One last.
Monday, May 11, 2009 3:43:00 PM
One last touch
One last tender moment between us
We both know
Its better if we just let it go
Khi cơ hội đến.
Có nhiều người mong cũng ko được, có người thì tìm mòn mỏi cũng ko thấy. Suốt bao lâu mình cũng chán và nản, quyết định an phận đến gần hết 6 kì mới rồi mới ngó ngang ngó dọc tiếp. Thế mà giờ khi mà mình biết có chỗ cần tuyển, lại đúng nơi mà mình đang quan tâm và (tương đối) ao ước, thì sau vài giây phút thăng hoa sung sướng mừng rơn, mình vẫn đực ra mà không viết nổi 1 cái application nào. Mình sợ. Con người ta thì có nhiều cái để sợ lắm, nhưng với mình thì có lẽ còn nhiều hơn vì cái rối loạn quỷ quái mà ai cũng ko biết là gì đó. Mình nghĩ tới nghĩ lui, viết cái thư đầu tiên ra sao, rồi sẽ phải chuẩn bị cái gì, khi phỏng vấn sẽ trả lời ra sao. Đáng nhẽ mình phải chuẩn bị lâu rồi, nhưng với cái CV trước giờ luôn tương đối trắng, mình chưa bao giờ thật sự ngồi chăm chút cho nó cả. Lúc nào cũng nghĩ còn trẻ con lắm, còn sớm lắm, còn thiếu kinh nghiệm lắm. Rất non. Nhưng thật ra thì, cái phần liệt kê thành tích chỉ là phần rất nhỏ, họ muốn nhìn thấy con đường trong 5 năm mà mình vạch ra cho bản thân cơ. Trước mắt... kế hoạch thì nhiều vô kể, nhưng có vẻ chẳng cái gì là nghe thuyết phục để họ thấy thỏa đáng để kết nạp mình cả.
Thay đổi.
Mình cần phải được chuẩn bị trước. Nhưng chuẩn bị của mình ko phải theo nghĩa bổ sung, mà là thay đổi. Thay đổi nhiều lắm đấy. Cái ngành đấy, họ cần con người quảng giao, thân thiện, đầu tóc chỉn chu tươm tất, làm gì cũng phải nhẹ nhàng dịu dàng.
Mình ah.
Tóc tai thì giờ chắc mọi người nhìn kinh hãi lắm rồi. ai cũng hằm hè như sắp muốn nhảy vào xử lý đến tận cùng ấy.
Bà: Vén cái tóc lên xem nào! Sao để lòa xòa thế
Bố: Bố nhìn tóc con thấy phát ngốt lên
Thu: Tóc Linh nhìn từ sau trông lộn xộn lắm rồi í, đi ép đi
Phương: Đi sửa tóc đi em. Tóc mày nhìn như cái chổi '___'
Nguyễn: Tao thích kiểu tóc này của mày
Đẹp hơn lúc phẳng dẹt nhiều XD
Đúng là ngoại trừ Nguyễn em tấm tắc khen & ai đồ nó, nhất là sau hôm mình mới cắt tóc, cả đầu xù lên vì hết thuốc ép, thì em lao vào mắt long lanh như vậy. À còn mình nữa, mình yêu tóc mình và kiểu bây giờ kinh khủng luôn, dù có những hôm nhìn nó loạn xạ thật, nhưng phần lớn thời gian nếu trời mát mẻ/mình ko phải ra đường hứng bụi/không phải đội mũ bảo hiểm/ngủ đúng tư thế thì tóc mình trông rất lý tưởng mà =( Cách đây hơn 1 tháng, mình cũng không muốn cắt muốn ép cũng chỉ vì nuôi mộng có tóc giống như Hongki già trong 1st concert. Giờ đổi thì đổi kiểu nào cho hợp ây >O<
Trang phục. Phải công nhận ko ngại ngùng là, cái tủ mình mà mở ra thì khó để kiếm được một bộ lich sự, không bụi bặm, gì chứ lấy ra được một cái áo sơ mi trong đống đồ đã là kì tích như phép lạ rồi, may ra đó là áo chống nắng.....
Thay đổi về bên ngoài thì chẳng khó tẹo nào. Tóc ko tìm được kiểu hợp, nếu lỡ có như làm hỏng thành 1 kiểu gì đó "cho xong" thì dần dần vài ngày, một tuần là cũng quen mắt mà thôi. Quần áo giày dép, ngoài kia không thiếu và thực tế là mình giờ cũng có rồi. Nhưng vấn đề muôn thuở..... mình chẳng thấy đó là mình; dù mọi người có thể khen "đẹp đấy, hợp đấy" thì mình cũng vẫn thấy như muốn cúi gằm xuống. Mình dễ mất tự tin khi mà ko được mặc như mình thích =(
Có bao giờ mình nghĩ mình sẽ cần đến làm việc ở một nơi lung linh thế đâu. Chắc đến già cũng chỉ hợp làm freelancer, ngồi nhà ôm cái máy tính, đi quán nước xì tin với những con người không chải chuốt.
.
.
.
Nói cứ như bố mình "chắc gì đã được nhận mà đã quắn lên"
Mai đến career workshop cho vui cái đã (tự nhiên có lý do chính đáng để lui lại 1 ngày hô hô), từ trưa đến giờ nghĩ đến là lại thấy tưng tửng thoải mái ghia.
Mình cũng sắp hết kì rồi, giờ còn thi MA và viết nối BE thôi. Có lẽ kì này là lần đầu tiên mình thấy tội lỗi khi làm bài nhóm như thế, social loafing nặng luôn. Xét về đếm từ thì 1000/5000 từ trong một nhóm 5 người thì thấy công bằng rồi, nhưng 4000 từ còn lại là market research thật sự chứ không có ung dung tưởng + tượng + chém + chém như mình. Nếu được chọn thì mình sẽ chỉ mong vào nhóm những người chăm chứ ko phải giỏi thế này, toàn lấy cớ dựa dẫm =(
.
.
.
Bạn bè mình đã hắt hủi 360 để sang Facebook rất nhiều rồi đấy. Mình thề là mình đến giờ vẫn lạc trong fb, quá nhiều cột quá nhiều mục, update của bạn bè nhiều đến overload '___' Mình chẳng chăm quiz như bọn nó lắm, thi thoảng thấy bọn nó làm cái gì hay thì làm theo (cơ bản là cũng ko biết tìm mục quiz như thế này
), reply trên wall cho nhau & thú vui gần đây là nuôi con mèo và đưa con mèo đi đánh nhau! (chả trách đến đêm toàn mơ mình làm super hero đi giải cứu Hà Nội
)
^
đeo kính nhìn thật ngơ + ngố =X
em mèo này tên là Yoocho =X
2 câu trên mọi người đừng ghép nội dung vào nhau nhé =X
360 liệu có sập hẳn ko =( dù sao mình cũng đã cứu hộ trước rồi, chuyển toàn bộ entries & comments sang wordpress -' '- chả biết có dùng ko, wordpress ứ cho edit theme nếu ko có $ .
360 già yếu ốm nặng lắm rồi, có mỗi việc chuyển trang thôi cũng khó tính bắt mình log in tỉ lần =.=


Bạn nào chưa đọc 2 quyển này thì thật là phí xD đọc để rì lách xờ thì hơi bị tốt ah
truyện thì hay rồi but mà cũng nhờ bồ mình dịch nên càng hay hơn í, uầy ko ngờ
mình vẫn nghĩ là, series 4 quyển thôi thì đưa 1 người dịch cho gọn, cho độc già quen giọng văn nữa, sao cần những 3 người -' '-
ôi mà, bồ mình, nó.sắp.được.gặp.KARA.bằng.xương.bằng.thịt ![]()
![]()
![]()











































































