Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

Bâng Khuâng

Sống trên đời này cần có một tấm lòng.....để làm gì .... để gió cuốn đi

Trời Thành Phố Đầy Sao


Đêm ký túc giấu mình trong cái đói
Ta đưa tay xoa nhẹ nhúm da cừu
Trời thành phố ngoài kia yên ả lắm
Đêm hồn nhiên nhìn ta ưu tư
Vắng tiếng cười cái ngủ lẻn đi chơi
Thôi mặc kệ sách đèn đang chực khóc
Bao tử rỗng suốt một ngày hằn học
Giờ nhảy tan-go cùng tiếng thở dài ...
Bó gối ngồi thừ tính chuyện ngày mai
Thư "viện trợ" cả tháng rồi im bặt
Bếp điện nhàn thân, nồi soong lạnh ngắt
Được tin người yêu chẳng thiết ngó ngàng
Thằng bạn cùng phòng ngủ mớ nói ... ngang :
"Trả tiền tao xài tháng này kẹt quá !"
Nó ngủ mơ sao nói toàn "chuyện lạ"
Tiền mượn mấy hôm hỏi trả nỗi gì ?!
Tia nắng đầu ngày mang nỗi buồn đi
Bầy sẻ non ghé chân thềm cuộc sống
Ta - sinh viên vẫn hồn nhiên mơ mộng...

Đà Nẵng của tôi



Tối hôm nay ngồi nghe một bản nhạc buồn của Duy Khánh . Một bài ca về Huế thân thương, tuy không phải Đà Nẵng nhưng mình vẫn nghe thấy nhiều cảm giác đồng cảm trong bài hát này.Bất chợt nhiều cảm xúc bỗng ùa về, những kí ức về vùng biển Đà Nẵng đầy nắng ấm của mình, những kí ức tuy đã trải qua ba năm nhưng không hề nhạt nhòa trong tâm trí, mà cảm giác như vừa xảy ra trong ngày hôm qua. Đà nẵng tuy mệnh danh là thành phố lớn nhất miền Trung , nhưng so với Hà Nội hoặc Sài Gòn, Đà Nẵng không hề náo nhiệt và tấp nập . Là một thành phố nhưng nó vẫn mang dáng dấp của một khu phố nhỏ, yên bình. Trải dọc theo bờ biển, Đà Nẵng uốn mình như một dải lụa chứa hồn của đất và nước mặn,những cơn gió nhẹ vào buổi chiều mang theo hơi biển tràn khắp thành phố .Những ngôi nhà nhỏ lọt thỏm vào giữa những hàng cây xanh,mộc mạc giản dị nhưng mang lại cho con người cảm giác ấm áp đến khó tả. Vào những ngày hè nắng gắt, nhất là vào tháng bảy khi cái nóng trở nên oai ả hơn bao giờ hết,đứng giữa bãi cát nóng bỏng trên bờ biển , ngắm những con thuyền đang miên man trôi nhẹ ngoài khơi xa, đó có thể là cảm giác lạ lùng nhất mà mình được trải qua.
Đi xa mới thấy nhớ
Những buổi chiều ngày xưa

Cơn gió và tia Nắng

Phủ ngập những con đường

----------------------------

Bờ biển êm đềm sóng

Thuyền căng gió khơi xa

Buâng khuâng tim khe khẽ

Nhớ lắm ôi thân thương.

Nhạc sến

Không hiểu sao mấy hôm nay lại ghiền nghe nhạc sến đến vậy. Nhiều người cho rằng đây là thứ nhạc rẻ tiền , không đáng để nghe.Nhưng mình lại nghĩ khác...theo mình đây là nhạc Quê Hương, mang lại cảm giác gần gũi với dân tộc Việt Nam mình. Post lên đây xem có ai đồng cảm không nhỉ.

GỞI NGƯỜI YÊU ANH

NHỚ EM
Em có biết nơi phuơng trời đất việt
Hình bóng em to lớn lắm không?
Nó chiếm mất khoảng không tâm trí
Nó lan tràn khắp mach máu của anh
Nó lấn át con tim anh từng phút
Để trong anh luôn có 1 mình em
Mỗi buổi sáng em đột nhiên hiện hữu
Xua tan đi bao mệt mỏi lo toan
Một ngày mới anh luôn cuời tủm tỉm
Bởi biết rằng em vẫn yêu anh
Anh vẫn đợi dù thời gian trôi chậm
Nơi phuơng xa em vẫn gắng học hành
Và hi vọng ngày trở về đất nuớc
Tay trong tay anh buớc nhẹ cùng em

Khai But


Lần đầu tiên viết trên opera ...hi vọng sẽ thành công
một cảm giác chán ...một ngày bình thường, trời không gió,chỉ có mây và một chút ánh sáng lung linh. Hôm nay có vài dự định cần phải thực hiện,quyết tâm làm tốt, phải cứng rắn hơn với mình nữa.
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30