Skip navigation.

Vâng, tôi gà!!!!!

Nếu là cơ hội, chả tội gì...

Xn dược phẩm 120

Dược phẩm 120...Chỉ thế thôi...Cuộc đời lắm kẻ khó lường...
Tôi viết cái entry này làm gì nhỉ? Tôi vẫn biết là các ông sao mà đọc được cái entry của đứa trẻ ranh như tôi? Nhưng tôi nói thật, tôi là đứa trẻ con mà tôi còn không bạc bẽo như các người...
Không đọc được a`? không đọc được thì thôi, tôi cũng chả cầu gì các người đọc được nó...Nhưng điều tôi muốn là...Mong sao con cái các người đọc được cái blog này...Thật đấy...Để biết được bố mẹ của chúng "tốt đẹp" thế nào
Có thể tôi bố láo...Đúng, cứ cho là như vậy đi...Năm nay tôi mới có hơn 20 tuổi đầu, tôi chả có nhiều kinh nghiệm sống, chưa có một địa vị gì trong cái xã hội này, chưa làm được điều gì to lớn vĩ đại cho quê mình...Tôi chưa xứng đáng để gọi bậc cha chú như các người là" các người"...Nhưn tôi cũng nói thật là...Tôi vốn học giỏi văn, nhưng không biết dùng từ nào tốt đẹp và tế nhị hơn từ này....
Thôi nói dài,nói dai thành nói dại....Tôi cũng xin phép vào luôn vấn đề chính....

Chú giám đốc xí nghiệp dược phẩm 12o, số 1A Trần Thánh Tông-Hà Nôi ạ!!!


Cháu cũng mạn phép được có vài điều xin chú chỉ giáo. Thế này chú ạ, ngày xưa cháu học cấp 1, được thầy cô dạy là:" uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây", cháu cũng hiểu mang máng...lớn lên thêm tý nữa, bố cháu dạy cháu là:"Sống trên đời phải có trước có sau, gieo nhân nào ắt hái quả đấy"...Rồi thì lớn đến bây giờ, thỉnh thoảng bố cháu vẫn lấy triết lý của Trịnh Công Sơn ra dạy cháu" sống trên đời cần có một tấm lòng"...Cháu ít kinh nghiệm nên cháu nhờ chú chỉ giáo dùm cái gì gọi là:" uống nước nhớ nguồn???", cái gì gọi là:"gieo nhân nào gặt quả ấy???",cái gì gọi là:" sống trên đời cần có một tấm lòng"???...
Chú trả lời được không?Nó có giống như cách sống, cách ăn ở của chú không chú nhỉ???Nếu giống như thế chắc là từ bé cháu hiểu lầm những câu đó chú ạ.
Cháu lại tưởng là sống ở đời phải biết trước,biết sau, đừng sống bạc bẽo quá, dù gì thì con người với nhau nó còn có cái chữ người đi sau chứ con...Cư xử sao cho đừng để người đời người ta cười mình không biết trước sau...Buồn cười lắm...
NHưng chú ạ, chú cư xử lạ quá.Dù cháu vẫn biết có người này người kia, sống là phải thực dụng...nhưng dù gì cái cách mà chú đối xử với bố cháu nó cứ buồn cười sao ý...Cháu cũng thật thà nói với chú thế này chú ạ!!! Bố cháu dù gì cũng là bậc tiền bối của chú, cũng là người đi trước...Ông cũng có những cái mặt tốt, mặt xấu mà đời người khó tránh khỏi, nhưng thử hỏi bao nhiêu năm làm trưởng ban tài chính cho cái xí nghiếp 120, có lấy chộm, lấy cắp mấy đồng, có ăn đút lót hối lộ bao nhiêu???Bố cháu sống biết trước biết sau, hiền lành tử tế, có bao giờ làm hại ai? lại chả phải là loại người vô dụng....thêm nữa bố cháu cũng là chủ động xin về hưu sớm chứ chả phải là bị cho về...thế mà chú đối xử với bố cháu thế nào...?
Bố cháu đến lấy sổ hưu mà chú vứt toẹt cho tờ quyết định rồi 'bơ" bố cháu đi... nói" bơ" thôi thì hơi nhẹ, chắc hành động hôm nay của các chứ nó cao thủ hơn cơ... như kiểu bố cháu đến xin xỏ nhờ vả gì chú với chú bí thư đảng ủy của xí nghiệp 120 ấy...Các chú vứt toẹt...thế mà giống hành động của một ông giám đốc à, Chả lẽ ban giám đốc xí nghiệp 120 lại chỉ có chừng đó lịch sự thôi à. Vẫn biết ở đời người ta sống thế, nhưng mà đây là Việt nam không phải Tây.Người Việt mình sống biết trước biết sau, biết trên biết dưới...nên cái hành động của các chú với một người đã có gần 20 năm cống hiến cho xã hội như vậy là kô ổn!


Chú cư xử trẻ con và buồn cười vậy mà coi được à???


Cháu chả phải kể, ít ra chú cũng có đôi lời nói gì chứ? Đằng này chả nói chả rằng, chú coi người ta như vứt đi, như tàn phế thế mà chú không thấy đáng buồn cười a`.


Ngày xưa, cái hồi cháu còn bé tý...Cũng mấy lần có cái may mắn đến thăm xí nghiệp, đôi lần gặp các bác trong ban lãnh đạo...Cháu nói thật, như bác Luơng, bác Sáo, hay bác Đồng...các bác ý quả là những người đáng để cháu học tập về cách sống. Chả biết họ làm được nhiều hay ít? Nhưng ít ra cũng đáng để người ta nói một từ:"tốt"...vẫn biết ở đời "tốt" thôi sao mà sống được, nhưng có câu:" khi mình sinh ra, mình khóc còn mọi người cười, sống sao cho khi chết đi mình cười còn mọi người khóc. Cách sống của các chú giờ sao, thì mai này người ta sống với các chu' như thế thôi, không hơn gì được đâu....CHÚ Ạ! CHÁU LẠI NGHĨ CHÚ QUẢ LÀ CON NGƯỜI CỦA THỜI CUỘC...DÙ CÁI XÍ NGHIỆP ĐÓ CÓ THỂ VẪN"AN PHẬN", CÓ KHI CÒN HƠN XƯA(CÁI NÀY CHÁU KHÔNG RÕ LẮM), NHƯNG CÔNG NHẬN LÀ CHÚ GIỎI, CHÚ GIỎI CHO NÊN VẪN DUY TRÌ ĐƯỢC NÓ...CỐ LÊN CHÚ NHÉ...MẤY NĂM NỮA CHÚ VỀ, CHÁU VỚI BỐ CHÁU MANG CHÉN RƯỢU NHẠT SANG THĂM CHÚ COI NHƯ LÀ CÒN CHÚT TÌNH NGHĨA Ở ĐỜI.



Ai chưa rơi vào hoàn cảnh này sẽ không thấu hiểu được nỗi buồn của một đứa con gái khi nhìn bố mình buồn rầu, lầm lũi trở về với tờ quyết định trên tay...(bố tớ chả phải bị đuổi, mà cảm thấy cống hiến cho quân đội bao năm như vậy là đủ rồi, nên xin về hưu sớm...)


CẢ ĐỜI BỐ SỐNG HIỀN LÀNH TỬ TẾ LÀ THẾ...AI NGỜ LÚC NÀY LẠI BỊ NGƯỜI TA ĐỐI XỬ NHƯ VẬY. BỐ LUÔN LÀ HIỆN THÂN CỦA NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT TRONG TIM CON...


CHUYỆN CÁ NHÂN, CHUYỆN GIA ĐÌNH MANG RA CHO THIÊN HẠ BIẾT...BUỒN LẮM CHỨ...NHƯNG BỐ TỚ HOÀN TOÀN CÓ QUYỀN ĐƯỢC CHÉN RƯỢU NHẠT, MẤY CÂU CHIA TAY RỒI RA VỀ TRONG VUI VẺ...CHỨ KHÔNG đáng BỊ ĐỐI XỬ NHƯ HẠNG THỪA THÃI, KHÔNG LÀM GÌ CỦA XÃ HỘI NỮA...


NHÀ TỚ KHÔNG GIÀU CÓ MỨC ĐẠI GIA, NHƯNG CŨNG CHẢ SỐNG BẰNG ĐỒNG LƯƠNG HƯU CỦA BỐ...TIỀN QUAN TRỌNG THẬT ĐẤY, TỐT THẬT ĐẤY...NHƯNG ÍT RA XÃ HỘI NÀY NÊN CHĂNG CO`N CÓ 'TÌNH NGƯỜI''.


BỐ TỚ NGÀY XƯA ĐI LÀM, LÀ CÁN BỘ CÔNG NHÂN VIÊN CHỨC,TRƯỞNG BAN TÀI CHÍNH...TUY CHẢ GIỎI DANG TÀI CÁN GÌ NHẤT, CŨNG LÀ CHẢ BAOO GIỜ LƠ LÀ CÔNG VIỆC... LÚC CÒN ĐƯƠNG CHỨC THÌ NGƯỜI TA TRỌNG VỌNG LÀ THẾ, VỪA VỀ THÔI...TẾT VẮNG HẲN KHÁCH...THẬT CHỈ BIẾT KÊU:'" ĐÓ LÀ CUỘC ĐỜI". NHƯNG CÁI TỚ MUỐN NHẤN MẠNH Ở ĐÂY ĐẤY LÀ "ĐỪNG ĂN Ở BẠC BẼO QUÁ, MÌNH LÀ CON NGƯỜI..."Ở ĐỜI AI SỐNG THẾ LÀM GÌ...DÙ GÌ NGƯỜI TA CŨNG CHẢ LÀM HẠI MÌNH, CHẢ GẤY TỔN THẤT GÌ CHO MÌNH...


THÔI THÌ BUỒN THÔI, THƯƠNG THÔI...BỐ TỚ CHĂM CHỈ LÀM LỤNG, BIẾT TRÊN BIẾT DƯỚI, CHỈ TỘI HIỀN QUÁ NÊN NGƯỜI TA TƯỞNG DỄ COI THƯỜNG, DỄ BẮT NẠT...BIẾT VẬY THÔI CHỨ...ĐỜI NÀY BAO NHIÊU NGƯỜI NHƯ THẾ...


BỐ ƠI! CON IÊU BỐ NHIỀU LẮM...VẪN LỜI BỐ DẠY CON:" MỘT CÔNG BUỒN THÌ NÊN BUỒN CÁI GÌ ĐÁNG ĐỂ GHI NHỚ CẢ ĐỜI...RỒI THÌ KHẮC CỐT GHI TÂM..."...BỐ CŨNG THẾ BỐ NHÉ...BỐ PHẢI VUI VẺ LÊN BỐ NHÉ...BỐ LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG TỐT BỤNG NHẤT HÀNH TINH NÀY TRONG MẮT CON...

Why?

Y, y, y and Y...
Why you are angry with me?I just tell you about a boy who chat with me, just chat...Why are you angry with me because him? He is a friend like these other friends...that's all. But you, you are my close friend.We are close friends. I said that you are the second important person( the fist is my lover, in future)...But why??? I don't understand...
Bi, you are my close friend. You are 1/3 of my life...Why do you think i forget you because a boy who just a friend....I talk with him, because i like that...But you, i need you in my life...i need you to share my secret and i need...You are very important...But i won't say "sorry"...I think iam not wrong...

RŨ là phải phũ

Cô độc hay là cô đơn? Vô tâm hay bản chất vô tình? Hôm nay gió lớn... cuốn em đi rồi... Một cơn gió thôi... Nhưng em lạnh lắm... Mắt em màu đắng... TIm em màu tro... Tìm hoài ko có... Nắng ở trong đó.... Đêm nay ..Điện thoại anh ko nghe chút gì, dòng tin nhắn em gửi đi,.... Nếu anh là em, chỉ một lần thôi.... anh sẽ có câu trả lời... vì sao em lo lắng.... vì sao em thức trắng đợi anh.... Đêm nay anh vui vẻ... có lẽ sẽ chẳng nghĩ ngợi gì...Chỉ có em... nhớ thương anh nhiều lắm.... Anh co' giận em... bởi vì em thức trắng.... chờ anh... Anh co' giận anh... vì anh ko cần em nhớ anh đến thế.... Sang' mai,. lúc tinh? da^y., anh sẽ chẳng thấy gì... chỉ cảm giác đêm qua nhạt nhẽo.... Nhưng anh ko biết, người chờ anh, là em... đêm nay lạnh lẽo.....mắt mỏi mòn.... trông ngóng tình cỏn con.... Đêm nay anh ..nếu lúc tinh? da^.y.... anh biết.... em đã tự giết chính mình.... khi thức trắng đón bình minh... lo cho anh chập chờn ko dám ngủ.... Anh sẽ thấy em... vướng víu.... anh sẽ thấy em giống kẻ lắm điều... anh sẽ ko còn yêu em vì anh xem em... gò bó....Rồi anh sẽ thoát khỏi nó... sự gò bó làm anh khó chịu.... Có thể em ko biết yêu chiều, có thể anh cũng chẳng hề biết yêu.... Nhưng em biết em đang cố gắng rất nhiều.... để anh yêu em như là anh phải thế.... Anh ơi, sao anh ko chịu hiểu.... nếu như anh nói rằng anh có yêu? Anh ơi, sao anh lại trách em.... Em chỉ muốn anh sống vì anh....Sao anh ko chịu hiểu? Em đau và em khóc! Em nhún nhịn, em lặng im.... Em đứng 1 góc nhìn... anh ko thèm ngoái lại... Anh cứ đi xa mãi.... Ai ThươngAnh! Em ? Điện thoại em còn một vạch pin, trong tim em còn nhiều vạch nhớ! Anh à, sao anh ko nghe máy hả anh??? chạy theo anh, em chạy đến bao giờ? Anh đưa em đi trên phố dài, anh cứ đưa em đi như thế, có khi nào anh nghĩ anh nên dừng lại để nhìn em ko? Anh cứ đưa em đi trên những con phố quanh co....có khi nào anh dừng lại nhìn em ko? Dừng lại để biết rằng em đang khóc? Em thích nhất mùa đông vì ôm anh rất ấm.... mặc dù mùa hè, ôm anh, em cũng chưa từng thấy nóng, tình yêu đối với em những một thứ men say trải dài quên ngày tháng.... mặc dù em biết chìm đắm trong đó em sẽ chỉ nhận được vị đắng cay.... như cái mùi rượu chát làm em say.... Em vẫn uống những rượu cho dù em thấy nó cay, em vẫn yêu cho dù em biết em đã say..... Hà nội mùa đông và em! Ánh mắt bất thần và em! Sợ hại ôm ấp lấy em! Và em... Không hề thấy ấm... Anh...Xa em... Anh...Bỏ em... Hay? Em sợ... Anh xa em... Trong lúc này... Em lo... Anh đã bỏ... em Ánh mắt em... Mải miết kiếm tìm... Một điểm nhìn... ấm áp... Nhưng chỉ toàn là... Bão táp... Em đớn đau... Mắt em chảy máu... Tim em cạn màu... Anh ở nơi đâu... Mù đường... Tối lối... Giờ này... Anh ko đến nơi... Em chơi vơi... Bơi trong hiu quạnh.. Trái tim em.. Mải miết... Bò loanh quanh... Anh ơi, hãy nắm tay em và dắt đi.... Hãy nắm tay em, kéo em, dựa vào vai anh đi.... Ai đi loanh quanh cho mặt đất vô tình Ai đi loanh quanh cho tình mình bỏ bãi? Ai đi với ai cho trái tim ở lại? Ai dựa vai ai cho lòng ai tím tái???

Anh đưa em đi chết!!!



.....................

Sáng nay, nó dậy sớm hơn mọi ngày, thật kỳ lạ với nó và hẳn là với tất cả mọi người quen biết nó bấy lâu nay... Vốn dĩ, nó sẽ bình minh vào một buổi chiều muộn màng, bắt đầu ngày mới khi đường phố sáng ánh đèn đêm... thường thì thói quen là vậy... Hôm nay, lần đầu tiên nó thức dậy, khi bình minh đúng là bình minh.... Mặt trời bắt đầu len lỏi qua những khe nứt mà người ta gọi là cửa sổ...Quay mặt về phía tờ lịch, nó nhìn: "Ngày 2/2" Oh, ngày đẹp!

Mệt mỏi và uể oải thức dậy nhưng nó ko thể tiếp tục ngủ lâu hơn... Dụi mắt... đi vào phòng tắm... nước xả vào người... nóng và ấm...

Bất giác nó run run...

Bận đồ tử tế.... việc đầu tiên nó làm theo phản xạ tự nhiên...là mở điện thoại... Oài, những 8 cuộc gọi nhỡ lúc1,2h sáng gì đó... của tình yêu thứ nhất,lúc đó nó còn đang mải ngủ... có nghe thấy chuông nhưng đã dập mấy lần rồi... cuối cùng khó chịu quá, nó để điện thoại silence rồi lăn ra ngáy tiếp....Thoáng một chút thương xót cho con bé gọi mỏi mòn, nó gọi lại cho tình yêu thứ nhất của nó...

Một thằng con trai đào hoa thì tất cả con gái xung quanh đều được gọi là tình yêu cả... và vì các tình yêu quá nhiều nên phải đánh số 1,2,3 ....

Tiếng chuông điện thoại kêu oai oái đến sốt ruột, mãi chẳng có ai trả lời... Tình yêu thứ nhất chẳng lẽ lại chưa ngủ dậy sao? Có thể... à mà ko thể.... Bởi vì nếu thấy số của nó, với cái nhạc chuông riêng đặc trưng dành riêng cho số nó, thì tình yêu thứ nhất sẽ phải vội vàng nghe máy vồ vập hơn bắt được vàng chứ...

Nó vẫn coi những cú điện thoại cho tình yêu thứ nhất là một thứ ân huệ xa xỉ.... Một thứ khát khao mà chỉ cần nó chưa kịp nhen nhóm đã khiến người con gái đó hạnh phúc vô cùng...

Lạ lùng trong buổi sáng hôm nay, điện thoại cứ tút dài theo dòng chảy mà máy thì vẫn im lìm không người nhấc.... Nó giật mình.... Chột dạ... hay cái gì đó lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng nó tím tái....

Nó cúp máy...

Ra ngoài...

...................................................

11h trưa, chuông điện thoại của nó reo lên thống thiết, mở máy, thấy số của tình yêu thứ nhất, nó nhếch mép cười nhạt nhoà, đầu óc khoái trá với suy nghĩ hả hê rằng, con bé này chắc bây giờ mới dậy, thấy cuộc gọi nhỡ nên vội vàng gọi cho mình đây, đã thế, ko nghe cho mà sốt ruột nhá! Nó phũ phàng cúp máy....Ngay lập tức, chuông điện thoại lại reo lên xối xả, nó vẫn tiếp tục cúp máy... và lấy làm thoải mái lắm với ý nghĩ đang hành hạ một kẻ quá yêu mình..... Đến lần thứ 10, chuông điện thoại đã ko còn kêu lên nữa.... Mọi thứ trở nên im ắng hay sự kiên nhẫn của chủ nhân số máy kia đã trôi tuột vào ngõ cụt mất rồi??? Nó cười, đi chơi với mấy thằng bạn đến tối, lượn lờ trên những con đường lạnh lẽo và đêm về nhà.... Nó rút điện thoại ra, bắt đầu soạn một tin nhắn ân huệ cho tình yêu thứ nhất, ngắn gọn và súc tích nhưng chắc hẳn sẽ làm con bé sướng đến tê dại và vồ vập một cách điên đảo - nó nghĩ bụng và bấm send: "Chết chưa?"....

Bình thường, nó sẽ nhận được tin nhắn trả lời ngay lúc ấy... nhưng hôm nay thì ko, đáp lại cái màn đêm dài dằng dặc là tiếng trống nhức nhối của ký ức và khoảng không gian mênh mang kéo dài vô vọng.... im lặng - không gì cả!

Nó thiếp đi.... vì quá buồn ngủ và quá mệt sau một ngày dậy sớm ẩm ương và chơi bời xả láng....

3h sáng, nó giật mình bởi điện thoại, một tin nhắn! Nó mở máy, đọc tin: "Chết rồi!" ... vẻn vẹn 2 chữ như là nó nhắn đi, tình yêu thứ nhất điên rồi, định giở quẻ với nó hả.... Ngáp ngáp.... nó nhắn lại: "Con điên!"

Một tuần trôi qua như thế, chẳng thấy người con gái ấy nhắn tin như ngày nào, chẳng thấy những cú điện thoại về đêm một thời nó coi là phiền nhiễu, thoáng nhớ rồi nhanh chóng lãng quên, nó còn bao thú vui khác nữa... Nghĩ về chỉ một người con gái ư? Còn đâu có nhiều hơi sức vậy??? Cuộc sống thì cứ trôi chảy, nó thì vẫn ở đây... người ta chẳng thể tan biến như mây nếu người ta còn sống.... Cứ mặc kệ đi... con bé ấy.... nhất định sẽ phải tìm đến... cầu xin ân huệ để được yêu thương....

Rồi một tháng trôi qua, nó bắt đầu cảm thấy có gì đó như là lo lắng.... Bấm số của tình yêu thứ nhất: "Số máy quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được!"

Nó ấn số máy nhà..... Và câu trả lời là: "Nó chết rồi!"

Vớ vẩn! Lại một trò đùa quá đáng và quá đát rồi....

Nó phi xe đến nhà người yêu thứ nhất - tình yêu thứ nhất....

Không khí u ám chèn màn đêm... bóng tối loang lổ trong ngõ dài sâu hun hút.... Nó bấm chuông.... Một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt lặng lẽ trong ám ảnh của sương đêm....Nó rụt rè.... mà lẽ ra là ko nên rụt rè.... Nó hỏi... Và câu trả lời: "Nó chết rồi!"

Cửa ngôi nhà đóng sập lại trong mắt nó.... Nỗi hoang mang làm nó tê tái!

Nó đứng chết lặng trước cửa ngôi nhà một thời gian dường như đã là nhà của nó, nơi nó hay đến và có những phút giây qua ở đây.... Rút điện thoại, nó rối loạn lục lọi danh sách bạn bè, gọi cho một vài người, nhưng chẳng ai biết gì cả.... Nó sực nhớ ra, có một người bạn thân của tình yêu thứ nhất... mà nó biết nhà vì một lần đã đưa tình yêu thứ nhất đến đó... Nó phóng xe như một thằng điên....

Con bạn ra mở cửa.... Rồi nhìn nó chết điếng... nó hỏi: "Chuyện gì thế?".... Con bé tự nhiên oà khóc..... Và ngồi sụp xuống! Nó quát lên: "Chuyện quái gì thế????"

Con bạn chạy lên nhà, vội vã chạy xuống, tay run run đưa cho nó điện thoại.... di động của tình yêu thứ nhất .... Chiếc điện thoại tắt ngóm... Nó bật lên... tay cũng run run như con bạn đang khóc và run lên bần bật....Rồi nó vội vã gập điện thoại lại... Nó chỉ muốn biết chuyện gì đang diễn ra chứ ko phải đến đây để xem một cái điện thoại!

" Tai nạn chết rồi!"

Im lặng chỉ còn là tiếng nấc!

Nó nắm chặt điện thoại của tình yêu thứ nhất, nhảy lên xe và định phóng đi như điên dại.... Thì con bạn vội vã kéo nó lại: "Còn nữa! Chờ đi!"

Con bạn lại chạy lên nhà, và vác xuống một cái túi cói to đựng rất nhiều thứ: " Túi của nó đấy, nó để ở nhà tớ trước hôm nó mất, hôm đấy, nó đi mà quên lấy.....tớ định đưa cho bố mẹ nó, nhưng .... mở ra.... tớ nghĩ... đưa cho ấy... thích hợp hơn!"

- Sao chết? Chết bao giờ?

- 1 tháng rồi.... tai nạn.... đêm mùng 2.... 2,3h sáng gì đó..........

Một cơn mê man trôi qua như ảo giác ư? Hay hiện thực đang chà đạp và chồng chéo lên nhau làm nó rồi loạn... dằng lấy cái túi.... Nó phóng xe đi....

Về đến nhà, nó ngồi trong toilet, gục mặt xuống! Mắt nó ướt!

Không! Nó là thằng đàn ông tự hào ràng đủ bản lĩnh để vượt qua mọi chuyện mà ko cần đến nước mắt....

Nó vào phòng, mở điện thoại, trong inbox có đầy ắp tin nhắn.... liên tục liên tục chỉ có một cái tên "Chồng yêu" và đó là số của nó.... Những tin nhắn từ rất lâu, từ hồi 2 đưa mới quen nhau, hồi mới yêu nhau, đến khi chia tay và ngay cả tin nhắn cuối cùng, con bé cũng ko hề xoá.... Dường như là, con bé xoá tất cả những tin nhắn của mọi người ngay sao khi đọc, chỉ giữ lại 1 và chỉ 1 người mà thôi.....

Cuộc gọi cuối cùng con bé gọi đi là vào lúc 2h15' ngày 2/2 cho.... "Chồng yêu"

...................................................

Nó mím chặt môi và tự nhiên nó nhớ lại một điều rùng rợn.... 8 cuộc gọi nhỡ vào buổi sáng sớm ngày 2/2 khi nó tiỉn dậy.... và cũng là ngày con bé bị tai nạn chết... tình yêu thứ nhất đã cố làm một điều gì đó, cố nói một điều gì đó với nó... và sau đó thì....

Nó khóc!

Nó khóc thực sự!

Bỏ qua ngwoif yeê nó khi người đó đang hấp hối! Ôi, nó thật... nực cười!

Nó lặng lẽ mở cái túi cói lọc cọc bao nhiêu thứ đồ! Một cuốn sổ tay ghi chép nhỏ: "Ngày yêu nhau: 8/11... miìn nhớ còn "anh" ko nhớ!"

Một cuốn sổ nữa, to hơn một chút... hình như là nhật ký.....

.............................................

Ảo giác:

Em chỉ muốn gặp anh thôi mà! NHấc máy đi! Nhấc máy đi! Mai em bay rồi..... Em phải đi để quên anh đi đấy, biết ko? Ngốc! Nhấc máy đi! Em xin đấy!

Một chuyến đi đã được chuẩn bị và chỉ đến ngày cuối cùng này, em mới có can đảm để đứng trước anh.... Em xin anh, nhấc máy... vì ngày mai em sẽ đi.... Ở paris sẽ chẳng có gì có thể giúp em ôm anh lần cuối cho dù em có nhớ anh nhiều.... Anh ơi....

Tôi quanh quẩn trước ngõ nhà anh, tay cầm điện thoại và cầu mong anh nhấc máy...> Suốt gần 2 tiếng đồng hồ, mọi cố gắng dường như vô vọng...Tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống, ko để ý chiếc xe đang tiến lại về phia mình, theo phản xạ tôi bật dậy, tránh, nhưng chiếc xe đó cũng tránh tôi.... theo cùng một hướng... và thế là...

Paris trở nên xa xôi mãi... và anh lại càng mãi mãi xa tôi....

..................................

Nó lại tiếp tục lật từng trang nhật ký đẫm dòng nước mắt của người yêu thứ nhất, từng dòng chữ đều nhắc đến nó trong một tình yêu nhẫn nhịn đến câm nín... và những sự hy sinh đau đớn đến tột cùng.....

Bỗng.... đến một trang gần giữa.... có một bức thư.... khá dài.... ghi ngày 22/12....

Nó... đọc

" 22/12.... Bọn mình chia tay nhau đã được bao lâu rồi anh nhỉ? Em không nhớ nữa.... Nhưng em nhớ lần cuối cùng chúng mình nằm bên nhau.... VÀ còn nhớ nhiều hơn nữa cái cảm giác xưa cũ cùng với những lời nói của anh.... Đêm dài và em chẳng ngủ được, biết anh có người yêu mới em đau lòng, cho dù anh nói anh vẫn còn yêu em, và anh cũng nói em hãy chấp nhận một tình yêu song song, san sẻ như thế.... Yêu anh trong bóng tối.... Uh, cũng được thôi!

Nhưng rồi khi em nhắn tin cho anh, em nói em có 2 điều muốn hỏi, anh hãy nói thật lòng với em... để em quyết định một truyện quan trọng... có được ko anh?"

Nó sững người, nhớ lại cái tin nhắn 2 câu hỏi làm nó suy nghĩ rất lâu nagỳ hôm đó.... Con bé hỏi nó rằng:

1. Anh có yêu người yêu mới của anh ko? Yêu thật lòng ấy?

2. Anh có muốn em tiếp tục yêu anh ko?

Nó đã buông thõng 2 câu trả lời có, để rồi nhận được một tin nhắn làm nó thoáng lo "cám ơn anh đã giúp em quyết định một việc quan trọng. 2 có = 1 mất mà anh"

" Anh đã trả lời em rằng "có", có cho cả 2 câu hỏi của em. Anh cũng đã tưừn nói yêu em thật lòng, và giờ đây lại thật lòng say bên người con gái ấy.... Để thực hiện ước mong thứ 2 của anh, là muốn em vẫn yêu anh khi anh yêu người ấy thật lòng.... Em đã quyết định hy sinh em và... anh ạ! Anh yêu người đó chắc là anh hạnh phúc, em chỉ âm thầm đứng sau cho anh hạnh phúc vậy là em đã quá yêu anh! Nhưng cũng chỉ một từ "có" thôi anh ạ, đã làm anh mất một thứ "quyền", quyền được quyết định mạng sống của con anh....Anh đã có nhẫn tâm nói thì em cũng sẽ đủ tàn nhẫn làm.... "

Nó .... Nó.... NÓ hoàn toàn tê dại khi đọc đến những dòng này. Bức thư dường như đã bị nước mắt làm cho nhoè chữ, một vài dòng sau cuối ko thể nào đọc nổi.....

Nó hoang mang cực độ! Nó ko hiểu "con" ở đây nghĩa là gì.... Suốt một tuần tiếp sau đó... nó nằm nhà dằn vặt và tự suy nghĩ... nhưng trống rỗng vẫn đưa nó về với hư không.... Nó ko hiểu... hoàn toàn ko hiểu....

Nó bước ra khỏi nhà sau những ngày chập chờn trong cơn mê man....Rồi nó quyết định đến gặp bạn thân của tình yêu thứ nhất! Nó muốn biết những điều mà dường như là nó phải biết từ rát lâu, nhưng lại vô tâm bỏ qua tất cả!

- Nó uống thuốc ra thai!

-Cái gì????

- Lúc đấy, cái thai mới được tầm 2 tuần

-Cái gì?????

- Nó biết răằn dù ấy biết thì quyết định của cả 2 vẫn là bỏ đứa bé đi.... nhưng nó chỉ muốn hỏi ấy để ấy có tiếng nó khi từ bỏ giọt máu của chính mình.... Nhưng rất nhiều lần nhắn tin ấy đều trả lời ngắn gọn rằng "Đang đi với người yêu"... và nó ko thể hẹn đuợc ấy.... nên nó cảm thấy hoang mang..... khi ấy yêu người kia đến vậy... và nó quyêts đụnh giữ kín để hỏi ấy 1 câu... và tự quyết định... Lúc đấy nó đau lắm!

.................

Ảo giác quá khứ:

Đưa con mình ra qua đuờng máu... cái bào thai mới hai tuần tuổi trở thành một đống nhầy đi ra khỏi mẹ nó trong cơn đau dữ dội....Tôi đã rất đau và cảm thấy mình độc ác biết nhường nào... tôi nằm nhà nhiều ngày sau đó... ngủ mà ko yên ổn..... Bởi ác mộng ùa về ào ạt .... Trong cơn mơ, tôi nhìn thấy anh..... Anh thật kinh khủng trong bộ quần áo của thần chết..... ngồi bên bàn ăn, đang bón món cháo thai nhi được nấu bằng máu của con tôi cho người con gái kia của anh"..... Thật kinh khủng và ghê tởm.....

...................

Nó ngồi sững nghe những gì con bạn nói... Nó cảm thấy đau nhói và kinh tởm chính mình....

- Sau hôm mùng 2, khi người ta đưa xác nó đi.... tớ cầm điện thoại của nó và cố liên lạc cho ấy... nhưng ấy ko nghe máy...... Rồi tớ nhận được tin nhắn ấy nói "chết đi"....Lúc đó tớ quá shock, nên chỉ có thể nhắn lại là "chết rồi" thôi......

........................

Những trang nhật ký cuối cùng....

" Ngày 8/11 năm sau, em sẽ ko còn được ở bên anh nữa nhỉ? Bởi vì lúc đó em đang ở Paris rôì, ngày kỷ niệm chúng mình yêu nhau đấy anh.....Chắc là anh ko nhớ..... Buồn nhỉ.... Ngày đó... ko biết anh bên ai... bên người yêu mới nào nữa nhỉ.....

Cứ nghĩ đến đây em lại khóc ý anh ạ... Chỉ là em đi du học xa... xa anh vài năm cho qua vài ngày 8/11 của chúng ta thôi mà.... Sao mà cứ như là em đi mãi thế nhỉ.... Lo lo.....

Em đi để quên anh đấy.... Em sẽ giữ bí mật chuyện này, cho đến ngày cuối cùng truớc khi em lên sân bay nhé.... hôm đó em sẽ đến trước cửa nhà anh..... Sẽ gặp anh và ôm anh thật chặt này.... Anh ở lại hạnh phúc nhé..... Em sẽ mang tình yêu của em dành cho anh bay thật xa....... Xa những con đường em và anh từng qua..... xa những nơi mà chúng ta từng đến......"

Uh, đúng là tình yêu thứ nhất đã rời xa nó.... nhưng ko phải để đến paris và cũng chẳng dược ôm nó lần cuối dưới cửa nhà..... Tình yêu thứ nhất đã mang ký ức về nó và tình yêu bao lâu qua sang một nơi xa xa lắm lắm............... mãi mãi ....ko trở về!

I think, so I existed....Je pense, donc Je suis

I want to study in France...I did it by my way...That's all...now, let's "Count down": 4 month and 15 days...for...my future
Je veux aller en france.C'est tout...
:whistle: :lol: :lol:

Đi bán tán úa...

Tôi lang thang, mang trên vai lỉnh kỉnh đồ đi bán.

Tôi bán...
Những thứ có được và những thứ nhiều người bước qua cuộc đời này đã để lại cho tôi.

Tôi sắp xếp các món đồ ở gần nhau:

Ưu ái nhất là tình yêu, tôi để nó vào rương phép màu sáng loáng.
Niềm tin thì được treo lên lóng lánh trên cái cây hạnh phúc.
Trên chiếc mâm niềm vui là những nụ cười tươi rói.
Lúc nhúc một lọ thủy tinh chân thật chứa đầy thủy chung.

Tất cả những thứ đó khi sinh ra tạo hóa đã ban tặng tôi rất nhiều.
Nhưng tôi cũng còn nhiều món đồ khác lắm...
Những thứ mọi người bước qua cuộc đời đã để lại cho tôi. Chúng thừa thãi và... tôi ghét chúng.

Tôi chỉ muốn tống khứ chúng đi càng nhanh càng tốt.
Tôi bày ra để bán rẻ hoặc cho không nếu ai cần.

Một thau nước mắt.
Một đống phiền muộn.
Cả rổ thất vọng.
Vài cái chai hận thù, ghen tị.
Mỗi thứ một chút.

Có những người đã đến và gói theo một chút tình yêu đắt giá,
Có kẻ lại mua thật nhiều niềm tin...
Và nụ cười cũng đắt hàng...

Chỉ còn lại nỗi đau, thất vọng ê chề, nước mắt và nhiều nhiều thứ cho không chẳng ai lấy.
Tại sao mọi người chỉ thích mua những thứ đẹp đẽ?
Tại sao chẳng ai mang dùm tôi những thứ nhòe nhẹt nỗi đau này đi?

Rồi...
Ai...

Ai sẽ mua dùm tôi một chút tàn úa...
... để cuộc đời này sẽ lại xanh tươi?
.tinh yeu

Vô tình thui!!!!!!!

Vô tình thôi, một buổi sáng dắt xe ra khỏi nhà đi học, quay đầu ngoái lại, thấy ba mình dạo này yếu và mệt mỏi quá. Ánh mắt dường như suy tư hơn trước...




Cũng vô tình thôi một buổi tối đi chơi về, thấy dáng mẹ lo toan bữa cơm cho cả nhà sau một ngày đi làm vất vả...


Vô tình thôi, 12 giờ đêm xuống nhà, ngó qua phòng em trai, thấy dáng em gù gù bên ngọn đèn học: ảm đạm, cô độc và run rẩy trong cái rét màu đông...


Chỉ vô tình chợt tỉnh giấc giữa đêm vì lạnh, thấy em gái đang co ro , trên người chẳng có chăn, trong khi chăn ấm mình đã quấn hết lên người...


Vô tình thôi, một đêm thức trắng vì chẳng ngủ được. Thấy ba mẹ cũng đang cặm cụi bên chiếc máy tính, cốc cafe và hai đôi kính lão...


Ôi, vô tình thôi nghĩ về thời gian. Thời gian khiến con người ta già nhanh quá.Thời gian khiến con người ta chẳng kịp lưu giữ điều gì cho riêng mình. Tất cả chỉ là kỉ niệm trong tim, chỉ là kí ức từ ngày xa xưa, và rồi sẽ có lúc nào đó, vô tình hay cố ý ta quên mất mảng kí ức đó...


Nếu bạn hỏi tôi "ấm áp" là gì? Mùa đông năm nay tôi có ấm áp trong vòng tay " người tôi yêu" chưa? Tôi sẽ trả lời:" Uh, tôi không có được cái ấm áp bên người con trai nào vào mùa đông năm nay, tôi không biết thế nào là định nghĩa cho sự ấm áp ". Tôi chỉ biết rằng, đối với tôi ấm áp :


Là mỗi khi gió mùa đông bắc ùa về, cái lạnh len lỏi vào căn phòng nhỏ bé của tôi, tôi lại "đau". Khi đó, có đôi bàn tay của một người đàn ông thoa dầu lên chỗ đau của tôi và ngồi bên tôi cho đến khi cơn đau qua đi"


Là mỗi khi tôi gặp ác mộng, có một người phụ nữ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, không nói gì, chỉ nhìn lặng lẽ.


Là mỗi khi tôi khóc, có một người chị em nghe tôi kể chuyện và khóc còn to hơn cả tôi....


Là mỗi khi tôi đi học về, có một thằng nhóc đã bật sẵn nước, để tôi tắm...


Tôi chỉ biết :


Ấm áp là mỗi tối quây quần bên mâm cơm ra đình, nghe mấy câu nói đùa của ba, mấy câu trách móc của mẹ, mấy câu chuyện nhảm nhí của đứa em trai về một đứa bạn nào đó cùng lớp...


Ấm áp là mỗi tối online, nhìn thấy nick của thằng bạn thân, của con bạn chí cốt đang sáng. Uh, vậy là tốt rồi, ít ra chúng nó còn sống tốt để on9


Ấp áp là mỗi sáng thức dậy trong tiếng mắng mỏ của mẹ, những âm thanh loảng xoảng ở bên hàng xóm, vài bài hát thiếu nhi rộn ràng khắp ngõ...


Nếu bạn hỏi tôi:" Thế ấm áp như thế đã đủ chưa?" Tôi sẽ trả lời" chưa đâu, chưa đủ".


Bởi vì, Tôi sẽ ấm áp trọn vện khi bên cạnh tôi có những người bạn tuyệt vời như bạn...




Và cũng chỉ vô tình nhận ra được một điều:" Cuộc đời của tôi hóa ra lại tròn đầy, trọn vẹn và đáng ngưỡng mộ như vậy"


Uh, mùa đông này tôi ấm áp...




Và quan trong hơn, tôi nhận ra rằng, có những điều còn quan trọng hơn cả việc ngồi và khóc lóc, quan trong hơn cả việc ngồi mà than thở vì chưa có người yêu, quan trọng hơn cả ngồi và phán xét một ai đó...


Điều đó chính là" sưởi ấm trái tim người thân yêu để mùa đông này, họ kô lạnh"


Tất cả hãy như là vô tình...thôi...


Đó là cái ấm áp trong tình yêu, một thứ tình yêu bao dung và trọn vẹn nhất trong cuộc đời này



[MEDIA]http://mp3.baamboo.com/Mp3/forward.aspx?Url=c1f7fce3cad596acfa4309be3d2fc1a01[/MEDIA]

Bạn!!!!!!

Tôi đã cùng bạn trong cả hành trình tuổi thơ-nơi đã có đôi lần tôi cãi nhau với bạn, nơi đã có đôi lần tôi chành chọe và thấy ghét bạn kinh khủng, nơi đã có đôi lần tôi có những suy nghĩ ích kỉ với bạn, nơi có đôi lần tôi đã thất vọng về bạn và bạn cũng thất vọng về tôi
Tôi đã cùng bạn đi một đoạn đường ngắn trong cả hành trình của một đời người...Uh, đoạn đường ấy ngắn.Không đủ dài đến mức tôi phải hy sinh vì bạn, không đủ da`i đến mức tôi phải chia cho bạn một nửa những gì tôi có...Nhưng nó đủ dài để tôi dành cho bạn một tình cảm thật sự: một nụ cười, những giọt nước mắt, những phút cảm thông...Đủ dài để tôi nhận được từ bạn "sự ấm áp"...
Tôi đã từng nghĩ bạn là bạn tốt nhất của tôi, rồi một ngày tôi nhận ra rằng hình như bạn chẳng nhớ số di động của tôi, hình như số điện thoại nhà bạn tôi cũng vô tình quên...Hình như những lúc tôi khóc, tôi không nghĩ đến bạn, những lúc tôi hạnh phúc nhất tôi cũng không còn chia sẻ với bạn như ngày xưa. và bạn, những lúc bạn hỏng xe giữa đường, bạn không gọi điện kể cho tôi, bạn không gọi tôi đến,và bạn có lẽ cũng không còn nhớ đến sinh nhật tôi nữa kìa...
Tôi đã từng ích kỷ nghĩ rằng tôi đã tốt với bạn đủ để bạn không bao giờ quên tôi, đủ để trái tim bạn vẫn còn ngăn dành cho tôi, đủ để không cho phép bạn làm tôi tổn thương...Nhưng rồi, tôi nhận ra một điều, hóa ra tôi mới là kẻ đáng trách, mới là đứa bạn tồi khi đòi hỏi ở bạn những điều mà bạn sẽ không thể cho tôi trọn vẹn...
Tình bạn ư, tôi cũng không biết là liệu sau tổn thương với bạn tôi còn tin tưởng một ai nữa hay không???
Tôi đã tưởng tôi tìm được một người bạn khác tốt hơn bạn, tôi đã tưởng tôi cũng có những người bạn tốt...Nhưng họ tốt quá, tốt đến mức tôi sợ sẽ làm đau họ như bạn đã làm tôi đau...
Đừng xin lỗi tôi, không bao giờ là có lỗi trong tình bạn cả...Tôi yêu quý bạn dù rằng không trọn vẹn như ngày ấy...Tôi vẫn luôn có bạn trong trái tim tôi, đủ để ấm áp, đủ để hạnh phúc...
Cũng đừng nói tôi là một người bạn tốt, tôi xứng đáng được hạnh phúc, tôi luôn có bạn bè bên cạnh bởi tôi không bao giờ bỏ họ, và họ nữa, chẳng bao giờ bỏ tôi...Tôi không cần thêm nữa để thấy mình nên sống tôt.
Tôi luôn yêu quý bạn...và luôn mong bạn hạnh phúc.....



Quả bóng bay lên không phải vì màu của nó, mà thứ bên trong khiến nó bay cao...

"Bước chân con người ta đi bao nhiêu mới là đủ cho một cuộc đời..?"
Trước đây, cứ mơ ước sẽ có ngày được bay...Rồi một ngày chợt phát hiện ra là mình đi còn chưa vững...
Trước đây, cứ nghĩ mình "đi nhanh" là sẽ đến đích sớm, rồi một ngày chợt ngoảnh đầu lại, hóa ra mình đang đi chệch đường...
Trước đây, cứ muốn được đặt chân lên một mảnh đất khác, cứ muốn du học, cứ muốn rời xa gia đình tự lập, đến lúc này đây, đạt được mơ ước đó, sắp bay xa thật xa...mới nhận ra rằng chẳng nơi nào trên thế giới yên ổn và ấm áp hơn quê hương mình..."
Trước đây, cứ nghĩ quê mình vô vị, cứ nghĩ đã biết hết ngóc ngách HÀ NỘI, cứ nghĩ chán ngấy Hồ Gươm...Vậy mà hôm nay mới nhận ra...Hà Nội không đẹp nhất với tất cả mọi người, chẳng giàu có nhất cả nước, chẳng ồn ào náo nhiệt như Sài Gòn...Nhưng nếu rời xa nơi này sẽ nhớ...
Biết sẽ nhớ gì đầu tiên đây:
Có phải là:
Nhớ một buổi sáng bị đánh thức bởi tiếng loa phát thanh phường, tiếng mở cửa, tiếng rao bánh mỳ...hay là tiếng ồn ào của các bà rủ nhau đi tập thể dục...
hay là:
Nhớ con đường đến trường bụi bám đầy mặt, đi vài mét lại có một ổ gà...
Có lẽ:
Sẽ nhớ một chiều cùng lũ bạn rong ruổi khắp phố phường HÀ Nội, moi móc từng quán vỉa hè để tìm được món mới, món ngon...
Sẽ nhớ mỗi buổi thi xong, cùng lũ bạn kéo nhau đi ăn, đi "tám" ở một quán cafe quanh khu trung tâm, thậm chí là khu" xa với văn minh"
Sẽ nhớ mỗi tối, cả lớp rủ nhau đi đàn đúm ăn uống: ừ, phở cuốn chán rồi thì bò nướng...Hay những bữa đánh lẻ cùng con bạn thân ra Hàng BẠc ăn Donner, ra hàng gai uống cafe, ra hàng bồ mua cúc về làm đồ Handmade, ra Tô tịch ăn hoa quả dầm, ra Khương Thượng ăn bún ốc...
Sẽ nhớ mỗi bận chán đời, thất tình, nhớ người yêu..phone cho mấy con bạn thân rủ đi ăn, rùi "mài mặt" ở Link cafe. Hum nào chán thì lượn lờ rùi tạt vào một quán ngon...rồi cho vào danh sách quán:
Bún riêu Hòa Mã, mỳ tôm chanh...
Ngồi nghĩ "quẩn", nhìn vào quyển sổ ghi chép, đọc lại nhật kí...thấy toàn là những lần đi chơi...cố nhớ mình đã đi những đâu mà không sao nhớ nổi bởi mình đi nhiều quá rồi....
Muốn đi nhiều thật là nhiều, muốn ăn nhiều thật là nhiều, mặc cho béo, mặc cho tăng cân...Bởi nếu có một ngày bước chân không còn đi trên nơi này nữa, thì vẫn nhớ. Bởi một ngày, bất chợt thôi, nhìn ngắm sông "Siene" ở Paris, sẽ nhớ Hồ Tây gợn sóng, tối tối những đôi yêu nhau hẹn hò, nhớ tới Hồ Gươm mỗi sáng ngồi trên cafe Giảng, nhấm nháp ly cafe Trứng, nhìn xuống con đường quen thuộc đang chìm trong sương, khói...
Không biết bao lần quyết tâm: Nếu có ngày ra đi, sẽ không buồn, không nhớ, vậy mà chưa kịp đi đã kịp buồn đến thế này đây...
Liệu ở Pháp, có mùi than ẩm mỗi sáng, có tiếng mặc cả mỗi sáng, có nhiều xe máy trên đường, có những bác bán hàng rong, những quán trà đá vỉa hè, những cơn mưa phùn...
Liệu có mùi cốm thơm nồng trên một phố nào đó của Paris, liệu có bún chả Hàng MÀnh, phở Thìn như Việt NAm...
Tất cả chỉ là nỗi nhớ...
Chưa kịp chia tay...


Haizzzzzzz

Lại chán rùi. Mười phút nữa đi thi quản trị tài chính doanh nghiệp. Nản, chán...
Online gặp Sau mà hắn đang on9 bằng di động. Haizzzzzzzzz, dạo này không nói chuyện với hắn thấy thiều thiếu. Tình hình này phải tút lại bản thân thui....
oài, vừa search được một nhóc nhờ đì-zai cho cái lap thích quá...Chị cảm ơn nhóc Syan nha...
Vui quá...Em lap của ta sắp có áo mới...
Vo`ila, vui, ghê...
Mục đích đã thành công một nửa!!!!!!!
Đợi nhé anh yêu, em sắp sang đó với anh ru`i...
Nhớ cưng quá
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31