Ong vua cho thue bat dong san

Miễn phí khách thuê

Subscribe to RSS feed

Những bức ảnh kiểm tra IQ

1. Nghe nói thấy được 9 khuôn mặt thì chỉ số IQ là 180

2. Tìm được hình mặt người phía trên tấm ảnh không ?

3. Chấm đen hay chấm trắng ?

4. Chuyển động hay không ?

5. Nhìn vào dấu chấm đen rồi lùi người ra phía sau hoặc phía trước.

6. Nhìn kĩ dấu cộng màu đen …

7. Có 11 cái mặt. Người thường sẽ chỉ thấy 4-5 cái. Có óc quan sát thì thấy 6-8 cái. Thông minh thì thấy 9-10 cái. Chập mạch thì thấy hết


8. Nhìn kĩ 4 dấu chấm đen trong khoảng 30s, sau đó nhìn chăm chú vào bức tường hoặc tờ giấy màu trắng

9. Nhìn thật kỹ vào, khoảng một phút, bạn sẽ thấy :

Theo các kết quả nghiên cứu, bán cầu não trái điều khiển nửa thân người bên phải, bán cầu não phải thì ngược lại. Bán cầu não trái có vai trò chính chỉ các kỹ năng nói, viết, tính toán, tư duy và phán đoán; còn bán cầu não phải đóng vai trò chủ đạo quyết định sự khéo léo, óc thẩm mỹ, khả năng cảm thụ âm nhạc, tình cảm, lòng say mê… Như vậy, mỗi bán cầu não đảm trách những nhiệm vụ cụ thể, riêng biệt và khi được phát triển, sẽ đem lại những bộ kỹ năng hoàn toàn khác nhau.
- Sẽ có 3 trường hợp xảy ra khi bạn xem tấm hình ở trên:
1. Ngược: Bạn luôn luôn hoặc trong đa số trường hợp thấy cô gái quay ngược chiều kim đồng hồ. Điều này có nghĩa là bạn sử dụng não trái nhiều hơn (hay bạn là người thiên về não trái).
2. Thuận: Bạn luôn luôn hoặc trong đa số trường hợp thấy cô gái quay theo chiều kim đồng hồ. Điều này có nghĩa là bạn sử dụng não phải nhiều hơn (hay bạn là người thiên về não phải).
3. Bạn thấy cô gái lúc quay chiều này lúc quay chiều kia. Điều này có nghĩa là bạn sử dụng đều cả não trái và não phải.

'Không sửa luật đất đai, sẽ còn nhiều vụ Tiên Lãng'

"Vụ Tiên Lãng cho thấy người nông dân đầu tư rất nhiều công sức, tiền của vào đất để tạo lợi nhuận, khi bị thu lại thì họ không còn cửa sống và liều lĩnh phản kháng", ông Đặng Hùng Võ trao đổi với VnExpress.
> 'Vụ Tiên Lãng nếu không xử lý nghiêm có thể lan cả nước'

- Sau vụ Tiên Lãng, nhiều người đã nhìn ra sự bất cập về thời hạn giao đất trong Luật Đất đai. Ông nhìn nhận như thế nào về vấn đề này?

- Bất cập lớn nhất của Luật Đất đai đúng là nằm ở thời hạn sử dụng đất. Luật Đất đai 1993 đưa ra chế định về thời hạn cho đất trồng cây hàng năm, đất nuôi trồng thủy sản là 20 năm, đất trồng cây lâu năm và rừng sản xuất là 50 năm. Như vậy cứ hết hạn thì xã hội nông thôn sẽ náo loạn vì chuyện phải xin được giấy chứng nhận sử dụng đất hiệu quả để được tiếp tục sử dụng đất. Điều đó dẫn tới nguy cơ về tham nhũng, nguy cơ về lộn xộn, khó khăn cho người nông dân.

Đấy là phức tạp mà khi xây dựng Luật Đất đai 2003 đã nhìn ra, nhưng lúc đó ý tưởng giải quyết khi hết thời hạn giao đất là khác nhau. Một luồng ý tưởng cho rằng hết thời hạn phải chia lại vì mặt bằng lao động đầu và cuối thời hạn khác nhau, lực lượng lao động khác nhau (có người chết đi, người sinh ra, người chuyển đi nơi khác…).

Luồng ý kiến thứ hai, hết thời hạn đương nhiên tiếp tục kéo dài, thậm chí kéo tới vô hạn. Tất nhiên tiếp tục kéo dài thì chuyện đặt thời hạn là vô nghĩa. Kéo dài thời hạn cũng chỉ là "hoãn binh chi kế". Hai luồng ý kiến này ngẫu nhiên tỷ lệ rất ngang nhau, chính vì vậy không quyết định được hết thời hạn thì sẽ làm gì khi xây dựng Luật Đất đai 2003.

Gần 10 năm qua, người nông dân rất lo lắng. Đáng nhẽ chúng ta phải đi đến cùng của sự việc và phải có phán quyết gì đấy về xử lý thời hạn trong luật 2003.

- Là người ủng hộ phương án xóa thời hạn, ông nghĩ như thế nào về việc cần sớm điều chỉnh thời hạn giao đất trong Luật Đất đai để tránh lặp lại vụ việc đáng tiếc?

- Nhiều người đưa ra ý kiến thảo luận nhưng thực tế họ không sống ở nông thôn, không hiểu người nông dân và không hiểu nông dân đang cần gì. Sự thực nông dân cần đất, cần sự ổn định dài hạn. Người ta sẽ bỏ tiền đầu tư, vay tiền đầu tư thậm chí tìm mọi cách để đầu tư làm sao để có năng suất và sản lượng cao. Đấy là suy nghĩ của người nông dân ham làm nông nghiệp.

Nếu chúng ta chỉ đứng trên phương diện thảo luận vĩ mô về sự công bằng thì sẽ không thấy được điều đó. Từ vụ Tiên Lãng, chúng ta thấy rằng một người nông dân đầu tư rất nhiều công sức, tiền của vào đất để tạo lợi nhuận mà thu lại thì họ làm gì còn cửa để sống. Khi không còn cửa để sống thì họ phải liều lĩnh trong hành vi phản kháng. Đấy là cảnh mà chính quyền đã dồn người nông dân vào cùng quẫn. Nếu không xử lý tốt thì tôi tin là còn nhiều vụ Tiên Lãng sẽ xảy ra. Lúc này, vụ Tiên Lãng là hồi chuông cảnh tỉnh cho những người còn lơ mơ trong tư duy về mục tiêu xây dựng pháp luật đất đai, chưa hiểu rõ nông dân đang cần gì. Khẩu hiệu "người cày có ruộng" của Đảng ta từ năm 1930 vẫn đang rất thời sự trên các cánh đồng nước ta.

- Như ông nói, phương án chia lại đất đảm bảo sự công bằng về sử dụng đất nông nghiệp, tại sao không được thống nhất?

- Phương án này có thể đảm bảo được sự công bằng về sử dụng đất nông nghiệp, đảm bảo được quỹ đất nông nghiệp cứ một thời gian ngắn thì dàn đều. Tuy nhiên, cách làm như vậy có rất nhiều cái hại. Thứ nhất là liên tục cứ 20 năm, 50 năm lại làm cải cách ruộng đất một lần. Cái đó gây náo loạn nông thôn nhiều hơn là việc lấy giấy xác nhận sử dụng đất có hiệu quả. Chia lại thì có hệ quả là tham nhũng còn nhiều hơn việc xin giấy xác nhận sử dụng đất có hiệu quả vì có đất tốt, đất xấu, đất gần thủy lợi, xa thủy lợi…
Cái hại thứ hai là không khuyến khích được đầu tư. Ai cũng nhăm nhăm nếu mình có được đất thì cũng chỉ có được 20 năm, 50 năm. Trong thời hạn, người ta sẽ cố gắng vét cạn, vắt kiệt sức của đất, mặc kệ người dùng tiếp theo tính thế nào thì tính. Như vậy, năng suất và sản lượng không bao giờ nâng cao được, động lực sử dụng đất nông nghiệp cạn dần còn đất đai không có đầu tư và bồi bổ nên chẳng mấy chốc mà thành xơ xác.

Đối với phương án thứ hai, gia hạn tự động, ai có thế nào thì hết thời hạn cứ tự động chuyển sang thời hạn tiếp theo. Phương án này tương đương xóa thời hạn. Còn nếu làm theo cách tiếp tục tăng thời hạn dài hơn, chưa cần tính đến hết thời hạn làm gì thì đó là một giải pháp "cải lương". Cuối cùng thì chúng ta vẫn phải trả lời câu hỏi "hết thời hạn chúng ta làm gì?".

Tôi cho rằng phương án đúng hơn cả là hãy xóa bỏ thời hạn. Xóa thời hạn thì được cái lợi cơ bản là người nông dân có tâm lý ổn định, dám đầu tư dài hạn, đầu tư lớn. Người nông dân dám đầu tư để nâng thật cao năng suất, sản lượng nhằm làm giàu trên đất đai. Chắc chắn đây là cách thức để ta tạo được động lực mới trong nông nghiệp, nông thôn và cho nông dân.

- Nhưng nếu thực thi phương án xóa thời hạn, chúng ta sẽ phải đối mặt với nạn đầu cơ đất, phân hóa giàu nghèo... Ông nghĩ sao?

- Tất nhiên, nhiều ý kiến đặt ra là những tiêu cực kèm theo có thể có. Ví dụ, nếu bỏ thời hạn thì tạo điều kiện cho đầu cơ đất đai, sẽ hình thành lớp “địa chủ” mới, sẽ cũng làm những việc trước đây giai cấp địa chủ trong các chế độ phong kiến từng làm. Hoặc có thể tạo ra những người có đất nhưng không đưa vào sử dụng mà mang tính chất đầu cơ sinh lợi, chờ giá đất lên… Có thể xảy ra tình trạng phân hóa giàu nghèo ngay trong khu vực nông thôn.

Nhưng phải nhìn nhận là nhược điểm ấy có thể dùng thời hạn để khống chế được không? Khi người giàu có tiền để "đút lót" lấy được giấy xác nhận về sử dụng đất có hiệu quả thì họ cũng vượt qua được thời hạn để tiếp tục sử dụng. Vì vậy, với việc đưa ra thời hạn chưa chắc chúng ta quản lý được việc không hình thành lớp “địa chủ mới”. Chúng ta nên dùng các chế tài khác tốt hơn như đánh thuế cao người không trực tiếp sản xuất mà có nhiều đất, đánh thuế cao vào người có đất nhưng không sử dụng, thậm chí có thể "sung công" đất đối với người có hành vi phát canh thu tô...

- Nếu đất đã giao ổn định lâu dài thì những người sinh sau đẻ muộn lấy đâu ra đất để sản xuất?

- Tôi có thể giải thích ngay, hiện 70% dân số chúng ta sống dựa vào nông nghiệp. Thế nhưng khi ta trở thành nước công nghiệp thì nhiều nhất chỉ còn 50% ở nông thôn. Khi là nước công nghiệp phát triển thì dân số ở nông thôn chỉ còn 10% là cùng. Vậy thì chúng ta đừng bắt con em nông dân phải là nông dân tiếp. Chúng ta hãy nghĩ đến việc đào tạo con em nông dân không làm nông dân nữa mà chuyển sang làm ở lĩnh vực công nghiệp, dịch vụ.

Bây giờ chúng ta đang ép dân số ở khu vực nông thôn từ 70% xuống còn 30% trong những năm 2020-2030 theo lộ trình đô thị hóa. Tất nhiên, một số con em nông dân làm nông nghiệp giỏi thì phải khuyến khích tiếp tục làm nông nghiệp...

Ông Đặng Hùng Võ: "Nếu không xử lý tốt thì tôi tin là còn nhiều vụ Tiên Lãng sẽ xảy ra". Ảnh: Nguyễn Hưng.


- Hình thức giao đất lâu dài cho nông dân có thể mâu thuẫn với quy định “đất đai là sở hữu toàn dân”. Ông nghĩ sao về điều này?

- Chúng ta đã thực hiện những bước đổi mới rất mạnh dạn, đó là việc giao đất của hợp tác xã cho hộ nông dân. Chính sách này đã không chỉ giúp đất nước thoát khỏi cảnh thiếu ăn mà còn đưa nước ta lên hàng đầu thế giới trong xuất khẩu gạo. Thực chất, chính sách này không đúng với mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa. Nhưng chúng ta đã dám quyết định thì tại sao lại không dám đổi mới những cái tiếp theo? Sự thực chúng ta đã phát triển và vượt lên được khi chúng ta giao đất của hợp tác xã cho hộ gia đình, cá nhân. Đấy là quyết định mà ai cũng thấy đúng.

Khi kỷ niệm ngày sinh của đồng chí Võ Chí Công, chúng ta thường nhắc đến đây là công rất lớn của đồng chí. Chúng ta thấy lý luận chúng ta đúng vì hình thức hợp tác xã không phù hợp với tính chất và trình độ của lực lượng sản xuất hiện tại. Cũng như bây giờ tính chất và trình độ của lực lượng sản xuất hiện nay đang cần được giao đất lâu dài mới tạo được động lực tiếp theo cho nông nghiệp. Điều đó là đúng chứ không có gì khác với giao đất cho hộ gia đình trước đây.

Còn chuyện đất đai sở hữu toàn dân và giao đất là hai chuyện có thể coi là độc lập theo một nghĩa nhất định. Một mặt chúng ta nói “đất đai là sở hữu toàn dân” mà chúng ta vẫn cho người sử dụng đất ở thời hạn vĩnh viễn, vẫn cho người sử dụng đất được thực hiện là 7 quyền. Chỉ riêng chuyện ấy đã là trái ngược với sở hữu toàn dân rồi. Chúng ta thấy sở hữu toàn dân thuộc phạm trù hình thức, còn việc giao đất lâu dài, giao quyền cho người sử dụng đất thuộc phạm trù nội dung. Đất ở bây giờ chúng ta giao lâu dài, vậy tại sao lại khó khăn khi hạn chế thời hạn đối với đất nông nghiệp?

- Với điều kiện hiện tại của Việt Nam, để chuyển sang phương án giao đất lâu dài, cần làm gì để tránh các bất cập?

- Tôi cho rằng chúng ta đưa ra song hành chính sách giao lâu dài với rà soát lại mặt bằng sử dụng đất ở nông thôn hiện nay. Ai là người có đất mà không sử dụng, chúng ta có thể đưa ra cơ chế như chuyển nhượng bắt buộc cho những người trực tiếp sản xuất có nhu cầu mở rộng đất sản xuất, chuyển nhượng có thể thông qua đấu giá. Tất nhiên, đã quyết định sử dụng đất nông nghiệp không thời hạn thì không còn chế độ Nhà nước giao đất không thu tiền nữa.

Cơ chế chuyển nhượng bắt buộc là bảo đảm tính mềm dẻo. Theo Luật Đất đai hiện hành thì chúng ta phải thu hồi đất không sử dụng. Còn những người đang sử dụng đất nông nghiệp không do được Nhà nước giao hoặc được Nhà nước công nhận thì cũng chỉ được sử dụng theo đúng thời hạn của các văn bản gốc.

- Với quá trình như vậy, trong bao nhiêu năm có thể hoàn tất để xã hội nông thôn ổn định sản xuất?

- Tôi cho rằng nếu tích cực quản lý xã hội nông thôn thì chỉ trong vòng 5 năm chúng ta có thể giải quyết được 80% những bất cập trong quá trình chuyển đổi. Trong 10 năm chắc chắn chúng ta giải quyết được hoàn toàn. Tôi tin là như vậy, nhưng tất nhiên với điều kiện là các chính sách phải được thực hiện triệt để, địa phương không được làm "méo mó" các chính sách đã đưa ra trong luật.

Nguyễn Hưng thực hiện

Tiên Lãng trên báo nước ngoài

Tiên Lãng trên báo nước ngoài
Các hãng thông tấn lớn như AP, AFP, Bloomberg và sau đó là nhiều tờ báo trên thế giới đã đưa tin kèm bình luận về cuộc họp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về vụ cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng, Hải Phòng.

Khu đầm ven biển của xã Vinh Quang ở huyện Tiên Lãng được giao cho nhiều hộ dân nuôi trồng thủy sản, trong đó có gia đình Đoàn Văn Vươn, 49 tuổi. Với lý do hết thời hạn giao đất, giới chức huyện quyết định thu hồi nhưng ông Vươn và các hộ dân không đồng ý. Sau nhiều năm tranh chấp, ra tòa, ngày 5/1, chính quyền huyện điều cả trăm cảnh sát và bộ đội tham gia cưỡng chế để thu hồi đất. Ông Vươn và gia đình dùng mìn và súng chống trả khiến 6 nhân viên công lực bị thương.

"Sự chống trả bằng bạo lực của Vươn là hiện tượng vô cùng hiếm ở Việt Nam, nhưng số phận của ông đã nhận được sự cảm thông của công luận và cả những quan chức cấp cao, trong đó có nguyên chủ tịch nước Lê Đức Anh", hãng tin AFP nhận xét.

"Trong suốt một tháng qua, câu chuyện của ông Vươn đã chiếm lĩnh trang nhất các báo Việt Nam, cho thấy sự bức xúc đối với cách giải quyết các tranh chấp đất đai của giới chức, theo nhận xét của các chuyên gia", AFP viết. "Tranh chấp đất đai với chính quyền cấp địa phương đang trở thành vấn đề ngày càng gay gắt ở Việt Nam, nơi toàn bộ đất đai thuộc sở hữu nhà nước, trong khi các quyền sử dụng đất đôi khi không được giải thích rõ ràng hoặc bảo vệ".

Ngôi nhà ông Vươn trên khu đầm sau khi bị giới chức ra lệnh phá hủy. Ảnh: Nguyễn Hưng.


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra lệnh điều tra, làm rõ vụ việc. Cuộc họp hôm thứ sáu của thủ tướng với các bên liên quan được các hãng thông tấn nước ngoài hết sức quan tâm. Các báo Anh, Mỹ, Trung Quốc cũng đăng tải lại những thông tin này.

Kết luận phiên họp do thủ tướng chủ trì cho thấy việc cưỡng chế, thu hồi đất của ông Vươn là bất hợp pháp và những người ra lệnh cưỡng chế, thu hồi đất đều bị xử lý.
Nhu cầu xem xét luật đất đai

Theo luật đất đai năm 1993 hàng triệu hộ gia đình Việt Nam đã được giao đất với thời hạn cụ thể để sản xuất. Tất nhiên, các điều khoản luật vẫn duy trì quyền của giới chức được thu hồi đất trước hạn cho các mục đích an ninh quốc phòng hoặc phát triển kinh tế dân sinh, công cộng. Các mục đích đó được hiện thực hóa bằng những dự án đường sá hoặc để tạo công ăn việc làm cho người nghèo.

Tuy nhiên trong một số trường hợp, cấp chính quyền địa phương đã thu đất nông nghiệp của nông dân để phục vụ các sân golf hoặc khu nghỉ dưỡng, những dự án mà các nhà đầu tư xây nên nhằm phục vụ người giàu.

"Người nông dân được bồi thường dựa trên giá trị sản xuất của đất đai chứ không phải dựa trên số tiền mà các nhà đầu tư đáng phải chi trả", AP dẫn lời ông Mark Sidel, một giáo sư luật thuộc đại học Wisconsin, chuyên gia tư vấn về cải cách pháp lý ở Việt Nam, bình luận. "Khi giá trị đất tăng lên, các cuộc tranh cãi về quyền đất đai càng gây nên sự bức xúc trong dư luận về những nhà đầu tư tham lam".

"Hà Nội đã giải quyết các tranh chấp này một cách cẩn trọng", Sidel bình luận.

Trường hợp ông Vươn có thể không tạo ra sự thay đổi nhanh chóng về luật đất đai, nhưng cũng khiến chính ban lãnh đạo Việt Nam phải chú ý đến vấn đề này, nhất là khi hơn 70% trong số 87 triệu dân vẫn sống ở nông thôn.

"Vấn đề đất đai thu hút sự quan tâm của ban lãnh đạo (Việt Nam) bởi nó phản ánh sự không đồng thuận giữa cơ cấu chính quyền cấp địa phương với nông dân, trên một sân chơi mà lợi thế nghiêng về chính quyền địa phương", ông Carlyle Thayer, chuyên gia về Việt Nam thuộc Học viện Quốc phòng Australia, nói.

Hãng tin Bloomberg dẫn lời nhận xét của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về quản lý đất đai: "Quy trình quản lý đất đai hiện còn bất cập, nhiều vụ việc liên quan đến việc sử dụng đất không được giải quyết thỏa đáng và kịp thời".

Cơ hội của quan tham là địa ngục của người nghèo

Cơ hội của quan tham là địa ngục của người nghèo


Hiện nay người xác nhận hiệu quả sử dụng đất để người có đất được tiếp tục sử dụng hay không chính là chính quyền địa phương. Cơ chế này tiềm ẩn nguy cơ xung đột lợi ích. Trong nhiều trường hợp, người dân buộc phải cầu cạnh chính quyền để giữ đất, cơ hội cho nguy cơ tham nhũng rất cao.

>> Kỳ 1: "Người dân thực sự làm chủ ruộng đất được bao lâu?"

Hạn chế quyền thu hồi đất của Nhà nước để chặn tham nhũng


Nhà báo Thu Hà: Có một vấn đề đã được đặt ra trên nhiều diễn đàn công khai rằng "chính địa ngục của người nghèo đã làm nên thiên đàng cho người giàu"? để ám chỉ những quan chức tham lam, nhân danh tập thể chiếm dụng ruộng đất của dân. Theo các ông, những quan chức tham lam đã lách qua những kẻ hở luật pháp nào để tư lợi?

GS. Đặng Hùng Võ: Thời hạn sử dụng đất nông nghiệp là vấn đề lớn trong chính sách đất đai nông nghiệp, đang tạo nên nhiều bức xúc trên thực tế. Thời hạn được quy định từ Luật Đất đai 1993 với tinh thần hết thời hạn vẫn được tiếp tục sử dụng nếu việc sử dụng đất có hiệu quả.

Vấn đề đặt ra ở chỗ, người xác nhận hiệu quả sử dụng đất để người có đất được tiếp tục sử dụng hay không lại chính là chính quyền địa phương. Như vậy, cơ chế này tiềm ẩn nguy cơ xung đột lợi ích. Trong nhiều trường hợp, người dân buộc phải cầu cạnh chính quyền để giữ đất, cơ hội cho nguy cơ tham nhũng rất cao.

Ông Nguyễn Đình Lộc: Khi chúng ta nói đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhà nước đại diện quản lí tạo ra một cái hấp dẫn cho bộ máy. Sau này vi phạm đất đai thì chính cán bộ ta, nhà nước ta. Vi phạm luật đất đai chính là những người trong bộ máy nhà nước. Nhà nước quản lý thì cụ thể là ai?

Nhà báo Thu Hà: Như vậy người ta có thể hiểu là, do chúng ta định nghĩa "sở hữu toàn dân" là quá chung chung, mập mờ khiến cho một số quan chức tham lam nhân danh tập thể làm giàu bất chính?

Ông Nguyễn Đình Lộc:
Tôi còn nhớ sau này mỗi lần xử lí vấn đề gì về đất đai ai cũng nói đất đai thuộc về toàn dân, bây giờ chúng ta có vũ khí rất chắc trong tay là sở hữu toàn dân nhưng thực chất là sở hữu nhà nước, nói toàn dân cho đẹp vậy thôi. Nói đất đai sở hữu toàn dân gây cảm nhận không đúng.

Bà luật sư nổi tiếng Ngô Bá Thành từng bảo, không biết nói đùa hay nói thật: "sở hữu toàn dân là mỗi người có một đám đất".

GS. Đặng Hùng Võ: Sở hữu toàn dân là khẩu hiệu. Nó có nội hàm, nội dung cụ thể tùy từng quốc gia. Sở hữu đối với đất đai là một loại hình sở hữu đặc biệt. Nó đặc biệt ở chỗ, có một phần quyền sở hữu do nhà nước định đoạt, và một phần của người giữ đất thực hiện, dù anh có chấp nhận nó là sở hữu tư nhân, sở hữu toàn dân thì về bản chất vẫn vậy.

Hiến pháp năm 1959 có định danh quyền sở hữu trong đó chấp nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai. Đến Hiến pháp năm 1980, chúng ta định nghĩa đất đai, tài nguyên thiên nhiên thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện quản lý. Hiến pháp năm 1992 cũng vậy. Vì thế Luật Đất đai năm 2003 ra đời trong điều kiện phải quy định sở hữu toàn dân và không thảo luận thêm về vấn đề này.

Các vị khách tham gia Bàn tròn trực tuyến. Ảnh: Nguyễn Hoàng
Nhà báo Thu Hà: Chắc hẳn vừa rồi quí vị có theo dõi vụ sóng gió tại Ô Khảm (Trung Quốc). Theo báo chí kể lại, dân làng Ô Khảm đã gay gắt tố cáo quan chức nhân danh tập thể làm giàu trên mồ hôi của họ. Từ câu chuyện này, chúng ta có thể rút ra bài học gì cho mình?

GS. Đặng Hùng Võ: Đó cũng là một dạng giọt nước tràn li. Tất nhiên tôi cho rằng sớm muộn chúng ta cũng phải có cái đổi mới, ít nhất là cũng đổi mới về việc làm đầy đủ quyền cho người đang giữ đất và hạn chế lại cái quyền ta nói thẳng là quyền thu hồi đất của nhà nước.

Thứ nhất, hãy đừng gọi đó là quyền thu hồi đất mà hãy gọi là quyền trưng mua hoặc trưng dụng đất, theo đúng như hiến pháp quy định đối với tài sản của dân, vì hiện nay ta coi quyền sử dụng đất là tài sản của dân rồi, mà tài sản hiện nay đã được định nghĩa là tài sản, quyền sử dụng đất là hàng hóa đặc biệt rồi, điều này đã được quy định cụ thể trong nghị quyết TW 26, luật 2003 cũng có định nghĩa cụ thể, Bộ luật dân sự cũng có định nghĩa cụ thể. Vậy đã là tài sản thì chúng ta phải dùng như Hiến pháp, nghĩa là trưng thu hoặc trưng dụng, chứ không phải thu hồi. Thu hồi nghĩa là gốc là của nhà nước, nhà nước cho anh mượn, nhà nước có quyền đòi lại. Như vậy sẽ loạn.

Thứ 2, cơ chế trưng mua, trưng dụng cũng phải rất cẩn trọng, chi tiết và chỉ áp dụng cho trường hợp vì lợi ích quốc gia, Quốc phòng an ninh như Hiến pháp hiện nay quy định. Tôi cho rằng đầu tiên chúng ta phải làm việc đó đã, chứ còn gọi là hình thức hay là đặt tên, đặt tên nó là toàn dân, đặt tên nó là nhà nước, là tư nhân hay đa sở hữu thì lúc bấy giờ chỉ còn là hình thức thôi. Nhưng còn cái nội dung của nó ta phải quy định rất cụ thể. Chúng ta thường xem xét vấn đề đối với sở hữu, các chuyên gia nước ngoài cũng nhìn vào nội dung là chính chứ không nhìn vào tên gọi đâu.
Tôi còn nhớ khi đàm phán Hiệp định thương mại Việt - Mỹ và gần đây là chuyện thế giới có công nhận VN là nền kinh tế thị trường đầy đủ hay chưa, khi đối thoại với đoàn Việt Nam, chuyên gia các nước xoáy vào cái gọi là "sở hữu toàn dân". Nhưng khi chúng ta trình bày thì họ cũng công nhận là như thế không khác gì Mỹ chỉ thấy vướng mỗi một cái là quyền thu hồi đất, cho thuê đất tại sao lại lủng củng như vậy.


Người đại diện cho sở hữu toàn dân thì thực hiện quyền đó là hợp lý thôi, nhưng mà về mặt lý luận tham nhũng thì đó là hệ thống quyền gắn với nguy cơ tham nhũng cao nhất. Điều này các lý luận về tham nhũng đã chứng minh rất rõ.

Nhà báo Thu Hà: Ông có dẫn chứng?

GS. Đặng Hùng Võ: Vụ Tiên Lãng là một điển hình. Thời hạn sử dụng đất được quy định từ Luật Đất đai 1993 với tinh thần hết thời hạn vẫn được tiếp tục sử dụng nếu việc sử dụng đất có hiệu quả.

Vấn đề phức tạp trên thực tế được đặt ra: Ai xác nhận hiệu quả sử dụng đất để người có đất được tiếp tục sử dụng? Chắc chắn phải là chính quyền địa phương. Như vậy, cơ chế này buộc người dân phải cầu cạnh chính quyền để giữ đất. Tham nhũng từ đó có nguy cơ rất cao.

Làm rõ ai là chủ

TS. Đặng Kim Sơn:
Tôi nghĩ anh Đặng Hùng Võ có lý khi nói chỉ cần chúng ta cải thiện cái việc quyền thu hồi sẽ ngăn chặn được những câu chuyện mà nó diễn ra như ở Tiên Lãng (Hải Phòng) hay ở Ô Khảm (Trung Quốc). Tuy nhiên, câu chuyện đất đai ở đây chúng ta mới nói đến một góc vấn đề.

Nhân đây tôi nói thêm một góc khác, là đất nông lâm trường. Hiện chúng ta có 4 triệu ha đất nông lâm trường, ở đó không phải là câu chuyện không phải có một ông nào đó đứng ra thu hồi của người dân vì nó nằm trong tay nhà nước, về mặt hình thức. Thật ra đấy là đất vô chủ, đất bị chiếm dụng, chiếm đoạt một cách chính thức. Vậy nếu chúng ta chỉ giải quyết vấn đề thu hồi thôi thì chưa đủ. Ở đây phải làm rõ vấn đề chủ, ai là chủ?

Quay lại câu chuyện như ông Nguyễn Đình Lộc và ông Đặng Hùng Võ đã nói lúc đầu, nếu chúng ta nói toàn dân cũng có nghĩa là không ai cả, cũng như nếu nói của tất cả mọi người thì cũng có nghĩa không của ai. Thực ra, thủ trưởng đương nhiệm của nông trường ấy là người nắm quyền, ít nhất là nếu như là đất công ở trong thành phố cho thuê. Tôi đã thấy những cơ quan cho thuê không biết bao nhiêu đất, trong khi có những cơ quan như cơ quan tôi bây giờ vẫn phải đi thuê nhà riêng của dân để làm cơ quan.

Thế rồi, tệ hơn nữa là người ta bán đi, mà nông lâm trường thì họ ký hợp đồng giao khoán, đủ loại giao khoán. Vấn đề là tiền vào túi ai ngoài cái túi tập thể ấy, tệ hơn là nữa là vào túi vài cá nhân. Tóm lại, các ông chủ đích thực là nhà nước chả được gì, toàn dân cũng không được gì cả.

Từ đó tôi mới nghĩ câu chuyện sở hữu là phải làm rất rõ, phải xác định chủ nhân rất cụ thể mới được. Mục đích chính là làm cho nó có chủ, để cho nó rõ khả năng quản lý. Và cuối cùng cái gì của nhà nước phải về nhà nước, để chia lại cho toàn dân, phải nộp thuế. Còn cái gì không thuộc về nhà nước thì mỗi người dân phải sử dụng nó hiệu quả.

Chế tài đảm bảo không cho những người không sản xuất tích lũy đất đai cũng rất dễ. Cứ thể hiện cụ thể ngay trong luật trong luật cho rõ ràng là được. Làm sao đảm bảo những người nông dân làm ăn chân chính có cơ hội đầu tư phát triển sản xuất, làm ăn lớn.

Ông Nguyễn Đình Lộc và ông Đặng Hùng Võ
Nhà báo Thu Hà: Xin được hỏi ông Sơn, hiện nay tỷ lệ người nông dân tích lũy được trên 5 ha đất có nhiều không?

TS. Đặng Kim Sơn: Hiện nay chúng ta có khoảng 10 triệu hộ nông dân mà chỉ có 1 vạn trang trại thôi, tức là chiếm khoảng 1% dân số là trang trại, có thể nói tỷ lệ đó của chúng ta là rất nhỏ, vào loại nhất thế giới, bình quân ruộng đất của ta khoảng 0,64 ha/người.

Ngay các nước Đông Nam Á, người ta tệ nhất cũng phải 1,2 ha, Thái Lan phải 5 ha, không nước nào nửa ha như mình cả.

Nhà báo Thu Hà: Có thể hiểu là lâu nay cơ hội vẫn chưa mở ra cho những người nông dân, vẫn còn những người cày chưa có ruộng.

TS. Đặng Kim Sơn: Cứ như thế này thì sản xuất nông nghiệp chỉ có tụt lùi. Tôi chưa nói đến đi lên CNXH, trước hết chúng ta phải đi lên để đảm bảo tăng trưởng bình thường của nền kinh tế, chúng ta phải công nghiệp hóa, phải tạo việc làm. Ban nãy chúng ta nói câu chuyện đất đai và người cày, thì bây giờ câu chuyện chính là song song quá trình tích lũy vào tay những người làm ăn giỏi thì phải rút lao động ra khỏi nông thôn, chuyển sang phi nông nghiệp. Đấy mới chính là tăng trưởng bền vững.

Nhà báo Thu Hà: Điều này chỉ có thể làm được khi chúng ta làm rõ được hai vấn đề cơ bản về không gian và thời gian trong sở hữu. Như vậy, sửa Luật Đất đai tới đây phải theo hướng nào mới đảm bảo "người cày có ruộng" sẽ được các vị khách mời bàn thảo trong kỳ 3 của tọa đàm. Mời quí vị cùng theo dõi.
"Sau thời điểm 30/4/1975, chúng ta đã tiến hành giải quyết vấn đề ruộng đất thực hiện theo chỉ thị 57, phân bổ đất cho những hộ nghèo. Lúc bấy giờ đây là quan điểm đúng. Sau đó, chúng ta lại tiến hành cải tạo nông nghiệp, điều chỉnh ruộng đất theo bình quân đầu người thành ra manh mún khiến cho nhiều trung nông có kinh nghiệm sản xuất bị triệt tiêu vì không đủ lư liệu sản xuất, còn những người nghèo không biết về sản xuất lại sở hữu ruộng đất. Chúng ta mong muốn tạo ra sự công bằng nhưng thực tế thì không phải như vậy.

Sau đó chúng ta còn tiến hành cải tạo nông nghiệp, lấy mô hình của Miền Bắc áp hẳn cho Miền Nam mà không chú ý đến đặc trưng của từng vùng miền, khiến cho nông dân ĐBSCL bất bình, họ bỏ bê ruộng đất, vườn tược không thiết tha.

Những năm 1980, chính tôi đã phải trực tiếp giải quyết những phản ứng của nông dân khi họ chống lại cách làm không công bằng. Thời điểm đó cả nước thiếu lương thực trầm trọng.

Mặc dù xảy ra đã lâu, và sau đó chúng ta đã kịp thời phản tỉnh khi quyết định thực hiện con đường Đổi Mới, nhưng trong chừng mực một số bất cập hiện nay là hệ luỵ của một thời gò ép.

Đặc biệt gần đây, nhiều thửa ruộng đang được chuyển đổi mục đích thành các KCN, KĐT khiến cho nhiều nông dân mất tư liệu sản xuất. Không có đất trong tay, chỉ có một khoản đền bù ít ỏi và chưa được chuẩn bị nên số đông người nông dân ở ĐBSCL đã gặp khó khăn trong mưu sinh trong khi đó một số ít những người cơ hội ngày càng trở nên giàu có nhờ kinh doanh những mảnh đất nông nghiệp màu mỡ khiến cho khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Đó là điều nông dân đang rất bức xúc.

Nhìn lại mấy chục năm qua, người nông dân một lòng tin theo Đảng, nhưng họ cũng là những người rất khẳng khái, khi đường hướng sai họ sẽ không phục."


Ông Lê Phước Thọ (Sáu Hậu), Uỷ viên Bộ Chính trị khoá VII, nguyên Bí thư tỉnh uỷ Sóc Trăng, nguyên Bí thư tỉnh uỷ Hậu Giang; nguyên Trưởng Ban Nông nghiệp Trung ương và nguyên Trưởng Ban Tổ chức Trung ương
.

Toàn cảnh vụ Tiên Lãng trước cuộc họp của Thủ tướng

Toàn cảnh vụ Tiên Lãng trước cuộc họp của Thủ tướng
Trong cuộc họp ngày 10/2 của Thủ tướng với các bộ và lãnh đạo Hải Phòng, 3 vấn đề dự kiến được mổ xẻ là tính pháp lý của quyết định giao, thu hồi đất; tổ chức cưỡng chế có đúng quy định và có hay không chủ trương phá nhà ông Vươn.
> 'Mong Thủ tướng giải quyết tận gốc vụ Tiên Lãng'

Ngoài các bộ ngành trung ương, cuộc họp của Thủ tướng tại Hà Nội ngày 10/2 còn có đại diện Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Hội Nông dân Việt Nam và Thành ủy, UBND Hải Phòng.

Trao đổi với VnExpress sáng 9/2, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường Chu Ngọc Hiển cho biết, Bộ đã hoàn tất báo cáo thanh tra gửi Thủ tướng. Từ chối tiết lộ kết quả thanh tra, ông Hiển chỉ nói ngắn gọn: "Chúng tôi sẽ đề xuất xử lý nghiêm những vi phạm quy định đất đai".

Theo Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam, Thủ tướng đã yêu cầu Thường vụ Thành ủy Hải Phòng báo cáo làm rõ 3 nội dung: Thứ nhất, việc giao đất, thu hồi đất cho ông Vươn đúng, sai ở đâu, trách nhiệm thuộc cơ quan, cá nhân nào? Thứ hai, việc tổ chức cưỡng chế có đúng quy định và trong quy định pháp luật khi nào cần sử dụng tới biện pháp cưỡng chế và nếu không đúng thì sai ở điểm nào, tổ chức nào cấp nào chịu trách nhiệm? Thứ ba, những tài sản như ao cá, nhà - theo cách gọi của báo chí - bị phá hủy thì có chủ trương không, nếu có thì là của ai, cấp nào?

Ngôi nhà của ông Vươn bị phá hủy một ngày sau vụ cưỡng chế. Ảnh: Nguyễn Hưng


Xung quanh quyết định giao, thu hồi đất, hiện có 2 quan điểm trái ngược nhau giữa huyện Tiên Lãng và một số chuyên gia đất đai, tiêu biểu là ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường. Thậm chí, Trưởng ban Tuyên giáo Tiên Lãng Vũ Hồng Chuân còn cho rằng, một số quan chức trung ương về hưu đã nhầm lẫn.

Theo UBND huyện Tiên Lãng, năm 1993, huyện giao 21 ha đất bãi bồi ven biển cho ông Vươn. Sau đó ông Vươn “tự ý đắp bờ bao” lấn ra biển thêm 19,3 ha phía ngoài, rồi đề nghị hợp thức hóa và năm 1997 được huyện ra quyết định giao đất bổ sung. Hết thời hạn giao đất (14 năm), huyện đã ra quyết định thu hồi toàn bộ diện tích 40,3 ha đầm của ông Vươn, trong đó có cả 19,3 ha mới làm thủ tục giao bổ sung.

Giải thích lý do không giao đất theo Nghị định 64 với thời hạn 20 năm, UBND huyện Tiên Lãng khẳng định đất giao cho các hộ sử dụng là diện tích nằm ngoài đê quốc gia, chưa ổn định, chưa sử dụng, đang thực hiện dự án Vinh Quang 2 do UBND huyện quản lý.

Giải thích về quyết định thu hồi đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, UBND huyện căn cứ Nghị định 30 ngày 23/3/1989 hướng dẫn thi hành Luật Đất đai năm 1987 quy định người được giao đất có mặt nước để quai đê lấn biển, nuôi trồng thuỷ sản thì thời gian đưa đất vào sử dụng được kéo dài thêm 6 tháng so với quy định tại khoản 5 Điều 14 Luật Đất đai, huyện đã để thêm đến 18 tháng kể từ khi đến hạn phải giao trả, nhưng ông Đoàn Văn Vươn không bàn giao mà tiếp tục sử dụng 40,3 ha trong gần 4 năm qua không nộp bất cứ khoản nào cho Nhà nước. Đến nay ông Đoàn Văn Vươn không chịu nộp số tiền thuế sử dụng đất nông nghiệp là 10.035.000 đồng.

Tuy nhiên, theo ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường, Luật đất đai năm 1993 quy định thời hạn giao đất là 20 năm, còn Luật đất đai 1987 không quy định thời hạn này. Nếu UBND huyện Tiên Lãng giao đất cho người dân chỉ 10 ngày trước khi Luật đất đai 1993 có hiệu lực thì sau đó cần điều chỉnh thời hạn giao đất lên 20 năm như luật định.

Cũng theo nguyên Thứ trưởng Tài nguyên Môi trường, cái sai nữa của UBND huyện Tiên Lãng là khi hết hạn giao đất nhưng người dân khai thác có hiệu quả và Nhà nước không có dự án cần thu hồi, chưa có nhu cầu sử dụng đất vào mục đích an ninh quốc phòng thì người dân đương nhiên tiếp tục được kéo dài thời gian giao đất.

Sáng 5/1 hơn 100 cảnh sát, bộ đội... ở huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) tham gia cưỡng chế. Ảnh: Báo Hải Phòng


Trong vụ cưỡng chế nhà ông Vươn, hơn 100 cảnh sát, bộ đội huyện Tiên Lãng đã tham gia. Theo UBND huyện Tiên Lãng, để tổ chức bảo vệ, đảm bảo an ninh trật tự và phòng ngừa xảy ra chống người thi hành công vụ, lực lượng tham gia cưỡng chế bố trí một số công an huyện, xã, dân quân, qua trinh sát nắm tình hình thấy cần phải có lực lượng rà phá bom mìn.

"Đoàn cưỡng chế đang tiến hành dò mìn, đang vào vận động thuyết phục lần cuối thì ông Vươn đã cho người thân kích nổ mìn tự tạo, bắn súng đạn hoa cải làm bị thương 6 cán bộ, chiến sĩ công an huyện và quân sự huyện", huyện Tiên Lãng giải thích,

Tuy nhiên, theo Luật sư Lê Đức Tiết, Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn Dân chủ và Pháp luật, Ủy ban trung ương MTTQ, những người tổ chức việc cưỡng chế đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Điều 13 Luật Quốc phòng toàn dân năm 2005 quy định: “Lực lượng vũ trang nhân dân đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước, sự thống nhất quản lý của Chính phủ. Khi chưa có lệnh của cấp có thẩm quyền, người chỉ huy đơn vị lực lượng vũ trang nhân dân không được tự ý điều động, sử dụng người, trang bị, vũ khí của đơn vị mình để tiến hành các hoạt động vũ trang không có trong kế hoạch huấn luyện, diễn tập sẵn sàng chiến đấu đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt…”.

Theo ông Tiết, những người tự ý ra lệnh huy động và sử dụng bộ đội biên phòng, lực lượng quân sự địa phương huyện vào vụ cưỡng chế đã vượt quá thẩm quyền dành cho Chủ tịch nước, của Thủ tướng và của Bộ trưởng Quốc phòng.

Một ngày sau vụ nổ súng chống đối, ngôi nhà 2 tầng nằm ngoài diện tích cưỡng chế của ông Đoàn Văn Vươn đã bị phá. Thông tin do người dân cung cấp đang trái ngược với phát ngôn của lãnh đạo các cấp của Hải Phòng. Ngay bản thân các vị lãnh đạo địa phương cũng có những phát ngôn không khớp nhau.

Theo Phó chủ tịch UBND Hải Phòng Đỗ Trung Thoại thì "dân bất bình nên phá nhà ông Vươn". Trong khi Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền thừa nhận, nhà ông Vươn bị phá hủy vì đây là "nơi kẻ gây án từng ẩn nấp".

Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng Ngô Ngọc Khánh lại nói, đoàn cưỡng chế không có lệnh nào và không có ai tham gia phá nhà dân. Còn chủ tịch xã Vinh Quang thì "không biết ai phá nhà" mặc dù lực lượng xã có mặt tại đầm.* Clip: Quan chức Hải Phòng nói về vụ phá nhà ông Vươn
* Clip: Ông Kết tố chính quyền nhờ thuê máy xúc cưỡng chế


Trong khi đó, theo tố cáo của ông Vũ Văn Kết, ông Nguyễn Văn Khanh, Phó chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, Trưởng ban cưỡng chế; ông Phạm Đăng Hoan, Bí thư xã Vinh Quang và ông Lê Thanh Liêm, Chủ tịch xã Vinh Quang đã nhờ ông gọi hộ máy xúc để cho ban cưỡng chế giải tỏa mặt bằng. Qua giới thiệu, anh Đặng Văn Tài đã đồng ý nhận lời làm việc trên.

Nhiều người dân xã Vinh Quang cũng cho biết, khoảng 7h sáng đã nghe thấy tiếng máy xúc ầm ầm tiến vào đầm nhà ông Vươn. Sau khi phá lều và hàng rào ở phía ngoài, xe xúc hất tung từng mảng tường của căn nhà 2 tầng. Trong khoảng vài tiếng, căn nhà chỉ còn lại đống gạch vụn ngổn ngang. Theo người dân, tại hiện trường, ngoài công an, còn có mặt của ông Lê Thanh Liêm (Chủ tịch xã Vinh Quang) và ông Phạm Đăng Hoan (Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang).

Hiện, Công an Hải Phòng đã khởi tố vụ án hủy hoại tài sản và triệu tập những người liên quan, trong đó Bí thư, Chủ tịch xã Vinh Quang. Ngoài việc xác định những người trực tiếp tham gia, cơ quan điều tra cũng sẽ làm rõ có hay không chủ trương phá nhà?* Clip: Bí thư Hải Phòng trả lời vụ Tiên Lãng


Trong cuộc họp báo ngày 7/2, Bí thư Thành ủy Hải Phòng Nguyễn Văn Thành đã thừa nhận, dù chính quyền địa phương đúng hay sai thì vụ việc cũng gây dư luận không tốt trong nhân dân. Ban Thường vụ Thành ủy Hải Phòng nghiêm túc kiểm điểm, nhận trách nhiệm trước Bộ Chính trị, Ban Bí thư, trước Đảng bộ và nhân dân thành phố.

Hàng loạt cán bộ huyện Tiên Lãng đã bị đình chỉ chức vụ, tuy nhiên, người dân địa phương vẫn chưa thỏa mãn với mức xử lý trên. Họ đang kỳ vọng vào buổi làm việc ngày 10/2 của Thủ tướng.
- "Tôi không tin một người chí làm ăn, chưa từng vi phạm pháp luật mà lại đi chống đối chính quyền. Phải đặt vấn đề: 'Tại sao người nông dân ấy lại làm vậy?'.
Nếu chính quyền đúng, Đoàn Văn Vươn sai thì phải xử lý theo quy định của pháp luật. Còn nếu chính quyền làm sai, nhất là cố ý làm sai, vì động cơ cá nhân thì rất nguy hiểm. Muốn được lòng dân thì phải xử lý nghiêm những cán bộ làm sai", nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh nói.

- "Vụ Tiên Lãng đã gây ra một hình ảnh xấu trước đất nước, ảnh hưởng xấu đến tình hình chính trị của địa phương. Nếu không được giải quyết đúng mức thì sẽ tác động tiêu cực đến tình hình cả nước, khi mà vấn đề đất đai đang là vấn đề nóng bỏng của đất nước, trong đó nhiều nơi có nguyên nhân trực tiếp là do sai phạm của các cấp chính quyền ở đó", trích tâm thư của trung tướng Nguyễn Quốc Thước gửi Thủ tướng.

- "Đây là một trong những vụ đầu tiên Thủ tướng trực tiếp xem xét, giải quyết. Nếu giải quyết tốt sẽ tạo được niềm tin trong nhân dân. Thủ tướng là đại biểu Quốc hội Hải Phòng và Tiên Lãng, được nhân dân gửi gắm và kỳ vọng rất nhiều trong việc giải quyết vụ việc này", nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Vũ Mão cho biết.

Vụ Tiên Lãng: Sử dụng bộ đội cưỡng chế là vượt thẩm quyền

Vụ Tiên Lãng: Sử dụng bộ đội cưỡng chế là vượt thẩm quyền
(Dân trí) - “Những người tự ý ra lệnh huy động và sử dụng bộ đội biên phòng, lực lượng quân sự địa phương huyện vào vụ cưỡng chế đã vượt quá thẩm quyền…”, luật sư Lê Đức Tiết, Phó Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về Dân chủ & Pháp luật UBTW MTTQ nhìn nhận.
>> Người dân Tiên Lãng “nín thở” chờ kết luận của Thủ tướng
>> Bộ NN&PTNT báo cáo Chính phủ vụ cưỡng chế đầm tôm
>> Vụ cưỡng chế đầm tôm: “Có lỗi mà không nhận là... thái độ xấu”


Trở về sau lần giám sát vụ cưỡng chế tại Tiên Lãng - Hải Phòng, LS Lê Đức Tiết tiếp tục dành nhiều sự quan tâm tới sự việc này. Báo Dân trí xin giới thiệu bài viết mới của ông về vụ việc tại Tiên Lãng:

Hệ thống pháp luật của quốc gia đòi hỏi phải có sự thống nhất trong lập pháp, lập quy, đòi hỏi phải tuân thủ nghiêm trong vận dụng. Đó là yêu cầu của sự nghiệp xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân do dân và vì dân.

Nhưng trong thực tiễn, khó mà tránh khỏi những hiện tượng xung đột pháp luật, chồng chéo, mâu thuẫn trong ban hành pháp luật, những trường hợp hiểu sai, vận dụng sai pháp luật vì những mục đích, động cơ khác nhau. Đối với các nước có hệ thống pháp luật hoàn chỉnh cũng không tránh khỏi tình trạng này.

Để phân biệt đúng sai trong lập pháp, lập quy, trong hiểu biết vận dụng pháp luật, thường phải áp dụng một số quy tắc sau đây:

1). Hiến pháp là đạo luật gốc, đạo luật có hiệu lực cao nhất được lấy làm chuẩn. Nội dung luật không được trái với Hiến Pháp. Văn bản dưới luật (Nghị định, văn bản hướng dẫn thi hành luật của Chính phủ) không được trái với luật. Văn bản của cấp dưới không được trái với cấp trên.

2). Văn bản của cùng một cấp ban hành thì văn bản ban hành sau có giá trị thực hiện kể từ ngày văn bản đó phát sinh hiệu lực pháp lý. Những điều khoản của văn bản cũ trái với văn bản mới ban hành đương nhiên sẽ hết hiệu lực thi hành, cho dù khi ban hành văn bản mới, cơ quan lập pháp, lập quy có liệt kê rõ các điều khoản hết hiệu lực thi hành của văn bản cũ hay không.

3) Người dân được làm những gì mà pháp luật không cấm. Cơ quan, cán bộ viên chức công quyền chỉ được làm những gì do pháp luật quy định.

Trong bài đăng trên cổng thông tin điện tử huyện, UBND huyện Tiên Lãng đã giải thích rằng việc thu hồi đất là căn cứ vào Quyết định 497 ngày 6 tháng 10 năm 1993 của UBND Huyện Tiên Lãng, trong đó quy định: … “III. Thời hạn và định mức giao đất: - Diện tích đất cửa sông Thái Bình, Sông Vạn Úc và ven biển giao không quá 30 hecta. .. thời gian giao đất là 10 - 15 năm… Khi hết thời hạn sử dụng đất, chủ sử dụng đất phải bàn giao lại toàn bộ mặt bằng và các công trình phục vụ sản xuất vật kiến trúc, xây dựng trong phạm vi đất được giao cho Nhà nước quản lý và sử dụng. Nhà nước không thanh toán giá trị tài sản còn lại cho chủ sử dụng đất đã hết thời hạn…”

Ngày 14/12/2009, trong thông báo số 408/TB-STP, Sở Tư pháp Hải Phòng đã kết luận: “Các Nghị quyết của HĐND huyện từ 2006-2009 về thực hiện nhiệm vụ kinh tế, xã hội, quốc phòng và an ninh đều có quy định: “ thu hồi diện tích đất bãi bồi, ven sông ven biển đã hết thời hạn giao cho UBND xã, thị trấn theo quy định của pháp luât.” Các quy định này là không phù hợp với quy định tại khoản 1 điều 67, khoản 10 điều 38 luật đất đai. Theo quy định của các điều viện dẫn nêu trên thì khi hết hạn thuê đất, người sử dụng đất được tiếp tục thuê đất nếu còn sử dụng đất.

Với quyết định số 3756/2008/QĐ/UBND ngày 17/10/2008 do Ông Lê Văn Hiến Chủ tịch UBND ký về việc ban hành quy định quản lý sử dụng đất, mặt nước, bải bồi ven sông ven biển sử dụng vào mục dích nuôi trồng thủy sản, Sở Tư pháp kết luận không phù hợp với điều 80 Luật đất đai.
Như vậy đúng, sai của các văn bản do HĐND và Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng đã được Sở Tư Pháp Hải Phòng chỉ ra là trái luật một cách hiển nhiên. Điều 18 Hiến pháp hiện hành quy định: “Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định và lâu dài. Điều 20 Luật đất đai năm 1993 quy định: “…Thời hạn giao đất sử dụng ổn định lâu dài để trồng cây hàng năm là 20 năm, để trồng cây lâu năm là 50 năm. Khi hết thời hạn, nếu người sử dụng đất có nhu cầu tiếp tục sử dụng và trong quá trình sử dụng đất chấp hành đúng pháp luật về đất đai thì được giao đất đó để tiếp tục sử dụng…”

Chỉ cần nêu ra một số điều luật như đã trích dẫn trên đã cho thấy HĐND và UBND Huyện Tiên Lãng đã ban hành văn bản trái Hiến pháp, trái luật và vượt quá thẩm quyền. Áy vậy mà cho đến nay chính quyền các cấp vẫn khẳng định là văn bản thu hồi đất của họ là đúng pháp luật? Ông Lưu Quang Yên, nguyên Chủ Tịch huyện Tiên Lãng, người ký quyết định ban hành Quyết đinh 497 nêu trên khẳng định rằng: “Ở thời điểm giao đất năm 1993, chúng tôi không biết quy định nào khác (!) ngoài thông tư 05 của Bộ Thủy sản và Tổng cục địa chính (?). Ông Yên nêu ra 5 lý do thu hồi đất: 1) khi giao đất đã có thỏa thuận giao đất không giao hạn mới có bồi thường; 2) Sau 14 năm đã đủ thời gian có lãi; 3) gia đình ông Vươn đã được hưởng lợi từ sự đầu tư của nhà nước trong khu đất; 4) Ông Vươn không phải trả tiền thuê đất. 5) Đây là đất bải bồi ven sông (?) do xã quản lý. Năm điều kiện thu hồi đất do ông Lưu Quang Yên đưa ra không hề được quy định trong các điều 26 và 27 Luật đất đai năm 1993.

Bên cạnh việc thu hồi đất của dân không có căn cứ pháp luật, những người tổ chức việc cưỡng chế đã có sự vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Điều 13 Luật Quốc phòng toàn dân năm 2005 quy định: “…1) Lực lượng vũ trang nhân dân đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước, sự thống nhất quản lý của Chính phủ….4) Khi chưa có lệnh của cấp có thẩm quyền, người chỉ huy đơn vị lực lượng vũ trang nhân dân không được tự ý điều động, sử dụng người, trang bị, vũ khí của đơn vị mình để tiến hành các hoạt động vũ trang không có trong kế hoạch huấn luyện, diễn tập sẳn sàng chiến đấu đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt…” Những người tự ý ra lệnh huy động và sử dụng bộ đội biên phòng, lực lượng quân sự địa phương huyện vào vụ cưỡng chế đã vượt quá thẩm quyền dành cho Chủ tịch nước, của Thủ tướng Chính phủ và của Bộ trưởng Quốc phòng. Vì nhiều lẽ, để bảo vệ bản chất quân đội cụ Hồ, bảo vệ truyền thống vẻ vang của bao nhiêu tướng lĩnh, chiến sĩ đã ngã xuống chiến trường, không cho phép được lặp lại điều tương tự trong tương lai.

Nhà nước quản lý xã hội theo pháp luật và bằng pháp luật. Pháp luật là công cụ của viên chức sử dụng để thực hiện các nhiệm vụ mà Nhà nước, nhân dân giao cho. Giống như người thợ giỏi, viên chức phải sử dụng thông thạo vũ khí pháp luật. Trong nền quản lý hiện đại, còn đòi hỏi công chức sử dụng pháp luật đạt đến trình độ nghệ thuật giống như nhạc cụ trong tay của người nghệ sĩ có tài. Trong vụ việc xấy ra ở Tiên Lãng, các cơ quan Trung ương Đảng, Nhà nước cần đặt câu hỏi: Làm gì để nâng cao trình độ hiểu biết, sử dụng pháp luật của Viên chức Nhà nước để nâng cao hiệu lực quản lý của Nhà nước? Nhà nước cần làm những gì để tuyển chọn được những viên chức có trình độ hiểu biết và kỷ năng sử dụng pháp luật phù hợp với cương vị trách nhiệm của từng người ? Nhà nước cần dựa vào ai để sớm phát hiện và loại bỏ kịp thời những sâu mọt trong bộ máy quản lý của Nhà nước. Nhà nước nên trưng cầu ý dân về các vấn đề này. Chắc rằng nhân dân cả nước sẽ hăng hái hiến kế cho Đảng và Nhà nước.

Từ La Hay nghĩ về bất động sản Việt Nam

Vốn là một nhà đầu tư bất động sản, sang Hà Lan thăm thú người thân, nên thông tin về thị trường kinh doanh vẫn cứ đến với tôi như một lẽ tự nhiên.


Năm nay, tôi đón Tết tại La Hay (Hà Lan). Tiết trời thật đẹp. Xứ sở hoa Tulip khiến tôi cảm thấy thật yên bình, thư thái.



Em gái tôi công tác tại đây vừa hết nhiệm kỳ và chuẩn bị về nước. Căn nhà của gia đình em tôi ở La Hay rộng 150 m2, cảnh quan bên ngoài rất đẹp, thoáng đãng với hồ nước bên hông, vườn hoa cách đó không xa, cây xanh rợp bóng mát. Sau 1 tháng rao bán, cô tìm được người mua với giá 220.000 Euro (gần 9 tỷ đồng). Ngạc nhiên là không ít người gọi điện chúc mừng, bởi căn nhà bán được giá hời.



Giá nhà đất của họ dễ chịu như thế, trong khi thu nhập của người dân thì sao? Lương của em gái tôi mỗi tháng 15.000 USD, không bị trừ thuế. Trước đó, tôi có dịp qua Pháp, tại quận 13, trung tâm của Thủ đô Paris, biệt thự diện tích 400 - 500 m2, có bể bơi, vườn cảnh mà bán có 750.000 Euro. Tôi thường dành thời gian đọc những bảng quảng cáo bán nhà trên báo, xem giá chào bán, chào thuê của các công ty địa ốc, thấy giá cả bất động sản của họ rất dễ chịu.



Ngẫm về thị trường bất động sản Việt Nam, dường như cơn địa chấn hiện nay là lẽ thường tình. Người ta tính toán rằng, một căn hộ diện tích nhỏ 40 m2 được bán với đơn giá 12 triệu đồng/m2 dành cho người có thu nhập thấp thì chỉ những người có thu nhập trên 12 triệu đồng/tháng mới có thể mua được, trong khi người có thu nhập trung bình hoặc thấp thì thu nhập hàng tháng không đến 12 triệu đồng. Có những căn hộ, chủ đầu tư treo mác “đẳng cấp” để hét giá trên triệu USD.

Tôi cũng đang thấm thía nỗi xót xa từ sự tuột dốc của thị trường. Năm 2010, cuốn theo cơn lốc của những lời lẽ hoa mỹ “đẳng cấp là mãi mãi”, gia đình tôi đã bỏ ra hơn 20 tỷ đồng để sở hữu một căn hộ tại quận 1, TP. HCM, với mức giá xấp xỉ 5.000 USD/m2. Nay căn hộ chưa hoàn thiện, chủ đầu tư đã gửi thư thông báo mức phí hàng tháng là 20.000 đồng/m2, giá điện tính 3.100 đồng/kWh. Như vậy là căn hộ 200 m2 của tôi mỗi tháng sẽ mất 4 triệu đồng tiền phí, còn tiền điện thì cao gấp 3 lần so với thông thường…, vô hình trung tôi trở thành người thuê nhà trong chính căn hộ mình bỏ tiền ra mua.



Theo các chuyên gia, suất vốn đầu tư cấu thành nên một mét vuông căn hộ chung cư cơ bản dựa trên 3 yếu tố: giá đất, giá thành xây dựng và chi phí đầu tư cho các tiện ích sử dụng chung của cả tòa nhà, bao gồm hạ tầng, bể bơi, sân chơi, tầng hầm, cảnh quan cây xanh... Giá đất thường chiếm 10 - 15% chi phí của suất đầu tư. Không hiểu doanh nghiệp tính thế nào mà giá mỗi mét vuông căn hộ trên 20 triệu đồng vẫn kêu lỗ!



Còn nhớ, năm 2008, giá cả vật liệu xây dựng cũng vào loại “đỉnh”, tôi mua một căn nhà phố, mỗi mét vuông đất khi đó là 130 triệu đồng, chi phí xây dựng cộng cả các loại phí, thuế, thang máy loại tốt…, tính ra ngôi nhà 6 tầng chỉ có giá thành 20 triệu đồng/m2. Trong khi đó, đối với nhà chung cư, càng làm cao tầng thì giá thành càng thấp. Có nhà thầu xây dựng còn khẳng định, giá xây dựng chung cư cao cấp chưa hoàn thiện nội thất trung bình chỉ ở mức 14 - 15 triệu đồng/m2.



Tìm một không gian sống lý tưởng có lẽ là mơ ước của tất cả mọi người. Cuộc sống nơi thiên đường ở một ốc đảo sang trọng, trong những căn biệt thự hoặc căn hộ rộng rãi, tiện nghi… đã có những người bỏ ra hàng triệu USD để sở hữu một bất động sản với mong ước như thế. Cô bạn tôi là người như vậy, nhưng cô đang phải hối tiếc bởi không gian sống thiếu sự giao thoa với hạ tầng và tiện ích xung quanh. Nơi ở sang trọng của gia đình cô tọa lạc trên một hòn đảo, nhưng nó chỉ đẹp trong hàng rào mà thôi, còn xung quanh cư dân vẫn đang sống khổ sở, trường học không, nơi giải trí không. Mỗi sáng, chật vật hàng tiếng đồng hồ, vợ chồng cô mới đến được nơi làm việc trong nội đô. Đó không hẳn là môi trường sống tôi mơ ước, với tôi, vị trí vẫn là quan tâm số 1.



Không dám nhận mình là dân đầu tư bất động sản giỏi nghề, song tôi rất có duyên với biệt thự, nhà phố. Gia sản của tôi là 5 căn nhà cho thuê, có căn chỉ mất 6 năm đã hòa vốn. Cũng có căn tôi nhẩm tính phải tới 10 - 11 năm sau mới hòa vốn, nhưng nguyên tắc quan trọng của tôi là bất động sản không được là đất chết, bất động sản phải đẻ ra tiền.



Bất động sản Việt Nam đang trong những ngày bĩ cực, nhưng tôi vẫn cho rằng, hãy cứ để thị trường vận động về lại quỹ đạo của nó. Về đáy thị trường, bất động sản sẽ lại bật lên, bởi rất nhiều người vẫn đang có nhu cầu về nơi ăn chốn ở.

10 siêu biệt thự của các ông chủ giàu nhất thế giới bóng đá

10 ông bầu giàu có nhất của môn thể thao vua sẵn sàng vung tay để tậu riêng những siêu biệt thự hoành tráng bậc nhất thế giới.

Roman Abramovich (ông chủ CLB Chelsea, tài sản 13,4 tỉ đô la)
[/COLOR][/COLOR]



Biệt thự của Roman Abramovich
Được xem là ông bầu bóng đá chịu chơi và chịu chi nhất trên thế giới, tỉ phú Roman Abramovich sẵn sàng kí tấm séc mệnh giá 30 triệu bảng để tậu căn biệt thự ở phía Nam nước Pháp. Đây là một trong những dinh thự đáng chú ý của ông chủ CLB Chelsea. Hiện tại, tỉ phú với tổng giá trị tài sản 13,4 tỉ đô la còn sở hữu 6 căn hộ và một ngôi nhà tại London, 4 ngôi nhà ở Nga.

Lakshmi Mittal (ông chủ CLB Queen’s Park Rangers, tài sản 31,1 tỉ đô la)



Biệt thự của Lakshmi Mittal
Với diện tích 390 m2 và tọa lạc ở đường Manresa thuộc Kensington, biệt thự của ông chủ CLB Queen’s Park Rangers có trị giá 22,8 triệu bảng. Dinh tư của người giàu nhất Vương quốc Anh có 12 phòng ngủ, một bể bơi trong nhà, phòng tắm theo phong cách Thổ Nhĩ Kỳ, bãi đậu xe dành cho 20 chiếc xe hơi. Biệt thự được trang trí bằng đá cẩm thạch trắng khai thác từ cùng một khu mỏ đã cung cấp loại đá này cho tòa nhà nổi tiếng Taj Mahal.

Amancio Ortega (ông chủ CLB Deportivo, tài sản 31 tỉ đô la)


Biệt thự của Amancio Ortega
Để thỏa mãn niềm đam mê bóng đá, người giàu nhất Tây Ban Nha quyết định chi tiền mua CLB Deportivo. Tuy nhiên, khoản tiền trên chẳng khác gì như "muối bỏ biển" khi so với tổng giá trị tài sản lên tới 31 tỉ đô la của ông chủ tập đoàn bán lẻ Inditex. Để chứng tỏ đẳng cấp, ông chủ CLB Deportivo đã chi ra 22 triệu bảng sắm biệt thự tọa lạc trên đường Oxford ở London.

Alisher Usmanov (cổ đông CLB Arsenal, tài sản 17,7 tỉ đô la)


Biệt thự của Alisher Usmanov
Tỉ phú giàu thứ 35 thế giới (theo danh sách của Forbes) bỏ ra 10 triệu bảng để mua lâu đài được xây dựng năm 1524 dựa trên ý tưởng của Vua Henry VIII. Tư dinh của cổ đông chính CLB Arsenal có 10 phòng khách và 6 phòng ngủ. Đây là một trong 10 biệt thự có giá khủng nhất ở London.

Paul Allens (ông chủ CLB Seatlle Sounders, tài sản 13 tỉ đô la)


Biệt thự của Paul Allens

Cùng Bill Gates sáng lập ra hãng máy tính Microsoft, ông chủ CLB Seatlle Sounders vốn là nhà tỉ phú hàng đầu thế giới với tài sản có giá trị lên tới 13 tỉ đô la. Năm ngoái, Paul Allens chi ra 25 triệu đô la để sở hữu biệt thự ở bãi biển Carbon thuộc khu vực Malibu.

Francois Pinault (ông chủ CLB Rennes, tài sản 11,5 tỉ đô la)


Biệt thự của Francois Pinault

Sau khi chi ra 32,11 triệu đô la, ông chủ CLB Rennes đã sở hữu một dinh thự ở phía Tây Nam London. Trước đó, biệt thự này từng thuộc quyền sở hữu của nữ hoàng Anne được thiết kế vào năm 1868.

John Fredriksen (ông chủ CLB Valerenga, tài sản 10,7 tỉ đô la)

Biệt thự của John Fredriksen

Vào năm 2004, tỉ phú Abramovich từng trả giá biệt thự này 100 triệu bảng, nhưng ông chủ CLB Valerenga quyết định giữ lại dinh thự này. Với vị trí đẹp, từ biệt thự của tỉ phú John Fredriksen có thể quan sát quang cảnh của vùng Địa Trung Hải.

Silvio Berlusconi (ông chủ CLB Milan, tài sản 7,8 tỉ đô la)



Biệt thự của Silvio Berlusconi

Khi còn là thủ tướng Italia, tư dinh của ông chủ CLB Milan được quân đội canh gác 24/24 giờ. Đây là điểm làm nên sự khác biệt giữa Berlusconi với những ông chủ giàu có của các đội bóng khác.

Philip Anschutz (ông chủ CLB LA Galaxy, tài sản 7,5 tỉ đô la)

Biệt thự của Philip Anschutz

Được xếp thứ 34 trong danh sách những người giàu nhất nước Mỹ, Philip Anschutz sử dụng phần nhỏ trong khoản tài sản 7,5 tỉ đô la đầu tư cho đội bóng đang thi đấu tại giải nhà nghề Mỹ, LA Galaxy. Ngoài ra, vốn là người thích chơi môn thể thao quý tốc golf, nên biệt thự của Philip Anschutz khá rộng với diện tích khoảng 1000m2. Trị giá dinh thự trên khoảng 10 triệu đô la.

Bernard Ecclestone (ông chủ CLB Queen’s Park Rangers, tài sản 4,2 tỉ đô la)

Biệt thự của Bernard Ecclestone

Ông trùm giải đua xe F1, Bernie Ecclestone có thể huy động vốn lên đến 4,2 tỉ đô la. Cùng sở hữu CLB Queen's Park Ranger với tỉ phú Lakshmi Mittal, ‘ông già' 81 tuổi này thường làm nhiều người choáng váng với quyết định của mình. Để sở hữu căn biệt thự có diện tích 400m2, Ecclestone sẵn sàng mở két lấy ra 22,8 triệu đô la.

Tiểu thư nhà tỷ phú Nga mua căn hộ 89 triệu USD

Sơ đồ mặt bằng

Cô con gái cưng 22 tuổi của tỷ phú Nga đã phá kỷ lục thị trường bất động sản New York sau khi bỏ ra 89 triệu USD để mua một căn hộ khổng lồ tại quận Manhattan.
Hôm đầu tuần, Forbes đưa tin tiểu thư nhà tỷ phú Nga Dmitry Rybolovlev đã không đắn đo rút ví mua căn hộ giá 89 triệu USD nhìn ra công viên trung tâm tại số 15 đường Central Park West. Đây là cái giá kỷ lục đối với một giao dịch cá nhân trên thị trường căn hộ xa xỉ tại thành phố này.

Tiểu thư nhà tỷ phú Nga Yekaterina Rybolovleva bỏ ra 89 triệu USD để mua một căn hộ tại New York. Ảnh: inquisitr.com
Năm nay mới 22 tuổi, Yekaterina Rybolovleva hiện theo học tại một trường đại học ở Mỹ nhưng đại diện của cô này không tiết lộ đó là trường nào. Là con của tỷ phú Nga, Yekaterina Rybolovleva mang quốc tịch Monaco và 15 năm đầu đời sống chủ yếu tại Thụy Sĩ.
Còn lần này, cô mua căn hộ gần trăm triệu đôla tại New York chỉ để ở mỗi lần đến thành phố này nghỉ ngơi. Chủ nhân cũ là cựu chủ tịch của Tập đoàn Citigroup.
Cũng như những đại gia Nga khác, ông bố tỷ phú của cô này đã làm giàu nhanh chóng trong làn sóng tư hữu hóa thời hậu Liên Xô cũ. Dmitry Rybolovlev từng là trùm phân bón Nga với Tập đoàn Uralkali.

Dmitry Rybolovlev hiện theo đuổi vụ kiện trong cuộc ly hôn được xem là đắt nhất lịch sử với bà vợ Elena. Hai người đã có với nhau 2 con gái nhưng năm ngoái, bà Edena kiện chồng tội không chung thủy và đòi hàng tỷ USD tiền bồi thường sau ly hôn.

Trước đó, hồi 2008, trùm phân bón cũng đã mua một tòa dinh thự khác tại Florida từ tay tỷ phú Donald Trump với giá 95 triệu USD. Ông đang định vung tiền mua thêm câu lạc bộ bóng đá AS Monaco của Pháp. Hiện trên bảng xếp hạng của Forbes, Dmitry Rybolovlev giàu thứ 93 thế giới với tài sản 9,5 tỷ USD.
Cận cảnh căn hộ 89 triệu USD tại New York









http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/bd/06/77/a_8.JPG
http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/bd/06/77/a_13.JPG







Cận cảnh con đường có giá bất động sản đắt nhất thế giới

Một mét vuông bất động sản tại khu vực đường Severn Road ở Hồng Kông có giá tới 78.200USD. Trong khi đó một mét vuông đất tại đại lộ Fifth Avenue ở New York có giá khoảng 62.700USD.

Người Việt nào từng đến Hồng Kông thường nhận xét: "Người nghèo Việt Nam sống ở trên núi, người giàu sống ở đồng bằng còn người nghèo Hồng Kông sống ở đồng bằng còn người giàu lại thường xây nhà trên núi."

Năm thứ 2 liên tiếp, Severn Road, một con đường chạy trên đồi cao ở Hồng Kông, được Financial Times bình chọn con đường đắt nhất hành tinh.

Một mét vuông bất động sản tại khu vực đường Severn Road có giá tới 78.200USD. Trong khi đó một mét vuông đất tại đại lộ Fifth Avenue ở New York có giá khoảng 62.700USD.

Con đường này tập trung khoảng 60 nhà tư nhân và có tầm nhìn ra cảng và đường chân trời đẹp không nơi nào sánh kịp. Đường Severn Road chạy qua đỉnh Victoria. Nơi đây tập trung chỉ 60 căn nhà tư nhân.

Trên nhiều phương diện, nó giống như nhiều con phố bình thường khác, biển chỉ đường bằng tiếng Anh và tiếng Trung Quốc, lối đi cho người đi bộ và quầy báo.

Tuy nhiên, từ con đường người ta có thể có được tầm nhìn tuyệt đẹp và giá bất động sản ở mức cao kinh khủng như vậy, con đường không còn bình thường chút nào.

Căn nhà này ở giao lộ của đường Severn Road và Plantation Road, được xây ở nơi cao trên đồi và có tầm nhìn hướng vịnh đẹp tuyệt.

Tại địa chỉ số 37 Severn Road, dường như mọi chuyện quá bình yên.

Thực tế tại mỗi khúc cua của Severn Road, người ta có thể thấy toàn cảnh biển và đường chân trời nổi tiếng của Hồng Kông.

Các bậc thang dẫn lối lên nhà số 36 Severn Road.

Bên cạnh đó là biệt thự Cheuk Nang Lookout. Biệt thự có bể bơi có mái che riêng hiện đang được bán với giá khoảng 36 triệu USD.

Căn hộ tại khu tổ hợp địa chỉ 29 Severn Road có giá thuê khoảng 20.000USD/tháng.

Tầm nhìn từ nhà số 26 Severn Road được coi như đẹp nhất tại Hồng Kông.

Đứng từ nhà số 26 nhìn ra xa, người ta nhìn thấy khu vực phía Nam Hồng Kông và cảng Hồng Kông.

Nhà số 21/23 Severn Road đang được cho thuê giá 58 nghìn USD/tháng.

Ngôi nhà 4 phòng ngủ có thang máy và tầm nhìn hướng biển.

Nhà số 20 Severn Road, tòa nhà có cấu trúc cổ sơn màu vàng, nằm ở khu vực cao của con đường.

Nhà số 19 của đường Severn Road có tầm nhìn về đường chân trời Hồng Kông đẹp ít nơi nào bằng.

Căn nhà 4 phòng ngủ và tầm nhìn ra vịnh Victoria hiện đang bán với giá 41 triệu USD.
June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30