Skip navigation.

Nob's Diary

Sống...là phải cố gắng!

Mẹ kế

Ảnh Dân Trí

Nhìn thằng bé nằm im trên giường bệnh, toàn thân nóng bừng, khắp người nổi đầy những nốt đỏ li ti, chị rơi nước mắt.

Đầu giờ chiều, nhà trường gọi điện đến báo nó bị ốm, không học được. Chị vội xin phép cơ quan, phóng xe máy đến trường đón nó về. Toàn thân nó nóng bừng, trên người thấy có nhiều nốt phát ban, chị vội đưa nó đến bệnh viện.

Nhìn cảnh chị chăm sóc và lo lắng cho nó trong bệnh viện, những ai không biết vẫn tưởng chị là mẹ đẻ. Thực ra chị chỉ là một người mẹ kế.

Những ngày đầu về làm dâu, làm mẹ kế của một thằng bé đã 13 tuổi là những ngày đầy khó khăn, vất vả đối với chị. Chị cố tạo ra một bầu không khí vui vẻ, gần gũi và cởi mở giữa hai dì con nhưng dường như nó càng xa cách chị.

Hỏi chồng, chị đi chợ, làm những món ăn mà hằng ngày nó vẫn rất thích. Ăn xong, chị vui vẻ hỏi "con có thích không?", nó chỉ lạnh lùng đáp "có ạ" rồi nhanh chóng về phòng, đóng chặt cửa.

Biết chị buồn, chồng chị nhanh ý an ủi: "Phải có thời gian cho con thích ứng, dần dần giáo dục nó em ạ". Chị lại nguôi ngoai.

Có lần, vô tình chị nghe được câu chuyên giữa nó và một đứa bạn hàng xóm. Thằng kia hỏi nó: "Dì cậu như thế nào?". Nó đáp lại rất lạnh lùng: "Cũng bình thường". Rồi nó bày tỏ suy nghĩ về mẹ kế theo ý của nó: Độc ác, ích kỷ, lại tham lam nữa.

Đêm đó chị thầm khóc. Sao lại bất công với chị như thế? Chị hạ quyết tâm phải thay đổi suy nghĩ của nó về chị bằng chính tình yêu thương.

Ai cũng nói chị dại. Có người ác mồm còn nói chị ngu: "Mới 27 tuổi đầu sao lại đâm đầu vào một người đàn ông đã ly dị vợ, lại còn phải nuôi một thằng bé đã 13 tuổi". Nhưng chị và anh rất yêu, hòa hợp và hiểu nhau. Người đàn ông như anh chẳng lẽ không được quyền hưởng hạnh phúc? Yêu anh, chị sẽ bù đắp cho anh và dành cho con anh tình thương yêu từ đáy lòng của chị. Nhưng… Với thằng bé chẳng hề đơn giản chút nào.

Từ ngày bố mẹ bỏ nhau, nó vốn mải chơi và lơ đễnh. Những lần đôn đốc nó học bài, chị nhẹ nhàng nhắc nhở nó đừng quá ham chơi mà quên bài vở, nó lại bặm bạu, miễn cưỡng ngồi vào bàn học. Có lần thấy nó quá mải mê chơi game, chị nhắc nó đến giờ học bài, nó còn nổi khùng lên với chị. Tức quá, chị mắng nó vài câu, nó khóc. Chị hỏi nó có phải nó ghét chị lắm không, chị đã làm gì sai đến mức nó đối xử với chị như vậy. Thằng bé tức tưởi dốc hết những suy nghĩ của mình.

Trước đây, nó cũng chăm học và vui vẻ lắm. Từ ngày bố mẹ không còn ở với nhau, nó cảm thấy rất xấu hổ và mặc cảm với bạn bè. Nó sinh lười và học kém. Học bài không hiểu nên nó càng sợ và chán học. Nó không thích bố lấy vợ mới vì như vậy bố sẽ không còn yêu thương nó nữa. Nó cũng lo sợ chị sẽ đối xử tệ với nó như trong nhiều phim nó được xem trên ti vi. Từ ngày về làm "mẹ" nó tới giờ, bây giờ chị mới thấy nó nói nhiều với chị như vậy. Chị khóc theo khi lắng nghe những suy nghĩ thực của nó. Chị nắm bàn tay còn dính đầy nước mắt của nó, lắng nghe tiếng lí nhí trong miệng thằng bé: "Con xin lỗi dì".

Từ lần đó, nó đã xoá đi bức tường ngăn cách giữa nó với chị. Lòng chị trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ hơn. Gánh nặng trong lòng bấy lâu nay cũng đỡ phần nào. Chồng chị cảm thấy vui, yên tâm hơn và càng yêu chị hơn.

Chị kể cho nó nghe những câu chuyện về con gà, con chó… ở quê chị. Nó lắng nghe một cách rất thích thú. Một ngày nào đó, chị sẽ đưa nó về quê chị chơi để nó được chạy trên con đê làng, thả diều cùng mấy đứa trẻ đồng trang lứa. Chị muốn giúp nó lấy lại tuổi thơ trong sáng đã bị bỏ qua.

Chị giúp nó dần khắc phục được tính nhút nhát. Chị bày cho nó cách hoà đồng cùng các bạn trong lớp như thế nào. Tưởng tượng ra cảnh ở lớp nó chỉ thơ thẩn một mình trong giờ ra chơi trong khi các bạn khác tụm năm tụm ba chơi trò này trò kia, chị càng thương nó.

Chị lắng nghe tất cả những gì nó nói. Ngay cả những điều thắc mắc về giới tính, về những điều tế nhị ở lứa tuổi vị thành niên nó cũng hỏi chị. Cách nhìn nhận và ứng xử với bạn bè, nhất là đối với bạn gái thế nào cho phải cũng đều là chị nói cho nó hiểu. Kỳ lạ, chị thấy mình như một người mẹ, đôi lúc lại như một người bạn thân thiết của nó vậy.

Chị vẫn mắng nó vì tội bừa bãi, chậm chạp trong cách chào hỏi hoặc ăn uống không biết để phần ai. Từ trước tới giờ cái gì ngon, bố đều dành cho nó cả. Nhà có hai bố con nên nó sinh ra tính ích kỷ. Song chị lại nhẹ nhàng chỉ cho nó thấy những cái sai của mình.

Ngày sinh nhật nó, hiểu mong muốn của nó, chị dành cho nó một bất ngờ đầy hạnh phúc. Chị mời mẹ đẻ nó đến cùng vui cùng. Hai bà mẹ bận rộn chuẩn bị chu đáo cho buổi sinh nhật, hạnh phúc của nó như được nhân đôi. Chị nhận thấy hình như chưa bao giờ nó vui như hôm ấy. Còn chồng chị, anh nhìn chị bằng ánh mắt đầy biết ơn và hãnh diện.

Dù có cao thượng đến mức nào, chị vẫn là một người đàn bà, biết ghen tuông và có những ích kỷ của riêng mình. Chị cũng không hiểu tại sao mình lại có thể mời "tình địch" tới nhà, nhưng nhìn thằng bé tràn đầy hạnh phúc, nhìn chồng chan chứa yêu thương, chị cũng thấy vui vui. Chị cười ghé vào tai chồng: "Cũng ghen đấy!".

Những ngày anh đi công tác, buổi sáng chị đưa nó tới trường. Mới tới ngã ba, còn cách trường nó một đoạn, nó đã đòi xuống đi bộ. Nó nói sợ chị đi làm muộn, nó đi tiếp đến trường được rồi". Nhưng chị hiểu, nó vẫn còn ngại, ngại sợ gặp bạn bè trong lớp, ngại chúng sẽ trêu nó. Không những không buồn, chị còn mỉm cười thầm nghĩ: "Đúng là trẻ con". Chị vẫn còn khoảng thời gian dài phía trước ủng hộ mình.

Cũng may nó chỉ bị dị ứng do thời tiết chuyển mùa nên hôm sau đã ra viện được. Có lẽ nó đã dần hiểu được tình cảm của chị dành cho nó là tình thương yêu chân thành xuất phát từ đáy lòng. Làm một bà mẹ kế tốt cũng không phải quá khó khăn như lúc đầu chị nghĩ. Chỉ khó với những ai không có một trái tim nhân hậu, lòng bao dung và sự vị tha.

Trước đây khi chưa cưới, chị vẫn lo sợ nó sẽ hỗn láo với chị, nhưng giờ, nhớ lại những gì chồng chị đã nói: "Nếu không yêu thương và không giáo dục thì bất kể đứa trẻ nào cũng sẽ hư, ngay cả với bố mẹ đẻ của mình" chị thấy thật đúng. Và chị thấm thía câu nói: "Muốn người khác đối xử tốt với mình, trước tiên hãy đối xử tốt với người ấy".

Bằng Lăng - Dân Trí

Mẹ


Con nói điều này mẹ có tin không, mẹ là tài sản duy nhất mà con có, nhưng không chạm tay hoài được, muốn cất giữ mà không thể cất giữ, cứ sợ một ngày mẹ bay mất...

Mẹ cũng không tin khi con nói mẹ bảo gì con cũng làm, muốn gì con cũng chiều đúng không, bởi mẹ là hiện thân của những điều luôn luôn đúng, những gì tình cảm nhất.

Mẹ không biết câu chuyện của mẹ làm cả đêm qua con không ngủ sao. Mẹ nói chuyện về bố, con nghe giọng nói mà như đọc được ánh mắt mẹ vô hồn. Có phải là khi chai sạn cảm xúc người ta thế không, con muốn nghe một lần mẹ khóc để hiểu rằng ngoài trái tim dành cho con và Tú, mẹ còn giành (chứ không phải “dành”) cho mái ấm một trái tim bao la hơn.

Mẹ cũng không biết cái áo len của mẹ, lúc nào cũng nằm trong giỏ của con khi đi làm hay đi chơi đâu đó. Nnó màu nâu mẹ nhỉ, giờ thì hơi bạc rồi, có vẻ già nhưng mà nó ấm lắm, ấm như lúc con năn nỉ mẹ cho con ấy, nó “fashion phết” mẹ ạ...

Mẹ yêu dấu của con, hạnh phúc lắm, mẹ lại điện thoại hỏi Sài Gòn có lạnh không, mẹ gởi áo len vào nữa nha. Không lạnh đâu, nhưng con muốn nhìn thấy áo len mẹ mua lắm, cứ là sướng rơn cả người ấy mẹ nhá.

À mà mẹ ơi, điện thoại cũ của con, con để quick call của mẹ là số 9, vì có lần cô giáo dạy văn của con nói số 9 là số viên mãn nhất, tròn trịa nhất, đẹp và mang hạnh phúc nhất của người Việt. Thế là mẹ là số 9 mẹ nhé, còn máy mới này, con chưa có thời gian cài, mà mẹ yên tâm con đã để tên mẹ là amama, chữ a để mẹ luôn ở đầu contact, để lúc khẩn cấp, con bị bắt cóc là con gọi được mẹ ngay...

Mà mẹ biết không, không phải con không đào hoa đâu, không phải con vô duyên đâu, mà mỗi lần đi uống nước với bạn trai, kể là mẹ Muối ý à, con yêu mẹ nhất rồi, yêu Tú nhì, thứ ba bỏ khuyết nhỉ...

Có người bảo là, đầu dòng phải viết hoa, thế mà con viết chữ “mẹ” không viết hoa, đầu dòng cũng không viết hoa, vì mẹ có xa lạ gì với con đâu, mẹ là bình dị nhất, gần gũi nhất... Mà sao mỗi lần gần mẹ không dám nói “con yêu mẹ” nhỉ. Sinh ra đứa “không miệng mồm” như con cũng chán mẹ nhỉ, mà con sẽ dạy cho con nhồng nhà mình nói, nó sẽ nói “con yêu mẹ” như con nhá, để cho nhà mình đỡ quạnh quẽ ấy mà...

Con đang viết những dòng này, đang mỉm cười, đang nghĩ tới mẹ đấy... yêu mẹ mà... mãi mãi nhé.


Muối - Theo Sài Gòn tiếp thị

“Em có thể chia sẻ bố với anh”

Tôi đang ngồi nhổ cỏ trong vườn thì cô bé hàng xóm bốn tuổi chạy qua hàng rào ngồi xuống xem tôi làm. Tuần trước mẹ sinh em nên giờ cô bé có nhiều thời gian tự do vui chơi và khám phá thế giới nhỏ xíu của mình.

Cô bé nêu ra vô số câu hỏi, tại sao cái này lại thế này cái kia lại thế kia, rồi cuối cùng cô bé hỏi tôi về cái vật kim loại được gắn trên hàng rào. Tôi trả lời rằng tôi cũng không rõ nó là cái gì, nhưng chắc bố tôi đã để nó ở đó vì lí do nào đấy.

Cô bé nhìn quanh khu vườn một cách cẩn thận và hỏi: “ Bố anh đâu? Có phải bố anh đang đi làm không?”

Tôi giải thích cho cô bé rằng rằng ông đã mất vài năm trước, và đấy là lí do tôi đến ở trong ngôi nhà này.

Cô bé nghĩ ngợi khoảng một phút rồi lại hỏi “Ôi, thế thì anh có ông bố mới nào không?”

Tôi không chắc phải trả lời thế nào, nên đành nói ra sự thật trần trụi “Anh không có”.

Cô bé lại nghĩ một lúc, như thể việc không có một ông bố quá khó hiểu, rồi đột nhiên đưa ra một cách giải quyết rất “hợp tình hợp lí” : “Em có thể chia sẻ bố với anh, nếu anh muốn. Bố em rất tốt, và em nghĩ là bố sẽ không thấy phiền đâu”.


(Dân trí) - Nguyễn Hồng Vân (dịch)

Một dự án táo bạo của thành phố Hà Lội!!

Venice của Châu Á sẽ như thế này đây?(Ảnh Dân Trí)

Phỏng vấn Bộ trưởng Bộ Phát minh Sáng kiến.

Đây là bài phỏng vấn Bộ Trưởng Bộ Sáng Kiến và Phát Minh trên báo "Vườn cải" do phóng viên Tốt Trắng thực hiện:
Bài phỏng vấn trên báo “Vườn cải”, số ra ngày mưa tháng rét, năm Đại Lụt


PV: Thưa ngài, nghe nói là quý Bộ đang nắm trong tay dự án để thành phố ngập lụt lâu dài để trở thành một Venice Châu Á, có phải vậy không ạ?
BT: Vâng, đúng thế, quả là bây giờ cái gì dân cũng biết, cũng bàn, cũng làm cũng kiểm tra cả. Sau trận lụt vừa rồi chúng tôi đã gấp rút họp bàn để đưa ra kế hoạch “lâu dài” cho thành phố. Chúng tôi đang ở giai đoạn cuối của dự án và sẽ sớm được trình lên thủ tướng.

PV: Vậy từ trước đến nay ta không có kế hoạch lâu dài cho thành phố?
BT: Việc này không thuộc thẩm quyền của tôi, xin chuyển câu hỏi sang Bộ Z.

PV: Vậy dựa vào đâu mà ông cho rằng dự án khả thi?
BT: Khắp nơi trên thế giới người ta bỏ tiền ra để đến Venice tham quan, thành phố người ta thu bạc tỉ về du lịch, thế tại sao chúng ta không làm được như vậy khi mà chúng ta có “điều kiện thuận lợi về thiên nhiên” và cả điều kiện khách quan là hệ thống thoát nước của thành phố ta cũng đang rất “thuận lợi”.

PV: Nhưng mà những “điều kiện thuận lợi về thiên nhiên" đó xảy ra rất ít, một năm có một hai lần mà thôi..
BT: Chúng tôi đã nghĩ đến điều đó, hiện nay các đê điều của chúng ta đang tạo điều kiện tốt, ở những đoạn đê bị sạt lở chúng tôi sẽ cho cho xây các “cửa đê” để bơm nước vào và giữ nước trong thành phố. Hàng loạt máy bơm ở trạm bơm Yên Hán đã sẵn sàng quay ngược lại để..hút nước vào.

Venice Hà Nội là như thế này đây (ảnh Dân trí)


PV: Vậy đời sống của nhân dân sẽ thay đổi rất nhiều, thưa ngài!
BT: Điều đó là hiển nhiên, song nhân dân thành phố ta đã trải qua nhiều trận lụt như thế này rất nhiều năm rồi hẳn đã quen. Bằng chứng là trận lụt vừa rồi đã thấy xuất hiện nhiều phương tiện giao thông mới như phao, thuyền ván.. Với lại qua trận lụt vừa rồi cho thấy dân ta ỷ lại quá, cái gì cũng chờ nhà nước cung cấp với cả hỗ trợ này nọ thế nên lần này chúng tôi quyết định..đi trước. Tôi tin là đời sống của nhân dân chắc chắn sẽ ổn định hơn trước, cứ mỗi lần lụt lội thế này đâu đâu cũng nói đời sống nhân dân bị đảo lộn, khi thành phố của ta thành Venice châu Á thì sẽ chả có thay đổi gì nhiều, nắng thì tốt, mưa lại càng tốt hơn.

PV: Vậy các phương tiện giao thông của chúng ta sẽ phải thay đổi hết? Người dân sẽ xoay sở thể nào?
BT: Chúng tôi có hẳn một dự án cho sự thay đổi này, người dân lúc đầu thế nào cũng phản đổi, dự án nào chả thế. Như vụ bỏ khoai trồng bí ngô xuất khẩu phục vụ Halloween cho bà con quốc tế, hay bỏ lúa làm sân chơi... bi-a sân cỏ ấy, dân phản đối dữ lắm, giờ..có thấy gì đâu? Cho nhà báo biết thêm là trong đợt lụt vừa rồi chúng tôi đi ô-tô chỉ đạo hết, đến nơi mà không lụt hoặc lụt ít thấy dân... buồn lắm, nhiều em bé không được giỡn sóng cứ vòi bố mẹ cho đi chơi “điểm lụt”.

PV: Xin ngài nói rõ hơn về dự án nhỏ về phương tiện giao thông được không?
BT: Tôi xin nói ngắn gọn thế này. Tất cả các phương tiện giao thông truyền thống như ô-tô, xe máy.. sẽ được bán đấu giá cho các tỉnh khác, nhà nước sẽ hỗ trợ nếu có thiệt hại. Sau đó sẽ thay hết bằng thúng, mủng, thuyền, cano... Chúng tôi đã nghĩ ra tên cho loại phương tiện truyền thống... tương lai này là Gondo-mủng. Sân bay Ngoại Bài của chúng ta sẽ làm cho lụt hẳn, sẽ trở thành sân bay cho thủy phi cơ thôi, tất cả các máy bay sẽ phải chuyển về Hải Phố rồi khách nào muốn về thành phố sẽ phải đi xe bus tới ngoại thành rồi đi thuyền vào thành phố.

Mặt khác thành phố của chúng ta đang là đỉnh cao thế giới về ô nhiễm môi trường, sau dự án này chúng ta sẽ có bước nhảy vọt, khi nó chúng ta sẽ so đo với Singapore vế sự trong sạch của không khí. Các hãng Mercedes, Lexus… thế nào chả nghĩ ra các đời thuyền thúng cao cấp cho các đại gia, có cầu ắt có cung.

PV: Thế còn vấn đề rác thải thì sao thưa BT?
BT: Đúng là chưa kịp..nghĩ đến, nhưng vấn đề này không quan trọng, công ty môi trường đô thị sẽ phải chuyển hướng hoạt động nếu muốn tồn tại. Thế nào mà chả có những vấn đề chậm một chút nhưng khả năng ứng phó thế nào mà chả có yếu tố khách quan. Đâu khắc vào đó thôi! Chúng tôi đã cho kiến trúc sư nghiên cứu thêm về vấn đề nhà cao tầng sẽ ảnh hưởng thế nào khi bị lụt lâu dài, chắc cũng chả sao đâu, các nhà cao tầng của thành phố toàn do nhà thầu giỏi (võ) xây dựng, đổ thế nào được.

PV: Thế còn vấn đề cơ sở hạ tầng, nhà cửa của dân thì giải quyết thế nào thưa ngài?
BT: Nhà dân thì trước tiên cứ phải tự thân vận động chứ, bảo sao tôi hay nói dân càng ngày càng ỷ lại.

PV: Như vậy các ngành nghề sẽ thay đổi ra sao thưa ngài?
BT: Về căn bản sẽ không thay đổi nhiều, thậm chí còn thêm nhiều việc cho dân, ví dụ như ngư nghiệp, thử tưởng tượng xem người dân vừa thưởng thức cà phê vừa ngồi câu cá ngay trước cửa nhà hát Nhớn, sẽ rất tuyệt vời, tất nhiên là trong lúc không có buổi biểu diễn nào.

PV: Thế khi nào dự án sẽ được bắt đầu thưa ngài?
BT: Ngay sau khi TT duyệt, chúng tôi sẽ triển khai ngay việc thu mua, bán đấu giá xe cộ, cho làm thuyền thúng..Và chỉ chờ lần mưa lụt tiếp theo là dự án..thành công.

PV: Thế thì biết đến khi nào mưa tiếp ạ?
BT: Thiên nhiên thì không dự báo trước được, đến đâu hay đến đấy thôi.

PV: Xin ngài cho biết thành phố vừa mới mở rộng thêm mấy xã nữa thì làm sao để… “lụt đều” cho cả thành phố ạ? Liệu có khó khăn hơn không ạ?
BT: Dễ hơn chứ, càng rộng thì càng giúp đỡ nhau được chứ. Nhà nước sẽ hỗ trợ, tuy nhiên thực tế nhà nào nhà ấy phải tự chủ..giữ nước cho nhà mình lụt trước, sức dân tại chỗ rất quan trọng.

PV: Xin hỏi ngài một câu cuối, vậy tiền cho dự án này là bao nhiêu ạ?
BT: Đáng là mấy, trận hồng thủy nhỏ vừa rồi chúng ta thỉ thiệt hại hàng nghàn tỉ đồng ra đấy, tiền ở ta nhiệt độ bốc hơi cao nên càng nhiều càng tốt. Với lại quỹ đầu tư cho việc thoát nước thành phố trong những năm qua đã được chi tiêu hết sức “tiết kiệm”, chỉ dùng chủ yếu cho cán bộ đi học nước ngoài thôi nên còn khá, hệ thống thoát nước dù có làm đến giai đoạn xyz cũng chả đỡ lụt được mấy, thiên tai thì chịu, đang định xin nhà nước thưởng cho cán bộ công nhân viên cuối năm, nay thôi chuyển sang làm cái khác cũng chả sao.

PV: Xin cảm ơn ngài đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này!
BT: Vâng, xin cảm ơn!


[Bài trên forum Updatesofts]

Mùa đông, con gái, con trai

Mùa đông đến. Nhiệt độ bắt đầu hạ xuống... Con gái xoa hai tay vào nhau, rên rỉ: “Lạnh thế!”.

Con trai khoanh tay và hơi co người lại: "Rét rồi!".

Gió mùa đông bắc luồn lách vào từng góc lớp...

Con gái thích thú khi thấy mấy sợi tóc mai trên trán mình bay bay - cảm giác mình nữ tính hẳn lên.

Con trai chống tay lên cằm, thấy có một cảm giác lạ lạ nhưng... không định hình được cụ thể là cảm giác gì!

Mưa...

Con gái tay che ô, bước đi cũng nhẹ nhàng và chậm rãi như mưa mùa đông.

Con trai tay đút túi quần, tay che đầu... bước vội.

Chóng đói...

Con gái giờ ra chơi lao xuống căng tin túm năm tụm ba ăn uống linh đình.

Con trai đá cầu và mong đến lúc... tan học.

Trời nhanh tối...
Con gái rủ nhau mấy đứa đi cùng đường cho... yên tâm.

Con trai vẫn đi về như thường ngày.

Tối học bài xong...

Con gái sắp sẵn quần áo và khăn ấm cho ngày mai đi học.

Con trai vươn vai mấy cái, thở phào nhẹ nhõm, nhảy lên giường rồi... chui ngay vào chăn.

Trước khi vào giấc nồng...

Con gái xỏ một đôi tất thật dài, cuộn mình trong một chiếc chăn thật dày, ôm một con gấu bông to bự và... vẫn thấy rét.

Con trai đắp chăn lên, thấy ấm dần và... mơ.

Mùa đông đi...

Con gái

Con trai

Đều nhớ...

Phạm Thị Phương Dung (Hà Nội)

Theo Mực Tím
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31