Sticky post
Thursday, May 24, 2007 3:36:01 PM
Beautiful life
Dễ là khi bạn có một chỗ trống trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhận ra một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một viêc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây cho mình một cánh cửa chưa...
Friday, April 27, 2012 3:45:29 AM
Cứ thế, lặng lẽ mà xa anh thôi. Là lỗi lầm của em. Em ích kỷ. Em tham lam. Em độc ác
Nên anh phải đau
Em cũng đã từng đau
Vì anh
Nhưng em chấp nhận chịu đựng. Cũng chấp nhận tha thứ. Và em đã không hối hận. Cũng sẽ không hối hận. Đó là lựa chọn của em
Lần này cũng thế. Anh đau rồi thì sẽ bỏ đi nhanh hơn? Cũng sẽ quên em nhanh hơn? Cũng sẽ có hạnh phúc mới đẹp hơn? Em cũng sẽ không hối hận đâu anh
Không phải vì em hết yêu anh rồi
Mà vì em vẫn còn yêu bản thân em
Em đủ tỉnh táo để biết rời xa anh là tốt. Em đủ tỉnh để thôi mơ về những mùa đông tuyết trắng, mình nắm tay nhau đi giữa giá lạnh. Em đủ tỉnh để bóp nghẹt mọi cảm xúc về anh. Em đủ tỉnh để chôn chặt tình yêu của mình ở một nơi sâu lắm
Đúng! Với em, một chỗ dựa, một cuộc sống đảm bảo mới là điều em mong muốn. Cho dù bất kỳ chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ không hối hận. Con đường này em đã chọn rồi, không thể quay đầu lại, cũng không muốn quay đầu, chỉ còn cách bước tiếp thôi!
Saturday, November 20, 2010 1:54:55 AM
Dạo gần đây, tôi rất dễ tức giận. Lấy lý do đang trong giai đoạn thi cử và làm việc vất vả để ngụy biện cho cái tật xấu vô lối ấy, nhưng tôi biết, tôi đang tức giận với bản thân mình.
Cứ nghĩ rằng tâm trạng up&down như mọi khi, qua một vài ngày sẽ lại "đâu vào đấy". Nhưng tôi hiểu vấn đề của mình. Cũng đã vài tháng nay rồi, tôi sống lờ đờ như một tấm bèo trôi theo dòng nước. Vô định.
Không còn là tôi nữa!
Tôi điên tiết khi phát hiện ra con người tôi yếu hèn thế này. Tôi đã không chịu chấp nhận. Cắt phéng mái tóc dài nuôi ngần ấy năm. Tôi đã nghĩ mình sẽ phải khác. Và khi mình khác rồi. Cuộc sống của mình cũng sẽ khác.
Nhưng thực tế là, dù tóc tôi đã ngắn cũn cỡn thì tôi vẫn ngồi đây, trong căn phòng ẩm thấp và bẩn thỉu, uể oải tận hưởng ngày nghỉ hiếm hoi một cách nhạt nhẽo. Tôi vẫn làm những công việc chẳng hề yêu thích, thậm chí tôi đã ngán chúng đến tận cổ nhưng không cách nào thoát ly nổi chúng. Vì tôi cần tiền. Và vì tôi không đủ tốt để có thể vẫn kiếm được tiền mà không cần chúng.
Tôi là một con cá mắc cạn trong đám bùn lầy do chính tôi tạo ra!
Phải! Tôi đã chọn con đường này. Dù khi chọn lựa nó, tôi còn rất trẻ và có thể không lường trước được nhiều thứ. Nhưng đó không phải là một lý do. Tôi đã chọn nó. Và nó là cuộc đời tôi. Tôi cần có trách nhiệm với những gì mình làm.
Tôi biết ngồi đây ngao ngán với cuộc đờn nhàm chán cũng chẳng được tích sự gì. Nhưng nói thì dễ mà làm thì rất khó. Tôi là một kẻ hèn nhát. Nghĩ được rất nhiều mà làm chẳng được bao nhiêu. Thế nên cuộc đời cũng chỉ đến thế này mà thôi! Đừng có mà kêu ca than phiền nữa. Bực mình
Đấy! Lại bực với chính mình rồi
Sunday, November 14, 2010 10:27:23 AM
Năm tôi 10 tuổi..
Tôi ghét cậu ấy vô cùng..
Vì cậu ấy, tôi không được dự thi học sinh giỏi vòng Quận
Người ta chọn cậu ấy vì cậu ấy được giải nhất TP năm lớp 4 còn tôi thì không
Năm lớp 8...
Chắc cậu ấy ghét tôi vô cùng..
Vì tôi, cậu ấy bị ghi tên vào sổ đầu bài và phải viết bản kiểm điểm
Cậu ấy trầm tính, có bao giờ hé một câu nào. Chỉ có tôi ngồi ba hoa chích chòe với đứa bên cạnh
Năm lớp 9...
Tôi lò dò học thêm Lý cùng lớp cậu ấy. Vô tình..
Bình thường tôi học không giỏi. Chỉ khi mới bắt đầu 1 cái gì thì tôi luôn luôn rất hào hứng và tập trung làm hết mình. Lúc ấy tôi thực sự hào hứng với môn Lý và tôi đã học khá tốt. Cậu ấy có lẽ đã ngạc nhiên với 1 kẻ ngoại đạo mới bắt đầu như tôi. Và tôi thì đã rất đắc thắng.
Tôi là một đứa con gái thông minh. Tôi nghĩ thế
Năm lớp 10... Tôi đỗ chuyên Lý
Do có trục trặc về điểm nên tôi nhập học muộn 2 tuần.
Cậu ấy đạp xe rất xa sang tận nhà tôi, mang tất cả tài liệu sách vở giảng bài cho tôi.
Tôi lười biếng chẳng chịu học.
Tôi rủ cậu ấy chơi điện tử.
... Rất lâu sau tôi nhận ra, tủ sách môn Lý của tôi, toàn là sách của cậu ấy. Từ hồi cấp 2..
Tôi vào lớp muộn.. Bản tính kiêu ngạo và hiếu thắng... Lại có chút thất vọng vì những lý do cá nhân hết sức trẻ con vớ vẩn... Tôi không thèm chơi với bạn bè trong lớp
Mình cậu ấy ngồi nghe tôi huyên thuyên.
Tôi bắt đầu quen lớp quen bạn... Tôi có nhiều bạn lắm. Thời gian để tán chuyện với mỗi người 1 câu thôi cũng đã choán hết khoảng thời gian giải lao ít ỏi rồi...
Cậu ấy ngồi trên.. Chẳng quay xuống nghe tôi nói nữa.
Tôi cũng chẳng để ý...
Cậu ấy vốn là một dấu lặng..
Tôi bắt đầu biết rung động trước những người bạn khác giới. Mọi chuyện cũng chẳng đến đâu... Rồi gia đình đổ vỡ.. Học hành sa sút...
Cậu ấy chở tôi trên chiếc xe đạp màu xanh..
Vẫn không nói gì..
Chỉ nghe thôi...
Nghe tiếng tôi nức nở.. Giấu mặt sau chiếc áo khoác màu xám của cậu ấy...
Phố xá nhòa trong những giọt nước mắt... Mưa...
Cậu ấy là một dấu lặng...
Mang lặng lẽ đến giữa phố tan tầm...
Tôi quyết tâm đi du học... Tôi muốn rời xa nơi này...
Trước ngày đi, cậu ấy tặng tôi một cuốn sách và một thanh chocolate
Giưã bạt ngàn quà và hoa, tôi lặng người đi.. Không ai hiểu tôi thực sự thích gì.. Như cậu ấy...
Má tôi ướt đẫm nước mắt... Vì cậu ấy...
Hành lý quá cân. Tôi cuống cuồng mở vali bỏ lại tất cả những gì chạm đến đầu tiên một cách nhanh nhất. Mẹ vô tình vất luôn cả cuốn sách của cậu ấy ra.
Qua đến bên này mới nhận ra tôi lại vất bỏ những thứ của cậu ấy đằng sau
Như rất nhiều lần khác...
Cuộc sống nơi xứ người
Gia đình.
Bạn bè..
Thậm chí người yêu..
Vẫn có những khoảng trống khiến tôi cô độc không sao lý giải nổi
Những lúc đó,
Cậu ấy chưa bao giờ vắng mặt
“Mày”
Tôi luôn gọi cậu ấy cộc lốc thế đấy
Nhưng cậu ấy luôn ở đó..
Rốt cục với tôi cậu ấy là gì, và với cậu ấy, tôi là gì?
Đi suốt cuộc đời này có lẽ cũng chẳng thể nào có câu trả lời
Monday, October 11, 2010 10:52:38 AM
Well, I’m really sick of everything in my life. EVERYTHING. What’s the point do the people around me never stop making sh*t?????
What the hell are they thinking and doing?
Yeah! They are well-educated; at least, they’re all students of one of the most famous universities in the country. Why do they just behave as a beggar on the street? No, I shouldn’t look down on the people who’s everyday working by their owns for living. The kind I despise is kinda the most scornful theft.
This time is toughest time for me in the year. I am, at the same time, doing 3 different jobs and being full-time student at uni. This year is my last year, all the subject are just incredibly hard. Those 3 jobs I am doing, I can’t get rid of any of them. I must do all well. That’s chance does not turn up for a second time. I always look fully energetic and leisure. But actually, I’m crazy of working. In the past 2 weeks, as I read somewhere before, I found better if I drink a strong expresso coffee with cold flu tablets. But it doesn’t last for a long time and seems to be no longer useful. Some people say that it might help if you take a ci or even use some light drugs. I also want to try. I’m so stressful and have no way to get rid of that. Facing is the only thing I can do and it’s overload for me. I really really do NEED something to help me to be strong.
Phewwwwwwwwwwwwwwwww
I don’t realize me anymore. WHAT THE HELL IS GOING ON???
LIFE, AT THIS POINT, IS JUST BULL-SH*T
Sunday, January 3, 2010 6:18:00 AM
Kì cạch mãi thì tôi cũng lôi được hộp Milo từ tận trong góc tủ bếp. Nhìn lại hạn sử dụng April 2010. Vẫn còn 3 tháng nữa. Nhớ hồi tôi mua nó, nghĩ sẽ tiêu thụ nhanh thôi, ai dè bỏ quên đến tận bây giờ. Hộp vẫn còn đầy nguyên
Đun nước bằng lò vi sóng, nhìn những con số chạy ngược, tôi lại nghĩ ngợi vu vơ
Chẳng phải vô cớ mà tôi lại nghĩ đến cái lọ Milo đã bị bỏ quên hàng tháng nay. Vừa out ra khỏi fb một cách hụt hẫng. Bạn trai tôi, có lẽ bây giờ tôi nên gọi là bạn trai cũ của tôi, lờ tôi đi dù tôi réo anh vài lần và nick của anh có chấm tròn xanh lè bên cạnh. Tôi cố tập trung vào quyển sách. Chẳng được. Đang chưa nghĩ ra nên làm thế nào thì có ngay một lý do để không phải học. Ăn uống! Không may tôi đang thời kỳ giảm béo, tủ lạnh ngoài rau xanh và mấy quả táo còm chẳng còn gì ăn được. Mà 2 thứ ấy có vẻ không được hợp lắm trong cái tình trạng thời tiết mưa lạnh và tâm trạng tôi ủ dột theo nó thế này. Dạ dày tôi réo gọi bộ nhớ và hộp Milo tự dưng xuất hiện. Tình cờ thế đấy!
Chúng tôi quen nhau được 12 năm và yêu nhau tổng cộng 2 năm. Nói yêu tổng cộng là vì năm đầu anh yêu tôi mãnh liệt trong khi tôi dửng dưng còn bây giờ tôi yêu anh có lẽ cũng thắm thiết lắm trong khi anh cũng có vẻ dửng dưng.
Cũng tại vì cái tình yêu mãnh liệt của anh năm đầu tiên ấy nên tôi đâm ra có một thói quen sở hữu đến khó chịu. Trước đây tôi nghĩ rằng anh sẽ chẳng bao giờ dám rời xa tôi. Cái hồi ấy, đến làm tôi cau mày có khi anh cũng chả dám nữa là rời xa. Tôi bỏ đi đến một nơi xa tít, cứ nghĩ là rồi anh sẽ quên. Ai ngờ anh cứng đầu đến thế, ngày nào cũng gọi điện réo rắt hỏi han. Tôi cũng là con người, mà lại hơi đa cảm, làm sao mà không mềm lòng chứ. Rồi thì chết tiệt tôi đi, tôi cũng bắt đầu yêu anh từ lúc nào chả biết. Chỉ biết khi anh cũng rời chốn cũ mà đi đến một nơi còn xa hơn, tôi mới nhận ra mình yêu thật rồi. Nhưng đúng là đời chẳng cho ta thứ ta cần. Hay vì cho rồi nên chẳng cần nữa? Anh giờ thấy tôi như thấy không khí. Chả phản ứng gì.
Khi mới phát hiện ra sự thay đổi này, tôi điên tiết tra khảo. Anh hững hờ trả lời. Sau dần cũng chẳng thèm đáp lại nữa, out luôn giận dữ làm tôi cũng chờn. Rồi thì tôi biết mình không ở thế thượng phong nữa nên đành xuống nước ngọt ngào. Nhưng anh hình như cũng chẳng thích của ngọt cho lắm. Vậy là tôi đau khổ dằn vặt và hối hận. Ngày xưa có lẽ tôi cũng không ít lần làm anh đau khổ. Nhưng tôi đã nói anh cứng đầu mà, anh chả chịu buông tay tôi. Nới lỏng một chút cũng không. Mà tôi lại là đứa dễ dụ thiếu cương quyết. Thấy người ta nắm chặt tay mình là thôi, chẳng cọ cựa gì nữa. Khổ thế đấy!
Sáng nay tôi còn nghĩ, anh cũng như tôi gần 2 năm trước, mới đến một nơi hoàn toàn xa lạ, tránh sao khỏi những bỡ ngỡ lạc lõng. Tôi cần ở bên anh lúc này, cần nắm tay anh thật chặt để giữ lấy hạnh phúc của tôi. Nhưng giờ tôi lại thấy có lẽ anh đã chẳng còn yêu tôi nữa rồi. Mà đâu đó tôi từng đọc “Tôi có thể làm bất cứ thứ gì vì người tôi đã từng yêu trừ việc yêu người đó thêm 1 lần nữa”. Kinh nghiệm bản thân cũng cho tôi rút ra điều đó. Nên việc anh quay lại yêu tôi thêm một lần nữa chắc là khó rồi.
Tôi, 19 tuổi, nên quên cái tình yêu đầu bồng bột này đi. Tương lai còn dài phía trước. Tôi cũng là 1 đứa con gái được lắm đấy. Bỏ qua tôi anh sẽ phải hối hận cả cuộc đời.
Chẳng biết sáng mai tỉnh dậy, tôi lại nghĩ thế nào :|
Wednesday, October 28, 2009 10:49:30 AM
Phòng khám hôm nay có một người lạ. Phillips. Anh cao và xanh xao. Có lẽ anh mắc bệnh nặng hơn tôi. So với những người ở đây, kể ra, tôi vẫn còn khỏe chán. Ít ra tôi trông vẫn còn sắc hồng hào vào không quá gầy. Dù đã sụt vài cân thì tôi vẫn thuộc dạng béo tốt. Thế cũng là một điều đáng mừng, đúng không???
Phillips có mái tóc đỏ quạch và bù xù vô cùng. Khuôn mặt anh đầy chấm tàn nhang đặc trưng cho rất nhiều người bản xứ ở đấy. Anh xanh xao nhưng nụ cười lại rất sáng. Từ hôm bất đầu chữa trị, đến giờ tôi mới nói chuyện với 1 người không phải là bác sĩ hay y tá ở đây. Những người đến đây cũng đã đủ mệt mỏi và dường như sự chán nản làm họ không còn chú ý đến ai khác. Tôi cũng vậy. Nhưng Phillips lại khác. Anh ta chào tôi hồ hởi. Sự hồ hởi ấy khiến tôi chẳng thể khước từ. Và rồi, chúng tôi nói chuyện. Những câu chuyện chẳng liên quan gì đến máu, những mũi tiêm hay bệnh tật. Chúng tôi nói về thời tiết, nắng và mây.
Phòng khám hôm nay không chỉ có màu trắng…
Thursday, October 22, 2009 10:24:09 PM
Là Lá La...
Tớ bị điên xừ nó rồi ^^. Sáng nay theo thói quen thường ngày, 6h tớ đã dậy òy (độ này tự dưng tớ chăm đột xuất). Còn đang mắt nhắm mắt mở, bỗng dưng tớ nhìn thấy 2 con chim đang nhảy nhót trên cành cây ngoài cửa sổ (2 con chim béo ú :X). Mở cửa ra, gió lạnh táp vào mặt tỉnh táo. Nhìn trời xanh, vài tia nắng mới yếu ớt chưa đủ sức chạm tới mặt đất. Thấy vui lạ ^^
Tớ online...
Vào fb đọc vài cái comment của bạn bè. Bọn nó cũng nhận ra là độ này tớ bị tửng ^^
Lên yahoo, biết là thể nào cũng gặp con chim lợn Lê Tùng mà ^^. Nhưng độ này 2 anh em tớ nói chuyện với nhau tử tế lắm rồi. Chắc xa nhau nên nó thương tớ hơn ^^. Hôm nay ngó cái mặt nó trong wc, vẫn gian tệ nhưng mà anh tớ nó vẫn cứ là xinh giai

Gọi điện cho anh, nghe cái giọng đều đều chẳng vết xước của anh, tớ thấy bình thản. Chỉ thang trước thôi có khi tớ phải buồn đến cả buổi ấy. Mà giờ, tớ cũng chẳng hiểu tớ lấy đâu ra nhiều năng lượng và niềm vui đến thế. Tớ cứ tung tăng suốt ngày ấy bạn ạ.
O. Tung dung may cua to lai khong viet duoc tieng Viet nua roi >"<. Thoi to di hoc day. Do nay may bai thi cua to diem dang tot, to muon duy tri phong do

. Ban yeu dau cung co 1 ngay vui ve nhu to nha ^^
Thursday, October 22, 2009 12:00:18 PM
Vừa chat với Bim đây
Hai chị em, mỗi lần nói chuyện, chẳng bao giờ được câu tử tế. Toàn là đá bẩn hoặc cạnh khóe hay xỏ xiên đủ thứ
Nhưng tôi biết, yêu thương đôi khi không cần phải nói thành lời.
Em trai tôi... Nó không bao giờ biết... Tôi yêu nó đến mức nào
Cách nhau 2 tuổi, chị em tôi từng tắm chung một chậu, ngủ chung một giường, có những khi còn mặc chung cả 1 cái váy. Hai đứa chúng tôi đã từng dại dột trần truồng nhảy xuống cái bể nước ăn mà mẹ phải hứng cả tháng mới có. Đã từng có những lúc rượt đuổi nhau khắp xóm, nhìn người kia như kẻ thù không đội trời chung rồi sau đó đêm nằm lại thủ thỉ tâm tình mọi thứ
Em tôi... Những đêm trời trở gió nó lên cơn hen, có biết tim tôi thắt theo từng nhịp thở?
Em tôi... Có những khi nghĩ đến nó, tôi ứa nước mắt
Không có bố. Khi nó bước vào tuổi dậy thì, tôi chợt lúng túng nhận ra, em tôi chẳng có đến một cái quần nhỏ cho ra hồn
Không có bố. Có những điều thắc mắc của một thằng con trai mới lớn mà mẹ và chị chẳng thể trả lời được
Không có bố. Tôi biết rằng em đã làm một số chuyện dại dột của một đứa trẻ đang hoang mang bước sang một ngưỡng mới của cuộc sống.
Không có bố. Tương lai của em sẽ có nhiều khó khăn lắm đây
Tôi biết, mười mấy năm qua, em sống dưới cái bóng của tôi. Nhưng em trai àh, từ bây giờ, hãy cứ đi con đường mà em chọn. Sẽ luôn có mẹ và chị ở cạnh em
[Bỗng dưng muốn viết... Thế thôi]
Tuesday, October 20, 2009 11:48:28 PM
Có những thứ tưởng chừng đã quên đi nhưng thực chất chúng vẫn lẩn khuất đâu đó trong tiềm thức
Read more...
1 2 3 4 5 Next »