Skip navigation.

Tình thương và trách nhiệm

Nghĩ đơn giản cho đời thanh thản

Posts tagged with "Sưu tầm"

Ước gì em không chỉ là một nhành tứ diệp thảo...

, ,


Người viết: shintoki

Nếu ai tìm được lá cỏ bốn cánh, anh ta sẽ trở thành người may mắn và hạnh phúc nhất thế gian.

Câu chuyện cổ tích xa xưa về hai chàng kị sĩ, một người cố công đi tìm và một người gắng sức vun trồng cho ngày lá xanh x̣oè rộng tán.

Gặp lại lá cỏ bốn cánh trong những trang truyện của CLAMP, cảm giác vừa quen vừa lạ. Có điều, nhân vật chính ở đây không còn là người đi tìm hạnh phúc mà chính là những lá cỏ, cuộc đời và những mong ước tưởng chừng quá giản đơn. Clover - viết tiếp bài ca về loài cỏ dại.

Đã quen với nét vẽ của Mokona sensei thì chỉ cần liếc qua bìa truyện là bạn có thể dễ dàng nhận ra. Đôi mắt các nhân vật rất giống trong X, cách tô bóng gợi nhớ một chút về Chobits, nhưng Clover sẽ mang đến cho bạn một cảm giác rất khác lạ. Có một điều không thể phủ nhận là tôi yêu CLAMP cũng một phần vì phong cách lộng lẫy của Mokona sensei, có thể ngồi hàng giờ trước những bức artwork đẹp mê hồn, lần theo những sợi dây chằng chịt hay ngắm từng chiếc lông vũ và cánh anh đào bay lả tả. Clover vẫn khiến tôi say mê dù không hề có những cái đó, không có hoa, không có những trang truyện hoành tráng, tới mức có cảm tưởng CLAMP vẽ nó quá sơ sài, tô bóng cũng không nhiều. Thực ra đó hoàn toàn là dụng ý của tác giả và nét vẽ cũng đă hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Những khung tranh trắng, những cánh chim lạc lõng, lồng vào đó là những đoạn thơ. Lặp đi lặp lại và đầy ám ảnh. Không gian dàn trải, mênh mông đến hoang liêu. Không còn là những cuộc chiến đẫm máu và nước mắt như X hay RG Veda, không còn là những bài học sâu sắc và triết lí trong Tokyo Babylon, càng không phải là một màu hồng dịu dàng ấm áp như Card Captor Sakura, màu của Clover là trắng và đen.

Rõ ràng đấy nhưng cũng mông lung đấy.

Hư ảo. Mênh mang. Bình yên mà đau đớn.

I want happiness

I seek happiness

To find happiness with you

To be your happiness.

Tiếng hát vang vọng trong không trung. Vang vọng bởi lời ca bay xa rồi lại trở về bên người hát. Tòa nhà rộng lớn có Suu - cô bé dễ thương với mái tóc ngắn màu bạc, đôi mắt xanh và rất sâu.
One bird. One dog. One cat. One rabbit. And I’m alone, too.

Read more...

CẦU VÒNG BÌNH YÊN...

, ,

Ngày bình thường

Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội. “Đôi khi mày nhạy cảm đến sến ốm” – Đăng, thằng bạn thân tôi, nói thêm.

Dung là bạn gái của Đăng. Đăng đã đi du học Sing. Nó không bày trò “ký thác người yêu cho thằng bạn thân”, không phải vì sợ kết cục như trên phim và truyện: thằng bạn thân cùng cô bạn gái nắm tay nhau đi về phía mặt trời, mà chỉ đơn giản cả ba chúng tôi xem đó là một trò ngớ ngẩn. Càng ngày người ta càng tự tin về những gì mình có. Hay càng ngày cách người ta suy nghĩ về tình cảm hời hợt thấy rõ?

Đăng đi. Tôi và Dung hầu như không giữ liên lạc dù sống khá gần chỗ nhau. Vài ba lần gặp nhau online, hỏi nhau có nhận mail của Đăng không, rồi thôi. Cho đến một ngày, Đăng gọi tôi, bảo: “Từ nay mày giúp tao để mắt đến Dung. Dạo này...”, “Dạo này làm sao?” - tôi ngắt lời nó. “Không! Chẳng có chuyện gì, nhưng mày sẽ giúp tao như thế chứ?” - Đăng gằn giọng. Tôi toan từ chối, rồi bỗng nhiên nghe cổ họng mình ậm ừ. Đăng thở nhẹ: “Ừ, vậy nhé, nhờ mày!”.

Tôi gọi cho Dung: “Lâu quá không gặp, dạo này Dung thế nào?”. Nghe giọng cô ấy run lên rồi lanh canh như tiếng thìa khuấy trong lòng ly rỗng ở đầu dây bên kia: “Tôi không ổn chút nào, Nguyên ạ!”.

Tôi ngẩn người siết cục điện thoại đến nóng bỏng và ướt nhẹp mồ hôi trong tay, không biết nói gì. Một cảm giác xót xa òa đến. Tôi thường ngẩn ra khi cảm nhận được sự cô độc và trống rỗng. Như lúc thấy một mầm cây bé mọc ra từ khe nứt của bức tường, một con chim sẻ lượn qua lại trong vùng trời nhỏ bé, tù túng... Nó trực tiếp đụng chạm đến những vấn đề của riêng tôi.
.
..

Read more...

MẸ TÔI (Một câu chuyện về tình mẹ thật cảm động)!

, ,

TTO - Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

Mẹ yêu con lắm,

Mẹ...".


:smile: CHỈ CÓ TÌNH YÊU CỦA MẸ MỚI LÀM ĐƯỢC ĐIỀU NÀY CHO CON...YÊU MẸ LẮM LẮM MẸ ƠI...YÊU MẸ NHỨT NHỨT TRÊN ĐỜI..flirt

Truyền thuyết cỏ 4 lá

, ,


Câu chuyện kể rằng đứa bé trên thế gian cam đảm bước vào rừng sâu, đi mãi đi mãi qua bao thác ghềnh với một trái tim dũng cảm sẽ tìm được loại cỏ bốn lá (four-leaf clover) - loại cỏ sẽ mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi - nụ cười hạnh phúc của trẻ thơ. Khi tìm được ngọn cỏ bốn lá, đứa trẻ sẽ đứng trong gió, đặt ngọn cỏ vào trái tim nồng ấm và hát khúc ca đồng dao. Mỗi lá trên ngọn cỏ tượng trưng cho một thứ quý giá nhất của cuộc sống.

Lá thứ nhất đứa bé thì thầm: đó là niềm hi vọng

Lá thứ hai đứa bé mỉm cười: là niềm tin

Lá thứ ba : là tình yêu

Và lá cuối cùng: là sự may mắn.

Bốn món quà thượng đế ban tặng cho mỗi đứa trẻ khi chúng mới ra đời nhưng để tìm được chúng đứa trẻ ấy phải mãi đi tìm, tìm trong rừng sâu của cuộc đời với trái tim dũng cảm... Truyền thuyết vẫn tiếp tục đến ngày hôm nay, và truyền thuyết mãi là truyền thuyết vì mỗi đứa trẻ sinh ra lớn lên mãi đi tìm công danh và sự nghiệp nên chúng lãng quên con đường tìm đến với ngọn cỏ bốn lá mà thượng đế trao cho. Đến khi chúng vấp ngã, chúng mới nhớ đến khúc đồng dao của ngày xưa. Chúng thẫn thờ và than thở:

“Where is my the four-leaf clover?”

Nhưng đứa trẻ đâu biết thượng đế trên cao đang mỉm cười:

Khi đứa trẻ đau vì vấp ngã, đó là tình yêu

Khi đứa trẻ tin rằng mình không cô độc khi vấp ngã, đó là niềm tin

Khi đứa trẻ nhìn thấy những đứa trẻ khác còn đau khổ hơn mình, đó là sự may mắn

Và khi đứa trẻ nghĩ rằng mình phải đứng dậy là đi tiếp, đó là niềm hi vọng...

Chữ "người" trong thế giới ảo!

,

:smile: "Cái thật" của một cộng đồng "ảo" là cái thật mà ở đó nhắc nhở với xã hội rằng hãy là những con người nhân ái nhất, vị tha nhất...

Ngày hôm qua là một ngày đặc biệt. Thế giới mạng sục sôi với những lời rỉ tai, những tin nhắn, những chào gọi... về một đoạn video clip xuất hiện trên mạng từ chiều hôm trước. Nó xuất hiện trên một blog với đoạn phim "phòng the" rất "nóng".

Nhân vật tham gia đoạn phim này có vẻ giống như một diễn viên trong một loạt phim truyền hình hấp dẫn tuổi teen. Sự kiện được đẩy lên đỉnh điểm của kịch tính khi nó xuất hiện trên một tờ báo in và một vài địa chỉ báo mạng: cô diễn viên này đóng phim sex! Ngay lập tức, phương tiện nhật ký cá nhân mang tên blog đã thành một lò lửa thật sự. Khi mà không gì hơn, nó chính là nơi chuyển tải hình ảnh và thông điệp mang tính kết nối với một tốc độ khủng khiếp của cả đám đông trên vạn nẻo đường truyền.

Và ngày hôm qua đã trôi qua trong kịch tính bất ngờ.

Buổi sáng, mọi người sửng sốt vì báo đăng (cả báo in và báo mạng). Mọi đường link gần như nghẽn mạch truy cập. Sự việc tưởng chừng như lặp lại câu chuyện vài ba năm trước về đoạn phim "nóng" của một diễn viên điện ảnh nào đó đã tung lên một trang web. Nhưng lần này, bên cạnh những lời xầm xì mời gọi thú tính đã xuất hiện một dòng chảy khác.

Tác giả của "tiếng nói khác" ấy là những blogger bình thường trong xã hội. Họ là những người làm báo, sinh viên, cán bộ công nhân viên chức, du học sinh... từ mọi miền đất nước, từ nước ngoài... bất ngờ gặp nhau trong một thái độ khác: kêu gọi dừng "cuộc chơi" có thể giết chết một số phận con người. Bởi từ một câu chuyện riêng tư không thể biến thành một "thú vui" giải trí cho cộng đồng.

Như một tia lửa, từ giữa cộng đồng mạng, những lời kêu gọi của các blogger tích cực đã bùng lên. Họ đề nghị báo chí hãy thận trọng trước sức mạnh thông tin có thể giết chết một cô gái 19 tuổi, rằng hãy vì một con người trẻ tuổi hơn là vì một động cơ câu khách (có thể có) từ những thông tin mang tính xìcăngđan này, rằng hãy biết thứ tha cho một lỗi lầm nào đó của những bạn "trẻ người non dạ”... Những bài viết (entry) trên blog truyền đi.

Hàng chục rồi hàng trăm những lời góp ý (comment) xuất hiện. Những người trẻ tuổi bận rộn không thể viết thành entry thì cũng vội vã đặt một blast (câu treo trên đầu blog) với những dòng tha thiết: "Cộng đồng blogger hãy chung tay giúp (tên cô gái) vượt qua khó khăn này!", "Con người, ai không có lúc sai lầm! Hi vọng mọi người có thái độ từ bi và rộng mở"...

Những làn sóng âm thầm đó được truyền đi mạnh mẽ và diễn tiến đáng kinh ngạc của nó là một số tờ báo mạng đã phải tháo bài xuống. Một sự kiện mà ngoài mọi lý do, có một nhân tố mới: cộng đồng blogger tích cực đã kịp thời có những tác động - trong một sự kiện mà những thông điệp từ cơ quan quản lý chưa kịp xử lý một tình huống đã diễn ra.

Ở đây, chúng ta không tham gia luận bàn về đoạn phim và nội dung cũng như những hệ lụy từ nó. Mọi cá nhân đến độ tuổi trưởng thành sẽ tự chịu trách nhiệm cả pháp lý và lương tâm, danh dự... trước những hành động của chính mình. Điều cần ghi nhận lớn nhất trong chuyện này là sự phát triển mang tính nhân văn của thế giới số tưởng như lạnh lùng khắc nghiệt.

"Cái thật" của một cộng đồng "ảo" là cái thật mà ở đó nhắc nhở với xã hội rằng hãy là những con người nhân ái nhất, vị tha nhất... Cho dù bạn đang hành xử ở một thế giới không ai biết bạn nhưng bạn có thể gây tổn thương hoặc nguy hiểm cho ai đó quanh mình...

Trong một thách thức mới của những công cụ ảo, người ta vẫn thấy chữ "người" ngời đẹp...

(TT)

Một tấm gương nghị lực sống thật phi thường

, ,





TÔI VẪN BƯỚC TỚI...
Tôi sinh ra trong gia đình khá giả ở Sài Gòn. Đứa con gái đầu lòng, không phải là sự mong đợi của cha mẹ tôi vì chưa có người nối dõi tông đường. Tiếp theo, trận sốt bại liệt làm chân tôi khập khiễng.

Cha mẹ cho đó là quả báo luân hồi, mặc cảm với mọi người nên đưa tôi về Đà Lạt sống với bà ngoại. Từ bé tôi đã thiếu một mái nhà đúng nghĩa, thiếu bàn tay chăm sóc vuốt ve của mẹ.

Những chuỗi ngày ấm áp bên ngoại không bao giờ xóa nhòa trong tâm khảm của tôi. Nhưng những tháng ngày đó cũng ngắn. Tôi lên mười ba tuổi thì ngoại qua đời. Bao dông bão bất ngờ ập xuống mái đầu xanh mà lẽ ra ở độ tuổi ấy tôi phải được tiếp tục cùng bạn bè cắp sách đến trường, được sống trong vòng tay thân thương của gia đình.

Về lại với ba mẹ ở Sài Gòn, tôi như đứa trẻ sống bên lề xã hội, nép mình khao khát nhìn các em tận hưởng hạnh phúc. Trong ngôi nhà thân yêu của mình, tôi dường như bị tách dần ra thế giới riêng biệt. Bốn đứa em tôi như những cô chiêu cậu ấm. Còn tôi không được đi học, không được lên nhà trên. Bất chợt ai đó nhìn thấy tôi và hỏi thì mẹ bảo rằng đó là đứa ở. Chính vì thế các em càng xa lánh, không coi tôi là chị. Mỗi khi tôi năn nỉ xin đi học thì bị một trận mắng nhiếc xối xả. Mẹ bảo: “Đồ què mà đi học làm gì”. Và Què là tên gọi ở nhà của tôi.

Mãi khi có người bà con thuyết phục thì tôi mới được đến trường.Để dành những đồng tiền ít ỏi của ba cho ăn sáng, tôi mua tập bút.Phát hiện điều này, ba “cắt” luôn không cho tiền. Tôi phải nhặt những mảnh giấy viết dở dang của các em kết lại thành tập... Rồi ba tôi đột ngột lâm bệnh qua đời vì làm ăn thua lỗ. Gánh nặng gia đình lại đè trên đôi vai nhỏ bé của tôi. Mẹ cho rằng sự tồn tại của tôi là mầm mống gây hết tai họa này đến tai họa khác.

Tôi trở thành “con ở đợ” chính thức thay cho người giúp việc. Mỗi tối phải thức thêu khăn tay, bán kiếm tiền đưa cho mẹ. Nhiều hôm vào lớp tôi ngủ gà ngủ gật. Qua bao nghiệt ngã, con Què được tốt nghiệp cấp III. Vui sướng tột cùng, khoe với mẹ. Cái bĩu môi khiến tôi đau xé lòng...

Ước mơ của tôi là trở thành họa sĩ để vẽ cho đời những bức tranh tuyệt mỹ. Nhưng giờ đây gia đình đang sa sút. Tôi lén mẹ đi thi vào đợt tuyển sinh mỗi năm. Mãi lần thứ ba, tôi mới trúng tuyển vào Trường đại học Mỹ thuật hệ chính qui, bởi không được luyện thi hay học hỏi kinh nghiệm vẽ. Tôi muốn hét to cho toàn thế giới biết rằng con Què đã đậu đại học.

Nhưng niềm vui vụt tắt ngay vì mẹ kiên quyết không cho học. Vật lộn với nỗi đau thân xác lẫn nỗi đau tinh thần, tôi muốn chết đi vì sự tồn tại trên cõi đời này là thừa. Không gì quật nổi ý chí, tôi muốn chứng minh là què về thể xác nhưng không què tâm hồn và học vấn. Tôi cam kết làm tất cả việc nhà, sẽ kiếm tiền phụ mẹ.

Với vốn kiến thức tiếng Pháp học ở trường dòng Đà Lạt, tôi tìm được nơi dạy kèm. Năm 1 trôi qua nặng nề. Năm 2 tôi được thầy giúp cho chép tranh và làm phiên dịch thời vụ cho cô giáo người Pháp. Được bao nhiêu tiền, tôi đưa hết cho mẹ nên cũng đỡ bị chì chiết. Sự thương yêu, đùm bọc của thầy cô như ngọn lửa hồng xua tan băng giá, khơi dậy trong tôi hi vọng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống mai sau.

Tôi bớt mặc cảm, tăng thêm nghị lực để hòa nhập cộng đồng. Cuối năm 4 mẹ tôi lâm trọng bệnh. Mình tôi túc trực trong bệnh viện mấy tháng. Trước lúc lâm chung mẹ vẫn không thay đổi định kiến, không xem tôi là con của bà. Song tôi vẫn tự hào là được báo hiếu phần nào công nuôi dưỡng: không một lời oán trách bởi dù sao mẹ là người tạo cho tôi nên vóc nên hình.

Tốt nghiệp đại học, tìm được việc làm đối với người khiếm khuyết như tôi không phải dễ.Ngày đi làm, ba buổi tối đi dạy kèm, đêm miệt mài chép tranh.Dành hai buổi cuối tuần tôi dạy vẽ cho các em khuyết tật của một trường ngoại thành. Bởi có bệnh tật mới thấy sức khỏe là quí nhất, có tật nguyền mới thông cảm và chia sẻ sự thiệt thòi của các em.

Sau biến cố gia đình, các em tôi mới thấy bơ vơ, hụt hẫng nhưng vẫn tiêu xài hoang phí. Tiền bạc, những món đồ đắt giá lẫn rẻ tiền lần lượt... ra đi. Tôi trở thành chiếc phao. Vừa đi làm kiếm tiền vừa làm tất cả việc nhà. Thế mà các em tôi không hề biết ơn hay cảm kích. Bởi cần hơi ấm người thân nên tôi cố cắn răng chịu đựng, hòng tạo cho các em cơ hội suy nghĩ lại. Nhưng các em cho rằng đó là bổn phận của tôi...

Cuộc sống sẽ chẳng bao giờ dừng lại, chông gai không là vật cản vĩnh viễn. Mấy mươi năm trôi qua, cái tên Què biến mất tự bao giờ tôi không hay không biết. Giờ đây, tôi đã có công việc với thu nhập ổn định: thiết kế đồ họa.Điều quan trọng là hình ảnh của tôi đã len lỏi vào lòng các em.

Sự độ lượng, lòng vị tha giúp các em nhận ra quan hệ huyết thống ruột rà. Tôi đã thành công trên con đường đời nhờ vào nỗ lực của chính bản thân, đã vượt lên chính mình để tồn tại, hòa nhập cộng đồng, không phải là phế nhân của xã hội.

TRÀNG THI (Q.7, TP.HCM)

Lễ hội Halloween

,





Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo. Ngày lễ này được tổ chức ở các nước phương Tây, chủ yếu ở Hoa Kỳ, Canada, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Ireland, Puerto Rico và bắt đầu trở nên phổ biến tại Úc và New Zealand. Nó được người Celt ở Anh, Pháp, Ireland tổ chức để tạ ơn sau mùa thu hoạch. Người Ireland, Scotland, Wales cùng những người nhập cư khác đã mang phiên bản của lễ hội này tới vùng Bắc Mỹ thế kỷ 19.

Biểu tượng của ngày lễ Halloween là những trái bí đỏ được khoét theo những khuôn mặt tưởng tượng.

Nguồn gốc lễ hội Halloween

Từ Halloween xuất phát từ Đêm các Thánh - một lễ kỷ niệm của Thiên chúa giáo diễn ra vào đêm trước Ngày lễ các Thánh. Tuy nhiên, lễ hội này lại có nguồn gốc tôn giáo cổ xưa, cho đến nay cũng vẫn là ngày lễ thiêng liêng của người Wicca - một tôn giáo cổ mà tín đồ của nó chỉ làm điều thiện.

Giống như rất nhiều ngày lễ có cùng nguồn gốc từ tôn giáo khác, Nhà thờ đã tiếp cận điều này theo kiểu: "Nếu con không thể đánh thắng được nó, thì hãy kết thân với nó". Điều này rất giống với Mardi Gras ở chỗ người ta có thể quan sát từ rất nhiều nơi trên trái đất, đặc biệt là ở Rio de Janeiro và New Orleans. Những người tham gia một cách phóng túng cả về thể chất và tinh thần, thậm chí chẳng hiểu được tại sao họ lại tổ chức kỷ niệm, lý do là họ không nhận thấy rằng Mardi Gras là sự tôn kính tuần chay sắp đến, khi đó các con chiên ngoan đạo sẽ từ bỏ những thỏa mãn trần tục như biểu hiện của sự hy sinh cho 40 ngày dẫn tới lễ kỷ niệm Bữa tiệc cuối cùng của chúa Jesus.

Theo truyền thống, lễ tạ mùa vào cuối hạ của những người Celt cổ đại được gọi là Samhain, cũng diễn ra vào ngày 1/11 hằng năm. Người ta tin rằng trong ngày đó, toàn bộ thế giới các vị thần có thể tới thăm loài người. Và đó cũng là thời gian linh hồn của người chết sẽ về thăm nhà, để lại những lời nhắn nhủ trong giấc mơ. Nhiều thày bói còn cảm thấy đó là thời gian tốt nhất để dự đoán về những sự kiện trong tương lai.

Các tu sĩ Druid thừa nhận lễ hội này có quan hệ chặt chẽ với vụ mùa, trăng tròn và những thay đổi về thiên văn. Rồi sau khi xâm chiếm nước Anh, người La Mã đã kết hợp phong tục của người Celt với lễ tạ mùa của chính họ có tên là Cerelia diễn ra vào 4/10.

Kết quả, có một số truyền thống bị thay đổi, một số khác thì được duy trì, điều này cũng giống như niềm tin đối với những hồn ma và phù thủy. Người chỉ lối tâm linh cho biết, phong tục để thức ăn cho người chết xuất phát từ cảm nghĩ của người cổ xưa cho rằng, những hồn ma có thể bị đói sau một năm thiếu thốn. Khi người sống đem thức ăn cho những linh hồn ấy, họ sẽ để cho mọi người được yên ổn. Cũng từ đó, "trick or treat" ra đời. (Câu nói của trẻ em trong ngày lễ Halloween khi đi các nhà xin bánh kẹo và dọa sẽ phá phách nếu không cho).

Halloween là thời điểm có thể liên lạc với người chết dễ nhất do khi đó bức màn ngăn cách được coi là ở độ mỏng nhất. Nhưng vẫn có những người muốn được dẫn lối cho họ trong ngày lễ này.

(Theo sách Những điều bí ẩn của thế giới)

Halloween online

Ngày cuối cùng của tháng 10 hằng năm trở nên đặc biệt đối với những ai yêu thích... ma. Ở các nước phương Tây, sẽ có nhiều hoạt động vừa hấp dẫn vừa rùng rợn diễn ra vào đêm Halloween - Lễ hội ma. Thử tận hưởng một đêm Halloween online bằng việc dạo quanh các website về Lễ hội ma.


Đầu tiên, hãy ghé địa chỉ www.benjerry.com/halloween/. Giao diện flash của website này rất đáng yêu. Tại đây bạn có thể chơi game, gửi e-cards, tham khảo công thức nấu ăn cho buổi tiệc hoặc download screensaver, wallpaper, calendar với hình mụ phù thủy rụng răng cưỡi chổi, bộ xương..., thổi chút không khí Halloween vào PC.

Nếu bạn nhận trang hoàng cho buổi tiệc đêm Halloween, hãy thử ghé thăm hai địa chỉ rất thú vị: www.halloween-clipart.com/ với ngập tràn hình ảnh, clipart, boders, background để bạn chọn trang trí cho website, báo chí hoặc tiệc tùng. Website www.halloweenfonts.com thì cung cấp cho các bạn rất nhiều font chữ "ghê rợn" sặc mùi Halloween. Các font chữ được để ở định dạng file nén .RAR nên sau khi download về, bạn giải nén và cài đặt vào máy để sử dụng.

Không ngoa khi nói rằng trang www.enchantedlearning.com/crafts/halloween/ là một quyển cẩm nang đầy đủ nhất về cách trang trí một buổi tiệc Halloween với các hình vẽ, cắt dán và mô hình. Bạn có thể học cách làm những bộ xương, đầu lâu, hình nộm phù thủy... qua những hướng dẫn rất đơn giản, dễ hiểu, dễ ứng dụng.

Đúng với tên tuổi của mình, tổ chức UNICEF tặng các em nhỏ cả một website về Halloween tại địa chỉ www.halloweenkids.com/. Ngay tại trang đầu tiên, các bé sẽ được gặp con ma dễ thương Casper và gửi tặng ba mẹ hoặc bạn bè e-cards hình Casper, tô màu các nhân vật hoạt hình. Nếu biết chút ít tiếng Anh, bé cũng có thể tìm hiểu các phong tục chào đón Halloween trên thế giới, nguyên tắc an toàn khi tham gia một buổi tiệc và một số gợi ý để trang hoàng cho bữa tiệc.

Nhí nhảnh từ cách trang trí website cho đến các chủ đề, link liên kết www.dltk-kids.com/crafts/halloween/ là một thế giới Halloween dành riêng cho các em. Bé có thể tô màu, tham khảo mẫu trang phục hóa trang, gửi e-cards và thậm chí là tập một số bài hát mừng Lễ hội ma. Điều đặc biệt thú vị của website này là bé có thể chọn những nhân vật hoạt hình mình thích và click chọn link liên kết để xem trang Halloween của riêng nhân vật đó. Website có hầu hết các nhân vật hoạt hình các em thích như gấu Pooh, mèo Kitty, Ninja Rùa, chú chó Scooby Doo...

Nếu bạn lười nhập địa chỉ từng website, bạn có thể vào thẳng kho tàng link Halloween tại yahooligans.yahoo.com/Around_the_World/Holidays/Halloween/ và chọn mở những website được giới thiệu và liệt kê rất rõ ràng.

Theo phong tục, vào đêm Halloween, nếu bạn mặc trái quần áo, đi giật lùi cho đến lúc nửa đêm sẽ gặp được phù thủy. Vậy thử lật ngược chiếc máy tính và nhập văn bản theo chiều ngược lại đến khi đồng hồ điểm 12 tiếng xem bạn có gặp được mụ già mũi khoằm cưỡi trên cây chổi bay vèo vèo không nhé !

(Cánh Cam)

LƯU Ý: AI YẾU TIM, SỢ PHIM KINH DỊ THÌ ĐỪNG NHẤP VÀO READ MORE XEM TIẾP NHA...KO KHÉO TỐI NGỦ KO ĐƯỢC :D



Read more...

Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31