Skip navigation.

Nob's Diary

Sống...là phải cố gắng!

STICKY POST

Advertising Corner for NobPC

NobPC
+ Chuyên cung cấp máy tính và linh kiện chính hãng, giá hợp lý, dịch vụ chu đáo, phục vụ nhiệt tình, mọi lúc (24/24), mọi nơi (tại Hải Phòng).
+ Tư vấn lắp đặt triển khai hệ thống mạng, hệ thống cửa hàng Game Online (hoặc Offline), hệ thống máy chấm công, tổng đài điện thoại...
+ Cung cấp các dịch vụ: sửa chữa, bảo trì máy tính và thiết bị văn phòng. Xử lý các sự cố máy tính, máy văn phòng, thiết bị công nghệ thông tin....


* Liên hệ ngay để được tư vấn miễn phí 24/24:
- Mr. Nghĩa
- Điện thoại: 0912 925 098 (24/24)
- Y!M: nghia1237 (giờ hành chính)
- Email: nghia1237@yahoo.com.vn

Yêu đơn giản chỉ là...


Là bạn đã bắt đầu thích 1 ai đó mà chưa dám nói ra vì sợ người kia chưa chắc đã thích mình.

Tất nhiên là 1 tình yêu nhỏ chỉ dành cho 1 cô gái nhỏ mà thôi.

Bạn thích yêu 1 ai đó mà có thể cãi nhau với bạn hoài mà không chán
Nó cũng chỉ đơn giản là khi bạn muốn nhìn người đó 1 lúc mà không dám.

Mỗi buổi sáng thức dậy người đầu tiên bạn chợt nghĩ tới là người ấy.
Đơn giản là bạn đã bắt đầu cảm thấy 1 số rắc rối đang đến.
Đơn giản là khi phải đi xa bạn cảm thấy lưu luyến... Và bạn đã yêu 1 chút rồi đó!

Tình yêu đơn giản là khi bạn nhớ tới người ấy muốn gọi điện, gọi xong mà chẳng biết nói gì.
Đơn giản là gọi điện không biết nói gì mà chỉ muốn nghe thấy giọng nói của người đó.
Đơn giản là ghi nhớ từng lời nói của người đó

Đơn giản cũng chỉ là muốn giới thiệu tất cả những gì mình có cho người đó xem.

Khi bên cạnh người đó bạn thờ ơ rồi khi xa cách bạn lại đi tìm kiếm.
Đơn giản là chẳng biết nói yêu thế nào cả... (chẳng đơn giản tẹo nào).
Đơn giản chỉ là có những chuyện mà chỉ 2 người hiểu mà không ai có thể hiểu được.

Đơn giản là nhìn ảnh người đó mà bạn cười như chưa bao giờ được cười mà không hiểu lí do tại sao.
Đơn giản khi nghe người đó hát mà bạn cứ nghe đi nghe lại mãi mà không chán.

Đơn giản là khi đi ngoài đường bạn nghĩ tới người đó bạn phá lên cười, mọi người tưởng bạn bị hâm... Có khi nào bạn đã bắt đầu hâm vì một ai đó chưa?
Đơn giản là bạn thích bị gọi là hâm.


Tình yêu đơn giản là bạn yêu cả nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa.

Sưu tầm

Bến đỗ bình yên

Anh làm việc trong môi trường cạnh tranh lành mạnh của một viện nghiên cứu khoa học. Công việc sớm chiều bên những ống nghiệm, việc ai người ấy làm, không liên can đến kinh tế, càng không ảnh hưởng đến quyền lợi sát sườn của ai.

Anh sống cuộc sống êm ả, bình lặng như chính con người anh. Điều đó khiến em vui bởi anh giúp em cân bằng cuộc sống.

Môi trường làm việc của em là quyền lực, thăng tiến và kiếm tiền. Con người ta thường sử dụng cách dẫm đạp lên người khác để tự nâng mình lên và đương nhiên, em là đứa làm thuê, sẽ là bàn kê cho những bước tiến của họ.

Em bức xúc mỗi lần họ bắt nạt em, lấy sai xót của em làm quà tặng để tâng công cho bản thân. Và khi ấy, em nức nở tìm đến anh.

Có lẽ ban đầu anh đã không thể tin, anh không nghĩ cuộc đời này lại chật hẹp đến vậy, lòng người lại chỉ bằng cái móng tay như thế, anh vẫn luôn hi vọng vào sự văn minh, công bằng nơi đây, đời sống vốn dĩ phải có màu hồng như anh thường nghĩ.

Sau rồi anh cũng hiểu ra, tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nó. Anh đúc rút tặng em: "Hãy cứ làm việc đi. Chúa Trời vẫn đang dõi theo ta đó". Em hiểu, với anh khi nào cũng có cuốn sách gối đầu giường là phải răn mình sống đúng với lương tâm, thật thà và nhân ái. Họ làm điều xấu với mình, hãy quên đi và tha thứ cho họ…

Anh dạy bảo em thật nhiều nhưng có lẽ chúng sẽ không vào đầu em, sẽ là những bài học sáo rỗng nếu không có gương điển hình của anh luôn theo sát bên em mỗi ngày.

Nhớ ngày nào, anh đang là thực tập sinh, tiền vẫn phải nhận trợ cấp từ gia đình, đói ngơ ngác, người gầy xanh xao, vẫn cắm mặt vào phòng thí nghiệm mỗi ngày. Thế mà một lần nghe bạn anh kể, hình như họ chế giễu anh: "Cái thằng, đói vàng mắt ra rồi, thế mà nhặt được tờ năm trăm ngàn đồng còn đem trả lại người ta".

Em thích thú hỏi anh. Anh kể, hôm đi cùng cậu đó vào bệnh viện thăm người ốm, bỗng thấy có tờ giấy bay ra khỏi túi một người đàn ông, anh tiến đến thì ra là tờ tiền năm trăm ngàn đồng. Anh vội chạy theo để trả. Họ sững người, rối rít cảm ơn và tâm sự, họ đi vào đây để nộp viện phí cho đứa con đang cấp cứu. May thật! Nếu không trả, mình đã là thằng nhẫn tâm, trời không dung, đất không tha, với lại không bao giờ anh tham thứ không phải của mình làm ra".

Tối về em đã xúc động ghi vào nhật ký câu chuyện này với dòng chú thích, anh thật tuyệt làm sao, một người nhân hậu và trung thực.

Anh gọi điện cho em, chạy đôn chạy đáo vay tiền khiến em lo sợ tưởng có điều không may gì xảy đến. Thì ra bạn anh đang cần tiền gấp để lo cho gia đình. Anh nhiệt tình như thể chính người thân của mình gặp nạn. Khi đó em đã rất tức giận vì cho rằng anh "bao đồng", lo chuyện thiên hạ, nhưng rồi sau đó em lại khóc khi nghe lời anh rụt rè giải thích: "Sông có khúc, người có lúc, ai nắm tay được từ tối chí sáng mà dám khẳng định: Tôi đây không cần sự trợ giúp của ai. Anh không mong giúp bạn anh để rồi chờ đến ngày nó giúp lại mình nhưng anh tin, khi mình cần sự hỗ trợ sẽ có người ra tay giúp đỡ. Làm thế anh thấy lương tâm mình nhẹ nhõm đi nhiều". Em suy ngẫm và rồi hiểu, anh sâu sắc hơn em nhiều quá!


Hôm anh bỗng đến đón em bằng xe đạp, mặt đỏ gay, mồ hôi ướt áo, hỏi thì anh cứ ậm ừ, mãi sau mới nói. Bạn anh mượn xe máy để đi xin việc, vậy là anh nhường, sẵn lòng lóc cóc đạp xe. Sau anh phát hiện ra bạn anh không phải mượn để đi xin việc mà là đi cắm lấy tiền làm gì đó, thì anh chợt thất vọng, hơi buồn khi lòng tin bị lợi dụng, song ngay lập tức anh đã tự nghĩ ra lời biện hộ cho bạn mình: "Chắc nó có lý do khó nói, với lại xe suốt một tháng nằm không, anh thấy đi có phần nhẹ nhàng và bon bon hơn hẳn, hệt như kiểu mình được nghỉ ngơi lấy lại sức ấy".

Miệng anh cười tươi khiến những âu lo về một người chồng nhẹ dạ bỗng rời đi trong mắt em. Anh luôn nghĩ cho người khác. Điều đó khiến em yên tâm về người trụ cột trong gia đình.

Nhờ có anh, em hiểu ra rằng, cuộc sống này tiền không phải là tất cả, mà quan trọng hơn hết là tình cảm bao dung của con người với con người.


Thiều San Ly

Life is Beautiful

Có những người sống trong sung sướng thì họ cho đó là điều bình thường, chẳng có gì làm lạ. Cuộc đời ban tặng cho họ sự tự do trong một xã hội tự do, họ lại cho họ tù túng, chẳng làm được gì... Nếu tất cả những điều đó là sự giải thích cho cuộc sống không trách nhiệm, không định hướng thì hãy xem những gì người trong Life is Beautiful làm cho cuộc sống của mình và những người thân yêu xung quanh mình.

Trước khi xem người bố Guido trong Life is Beautiful, tôi luôn cảm thấy mình tù túng và đáng thương vì cuộc sống tôi đang sống chẳng mấy gì thú vị, cũng chẳng mấy ai chia sẻ được, từ đó tôi sinh ra ngờ vực và bi quan với mọi thứ xung quanh, nhưng sau khi xem Life is Beautiful, mọi thứ thay đổi. Cuộc sống này là của mình, vui hay buồn cũng do mình làm chủ. Có khi sống trong nhà cao cửa rộng, ăn toàn cao lương mĩ vị những cuộc sống không có ý nghĩa gì với bạn thì những thứ đó cũng trở nên vô vị mà thôi. Người bố Giudo trong Life is Beautiful thì khác, anh sống trong tù đày, cái sống và chết chưa biết lúc nào sẽ xảy ra, chỉ biết rằng chẳng có gì bảo đảm, thế nhưng anh chưa bao giờ thôi hy vọng và lạc quan vào cuộc sống. Là một người cha, cuộc sống chẳng còn của riêng anh nữa, anh mang trên mình trách nhiệm đối với đứa con nhỏ của mình. Cũng chính vì điều này mà sống không đơn giản chỉ là sống nữa, nó đã trở thành một cuộc đấu tranh thật sự.

Guido là người Do Thái, anh và con trai Giosue bị bắt vào trại tập trung của phát xít Đức. Ở đây những người khoẻ mạnh sẽ được giữ lại làm việc, phụ nữ và đàn ông ở những khu biệt giam khác nhau, còn người già và trẻ con sẽ bị đem đi "tắm", mà đã tắm là góp thân xác mình vào đống xương to đùng ở phía sau trại tập trung kia. Và Guido đã làm gì để cứu con trai mình ? Anh luôn tươi cười và bảo với con mình rằng: "Đó là một trò chơi, nếu như chúng ta thắng, con sẽ được thưởng, phần thưởng là một chiếc xe tăng thật đem về nhà."


Tin và nghe lời bố, Giosue trốn trong phòng suốt ngày, không cho ai tìm ra mình, vì cậu không muốn bị "trừ điểm". Nhưng mọi thứ chẳng dễ dàng gì, cuộc sống địa ngục ở trại tập trung đã làm những con người Do Thái suy sụp về tinh thần, điều đó ảnh hưởng đến cậu bé Giosue. Cậu bé sợ là mình sẽ bị đem đi nấu xà phòng, làm khuy áo, và cả đốt thành tro trong lò nữa... và cậu muốn về nhà. Guido lại tươi cười giải thích cho Giosue, rằng nếu con bỏ cuộc bây giờ phần thưởng sẽ rơi vào tay kẻ khác, và rằng con có tin một con người to tướng như thế này sẽ thành miếng xà phòng hay khuy áo được ư? Giosue tin bố mình.

Và rồi Guido gặp lại một người bạn cũ, ông ta là một sĩ quan Đức, và Guido được làm bồi bàn phục vụ cho lính Đức. Anh đã cài Giosue thân yêu của mình vào lũ trẻ con Đức, để cho cậu bé được chơi và ăn uống tốt, tất cả mọi cử chỉ của Giosue, Guido đều nắm rõ. Nếu nhỡ chuyện gì xảy ra thì Guido sẽ kịp cứu con mình.

Song song câu chuyện của Guido với đứa con trai Giosue là tình cảm của Guido với người vợ thân yêu Dora của mình. Dora là người Ý chính gốc, thế nhưng cô chấp nhận từ bỏ tất cả để vào trại tập trung với chồng và con mình. Ở trại tập trung, Guido và Dora không được gặp nhau thế nhưng họ chưa bao giờ xa nhau cả. Những tình cảm của họ được gởi theo bài ca, theo những lời tỏ tình lén qua đài phát thanh của Đức... Đó quả là một cảm xúc tuyệt vời.

Cái đáng nói ở bộ phim này chính là thái độ sống và trách nhiệm của bản thân của mỗi người đối với cuộc sống của họ. "Người ta ăn để sống chứ không phải sống để ăn", một cuộc sống không mục đích, không ước mơ thì coi như người đang sống ấy đã chết. Có thể cuộc sống là những chuỗi ngày buồn tẻ, thế nhưng khi con người ta sống có trách nhiệm với một điều gì đó thì mọi thứ sẽ thay đổi, tại vì sao? Tại vì bây giờ cuộc sống không còn của riêng họ nữa. Xem xong phim, bạn sẽ thấy mọi thứ xung quanh đơn giản hơn nhiều mặc dù những điều bạn đang gặp không đơn giản tí nào, nó giúp bạn tự tin và bình tĩnh để lựa chọn và quyết định nên làm gì là đúng. Nhân vật trong phim đã lạc quan dù anh ta đang kề cận với cái chết thì tại sao một con người đang được sống thoải mái như chúng ta lại bi quan, lùi bước?

Diễn viên nam chính trong phim cũng chính là đạo diễn của phim: Roberto Benigni. Với lối diễn xuất nhẹ nhàng và hóm hỉnh, anh đã đẩy cuộc sống lên tầng cao hơn, người xem sẽ luôn nhớ mãi một người đàn ông lông bông, hay đùa yêu một "nàng công chúa" xinh đẹp và giàu có. Người đàn ông đó đã làm thay đổi cuộc sống buồn tẻ của "nàng công chúa". Sau khi lấy chồng, "nàng công chúa" Dora không còn được sống trong nhung lụa như xưa, nhưng điều quan trong là cô rất hạnh phúc với anh chàng Guido lông bông và một bé trai kháu khỉnh.

Những trường đoạn cảm động nhất trong phim vẫn là giữa Guido và con trai Giosue. Với sự ngây thơ có mục đích của Guido và sự ngây ngô của Giosue, khán giả được dẫn dắt bằng sự xúc động của tình cảm thiêng liêng cha và con. Tôi, một người xem, không thể quên trường đoạn chia tay của Guido và con trai vào cái đêm cuối cùng ở trại tập trung, "Con hãy hứa là chỉ sẽ bước ra khỏi chỗ này khi xung quanh yên tĩnh hẳn", cái gật đầu ngây thơ của Giosue và nụ cười của Guido mới thật cảm động làm sao. Và khi Giosue nhìn thấy bố bước cao như một anh hề, phía sau bố là một tay Đức phát xít đang dí súng,cậu vẫn cười, vì trong suy nghĩ bé nhỏ của cậu, chiến tranh không tàn bạo như bao người vẫn nghĩ. Guido đã làm mọi cách để con trai mình không thấy cuộc sống tù đày trong trại tập trung không phải là địa ngục mà chỉ là một cuộc chơi. Cũng có lẽ vì thế mà Giosue sẽ không bao giờ bị thức giấc lúc nửa đêm vì những cơn ác mộng, tại vì trong cậu chỉ có những giấc mơ yên lành và hạnh phúc mà thôi.

thachthao - www.yxine.com


Một bộ phim quá tuyệt về hình ảnh một người bố mẫu mực, luôn lạc quan yêu đời cho dù phía trước cái chết đang dình dập. Ông đã tìm mọi cách để cho cậu con trai mình không phải sợ hãi vì chiến tranh, làm cho nó tưởng đó chỉ là một trò chơi. Nob cảm thấy thực sự xúc động khi xem bộ phim này. Đặc biệt là đoạn cuối, khi bị tên lính dẫn đi bắn, nhân vật ông bố vẫn hài hước làm trò, bước đi như một anh hề để cho cậu con trai mình vui vẻ và để củng cố thêm niềm tin cho thằng bé rằng đó vẫn đang là một trò chơi chưa kết thúc...

Mẹ kế

Ảnh Dân Trí

Nhìn thằng bé nằm im trên giường bệnh, toàn thân nóng bừng, khắp người nổi đầy những nốt đỏ li ti, chị rơi nước mắt.

Đầu giờ chiều, nhà trường gọi điện đến báo nó bị ốm, không học được. Chị vội xin phép cơ quan, phóng xe máy đến trường đón nó về. Toàn thân nó nóng bừng, trên người thấy có nhiều nốt phát ban, chị vội đưa nó đến bệnh viện.

Nhìn cảnh chị chăm sóc và lo lắng cho nó trong bệnh viện, những ai không biết vẫn tưởng chị là mẹ đẻ. Thực ra chị chỉ là một người mẹ kế.

Những ngày đầu về làm dâu, làm mẹ kế của một thằng bé đã 13 tuổi là những ngày đầy khó khăn, vất vả đối với chị. Chị cố tạo ra một bầu không khí vui vẻ, gần gũi và cởi mở giữa hai dì con nhưng dường như nó càng xa cách chị.

Hỏi chồng, chị đi chợ, làm những món ăn mà hằng ngày nó vẫn rất thích. Ăn xong, chị vui vẻ hỏi "con có thích không?", nó chỉ lạnh lùng đáp "có ạ" rồi nhanh chóng về phòng, đóng chặt cửa.

Biết chị buồn, chồng chị nhanh ý an ủi: "Phải có thời gian cho con thích ứng, dần dần giáo dục nó em ạ". Chị lại nguôi ngoai.

Có lần, vô tình chị nghe được câu chuyên giữa nó và một đứa bạn hàng xóm. Thằng kia hỏi nó: "Dì cậu như thế nào?". Nó đáp lại rất lạnh lùng: "Cũng bình thường". Rồi nó bày tỏ suy nghĩ về mẹ kế theo ý của nó: Độc ác, ích kỷ, lại tham lam nữa.

Đêm đó chị thầm khóc. Sao lại bất công với chị như thế? Chị hạ quyết tâm phải thay đổi suy nghĩ của nó về chị bằng chính tình yêu thương.

Ai cũng nói chị dại. Có người ác mồm còn nói chị ngu: "Mới 27 tuổi đầu sao lại đâm đầu vào một người đàn ông đã ly dị vợ, lại còn phải nuôi một thằng bé đã 13 tuổi". Nhưng chị và anh rất yêu, hòa hợp và hiểu nhau. Người đàn ông như anh chẳng lẽ không được quyền hưởng hạnh phúc? Yêu anh, chị sẽ bù đắp cho anh và dành cho con anh tình thương yêu từ đáy lòng của chị. Nhưng… Với thằng bé chẳng hề đơn giản chút nào.

Từ ngày bố mẹ bỏ nhau, nó vốn mải chơi và lơ đễnh. Những lần đôn đốc nó học bài, chị nhẹ nhàng nhắc nhở nó đừng quá ham chơi mà quên bài vở, nó lại bặm bạu, miễn cưỡng ngồi vào bàn học. Có lần thấy nó quá mải mê chơi game, chị nhắc nó đến giờ học bài, nó còn nổi khùng lên với chị. Tức quá, chị mắng nó vài câu, nó khóc. Chị hỏi nó có phải nó ghét chị lắm không, chị đã làm gì sai đến mức nó đối xử với chị như vậy. Thằng bé tức tưởi dốc hết những suy nghĩ của mình.

Trước đây, nó cũng chăm học và vui vẻ lắm. Từ ngày bố mẹ không còn ở với nhau, nó cảm thấy rất xấu hổ và mặc cảm với bạn bè. Nó sinh lười và học kém. Học bài không hiểu nên nó càng sợ và chán học. Nó không thích bố lấy vợ mới vì như vậy bố sẽ không còn yêu thương nó nữa. Nó cũng lo sợ chị sẽ đối xử tệ với nó như trong nhiều phim nó được xem trên ti vi. Từ ngày về làm "mẹ" nó tới giờ, bây giờ chị mới thấy nó nói nhiều với chị như vậy. Chị khóc theo khi lắng nghe những suy nghĩ thực của nó. Chị nắm bàn tay còn dính đầy nước mắt của nó, lắng nghe tiếng lí nhí trong miệng thằng bé: "Con xin lỗi dì".

Từ lần đó, nó đã xoá đi bức tường ngăn cách giữa nó với chị. Lòng chị trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ hơn. Gánh nặng trong lòng bấy lâu nay cũng đỡ phần nào. Chồng chị cảm thấy vui, yên tâm hơn và càng yêu chị hơn.

Chị kể cho nó nghe những câu chuyện về con gà, con chó… ở quê chị. Nó lắng nghe một cách rất thích thú. Một ngày nào đó, chị sẽ đưa nó về quê chị chơi để nó được chạy trên con đê làng, thả diều cùng mấy đứa trẻ đồng trang lứa. Chị muốn giúp nó lấy lại tuổi thơ trong sáng đã bị bỏ qua.

Chị giúp nó dần khắc phục được tính nhút nhát. Chị bày cho nó cách hoà đồng cùng các bạn trong lớp như thế nào. Tưởng tượng ra cảnh ở lớp nó chỉ thơ thẩn một mình trong giờ ra chơi trong khi các bạn khác tụm năm tụm ba chơi trò này trò kia, chị càng thương nó.

Chị lắng nghe tất cả những gì nó nói. Ngay cả những điều thắc mắc về giới tính, về những điều tế nhị ở lứa tuổi vị thành niên nó cũng hỏi chị. Cách nhìn nhận và ứng xử với bạn bè, nhất là đối với bạn gái thế nào cho phải cũng đều là chị nói cho nó hiểu. Kỳ lạ, chị thấy mình như một người mẹ, đôi lúc lại như một người bạn thân thiết của nó vậy.

Chị vẫn mắng nó vì tội bừa bãi, chậm chạp trong cách chào hỏi hoặc ăn uống không biết để phần ai. Từ trước tới giờ cái gì ngon, bố đều dành cho nó cả. Nhà có hai bố con nên nó sinh ra tính ích kỷ. Song chị lại nhẹ nhàng chỉ cho nó thấy những cái sai của mình.

Ngày sinh nhật nó, hiểu mong muốn của nó, chị dành cho nó một bất ngờ đầy hạnh phúc. Chị mời mẹ đẻ nó đến cùng vui cùng. Hai bà mẹ bận rộn chuẩn bị chu đáo cho buổi sinh nhật, hạnh phúc của nó như được nhân đôi. Chị nhận thấy hình như chưa bao giờ nó vui như hôm ấy. Còn chồng chị, anh nhìn chị bằng ánh mắt đầy biết ơn và hãnh diện.

Dù có cao thượng đến mức nào, chị vẫn là một người đàn bà, biết ghen tuông và có những ích kỷ của riêng mình. Chị cũng không hiểu tại sao mình lại có thể mời "tình địch" tới nhà, nhưng nhìn thằng bé tràn đầy hạnh phúc, nhìn chồng chan chứa yêu thương, chị cũng thấy vui vui. Chị cười ghé vào tai chồng: "Cũng ghen đấy!".

Những ngày anh đi công tác, buổi sáng chị đưa nó tới trường. Mới tới ngã ba, còn cách trường nó một đoạn, nó đã đòi xuống đi bộ. Nó nói sợ chị đi làm muộn, nó đi tiếp đến trường được rồi". Nhưng chị hiểu, nó vẫn còn ngại, ngại sợ gặp bạn bè trong lớp, ngại chúng sẽ trêu nó. Không những không buồn, chị còn mỉm cười thầm nghĩ: "Đúng là trẻ con". Chị vẫn còn khoảng thời gian dài phía trước ủng hộ mình.

Cũng may nó chỉ bị dị ứng do thời tiết chuyển mùa nên hôm sau đã ra viện được. Có lẽ nó đã dần hiểu được tình cảm của chị dành cho nó là tình thương yêu chân thành xuất phát từ đáy lòng. Làm một bà mẹ kế tốt cũng không phải quá khó khăn như lúc đầu chị nghĩ. Chỉ khó với những ai không có một trái tim nhân hậu, lòng bao dung và sự vị tha.

Trước đây khi chưa cưới, chị vẫn lo sợ nó sẽ hỗn láo với chị, nhưng giờ, nhớ lại những gì chồng chị đã nói: "Nếu không yêu thương và không giáo dục thì bất kể đứa trẻ nào cũng sẽ hư, ngay cả với bố mẹ đẻ của mình" chị thấy thật đúng. Và chị thấm thía câu nói: "Muốn người khác đối xử tốt với mình, trước tiên hãy đối xử tốt với người ấy".

Bằng Lăng - Dân Trí
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31