thao? Quyết lấy cho được một tấm chồng giàu hay vợ triệu phú để hãnh tiến, hay vào đại học kiếm bằng PhD... Nhiều, nhiều nữa các lựa chọn.

Lựa chọn nào cũng có lý của nó, miễn trước hết trẻ em phải trở nên con người có giáo dục. “Con tôi lớn, phải thành người tự lập, có bản lĩnh, suy nghĩ độc lập và ứng xử cho ra hồn người,” bạn tôi nói. “Còn nó muốn làm gì, trở thành ai, thành cái gì? Đó phải là quyết định của chính nó.”

Nguồn : http://www.chiasetinhthuong.org/diendan/showthread.php?p=47798#post47798

Thơ "Mầm non Sapa"

, , ,

Ui cha, bài thơ gì mà dài. Các bé lớp mầm làm sao thuộc hết, vậy mà con cũng thuộc. Đọc vanh vách. Nghe cũng cảm động ghê chứ :happy:

MẦM NON SAPA

Buổi sáng thức dậy
Mẹ đưa đến trường
Sương còn đọng cỏ
Ướt lối em đi

Ngôi trường em kìa
Đẹp quá đi thôi


Từng bước từng bước
Em đến bên cô

"Thưa cô con đến"
Cô nhoẻn miệng cười
Khen con "Ngoan quá!"
"Chào mẹ đi con"


Mẹ nhìn gật đầu
Con học ngoan nhé
Vâng lời cô dạy
Kính thương cô nhiều
Nhớ nhé con yêu


Này hoa này lá
Nào xoài nào cóc
Nào cam nào chanh
Tô điểm thêm đẹp
Ngôi trường của em
Còn kia cầu tuột
Xích đu vòng xoay
Thôi hẹn chiều nhé
Chúng mình cùng chơi


Rồi mai khôn lớn
Nếu phải xa trường
Con nguyện xin nhớ
Ngôi trường đầu đời


Cám ơn ai dựng
Cho con trường này
Bốn chữ thân thương
"MẦM NON SAPA


Góc thiếu của vòng tròn - Câu chuyện ngụ ngôn về thiếu và đủ

Câu chuyện ngụ ngôn về “thiếu” và “đủ”

Hắn thiếu một góc, và hắn rất buồn về điều đó.

Hắn bắt đầu đi tìm góc còn thiếu của mình.

Hắn đi về phía trước, hát mấy câu hát thế này:
"Ô, ta đi tìm một góc bị thất lạc,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc,
A ha, lên đường nào, đi tìm góc bị thất lạc".

Có lúc, hắn phải chịu cái nắng thiêu đốt của mặt trời,

Tiếp đó lại là trận mưa lạnh,

Có lúc bị tuyết làm cho lạnh cóng. Nhưng sau đó mặt trời lại hiện ra sưởi ấm hắn.

Có lẽ vì hắn thiếu một góc không thể lăn nhanh được. Nên đôi lúc dừng lại nói chuyện với bác giun,

Hoặc hít hà hương thơm của hoa,

Cũng có lúc hắn lăn nhanh, vượt qua cả bọ cánh cứng,

Cũng có lúc để bọ cánh cứng vượt qua.

Khi vui, chính là những lúc thế này đây...

Hắn tiếp tục đi, vượt qua cả biển lớn.
“Ô, ta đi tìm một góc bị thất lạc,
Đi qua cả chân trời góc bể,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc”.

Vượt qua cả ao sâu, rừng rậm.

Trèo đèo,

Trượt dốc,

Cho đến một ngày, xem này!
“Ta đã tìm thấy một góc bị thất lạc rồi.”
Hắn reo lên!
“Ta đã tìm thấy góc bị thất lạc,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi
Ta tìm thấy rồi...”
“Chờ chút đã” Cái góc nhỏ nói
“Đừng có hát cái gì đường xá xa xôi...”

“Tôi không phải là cái góc bị thất lạc của anh,
Tôi không phải là cái góc của ai cả.
Tôi là góc của riêng tôi .
Cho dù là góc bị thất lạc của ai đó đi chăng nữa,
Tin chắc tôi không phải là của anh.”

“Ồ”, Hắn buồn buồn nói
“Xin lỗi đã làm phiền”
Hắn lại tiếp tục lên đường

Hắn tìm thấy một góc khác,

Nhưng lại nhỏ quá!

Còn cái góc này thì lại lớn quá!

Cái góc này lại quá nhọn!

Cái góc này lại quá vuông vắn!

Có một lần, hắn tìm thấy một góc thiếu vừa xinh... Nhưng hắn giữ không chặt.

Cái góc khuyết bị rơi mất.

Lần khác, hắn tóm chặt quá,

Khiến nó vỡ vụn.

Hắn lại tiếp tục lên đường,

Và gặp phải không ít hiểm nguy.

Rơi xuống vực,

Đụng đầu vào tường đá,

Sau đó, một ngày kia, hắn lại gặp được một cái góc khác, có vẻ rất hợp.

“Halo” hắn chào.
“Halo” cái góc kia chào.
“Cậu là một góc bị thất lạc của ai phải không?”
“Không”
“Thế thì cậu chỉ là góc của cậu thôi à?”
“Tôi có thể là một góc bị thất lạc của ai đó, và cũng là một góc của riêng tôi.”
“Cậu không muốn làm một góc của tôi có đúng không?”
“Không hẳn là như thế.”
“Có lẽ chúng ta không thật hợp nhau lắm...”
“Đừng nói vậy...”

“Thế nào?”
“Cảm giác rất tuyệt!”

Rất hợp!
Hợp quá đi mất!
Phù, rốt cục thì cũng tìm thấy! Tìm thấy rồi!

Hắn lăn về phía trước, vì không khuyết góc nào nên hắn càng lăn càng nhanh. Từ trước tới giờ, chưa bao giờ lăn nhanh như thế.

Cũng không thể thưởng thức hương thơm của hoa,

Bươm bướm cũng không ghé chân đậu lên mình hắn,

Mà hắn cũng không thể hát bài hát vui vẻ của hắn nữa.
Hắn chỉ có thể hát rằng:
“Ta đã tìm được một góc thất lạc của ta...”

Hắn lại tiếp tục hát:
“Ô, khao khao khơ khớ y khao,
Khao khao khơ khớ y khao,
Khản khẩy khủ khẩn khu kha khẻo khảo khảo...”
Ôi trời,
Hắn chẳng thiếu thốn gì,
Mà sao không hát được nữa thế này.

“Mình hiểu rồi.” Hắn nghĩ. “Có nguyên do cả đây”
Và hắn dừng lại.

Nhẹ nhàng thả góc thiếu kia ra.

Rồi ung dung đi tiếp,

Hắn vừa đi, vừa khe khẽ hát:

“Ô, ta đi tìm một góc bị thất lạc,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc,
A ha, lên đường thôi,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc.”



A ha, lên đường thôi,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc...

Vấn đề chín chắn...

Theo quan sát của tôi trong nhiều năm qua, tôi phát hiện ra rằng, chưa có ai có cuộc đời hoàn mỹ không khiếm khuyết cả, mỗi người đều có thiếu sót.
Có người cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc, thu nhập cao, nhưng lại mắc bệnh vô sinh; Có người tài sắc vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình lại trắc trở; Có người gia đình giàu có, nhưng con cháu không hiếu thuận; Có người có vẻ rất tốt số, nhưng cả cuộc đời đầu óc chỉ rỗng tuếch.
Trong cuộc sống của mỗi người, đều bị thượng đế vạch một khuyết. Anh không muốn có nó, nó vẫn bám theo anh như hình với bóng.
Trước kia tôi cũng đã từng hận những thiếu sót trong cuộc đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, khiếm khuyết trong cuộc đời, giống như cái gai trên lưng ta, luôn luôn nhắc nhở ta khiêm tốn và phải biết thương người hơn.
Nếu không có những buồn khổ, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chúng ta sẽ chẳng thể an ủi người bất hạnh ta bằng trái tim đồng cảm.
Tôi cũng tin rằng, cuộc sống không nên hoàn thiện quá, có khiếm khuyết, để may mắn đến với người khác cũng là một điều hay.
Anh không cần phải có mọi thứ, nếu anh có đủ, người khác sẽ thế nào?
Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, tôi sẽ không so đo với người khác, ngược lại, tôi càng quý những gì mình đã có hơn.
Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho anh, anh sẽ nhận ra rằng, những cái anh có, nhiều hơn những gì anh không có.
Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời anh, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của anh sẽ vui hơn và cởi mở hơn.
Nếu anh là một con trai, anh chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai... Hay anh không muốn có ngọc để có một cuộc sống yên lành?!
Nếu anh là một con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, anh sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!
Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có một ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là một món đồ cổ quý giá. Anh muốn làm ống đựng tiền như thế không?!
Hãy ghi lại từng câu trả lời của anh mỗi khi anh nghĩ đến... Cho đến một ngày nào đó, câu trả lời của anh không thay đổi... Khi đó, anh đã đủ chín chắn!
Tìm một người hiểu bạn... Và hãy mong bạn là người hiểu anh ấy...
Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác. Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình.
Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình. Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người.
Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước. Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; vì chị ở trong trái tim tôi!
Hãy tin rằng luôn có một ai đó dành riêng cho mình, và tiếp tục cuộc hành trình...

(sưu tầm từ internet)

Bị phạt

, ,

Hôm qua con bị mẹ phạt.

Thật ra chuyện la hay phạt con thì cũng ko có gì mới lạ lắm, nhưng phạt như hôm qua thì con mới bị lần thứ 2.

Đi học về là con bày đồ chơi ra để chơi. Lúc nào mẹ cũng căn dặn là chơi xong, con phải tự dọn đồ chơi. Ví dụ tô màu thì con có thể bày tập, giấy, bút màu ra bàn, nhưng vẽ xong con phải dọn gọn gàng rồi mới chuyển qua chơi thứ khác. Hoặc sau khi chơi xong tất cả thì con phải dẹp hết đồ chơi vô thùng và để đúng chỗ. Lúc nhỏ, con rất ngoan và làm đúng theo lời mẹ. Nhưng khoảng hơn 1 năm trở lại đây thì tình hình ngày càng tệ. Mẹ phải nhắc, phải la và phải dọn phụ thì con mới chịu làm. Và đặc biệt chỉ có mẹ nói con mới nghe. Ba hay Út nói con đều phớt lờ :irked:

Tối hôm qua cũng vậy, còn bày đầy phòng khách hết. Bút chì màu, đồ xếp hình, tập vẽ ..... rải tứ tung trên nền nhà. Mẹ nói con dọn, con ko chịu và bắt đầu khóc lóc. Mẹ cho con thời gian để dọn và chỉ rõ trên đồng hồ. Nếu tới số 12 mà con dọn chưa xong thì những cái nào con chưa dọn, mẹ sẽ cho vào thùng rác. Con ỷ y như thường ngày nên ngồi khóc làm nũng, dọn 1 cái thì khóc hết 5 phút. Tới giờ đã định, con dọn chưa xong, mẹ liền hốt hết cho vô bao xuống bỏ rác. Con khóc, la hét, hoảng loại, cuống cuồng, rồi thẫn thờ. Con đưa tay quơ quào trên nền nhà "Mẹ ơi, mất hết rồi, mất đồ chơi rồi". Mẹ thấy mà đau lòng lắm con ơi. Mẹ phải nuốt nước mắt vô trong để làm mặt nghiêm với con.

Ban đầu mẹ đã định quăng đám đồ chơi đó đi thật cho con sợ. Nhưng rồi thấy con như vậy, mẹ ko nỡ. Kéo con vô lòng, nhẹ nhàng nói cho con biết tại sao mẹ làm vậy. Không phải mẹ ko thương con, ko phải mẹ muốn quăng đồ chơi của con. Do con không nghe lời mẹ nhiều lần, con ko biết giữ gìn đồ chơi, con không chịu dọn dẹp sau khi chơi. Mẹ nhắc nhở nhiều lần con ko nghe nên mẹ mới làm vậy. Phải tới hơn 15 phút sau con mới ngưng khóc. Mẹ dắt con đi tắm. Thay đồ cho con xong, mẹ lại hỏi con lần nữa rằng hồi nãy như vậy con sai hay đúng. Lần sau con có dám như vậy nữa không. Con hứa với mẹ là không nên mẹ mới nói là mẹ tha cho con, mẹ ko quăng đồ chơi con nữa. Nếu con còn tái phạm 1 lần nữa thôi thì sẽ không còn gì để chơi đâu nha con.

Tuy mẹ la con như vậy, làm dữ với con như vậy nhưng con không bao giờ hờn hay giận mẹ hết. Khóc lóc xong thì cũng theo mẹ như sam, nói chuyện với mẹ vui vẻ như lúc nãy ko có gì. Mẹ thương con nhất điểm đó. Mẹ biết con đang ở giai đoạn terrible three nên cũng cố gắng kềm chế những cơn nóng giận để nhẹ nhàng chỉ bảo con. Thế mà cũng có lúc mẹ ko kềm nổi. Thôi thì cả 2 mẹ con mình cùng cố lên nào. Con ngoan hơn, mẹ cũng sẽ "dễ chịu" hơn chứ ko dữ như bà phù thủy nữa, con nhé!