Skip navigation.

SADNESS!

I don't know why I sad

Lần đầu làm cô giáo!

Ngày xưa khi còn thơ bé, đã mang trong mình một ước mơ: trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Vì mình thích tiếng Anh và vì khi nhìn thấy Ms. Hường and Ms. Minh ( 2 my teacher of English). Nhưng dần dần, cái sự mơ ước ấy chẳng còn như thế nữa. Đến giờ phút này, mình chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ làm cô giáo cả. Bởi 1 lẽ: mình sợ học sinh bây giờ: chúng nó "ngổ ngáo" quá!
Thế mà ngày hôm nay, mình đã được ngồi ở 1 vị trí khác thường ngày. Hôm nay, lần đầu được làm cô giáo, lần đầu ngồi tại bàn dành cho giáo viên với tư cách 1 "sensei". Nhưng lại ko phải là cô giáo dạy tiếng Anh mà là dạy tiếng Nhật. Nói thế thôi chứ, mình cũng có biết gì đâu mà dạy. Từ trường tới chỗ dạy đi hết nửa tiếng, 16h30 mình đã được tan học rồi, nên đến chỗ dạy sớm tận 1h đồng hồ liền. Thấp thỏm và lo âu, hồi hộp và lo lắng....chẳng biết mình sẽ dạy cái gì? nói như thế nào cho giống 1 "sensei"? Không biết nữa, cứ run run, lo hoài, bởi đây là lần đầu. Cái mình lo nhất là kiến thức của mình, mình chẳng có nhiều mà nói với họ. Hơn nữa, chẳng biết làm sao để thu hút sự chú ý của mọi người vào những gì mình nói. Nhưng 2h đồng hồ với chức vị "sensei" cũng trôi qua (mặc dù là chẳng nhanh chút nào cả).
Một lớp học gồm 16 học viên, già có, trẻ cũng có, thông minh + chăm chỉ có, mà cả lười nhác cũng có luôn. Đúng là trẻ con bây giờ thông minh thật. Một cô bé 14 tuổi tên Liên, khá thông minh và nhanh nhẹn, lại đáng yêu. Và còn rất nhiều người trong lớp nữa chứ, như: Yến san, Hòa san (nam), Chung san (nữ), Hùng san, Hà san, Na san,Truyền san, Trang san, Thảo san, Phương san, Hòa san ( nữ), Duy san, Sim san, Hồng san (nam),Hường san. Waaaaaaaaaaaa, 16 người mà mình đều nhớ được hết tên và hết mặt rồi. Chính họ cũng phải ngạc nhiên khi mình nhớ được hết tên mọi người lúc đó.
Mặc dù nghiệp vụ và kiến thức chưa tốt lắm nhưng như thế cũng đã may mắn lắm rồi khi mà nghĩ ra cái để mà nói trong suốt buổi học. hiiiii. Kỷ niệm đáng nhớ đây!

Kodoku- Cô đơn!

Kodoku- Cô đơn!

Có lúc thấy cô đơn như thế. Lòng nặng trĩu, mọi thứ chợt như rối bời. Mình đã chẳng còn là mình, một người hoàn toàn khác. Có một người vừa nói với mình rằng:" tôi hoàn toàn sụp đổ, bà làm sụp đổ hoàn toàn hình tượng của bà trong tôi. Một người hay cười, đầy sức sống như thế mà..." Uh, mình khác rồi mà. Mệt mỏi với vô vàn những suy nghĩ, với cuộc sống ko giản đơn nhưng quá đỗi tẻ nhạt này. Làm sao để lấy lại được niềm tin vào cuộc sống này??

Sự tích hoa hướng dương

Khi các cô gái của thần Mặt Trời tắm táp xong, đáp thuyền du ngoạn ra tận biển khơi thì nàng út mới sực nhớ ra là nàng đã bỏ quên chiếc vương miện bằng vàng của mình trên cành cây sồi ven bờ. Không có vương miện, nàng không dám về nhà và nàng tha thiết xin các chị hãy quay thuyền lại. Nhưng các chị kêu mệt, thoái thác và chỉ muốn được đi nằm ngủ ngay, còn nếu nàng út lơ đễnh quá đáng như vậy thì hãy tự quay lại bờ một mình, và cứ đứng chờ ở đó một mình cho đến sáng, cho đến khi các chị lại trở lại tắm lần nữa.
Nàng út bơi đến bờ.... nhưng thật là khủng khiếp : chiếc vương miện không còn trên cành sồi nữa! Dưới gốc cây là một chàng trai tuấn tú, tóc đen, mắt xanh màu nước biển. Chàng giơ cả hai cánh tay vạm vỡ về phía cô gái và ôm chầm lấy nàng vừa nói những lời ngọt ngào tựa mật ong vàng.
- Nàng hãy ở lại đây mãi mãi với ta, đôi ta sẽ yêu nhau và đừng bao giờ xa nhau - Chàng thì thào rồi lại hôn nàng thật lâu và thật thắm thiết.
- Em ở lại trần gian sao được, hỡi chàng? Đêm tối ở đây mịt mùng, lạnh lẽo lắm, mà em đã quen ở lầu son, gác tía, nơi dưới từng trần nhà đều có những chùm ngọc tía sáng chói; ban ngày em ngồi dệt chỉ vàng, tối đến đi tắm biển thật thoả thích. Trong những buổi vũ hội, chúng em nhảy múa cùng các chàng trai của Hằng Nga và cưỡi những con ngựa bạc. Chàng có thể hứa hẹn với em một cuộc sống như thế nào ở nơi trần thế này? - Con gái Thần Mặt Trời hỏi.
- Ta hứa với nàng sẽ có những buổi sáng đầy sương làm mát dịu đôi chân nàng, sẽ có tiếng chim ca, tiếng lá cây rì rầm làm vui tai nàng. Ta hứa với nàng những ngày lao động cật lực và cái mệt mỏi vào những buổi chiều. Còn đêm đến, nàng sẽ được sưởi ấm trong vòng tay ôm ấp của ta - con trai Thần Đất nhẹ nhàng đáp lời.
Chàng hãy chỉ cho em vẻ đẹp tuyệt vời của trần thế đi, khi đó em sẽ quyết định có ở lại với chàng hay là quay về quê hương - con gái Thần Mặt Trời nói.
Và con trai Thần Đất đã dẫn nàng út tới bên bờ sông, nơi có những cây Anh Đào nở hoa và tiếng hoạ mi líu lo. Chàng trai hỏi:
- Nàng đã được nghe bài ca tuyệt diệu ấy bao giờ chưa?
- Chưa, - nàng út thú nhận.
Thế nàng đã được nghe tiếng sóng nước ồn ào của những con sông đổ ra biển cả chưa? Nàng cảm thấy hương hoa Anh Đào thế nào? Và nàng đã biết tình yêu là gì chưa?
- Chàng chính là tình yêu của em, em sẽ ở lại đây với chàng - nàng út sung sướng hứa. Và con trai Thần Đất bèn dẫn nàng tới một căn hầm để nàng được thấy lại vương miện của mình.
Cứ sáng sáng, Thần Mặt Trời lại ra rả gọi con gái quay về thiên cung, đồng thời không quên báo cho nàng biết, nếu nàng quyết chí ở lại hạ giới thì nàng sẽ phải làm việc quần quật ngoài đồng. Nhưng nàng út khăng khăng không chịu vâng lệnh cha,bởi lẽ nàng cảm thấy cuộc sống nơi trần thế này thú vị hơn nhiều so với ở thiên cung, nơi mà nàng đã chán ngấy những chuỗi ngày lê thê ngồi bên khung cửi. Ở trần thế nàng được nghe không biết chán tai tiếng sông nước chảy rì rào, tiếng hoạ mi lảnh lót và được thưởng ngoạn những mùa hoa Anh Đào rực rỡ. Thần Mặt Trời đành phải gửi của hồi môn cho nàng út, và nàng đã làm lễ thành hôn với chàng trai trần thế.
- Ta không ưa chàng trai Thần Đất, song ta không thể cấm đoán tình yêu của con được. Nhưng không nên vì ái tình mà con xem thường quê hương, tổ quốc. Sẽ xảy ra chuyện gì, nếu con thấy buồn nhớ nhà?
- Thần Mặt Trời hỏi và khép màn mây lại có ý báo rằng, cuộc trò chuyện với con gái đã chấm dứt.
Con sẽ không cầu xin trở về đâu! - nàng út kêu lên một cách kiêu ngạo.
Hôn lễ vừa xong, mẹ Thần Đất đã bắt con dâu phải lao động. Nàng phải ra vườn coi sóc đàn ong, còn công việc khác xem chừng đôi tay trắng ngần của nàng không cáng đáng nổi. Bây giờ hàng ngày nàng út phải đứng chôn chân giữa vườn trông coi đàn ong để chúng khỏi lạc vào tổ khác. Ngày tháng cứ trôi qua bình lặng, tẻ ngắt như tiếng ong rù rì. Còn đâu nữa những buổi dong chơi trên lưng ngựa bạc, những đêm nhảy múa cùng các chàng trai của Hằng Nga, những chuyến du ngoạn bằng thuyền trên biển lớn cùng các chị?
Những con ngựa bị xua đuổi ra cánh đồng nặng nề lê từng bước còn chàng trai Thần Đất bị công việc đồng áng hút hết sức lực nên chẳng còn thời gian nói với nàng những lời lẽ âu yếm nữa. Một hôm nàng út đòi:
Chàng hãy mang hoa Anh Đào về cho em!
- Hoa Anh Đào chỉ nở có mùa thôi - chàng trai giận dữ đáp.
- Hãy mang tiếng hót hoạ mi về cho em nghe!
- Hoạ mi đâu phải lúc nào cũng cất tiếng hót.
- Đã lâu rồi chàng chưa hôn em. Chả lẽ tình yêu của chàng không còn vĩnh hằng nữa sao?
- Tình yêu không là vĩnh hằng.
- Vậy thì cái gì là vĩnh hằng, thưa chàng?
Lao động là vĩnh hằng - chàng trai đáp và cầm cái liềm đi ra đồng.
Con gái của Thần Mặt Trời lại phải ở nhà một mình. Nàng buồn nhớ nơi chôn rau, cắt rốn đến nỗi mất cả lòng kiêu ngạo bấy lâu nay, nàng quay về phía Mặt Trời da diết cầu xin :
- Hỡi Thần Mặt Trời kính yêu của con, xin người hãy chấp thuận lời giãi bày của con đây. Hiện giờ con rất nhớ quê nhà. Con thường nằm mơ thấy những con đường của tuổi ấu thơ, thường nghe các chị dệt trên khung cửi rào rào. Người hãy thương con và cho con được trở về thiên cung!
Thần Mặt Trời chỉ im lặng.
Nàng út vẫn không ngừng van xin :
- Hỡi người cha đáng kính, chẳng nhẽ Người không cảm thấy đứa con gái của Người đang bất hạnh trên đất khách, quê người ? Người hãy gọi con về, nếu Người không muốn thừa nhận con là con gái nữa thì con xin làm kẻ hầu hạ Người.
- Con gái ta ở hạ giới quá lâu rồi, đến nỗi đôi chân con đã bén rễ, khó mà bứt ra được. Giờ đây, Cha không thể giúp con được nữa.
Thần Mặt Trời vừa dứt lời, Người dùng ngay chiếc khăn mây trắng che kín hai mắt. Những giọt nước mắt của Người như những giọt thủy tinh trong suốt cứ rơi lã chã xuống đôi tay của con gái.
Nàng út toan nhấc đôi tay lên, song mặt đất này đã giữ chặt lấy nàng. Và nàng đã phải ở lại trần thế trong tình trạng như vậy, để rồi sau đó biến thành một bông hoa, luôn luôn hướng về phía mặt trời, về phía quê cha, đất tổ. Chính vì thế loài hoa này có tên gọi: Hoa Hướng Dương.

Buồn!!!

Có những khi chẳng hiểu nổi mình, cứ thấy buồn, buồn vô hạn. Cứ mải nghĩ ngợi về những gì đó đâu đâu, về những gì mình không muốn tin là sự thật, về những gì đã là quá khứ, so on and so on. (My heart is broken!)
Chẳng còn nữa cái tâm trạng yêu đời ấy, và cũng chẳng còn nữa những ước mơ được đi thật nhiều nơi, được lang thang ngửi mùi hoa sữa cùng ai kia! Uhm, ước mơ mãi vẫn chỉ là những ước mơ thôi. Hãy cứ dặn mình như thế, quên đi ngày hôm qua. Nhưng chẳng biết rằng ngày hôm qua có bị giấu kín mãi đi không nữa, hay cứ thỉnh thoảng lại quay trở về, ùa vào tâm trí mình, như ngày nào...Những câu chuyện tình ngọt ngào không phải để dành cho mình! Hãy nhớ là như thế! Chẳng biết sao để diễn tả hết được tâm trạng, cảm xúc của mình lúc này nữa.
Con đường em đi, chỉ mình em!Có lẽ là cô đơn, một chút buồn! Và lần này nữa, mình nghĩ rằng "một mình" vẫn hơn! Từ nay, có lẽ sẽ cố gắng để trái tim không phải đau một lần nữa!
"Em sợ lắm nếu ngày mai không gặp
Nhưng gặp rồi em lại sợ xa anh"

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31