Bóng đò cập ngang bến sông
Biết anh sang lòng em vui thầm
Viết bài thơ trên giấy hoa mang tiếng yêu gởi trao tình em
Thầm mong ông tơ se mối để cho hai đứa mình gần nhau
Hẹn mai đông qua xuân tới đón em về cho trọn tình anh
Có ngờ một hôm nước lên đưa con đò rời xa bến chờ
Áo hồng người vui kết hoa có nhớ xa ấm êm tình ta
Mình em trên con bến vắng ngóng con đò anh dần mờ trôi
Lòng đau nghe môi mặn đắng trách con đò sau đành lìa xa
Lặng nhìn dòng sông nước trôi ngược dòng
Cuộc tình ra đi bỏ em chờ mong
Chắc anh đã đành lòng quên em
Trách em gái khờ thương nhớ bao ngày qua
Tìm về đâu ngày bên nhau thắm tình đậm sâu
Nắng chiều rụng trên mái tranh nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình
Biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta
Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi
Buồn trông đêm sương quạnh vắng sáo xa rồi mong đợi mà chi
Đi từ sau tết đến giờ cảm thấy nhớ nhà quá! Và như thế là mình chuẩn bị về quê khám tuyển nghĩa vụ quân sự rồi, hên thật. Mình đi làm còn mấy đứa bạn ở quê đang đi học, cứ lâu lâu tụi nó điện thoại cho mình, rủ mình về quê chơi nhưng không có thời gian. Mỗi khi tụi nó điện thoại lại làm cho mình thêm cái nhớ nhà nhớ bạn bè thôi. Khi đi học mình nhớ có mấy đứa mình đâu có ưa đâu, vậy mà đó đã là quá khứ hết rồi, bây giờ tụi nó điều đang là sinh viên của các trường hết rồi.... Thật sự lúc đi học mình không ưa tụi nó, là vì mình hay đi chơi với đủ tầng lớp. Nhưng tụi nó lúc ấy điều là con ngoan trò giỏ không àh, lúc ấy nó nhìn mình bằng nữa con mắt àh! vậy mà giờ đây mới có mấy năm mà nhah thật tụi nó sắp tốt nghiệp nghành rồi nhanh thật. Hôm trước tự dưng có số điện thoại lạ hoắc gọi vào máy mình, ko biết ai nhưng alo nghe thử đã, không ngờ nó là nhỏ làm tổ trưởng tổ mình lúc cấp III. Mình nhớ hồi đó nó ghét mình ghê, tại lúc đó hay đi chơi làm cho tổ bị ảnh hưởng..... hic hic ... Nhưng giờ nó đang là sinh viên đại học Thủy Sản Nha Trang mới hoành tráng, nó gọi điện hỏi thăm! và bảo về quê chơi nghỉ cũng vui thật. Nhớ lúc nào còn có đứa này ghét đứa nọ, đứa nay ganh tị với đứa kia vậy mà giờ đây trưởng thành hết rồi. Cũng may mình đang ở tuổi nghĩa vụ nữa, thế là có cơ hội về quê gặp bạn bè rồi hú vía mừng quá! Cuối tháng này là khám tuyển rồi, nhưng không biết có trúng không đây! nhưng dù sao cũng vui cái đã vì được về quê ha ha ha ....
Hold, hold me for a while I know this won't last forever So hold, hold me tonight Before the morning takes you away
Hold, hold me for a while I know this won't last forever So hold, hold me tonight Before the morning takes you away
What's that sparkle in your eyes? Is it tears that I see? Oh tomorrow you are gone So tomorrow I'm alone Short moments of time We have left to share our love
Hold, hold me for a while I know this won't last forever So hold, hold me tonight Before the morning takes you away
We're in eachothers armes Soon we're miles apart Can you imagine how I'll miss, Your touch and your kiss? Short moments of time We have left to share our love
Hold, hold me for a while I know this won't last forever So hold, hold me tonight Before the morning takes you away
Hold, hold me now, From dusk of light to dawn Save, save me now, A short moment of time
Hold, hold me for a while I know this won't last forever So hold, hold me tonight Before the morning takes you away, takes you away
Dù biết chẳng thể thay đổi gì, nhưng ngay lúc này em vẫn muốn nghe lời anh nói: “Em hãy ở lại, anh cần có em, đừng rời xa anh”.
Ngày mai sẽ đến thật nhanh, em muốn nghe anh nói thật lòng mình, xin anh hãy nói một lời níu giữ em lại - ngay giây phút này, nó sẽ giúp em có đủ dũng khí lựa chọn - bên anh hoặc - sẽ xa cách nhau.
Hold, hold me for a while Em biết anh không muốn vì anh mà em phải từ bỏ gia đình, từ bỏ một cuộc sống mới nhiều hứa hẹn… Anh có thể làm điều cao cả - hy sinh tình yêu để người mình yêu được hạnh phúc, vậy sao anh không thể một lần vì tình yêu ấy mà can đảm quyết giữ nó. Anh lặng thinh, có lẽ đúng hơn là không biết phải nói thế nào. Chúng mình cứ đều bước sóng đôi, từng bước thân quen lắm nhưng hình như gượng gạo vô cùng.
Em cũng chẳng biết phải nói gì, trong khi rất nhiều điều cần nói. Em cứ tự nhủ thầm, cứ tự giục thầm – hãy nói với em rằng anh không thể để em ra đi, hãy nói, hãy nói đi anh. Em ước ao, nguyện cầu một điều kì diệu xảy ra giữa lúc này – hãy vang lên lời hát “Hold me for a while”, bài hát đã có lần anh tặng em – chỉ nó - mới có thể nói thay cho những điều lúc này trái tim mình đang dằng xé, đang nén lặng.
“Hold, hold me for a while
I know this won’t last forever
So hold, hold me tonight
Before the morning takes you away
Hold, hold me for a while…”
Hãy nói, hãy giữ em ở lại, bởi chỉ cần ngày mai - “Bình minh rồi sẽ mang em rời xa”.
Đoạn đường quen thuộc mọi khi dài lắm, sao bữa cuối cùng lại ngắn thế này? Anh vẫn chẳng nói, chỉ dừng lại, quay người nhìn thẳng vào mắt em, em cũng chẳng nói gì, em định mỉm cười nhưng sao nước mắt lại thế chỗ...
Anh cũng chẳng dỗ dành em như mọi khi, nhưng qua cái nhìn nhạt nhoà đẫm lệ hình như… những giọt nước trong mắt anh đang cố không trào ra, không để em nhìn thấy. Anh cũng đang khóc cùng em ư?
Chia tay không một lời giã biệt, có nhiều điều đôi khi không thể dùng lời, có lẽ cứ im lặng chuồi theo dòng cảm xúc, cứ níu lấy một chút ngắn ngủi, quí giá này sẽ tốt hơn cho cả hai.
“What’s that sparkle in your eyes?
Is it tears that I see?
Oh tomorrow you are gone
So tomorrow I’m alone
Short moments of time
We have left to share our love”
Giây phút cuối, chẳng trao nhau một kỉ vật hữu hình nhưng em vẫn thấy ấm lòng vì dẫu sao chúng mình cũng đã tặng thầm một nhịp đập đồng điệu của trái tim. Em hiểu khoảnh khắc chóng vánh này rồi sẽ qua nhanh, song em tin dư âm của nó sẽ vang đến bất tận.
Hôm qua đã đi mất, ngày mai rồi sẽ đến, chỉ có giờ phút này đang hiện hữu, nó chính là món quà ý nghĩa nhất chúng ta dành cho nhau.
Giờ phút này hãy để nhạc sĩ Teijo Agélii Leskel tâm sự cùng em. Em ngờ rằng chính giai điệu trữ tình - du dương, chính những từ ngữ nhiều ý tứ thốt lên từ sâu thẳm này là điều nhạc sĩ dành tặng riêng cho chúng mình, để mình có thể mượn chúng nói thay cho những gì không thể nói cùng nhau:
“We’re in eachothers arms
Soon we’re miles apart
Can you imagine how I’ll miss,
Your touch and you kiss?
Short moments of time
We have left to share our love
Hold, hold me for a while…
Hold, hold me now,
From dusk to dawn all night long
Save, save me now
A short moment of time.”
Giọt nước mắt lúc này, nỗi nhớ nhung sắp đến sẽ không thể tránh khỏi… nhưng tình yêu vẫn là mãi mãi, vẫn mang một màu xanh hy vọng. Em tự nhủ trái đất tròn, rồi anh sẽ gặp lại em, chúng ta sẽ gặp lại nhau - không phải bằng giọt nước mắt chực chờ, cố nén như lúc này mà phải là nụ cười đoàn viên hạnh phúc. Chúng mình sẽ gặp nhau sau những ngày xa cách, anh nhỉ? Vấn đề còn lại, chỉ là thời gian…
Nói thế, nhưng em không thể không đối mặt với khoảnh khắc hiện tại. Em có giấu thế nào, có biện hộ thế nào đi chăng nữa thì mong anh hiểu điều em cần nhất ở anh trong giây phút này vẫn chỉ đơn giản là - hãy giữ em lại bên anh - “Hold, hold me for a while”.
Con gái - một sinh vật khó hiểu? Thử tìm hiểu xem những lời nói và suy nghĩ của con gái có giống nhau không nhé?
“Em đang buồn lắm, hãy để em khóc một mình...”
Nếu nàng nói vậy thì bạn có thể hiểu như thế này: “Em đang cố làm ra vẻ buồn bã và cô đơn chỉ để được anh quan tâm và hỏi han thôi đấy!”
Con gái thường yếu đuối và... ưa nhõng nhẹo một tẹo, do đó họ ít khi nào khóc một mình nếu biết rằng bạn không nghe thấy.
Do đó khi nghe con gái nói như thế, bạn đừng tưởng thật mà bỏ cô ấy lại một mình nhé. Có thể bạn không giải quyết được những vấn đề rắc rối của con gái, nhưng chỉ cần bạn ngồi bên cạnh, im lặng và lắng nghe con gái khóc, để con gái biết rằng mình không bao giờ cô đơn, thì đủ để họ cảm thấy hạnh phúc trở lại rồi.
“Anh đừng theo đuổi em nữa, em không thể đáp lại tình cảm của anh được…”
Trong “một số” trường hợp, bạn có thể hiểu như thế này: “Em nói từ chối anh rồi đấy, nhưng nếu anh yêu em chân thành thì đừng bỏ cuộc ngay nhé...”
Một chút “kiêu” sẽ khiến con gái thêm phần thú vị và thu hút con trai hơn chứ nhỉ? Vả lại, ai đời nhận được lời tỏ tình của con trai thì gật đầu cái rụp đồng ý ngay được, người ta sẽ nghĩ con gái dễ dãi thì sao? Do đó, con trai vẫn chưa hết hy vọng đâu, thời gian sẽ làm cho con gái tin tưởng vào độ chân thành của con trai nhiều hơn.
“Anh thấy hai cô bé kia thế nào? Xinh nhỉ? Có muốn đi lại làm quen người ta không?”
Bạn nên hiểu là: “Em đang muốn thử xem anh có phải loại con trai háo sắc hay đi tán tỉnh các cô gái xinh đẹp không đấy!”
Đừng có dại mà gật gù đồng ý với cô ấy, thậm chí tệ hơn là... bay lại làm quen với hai cô gái kia liền bạn nhé. Mất điểm trầm trọng đấy!
Con gái dù nói rất nhiệt tình và tỏ vẻ phóng khoáng, nhưng bên trong thì cô nàng đang ngấm ngầm ghen tỵ đấy. Thật tốt nếu bạn lắc đầu và nói rằng: “Anh chẳng quan tâm đâu vì bên cạnh anh có một cô gái còn xinh hơn thế nữa kia”.
Dù sự thật cô ấy có xinh hơn hai cô kia hay không thì cũng đâu có quan trọng gì? Quan trọng là cô ấy sẽ mỉm cười hài long với bạn ngay thôi, đôi khi một phút “gian dối thật lòng” cũng đâu phải là quá tệ, bạn nhỉ?
"Em ghét anh"
Và cuối cùng, nếu con gái nói: “Em ghét anh lắm!” (Đi kèm với cái cúi đầu e thẹn, hai má đỏ bừng và cái miệng cười chúm chím.)
Thì bạn sẽ hiểu chắc chắn như thế này: “Em yêu anh lắm, đồ đáng ghét ạ!”
Con gái nói ghét là thương mà. Đôi khi con gái rất ngại nói ra những điều sâu kín tự tận đáy lòng mình, nhưng những biểu hiện của họ thì đã “tố cáo” chính họ rồi còn gì? Điều này đòi hỏi ở các chàng trai một chút tinh tế đấy nhé. Dù có hơi… phức tạp một tý, nhưng nếu hiểu ý con gái, bạn sẽ thấy họ đáng yêu đấy chứ? Theo: internet
Vậy là đã qua nữa năm rồ, nhanh thật đó. Mình mới về quê khi tết vậy mà bây giờ đã là nữa tháng 05 năm rồi, nhưng công việc sao chẳng ra gì hết vậy? phải chăng đây là số phận hay sao? 5/5 vừa rồi định về quê rồi nhưng do điều kiện không cho phép nên thôi ở lại thôi, nhiều lúc nghỉ đến bạn bè, gia đình cũng nhớ nhà thật. Đặt biệt là một người bạn mình vừa gặp hồi đợt tết về quê...... Nhưng chắc rằng họ sẽ thông cảm cho mình thôi mà, tại vì mình đâu có muốn vậy đâu! lúc trước công ty còn nằm trên Tp. HCM, cuộc sống còn đỡ hơn bây giờ, tuy cuộc sống lúc đó không được thảo mái như bây giờ. Nhưng làm xong còn có bạn bè tâm sự cafe cà pháo. Giờ đây văn phòng đã chuyển về Bình Dương tuy cuộc sống thảo mái một chút, nhưng nói chung buồn thật, mình chỉ biết giam mình với cái máy tính cả ngày lẫn đêm, không bạn bè, không ai cùng tuổi cả. Kể ra cũng chán ghê, ướt gì ngay bây giờ mình được quyền chạy ngay về Quảng Ngãi ha. Về đó có bạn bè, có người thân nhất của mình mà.... Nói đến là muốn về ngay àh. Hôm trước mình ghé qua Quốc Lộ 13 ngay bến xe Miền Đông ngồi uống cafe với ông anh mà sao suy nghỉ của mình lúc nào cũng muốn nhảy lên xe chạy nagy về vậy.... nhưng thật không được. Nhớ hồi tết về quê cũng vui ghê đó... Mùng 3 mới tới nhà sáng mùng 3 khoảng 4h mới tới bến xe Quảng Ngãi! ôi trời ơi! sao mà mừng dễ sợ. Về tới nhà sáng ra có mấy đứa bạn chạy ngay đến nhà mình mới ghê chứ. Chơi mấy hôm tụi nó đi cả còn có mình ở nhà, may sao có nhỏ bạn hồi học cấp II còn ở nhà. Thật hạnh phúc khi có một người biết lắng nghe những suy nghỉ của mình. Đến ngày mình đi người ấy lại tuyển mình đi nữa thật cảm ơn quá đi... Giờ dây đang ở Bình Dương ngoài trời mưa tầm tả, ngồi trong nhà, sao thấy nhớ người ấy ghê thật.... Hy vọng mình sẽ được về Quảng Ngãi một ngày sớm nhất trong năm nay..... Đó là điều ước đơn giản nhất của mình đó....hy vọng ông trời sẽ giúp mình sớm thực hiện được điều ước này ha (^^^***^^^)