Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

Pho vang minh anh

Hãy luôn lạc quan, bạn sẽ thấy điều kỳ diệu

“Cuộc sống là những lựa chọn. Nếu anh vứt bỏ đi tất cả những điều vụn vặt thì mọi tình huống trong cuộc sống đều là sự lựa chọn. Anh chọn cách phản ứng với những tình huống đó như thế nào. Anh chọn cách để mọi người tác động tới tâm trạng của anh ra sao. Anh chọn vui vẻ hay buồn chán. Điều quan trọng nhất chính là lựa chọn bạn nên sống cuộc sống của bạn như thế nào”. Đấy là câu nói làm tôi suy nghĩ rất nhìều về Jonh-nhân vật chính trong câu chuyện dưới đây luôn lạc quan và vui vẻ..
John thuộc tuýp dễ khiến người ta ghét. Bởi lúc nào anh cũng "phởn phơ" và luôn nói những điều tích cực. Giả dụ bạn có hỏi "dạo này anh khỏe không?", thế nào anh ta cũng nói: "Nếu còn khỏe hơn được nữa thì hẳn tôi có anh em sinh đôi rồi".

John là nguồn động viên tự nhiên nhất với mọi người. Nếu đồng nghiệp nào có một ngày làm việc tồi tệ, anh thường bảo họ cách nhìn ra khía cạnh lạc quan của hoàn cảnh. Chứng kiến điều này, tôi thực sự tò mò. Vậy là một ngày, tôi quyết định tới hỏi John: “Tôi không hiểu nổi! Không thể lúc nào anh cũng là người lạc quan. Vậy làm thế nào anh làm được điều đó?”.

Anh trả lời, “Mỗi sáng, khi thức dậy, tôi thường tự nhủ, hôm nay mình có hai lựa chọn. Mình có thể vui vẻ hoặc có thể cáu bẳn. Và tôi đã chọn tâm trạng vui vẻ. Mỗi khi có chuyện gì không hay xảy ra, tôi có thể chọn hoặc là nạn nhân hoặc có thể học hỏi điều gì từ chuyện đó. Và tôi đã chọn cách thứ hai. Mỗi lúc ai đó tới phàn nàn với tôi, tôi có thể chọn cách hoặc chấp nhận nghe lời phàn nàn của họ, hoặc có thể chỉ ra những phương diện tích cực của cuộc sống. Và tôi đã chọn cách nhìn ra niềm vui ở đời”.

“Vâng, đành là như vậy. Nhưng như thế cũng đâu có dễ dàng gì”, tôi phản bác.

“Đúng thế”, John tiếp tục. “Cuộc sống là những lựa chọn. Nếu anh vứt bỏ đi tất cả những điều vụn vặt thì mọi tình huống trong cuộc sống đều là sự lựa chọn. Anh chọn cách phản ứng với những tình huống đó như thế nào. Anh chọn cách để mọi người tác động tới tâm trạng của anh ra sao. Anh chọn vui vẻ hay buồn chán. Điều quan trọng nhất chính là lựa chọn bạn nên sống cuộc sống của bạn như thế nào”.

Tôi ngẫm nghĩ về những điều John nói. Chẳng bao lâu sau, tôi bỏ công việc đang làm để mở công ty riêng. Tôi và John mất liên lạc với nhau nhưng tôi vẫn luôn nghĩ tới anh mỗi khi cần phải lựa chọn trong cuộc sống thay vì phản ứng lại nó.

Nhiều năm sau, tôi nghe tin anh bị tai nạn rất nghiêm trọng. Nghe đâu anh bị ngã từ một tòa tháp viễn thông cao gần hai mươi mét. Sau mười tám giờ phẫu thuật và hàng tuần nằm điều trị đặc biệt, John ra viện trong tình trạng bị nẹp xương lưng.

Khoảng sáu tháng sau vụ tai nạn, tôi gặp lại anh. Khi tôi hỏi anh thấy thế nào thì anh đáp, “Nếu mà khoẻ hơn được nữa thì hẳn tôi có anh em sinh đôi. Này, có muốn ngó qua đám sẹo của tôi không?”.

Tôi từ chối nhưng hỏi anh đã nghĩ gì khi vụ tai nạn xảy ra. “Điều điều tiên lướt qua tâm trí tôi lúc đó là cuộc sống hạnh phúc của đứa con gái sắp ra đời của tôi”, John đáp. “Khi đó, tôi nằm trên mặt đất, tôi nhớ rằng mình có hai lựa chọn. Tôi có thể chọn để sống và cũng có thể chọn để chết. Và thế là tôi chọn sống”.

“Anh không sợ chút nào ư? Chẳng phải anh đã bất tỉnh đó sao?”, tôi hỏi.

John tiếp tục, “Các nhân viên y tế thật tốt bụng. Họ liên tục bảo rằng nhất định tôi sẽ ổn. Nhưng khi họ đưa tôi vào phòng cấp cứu, nhìn vẻ mặt của các y bác sỹ, tôi đã thực sự hoảng sợ. Trong mắt họ, tôi đọc thấy dòng chữ “anh ấy chết rồi”. Tôi hiểu rằng tôi cần phải hành động”.

“Và anh đã làm gì?”, tôi hỏi.

“À, lúc đó một cô y tá to lớn hét to câu hỏi vào tai tôi. Cô ấy bảo tôi có dị ứng với cái gì không. “Có”, tôi đáp vậy. Các y bác sỹ tạm ngừng công việc để chờ tôi trả lời. Tôi hít sâu một hơi rồi nói to: “Trọng lực!”.

Át đi tiếng cười của họ, tôi bảo: “Tôi đã chọn để sống. Hãy mổ cho tôi như là tôi đang sống chứ không phải đã chết”.

John đã sống, nhờ vào tài năng của các bác sỹ, nhưng cũng là nhờ thái độ sống kỳ diệu của anh. Tôi đã học được anh điều đó. Mỗi ngày, chúng ta đều có các lựa chọn để sống thật trọn vẹn. Sau tất cả mọi điều, thái độ sống là tất cả. (st)

Lời tiên tri

...năm nay, vẫn sinh nhật, cái lệ sinh nhật nó thế, mỗi năm cứ phải gặp một lần. Thật may vì không phải ở một mình. Có thêm một thằng bạn, cả hai cùng uống rượu trong căn phòng rộng đến lạnh người, mặc dù thời tiết đang vào mùa hạ :zip:

Ngày xưa mẹ dẫn mình đi xem bói, thầy phán chắc nịch: "Nhìn tướng anh chàng này, không nhất thì nhì thị xã về ba cái khoản... phá làng, phá xóm" :mad:

Điều đó chắc cũng có đôi ba phần đúng, nhưng nhìn đi nhìn lại, mình còn ngoan hiền chán so với thiên hạ. Thầy phán hơi ngoa chăng? :frown:

Năm 2000, trước khi đi thi đại học, mẹ cũng đưa mình đi xa mấy chục km chỉ để... xem bói. Vẫn ông thầy cũ, lần này ông ta có vẻ kiêu ngạo hơn, mình cảm giác thế, vì năm xưa đã phán đúng. "Thằng con nhà chị không đơn giản chút nào, vẫn tính phá phách như cũ. Sau 35 tuổi, một là nó trở thành thiên tài, hai là thành tướng cướp, quái vật của mọi quái vật". Có tâng bốc mình quá không nhỉ?

Điều đó thì chưa kiểm chứng được vì năm nay mình mới bước qua tuổi hăm tám (tính cả tuổi mụ bà và mụ ông nữa). Nhưng có một cái lão thày bói già đã đoán sai, lão ấy quả quyết năm 2004 mình sẽ được xuất ngoại. Trật lất, năm đó mình còn loay hoay trong Đà Lạt lạnh lẽo, không đi đâu xa được cả, nghĩ mà nóng ruột.

Ấy vậy mà cũng hay, đến thời điểm đó mình chờ hoài chờ mãi cũng không được đi đâu hết; thế mà sang 2006 run rủi thế nào có ông bạn rủ đi Lào chơi. Sang Lào, anh em đập phá sướng tay lắm, thế cũng là xuất ngoại vậy, dù muộn.

Coi như ông thày bói phán đúng... hơi muộn đi!

Sau này, cô bạn thân (giờ đã đi lấy chồng) có dịp đi xem bói và coi luôn cho mình. Về nhà cô ấy bảo số mình nên lấy vợ sớm, càng sớm càng tốt, không lấy vợ là khổ lắm đó. Hi, nói thừa thế nhỉ, lấy vợ tất nhiên là phải sướng rùi, không sướng cái này cũng sướng cái khác.

Rồi nhiều, nhiều lần nữa nhưng toàn bạn bè xem cho mình. Mỗi người đoán một kiểu, mình cũng chẳng để ý gì và quên hết. Tuy vậy, ông thầy bói già ngày xưa phán mình là thiên tài hay quái thú, vẫn làm mình nhớ mãi, vì tướng mạo ông ấy trông có vẻ bí hiểm lắm.

Sinh nhật lần thứ 5 của mình, mẹ tất tả đạp xe dưới trời mưa tầm tã từ cơ quan về nhà. Mẹ bảo phải về để làm sinh nhật cho Hoàng tồ. Trên tay mẹ cầm một lon sữa Ông Thọ, món quà xa xỉ đối với trẻ con thời bao cấp.

Hộp sữa ấy mình nhớ mãi, ăn hết rồi còn lật ngược lon lên và lấy dao kéo loay hoay đục tiếp, nghĩ phía này chưa đục thì chắc là còn có sữa bên trong. Hì hục mãi với lon sữa rỗng, còn mẹ đứng ở góc nhà ứa nước mắt.

Lên cấp 3, mình có thật nhiều bạn. Sinh nhật mình là một ngày hội của lớp, mọi người tụ họp đầy đủ, nhậu nhẹt, phá phách, đi hát... đến thật khuya thì kéo về nhà mình. Lên đại học cũng vậy, ở Đà Lạt mình có những thằng em thật thú vị, từ khắp các nơi trên mọi miền đất nước đổ về. Tuy khác tỉnh, nhưng mấy anh em biết quan tâm nhau, san sẻ những vui buồn. Và sinh nhật mình không bao giờ thiếu những người bạn thân thiết.

Còn năm nay, vẫn sinh nhật, cái lệ sinh nhật nó thế, mỗi năm cứ phải gặp một lần. Thật may vì không phải ở một mình. Có thêm một thằng bạn, cả hai cùng uống rượu trong căn phòng rộng đến lạnh người, mặc dù thời tiết đang vào mùa hạ.

Hình như trong nhóm bạn bè mình, có ai đã gửi thiệp mới đến cho... ông trời thì phải. Bởi lúc nãy ổng nhắn tin vào máy di động mình, nói là để chúc mừng sinh nhật, ổng sẽ cho bắn pháo hoa trên khắp toàn cõi Việt Nam. Mình bảo pháo hoa nó xưa lắm rùi, nhà nước cấm. Thôi thì thả mưa sao băng cũng được vậy.

Sinh nhật có rượu, có bạn tri kỉ, có em với lời chúc thật dịu dàng, và có cả ông trời mở tiệc mưa sao băng, chắc hẳn mình phải là người quan trọng lắm.

Mình là thiên tài hay quái vật. Nếu là bạn, bạn nghiêng về phía nào? Mọi việc xin chờ đến năm mình 35 tuổi nhé. (st)

Tôi và tình yêu của tôi !!

Có lẽ trái tim tôi đang ngủ yên, chờ cho đến một ngày kia nó thức tỉnh và sẽ lại tràn ngập những khát vọng yêu đương bởi một cô gái nào đó...

Tôi là một người đàn ông rất khó để yêu một người con gái, nhưng lại sẵn sàng đánh đổi tất cả vì người con gái mà mình yêu. Tôi luôn tự tin về ngoại hình cũng như tính cách và năng lực của bản thân. Đã có nhiều người phụ nữ yêu tôi nhưng tôi lại không yêu họ, tôi cũng đã yêu một vài người con gái nhưng chỉ được một thời gian, tôi nhận ra đó không phải là thứ tình yêu tôi đang tìm kiếm, để rồi tôi và họ chia tay. Đã gần năm nay tôi ngừng yêu, đây là một khoảng thời gian quá dài đối với một trái tim luôn khát khao tình yêu như tôi. Nhưng có lẽ trong khoảng thời gian qua đã không có một người con gái nào khiến trái tim tôi rung động.

Nhiều người bảo tôi tuy hào hoa, đẹp trai nhưng vì quá lạnh lùng và kén chọn nên đến bây giờ vẫn cô đơn. Tôi cũng đã yêu một vài người con gái nhưng những cuộc tình đó lại diễn ra ngắn ngủi, tôi không muốn nó đi quá xa nữa. Dừng lại, tôi trở về với chính mình, cô đơn và lại đi tìm kiếm một tình yêu mới. Tất cả bởi vì đó chưa phải thứ tình yêu mà tôi đang tìm kiếm. Có lẽ tôi đang chờ mong một tình yêu và một người con gái hoàn hảo? Tôi cũng chẳng biết nữa, nhưng có lẽ không phải vậy, hình mẫu người con gái tôi yêu không cần phải thật xinh, chỉ cần có duyên và thực sự hiểu tôi thế thôi! Liệu có phải tôi là người quá đề cao tình yêu, hay tôi quá lãng mạn? Dù đã qua một vài mối tình nhưng nó không để lại cho tôi nhiều ấn tượng. Điều đó càng làm trái tim tôi trở nên mệt mỏi khi phải tìm kiếm, chờ đợi. Hy vọng rồi lại thất vọng, hạnh phúc đấy rồi lại cô đơn. Tôi không phải là một người hay mơ mộng, tôi sống rất thực tế nhưng trong tình yêu thì lại khác.

Có lẽ trái tim tôi đang ngủ yên, chờ cho đến một ngày kia nó thức tỉnh và sẽ lại tràn ngập những khát vọng yêu đương bởi một cô gái nào đó. Tôi vẫn đang tìm kiếm, đang chờ đợi và hy vọng ngày đó sẽ đến, có lẽ lúc đó tôi sẽ sống với đúng con người thật của mình và sẽ làm tất cả để mang lại hạnh phúc cho người tôi yêu. Tôi sẽ giữ tình yêu đó như một thứ quý giá nhất của cuộc đời mình nhưng nếu người đó không cần đến tôi nữa thì tôi sẽ ra đi không chút luyến tiếc, cũng như đối với những mối tình mà tôi đã trải qua. Bởi vì tôi là tôi và tình yêu của tôi là thế! (st)

Điều anh chưa hiểu

Hình như anh vẫn nghe chưa rõ
Em vừa nói với anh điều gì??
Để anh lắng tai nghe thật kỹ
Vừa rồi cơn gió lỡ cuốn đi

Đã nghe rồi nhưng anh vẫn chưa hiểu
Dù em đã nói lại mọi điều
Nhưng lỡ nhìn vào trong ánh mắt
Mơ màng nên chẳng nhớ bao nhiêu

Nhưng rồi cuối cùng anh cũng hiểu
Nhưng mà chỉ hiểu được một điều
Rằng khi em nói đừng nhìn nhé
Không tôi tim sẽ trót thầm yêu!!

Những kỳ quan của riêng anh

Khi được hỏi theo bạn những kỳ quan đẹp nhất của thế giới gồm những nơi nào, khi ấy tôi sẽ trả lời, những kỳ quan đẹp nhất của thế giới đối với tôi đó chính là:
- Khuôn mặt rạng rỡ của em mỗi khi em cười:

Điều anh muốn nhìn nhất không phải là cảnh hoàng hôn xuống, hay cảnh mặt trời mọc mà chính là ánh mắt long lanh của em, khuôn mặt rạng rỡ của em mỗi khi em cười.

Anh từng nhiều lần thấy cảnh mặt trời mọc lên trên biển, từng nhìn thấy hoàng hôn khuất sau chân núi, nó rất đẹp. Anh đã có lần nghĩ cảnh tượng này đẹp nhất trong những gì mình thấy. Đến khi anh bắt gặp ánh mắt của em cười, anh mới biết với anh nó đẹp hơn tất thảy. Em hãy luôn cười em nhé. Đây là kỳ quan rất đặc biệt đấy.

- Giọt nước mắt của em khi em khóc:

Anh thật sự xúc động khi thấy những giọt nước mắt lăn trên đôi má em. Không có công trình kiến trúc, khung cảnh thiên nhiên nào có thể làm anh xúc động đến vậy.

Mỗi khi em khóc, trái tim anh như cũng rơi lệ. Anh đau lòng vì chính mình đã khiến em phải khóc. Nước mắt em rất quý giá, vì vậy em đừng khóc vì những vấp ngã trong đời, đừng khóc khi thấy sự dối trá của những kẻ không biết trân trọng tình cảm. Anh muốn nhìn những giọt nước mắt hạnh phúc của em khi em đón nhận tình yêu từ cuộc sống và từ những niềm hạnh phúc.

Cảm ơn những giọt nước mắt ấy vì chúng giúp anh nhận ra điều gì là đúng, là sai, nhận ra em thật sự quan trọng thế nào.

- Khi em hờn dỗi:

Mỗi khi em hờn dỗi, khoé mắt em, ánh mắt em làm cho anh thật sự bối rối. Em đã cho anh thấy mình cần có em bao nhiêu và không thể thiếu vắng em được trong cuộc sống này. Cảm ơn vì những điều em mang lại. Anh sẽ cố gắng để đến một ngày em thật sự tự hào về anh về người mà em yêu.

- Khi em ngả đầu trên ngực anh:

Em làm cho anh thấy mình thật mạnh mẽ. Và anh muốn trưởng thành hơn mỗi ngày để làm chỗ dựa vững chắc cho em. Nó cũng là nguồn lực động viên anh làm được những điều mà anh từng nghĩ là không thể.

Mỗi khi em nằm trên ngực anh, anh bỗng thấy mình thật giá trị biết bao. Em như một cô gái nhỏ bé cần sự che chở của anh. Điều đó làm cho anh muốn mình hoàn thiện hơn nữa để là người đàn ông đích thực em cần.

Hình ảnh em ngả đầu trên ngực anh là một trong những hình ảnh không gì có thể sánh được. Người ta có thể tạo ra được nhiều thứ nhưng không ai có thể tạo ra sự kỳ diệu này, một kỳ quan kỳ diệu và tuyệt đẹp cho riêng anh.

- Khi em ôm chặt tay anh:

Khi em ôm chặt tay anh, ngả đầu trên vai anh, giây phút đó em đã mang đến cho anh một nguồn sức mạnh, một niềm tin, khát vọng về một tương lai có anh và em.

Em không nhỏ bé khi ôm chặt tay anh, chính em là bước nối dài của anh, là tương lai mà anh muốn, anh muốn được bên em, được gần em.

Hãy vững lòng em nhé, anh sẽ chăm sóc bảo vệ và gìn giữ để những gì mà em có, anh có... nó luôn là vẻ đẹp ban đầu không thể phai mờ.






December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31