Skip navigation.

Tuổi Thần Tiên

Cún Lê Hiếu

Bà.....rặn đi :D

"Bà....rặn đi!!!" - Cò tồ tẹt đã nói với bà thế khi bạn ý ngồi bô và chưa ị được. Bạn í nhăn nhó kêu đau đít và nhí nhéo gọi bà "bà ơi, táo táo, bà rặn hộ Cò đi" :faint: :lol:
Bạn Cò đã nói được rất nhiều, hát hò, đọc thơ suốt ngày và biết nhận xét, biết "nịnh" đúng lúc đúng chỗ.
Thấy ông mặc áo khoác mới, Cò khen "Ông diện thế!"
Thấy mẹ mặc quần áo, quàng khăn chuẩn bị đi làm, Cò bảo "Mẹ ra dáng thế, mẹ khéo léo thế"
Cò nghịch hư, bị ông mắng, Cò cãi lại "Ông ghê gớm thế!"
Bà dặn Cò phải ngoan, và hỏi Cò ngoan thì phải như thế nào, Cò trả lời leo lẻo "Ngoan phải chăm ăn cháo, chăm uống sữa, nghe lời ông bà bố mẹ " :D ( chỉ giỏi lý thuyết mà thực hành thì ngược lại)
Mẹ hỏi CÒ yêu ai nhất trên đời, câu trả lời sẽ là " Yêu mẹ nhất trên đời, yêu bà nhất trên đời, yêu ông nhất trên đời, yêu......cửa sổ nhất trên đời" ( chẳng hiểu sao lại có cái "cửa sổ" trong một ...danh sách nhất trên đời) :D :love: :heart: flirt

Cò tròn 2 tuổi rồi

,

Lâu lắm mẹ mới vào blog, bụi phủ kín rồi. Hôm nay Cò tròn 2 tuồi. Mẹ sang công ty mới cũng bận, tối về thì cũng bận nốt, thế là chẳng update blog cho Cò được. Cò dạo này đã người lớn hơn rất nhiều. Nói được đủ điều, hát hò, đọc thơ,.. cái gì cũng biết. Cân nặng có vẻ nhích hơn nhưng cân nặng thì lại ổn định một cách không cần thiết :frown:. Tối nay mẹ cố gắng về sớm và mua bánh kẹo để mời bạn bè trong khu tập thể sang chúc mừng sinh nhật Cò. Hôm trước sinh nhật bạn Hà Phương (20/10) mấy chị lớn trong khu sang gõ cửa để...mời Cò đi dự sinh nhật, có cả giấy mời viết tay hẳn hoi "Mời bạn Hiếu đến dự sinh nhật của tôi" P:
Con của mẹ thế là đã tròn 2 tuổi, bước sang tuổi thứ 3. Con lớn khôn lên nhiều là nhờ có sự chăm sóc, thương yêu của ông bà. Phải biết ơn ông bà nhiều con nhé. Hôm trước con đứng trước bàn thờ và ạ cụ, với cái giọng nói ngọng nghịu rất đáng yêu, con xin rằng " ạ cụ ạ, cụ cho cháu mạnh khỏe, hay ăn chóng lớn và...thành đạt" :D Cả nhà đều mong như vậy đấy. Happy birthday to my Angel, I love you so much!

Ảnh sẽ up sau nhé

Một ngày trước sinh nhật tuổi 30

Hôm nay, mẹ đã thực hiện một quyết định quan trọng - đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời. Sau khi báo cáo các sếp xong thì tự nhiên chán chán và chẳng muốn làm tiếp việc gì nữa awww
Hy vọng mọi chuyện sẽ suôn sẻ, tốt đẹp :rolleyes:

Anh Chí

,

Tháng này Cò thay đổi rất nhiều. Có nhiều cái rất đáng ghét nhưng bù lại cũng có điểm đáng yêu.
Cái ghét nhất là Cò dạo này rất hư, hay ăn vạ lại còn đánh người. Bà kể nhiều lần cho Cò ra sân chơi mà phát ngượng. Đang chơi ngoan tự nhiên Cò túm tóc một em bé, lần khác lại cấu má. Nếu giữ tay Cò lại thì con liền lấy chân đá em. Có bác vừa khen "Thằng bé này ngoan nhỉ, lành nhỉ" thì ông con chứng minh luôn "ngoan, lành" bằng cách tát bộp vào mặt bác. Hư quá là hư, láo quá là láo! :irked: :bomb:
Ở nhà Cò cũng chẳng tha ai. Mẹ bị túm tóc,cấu sứt mặt không ít lần. Bà thì còn bị Cò ném cả quyển sách nặng vào mặt, tím bầm một bên má trông cứ như bị...đấm. Cả nhà không chiều Cò chút nào, không phải "muốn cái gì là được cái đấy" vậy mà không hiểu sao dạo này Cò hư thế :confused: :bomb:
Cò ăn vạ thì rất....đúng kiểu. Đầu tiên là "Đòi đòi", không được thì bắt đầu gào toáng lên, gào một lúc thì nước mắt tuôn rơi lã chã. Khóc không ăn thua gì thì tiếp theo sẽ lăn ra đất ăn vạ. Lăn cũng rất...bài bản nhé. Đầu tiên là hạ mông xuống, chống tay ra sau rồi ngả thật từ từ.... từ từ về phía sau đến khi đầu chạm nhẹ xuống đất ( cái này chắc rút kinh nghiệm rồi, hạ mạnh thì bươu đầu mà). Mẹ thấy Cò ăn vạ thì đi ra chỗ khác, không thèm nhìn ngó để ý đến. Anh chàng thấy vậy lại chạy theo, ra sát chỗ mẹ đứng để lăn ra đất ăn vạ tiếp. Mẹ cũng "that-chơ" lắm, makeno! Thấy ko ăn thua, cu cậu liền tiến lại gần, nhìn chằm chặp vào mặt mẹ, mồm liến láu "Mẹ mẹ ơi, mẹ gì đấy???" Lúc đấy mẹ tha hồ mà "dạy dỗ". :whistle: :lol:

3 ngày đi bộ đội

,

:smile: Vậy là Cò cũng đã "nếm mùi" đi...bộ đội. "Tại ngũ" được ...3 ngày thì...đảo ngũ. Doanh trại thứ 1 được...1 hôm. Chuyển đến doanh trại thứ 2 được....2 hôm. Tính ra thì "Trường học của bà ngoại" vẫn là nơi bộ đội Cò đóng quân lâu nhất, và chưa có ý định di dời :D
Từ hôm đi học đến giừ, mẹ lười nhác chẳng cập nhật gì, hôm nay lọ mọ ngồi ghi lại :D cũng vì hôm qua, nhà mình lại "nghị sự" về chuyện đi bộ đội của Cò.
Ngày đầu tiên đi học, bà thường trú ngay trong doanh trại, kể lại:
Chuyện ăn uống thì thế này " Sáng đến các cô cho súp "gà ngô" loãng, chẳng thấy gà cũng chẳng thấy vị ngô gì cả. Buổi trưa ăn "cháo đậu hũ" ( cháo nấu với ít thịt và đậu phụ) Cò còn lạ, chỉ thích chơi thôi, chẳng chịu ăn gì, bà bón cho được hai ba thìa thì ko ăn nữa. Ngủ dậy thì mỗi cháu được một mẩu bánh mỳ Sccoti, 1 cái bánh bằng gang tay mà chia cho...8 cháu. Cả ngày chẳng được ngụm nước nào, chẳng thấy cô cho cháu uống nước ( chắc các cô nghĩ Cò có bà ra chăm sóc rồi nên ...kệ) Tất cả đều dùng chung một cái khăn mặt bé tí, trong khi trên móc thì treo toàn khăn mặt trắng tinh, thêu tên cháu đầy đủ "
Chuyện ngủ, vs thì thế này " Buổi trưa bà về nhà ăn cơm, 2h chiều ông lại đưa bà ra trường Cò. Bà vào thấy phòng ngủ tối om, ko có cửa sổ, trời thì nóng, có cái quạt chạy lờ đờ, chẳng đủ mát. Cò mới đến ko có tấm dát giường nên nằm...ngay trên nền nhà, sàn nhà ướt nhem nhép vì lau chưa khô, nhà VS thì...tắc, bốc mùi vì "sản phẩm" không thoát được,..."
Chuyện chơi thì thế này: "Có cái cầu trượt thì đứa nào cũng leo lên. Các cô kệ cho cháu chơi. Đứa trượt sau nhào xuống đứa trượt trước, ngã vào nhau rồi khóc toáng lên, inh ỏi. ..."
Mấy chuyện đó khiến bà bực mình lắm, xót cháu nữa nên quyết định cho nghỉ luôn.
Nhưng vẫn phải cần cho Cò đi học. Mấy ngày đó các nhà hàng xóm xung quanh đang xây sửa, khoan cắt đập phá ầm ầm, không đi sơ tán cũng đến khổ. Vậy là Cò lại chuyển đến trường mới gần nhà hơn, ko phải đưa đi bằng xe máy, trường lại có sân chơi rộng rãi, lớp học thoáng đãng sạch sẽ,...toàn thấy ưu điểm cả. Lần này bà tự đi tìm hiểu. Cò được đi "làm quen" với trường gần 1 tuần. Cả nhà muốn Cò nhập ngũ ngay nhưng trường mới không nhận học sinh lưng chừng tháng như vậy. Lại đợi đến 1/8 để làm thủ tục nhập học. Bao mong chờ, bao háo hức, bao hy vọng. Cuối cùng thì cũng được...2 ngày :D
Ở trường này các cô không cho phóng viên bà "nằm vùng". Các vị phụ huynh, ông bà đưa con cháu đến hết giờ nhận trẻ là phải về, không được lấn cấn ở lại trường. Nghe bà kể mà buồn cười chảy nước mắt. Nhiều bạn ngày đầu đi học gào khóc inh lên, trong lúc cô bận đón bạn khác, bạn này chui qua tay cô để thoát ra ngoài :D.
Đưa Cò đến lớp rồi bà về nhà nhưng trong lòng chẳng yên tâm chút nào. Ăn cũng chẳng ngon, ngủ trưa cũng chẳng yên. 2h chiều, bà lại ra nhà trẻ. Các cháu đang ngủ, bà ngồi ngoài chờ. Khoảng 2h30 các cô mới cho bà vào lớp học. Cô giáo bảo Cò ghê gớm lắm, toàn dành đồ chơi của bạn, cho ăn bánh bao thì quăng đi không thèm ăn. Bà vào lớp, Cò đã ngủ dậy. Trông thấy bà, Cò mếu máo, rồi khóc oà lên. Bà xin cho Cò về sớm, bà cho Cò ra sân nhà trẻ chơi. Trong lúc Cò ngồi đu quay, bà lấy đồ tiếp tế trong túi gồm 1 bình sữa pha ở nhà, 01 cái bánh mì Titi. Cò tu sữa, ăn bánh. Mới tu được 1 ngụm, cu cậu ngừng lại và nói "On on...tuyệt vời" với cái vẻ mặt như người đi trên sa mạc gặp được con suối mát :D.
Chiều hôm đó mẹ về nhà, thằng cu con không chạy ra cửa đón mẹ như mọi khi. Mẹ vào tận nhà Cò mới ôm chầm lấy, giọng mếu máo khản đặc "Mẹ mẹ". Mẹ hỏi Cò bao nhiêu chuyện "Đi học ngoan không, vui không,..." Đáp lại Cò chỉ lắc đầu quầy quậy, gắt lên, tay cứ bíu vào người mẹ không rời. Mẹ phát hiện ngay trên tai Cò có một vết đỏ bầm, chắc là bị bạn ở lớp cắn. Bà mắt kém ko phát hiện ra khi đón cháu, cứ tưởng cháu gãi nhiều nên xước. Ngày đầu tiên ở trường mới trôi qua như vậy.
Sang đến ngày thứ 2. Buổi sáng, Cò chắc đã biết bà đưa đi đến lớp nên thật khó khăn khi mặc quần áo, đội mũ cho Cò. Phản ứng này còn kéo dài trong những ngày tiếp theo. Bất kể là đi đâu, cứ ra khỏi nhà là cu cậu lại tưởng phải đến trường học. Bất kỳ ai nói đến hai từ "Đi học" và "Cô giáo" là Cò đều cáu kỉnh khó chịu, khóc quấy. Mãi bây giờ mới đỡ phần nào. Ngày thứ hai lại lặp lại với điệp khúc bà lo lắng không yên, cháu đón về quấy khóc, khản giọng, người ngợm nhếch nhác.
Việc học của Cò đã tạm dừng như vậy đấy. Nhưng tất nhiên, đây là một vấn đề còn nhiều bàn cãi, còn nhiều chuyện xoay quanh nữa, mẹ sẽ update tiếp trong nay mai :D

Serrie ảnh......cười

:D :ko: :jester: p: :smile: :lol: :raider: :yes: :cheers: :love: flirt :sing: :yikes: :faint: :cry: :up: :rolleyes: :happy:

Ngày chủ nhật của em

,

Như bao Chủ nhật khác với các hoạt động thường nhật ăn, chơi, ngủ nghỉ, cười đùa và cả hờn quấy :wink:
Tuần này thì có khác hơn chút chút vì tối chủ nhật ông ngoại đèo hai mẹ con mình ra Lăng Bác chơi. Đi chơi buổi tối. Mặc dù đèn sáng trưng nhưng ra đến lăng Cò thốt lên "công viên mất điện rồi" :D ( vì Cò quen đi chơi công viên ban ngày, chưa được ra chơi vào buổi tối bao giờ)

Lễ tuyên dương năm 2009

, ,

Đã thành thông lệ, năm nào cơ quan mẹ cũng tổ chức Lễ tuyên dương thành tích học tập của con em CBNV. Năm ngoái mẹ cũng ghi lại một số hình ảnh trong entry http://my.opera.com/phuongthao1921/blog/show.dml/2492790
Như mong ước của mẹ, năm nay Cò cũng được tham gia. Các bác ở cq mẹ cứ đùa "Chạy" mãi mới được cái giấy "Cháu ngoan Bác Hồ" để có tên trong danh sách khen thưởng P:. Không ở đâu việc "Chạy" thành tích này được các vị phụ huynh công khai, minh bạch và đầy tự hào đến vậy.
Lễ tuyên dương năm nay tổ chức vào ngày Thứ 7-22/8 đúng ngày Cò tròn 22 tháng tuổi. Buổi sáng trời mưa rất to. Nếu mà không có chân trong Bê-tê-xê chắc mẹ cũng thôi luôn ý định cho Cò đến dự. Cuối cùng đành phải gọi taxi- "ăn chơi sợ gì mưa rơi" đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng nhé p:
Như mọi năm chương trình khá "hoành tráng" với các tiết mục hát, múa, ảo thuật, hề xiếc rất vui nhộn. Mẹ đã cẩn thận chuẩn bị máy ảnh từ hôm trước nhưng lại chủ quan quên không sạc pin.Đành phải xin ké ảnh của các nhà khác. Năm nay lại quên không gọi thợ ảnh, ỉ vào các tay súng chuyên nghiệp của cơ quan, nhưng trời mưa chẳng bác nào chịu mang súng cả, hậu quả là ảnh chụp không đẹp, chẳng phản ánh được thực tế "lung linh" như vốn có.
- Hai anh chuối nhà mìn :D
Khán giả nhí và các vị phụ huynh
- Mẹ con cô Mai-Su
- Mẹ con bác Dương ( không biết bác ý có bí quyết gì mà ngày càng trẻ và xinh ra P: )
- nhóm múa Hoạ Mi - tiết mục này được Cò cổ vũ nhiệt liệt. Con giai mà toàn thích múa với hát :whistle:

- Hẹn năm sau gặp lại nhé.
Cái mẹt Cò ở chỗ đông người cứ buồn so như mất sổ gạo thế này í, khác hẳn những lúc ở nhà. Mẹ mìn hôm đó cũng bựn, trong Bê-tê-xê oách xà lách nên cũng chẳng có tấm ảnh nào lưu lại ( Hm, mà thực ra cũng có 1 tấm, cất kỹ rồi, vì nếu trưng ở đây thì dễ làm ối người...đứng tim, Huyền Diệu lắm ợ :D )


Bye bye tháng thứ 22!

,

Hôm nay đã là 25/8, con tròn 22 tháng 3 ngày. Hôm nay mẹ mới viết thêm được một entry - kỷ niệm con sang tháng tuổi mới. Chẳng thể gọi là “tổng kết” được vì có nhiều chuyện mẹ không nhớ hết, ghi lại cũng chẳng theo một trật tự nào.
Điểm nổi bật trong tháng này là con nói được rất nhiều. Biết “hội thoại” đúng nghĩa với ông bà, bố mẹ và với hàng xóm xung quanh, không còn như những tháng trước, hỏi cái gì cũng “ Có” – “ Cò ngoan không? – Có; Cò hư không? – Có, “Yêu mẹ không? – Có”, “Ghét mẹ không? – ….Có nốt”).
Càng ngày con càng thể hiện là một em bé ngoan, sáng dạ, đáng yêu ( trộm vía, trộm vía nghìn lần :D )
Không biết ai dạy mà con đã biết trả lời khi được hỏi nhà Cò ở đâu – nhà ở XYZ - số nhà 123, cạnh siêu thị Phi-mắc, bán bánh mỳ dài dài :D :yes:
Bà hay đùa “ Cò về nhà Cò ở đi!” – Con cuống quýt đáp “Thôi thôi, ở với bà”
Cũng không biết ai bảo mà con biết trả lời khi được hỏi “ Cò tên là gì? – Lê Đức Hiếu. Cò mấy tuổi rồi? – 2 tuổi “ - Tất nhiên là con chưa đủ nhận thức được về số đếm, chỉ đơn giản là hình như con có vẻ thích con số 2, ,mấy giờ rồi – 2 giờ, hư thì bị đánh mấy roi – 2 roi ( trả lời xong thì tự vụt vào đít mình 2 phát ) :D :lol:
Đôi khi con làm mẹ thật bất ngờ - con biết rõ cả họ và tên của ông ngoại. Ai nói cho con biết nhỉ? Chắc bác Tuyết hàng xóm dạy con, chứ ở nhà chẳng ai nói cả. :no:
Hàng xóm quanh nhà con cũng đã thuộc tên gần hết, và cũng biết “lắp ghép” người nào của nhà nào. Chẳng hạn như anh Tín là cháu ông Thế, em Tôm – cháu bà Liên, anh Hưng con bác Tuyết, bạn Ngân –cháu bà Mai, em Cường nhà cô Mến, ông Sơn là…của bà Hoà :D :ko:
“Trẻ lên ba cả nhà tập nói” – đúng thật. Cả nhà luôn phải cẩn thận hơn, chú ý hơn khi nói vì con hay bắt chước nhại theo lắm. Bà gọi ông là “Anh B ơi xuống ăn cơm” thì y như rằng Cò cũng “Anh B ơi xuống ăn cơm” - hệt một con vẹt.
Buổi tối, trước khi đi ngủ, Cò sẽ “Chúc ông bà ngủ ngon, chúc ông bà …mơ đẹp” Ông bà mà “Cảm ơn Cò” thì Cò sẽ “ Không có gì” :D :wink:
Buổi sáng, mắt nhắm mắt mở đã “Ông ngại ơi…Bà ngại ơi….” ầm ĩ, cả xóm chắc cũng nghe thấy :D
Bây giờ muốn được cái gì, Cò sẽ lôi tay lôi chân mọi người cho bằng được. Bà gọi mẹ đi ăn cơm, Cò cũng sẽ “Mẹ ăn cơm đi” - miệng nói, tay kéo bằng được mẹ ra bàn ăn. Mẹ lì không chịu đi thì Cò sẽ…ủn mông, đố có lì được.
Tuy vậy nhiều lúc Cò cũng làm cả nhà phát rồ cả người. Bữa ăn phải thay liên tục không biết bao nhiêu là cái đĩa. Trên đĩa chẳng in hình gì đặc biệt nhưng Cò cũng đã phân biệt được đĩa “Táo quân” ( Gặp nhau cuối năm), đĩa “Chị Mai” ( Xuân Mai”, đĩa “Cò” ( các video clip của Cò”, “Ếch con” ( Ca nhạc thiếu nhi) v.v….
Mấy hôm trước Cò lôi tung đống tài liệu sách vở của ông, bị ông quát rất to. Sợ quá, Cò ôm chầm lấy bà, ngồi nép trong lòng bà im thin thít, thi thoảng lại…lén nhìn trộm ông. Mẹ thì cố bấm bụng cười, mặt vẫn phải “hình sự” với Cò.
Một lát sau khi ông đã nguôi nguôi, Cò mới dám đến gần, nhìn chằm chặp vào mặt ông ra điều biết lỗi lắm í.
Cò học cái gì cũng biết rất nhanh, nhớ cũng rất lâu nhưng lại rất lười. Chơi gì cũng chỉ được một chốc một lát là chán. Xe đạp của chị Linh cũng chỉ thích được một lúc, cho ngồi lên đạp chưa nổi một vòng đã kêu “Thôi thôi, xong rồi”. :sst:
2 tháng nữa tròn 2 tuổi rồi, mong con chăm ăn, ngoan ngoãn mạnh khoẻ cho cả nhà vui, Hun con chút chít P: flirt :love:

Chia động từ :D - chuyện thật tăm phần tăm

, ,

Học ngoại ngữ thì mới hay có khái niệm "chia động từ". Ấy vậy mà Cò nhà ta cũng ...chia động từ tiếng Việt. Tối qua, lúc trước khi đi ngủ Cò cứ lẩm nhẩm đọc:
Ị, Cò ị
Mẹ ị
Ông ị, Bà ị
Ông bà ị
Ông "bạo" ị
Bà "pương" ị ( B-P là tên ông bà :D ) :yikes: :faint:

Dạo này ít chụp ảnh cho Cò, vì Cò cứ nhảy như choi choi, chẳng chịu để yên cho chụp, mẹ úp lại cái ảnh cũ gọi là có tí liên quan để minh hoạ cho ...người thựt việc thựt :D

:lol: :lol: :lol: :lol:
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30