Skip navigation.

Tình thương và trách nhiệm

Nghĩ đơn giản cho đời thanh thản

Posts tagged with "Sưu tầm"

Tiếng khóc và tiếng hát

, ,

Tối nay, tình cờ nghe lại bài hát "Đứa bé" mà tôi chạnh lòng. Rồi suy nghĩ mình nên post bài hát này lên, nhưng làm sao để minh hoạ hết những gì mà lời bài hát nói. Tôi lại tiếp tục tìm những hình ảnh "đứa bé đang khóc" và rồi "nhặt" được bài "Tiếng khóc và tiếng hát" trên web www.tuoitre.com.vn. Đọc xong tôi cảm nhận được những gì mà tác giả viết, cùng lúc nghe lời bài hát "Đứa bé" mà trong tôi dâng trào cảm xúc...(ko tiện nói ra)...
Mời mọi ng cùng "Lắng nghe - nhìn - nếm - và cảm nhận" nha :frown: :love: tuyệt vời lắm đấy...



Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Đẩy lùi lại, trong đâu đó vẫn có tiếng nấc nghẹn, vẫn còn thấy đôi mắt ràn rụa, gương mặt buồn héo úa... Tuổi thơ - anh thường bị ám ảnh với những tiếng khóc ấu thơ.

Những đứa bé sợ đến trường, khóc trong sương mù sớm, tiếng khóc nấc to, hờn dỗi. Những đứa trẻ
phận tôi tớ khóc bù lu khi bị ăn đòn và khóc thầm cả trong giấc mơ. Những đứa trẻ lạc loài, bơ vơ đầu đường góc chợ nhiều khi không còn biết khóc, lại nhiều khi ráng khóc để được bố thí...
Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Anh nhớ hoài hình ảnh những đứa trẻ đứng bất động nơi những ngã tư đường giữa trời trưa nắng. Đứa lớn ẵm đứa bé, đứa bé ẵm đứa bé hơn, còn đứa bé nhất thì nằm co quắp bên vệ đường. Tất cả đều mình trần, đầu trần. Tất cả đều đỏ lựng lên rồi chuyển dần tím tái dưới nắng chang chang. Chúng bất động. Đứa bé nằm bên vệ đường dường như đã tắt thở. Nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng khóc. Tiếng khóc thầm vang lên ở đâu đây.

Chẳng thà là đứa bé đó khóc to lên. Chẳng thà anh biết chắc chúng có cha mẹ hoặc một người "chăn dắt" đang quanh quẩn đâu đây. Nhưng, nhìn quanh không thấy bóng dáng một người lớn nào. Có lẽ họ từ lâu đã là những bóng ma. Anh không biết làm gì hơn là cho chúng một ít tiền và đưa chiếc mũ của mình với lời đề nghị che nắng cho đứa bé nhất.

Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Con anh có thể đang khóc ở trường mẫu giáo. Sau khi đi cầu xong, nó gọi vọng ra kêu cô vào vệ sinh giúp, nhưng cô đang bận gì đó mà không nghe. Nó gào to và bật khóc. Cuối cùng, nó đành rời khỏi bồn cầu, tự mặc quần vào mà chưa vệ sinh. Nó biết khi cô phát hiện mùi thối, nó sẽ bị ăn đòn. Nhưng nó không thể làm gì hơn là chờ đợi trận đòn đó. Lúc đó, có lẽ nó đang thầm kêu ba mẹ và đang thầm khóc. Con anh, nó đã khóc và thầm khóc nhiều lần trong một ngày. Anh có nghe thấy không?!...

Còn biết bao tiếng khóc khác nữa, ở những nơi khác nữa. Tiếng khóc ai oán trên đường kẹt xe. Tiếng khóc vỡ òa vì oan ức. Tiếng khóc đau đớn vì bị đánh đập... Khi anh không nghe tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Chợt dưng, anh nhớ đến truyện ngắn Tiếng hát & tiếng khóc của nhà văn Trang Thế Hy. Đây là câu chuyện về thế giới những người nghèo. Trong truyện có một cô gái câm khi buồn thì khóc khi vui thì hát. Nhưng khóc hay hát thì cô cũng chỉ "ớ ớ" mà thôi.

Làm sao để có thể lắng nghe được tiếng khóc và tiếng hát của cô gái câm? Làm sao để có thể lắng nghe được những tiếng khóc thầm? Và làm sao để không còn tiếng khóc mà chỉ nghe tiếng hát, dù chỉ là hát thầm?...

Khi anh rời xa tiếng khóc, không có nghĩa là tiếng khóc đã lặng im. Chợt dưng anh thấy mình đang thầm khóc (!)...

TRẦN NHÃ THỤY

Read more...

Giang hồ blog >"<!!!

,

Công nghệ thông tin làm thay đổi thế giới, thay đổi cả phương thức ứng xử của con người, khoác lên hệ thống kinh tế, chính trị, xã hội một bộ xiêm y tươi mới. Tiếp cận với một sản phẩm của công nghệ thông tin, đang trở nên nhạy cảm - blog, An Bình Minh đã vẽ một bức tranh sống động trong cộng đồng trẻ ở một doanh nghiệp nhỏ. Với sự phát hiện tinh tế, có tác động đa chiều, Giang hồ blog tuy nhỏ, nhưng đã nói với chúng ta nhiều điều thú vị.

Nhà văn Nguyễn Tường


Tan sở. Khác với mọi ngày, Dũng vừa dắt xe ra cổng đã thấy vợ đứng chờ. Mọi khi đâu có vậy. Dũng nổ máy mà Vinh vẫn rề rà, cười đùa với người này, người kia chán rồi mới chịu ra. Cái đặt người ngồi lên sau xe hôm nay cũng khác, nặng như bao gạo.

Quãng đường gần ba cây số về nhà, Dũng và Vinh, không ai nói với ai lời nào. Biết rồi. Chiến tranh sắp nổ ra đây. Mà nguyên nhân Dũng cũng không lạ. Tất cả chỉ tại blog.

Nhờ làm cùng cơ quan, Dũng và Vinh sớm tối đi về có nhau. Họ là hình mẫu một đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc vì tâm đầu ý hợp, may mắn nhờ cuộc sống sớm ổn định… Đến sau bữa cơm nhạt nhẽo thì cuộc giao tranh bắt đầu. Như thường lệ, Vinh nắm quyền khai hỏa.



- Lánh xa mấy cái trò bốc biếc đi. Đừng có thấy chó sủa, người cũng sủa - Rõ ràng là vũ khí hạng nặng đã được sử dụng ngay từ phút đầu tiên.

- Cô có dám nói câu này ở công ty không? - Dũng không nhân nhượng. Cũng ngay phút đầu tiên chiến tuyến “ta địch”: cô và tôi được xác lập

- Sợ gì. Nhưng mà để yên cho người ta làm ăn.

- Ai làm gì?

- Này! Anh đừng giả ngây, giả ngô. Cái bọn viết blog đang làm loạn cơ quan đấy.

Thế này thì quá lắm. Tưởng cùng màu cờ sắc áo. Ai ngờ ăn phải bả mấy cha lãnh đạo.

- Ai làm loạn cơ quan? - Dũng trợn trừng.

- Anh tự hỏi lấy - Vinh hạ giọng.

- Đến cô mà cũng vậy. Đúng là gà què ăn quẩn cối xay - Dũng chua chát, chẹp miệng, than. Im lặng bỗng bao trùm. Căn phòng trống rỗng như không có sự sống.

Read more...

Một câu chuyện có thật, câu chuyện bát mì

, ,

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.



Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.

Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.
- Ngon quá - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Read more...

Ngả rẽ...

,


TTO - Tôi không thể tin rằng mấy năm trời yêu nhau mà anh thay đổi nhanh như thế. Có những lúc nằm trong chăn ấm mà lòng tôi vẫn thấy lạnh giá vô cùng. Tôi không muốn đánh mất người mình yêu nhưng cũng không muốn người con gái ấy phải buồn...

Tôi và anh yêu nhau 3 năm, tình cảm ấy ngày càng sâu đậm. Rồi anh và tôi cùng vào đại học, nhưng chúng tôi lại quá xa nhau. Anh đến một miền đất xa xôi, còn tôi về một thành phố lạ. Thế là những nỗi nhớ, niềm thương đều gửi gắm qua những dòng tin nhắn.

Có những ngày cuối tuần anh vẫn lặn lội hàng trăm cây số đến thăm tôi. Những lúc ấy tôi thấy mình hạnh phúc biết nhường nào, chỉ mong những khoảnh khắc bên anh cứ dài mãi.

Không lâu sau, sự quan tâm của anh với tôi dường như nhạt dần. Sự nhạy cảm của người con gái đang yêu như tôi có thể nhận ra ngay điều đó. Những chuyến thăm ngày một thưa, những dòng tin khô khốc không còn lãng mạn, yêu thương như xưa nữa. Những câu nói qua điện thoại chỉ là cho có lệ thậm chí hỏi câu nào anh trả lời câu ấy, nó trở nên nhạt nhẽo và gượng gạo. Tôi cũng thầm hỏi, mình đã làm sai chuyện gì để anh giận nhưng không thể trả lời được câu hỏi đó.

Hôm ấy, là ngày sinh nhật của Lan - người bạn gái thân nhất của tôi. Bước vào căn phòng nhỏ của Lan, tôi thích thú trước món quà đóng trong cái hộp rất lớn rồi trầm trồ “chà món quà to quá nhỉ”. Cô em gái Lan nhanh nhảu “người yêu chị ấy tặng mà”. Thì ra Lan cũng đã có người yêu rồi mà nó cứ giấu mình.

Tôi tò mò giở tấm bưu thiếp ra đọc một dòng chữ làm tôi thật sự ngỡ ngàng, tôi không muốn tin rằng đó là sự thật “ Chúc sinh nhật vui vẻ, anh yêu em” rồi sau đó là cái tên quá quen thuộc “V.T.T”. Tôi định thần lại, có khi đó chỉ là sự trùng hợp, sao anh ấy có thể yêu Lan được chứ. Nhưng tôi vẫn thấy nghi ngờ và lo lắng, muốn hỏi Lan cho rõ nhưng sợ cô ấy mất vui.

Đêm hôm đó tôi trằn trọc không sao ngủ được, cái cảm giác mình bị phản bội, vừa mất đi một thứ gì quan trọng lắm cứ lấn át . Nhấc máy gọi cho anh, vẫn những câu nói không có “cảm xúc” có khi còn không thật thà của anh làm tôi thấy rất bực mình.

Mãi rồi anh cũng chịu nói ra tất cả, “anh yêu Lan”. Sao anh nói lời ấy dễ dàng đến thế? Anh xin lỗi vu vơ, như thế là chấm dứt, là vứt bỏ tất cả hay sao?. Chẳng lẽ những lời nói thương yêu khi xưa chỉ là giả dối?

Trái tim tôi khi ấy đau quặn thắt như ngàn mũi kim châm, tôi khóc, những mong anh quay trở lại, rằng những lời anh vừa nói chỉ là lời nói đùa. Nhưng tôi đã sai, tôi không thể níu kéo tình cảm đó lại được nữa.

Tôi là đứa con gái ngốc, chỉ biết yêu đến mù quáng mà không biết rằng người yêu mình đã yêu đứa bạn thân nhất. Có khi nào chính tôi đã kéo họ lại với nhau, mỗi lần anh đến thăm, tôi vẫn rủ Lan đến phòng chơi, rồi cho Lan nghe điện thoại mỗi khi anh gọi đến mà tôi bận không nhấc máy. Lan là cô gái nhí nhảnh, xinh đẹp lại rất có duyên, nhưng tại sao Lan lại dối tôi?

Mấy ngày sau, Lan thường tránh mặt tôi nhưng tôi nhất định gặp cô ấy để hỏi rõ. Lan khóc lóc van xin tôi tha thứ, Lan nói cô không thể thiếu anh trong cuộc đời này và bảo tôi đừng trách anh, tất cả là nỗi của cô ấy... Lan nói cô và anh có cảm tình ngay từ cái nhìn đầu tiên dù biết là có lỗi với tôi. Chỉ bằng một ánh mắt của kẻ si tình, ba năm yêu nhau lẽ nào bỗng chốc mất đi dễ dàng vậy sao?

Tôi đang đấu tranh với nỗi đau giằng xé con tim, một nỗi đau có lẽ sẽ theo tôi đi suốt cuộc đời. Tôi không biết phải làm sao, tình yêu mà tôi ấp ủ giờ đã không còn, sao anh lại yêu Lan mà không phải là người con gái khác? Một lúc tôi đã mất đi hai thứ: tình bạn - tình yêu...

Thiên thần ^^!

,



Tôi rất thích mục Nhật ký nhiều người. Ở đó tôi tìm được nhiều điều bổ ích cho cuộc sống...

“Đi ngay, định ăn cắp à…”, tiếng quát rít lên từ quán ăn bên đường, một thằng bé chạy vụt ra, vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại. Vèo…vèo…

Một chiếc dép lê vụt theo sát sau nó, nó ôm mặt lảo đảo, ngã xuống đất, lồm cồm bò dậy chạy tiếp một đoạn, ngồi thụp xuống một góc bên vệ đường, khóc thút thút.

“Này cháu, nhà ở đâu, sao lại vào quán lấy đồ của người ta vậy?” - tôi hỏi. Thằng bé bỏ tay che mặt ra, một bên gò má vừa bị thâm tím, người nó gầy gò trong một bộ quần áo thun cộc tay, cũ mèm. “Cháu không lấy trộm” - nó trả lời tôi, mặt cúi nhìn xuống đất.

Tôi hỏi lại “Thế sao lại bị đuổi đánh?”, “Cháu xin bánh mì thừa cho bà, bà đang đói” vừa nói nó vừa chỉ tay về phía bên kia đường. Nhìn theo tay nó tôi thấy một cụ bà móm mém, khoảng trên 70 tuổi, ngồi dưới bóng mát một ngôi nhà, dựa lưng vào tường rào, tay ôm một bọc gì đó to to, có vẻ mệt mỏi.

“Thì ra bà cháu đi ăn mày” tôi lẩm bẩm, “Này cháu! Cầm ít tiền mua cái gì hai bà cháu ăn” tôi vơ vội một ít tiền lẻ trong ví đưa cho nó, nó nhìn tôi rồi nhón lấy tờ 2000 trong nắm tiền lẻ tôi đưa ”Cháu chỉ lấy 2000 thôi. Cám ơn cô!” rồi nó chạy về phía bà cụ….

...“Cháu chào cô!”, tiếng chào to làm tôi choàng tỉnh, đứt ngang dòng suy nghĩ. Trước mặt tôi là cậu học sinh tiểu học, tay xách cặp, trên má có một vết thâm tím, tôi ngỡ ngàng “Thằng bé hôm qua đây mà!”.

“Cháu cũng đi học à?”, “Dạ!”, “Thế bà đâu?”, “Dạ, bà nào ạ” “À, bà ăn xin hôm qua à? Bà ấy đi đâu rồi ấy. Cháu đi học đây”, thằng bé tung tăng bước đi, tôi ngã ngửa “Thì ra thằng bé không quen bà ấy và nó làm vậy chỉ vì muốn giúp đỡ một bà cụ đang đói”.

Cô chủ quán để ly nước chanh xuống bàn cho tôi, chậc lưỡi “Thằng bé nhà nghèo mà học giỏi! Một buổi đi học, một buổi giúp mẹ đi bán vé số”. “Vậy ạ!” tôi đáp lời cô chủ quán…

Kết thúc chuyến đi công tác ở Huế, trên đường về lòng tôi rộn lên một điều gì khó tả. Giữa cuộc sống xô bồ, đây đó vẫn đầy những cái nhìn vô tình, vô cảm, song, không thiếu những thiên thần...

Có chuyện gì đó làm cho bạn lo lắng hoặc bận tâm?

,

Có chuyện gì đó
làm cho bạn lo lắng hoặc bận tâm?























Hãy than phiền ít hơn và
cho nhiều hơn nữa!

Yêu - từ A đến Z...^^!

,


A - (Absolutely amaze) - Luôn chứng tỏ sự tôn sùng tuyệt đối của bạn với đối phương. Hãy để họ biết điều đó qua những cách cư xử “không giống ai” của bạn. Bạn yêu chính bản thân người ấy, dù họ là ai. Tránh coi những hành động yêu thương của đối phương như điều nghiễm nhiên phải có.

...................

B (Believe) - Tin tưởng vào bản năng của mình. Hãy làm bất cứ điều gì bạn muốn làm cho người ấy, đơn giản chỉ vì bạn thích. Tình cảm là tự nhiên, đến và đi theo sự mách bảo của con tim. Lí trí không có sức mạnh gì trong vấn đề yêu cả.


Read more...

Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31