Đà Lạt và tôi
Saturday, 13. September 2008, 04:49:26

Tôi đến Đà Lạt lần đầu vào mùa Giáng sinh năm ngoái. Đà Lạt đẹp và lãng mạn, và mọi thứ đều thật tuyệt vời. Tôi nhớ khi đi đua xe đạp đôi quanh hồ Xuân Hương, ngắm nhìn ánh nắng nhẹ của buổi chiều dát vàng lên những tán cây, bãi cỏ và phản chiếu lấp lánh trên mặt hồ. Mà bọn tôi lại còn đoạt giải nhất của nhóm độc thân nữa chứ, thật là vui. Trượt máng ở thác Đatala thì vui đến nỗi tôi và đứa bạn đi cùng leo lên đi vòng hai. Lần đầu tiên phải đi sau mấy bà già nên cứ chốc chốc lại phải dừng lại, lần thứ hai bọn tôi đi một mình nên chẳng cần phanh gì cả, rất thích thú. Đi cáp treo sang Thiền viện Trúc Lâm cũng thật thú vị. Tôi rất thích cảm giác được lướt trên những ngọn thông xanh biếc đó. Thiền viện Trúc Lâm tọa lạc ở một vị trí tuyệt đẹp, trên đồi, dưới hồ. Đứa bạn tôi bảo ước gì được ở đó một tháng chỉ đọc sách, ngắm cảnh và suy nghĩ thôi. Hay thật, giá mà đời đơn giản như vậy.
Hồi ở Hà Nội, tôi hay cùng một đứa bạn đến nhà thờ vào đêm Giáng Sinh. Nhà thờ lớn thì thật đông, chẳng bao giờ chen đến gần được. Vì vậy, bọn tôi hay đến nhà thờ Nguyễn Biểu. Thực ra thì ở đây cũng rất đông nên bọn tôi thường chỉ chen đứng một chỗ ở cuối, mà lần nào cũng phải về trước giờ lễ chính thức vì muộn quá. Năm đầu tôi vào Sài Gòn cũng gần mùa lễ Giáng Sinh. Đây có lẽ là lễ Giáng Sinh tồi tệ nhất cuộc đời tôi. Hồi đó tôi vào Sài Gòn chưa được một tháng, bạn bè chưa có, nhà cửa chẳng ra sao, công việc thì nhiều như điên. Đến tối Giáng Sinh thấy ngoài đường đông như nêm nên cũng chẳng muổn ra hít khói xăng làm gì, vậy là phải ở nhà một mình. Nghĩ lại thấy ghê thật, nhưng tôi cũng gần quên nó rồi.
Nếu bạn chưa từng đến Đà Lạt vào dịp Giáng Sinh, bạn nên thử một lần. Tôi chưa thấy ở đâu mà không khí hợp với Giáng Sinh như vậy. Trời se lạnh và không khí trong lành. Khung cảnh xanh tươi, thanh bình và hiền hòa. Những mái nhà nhấp nhô ẩn hiện trên những sườn đồi, trong những vòm thông xanh, bên những khóm hoa đua sắc. Nhịp sống nhẹ nhàng và chậm rãi. Tất cả như hòa quyện vào nhau để cầu chúc cho một mùa Giáng Sinh an lành.
Nhóm mà tôi chơi cùng trong chuyến đi đó có mấy bạn theo đạo nên tôi theo các bạn đến dự lễ ở nhà thờ Con Gà. Lần này thì tôi được ngồi ở hàng ngay cạnh sân khấu chứ không phải chen chân ở phía dưới nữa. Và đây là lần đầu tiên tôi được dự một buổi lễ trọn vẹn để đắm mình trong cái không khí thánh thiện và bình yên của một đêm Giáng Sinh, bên những người bạn dễ thương và ở một thành phố cũng thật dễ thương.
Lần thứ hai tôi đến Đà Lạt là vào mùa mưa. Vì đang mưa nên Đà Lạt không được đẹp như bình thường. Lần đó, kỉ niệm đáng nhớ nhất là đêm liên hoan và lửa trại chia tay một cô bé đồng nghiệp. Vì trời mưa nên bọn tôi phải làm ở nhà sàn thay vì ngoài trời như dự đinh. Nhưng chẳng phải vì thế mà kém vui. Các cô bé cậu bé nhiệt tình tham gia đủ mọi trò chơi, Rồi sau đó mọi người hào hứng và vui vẻ nhảy múa quanh đống lửa trong tiếng chiêng trống, tiếng đàn hát của một ban nhạc dân tộc Lạch. Một đêm ấm áp tình cảm và niềm vui, dù ngoài trời mưa vẫn rơi rả rích.
Lần thứ ba tôi đến Đà Lạt để tham dự một cuộc họp của công ty. Nhóm của tôi đi chuyến sau nên tối mới về đến khách sạn. Mọi người đến trước đều đã đi chơi cả, tôi thấy mệt nên định không đi. Chị ở cùng phòng với tôi thì hôm sau mới bay tới. Ở một mình trong phòng khách sạn, lạnh, tối và im ắng, chưa được đến năm phút, tôi nhận thấy đến Đà Lạt mà ở một mình thì thật buồn. Tôi chợt hiểu tại sao Đà Lạt là thành phố của trăng mật và tình yêu. Đà Lạt thực ra vốn lạnh và buồn, nên người ta có dịp cảm nhận rõ ràng là mình cần có nhau. Tôi gọi điện cho anh trưởng nhóm hỏi xem mọi người ở đâu. Đầu tiên qua “Chez moi’, nhưng nhạc ở đó thật dở nên được một lúc tôi lại qua quán “Mộc” tham gia với một nhóm khác.
Lần đầu đến Đà Lạt một bạn trong nhóm cũng dẫn bọn tôi đến Mộc. Tôi rất thích không khí ở đó nên tự hẹn với mình là lần sau đến Đà Lạt sẽ lại ghé thăm. Lần này tôi đến, cảm nhận đó vẫn không thay đổi. Không gian thật nhẹ nhàng và yên bình, nên những giai điệu nghe ở đây sao thật ngọt ngào, tình cảm và sâu lắng. Tôi cũng lên hát một bài, “Điều giản dị” của Phú Quang. Đó là một trong những bài hồi còn ở nhà em trai tôi hay đệm ghita cho tôi hát. Nhưng lần này có điều khác trước. Lần đầu tiên tôi là người duy nhất trong nhóm lên hát. Còn lần này bà con công ty tôi thay nhau lên hát, rồi lấy cả đàn ghita tự đệm luôn, chẳng cần nhạc sĩ nữa. Buổi tối suýt nữa biến thành liveshow của anh em công ty tôi thì cô dẫn chương trình nói quán đã đến lúc đóng cửa. Thế là bọn tôi đi ra ngoài, lang thang trên các con phố Đà Lạt, đi ăn cháo khuya, rồi uống sữa đậu nành nóng, chuyện trò rôm rả. Thật là vui.
Đà Lạt thì vẫn thế, nhưng mỗi lần đến tôi lại có một cảm nhận mới, những kỉ niệm thật đáng nhớ. Như là một người vẫn ở bên cạnh bạn, nhưng mỗi lúc bạn lại thấy một cái gì đó mới mẻ. Thế cho nên tôi luôn thấy Đà Lạt dễ thương.
Mùa Giáng Sinh này tôi sẽ đến một miền đất mới. Nhưng có lẽ vào đêm Giáng Sinh tôi sẽ lại nhớ về Đà Lạt, về thành phố nơi mà tôi đã có một mùa Giáng Sinh thật tuyệt vời trong cuộc đời mình.
Theo blog Blue River VN








yamgnos # 17. September 2008, 09:03
nhocpro(d_n) # 18. September 2008, 06:16
hoàng mai # 24. October 2008, 01:53
Anonymous # 27. October 2008, 19:35
từ năm 2004 đến bây giờ mình đi dalat thường xuyên, có năm đi những 2 lần! Yêu dalat, yêu những kỷ niệm của mối tình đầu đã xa, ỵêu cái nồng nàn và cái lạnh gió rét của dalat ! thanks only đã có một blog riêng cho dalat, cho những ai iu dalat
†Ji† # 1. November 2008, 17:51
Dalat # 2. November 2008, 03:24
!!!.........NGỘ (*^*-"^")............!!! # 2. November 2008, 10:09
Đàlạt mờ ảo trong làn sương , vi vu trong đồi thông , hơi sờ sợ trong những biệt thự ma ...
Điều đặc biệt mình muốn ghé thăm Dl là đây là xứ xở ngàn hoa , chỉ nghe ba mình kể về vài nơi ở DL là thich ngay rồi ...
http://phanvantri.info/auto_change_link___day/Thang9_2008/QuaComMe_DVH/Da%20Lat%20Hoang%20Hon.mp3
Mit # 6. November 2008, 11:22
†Ji† # 6. November 2008, 20:04
Dalat # 7. November 2008, 02:44
@zotjnh8x: Only mới biết đến Đà Lạt và sống ở Dalat 10 năm thôi.
Anonymous # 9. November 2008, 03:53
minh cung nhu Only, yeu DL lam, lam lam luon. nhat dih sau nay mih se ve DL sog, ma wa that la DL cung kho lam an , pk Only?nen mih nghi se gap nhiu kho khan neu quyet dih chuyen ve DL . hic !
†Ji† # 9. November 2008, 15:59
Phan Trần Việt Dũng # 11. November 2008, 04:13
"Đà Lạt ơi tôi biết em từ thuở nhỏ, để mai xa cách ..."
Bài hát ấy tên gì mình ko biết? Giờ đây muốn tìm lại để nghe mà ko thể?
Bạn có thể cho mình biết tên bài hất ấy được ko? Nếu thế, cảm ơn bạn thật nhiều.
Đà Lạt mấy ngày nay chắc trở lạnh rồi nhỉ?
Dalat # 11. November 2008, 04:23
http://my.opera.com/onlydalat/blog/t
Chúc vui!
Đặng Tất Nhiên # 11. November 2008, 06:40
Phạm Văn Khương # 14. November 2008, 21:54
Vậy là đã 1 năm xa Đà Lạt rồi! Buồn và nhớ Đà Lạt quá! Nhớ từng góc phố, con đường, nhớ mái trường, nhớ hàng thông, nhớ cả con người Đà Lạt nữa.
Đà Lạt là tình yêu của tôi, từ khi xa Đà Lạt đến nay nhưng chưa ngày nào trong lòng mình lại không nhớ đến Đà Lạt cả! Đà Lạt sao lại có sức hút kì lạ thế! Đà Lạt là nơi duy nhất mà mình tưởng như hometown thứ hai của mình.
Bây giờ mình đang ở Sapa, miền tây bắc của Việt Nam. Sapa mùa này đang là mùa đông trời bắt đầu lạnh giá, nhưng cái lạnh của Sapa là các lạnh khắc nghiệt không như cái lạnh của Đà Lạt.... Mình không biết viết phải viết ra những gì ở đây nữa vì lúc này đây khi đang ngồi viết lên những dòng này là 4:30' sáng, tất cả những kỉ niệm về Đà Lạt lại ùa về với mình OnlyDaLat ạ.
Mình không biết có phải là người may mắn không khi được sống ở cả hai nơi nổi tiếng nhất Việt Nam này, nhưng một điều chắc chắn rằng tình cảm của mình chỉ luôn dành trọn vẹn cho Đà Lạt. Mình đã từng bảo với người yêu rằng: "Nhiều lúc anh cứ nghĩ Đà Lạt là người yêu và là mối tình đầu tiên của Anh", vì mình mặc dù ở đây nhưng lại luôn nhắc về Đà Lạt, mình luôn tự hào khi kể với mọi người về Đà Lạt- Đà Lạt dường như đã trở thành máu thịt trong mình rồi. "Nhớ Đà Lạt quá!" đó luôn là câu đầu tiên khi mình gọi điện nói chuyện với các bạn mình ở trong đó. Nhớ từng con đường ở trung tâm ngã 5 Đại Học, nhớ cafe: H&H, ABC, Eiffel, Trung Nguyên, Anh- Em...tất cả, ở Sapa không có những quán cafe như thế. Khi mà món ăn ở Sapa dở và ít thì mình lại nhớ đến: Bánh mì với xíu mại ở nhã 3 BTX gần chợ (không biết bây giờ mấy chị còn bán ở đó không?), nhớ bánh ướt với lòng heo ở đầu đường Thông Thiên Học, nhớ bánh canh ở trên gần cổng KTX ĐH Đà Lạt, nhớ nem gói ở đường Nguyễn Công Trứ, nhớ quán chè tối ở Bùi Thị Xuân....vv đó mặc dù là những món ăn dân dã rẻ tiền chỉ dành cho sinh viên bọn mình ở đó lúc bấy giờ nhưng mình chưa thấy ở đâu lại có món ăn ngon như thế! Nhớ Đà Lạt quá! Nhớ muốn khóc! Không biết viết gì đây...!!! Kỉ niệm nhiều quá! Biết bao giò mới được trở về Đà Lạt đây! Đà Lạt ơ...i???
NamcaoBK # 15. November 2008, 08:15
mình mơ tưởng đến 1 Da Lat mờ ảo trong sương, yêu Da Lat biết bao nhiêu. ôi Da Lat mylove........
Hồ Thị lan # 15. November 2008, 08:17
Anonymous # 16. November 2008, 14:30
Chào onlydalat và tất cả những ai đã,đang và sẽ yêu Đà Lạt.Mình cũng có cảm xúc về ĐL giống như các bạn.Mình đã đi ĐL khá nhiều lần nhưng chưa lần nào thấy chán,sau mỗi chuyến đi lại thấy yêu xứ sở sương mù này nhiều hơn.Dù đã chuyển công tác ra HN,mình vẫn nhớ da diết cái nắng vàng nhè nhẹ,cái không khí thật yên bình của thành phố thông reo.Dự định của mình là sẽ cố gắng thuyết phục gia đình cho quay lại Sài Gòn để có điều kiện thuận lợi mỗi năm sẽ về thăm thành phố ngàn hoa một lần.Mình nhớ ĐL có lẽ còn hơn cả nhớ người iu nữa.
Anonymous # 16. November 2008, 15:01
Cảm ơn phamkhuong đã nói giúp mình tình yêu cũng như cảm xúc dành cho Đà Lạt.Ngày trước mình đã từng mong muốn một lần được ghé thăm Sapa(vì nghe nói nói nơi này cũng có nhiều điểm giống ĐL),nhưng sau đó qua tivi và net,mình thấy không phải vậy.Bi giờ mình hết muốn đi Sapa nữa rồi.Mình chỉ thèm được trở lại ĐL thui.Chúc bạn sớm gặp lại "mối tình đầu của mình" để phần nào vơi bớt chút nhớ,chút thương.
Cảm ơn Onlydalat nhiều thật nhiều vì đã tạo ra sân chơi cho những người yêu ĐL.
Nguyễn Tiến Vinh # 15. January 2009, 11:46
†Ji† # 16. January 2009, 12:59
Anonymous # 17. January 2009, 01:11
he he
đúng là đà lạt đã thay đổi rất nhiều nhưng cách viết tiếng việt của bạn thì thay đổi quá khủng khiếp hãy giữ cho tiêng việt trong sáng bạn nhé,đọc comment của bạn đau hết cả mắt
Hồ Thị lan # 18. January 2009, 01:33
Dalat # 19. January 2009, 02:13
†Ji† # 19. January 2009, 02:28
P/S: it a life anyway... judge ppl for nothing...
as a person who wanna share the feeling of DaLat's beauty, but... hza`iiii
Anonymous # 20. January 2009, 23:15
zotjnh8x
tôi chính là người đã viết những hàng chữ trên ,việc này không liên quan gì đến việc zotjnh8x phê phán về sự thay đổi của đà lạt,nhưng trong blog của zotjnh cũng viết tiếng việt chuẩn xác để mong mọi người hiểu dễ dàng hơn mà,chuyện này không liên quan gì đến onlydalat đâu, chẳng qua only cũng muốn mọi người theo dõi dễ dàng hơn những gì zotjnh8x comment,nếu zotjnh8x cảm thấy tự ái thì mình xin mượn trên đây để xin lỗi zotjnh8x nhé
P/s thật ra đà lạt đang thay đổi theo chiều hướng beton hóa làm mình đau lòng lắm chứ,vì mình là rể của đà lạt mà, nhà bố mẹ vợ mình vẫn ở đà lạt, mà đà lạt của 20 năm trước khác bây giờ nhiều lắm .
Dalat # 21. January 2009, 02:13
†Ji† # 22. January 2009, 04:01
I'm not "tự ái", like news or story in my blog are copy by other web and paste that why it "correct".... I dont use unikey (I can't spell correct so the unikey is useless), when I need to write something in correct spelling, I gotta ask friends for help... somehow everyone is talking about Dalat, which where I was born... thinking I would be sharing the feeling ... not here to have a misunderstood with any of you.... mostly much older than me by the way...
may be for some of you that I didnt show respect then ... I won't say more... I won't say sorry either cuz if I say so .. which proving that I'm "tự ái".... beside I not so sure the fully meaning of it...
P/S: just because in my blog with correct spelling ... you go direct into judge me for something like that.... lolzzz don't make me laugh....
Anonymous # 23. January 2009, 01:56
mình đồng ý với only là ngày nay dân số phát triển thì thành phố cũng phải thay đổi,nhưng giá như quy hoạt tốt hơn thì đỡ biết bao.Dẫu sao mỗi lần về Đà lạt là tâm hồn của mình rất thoải mái và nhẹ nhàng,không biết là do đà lạt đẹp hay là do được về nhà bố mẹ vợ nhỉ. D
Hồ Thị lan # 25. January 2009, 13:23