Skip navigation.

Taxi ..

Life is waitting ^^ OK

..là mẹ!

“… Back then I didn't know why,
why you were misunderstood,
So now I see through your eyes,
all that you did was love…”

“… Mỗi khi nhớ lại con vẫn không hiểu tại sao
Tại sao con và mẹ từng không hiểu nhau
Nhưng giờ đây mỗi khi nhìn vào mắt mẹ
Con đã hiểu rằng những điều đó đều là tình yêu thương của mẹ dành cho con…”


Mọi điều mẹ làm đều là những gì tốt đẹp nhất dành cho con - điều mà khi lớn lên chúng ta mới thực sự thấm thía được.

Chìm trong băng giá!

EM

"Em là tình yêu của cuộc đời anh, một tình yêu anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ đến, để rồi anh biết rằng sẽ không bao giờ rời xa.Một thoáng vô tình để mắt anh chạm vào đôi mắt biết cười của em. Đã bao nhiêu thời gian trôi qua, kí ức anh vẫn vẹn nguyên hình ảnh ấy, để mỗi lần nhớ tới, trái tim anh như nghẹt thở, sững sờ trước hạnh phúc lớn của cuộc đời mình. Anh thầm cảm ơn cuộc đời đem đến một người bạn tốt như em, ân cần như em. Đã bao lần anh bối rối khi bỗng ngước nhìn em, nhận ra những xao động đang dâng trào, những khoảnh khắc tĩnh lặng mà nói nhiều hơn bất cứ những gì của ngôn từ"

ANH"

"Em muốn là một mùa thu đầy nắng, cất từng giọt lấp lánh ấm áp vào trong hàng nghìn chiếc lọ xinh, để tặng anh cho đủ cả cuộc đời, để anh biết rằng anh là mỗi ngày của em. Em muốn là một mùa hoa êm thơm, theo gió ướp hương những giấc ngủ của anh, để anh hiểu rằng anh là giấc mơ ngọt ngào nhất mà em có được. Em muốn là một dòng sông hiền ngoan, dịu dàng uốn khúc qua vạn vạn nghĩ suy của anh, và anh sẽ biết mỗi giây phút trong em anh luôn hiện hữu. Đến bây giờ em đã hiểu, trong mắt anh thực sự là một tình yêu nồng nàn và ấm áp, sưởi ấm em qua mùa đông dài, làm dịu nụ cười em những ngày hè nắng gắt. Siết chặt tay em nhé anh, để dù trong cuộc đời chúng ta đã có những tình yêu đến và đi hay không bao giờ ở lại, thì vẫn hạnh phúc mỉm cười khi mỗi sớm mai thức dậy, thấy ngày hôm nay ta đang có một tình yêu"



"Tiếng gió vi vu vi vu, thổi nhẹ qua những cành lộc non.
Như tiếng hát của những thiên thần bé nhỏ,
những thiên thần lấp lánh đẹp xinh của câu chuyện cổ tích ngày xưa…
Câu chuyện về một nàng công chúa trăm năm chìm trong giấc ngủ của khu rừng u tối…

Giá băng…
Lạnh lẽo…
Chờ một ngày

Được đánh thức trong ánh nắng dịu nhẹ của mùa xuân
Trong tiếng nhạc của thiên nhiên
Và…
Trên nụ hôn ấm áp của chàng hoàng tử…"

Nàng công chúa của ngày xưa nay có còn
Như lòng em vẫn chìm trong băng giá
Rồi anh đến cùng ngàn ánh nắng gió xuân về
Rẽ màn đêm
Đánh thức một trái tim
Lặng nghe tiếng hát
Lặng nghe tiếng gió
Hòa trong nắng ấm đang về dưới môi hồng
Nhìn chiếc lá đông
Chợt rơi rất nhẹ
Và mùa xuân đang khẽ cười

Nhẹ nâng cánh gió
Hòa theo tiếng hát
Và ngàn ánh nắng lay nhẹ mắt mi mềm
Nàng công chúa xưa
Chìm trong giấc ngủ
Cùng một trái tim lạnh băng
Nàng công chúa của ngày xưa nay có còn
Như lòng em vẫn chìm trong băng giá
Rồi anh đến cùng ngàn ánh nắng gió xuân về
Rẽ màn đêm
Đánh thức một trái tim
Trao em tình yêu
Làm tan trong em giá băng
Rồi…
Đưa anh và em trở về chuyện tình cổ tích
Ngỡ như giấc mộng
Để được cùng em lướt trong gió
Chuyện tình yêu
Viết riêng anh và em"

Thứ 6 và ngày 13!

Cảm ơn trời ..
..nói ra dc rồi!..

Cổ tích đêm tình nhân!

...Ngày xửa ngày xưa...


..Thiên thần lặng lẽ bước đi trong cái lạnh giá của mùa đông. Đôi cánh trắng muốt giờ đây không xoè rộng nữa mà thu lại, khép chặt vào lưng. Tay anh cầm một cành ô liu xanh tươi, chân đi một đôi giày đan từ những nhành cỏ thơm mới hái. Vừa đi thiên thần vừa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường, những ngôi nhà cao với những ô cửa sổ sáng đèn ấm áp, những con phố trải dài trong áng sáng lờ mờ của đèn đường, thiên thần cứ đi,đi mãi thế. Anh đi vì đang kiếm tìm một con người, một sự sống nào đó cần được giúp đỡ và xin nhớ rằng chỉ một, một người bất hạnh duy nhất dược nhận sự giúp đỡ này...

...Kẻ hành khất ngồi khuất sao một bóng cây bên đường. Nó nhìn trời, nhìn đất, nhìn mọi thứ. Dường như trong cái đêm lạnh này, nó cũng đang tìm kiếm, tìm cho mình một cái gì đó mà không ai có thể đoán được. Tìm kiếm chán chê rồi nó ngồi nghêu ngao mà hát, hát cái bài hát thê lương nhất mà nó biết. Lời bài hát đại ý là kể về cuộc đời nó. Cuộc đời mà ko ai trên trái đất này đã từng trải qua. Một cuộc sống khắc nghiệt trong sự nghèo đói khổ đau bệnh tật. Nó đã trải qua hết tất cả. Để rồi đây nó ngồi đây, than thở một mình…

...Công chúa đi trên con đường vắng lặng. Bóng dáng yêu kiều của nàng toả sáng khắp khung cảnh nơi đây. Mái tóc dài thướt tha bay trong gió hoà theo nhịp điệu của đôi gót ngà trên mặt đường. Đôi mắt nàng như đang ướt đẫm sương đêm, những giọt nước mắt ngà cứ mãi tuôn rơi. Từng hạt châu sa ấy lăn dài và đọng lại trên bờ vai thuôn thả. Khi nàng buồn, nàg đẹp đến mê hồn. Vẻ đẹp của sự điêu tàn, vẻ đẹp của một ngôi sao đang ánh lên những tia sáng dữ dội cuối cùng trước khi vụt tắt. Nàng bước đi, đi mãi về phía trước mà không biết mình đang đi đến đâu nữa. Trong bóng trăng ấy, chỉ còn có nàng trên con phố, bóng nàng trải dài theo từng bước chân…

…Thiên thần đứng trước mặt kẻ hành khất. Lúc này nó đang say ngủ. Thiên thần đứng nhìn nó, ánh mắt nhìn theo từng hơi thở phì phò khó nhọc. Trước mắt thiên thần là một con người đáng thương hại biết bao. Bẩn thỉu, nghèo đói và xơ xác.

-"Ôi con người bất hạnh và đói khổ!"

Kẻ hành khất khẽ tỉnh khỏi giấc ngủ nặg nề. Trước mắt nó là cả một vầng ánh sáng, thiên thần đang đứng đó.

-"Ông là ai thế? Có phải ông là một thiên thần?"

-" Hỡi kẻ hành khất khổ đau kia. Ta đúng là một thiên thần đây. Ta được giao nhiệm vụ cứu vớt những sinh linh bất hạnh và khổ đau như ngươi. Bây h ta cho người một điều ước. Nhưng điều ước này chỉ là để cho ngươi. Nó sẽ tồn tại mãi mãi nếu điều ước ấy có lợi cho bản thân ngươi. Còn nếu điều ước ấy là để cứu vớt một kẻ nào đó, nó sẽ chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định thôi. Hãy ước đi và hãy nhớ là chỉ có duy nhất một điều ước thôi. Hãy cân nhắc cần thận đấy!"

Kẻ hành khất ngây người trước món quà mà thiên thần giành cho mình. Trong phút chốc, nó không còn suy nghĩ được gì nữa. Hạnh phúc đến với nó bất ngờ quá, làm nó nghẹn ứ cả lời. Tất cả với nó liệu có phải là một giấc mơ…

-"Này kẻ hành khất. Ta sẽ cho ngươi thời gian để suy nghĩ. Nếu khi đã suy nghĩ xong hãy gọi tên ta…"

Thế rồi thiên thần tan biến vào hư không. Góc đường giờ chỉ còn mình nó, kẻ hành khất. Nó lặng cả người, đầu óc vẫn đang trong một mớ bòng bong. Rồi nó quyết định rời cái góc đường của nó. Nó đi dọc con phố, với hy vọng điều ấy sẽ làm tâm trí nó thông suốt hơn…

…Công chúa vẫn bước đi cho đến khi nàg kiệt sức. Nàng đã đi quá xa lâu đài của mình. Nàng đang cố quên đi mình. Nàng dằn vặt trong nỗi đau khổ về một cuộc tình không lối thoát. Chàng hoàng tử mà nàg yêu đã không còn bên nàng nữa rồi. Chàng đã đi theo tiếng gọi từ một trái tim khác, không phải của nàng. Giờ đây nàng đang muốn quên hết, quên hết những kí ức trước đây giữa hai người, quên đi rằng chàng đã từng tồn tại, quên đi rằng nàng đã từng có tình yêu. Nàng ngước mắt nhìn quanh nơi nàng đang đứng, đấy là một vùng đồng cỏ mênh mông. Gió heo hút thổi lạnh tái tê, đâu đấy có tiếng chó sói hú vang. Màn đêm bao phủ nơi đây, mọi sự sống, mọi hoạt động đều mang vẻ u ám và chết chóc đến rợn người. Nàng đi dò dẫm trong đồng cỏ ấy. Bỗng một thứ gì đó to lớn nhảy sổ ra trước mặt nàng…

…Kẻ hành khất đi mãi trên con đường. Nó đi xa lắm. Vừa đi nó vừa suy nghĩ về cái điều ước của mình. Nó sẽ ước điều gì đây. Giàu có, hay quyền lực, hay một cô vợ đẹp. Châu báu giàu sang, hay một lâu đài to lớn. Không, điều nó nghĩ lúc này chỉ là một tổ ấm nhỏ bé, một tình yêu êm đềm và hạnh phúc. Nếu có được một người con gái thực sự yêu nó, nó sẽ kết hôn với nàng, sẽ cùng nàng xây dựng một thế g iới mới, khác nơi này, khác với nơi tối tăm ẩm thấp này, nơi đó sẽ là một thiên đường với gia đình của nó. Nó vừa đi vừa cười, đầu óc nó nhẹ nhõm hằn, nó đang vui lắm, bời vì ước mơ của đời nó không còn quá xa rời hiện thực…

…Con sói to lớn đứng trước mặt công chúa. Nó to quá, to như thể một tòa nhà vậy. Từng chiếc răng nhọn hoắt và trắng hếu. Ánh mắt nó thể hiện một sự tinh quái và độc ác. Nó hướng ánh mắt ấy về phía công chúa, hơi thở hôi thối lan toả dần trong không khí:

-" Hoá ra là côg chúa sao. Tại sao nàng lại lưu lạc đến cái nơi này thế!" Nó vừa nói vừa gầm lên.

Công chúa không nói j cả. Mắt nàg nhìn thằng vào mắt nó.

-"Ha ha.Thôi được. Nếu nàng không muốn nói cũng không sao. Nhưng ta muốn nói câu này. Nếu đã gặp ta thì chắc chắn rằng nàng sẽ phải để ta ăn thịt!!!"

Nói rồi nó mở cái miệng rộng hoác của mình ra và lao về phía công chúa…

…Công chúa thôi không nhìn vào mắt con quái vật nữa. Nàng mỉm cười. Cái chết lúc này đối với nàg mới tầm thường biết bao. Nó làm sao bằng được những nỗi đau mà nàng đang hứng chịu…

…Hoàng tử cưỡi con bạch mã lao tới. Nhát kiếm nhẹ nhàng xẻ con quái vật làm đôi. Chàng đứng đó…Dưới ánh trăng huyền diệu…Sự tinh khôi từ áo choàng của chàng khoả lấp màn đêm u ám...Mái tóc dài tung bay trong cơn gió thoảng qua…Khuôn mặt thanh tú nhìn công chúa âu yếm…Chàng mỉm cười với nàng:

-" Công chúa sao lại đứng đây giữa đêm khuya vắng thế? Hãy trở về lâu đài của nàng đi."

Nói rồi chàng quay bước đi.

-"Hỡi chàng hoàg tử sao chàng lại ra đi quá vội vàng như thế? Ta còn chưa kịp cảm ơn chàng đã cứu ta mà!"

-"Điều ấy không còn quan trọng nữa. Đã đến lúc ta phải đi xa rồi."

-"Vậy chàng ơi tên chàng là gì vậy?"

Thoáng chút bối rối chàng chỉ mỉm cười mà không đáp. Con ngựa bạch mã hí vang rồi lao vút đi vào trong màn đêm.

… Công chúa chạy trong màn đêm. Nàng đang đi theo dấu những vết châm mà bạch mã của chàng để lại. Nàng đi, đi mãi. Cuối cùng nàng đi tới một dòng sông. Mặt sông phẳng lặng không một chút gợn sóng.Không còn dấu chân của ngựa. Nàng đứg nơi đây, nhìn về phía xa kia. Bỗng nàng nhìn có bóng người đang ngồi trên một mỏm đá. Nàng đến gần, thì ra đó là một kẻ hành khất rách rưới tả tơi. Nàng cất tiếng hỏi:

-" Này kẻ hành khất ơi, ngươi có nhìn thấy một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đi qua đây không?"

-"Dạ thưa công chúa vô vàn kính yêu! Đúng là tôi đã nhìn thấy!"

-" Vậy chàng đâu?"

-"Dạ thưa. Hoàng tử đã đi xa, xa lắm rồi."

-"Ngươi nói dối ta. Không thể như thế được."

Nàng nhìn vào mắt kẻ hành khất xa lạ. Hình như ánh mất ấy có gì đó rất đỗi thân quen… Rồi nàng bước đi tiếp trên con đường trở về lâu đài của mình. Ánh bình minh đang le lói đâu đó ở cuối chân trời. Bên hồ khung cảnh thật hiu quạnh, chỉ còn kẻ hành khất ngồi đó, mắt nhìn vào cảnh bình minh đang nở rạng. Nó ngồi đó, khóe môi khẽ mỉm cười.

Nếu bạn không thích kết thúc này, hãy tưởng tượng ra một kết thúc khác...

…Công chúa bước đi mãi. Tâm trí h đây chỉ còn thầm mong về chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đã cứu nàng. Nàng ước j mình sẽ có một điều ước, khi ấy nàng ước được gặp lại chàng. Nàng bước đi, và rồi khi ánh bình minh đã lên quá đỉnh đầu, có tiếng gọi nàng từ đâu đó:

-" Ôi nàng công chúa của ta. Ta sẽ cho con một điều ước…"

... Cổ tích có nghĩa là mọi kết thúc phải là tốt đẹp...

Valentine!


Có rất nhiều ý kiến tranh luận xung quanh nguồn gốc của Ngày Tình Yêu. Một số các chuyên gia cho rằng nó được khởi nguồn từ thánh Valentine, một người La Mã đã tử vì đạo do từ chối bỏ đạo Thiên Chúa. Ông mất vào ngày 14/02 năm 269 trước công nguyên, đúng vào ngày mà trước đây người ta gọi là Ngày May Rủi của tình yêu. Truyền thuyết cũng kể rằng thánh Valentine đã để lại một bức thư ngắn để tạm biệt con gái của người cai ngục mà trước đó đã trở thành bạn của ông. Bức thư kí tên ông và đề bên dưới " Valentine của em". Có một số chi tiết khác của câu chuyện cũng cho biết thánh Valentine là một thầy tu ở điện thờ dưới thời bạo chúa Claudius. Bạo chúa Claudius sau đó đã tống giam ông vào ngục do ông đã dám thách thức ông ta. Năm 496 TCN, giáo hoàng Gelasius đã quyết định lấy ngày 14 tháng 2 để tưởng nhớ tới thánh Valentine. Dần dần, ngày 14 tháng 2 đã trở thành ngày trao đổi các bức thông điệp của tình yêu và thánh Valentine đã trở thành vị thánh bảo trợ của những đôi tình nhân. Người ta kỉ niệm ngày này bằng cách gửi cho nhau những bài thơ và những món quà như hoa và kẹo. Thông thường, người ta cũng tổ chức một cuộc gặp gỡ mang tính chất bạn bè hoặc một buổi khiêu vũ. ở Mỹ, cô Esther Howland được coi là người gửi những chiếc thiệp Valentine đầu tiên và các bưu thiếp Valentine mang tính chất thương mại đã được giới thiệu từ những năm 1800 và hiện nay ngày lễ này đã được thương mại hóa rất nhiều. Thành phố Loveland, bang Colorado là nơi kinh doanh các dịch vụ bưu điện cho ngày 14 tháng 2. Sự cuốn hút của cái đẹp của ngày Thánh Valentine vẫn được duy trì khi người ta gửi bưu thiếp cùng với những bài thơ tình và trẻ con trao đổi nhau những chiếc thiệp Valentine ở trường học.



Lịch sử ngày Valentine



Ngày Valentine được bắt đầu từ thời kì đế chế La Mã. Dưới thời La Mã cổ đại, ngày 14 tháng 2 là ngày tưởng nhớ Juno. Juno là nữ hoàng của các nam thần và nữ thần La Mã. Người La Mã cũng coi bà là nữ thần cai quản phụ nữ và hôn nhân. Ngày tiếp theo của ngày 14 tháng 2, ngày 15 tháng 2 là ngày đầu tiên của lễ hội Lupercalia. Cuộc sống của các chàng trai và cô gái trẻ bị ngăn cấm vô cùng hà khắc. Tuy vậy, họ vẫn có thể đến với nhau thông qua phong tục rút thăm tên nhau. Vào đêm hôm trước ngày hội Lupercalia, tên của những cô gái La Mã được viết lên một mảnh giấy nhỏ và được cho vào trong các bình đựng. Mỗi một chàng trai trẻ sẽ rút thăm một cái tên bất kì và sau đó chàng trở thành bạn của cô gái mà anh ta chọn trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Ðôi khi, việc kết đôi của đôi bạn trẻ kéo dài suốt cả một năm ròng và thông thường họ yêu nhau và sau đó thì cưới nhau.



Dưới sự trị vì của Hoàng đế Claudius đệ nhị, đế chế La Mã tham gia nhiều cuộc chinh phạt đẫm máu và không được người dân ủng hộ. Claudius bạo chúa gặp phải khó khăn khi động viên các chàng trai trẻ gia nhập vào đội chiến binh của ông ta. Claudius bạo chúa cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của mình. Bởi vậy, Claudius ra lệnh cấm tất cả các đám cưới hoặc lễ đính hôn ở thành La Mã. Thánh Valentine tốt bụng là một linh mục ở thành La Mã dưới thời Claudius đệ nhị. Ông cùng thánh Marius đã giúp đỡ những người Cơ Ðốc giáo phải chịu cảnh đọa đầy và cho những cặp vợ chồng bí mật cưới nhau. Vì hành động nhân ái này mà thánh đã bị bắt giam và bị kéo lê trước mặt tên thái thú thành La Mã. Hắn đã xử thánh Valentine phải bị đánh bằng gậy đến chết và sau đó phải bị chặt đầu. Valentine phải chịu cuộc hành hình vào đúng ngày 14 tháng 2 vào khoảng năm 270 TCN. Vào thời gian này đang diễn ra một phong tục truyền thống của người dân thành La Mã, thực ra đó là một lễ hội rất cổ xưa được tổ chức vào tháng 2, lễ hội Lupercalia, lễ hội để nhớ đến một vị thần của người La Mã. Vào dịp này, trong số rất nhiều các nghi lễ thì có một lễ rút thăm một cách ngẫu nhiên tên của các cô gái trẻ trong những chiếc bình như là một trò chơi may rủi của tình yêu. Các mục sư từ những nhà thờ Cơ Ðốc giáo ở La Mã đã cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại đạo bằng cách thay thế bằng tên của các vị thánh cho những ngày hội của các thiếu nữ này. Bởi lễ hội Lupercalia bắt đầu vào giữa tháng 2, có vẻ như các mục sư đã chọn ngày Thánh Valentine làm ngày kỉ niệm cho lễ hội mới này. Như vậy, dường như phong tục các chàng trai trẻ chọn các thiếu nữ làm người yêu của mình (trong dịp Valentine) hay chọn cho mình các vị thánh bảo hộ cho năm tới cũng phát sinh từ đây.

 

Thần ái tình - Biểu tượng truyền thống của ngày Tình yêu

Con trai của thần Vệ Nữ, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp. Thần ái tình có thể khiến cho người ta yêu nhau bằng cách bắn thủng trái tim họ với một trong những mũi tên kì diệu của mình.

Thần ái tình luôn đóng một vai trò không thể thiếu được trong các ngày lễ của tình yêu và các cặp tình nhân. Thần ái tình được biết đến dưới hình dạng một đứa trẻ tinh quái và có cánh, người sẽ dùng mũi tên tình ái xuyên thủng trái tim của các "nạn nhân" của mình buộc họ phải yêu nhau đắm đuối. Thời Hy Lạp cổ đại, thần ái tình được biết đến dưới cái tên £rốt, con trai của Aphrodite nữ thần của sắc đẹp và tình yêu. Người La Mã thì lại gọi thần ái tình là Cupid. Thần ái tình chính là con trai của thần Vệ Nữ. Có một truyền thuyết kể về câu chuyện tình giữa thần ái tình và nàng Tâm Linh, một thiếu nữ người trần mắt thịt. Thần Vệ Nữ từng ghen tức với vẻ đẹp của Tâm Linh bèn sai thần ái tình trừng phạt người thiếu nữ này. Nhưng thay vì làm theo lời mẹ, thần ái tình lại yêu say đắm nàng Tâm Linh. Thần đã coi Tâm Linh như là vợ của mình nhưng vì là người trần mắt thịt nên Tâm Linh bị cấm không được nhìn mặt chồng. Tâm Linh sống rất hạnh phúc cho đến một ngày những người chị của nàng đã xúi nàng nhìn mặt thần ái tình. Lập tức thần ái tình trừng phạt Tâm Linh bằng cách bỏ đi. Tòa lâu đài và những khu vườn xinh đẹp của họ biến mất cùng với thần ái tình và Tâm Linh thấy mình ở giữa một cánh đồng trống trải. Khi Tâm Linh lang thang khắp nơi để tìm lại tình yêu của mình, nàng đã tình cờ lạc đến đền thờ thần Vệ Nữ. Bấy lâu ao ước loại bỏ được Tâm Linh, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp đã giao cho Tâm Linh một loạt công việc mà càng về sau càng khó khăn và nguy hiểm hơn trước. Ðến công việc cuối cùng, thần Vệ Nữ trao cho Tâm Linh một cái hộp nhỏ và sai nàng mang xuống âm phủ. Thần Vệ Nữ sai nàng xuống xin một chút nhan sắc của Proserpine, vợ của Diêm Vương và cho vào trong hộp. Trong cuộc hành trình trở về mặt đất, nàng được mách nước cách tránh những hiểm nguy từ vương quốc của thần Chết và cũng được cảnh báo là không được mở chiếc hộp ra. Bị cám dỗ bởi trí tò mò, Tâm Linh đã mở chiếc hộp ra. Thay vì tìm thấy sắc đẹp, nàng đã tìm thấy giấc ngủ vĩnh hằng của cái chết. Thần ái tình đã tìm thấy nàng nằm tắt thở trên mặt đất. Thần lấy lại giấc ngủ từ xác của Tâm Linh và cất nó vào trong chiếc hộp. Tâm Linh sống lại. Cảm động trước tình yêu của Tâm Linh với thần ái tình, các vị thần đã phong nàng làm nữ thần và đón nàng lên sống ở trên ngọn núi Olympus linh thiêng.

Chúc một ngày lễ Valentine hạnh phúc và tràn đầy yêu thương!

 

Đón rằm ở Hội An!


Đêm rằm vừa rồi đi Hội An quả thật là có khác, ko hề giống như những lần trc ..đúng ngắm phố cổ ban đêm đẹp hơn ban ngày, lúc trc dại thật.
Ăn bún xong miệng còn vương mùi nước mắm, quay sang "phanh xích lô" ALỳ mà nó thề sống thề chết ko cho, chắc nhập tâm film Nụ hôn thần chết Hi5 Comment Emoticons Onion head 3 đánh dã man thế ko biết!

Read more...

Truyền thuyết giáng sinh!




Giáng Sinh được tổ chức hằng năm vào ngày 25/12 để kỷ niệm ngày Ðấng Cứu Thế (Jesu Christ) ra đời. Nguồn gốc của ngày lễ cho đến nay vẫn chưa được xác định rõ ràng, nhưng các nhà nghiên cứu tin rằng nó bắt nguồn từ những nghi lễ cử hành bởi những người Tiền Cơ Ðốc giáo ở Ðức và Âu châu để kỷ niêm ngày Ðông Chí (thường rơi vào ngày 22/12 ở Bắc bán cầu). Lễ hội Giáng Sinh được nhắc tới bắt đầu từ thế kỷ thứ IV bởi những người Cơ Ðốc. Ngoài những nghi thức của bản giáo, lễ hội còn du nhập những tập tục của người ngoại giáo như dùng nhánh cây Holly, cây Mistletoe để trang trí, khúc củi Yule đốt trong đêm và những chén rượu chúc mừng sức khỏe.

Ông già Noel!

Truyền thuyết Santa Claus được bắt đầu bởi một vị Thánh có tên là Nicholas. Thánh Nicholas sanh vào năm 280 tại một thành phố nhỏ ở miền Tiểu Á. Cha Mẹ ông rất giàu nhưng qua đời khi ông còn nhỏ. Suốt cuộc đời, Thánh Nicholas sống trong sự hy sinh, tận tụy và đầy lòng yêu thương. Ông đã được dân chúng bầu làm Giám Mục cho thành phố Myra. Thánh Nicholas bị giam trong thời gian bắt bớ đạo của Hoàng Đế Diocletian, nhưng sau đó ông được Hoàng Đế Constantine thả ra. Ông dành những ngày ngắn ngủi còn lại của cuộc đời để giúp đỡ người nghèo khó. Ông thường cải trang để đem các món quà đến cho các em nhỏ nghèo trong những làng mạc. Có lần Thánh Nicholas cũng tặng vàng cho một người cha nghèo để làm của hồi môn cho ba đứa con gái. Ông qua đời vào năm 314, lúc 34 tuổi.
Mặc dầu câu chuyện Santa Claus đã thay hình đổi dạng qua nhiều thế kỷ, nhưng vẫn giữ được ý nghĩa đẹp đẽ ban đầu của nó. Thánh Nicholas hay Santa Claus đã thể hiện ý nghĩa chính của Lễ Giáng Sinh, đó là đem tình thương vô vị kỷ đến cho những con người đau khổ.

Bộ quần áo màu đỏ
Ông già tuyết chưa trở thành ông già tuyết, vì ông vẫn mặc bộ quần áo tiều phu cũ kỹ, cưỡi ngựa mỗi khi đến cho quà bọn trẻ. Một ngày nọ, ông địa chủ làng Nicholas đi ngang qua nhà ông, và lập tức Nicholas bị mê hoặc bởi chiếc xe kéo với hai con tuần lộc xinh đẹp, xe có gắn những cái chuông kêu leng ken dễ thương. Ông địa chủ mặc một bộ đồ đỏ tươi, đầu đội mũ lông cùng màu. “Mình cũng đáng để có nó lắm chứ, con ngựa nhà mình đã quá già và hay than thở, còn bộ quần áo này thì không chịu nổi cái giá rét mùa đông nữa”.

Nicholas tìm đến bà thợ may giỏi nhất vùng để có bộ đồ đỏ mơ ước ấy. Nhưng lạ lùng thay, khi bộ đồ hoàn thành thì nó to đến độ trông Nicholas như lọt thỏm vào trong ấy “Ôi tôi đã làm hỏng bộ đồ của ông rồi, nó mới thùng thình làm sao! “. ” Không sao cả, tôi sẽ ăn bánh kẹo cho người to lên như bộ quần áo. Cái quần dài này ư ? Tôi sẽ mang một đôi ủng đen để bớt độ lùng xùng. Và bà cứ yên tâm, trông tôi sẽ tuyệt vời trong bộ quần áo này đấy!” .Và như thế, ông già Noel đã ra đời như một huyền thoại, nhưng đến mấy mươi năm sau, thì bộ trang phục đỏ gắn liền với huyền thoại ấy mới có.Còn bây giờ, hãy tự tin mà bảo với với mọi người rằng: “Ông già Noel trên xe trượt tuyết với hai con tuần lộc là hoàn toàn có thật”.

Cây thông Noel
Không ai biết chính xác việc trang hoàng cây Giáng Sinh được bắt đầu như thế nào, nhưng có không ít truyền thuyết về nó.
Một truyền thuyết kể rằng thánh Boniface, một thầy tu người Anh, người đã sáng lập ra nhà thờ đạo Cơ Ðốc ở Pháp và Ðức, một hôm trên đường hành hương tình cờ bắt gặp một nhóm những kẻ dị giáo đang tập trung quanh một cây sồi lớn. Họ dùng một đứa trẻ để tế thần. Ðể dừng buổi tế thần và cứu đứa trẻ, Boniface đã hạ gục cây sồi chỉ bằng một quả đấm! Tại nơi đó đã mọc lên một cây thông nhỏ. Vị thánh nói với những kẻ dị giáo rằng cây thông nhỏ là cây của sự sống và nó tượng trưng cho cuộc sống vĩnh hằng của Chúa cứu thế.
Theo một câu chuyện khác, một lần thánh Martin Luther, người sáng lập đạo Tin Lành dạo bước qua những cánh rừng vào một đêm Noel khoảng năm 1500. Trời quang và lạnh. Hàng triệu vì sao sáng lấp lánh qua kẽ lá. Ngài thực sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của một loài cây nhỏ, trên cành cây tuyết trắng phủ đầy, lung linh dưới ánh trăng. Cảnh vật hôm đó đã làm Luther thực sự rung động. Vì thế, khi trở về ngài đã đặt một cây thông nhỏ trong nhà và kể lại câu chuyện này với trẻ con. Ðể tái tạo ánh sáng lấp lánh của muôn ngàn ánh sao, ngài đã treo nến lên cành cây thông và thắp sáng những ngọn nến ấy với lòng tôn kính ngày Chúa giáng sinh.

Lại có một truyền thuyết kể rằng, vào một đêm Noel, có một người tiều phu nghèo khổ đang trên đường trở về nhà thì gặp một đứa trẻ bị lạc và sắp lả đi vì đói. Mặc dù nghèo khó nhưng người tiều phu đã chia cho đứa trẻ chút thức ăn ít ỏi của mình và che chở cho nó yên giấc qua đêm. Buổi sáng, khi thức dậy, ông nhìn thấy một cái cây đẹp lộng lẫy ngoài cửa. Hoá ra đứa trẻ đói khát tối hôm trước chính là Chúa cải trang. Chúa đã thưởng cho lòng nhân đức của người tiều phu tốt bụng bằng cây thông Giáng sinh đó.
Nguồn gốc thực của cây Giáng sinh có thể gắn liền với những vở kịch thiên đường. Vào thời Trung cổ, những vở kịch giảng dạy đạo đức được biểu diễn khắp Châu Âu. Thông qua các vở kịch ấy các nhà truyền giáo truyền bá các bài Kinh thánh. Những vở kịch nói về nguồn gốc của loài người và sự dại dột của Adam và Eve ở vườn Eden thường được diễn vào ngày 24 tháng 12 hàng năm. Cây táo là một đạo cụ trong vở kịch, nhưng vì các vở kịch được diễn vào mùa đông, các loài cây đều chưa kết trái nên các diễn viên phải treo những quả táo giả lên cành cây.
Phong tục cây Giáng sinh bắt đầu phổ biến ở Ðức vào thế kỷ XVI. Chẳng bao lâu sau, việc trnag hoàng cây Giáng sinh đã trở thành một phong tục ở các nước Châu Âu. Vào giữa thế kỷ XIX, hoàng tử Albert đã đưa phong tục cây Giáng sinh vào nước Anh. Khi cây Giáng sinh trở thành thời thượng ở Anh thì những gia đình giàu có đã dùng tất cả những đồ vật quý giá để trang trí cho nó. Từ Anh việc trang hoàng cây Noel trong dịp lễ Giáng sinh cũng lan rộng trên khắp các vùng thuộc địa của đế chế Anh, tới cả những vùng đất mới như Canada.
Cây Giáng sinh lần đầu tiên được dân chúng ở Mỹ biết đến là vào những năm 1830. Khi hầu hết người dân Mỹ còn coi cây Giáng sinh là một điều kỳ cục thì những người Ðức nhập cư ở Pennsylvania thường trang hoàng cây Giáng sinh vào các buổi biểu diễn nhằm tăng tiền quyên góp cho nhà thờ. Vào những năm 1890 nhiều đồ trang trí bắt đầu được nhập từ Ðức vào và tục lệ về cây Giáng sinh đã trở nên phổ biến tại Canada và Mỹ. Có một sự khác biệt lớn giữa cây Giáng sinh của Châu Âu và Bắc Mỹ, cây của Châu Âu nhỏ, hiếm khi cao hơn một mét rưỡi, chỉ khoảng 4 hoặc 5 feet trong khi cây của Bắc Mỹ cao tới trần nhà.

Hang đá và máng cỏ

Trong truyền thuyết ,Chúa sinh ra trong một hang đá nhỏ,nơi máng cỏ của cac mục đồng chăn chiên tại thành Bethelem.Ngày nay,vào đêm 24-12 tại các giáo đường đều có hang đá với máng cỏ,bên trong có tượng Chúa Hài đồng,tượng Đức mẹ Maria,chung quanh có những con lừa,tượng Ba Vua,một số thiên thần,Thánh Giuse trên mái nhà có ánh sáng,chiếu từ một ngôi sao hướng dẫn ba vua tìm đến với Chúa.Mọi người đều hướng về Chúa nhân từ,cầu nguyện Chúa cứu rỗi cho nhân loại tránh khỏi chiến tranh,nghèo đói và bất hạnh.

Ký hiệu X'MAS
Từ viết tắt này có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp.Trong tiếng Hy Lạp Xristos là Chúa Jesus .Vào thế kỷ thứ XVI,những người châu Âu bắt đầu dùng chữ cái đầu tiên của tên Đức Chúa là "X" để viết tắt cho từ Christ trong Christmas.

Quà tặng trong những chiếc bít tất

Tương truyền rằng,nhà kia có 3 cô gái đến tuổi lập gia đình nhưng không có chàng trai nào nhòm ngó đến vì gia cảnh quá nghèo.Đức giám mục Myra rất thương xót nên đã ném những đồng tiền vàng xuống ống khói nhà của 3 cô gái.Những đồng tiền vàng rơi từ trên nóc nhà xuống đúng các đôi bít tất mà các cô treo hong bên lò sưởi .Khỏi phải nói cũng biết rằng các cô vui mừng đến mức nào.Họ đã có cơ hội để thực hiện nguyện ước của mình.

Ngôi sao Giáng Sinh
Ngôi sao 5 cánh thường xuất hiện rưc rỡ đủ màu sắc trong mùa Giáng sinh.Một ngôi sao to lớn được treo ở chỗ cao nhất của tháp chuông nhà thờ.Từ đó căng giấy ra bốn phía,có nhiều ngôi sao nhỏ,treo đèn lồng và kết hoa rất đẹp mắt.Ngôi sao trong lễ Giáng sinh co ý nghĩa đặc biệt,theo tương truyền lúc Chúa vừa chào đời thì xuất hiện một ngôi sao rưc rỡ ,ánh sáng toả ra mấy trăm dặm.Từ các vùng phía đông xa xôi nay thuộc lãnh thổ Iran va Syria,có 3 vi vua được mặc khải tin rằng cứ lần theo ánh sáng ngôi sao tìm tới chắc chắn sẽ gặp phép lạ gọi là lễ ba vua.Từ đó,3 vị tìm theo sự dẫn đường của ánh sáng để đến được thành Bethelem nơi Chúa đã ra đời.Ba vị này thân quỳ trước mặt Chúa,dâng lên Chúa các vật phẩm trầm hương và vàng bạc châu báu.
Ngôi sao trở thành biểu tượng ý nghĩa trong mùa Giáng sinh va được treo chỗ sang trọng nhất ở các giáo đường ,cơ sở tôn giáo trong đem Giáng sinh để nhớ đến sự tích trên.Do ý nghĩa ngôi sao còn tượng trưng cho pháp lạ của Thượng đế.

Bánh Buche Noel
Tổ tiên người phương Tây thường nhóm củi trong ống khói nhà, họ tin rằng lửa càng kêu lách cách thì các thần dữ sẽ tránh xa. Ngày nay, tập tục này biến mất dần vì không mấy nhà còn ống khói. Thay vào đó, theo sáng kiến của một thợ làm bánh ở Pháp, năm 1875, người ta làm chiếc bánh ngọt có hình cây củi để mọi người thưởng thức trong đêm Noel và lưu truyền cho đến nay.

Bữa ăn Reveillon
http://vanhoahoc.edu.vn/imagehost/image/597.jpeg
Tại Alsace, Pháp, bữa ăn này phải gồm có tam hành là thủy (cá chép, con hàu), không khí (gà tây hay ngỗng) và mộc (thịt heo). Tập tục ăn gà tây là do thủy thủ của nhà thám hiểm Christophe Colomb du nhập từ Mê-hi-cô.

Chiếc gậy kẹo
Vào những năm 1800, một người làm kẹo ở Ấn Độ muốn biểu đạt ý nghĩa của Lễ Giáng Sinh qua một biểu tượng được làm bằng kẹo. Ông bắt đầu thực hiện ý tưởng của mình bằng cách uốn cong một trong những thỏi kẹo của mình thành hình một chiếc gậy kẹo. Qua cây gậy kẹo của mình, ông đã kết hợp những biểu tượng thể hiện tình yêu và sự hi sinh của Chúa Giêsu. Màu trắng biểu hiện cho sự trong trắng và vô tội của chúa Giêsu. Sau đó, ba sọc nhỏ tượng trưng cho những đau đớn mà Đức Chúa đã phải chịu trước khi ngài chết trên cây thập giá. Ba sọc đó còn biểu hiện ba ngôi thiêng liêng của Chúa (sự hợp nhất của Cha, Con và Thánh thần). Ông thêm vào một sọc đậm để tượng trưng cho máu mà Chúa đã đổ cho loài người. Khi nhìn vào cái móc của cây gậy, ta thấy nó giống hệt cây gậy của người chăn cừu vì chúa Giê su chính là người chăn dắt con người. Nếu bạn lật ngược cây gậy, nó sẽ trở thành chữ J tượng trưng cho chữ cái đầu tiên của tên chúa Giêsu (Jesus). Nhờ có người thợ làm kẹo đó mà mọi người đều biết được lễ Giáng Sinh nói về điều gì.

Thiệp giáng sinh:

Bắt nguồn từ 1843 khi Sir Henry Cole ,một thương gia giàu có ở Anh đã nhờ J.Horsley - một họa sĩ ở London thiết kế cho mình tấm thiệp thật đẹp để ông gửi tặng người thân và bạn bè.Vào noel năm đó,Horsley trình làng tấm thiệp giáng sinh đầu tiên trên thế giới và sau đó in ra 1000 bản .Thiệp giáng sinh bùng phát và nhanh chóng trở thành mốt thịnh hành ở Anh trong suốt 10 năm kể từ khi chính phủ nước này thông qua đạo luật năm 1846 cho phép người dân gửi thư đến bất kì nơi nào trong nước với giá rẻ .Không lâu sau ,trào lưu này du nhập sang Đức nhưng phải mất 30 năm sau ,người Mỹ mới hào hứng đóng nhận làn sóng thiệp in này.

Vòng lá mùa vọng:

Đây là một vòng tròn kết bằng những cây lá thường xanh (evergreen)được đặt trên bàn hay treo cao để mọi người trông thấy,Cây thường xanh được trang hoàng lộng lẫy trong các bữa tiệc của dịp Đông chí nó là dấu hiệu cho thấy mùa Đông sắp kết thúc ,Trên vòng lá có đặt 4 cây nến ,mỗi tuần đốt thêm 1 cây nến .Tục lệ trang hoàng vòng lá Mùa Vọng được khởi xướng từ những tín hữu Lutherans ở Đức vào thế kỉ XVI để nói lên sự giao tranh giữa ánh sáng và bóng tối .Vòng lá dạng tròn nói lên tính cách vĩnh hằng và tình yêu thương vô tận của Thiên Chúa .Màu xanh lá nói lên niềm hi vọng trông chờ Đấng Cứu Thế đến cứu con người .Trên Vòng lá mùa vọng người ta để 4 cây nến ,ba cây màu tím -màu của Mùa Vọng,còn cây thứ ba là màu hồng vì được đốt trong ngày Chúa Nhật màu hồng ,hay Chúa Nhật Thứ Ba Mùa Vọng,còn gọi là Chúa Nhật Vui Mừng (Gaudete Sunday).

Một ngày thật gần ta sẽ xóa tan giá băng này!



Giờ ngồi một mình với những ký ức bao ngày qua
Khi bên em đây được cùng với anh bước chung con đường
Nhưng trời lại sáng
Em phải bước đi
Chẳng còn anh
Tình mình giờ đành phải chấp nhận lời biệt ly lúc em đi
Dù lòng này sẽ nhói đau khiến anh chẳng thể
Để ta phải cách xa muôn trùng
Nhìn em anh chẳng nói nên câu
Lỗi do em
Lỗi do anh
Để giọt nước mắt em lại rơi
Nhớ anh thật nhiều anh có biết không [Nhưng giờ anh mất em thật rồi]
Đôi ta xa nhau để rồi khổ đau mãi
Một ngày thật gần ta sẽ xóa tan giá băng này
Đêm từng đêm, căn phòng mình em bơ vơ
Xóa tan màn đêm khi cuộc đời có ánh nắng mai dắt hai ta vượt qua
Và đợi chờ phút giây cuối sau cùng
Trái tim chờ mong cùng nhịp đập sẽ mãi bên cạnh nhau
Suốt cuộc đời
Anh và em tâm hồn đôi ta bên nhau vượt qua bao giông tố
Đến cuối cùng ta mới biết yêu nhau nhiều
Ngày sau em sẽ quay về [Và anh mãi sẽ...] Hãy luôn chờ em
Xa nhau để mãi gần nhau
Giờ đành một mình anh chấp nhận lời biệt ly lúc em đi
Dù lòng này vẫn nhói đau khiến anh chẳng thể
Để ta phải cách xa muôn trùng
Em nhìn anh chẳng nói nên câu
Nắng bên ta, gió chia xa
Mây mù đã đến mưa lại rơi
Nhớ anh thật nhiều tim em héo khô
Mong mưa thôi rơi để tìm chút băng giá
Một ngày thật gần hơi ấm xé tan nỗi đau này
Đêm từng đêm, căn phòng mình em bơ vơ
Xóa tan màn đêm khi cuộc đời có ánh nắng mai dắt hai ta vượt qua
Và đợi chờ phút giây cuối sau cùng
Trái tim chờ mong cùng nhịp đập sẽ mãi bên cạnh nhau
Suốt cuộc đời
Anh và em tâm hồn đôi ta bên nhau vượt qua bao giông tố
Đến cuối cùng ta mới biết yêu nhau nhiều
Ngày sau em sẽ quay về [Và anh sẽ mãi...]
Hãy luôn chờ em
Xa nhau để mãi gần nhau
Yêu nhau cho dù phải khổ đau
Bên nhau xa nhau cho dù vượt qua bao giông tố
Qua ngàn nỗi đau này
Đêm từng đêm, căn phòng mình em bơ vơ
Xóa tan màn đêm khi cuộc đời có ánh nắng mai dắt hai ta vượt qua
Và đợi chờ phút giây cuối sau cùng
Trái tim chờ mong cùng nhịp đập sẽ mãi bên cạnh nhau
Suốt cuộc đời
Anh và em tâm hồn đôi ta bên nhau vượt qua bao giông tố
Đến cuối cùng ta mới biết yêu nhau nhiều
Ngày sau em sẽ quay về [Và anh mãi sẽ...]
Hãy luôn chờ em
Xa nhau để mãi gần nhau

--theo blog của peter tran --

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái..



..Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà ...


Đêm, và mưa lại rơi những giọt tí tách từ mái hiên. Có lẽ, thời tiết ngoài ấy, trời đã lập đông. Chỉ một cô bé biết, ngồi lại cạnh mình bên góc quán cóc ven đường giờ đây chỉ là những kỉ niệm. Những nỗi nhớ của em về một mùa gió lạnh ở thành phố quê hương đang mơn man quay trở lại. Và hình như, em cũng đang có cảm giác gió lạnh chập chờn ở nơi xứ nắng này. Đâu đó trong đêm yên tĩnh, tiếng gió xao xác đang đưa vầng trăng nhích dần lên cao. Đêm thứ bao nhiêu không nhớ, cô bé ngồi trong góc quán quen ấy và lặng im thức trắng cùng phố…

Hà Nội trong mỗi người mỗi một khác biệt. Với những người lớn tuổi, Thăng Long cổ kính với những bức tường thành đổ vỡ. Dưới con mắt người nghệ sĩ, Hà thành như một cô gái đẹp dịu dàng thướt tha trong tà áo dài Việt. Và đa số du khách biết đến Hà Nội khi hương hoa sữa mùa thu đã ngấm ngầm đi vào nỗi nhớ. Cô bé của tôi thì muốn nhớ đến thành phố của mình với buổi sớm sương giăng trên các nẻo đường. Khi đã sống ở Hà Nội và rời đi tới những miền đất khác, trái tim cô bé ấy vẫn ghi đậm cảm xúc bảng lảng những hình ảnh quá đỗi thân quen. Và chỉ có bấy nhiêu về nơi ấy, đâu còn gì trong em sống dậy được nữa khi đôi mắt đã không còn thấy ánh mặt trời…

Khi tiếng còi tàu rúc lên hồi tiễn biệt, em ngồi đó hướng ánh mắt vô hồn ra ngoài khoảng không sân ga. Đưa tay ra ngoài cửa sổ tàu, em biết nắng đang nhảy nhót trên bàn tay mình, gió đang vỗ về chia sẻ và ở đâu đó hương hoa sữa thoảng đưa rất nhẹ. Vậy là em sẽ rời Hà Nội và đi vào Nam. Đưa tiễn em lần cuối là con gió mùa thu chợt lạnh. Em chỉ cảm thấy thế. Em không thấy những nỗi buồn trên gương mặt của ai đó, không biết người nào tiễn đưa em đứng ngoài kia ôm mặt khóc... Giờ thì ngày cũng như đêm, em đánh rơi ý niệm về thời gian và không gian để mà mong muốn bất kể điều gì. Có lẽ, em đã muốn nhìn thấy ai ngoài kia lần cuối. Nhưng rốt cuộc, bất lực trước những cảm giác mới không thể thay thế đôi mắt, em bật khóc. Tàu chuyển bánh và mang theo tất cả vào ký ức xa rồi ánh sáng...

Cô bé lẳng lặng ngồi nghe bên thềm mưa thêm ngày một nặng hạt. Không chút ánh sáng. Ngoài đường chắc không còn ai lai vãng. Ngồi sát vào góc tường, lục tìm trong chiếc túi đeo bên mình, em lấy tai nghe và lần tìm những phím bấm trên chiếc mp3. "Đêm nằm mơ phố" mang nhiều hàm nghĩa và trong nỗi khát khao của em, được một lần nhìn thấy lại ánh sáng. Bỗng nghe đâu đó tiếng thở dài. Nghe quen lạ! Nhưng rồi tiếng nhạc nhẹ chầm chậm lướt đi...


Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Em như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.



Đã có lần em thấy từ khung cửa sổ phòng mình cả căn gác mái đắm trong một màu vàng huyền ảo dưới ánh trăng. Trăng thì chẳng bao giờ vỡ đâu, em nghĩ thế. Nhưng giờ đây trong con mắt nhìn bóng đêm hoàn hảo, em mơ ước lại được về căn gác ấy, ngồi nơi thềm trăng và hát. Điều duy nhất em làm được, là tưởng tượng trong tăm tối một chút ánh sáng nhỏ nhoi. Và dường như em đã tự huyễn hoặc mình bao lần rồi, thứ chỉ tồn tại trong kí ức. Nhớ làm sao, những con phố lá vàng rơi đầy, thành cổ rêu xanh nghìn tuổi, những sớm sang mùa sương giăng quanh những con đường bên người ấy... Đến một cảm giác về gió cũng rất mơ hồ nếu không thấy tóc mình bay lên, không biết nắng nếu không thấy nóng khi đi chân trần trên đất, không biết trời sắp mưa vì đâu còn thấy mây giông trên đầu. Nhưng điều buồn nhất với em là không thể cảm thấy sương rơi bên mình dù đã rất cố gắng đưa tay về trước tới khi ướt đẫm nước trong lòng tay. Thứ mà đơn giản em có thể nhìn thấy được mỗi hoàng hôn, thứ như khói trắng lửng lơ trong không trung sao thật khó, thật nhớ, thật buồn. Em không thể cầm lấy, em không thể sờ thấy,thật buồn là em không có cảm giác với điều làm em nhớ nhất về Hà Nội được nữa, vì em không thể nhìn thấy...

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng



Tiếng nhạc chậm buồn và tiếng hát lảnh lót giữa thu không cứ luồn vào trong ký ức, khơi dậy cái nhìn ngày thời tiết chuyển mùa. Nhưng em chỉ cảm nhận được ánh đèn leo lét trong quán từ một nguồn hơi ấm nhỏ nhoi cạnh mình. "Đêm nằm mơ phố" như nói lên nỗi niềm trong em, đã quá nhẹ với xót xa và đau đớn nhưng vẫn da diết và dễ dàng bật khóc. Em không biết ở Sài thành trời có đổi gió bất ngờ như ngoài Bắc hay không. Nhưng đêm hôm nay em cứ mang theo áo khoác và ngồi chờ điều kì diệu của mình đến. Một ngày nào đó tay biết lạnh mùa đông, biết thứ mật vàng ánh trăng theo gót về nhà, thì giờ đây em cứ ủ dột bên ánh đèn dầu tù mù của người chủ quán cóc. Chiếc ghế gỗ cứ chực nghiêng qua một bên, em sợ nó đổ nếu không nhìn thấy nó khập khiễng. Ừ nhỉ, em chênh vênh nhận ra mình đâu nhìn thấy... Ngoài trời, ánh trăng có đi qua những đám mây đen dày mà rót xuống con đường buồn im vắng?... Con đường vàng ánh trăng... Có tiếng ho khẽ. Em khẽ hỏi người chủ quán:"đường phố mùa này ở Sài Gòn vàng vọt quá bác nhỉ?". Người chỉ quán cất giọng trầm khàn trả lời:" Đêm nào chẳng vậy, cháu. Đèn cao áp đầy đường mà". À... em bật lên tiếng thốt khẽ. Em quên mất, em không nhớ ra ánh đèn thành phố thế nào. Em mỉm cười, đôi mắt xa xăm hát khe khẽ theo bài hát...

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô cùng.
Sương giăng Hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời em ..



Có một điều ước trong đêm nay, em đã chờ đợi cả năm rồi, hình như chừng đó thời gian thì phải, cái nắm tay ấm áp và những lời thì thầm kể chuyện đường phố. Em đã hầu như chỉ biết đến cuộc sống buồn tẻ nơi căn phòng tràn ngập hương hoa tử đinh hương nồng nàn mỗi buổi sớm, tiếng đôi chim trong lồng líu lo hót, tiếng chú mèo quá đỗi hiền lành cứ cuộn tròn vào lòng em ngủ,... Và em chỉ đến cái quán cóc này một tháng nay để nghe không khí Noel đã về. Người ta đi chơi nhiều quá, còn em thì ngồi đây, từ lúc còi xe inh ỏi, tiếng bước chân loẹt xoẹt qua lại, tiếng người nói râm ran không một giọng Bắc... Không còn nhớ nổi trong ngày xưa ấy, sương có giăng mắc trên những cành thông, có thấy cái lạnh thấu da nhưng vẫn cảm thấy ấm áp bên bạn bè, có nhìn thấy ánh trăng buồn bã thay vì những ánh đèn trang trí khắp đường phố. Em lại ngồi đây, đôi mắt đã chết, cái nhìn đã hết, đâu còn gì niềm vui, không ông già Noel nào cho em được cảm giác xưa ấy. Em ngồi tới quá khuya và điều ước của em có lẽ phải được thực hiện rồi, nếu được... Em bật khóc và lần này em không giấu được tiếng thổn thức nữa...

"Em có muốn nhớ lại ngày bên anh không?"

Và chỉ có thế, em ngẩng lên, im bặt, nhớ lại điều gì đó, tiếng thở dài, tiếng ho nhẹ, tiếng của ... Anh!? Em đưa tay về trước. Lần tìm hình dạng khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, đôi môi ấy,... Em sửng sốt quá. Và em biết, đêm nằm mơ phố lại về ...

Relax


Thêm chút củi lửa cho có ko khí vui vẻ mà đón giáng sinh nghe



Cái này sinh 1 dc 2 ,cả nhà đều đau khổ

Read more...