Everyday I Love You Artist: Boyzone Composer: Boyzone I don't know but I believe that some things are meant to be and that you make a better me everyday I love you
I never thought that dreams came true but you've shown me that they do you know that I have something new everyday I love you
Because I believe that destiny is out of our control (Ooh Don't you know that) and you never live until you love with all your heart and soul
It's a touch when I feel bad Everyday I Love You lyrics on
It's a smile when I get mad all the little things I have everyday I love you
Because I believe that destiny is out of our control (Ooh Don't you know that) and you never live until you love with all your heart and soul
If I asked would you say Yes together we're the very best I know that I am truely blest every day I love you
Tháng đầu tiên: Lúc này con vẫn chưa có mắt để ngắm nhìn mọi thứ. Chà, con đang tò mò không biết thế giới bên ngoài thế nào nhỉ? Xung quanh con là một màu tối đen như mực. Sống trong bong tối, chẳng thấy được gì thật là khó chịu. Con sợ, sợ lắm mẹ ơi…
Tháng thứ hai: Lúc này con thèm có một đôi tai để có thể lắng nghe mọi chuyện. Bóng tối xung quanh con thật đáng sợ biết bao. Và lại càng đáng sợ hơn khi quanh con chỉ là sự im lặng…
Tháng thứ ba: Ước gì con có một cái miệng, mẹ nhỉ? Để con có thể nói rằng con yêu mẹ biết nhường nào? Mẹ ơi, tuy con vẫn chưa một lần được thấy ánh sáng mặt trời, chưa một lần được nghe âm thanh của vạn vật, và mặc dù con sợ hãi những gì đang bao quanh mình, nhưng bên con luôn có mẹ. Mẹ mang lại hơi ấm cho con, truyền cho con hơi thở của cuộc đời. Và con rất vui, vì hình như mẹ đã phát hiện ra sự có mặt của con trên cõi đời này…
Tháng thứ tư: Ôi, sung sướng quá! Con đã có mắt để nhìn, đã có tai để nghe, đã có miệng để bắt đầu tập nói. Con muốn hét lên thật to lên rằng: “Mẹ ơi, con đang ở đây nè, đang ở sâu trong lòng mẹ nè, con yêu mẹ nhiều, nhiều lắm!” Nhưng…Hình như ba mẹ cãi nhau thì phải? Sao mẹ lại khóc nhiều thế? Ba, ba sao vậy, sao ba lại to tiếng với mẹ như thế? Ghét ba lắm, sao ba lại làm mẹ khóc? Ba, ba ơi, sao ba lại bỏ đi? Sao ba lại bỏ mẹ và con mà đi, chẳng lẽ ba không còn thương mẹ, lẽ nào ba lại quên con? Mẹ ơi, đừng khóc nữa, ba đi rồi, nhưng có con luôn ở bên cạnh mẹ, đem lại niềm vui cho mẹ nè. Hu hu, sao mẹ lại mắng con, con đâu có lỗi? Lẽ nào sự tồn tại của con lại khiến ba mẹ gây gổ, lại khiến ba bạc tình thế ư? Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy nè? Sao ba chẳng hề quan tâm đến con, và mẹ lại ghét con đến thế? Con vẫn chưa biết sau này, con sẽ trở thành một cậu bé nghịch ngợm hiếu động, hay là một cô nàng đỏng đảnh làm duyên nhỉ? Mẹ, mẹ ơi, đừng ruồng bỏ con nhé! Con hứa sẽ thật ngoan, sẽ vâng lời mẹ để làm mẹ vui lòng mà…
Tối nay, tình cờ nghe lại bài hát "Đứa bé" mà tôi chạnh lòng. Rồi suy nghĩ mình nên post bài hát này lên, nhưng làm sao để minh hoạ hết những gì mà lời bài hát nói. Tôi lại tiếp tục tìm những hình ảnh "đứa bé đang khóc" và rồi "nhặt" được bài "Tiếng khóc và tiếng hát" trên web www.tuoitre.com.vn. Đọc xong tôi cảm nhận được những gì mà tác giả viết, cùng lúc nghe lời bài hát "Đứa bé" mà trong tôi dâng trào cảm xúc...(ko tiện nói ra)... Mời mọi ng cùng "Lắng nghe - nhìn - nếm - và cảm nhận" nha tuyệt vời lắm đấy...
Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Đẩy lùi lại, trong đâu đó vẫn có tiếng nấc nghẹn, vẫn còn thấy đôi mắt ràn rụa, gương mặt buồn héo úa... Tuổi thơ - anh thường bị ám ảnh với những tiếng khóc ấu thơ.
Những đứa bé sợ đến trường, khóc trong sương mù sớm, tiếng khóc nấc to, hờn dỗi. Những đứa trẻ phận tôi tớ khóc bù lu khi bị ăn đòn và khóc thầm cả trong giấc mơ. Những đứa trẻ lạc loài, bơ vơ đầu đường góc chợ nhiều khi không còn biết khóc, lại nhiều khi ráng khóc để được bố thí... Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Anh nhớ hoài hình ảnh những đứa trẻ đứng bất động nơi những ngã tư đường giữa trời trưa nắng. Đứa lớn ẵm đứa bé, đứa bé ẵm đứa bé hơn, còn đứa bé nhất thì nằm co quắp bên vệ đường. Tất cả đều mình trần, đầu trần. Tất cả đều đỏ lựng lên rồi chuyển dần tím tái dưới nắng chang chang. Chúng bất động. Đứa bé nằm bên vệ đường dường như đã tắt thở. Nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng khóc. Tiếng khóc thầm vang lên ở đâu đây.
Chẳng thà là đứa bé đó khóc to lên. Chẳng thà anh biết chắc chúng có cha mẹ hoặc một người "chăn dắt" đang quanh quẩn đâu đây. Nhưng, nhìn quanh không thấy bóng dáng một người lớn nào. Có lẽ họ từ lâu đã là những bóng ma. Anh không biết làm gì hơn là cho chúng một ít tiền và đưa chiếc mũ của mình với lời đề nghị che nắng cho đứa bé nhất.
Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Con anh có thể đang khóc ở trường mẫu giáo. Sau khi đi cầu xong, nó gọi vọng ra kêu cô vào vệ sinh giúp, nhưng cô đang bận gì đó mà không nghe. Nó gào to và bật khóc. Cuối cùng, nó đành rời khỏi bồn cầu, tự mặc quần vào mà chưa vệ sinh. Nó biết khi cô phát hiện mùi thối, nó sẽ bị ăn đòn. Nhưng nó không thể làm gì hơn là chờ đợi trận đòn đó. Lúc đó, có lẽ nó đang thầm kêu ba mẹ và đang thầm khóc. Con anh, nó đã khóc và thầm khóc nhiều lần trong một ngày. Anh có nghe thấy không?!...
Còn biết bao tiếng khóc khác nữa, ở những nơi khác nữa. Tiếng khóc ai oán trên đường kẹt xe. Tiếng khóc vỡ òa vì oan ức. Tiếng khóc đau đớn vì bị đánh đập... Khi anh không nghe tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Chợt dưng, anh nhớ đến truyện ngắn Tiếng hát & tiếng khóc của nhà văn Trang Thế Hy. Đây là câu chuyện về thế giới những người nghèo. Trong truyện có một cô gái câm khi buồn thì khóc khi vui thì hát. Nhưng khóc hay hát thì cô cũng chỉ "ớ ớ" mà thôi.
Làm sao để có thể lắng nghe được tiếng khóc và tiếng hát của cô gái câm? Làm sao để có thể lắng nghe được những tiếng khóc thầm? Và làm sao để không còn tiếng khóc mà chỉ nghe tiếng hát, dù chỉ là hát thầm?...
Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Chợt dưng anh thấy mình đang thầm khóc (!)...
Ngày xưa, xưa thật là xưa, khi bóng đêm chiếm toàn bộ trái đất, bóng đêm tự cho mình là độc tôn, là duy nhất. Thời gian dần trôi, bên cạnh bóng đêm còn có ánh sáng mặt trời, ánh sáng của những vì sao le lói. Bóng đêm bây giờ không là duy nhất nữa. Phải chia sẻ khoảng không gian sống cho một kẻ có tên là ánh sáng .
Thế là bóng đêm rất ghét ánh sáng , ghét nhiều đến nỗi , bóng đêm chẳng thèm để ý đến ánh sáng nữa. Hễ đâu có ánh sáng thì bóng đêm quay lưng đi, chẳng cần nhìn làm gì, chẳng cần tiếp xúc với cái luồng sáng chói chang ấy.
Bóng đêm là thế, có gì đó cô độc và lạnh lùng, vì muôn loài bây giờ chỉ thích ánh sáng thôi. Muôn loài vui chơi, đùa giỡn, sinh hoạt và lao động cùng ánh sáng. Còn khi bóng đêm đến, muôn loài chỉ muốn ngủ hoặc ngồi nhìn ngắm mà chẳng hề vui đùa với Bóng đêm. Thế là đêm thật buồn, thật cô độc và lạnh lẽo. Từ khi ánh sáng xuất hiện, bóng đêm ghét ánh sáng, hận ánh sáng, giờ đây bóng đêm tuyệt giao với ánh sáng và cũng chả thèm muôn loài. Mặc kệ, bóng đêm một mình lặng lẽ và lòng đầy uất hận ...
Một ngày mưa, khi ánh sáng bắt đầu le lói, cho đến khi tàn hẳn, thì mưa vẫn cứ rơi rơi hoài, chả hiểu nứơc đâu mà lắm thế. Đợi khi ánh sáng khuất xa, bóng đêm bứơc ra trong màn mưa đêm ảm đạm như thế, loanh quanh phủ đầy vạn vật, đột nhiên bóng đêm nghe tiếng khóc của một đứa trẻ ...
Bóng đêm chẳng quan tâm, ừ thì thế nào đứa bé ấy cũng đang khóc vì đang sợ bóng đêm đó sao. Cũng có thể nó khóc vì ánh sáng bỏ đi đấy, vì cả cơn mưa hôm nay. Bóng đêm lầm lì ngắm nhìn đứa bé đang ngồi khóc ấy, sao mà đứa trẻ ấy cô độc thế nhỉ, đêm tối mà khóc thì chắc đi lạc rồi, chắc vì cả lạnh nữa, đêm thì bao giờ cũng lạnh mà. Mãi suy nghĩ vẩn vơ về đứa bé, bóng đêm không biết đứa bé đang nhìn mình chăm chăm. Đây là lần đầu tiên có người dám nhìn bóng đêm, làm sao mà nhìn thấy được, làm sao nhìn khi xung quanh bóng đêm chỉ đặc một màu đen đáng sợ. Bóng đêm quát "không sợ đêm tối sao mà nhìn ta, ngươi đang khóc vì ánh sáng bỏ ngươi lại đúng không? vì luyến tiếc đúng không?"
Artist: Mỹ Tâm Composer: CD Việt - Nhật 1. Cuộc đời là những giấc mơ vui Những khát khao chờ mong Như mong đợi mùa xuân khi đông qua Tuyết tan những hoa tươi hương thơm rực vàng nắng xuân.
Con tim người rộng lớn bát ngát Như trời cao biếc xanh Con tim cớ sao không thể dành riêng yêu thương đắm say Một tình yêu thủy chung duy nhất trao dâng với người Cớ sao, cớ sao trái tim chẳng thủy chung suốt đời
2. Ôi những giọt lệ mang đau thương Đã khô trên hàng mi Khi rời bỏ niềm đam mê trong tim Bấy lâu trái tim vẫn không quên hẹn hò ước ao
Coda: Con tim người rộng lớn bát ngát Như trời cao biếc xanh Con tim cớ sao không thể dành riêng yêu thương đắm say Một tình yêu thủy chung duy nhất trao dâng với người Cớ sao, cớ sao trái tim chẳng thủy chung suốt đời
3. Ôi những cuộc tình đã chia xa Lãng quên ân tình xưa Chỉ còn lại hình bóng khi chia tay Xót xa trái tim đã yêu thương một lần khắc ghi
Coda: Con tim người rộng lớn bát ngát Như trời cao biếc xanh Con tim cớ sao không thể dành riêng yêu thương đắm say Một tình yêu thủy chung duy nhất trao dâng với người Cớ sao, cớ sao trái tim chẳng thủy chung suốt đời