Friday, 4. December 2009, 15:24:23
Ngồi nghĩ một lúc, cố gắng thoát ra khỏi ý nghĩ mình phải thế này mình phải thế khác
Giờ mình nghĩ thông rồi, chúng nó có cách nghĩ của chúng nó, mình có cách nghĩ của mình,
Chúng nó chỉ nghĩ đơn giản, con gái lấy chồng xong là ổn, như thế mới là thành đạt,
Mình thì không, mình ko thích cuộc sống nhàm chán như thế, Không công danh, ko sự nghiệp, yêu đương làm gì.
Đúng là lớn rồi, thấy chúng nó ng yêu ng đương cũng thấy hơi tủi, làm sao mà ko nghĩ đc cơ chứ. Nhưng thử nhìn cái Mai mà xem, hờ hờ, yêu đấy, học hành ra sao, nghề ngỗng thế nào thì cứ nhìn đấy, hay như cái Nhàn nữa. Thử nhìn hoàn cảnh gia đình nó mà xem, mẹ thì bồ bịch, bố thì ốm đau, ng chả ra người, ngợm chả ra ngợm. Đc 2 đứa con gái thì còn mải chơi, mải đú, rồi cũng chỉ mong lấy chồng cho sớm, haizz.
Ngồi cùng chúng nó 1 tý mà mình suýt bị cuốn theo lối sống của chúng nó. Chết thật, phải ngồi bình tâm lại, viết blog một lúc cũng vỡ ra nhiều điều.
Đấy có phải là cuộc sống mà mình muốn ko: Chưa nghề nghiệp hẳn hoi, chưa làm gì cho bố mẹ, mong ngóng đi lấy chồng... chắc chắn là ko
Mình phải là mình, nhất định như thế, theo đuổi ước mơ trở thành 1 flasher, 1 designer, để có thể ngẩng mặt cao đầu với đời, đấy, đó mới là mình...Cố lên, luôn giữ vững lập trường, đừng sốc nổi, đừng để bị cuốn theo những hào nhoáng trước mắt, luôn sống có nguyên tắc, chơi ra chơi, học ra học
Nào, bắt đầu thôi, mình phải để bố mẹ tự hào về mình, yêu hả, dẹp, chưa gặp phải duyên phải số, kệ nó, chồng con hả, quên đi, chưa phải lúc.....