I need some inspiration !

Subscribe to RSS feed

Triết lí của chị Kin :X:X

Tỉnh ra

by Trân Bảo on Saturday, 09 April 2011 at 23:52

kẻ bợ đỡ ta là kẻ nguy hiểm nhất,

kẻ dè bỉu ta là kẻ an toàn nhất





kẻ ghét ta là cây xương rồng

kẻ yêu ta là cây hoa đá







kẻ yêu ta rồi bỏ ta là cây tầm gửi

kẻ ta yêu rồi ta bỏ là cây thuốc phiện





kẻ ăn cùng ta hàng ngày là bày đàn

kẻ ko ăn cùng ta hàng ngày là lâu nhâu





kẻ như ta là mặt trăng

kẻ ko như ta là vũ trụ bao la này





hãy tỉnh ra đi nào ta ơi smile)

Bản kế hoạch & dự định cho tương lai trong vòng 10 năm tới !

Candy có rất nhiều dự định cho tương lai xa nhất là khoảng thời gian sau 10 năm nữa và gần nhất là ngày mai .....:
_ Sáng mai đi ra phường làm lại CMND - Mục tiêu : trông phải thật xịnh xắn , ngon nghẹ cho cái CMND mới.
_ Chiều mai đi ra trung tâm Acet và Britishcouncil để đăng ký thi thử tiếng anh xét lever - Mục tiêu : cố gắng được lever 2 .
_ Đi cafe với mấy member trong lớp để bàn bạc về chiến lược học hành - Không có mục tiêu cụ thể


Khoảng 10 năm nữa mình nghĩ là mình sẽ thực sự cảm thấy hạnh phúc và toại nguyện nếu như hoàn thành được tất cả các chỉ tiêu sau :

_[Từ năm 20 tuổi ( tức hiện tại) đến 21: Học ở 1 trong 2 trung tâm tiếng anh Acet hoặc Britishcouncil - Mục tiêu : IELTS đạt được từ 5.0 trở lên .
_ Từ năm 21 tuổi đến năm 24: Học chuyên nghành Marketing và kết thúc chuyên ngành sau 3 năm -Mục tiêu: Đủ +đúng thời gian quy định, tốt nghiệp xong thực tập ở cty đối tác hoặc xin việc ( Trong thời gian học chuyên nghành có thể đi làm thêm cho 1 cơ sở hay nhà hàng nước ngoài )
_ Từ năm 24 đến 27 tuổi : Đi làm cho một cty quảng cáo nước ngoài , hoặc liên doanh , mở rộng quan hệ đối tác làm ăn, sáng tạo không ngừng . Trau dồi thêm kinh nghiệm công tác - Mục tiêu : công việc bắt đầu đi vào quỹ đạo , ổn định hơn , mức lương đủ để tự nuôi bản thân .
_ Từ 27 đến 30 tuổi : Lập gia đình ( nếu có thể ) , kiếm tiền báo hiếu , đi du lịch thăm thú nhiều nơi - Mục tiêu : Lựa chọn các mối quan hệ lâu dài luôn cần sự chín chắn và cả sự hiểu biết . Hoàn thành được ước mơ đi đây đó với người mà mình yêu thương.


Hãy đợi ta nhé. Ta sẽ tích dần vào đây những kế hoạch mà ta đang và sẽ làm được ....:X:X:X:X:X

Finish !

Unlucky for a rain day sad(

To day is very unlucky ! i can't understand , why to day i can be slipped exam??? sad( . Although , I was very hardworking and can answer all questions of teacher. I DON'T UNDERSTAND . It's not fair ....cry . I don't hate my teacher but I think that she is not easy-going . Right now, I just hope one thing is " She give me one more change" . I feel i can better than now:cry: .
Please! god of good luck, please come here... sad( I really need God sad(

Sống cho mình- Không chết cho ai- không thiệt vì ai!

Có ai đó đã từng bộc bạch rằng " sống trên đời , tốt nhất là đừng hy vọng nhiều quá , đừng bám bổ vào bất cứ một điều gì rồi để đến khi không được như ý muốn lại ngồi đấy thật vọng "... Lúc ấy mình có hiểu chút chút nhưng có lẽ... đến thời điểm này .. mình đã hiểu được câu nói ấy một cách tròn vẹn !

"Ghi nhớ ngày hôm nay"

Mình đã từng hy vọng, phải nói là ai cũng từng phải hy vọng , không vì chuyện này thì cũng vì chuyện kia mà người ta xây dựng cho nhau một phản xạ giống như là việc muốn xây một căn nhà thì đều phải cất móng... Ngọn ngồn của động lực cũng bắt đầu từ hy vọng mà ra nhưng đôi khi hy vọng cũng là một cái kết thúc chẳng mấy tốt đẹp gì. Vì thế nên vấn đề ở đây là hy vọng theo kiểu gì và bao nhiêu là đủ để hy vọng. Ví dụ như tối hôm nay , nếu không có cuộc gặp này , nếu không nói chuyện với anh Hà thì mình sẽ mãi mãi không thể biết đến sự thất vọng dành cho con bạn thân quý hóa của mình. Đúng rồi mà , mình đã từng tha thứ cho sự dối trá của một đứa con gái nông cạn như nó , mình đã dốc toàn bộ sự rộng lượng mà mình tích lũy bấy lâu nay để tha thứ cho những lần nó trí trá lợi dụng mình rồi mà... Mình đã hy vọng đấy, sau mỗi lần sai trái cái mà mình hy vọng chỉ đơn thuần là sự thay đổi từ nó , vậy mà giờ đây nó lấy chính sự hy vọng của mình ra để đốp thẳng vào mặt mình... Cay đắng tột độ...

Vẫn là "Tiền" một con dao hai lưỡi ! Vãn là cái cuộc sống phù phiếm vật chất nhiều cám dỗ. Nhiều khi muốn lập dị ,muốn nghĩ rằng mình cần phải thu lại như con ốc để đỡ phải tổn thương nhưng mình không thể. Suy cho cùng mình vẫn chỉ là một đứa con gái nông cạn, thèm thuồng tình thương và sự vỗ về. Có lẽ thèm quá rồi nên nhiều khi đâm ra lú lẫn ,đặt nhiều hy vọng vào một điều gì đó để rồi va vấp, mỗi lần vấp mình vẫn đứng dậy nhưng xác thân cùng với bản tính thì sẽ bào mòn lấy mất đi sự thoải mái , ngây ngô mà mình vốn có... Thấy tiếc cực...

"Trang ạ ! Tối nay tao rất buồn vì mày. Tao không còn biết tin vào một điều gì nữa. Tao không có bạn nay tao lại càng đơn thương độc mã hơn . Tao sẽ từ bỏ mày , tao sẽ ngừng hy vọng , bây giờ tao chỉ còn tự biết hy vọng vào bản thân tao mà thôi... Trâu chó đến thế nào thì tao cũng chỉ là 1 đứa con gái bằng tuổi mày , tao không thể sống theo kiểu tầm thường ấy, tao chúa ghét những chuyện mà mấy đứa con gái đầu ngắn hay nói với nhau về zai đẹp hay về hàng hiệu. Tại sao không ai nhận ra được điều này nhỉ?
Rút cục thì mọi người bây giờ , ngay kể cả tao cũng không là một ngoại lệ vẫn luôn đeo bám cái đẹp chỉ có điều tao không thể nào nhìn cùng về một hướng giống như mày và tất cả mọi người..." Thật là lập dị...


Hôm nay thật là bức xúc ! sau khi viết đến những dòng này tự bản thân mình cảm thấy có một cái gì đó trong thâm tâm đang tan chảy... Tan vào hư không... Tự nhiên cảm thấy mọi thứ chỉ như một giấc mơ nhạt nhòa//// Không còn chút dư âm nào của bản tánh con người hết. Nước mắt à ? có còn có để mà zặn ra từng giọt , phải chăng ấy cũng là 1 niềm an ủi lớn lắm rồi smile)lol: Cứ như vậy thôi ! Bước ngoặt nó đã rất rõ ràng ở phía trước rồi ...!

So Stupid !

"Candy" cô bé mồ côi, sao người ta không đổi tên truyện tranh đó bằng "Candy" cô bé ngốc nghếch nhỉ?

Mấy ngày hôm nay có mưa phùn nặng hạt , trơn trượt cả những con đường , nhìn như láng mỡ vậy. Nhiều người Hà Nội than thở và mệt nhoài vì màu thời tiết vốn đã ảm đạm nay lại chạy dài vào lối mòn mù sương mỗi khi chiều buông xuống...

Candy ngu xi ! Cô bé tóc ngắn mọc ngang vai với đôi hình hài mà trong đó cái bóng dường như chiếm một phần lớn làm chủ đạo mỗi khi cô rũ đôi bờ vai gầy guộc xuống ,đã ngủ vùi trong chăn ấm ,cố thôi không nghĩ vẩn vơ được vài ngày nay lại bàng hoàng tỉnh dậy trong tiếng chuông vồ vập của tiềm thức.
... Hai`zzZZZ.. Mỗi sáng thức dậy , lại thêm một ngày mới để mà cố gắng để mà nỗ lực , tự nhủ với cái gan thỏ đế và bộ lòng đang mềm nhũn ra vì run rẩy rằng :" Hôm nay mày phải thật vui tươi , mày phải cười , nở hoa" chính bởi thế mà cũng đã có những ngày mày cảm thấy thật thư thái ngay cả khi mày biết mày đang phải thong rong trên một con đường dài, mày cảm thấy niềm hạnh phúc thật sự khi mày phát hiện ra nó không phải bắt đầu từ ai hay từ một thói quen theo lề lối nào cả.

Phải rồi ! hp không chỉ của riêng ai , hp đến với khoảnh khắc khi mày chợt nhận ra mày không thể bám víu vào ai hay bất kỳ một điều gì. Nhưng , hp luôn giống như một cơn gió cái phảng phất thổi qua vừa kịp lúc mày đang mong đợi hoặc có khi chẳng hóng hớt , trông chờ vào một sự mát rượi giữa tiết trời mùa hạ oi nồng. Nó sẽ phảng phất qua vừa đủ nhanh để mày xuýt xoa, vừa đủ chậm để mày thốt lên câu: " Ta vừa hứng một cơn gió cái , mát rượi" và thế là hết , chấm dứt. Lẽ tất nhiên ngay sau mỗi lần gió đi qua mày sẽ luôn mong chờ một cơn gió cái mới với một màn trình diễn nghệ thuật dành cho cảm xúc khác hơn , lạ lẫm mà cũng mạnh mẽ hơn.

Done ! Nói chuyện đó đến đây thôi, tóm lại một câu là ,hôm nay cảm thấy ủ rũ và thèm thuồng , khác xa so với cảm giác phừng phừng khí thế như mấy hôm trước. Cả ngày chỉ có từng ấy việc còn đến chiều tối thì có 2 cuộc hẹn quan trọng , riêng tư, nhưng cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Thử tưởng tượng mà xem , một con điên si tình , lụy ái mà đi với một kẻ trăng hoa, chơi bời thì nó sẽ ra cái thể thống gì đây ???=)) hahaha:lol: . Thế mà lại trở thành một cặp bạn thân mới chết chứ. Thôi bỏ mẹ rồi , sau đêm hôm nay mình vừa căm thù cái thằng ô hợp này mà lại vừa muốn ô hợp giống như nó mới chết chứ. Lúc ngồi ăn uống ở cửa hàng Hàn Quốc trên dọc phố Kim Liên mới mình đã kịp hóng hớt thêm một số chuyện mà thằng ôn đang zãi bày , một đống rác rưởi ...mad

Mình không biết nên gọi nó bằng gì nữa?? Có nên gọi là súc vật bấn loạn , rác rưởi hay phải chăng có thể nó mới chính là người bình thường còn mình mới thuộc hạng zị hợm =)) hahaha:lol: . Thằng ôn kể rằng , " ờ thì công việc hồi xưa khi còn làm một thằng Đĩ Đợn mới học việc , lương của tôi cả tháng có 6tr mà mỗi tháng thuê nhà trong Sg đã mất 5tr rồi vì thế nên hồi đấy tháng nào ông bà già cũng phải gởi thêm cho để mà mua sữa mua bánh về mà tẩm bổ thêm cho cái não khỏi bị teo lại " ( Nó làm nghề tiếp viên hàng không và đây chỉ là một cách ví von vui vẻ:jester: )
" ... Bà biết sao không ? bây giờ tôi làm tiếp viên chính thức rồi , lương mỗi tháng khoảng 1000$ nên cuộc sống có phần zư zả hơn , nên tôi phải sắm ngay 1 con LX ở ngoài Hà Nội và một con SHi ở trong Sg để cho bằng bạn bằng bè , rồi là chơi gái là một việc dễ như trở bàn tay , gái bây giờ con nào chả đĩ đượi chả hám cái ấy dầy dầy to to ...blah...blah.." Thật tình vừa nghe mà có cảm:faint: giác như mình chỉ là một con ngố đang ngặm nhấm nỗi lạc lõng đang bị cái sự tráo trở này bào mòn .

Ngu xuẩn hết mức có thể. Nhiều khi nghĩ rằng mày và cái mối tình đẹp đẽ thưở ban đầu ấy xa nhau là bởi vì 1 chữ "Tiền" ( money can control your feeling, heart , the future and of course can is all your life!) Tất cả chỉ vừa vặn giống hệt như một cơn sóng thần đảo ngược ,ban đầu là một trận lũ ồ ạt liếm sạch những gì ngấp nghé ở phạm vi của nó , sau cùng là cạn kiệt dần cho đến khi bờ biển chỉ còn lại một đường hình vòng cung cắt ngang tạo thành một đường chân trời... Khốn khiếp , mình thì khổ vì tương lai nghèo nàn củ lạc còn nó thì khổ vì nhiều tiền quá hóa dồ hóa dại lên, khổ thêm khổ chỉ vì cái giống của lũ ô hợp có bản tính trăng hoa , du đãng...

Cuộc đời này thật lố bịch khi cùng một lúc giác ngộ ra cả 2 thứ quan trọng mà chính cả 2 điều ấy lại là một sự đối lập đến buốt cả óc ...Có lúc bâng quơ trong câu chuyện tầm phào vô vị của thằng ôn này mày lại nghĩ có lẽ những việc nó làm hay thái độ dửng dưng với cuộc sống của một người đàn ông tốt đáng mơ ước chưa chắc đã là sai, nó làm như thế , chơi bời là vậy có ô uế cho ai đâu cơ chứ , tất cả chỉ để thỏa mãn cho cái thú vui của tuổi trẻ thôi mà , việc nó hành xử như thế , luôn bông đùa hời hợt nhưng dám cược rằng phần lớn hơn 1 nửa quãng đời nó đã đi qua đã là những ngày hp nhất cuộc đời nó . Biết vì sao không? là bởi vì cái sự hời hợt của nó với người khác đã tạo nên một định luật tương tác hời hợt lại khi bị đối phương công kích hay làm tổn thương...
Chà chà..!
như thế cũng thú vị ra phết, chẳng có ai lại thích sống theo một mô tuýp của người tối cổ . For example: ngày ăn 3 bữa, sáng bổ nhào ra chiến đấu để dành dật lấy miếng cơm manh áo rồi đến tối lại mang vỏ sò ra đêm điếc " sẽ là vô cùng phi lý đến phát ngán khi cứ phải chung thủy với bất kỳ một điều gì hay chỉ đơn thuần là một thói quen không thể bỏ. That Right !Chi bằng cứ sống như thằng ôn này , vùng vẫy giữa thế gian + ăn chơi xả láng + cái gì cũng nên thử qua một lần cho biết + mỗi tháng thay bạn zai khoảng 2 lần thế là nhẹ người = sống là chính vui là chủ yếu thôi .

Tối nay mày đã phải hủy cả một cuộc hẹn trước đó đi để ngồi vêu mõm ra mà hứng lấy những điều, nói theo cách lịch sự của một đứa có học là :"một điều mình không bao giờ mong đợi" còn nói theo kiểu chợ búa thì là :"thối tha" để rồi cuối cùng , sau khi xem xong một bộ phim dài vào ca chiếu cuối cùng và trước đó đã chơi xả láng game trên khu vui chơi , mọi giác quan mọi nhận định về cuộc sống đã bỗng dưng muốn khóc òa lên vì cay đắng . Mày nhớ ty của mày cũng như muốn dành dật nó lại , 2 cánh tay của mày như muốn vươn cao lên tít tận trời kia để hỏi vì sao ông trời lại ích kỷ đến vậy, luôn tạo ra giống con người không khiếm ở điểm này cũng khuyết ở điểm nọ. Họ đục lên nhau mà sống trên cái hố sâu hoẵm mà họ đã đục, họ tưới tắm vào lòng mày những suy nghĩ thật phức tạp cho đến khi nào mày loay hoay như một con điên và cầu xin sự cứu dỗi của họ bằng một sự thừa nhận " mày đa đoan đấy, mày hiểm đấy "...

Thú thật thì mày chả ưa gì cái thằng mắc dịch này đâu nhưng thứ duy nhất khiến cả 2 còn có 1 sợi dây dàng buộc để mà mỗi khi chán nản lại tìm đến nhau đó chỉ có thể là sự thành thật. Nó có thể nói dối với ai nhưng đối với mày mỗi khi nhìn vào dãi bày tâm sự nó xem như nhìn vào một chiếc gương phản chiếu cái bộ mặt trẻ con , ngây thơ vô số tội của nó. Mày biết mà !

Thế nhưng nhớ thì vẫn cứ nhớ đến nhớ thôi ... Còn phát cuồng thì vẫn như mọi ngày. CHiều nay , má mì gọi điện về dọa nạt thêm một trận nữa... Nghiễm nhiên ngay sau đó mày lại bị rơi vào trạng thái stress nặng ... Đúng là xa mặt cách lòng mà lị....Mỗi lúc như thế chỉ muốn chạy đến bên một ai đấy cực kỳ tin cậy để chút bỏ lớp mặt nạ cứng cỏi ra mà mếu máo hoặc chỉ đơn giản để thở dài 1 cái vậy mà cũng trở thành một điều lực bất tòng tâm quá thể. Biết là không thể làm phiền đến những người xung quanh ( Bao gồm cả quen biết và ảo) nên cũng chẳng dám hé răng ra làm gì . Bầu trời Hà Nội mấy bữa nay đã đủ ủ zột và có lẽ không cần thêm mắm thêm muối vào nữa...zZZZ...

....."Hà Nội ơi !mỗi khi lòng xác xơ...Tôi vội vã trở về.."o

Ngọc Lan

Thấy bài thơ này hay mà đúng tâm trạng nên mạn phép xin copy làm của riêng từ blog" haddu" :

NGỌC LAN.

"Ngọc lan cánh mỏng lả lướt say
Gửi đôi ba giọt trên bàn tay
Sương sớm tinh nguyên hay nước mắt
Em gửi lại anh, theo gió bay
Xác thân giãy giục đau trần tục
Một tiếng thở dài vẫn còn đây.
Nhìn sương cắm xuống đôi ba giọt
Anh biết rằng đời đã đổi thay
Ngày xưa một sớm người đã khóc
Đã nấc đã thương kiếp bọt bèo
Đôi ba mùa đã trôi theo gió
Chỉ còn xác gầy dưới bàn tay."

6;30a.m!

Mất ngủ cả đêm mất rồi ...
Sáng nay lại có mưa rơi ...
Buồn quá...
Hy vọng rằng.. sau cơn mưa.trời lại sáng.








TRích một đoạn của chị "Gào" :"...Tôi nhớ anh từng ngày, tôi yêu anh từng phút giây. Nếu tình yêu tự nhiên sinh ra...thì hãy cứ cho nó tự nhiên tồn tại... tự nhiên sống...tự nhiên trôi... Mọi thứ hãy cứ cho nó tự nhiên diễn ra như vậy. Tôi để cho mình tự nhiên đau mỗi ngày...Lao đầu vào công việc... để nước mắt không còn hành hạ tâm trí nữa."

Tự dạy mình @

Sự nghiệp , tương lai là quan trọng - Tuong lai là ngày mai - Không có gì quan trọng bằng sự nghiệp cả ... Vì thế nên cố lên Ngọc ơi. Đằng nào thì cũng phải chia tay thôi . Vấn để chỉ là chuyện sớm muôn. Chỉ mong và cầu chúc cho anh đạt được những gì mình mong muốn...

VÙI ĐẦU VÀO HỌC THÔI !

Save!

Em ngượng đường , ngược nắng để yêu anh
ngược phố tan tầm ,
ngược chiều gió thổi ,
ngược lòng mình tìm về nông nổi ,
...lãng du đi vô định cánh chim trời,

I Never seen before ! OMG

Một thần tượng âm nhạc có thể làm được gì ?
KHông phải là một người giỏi nhất trong hàng vạn những người giỏi nhất ,
Không phải là một bình phong với những sắc màu huyền ảo , khi họ cất tiếng hát,
Cũng không phải là một người có thể nhấn nhá chính xác tất cả các nốt nhạc , cung bậc , bài bản hay là:
Một giọng hát khỏe , chuẩn , vang ...... mà...Có lẽ...


MỘt giọng hát có thể làm lay động con người. Chạm tới trái tim của hàng vạn con người như một chất xúc tác mãnh liệt nhất mà trước giờ tôi chưa từng được cảm thấy mới là một idol . Phải ~ Đó chính là Uyên Linh my idol:X:X:X
Tôi đã yêu cô ấy ngay từ cái lần đầu tiên khi tôi vô tình được nghe thấy giai điệu của bài "If I Ain't Got You " Cái giai điệu và cách cô ấy thể hiện bài hát này khiến tôi quên đi hình bóng của chinh cái người đầu tiên tôi nghe và cũng vẫn là thần tượng của tôi bây lâu nay " Alicia Keys" :

Và tiếp ngay sau đó , liên tiếp là các bài :"KHÁT VỌNG"

Mùa ĐÔNG SẼ QUA :
NHỮNG LỜi BUỒN:
ĐƯỜNG CONG:
.v.v.v.v.v
Tôi không thể kìm nổi lòng mình mỗi khi cô ấy cất lên tiếng hát , mỗi một bài hát là một tâm trang riêng khác biệt vỗ về tâm hồn tôi và làm cho nó lay động .....Mỗi khi tôi ngóng đợi một tuần nữa sắp đến để đc nghe Uyên Linh hát , để đc đắm chìm trong cái thứ " mùa mê , thuốc lú" , một sự thật , cái thứ khiến tôi không thể cưỡng lại đc ... rơi nước mắt khi cô ấy hát rồi chợt nhận ra là cô ấy đã hát hay sao? Làm sao có thể như thế được? Với một người con gái bé nhỏ, bài hát kết thúc . Ngẹn ngào...
Chắc có lẽ sẽ có nhiều người khi xem VN Idol sẽ cũng có chung những cũng bậc cảm xúc như tôi , hoặc cũng có thể là không . Nhưng tôi tin chắc một điều rằng :" Thứ tuyệt đẹp thực sự , có mặt ở trên đời này luôn không phải là những thứ mình có thể nhìn thấy một cách dễ dàng mà chỉ có thể ...chỉ có thể cảm nhận đc sức ẩn chứa từ nội lực bên trong , cái đẹp nó là như vậy, nó khiến cho người ta phải bật khóc vì thảng thốt... "