Hoa Đỗ quyên (tim lai cam xuc moi la ma hay va thi vi)
Saturday, 15. March 2008, 12:58:16
Đôi dép cao gót đã khủng bố đôi chân ngà ngọc của cô ấy rồi. Đúng rồi, đây là cơ hội cho đấng mày râu thể hiện với áo dài.
Nhưng không, tôi không thể chạy đến dù trong tôi có một tấm lòng đầy nghĩa hiệp. Nếu chạy đến, biết đâu sau tấm khăn che là khuôn mặt chất chứa bao suy nghĩ không tốt về tôi. Xem tôi là kẻ ngồi chờ thời... hay tôi đang làm cho một dịch vụ... Bởi bây giờ có nhiều dịch vụ quá. Tôi lại lý sự nữa.
Nhìn đôi mắt như vừa kêu cứu vừa trách móc không galăng hướng về phía tôi. Thôi đành phải bước đến, nhẹ nhàng tôi nói:
- Để tôi giúp em.
Nhìn đôi chân đã có dấu bầm, tôi vội lấy chai dầu phòng thân của tôi xoa nhẹ lên vết bầm. Miệng tôi lẩm nhẩm...
o0o
- Tôi và em đi hết nửa chặng đường rồi sao tôi chưa biết tên em nhỉ?
Miệng hỏi nhưng tay tôi vẫn ân cần dìu cô gái đi hết bậc đá này đến bậc đá khác. Trời ơi! Trong hoàn cảnh này mà gặp ông thầy dạy Hán Nôm thì ông sẽ nhắc nhở nam nữ thọ thọ... mất thôi.
- Em tên là Đỗ Quyên.
- Đỗ Quyên? - tôi thắc mắc.
- Bố mẹ em gặp gỡ và yêu nhau trong một lần chinh phục thác Đỗ Quyên. Nên em có cái tên như vậy - Quyên giải thích.
- Tên em ý nghĩa thật. Nhưng nếu bây giờ ví dụ ta yêu nhau, không lẽ sau này chúng ta đặt tên con là Bậc Đá?
Vừa thẹn vừa đau chân, Quyên xẵng giọng.
- Anh không im lặng được à?
- Tôi vốn thông minh học một ngày thì biết nói. Nhưng 28 năm theo học lớp im lặng, tôi chưa câm lặng được một lần.
- Như vậy anh được gì?
- Được cái mất lòng - tôi trả lời tỉnh bơ.
Quyên ngạc nhiên. Tôi lý sự tiếp:
- Cố nhạc sĩ họ Trịnh có câu "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng... dù để gió cuốn đi". Mà gió cuốn đi thì không phải là mất lòng rồi hay sao?
- Nhưng mất mà được - Quyên bảo.
- Em thông minh thật! - tôi nói lấy lòng.
o0o
Thác nước Đỗ Quyên như tấm lụa trắng bay lơ lửng giữa không gian trùng trùng, điệp điệp của núi rừng. Thác nước đẹp đến nỗi tôi và Quyên mê mẩn, lạc mất nhau. Để rồi nơi bậc đá đầu tiên trở về đỉnh thác, tôi và Quyên không hẹn mà gặp lại.
Giờ đây tôi mới chiêm ngưỡng được dung nhan của cô gái đã đi cùng với mình. Đôi mắt sáng trong như giọt sương mai đọng dưới hàng mi mơn mởn cỏ non. Khuôn mặt Quyên là khuôn mặt người nữ hằng đêm tôi thầm mơ, bây giờ đang ở trước mặt tôi.
Quyên nhìn tôi cười, làm tôi có cảm giác như khoảng cách giữa hai chúng tôi gần hơn. Tôi mạnh dạn cầm lấy tay Quyên đặt lên vai mình và cả hai cùng bước. Tự nhiên trong giây phút này không ai nói với ai câu nào, cứ như "tình yêu cực đại, ngôn ngữ cực tiểu" vậy. Chỉ có bên tai là bản hòa ca tuyệt vời của tiếng chim, tiếng róc rách của thác nước và tiếng xào xạc của lá rừng.
Hòa lẫn giữa tiếng nhạc của rừng, tôi hỏi:
- Xin lỗi, Quyên làm nghề gì nhỉ?
- Em dạy văn ở một trường phổ thông.
- Vậy khung cảnh ở đây rất hợp với "dáng" em rồi?
- Mặc dù em là người dạy văn, nhưng tâm hồn em lại chai lì trước mọi cảnh vật. Nhìn thác Đỗ Quyên đẹp nhưng em không hình dung ra cái gì cả.
- Em cũng nên thả hồn mình vào đó chứ?
- Thả không nổi anh ơi! Bây giờ chuyện cơm áo gạo tiền, vật giá leo thang, lương giáo viên tụi em chạy theo không kịp.
Quyên nói tiếp:
- Em có người bạn dạy cùng trường, chị ấy cũng làm thơ viết văn. Nhưng khi thấy đứa con cưng của mình bảo: "Mẹ ơi xem mây như chú ngựa chưa kìa". Chị ấy đã la mắng con chỉ vì sợ con theo mẹ...
- Nhưng cũng có cái hay - tôi nói.
- Hay gì hả anh? - Quyên hỏi.
- Ăn nói khéo nghe nè. Tôi có mấy đứa bạn học văn giỏi lắm, mỗi lần chúng nó gặp nhau, khen nhau "bầm" cả mặt. À, mà cuộc sống giờ đây ai cũng cần có tấm lòng, mà "nghệ thuật lấy được lòng nhau là nghệ thuật lừa dối". Thì người có chữ, biết lựa lời cũng tốt chứ?
Quyên bước theo tôi chậm rãi không nói thêm điều gì. Có lẽ cô giáo trẻ đã không vừa lòng điều gì trong lời nói đùa của tôi.
Lảng qua chuyện khác, tôi hỏi Quyên.
- Khi nãy đến giờ chúng ta đi qua bao nhiêu bậc đá rồi nhỉ?
Quyên tỉnh bơ trả lời:
- Em không quan tâm, vì đó ngoài chuyên môn và sở thích của em.
Câu hỏi ngơ ngơ ngẩn ngẩn của tôi và câu trả lời của Quyên khiến tôi đã hiểu tại sao người ta ít đầu tư và quan tâm đến những điều mà họ không ưa thích.
Thấy tôi thả hồn đâu đâu. Quyên ấn tay vào vai tôi như một người khiếm thị bị câm ra hiệu người dẫn đường, khiến tôi giật cả mình.
Quyên nhỏ nhẹ:
- Anh làm nghề gì vậy?
- À, tôi cũng làm thầy!
- Anh là thầy dạy võ à? Võ thần quyền phải không? Em thấy anh chữa cái chân em rất hiệu quả. Khi xoa bóp chân em, anh đọc câu thần chú gì vậy?
Một chuỗi câu hỏi dài và nặng nề như tra tấn tôi. Trời ơi! Tôi là thầy dạy võ ư? Câu nói xúc phạm đến thân thể của tôi mất rồi.
Tôi chưa kịp trả lời. Quyên hỏi tiếp:
- Anh đọc câu gì chỉ cho em đi? Học trò bây giờ nghịch lắm. Về trường có đứa nào bị như em, em sẽ thay anh giúp nó.
Thấy Quyên năn nỉ, tôi cũng chạnh lòng. Tôi đọc lại câu thần chú khi xoa dầu cho Quyên:
- Cảm ơn hòn đá vô tình.
Cho tay tôi chạm chân xinh của nàng.
Vừa nghe xong, tay Quyên bỗng rời khỏi vai tôi. Chết rồi Quyên đã giận tôi?
Nhưng không, bậc đá cuối cùng của hành trình chinh phục thác Đỗ Quyên đã nằm sau lưng chúng tôi.
Quyên đứng nhìn tôi, và tôi ở trạng thái như trời trồng.
Bỗng Quyên nói:
- Có phải duyên nhau thì "gặp" lại.
Trời ơi! Quyên nhái thơ Hồ Xuân Hương, mà tôi tưởng thi sĩ họ Hồ hiện về đứng trước tôi, làm tay chân tôi nổi đầy gai ốc.
- Thôi bye nhé - giọng Quyên một lần nữa rót vào tai tôi.
Từ con đường gian khổ, Quyên bỏ tôi "sang tây" ở mất rồi. Từ văn học trung đại, Quyên enter qua văn học hiện đại nhanh quá.
Bóng Quyên đã khuất sau những hàng cây cổ thụ.
o0o
- Có phải duyên nhau thì "gặp" lại.
Trời ạ! Trước tôi là một mùa đông, rồi cả một mùa xuân dài. Với khí hậu của Huế "Mưa cứ kéo dài ra đến mấy ngày" thì làm sao ai dám đặt chân lên Bạch Mã với độ cao 1.850m.
Tôi như muốn chạy theo nói với Quyên rằng:
- Tôi cũng là thầy giáo dạy văn.
Nhưng điều đó có nghĩa gì nếu không có duyên?
o0o
Chinh phục thác Đỗ Quyên dù khó khăn nhưng tôi và mọi người đều đến được. Còn khi Đỗ Quyên hóa con người thì không biết đâu mà lần...
NGÔ CÔNG TẤN
(GĐAT Huế)
p/s: DAY LA LOAI HOA DO QUYEN MA PL DANG LAM DE TAI TOT NGHIEP SAP TOI...MUON BIET THEM CHI TIET VAO DAY DOC NHA CAC BAN http://my.opera.com/phuonglinh18/blog/show.dml/1407934?cid=4120331


















1 2 Next »
Pham.Nguyen # 15. March 2008, 22:42
phuonglinh18 # 16. March 2008, 02:05
Anonymous # 17. March 2008, 02:10
Hix, dài wa' chị ơi.
phuonglinh18 # 17. March 2008, 10:39
Pham.Nguyen # 17. March 2008, 20:37
hoanglinhdl # 18. March 2008, 12:19
phuonglinh18 # 18. March 2008, 16:18
Pham.Nguyen # 18. March 2008, 19:55
Huyen Trang # 19. March 2008, 13:07
Pham.Nguyen # 19. March 2008, 15:57
@Vợ: em ạh... người viết kết lại ở đấy ko phải là ko có ẩn ý đâu... đó cũng có thể là 1 cái kết tốt... thôi, vợ sang yahoo của anh nhé
phuonglinh18 # 20. March 2008, 10:17
"Chinh phục thác Đỗ Quyên dù khó khăn nhưng tôi và mọi người đều đến được. Còn khi Đỗ Quyên hóa con người thì không biết đâu mà lần"... cau cuoi cung neu len suy nghi cua ng viet ne
PN: nho giu vo cho tot...co duoc da kho nhung giu duoc cang khoc hon:D
hoanglinhdl # 20. March 2008, 11:46
~~~> càng khó hơn chứ
Huyen Trang # 20. March 2008, 15:50
Pham.Nguyen # 20. March 2008, 16:09
Huyen Trang # 20. March 2008, 18:45
Pham.Nguyen # 20. March 2008, 20:21
phuonglinh18 # 21. March 2008, 08:47
hoanglinhdl # 21. March 2008, 09:35
phuonglinh18 # 21. March 2008, 09:40
hoanglinhdl # 21. March 2008, 09:41
hoanglinhdl # 21. March 2008, 09:42
hoanglinhdl # 21. March 2008, 09:43
Pham.Nguyen # 21. March 2008, 15:10
phuonglinh18 # 22. March 2008, 08:18
PN: sao dao nay em de khoc de bi bat nat vay ...
hoanglinhdl # 22. March 2008, 08:20
hoanglinhdl # 22. March 2008, 08:24
Huyen Trang # 22. March 2008, 11:19
Pham.Nguyen # 22. March 2008, 14:58
Huyen Trang # 22. March 2008, 20:38
phuonglinh18 # 23. March 2008, 03:16
Pham.Nguyen # 23. March 2008, 08:14
phuonglinh18 # 23. March 2008, 16:23
baby_monkey # 2. April 2008, 05:39
phuonglinh18 # 2. April 2008, 11:16
Pham.Nguyen # 2. April 2008, 19:08
baby_monkey # 3. April 2008, 09:31
phuonglinh18 # 3. April 2008, 11:28
hoanglinhdl # 3. April 2008, 11:58
Pham.Nguyen # 3. April 2008, 20:06
phuonglinh18 # 5. April 2008, 04:34
hoanglinhdl # 5. April 2008, 08:16
Pham.Nguyen # 6. April 2008, 04:52
phuonglinh18 # 7. April 2008, 08:26
hoanglinhdl # 7. April 2008, 09:31
P/S : khi nào thiếu thì wa chỗ HL lấy nha
baby_monkey # 14. April 2008, 09:08
phuonglinh18 # 14. April 2008, 17:49
hoanglinhdl # 18. April 2008, 06:38
phuonglinh18 # 19. April 2008, 06:32
hoanglinhdl # 19. April 2008, 07:47
phuonglinh18 # 21. April 2008, 10:02