Wednesday, 29. October 2008, 03:24:13
Love
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"....
[Sưu tầm]
Monday, 27. October 2008, 07:51:07
Sống
Sáng đấu tranh tư tưởng mãi mới bật được dậy mặc dù cái chuông hẹn giờ trên đt kêu đến 5 lần
Mở máy thấy có tin nhắn của thằng cu e cùng tên khác họ: "a N a, 0 phai wa don e nua nha ...e Nghja day", bọn trẻ bây giờ cách viết tin nhắn cũng hay thật: i=j,qu=w...mình lại phải học hỏi để nâng cao trình độ thôi, không thì tụt...hậu mất
.Vậy là sáng nay được đi xe một mình đi làm. Sao mình thích cái cảm giác một mình thế ko biết, ăn một mình, ngủ một mình, làm một mình, đi chơi một mình...từ nhỏ như vậy rồi lớn lên thành quen. Xét về một góc độ nào đó có lẽ mình hơi ích kỷ
.
Sáng đến cty đụng ngay hàng loạt vẻ mặt mệt mỏi sau một tuần làm việc. Mình cũng mệt mỏi lắm chứ nhưng hiếm khi để lộ ra mặt...
Dạo này mình làm sao ấy, tinh thần giảm sút, hay nghĩ quẩn, tiêu cực... Công việc ngày càng nặng nề. Sếp gây áp lực nhiều quá, mà chẳng hiểu sao đại ca dạo này khó tính ghê, hay "super soi" quá, chẳng biết có phải do bức xúc chuyện gì đó với vợ không mà đến chỗ làm hay quan tâm đặc biệt tới nhân viên?!
Vậy là lại phải chiến đấu với thời gian và công việc rồi, mà đúng hơn là chiến đấu với thời gian là chính, công việc thì chẳng có hứng thú gì cho lắm, đầu óc chỉ nhăm nhe suy nghĩ làm sao "đạo chích" được nhiều time của công ty thôi
. Mới đầu tuần mà con pé cùng phòng nó đã hỏi "anh ơi hôm nay mới là thứ 2 à..." Cái con pé này sao tâm trạng giống mình thế...
Thú thực là giờ chỉ muốn tìm một chỗ để làm điểm tựa cho tinh thần nó lên cao một tý mà tìm mãi ko thấy. Chán chẳng muốn chết, hic! Ai kíu tôi với!!!
Monday, 29. September 2008, 01:41:27
Sống
Lần đầu tiên được theo anh về quê, nơi có lời ru của mẹ cùng luỹ tre xanh rì rào trước gió khẽ đưa anh vào giấc ngủ êm đềm, nàng thấy cảnh vật còn đẹp hơn tranh vẽ, và đậm sắc màu hơn cả những gì nàng nghĩ và thêu dệt nên.
Hai bên đường bát ngát từng ruộng lúa vàng óng sắp đến vụ gặt, thêm vài hàng sen mọc trái mùa như một điểm nhấn cho đồng ruộng mênh mông.
Giữa Thu, sen hồng không to, đâu còn nét khoẻ khoắn, trẻ trung như những bông vào mùa hè rực nắng, thế nhưng chúng vẫn mang những âm sắc thơm nồng của loài hoa cao quý. Đường về quê anh, sen nối liền khắp nẻo.
Tranh thủ về đám cưới anh họ, anh còn có ý định giới thiệu nàng với gia đình, họ hàng. Điều đó khiến nàng cảm động, hồi hộp và lo âu. Song, thái độ thân thiện của bà con chòm xóm khiến nàng thoải mái hơn và bớt rụt rè.
Nàng cùng các cô, các chị sơ chế rau củ làm cỗ. Những người nấu cỗ cưới ở đây đều là họ hàng, làng xóm xung quanh chứ không thuê như ở quê nàng và các nơi nàng đã qua. Anh còn nói: “Không gọi họ đến làm, còn bị mắng cho ấy chứ”. Tình làng nghĩa xóm khiến nàng thấy thích thú và ngưỡng mộ.
Nàng thoăn thoắt nhặt rau dù vẫn thoáng cảm thấy cồm cộm có ánh nhìn mình phía sau. Nghe anh bảo, mẹ đã quan sát nàng và có vẻ như hài lòng, anh thật khéo động viên nên đã giúp nàng tự tin hơn một chút.
Buổi chiều rỗi rãi, nàng đi dạo gần nhà, được ngắm làng anh kỹ hơn, một màu xanh cây cối đầy sức sống bao quanh dịu mát cả người. Ngoài bờ ao, một đàn vịt độ chục con đang bơi lội tung tăng miệng không ngừng ca hát, trò chuyện. Hai chân thoăn thoắt rẽ làn nước mà bơi tìm thức ăn, khi đã no nê chúng vục đầu xuống quẫy nước hất lên mình, tắm rửa sạch sẽ rồi lại “quàng quạc” bơi đi tìm chỗ râm mà nghỉ. Ngắm nhìn chúng, nàng thấy tâm hồn nhẹ nhõm, thanh bình, một cảm giác như ở bên người mình yêu. Quê anh tuyệt quá!
Điều nàng cảm thấy vui và đặc biệt nữa là không như ở phần đa những đám cưới nàng đã dự, họ đều mở đĩa nhạc chói tai điệu Pop, Rock, ở đây làn điệu quan họ truyền thống khiến trái tim nàng thổn thức. Làng quê quan họ Bắc Ninh cơ mà. “Có yêu nhau sang chơi cửa, chơi nhà. Cho thầy là thầy mẹ biết… Tính a tinh ý tình tình tinh...”, nàng hồn nhiên hát theo, thấy yêu làng quê anh thêm nữa.
Tối, khi khách đến chủ yếu là thanh niên nam nữ tụ tập, vui đùa, đám cưới còn thuê cả liền anh, liền chị và cây đàn sống đến góp vui bằng các làn điệu. Nàng vui thích vỗ tay liên tục. Lần đầu tiên nàng thấy họ ở ngoài đời, gần gũi thân thiện, mang đến giọng ca thánh thót, ngân vang.
Trời không còn sớm, khách về gần hết, nàng cùng các cô lúi húi dọn dẹp chuẩn bị cho đón dâu sáng hôm sau. Bỗng giọng ca đâu đó cất lên, dẫu không chuyên nghiệp cũng khiến nàng im lặng, lắng tai vì nó truyền cảm, bình dị mà rất sâu sắc.
Ban đầu nàng nghĩ họ hát karaoke, lúc tò mò ra ngó mới thấy họ nhìn trân trân lên màn hình vô tuyến, trên đó là đĩa VCD album ảnh cưới của cô dâu chú rể. Họ hát theo tiếng đàn nhạc công đánh, không sai lấy một nốt, luyến láy, dừng nhịp như ca sỹ thực thụ. Ra hầu hết người quê anh đều biết hát quan họ, thuộc nằm lòng như bài hát mẹ ru.
Hôm sau nàng còn có thêm một phát hiện, con gái Bắc Ninh thật là xinh, lại duyên dáng. Họ đều có đường nét thanh tú của tuổi xuân, chẳng thế có lần nàng nghe mẹ kể, ngày trước vua tuyển vợ, thường về đất Kinh Bắc này. Nàng trêu: “Con gái quê anh xinh nhường ấy, sao phải lặn lội xa xôi, để mắt đến em làm chi?”. Anh khẽ cười: “Biết rồi còn hỏi”. Tim nàng rung động, thêm hạnh phúc.
Nàng ước một ngày sẽ theo anh về làng quan họ lần nữa, khi ấy nàng được mặc một bộ đồ dài, trắng thướt tha, đẹp lung linh mà mọi người hay gọi là váy cưới. Sau đó, nàng sẽ hoà mình vào người dân nơi đây, thành liền chị hiền hoà bên áo tứ thân, khăn mỏ quạ. Và bên tai nàng sẽ luôn văng vẳng câu hát: “Người ơi, người ở đừng về...”.Thiều San Ly - Dân Trí
Thursday, 7. August 2008, 01:22:15
Sống
Gã là dân tỉnh lẻ. Nàng là người nhà quê. Gã là công nhân đứng máy. Nàng là công nhân ngồi may. Họ có điểm chung là ở trọ cùng nơi - xóm của lao động làm việc trong khu công nghiệp.
Tình yêu làm cho hai tâm hồn cô đơn gần nhau hơn. Họ tìm đến với nhau như một tất yếu.
Có lần nàng bất ngờ sang phòng chơi bỗng rơi nước mắt, thấy gã đang lui cui cuộn mấy tờ giấy vào đun nước bên cạnh là túi mì tôm. Ga hết, tiền hết, thành ra chỉ còn lửa, giấy và mì tôm để nấu. Sau lần đó gã và nàng quyết định góp gạo thổi cơm chung như bao cặp đôi khác quanh xóm trọ. Chi phí tiết kiệm được thi thoảng gã lại dắt díu nàng ra quán trà đá đầu ngõ, giải khát.
Chỉ là lá chè tươi đun lên lấy nước, thêm ít đường cho tí đá, giá hai ngàn rưởi, thế là đủ cho cánh này nhâm nhi cả buổi tối. Ban đầu nàng lấy làm thắc mắc định phân bua, uống nước chè khó ngủ, sao gã không rủ nàng đến quán café sang trọng ngày đầu gã cưa cẩm, nàng sẽ tha hồ vân vê cốc sữa chua, nhỏ nhẻ ăn vừa ý tứ khen, ăn sữa chua đẹp da, khi ấy gã cười tít mắt. Rồi sau nàng lại tự trấn an và hiểu ra rằng cùng cảnh công nhân thiếu ăn cả, màu mè làm gì. Nhớ lần kỉ niệm ngày hai người yêu nhau, nàng mua năm bông hoa hồng, đâu có tám ngàn bạc thế mà về thấy gã cứ lầm bầm kêu hoang, từ đó nàng chẳng dám tiêu gì xa xỉ, cứ âm thầm vậy. Và cũng từ đó được gã đưa đi uống trà đá nàng đã thấy may mắn và vui lắm rồi. Lâu lâu nàng đâm nghiện chè cũng bởi gã giải thích uống chè rất tốt, chống ung thư.
Từ đợt bão giá tràn về, vật giá thay đổi chóng mặt, cả hai toát mồ hôi. Lương hầu như toàn tiêu vèn vào khoản cả hai dự trữ về quê. Chao ôi, đường về thăm mẹ ngày càng xa, có lần thấy gã rơm rớm nước mắt nàng cũng xúc động suýt khóc.
Một hôm gã đi làm về, mặt mũi tươi tỉnh, hồ hởi khoe, công ty đang đình công, phen này tăng lương rồi. Gã nhấn mạnh, là tăng thật đấy nhá, nhiều chứ không phải mấy đồng như hồi đầu năm “chúng nó” bố thí cho mình đâu.
Rồi gã giả lả: “Đưa anh năm ngàn đóng tiền mua nước uống, còn ngồi ngoài cổng “ăn vạ”. Nóng thật!”. Nàng thương quá vét túi đưa cho mấy đồng lẻ. Gã lại nở điệu cười tít mắt, vô tư ngày nào. Tối ấy nàng tủi thân nằm khóc. Đã hơn ba tháng, đến cốc trà đá nàng cũng chẳng được gã dắt đi uống. Nhớ trà thì ít mà nhớ những ngày tươi đẹp thì nhiều. Nàng mường tượng như có điều gì đó bất ổn sắp xảy ra. Bốn ngày đình công trôi qua không có sự giải thích nào thoả đáng. Không có sự thoả thuận nào giữa các bên cũng không có bên thứ ba nào đứng ra nhận trách nhiệm giải quyết. Đời sống người công nhân nói chung vốn bấp bênh nay càng thêm khốn khó, không biết bám víu vào đâu. Trót đâm lao thì phải theo lao tất cả đều dùi gắng sống qua ngày.
Gần đây nàng rất hay nằm mơ, toàn những điều không hay, nàng chẳng buồn kể cho gã bởi gã thường đi làm về khuya, cố kiết làm thêm kiếm ít tiền khiến gã gầy rạc đi nom già đến chục tuổi, nàng cũng chẳng buồn đề cập đến đám cưới của hai đứa. Đưa vấn đề đó ra lúc này khác gì châm ngòi nổ cho cơn tức giận gã ấp ủ bao lâu dành cho công ty, cho xã hội bất công, khác gì giọt nước tràn ly cho các cuộc tranh cãi của hai người gần đây. Nàng cứ âm thầm, cam chịu. Đến quê gã ở đâu nàng còn chẳng biết rõ, chỉ thấy bảo, xa lắm…
Đi làm việc, dạo này ngoài tiếng máy may nhịp nhàng, sầm sập nàng còn nghe tiếng mọi người kháo nhau về xăng tăng, lạm phát, mất giá... đều đặn như một chiếc máy làm việc có quy củ. Nàng chán nản… đúng lúc đó bố mẹ nàng viết thư khuyên về nhà, gần gặn lại có bố mẹ đỡ đần thêm cho không mất tiền cho đám tàu xe, xăng dầu. Nàng phân vân…
Gã thường mệt mỏi đi ngủ khi nàng đang thu dọn, gã phân bua, lấy sức mai còn đi làm và chờ đợi quyết định của lãnh đạo sau vụ biểu tình nhọc nhằn một tuần qua. Nàng chờ đợi…
Vào làm ca chiều, xưởng nàng rộn lên tin sốt dẻo, công ty gã đã biểu tình thành công, tăng đâu 30% lương, thôi thì được đồng nào hay đồng ấy. Nàng khấp khởi mừng thầm, vậy là tự ái của gã đã được xoa dịu. Nàng hồi hộp mong hết giờ. Nàng đi như bay về nhà trọ, thiên đường ngày hôm nay, có tiếng cười hỉ hả chiến thắng của gã, chứa ánh mắt lấp lánh hạnh phúc của nàng, đã từ lâu rồi chỉ cần nhìn nụ cười của gã thì bao mệt nhọc với nàng đều tan biến cả. Đi qua quán trà đá đầu ngõ nàng mỉm cười, tối nay sẽ lôi gã đi...
Bỗng nàng khựng lại, vật dụng trong nhà không mất gì nhưng đồ của gã không còn một cái. Bên cạnh là hàng chữ nghệch ngoạch. Đại ý gã phải về, xa quê khổ lắm, chẳng đèo bòng được ai, đành giải phóng cho nàng.
Đọc xong đầu óc nàng trống rỗng, tưởng như những gì mình lo nghĩ đã thành sự thực, gã đã bỏ nàng mà đi. Nàng suy nghĩ, thật nhiều rồi cũng thu ghém, chuẩn bị hành trang, về quê. Làm sao nàng còn sống ở đất này được nữa. Nàng ghé qua quán, gọi cốc trà đá và lại thấy hụt hẫng vì vốn đã quen cảm giác có gã ở bên, đành quay ra. Giờ một mình đi, về lẻ bóng nàng thấy buồn thực sự.
Chắng hiểu sao bước chân lại đưa nàng ra chợ xép, có gánh bán chè tươi bèn xà vào mua một mớ. Lòng trống trải, mênh mang. Nàng về đun nước uống và lại nhớ lời gã, uống nước chè có lợi cho sức khoẻ, trong thời khắc khó khăn ấy. Cho đúng kiểu nước chè ngày nào, nàng cho thêm ít đường. Nước chè vẫn xanh nhưng sao hôm nay bỗng đắng ngắt lạ, càng thêm đường càng đắng, ra là những giọt nước mắt ngậm ngùi, xót xa của nàng rơi xuống tự bao giờ.
(Dân trí)-Thiều San Ly
Wednesday, 30. July 2008, 02:03:20
Sống
Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao".
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.
Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.
Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế”. Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị.
Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình. Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: “May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo”.
Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20.
Hạnh phúc là gì? Câu hỏi này rất khó trả lời. Giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Tiền bạc và của cải là thứ mà ai ai cũng muốn tìm kiếm nhưng không phải cứ muốn là có. Song một lối sống lạc quan là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được.
Theo Nhà văn Hoàng Hữu Các
Gia đình
Showing posts 11 -
15 of 44.