Welcome to dragon's blog

"Thượng đế nặn tôi ra như thế nào thì tôi như thế ấy. Và vì người hài lòng nên tôi cũng hài lòng."

Subscribe to RSS feed

Bán sách và bán giầy_Truyện ngắn của Tô Hải Vân

Đó là một vỉa hè đẹp, một nơi bán hàng lý tưởng.

Trước kia, gã vẫn bán sách ở vỉa hè gần một trường phổ thông trung học. Vỉa hè rộng và thoáng. Đằng sau là bức tường nhà trường, chẳng phạm đến ai. Nhưng đường không đông. Lũ trẻ lại không mua sách. Tiền dùng chơi game. Hoặc để ăn linh tinh những thứ rất đáng ngờ bán ở cổng trường.



Một lần đi ngang qua đây, gã đã dừng xe ngắm nghía. Vỉa hè chỗ này rộng, sạch sẽ. Đằng sau là một ngôi nhà nát trưng biển bán, hiện không có người ở, cửa ra vào thỉnh thoảng gặp gió kêu cót két. Quanh đó là mấy cái biệt thự. Thỉnh thoảng thấy ô tô vào, nhưng lại ra vào bên cửa ngách. Phía bên kia đường là cái công viên nhỏ. Cây cối xum xuê. Có một nhánh sông Tô Lịch, có cả hồ nước, dù bé. Bán sách gật gù, tự nhủ, về phong thủy, đây là nơi làm ăn được. Hay nhất là chưa có thằng nào xớ rớ, đoạn đường nhiều người qua lại mà lại ít cảnh sát đi tuần. Thế là gã lập tức dọn dẹp của nả sang đóng đô ở đây.



Quả là một sự dời đô đúng đắn. Ngay những phút đầu dọn đến, mới trải rộng tấm ni-lông ra vỉa hè và đang bầy sách, đã có hai chíp hôi đến mua cuốn tiểu thuyết dày khự và một ông đứng tuổi mua một cuốn học làm người. Lạ chưa? Gã nhìn "cửa hàng" của mình, thấy hài lòng. Trên vỉa hè, ngay hàng đầu, ai cũng có thể nhìn thấy những cuốn sách sáng trưng đứng cạnh nhau như điểm binh, đó chính là một chiêu marketing như sách dạy. Rồi từ hàng sau, chủng loại sách nào ra chủng loại ấy, người mua dễ lựa chọn. Nghệ thuật bán hàng rong đến thế là cùng, cuối cùng gã xoa tay tự hài lòng.

Khá nhiều khách dừng xe xuống nhòm ngó. Người đi bộ cũng sẵn lòng dừng lại ngắm nghía. Ngay ngày đầu tiên, doanh thu đã khá đến không ngờ. Giá sách mềm mại, cuốn trừ ba mươi, cuốn trừ năm mươi phần trăm giá bìa, người mua thấy sướng, người bán thấy vui.



Nhưng chỉ được dăm hôm. Đúng là mật ngọt hút ruồi, hôm thứ sáu, một thằng cha cao kều mặt lạnh tanh với đống bao tải bẩn thỉu đã uỵch đến, thản nhiên trải tấm bạt xây dựng ngay bên cạnh hàng họ của gã, bầy ra đủ loại giầy dép bít tất. Thậm chí còn có chiêu khuyến mãi độc, trương ra tận ngoài đường xe chạy tấm biển các-tông với dòng chữ cực đẹp "Đại hạ giá, mua giầy khuyến mãi tất".



Bán sách tức tối, gườm gườm nhìn thằng bán giầy. Nghĩ bụng, ông tăm mãi mới được chỗ ngon thế này, mày không dưng đến hưởng? Lại nghĩ, đặt hàng giầy cạnh hàng sách, trông chả ra sao.

Thằng cha bán giầy lại số son, vừa bầy hàng đã lắm người mua, làm Bán sách càng tức. Chẳng lẽ ông trưng biển "Đại hạ giá, mua sách khuyến mãi giầy"?



Từ hôm đó, doanh thu của Bán sách kém hẳn. Mấy hôm liền gã để ý, thấy dân tình dừng lại đoạn đường này mười người thì có đến chín là sà vào hàng giầy, chỉ có một ngó qua sách. Nhưng một ấy cũng chỉ đứng nhìn sách độ một phút, rồi sau đó lại quay ngay sang giầy, đứng dễ đến mười phút. Nhìn thiên hạ bất công, Bán sách uất nghẹn. Nhưng cái sự ngẫm nghĩ chính xác rất con buôn trong gã lại thì thầm bảo, mẹ kiếp, nếu nó mà là anh em với mình, cùng kinh doanh với mình, trưng biển "Đại hạ giá, mua giầy khuyến mãi sách" thì chắc ăn. Nhưng nghĩ đến điều này, gã thấy xấu hổ, càng tức hơn.



Không có khách, Bán sách buồn thiu ngồi nhìn thiên hạ.

Thằng cha bán giầy rõ có duyên bán hàng. Bán sách chợt nhớ đến lời một ông khách, vốn là giáo sư, một lần lân la đến mua sách vỉa hè đã mớm cho gã châm ngôn: nhất thị, nhị tiền, tam duyên, tứ chí. Bán giầy rõ ràng hơn mình ở cái thứ nhất và thứ ba. Còn cái thứ tư thì chưa biết thằng nào hơn thằng nào.



Với ai Bán giầy cũng sởi lởi. Thì đấy, gã đang sởi lởi, vì có người khách ăn mặc tả tơi đang lúi húi chọn giầy. Khách đi một đôi giầy quá tã, vải không ra vải, da không ra da, chịu không thể biết loại gì. Một mõm còn thò cả ngón chân đen đủi ra ngoài. Hắn bò ra vỉa hè để chọn giầy. Có vẻ như không dám chọn đôi tốt, chỉ lựa đôi xoàng. "Lấy đôi này này", Bán giầy góp ý, đưa ra một đôi trông còn tươm, "giầy dân bãi rác tái chế, nhưng còn tốt lắm", gã nói, "giá lại rẻ". Người khách vẫn cò kè bớt hai thêm một, rồi tặc lưỡi mua. Bán sách vẫn chú ý nhìn, thấy hắn ta thò tay vào túi quần lôi ra nắm tiền nhàu nát, đếm mãi mới xong. Hắn sung sướng lột ngay giầy cũ vứt đi. Diện ngay đôi mới. Tưng tưng đi mất.



Niềm vui ấy bất chợt lây sang Bán sách. Gã sờ sờ chân mình. Nghĩ bụng, nhân thể ngồi đây, tăm tia đôi giầy nào ưng ý, hôm nào hàng họ kha khá sẽ đổi sách lấy giầy. Rồi lại nghĩ, không biết Bán giầy có bao giờ tăm tia sách của mình không, để đổi giầy lấy sách? Liếc nhìn cái bản mặt Bán giầy, gã nghĩ, không.



Mấy ngày trôi qua. Bán giầy càng bán được nhiều thì Bán sách càng bán được ít. Dường như thiên hạ có một dúm tiền, bảo nhau mua giầy thì thôi mua sách. Hoặc là, cái duyên bán hàng của thằng cha bán giầy nó lấy hết khách của mình, Bán sách nghĩ. Sách dạy, cái gì cũng chỉ có một mức độ nhất định, thằng này nhiều thì thằng kia phải ít. Vậy là, nguyên nhân của việc không bán được hàng chính là do thằng cha kia gây ra! Bán sách thù ghét nhìn Bán giầy.



Bán giầy không biết điều đó, vẫn vô tư toác miệng ra cười.

Một hôm trời đầy mây, sương hạ xuống từ lúc khoảng năm giờ chiều. Vào giờ này trở đi thường là cái giờ có cơ hội bán được nhiều hàng nhất. Nhưng hôm nay lành lạnh, gió mùa Đông Bắc về, thiên hạ cắm cúi đi, chẳng ai để ý đến cả sách lẫn giầy.

Bán giầy nhấp nhổm không yên. Có vẻ như sự yên lặng là cực hình đối với gã. Gã nhìn những người đi đường thờ ơ, thấy chán quá, thấy cái mồm để yên đã lâu quá, đành quay sang nhìn Bán sách, mong Bán sách bắt chuyện với mình. Đã lạnh, mồm lại để yên, thật khó chịu. Nhưng nhìn mãi nhìn mãi mà Bán sách vẫn vác mặt nhìn ra đường, không thèm nhìn lại đến nửa cái. Cuối cùng Bán giầy không chịu đựng được nữa, liền gọi với sang:



- Này này!

Bán sách biết, nhưng không thèm trả lời. Cơn tức vẫn còn đó.

Bán giầy trề môi, không thèm gọi nữa.

Trời tối dần.



Bán sách và Bán giầy thằng nào chuẩn bị đèn ống chạy ắc-quy của thằng ấy. Bán giầy chăng đèn ống ngang. Còn Bán sách chăng dọc.

- Đôi kia được đấy! - Đột nhiên có giọng nói eo éo cất lên.



Bán sách giật mình, ngẩng đầu. Thấy ba thằng trẻ tuổi dàn hàng ngang đang đứng trước hàng giầy. Một thằng trông còn ra hồn người. Hai thằng kia oặt oẹo nghiêng ngả, giơ tay chỉ trỏ. Thoáng nhìn cũng biết ba thằng nghiện. ánh sáng trắng của bóng nê-ông quyện lẫn ánh sáng vàng của đèn đường làm vẻ mặt ba thằng trông như ma. Loại này chắc chắn không mua sách. Mời chúng mua sách có khác gì mời sư mua thịt chó. Đụng vào lũ này chỉ thiệt, không ăn kim dính máu ết thì cũng ăn chửi, lại những ba thằng! Nhìn Bán giầy, thấy gã vẫn có thể tươi cười, mắt tia theo cái chỉ tay của khách, nhặt ngay một đôi giầy da bóng lộn mũi dài như một con thuyền. Thằng có hồn người sỏ ngay đôi giầy vào chân. Gật gù hài lòng. Thấy vậy, hai thằng oặt oẹo cũng chọn hai đôi khác, cũng đi vào chân, cũng gật gù. Sau đó, cả ba thằng vứt uỵch uỵch ba đôi cũ rích vào giữa hàng giầy đang bầy ngay ngắn, hô hố cười, bảo:



- Chúng ông đổi cho mày đấy!

Rồi chúng kéo nhau đi. Được mấy bước, quay lại. Tịch thêm ba đôi tất. Rồi mới chịu đi hẳn.

Bán giầy ngồi trơ, nhìn trời, cười ruồi. Hai bàn tay gã để lên hai đầu gối trong tư thế ngồi xổm, nom rất buồn cười.



Cho mày chết nhé, Bán sách nghĩ. ít nhiều, trong lòng gã cũng hả hê. Sau vụ này, giá mà mày biến đi chỗ khác thì tốt, Bán sách lại nghĩ. Nhưng gã cũng không thể không liếc nhìn Bán giầy. Tò mò. Muốn xem Bán giầy sẽ xử sự ra sao.



Chẳng ra sao. Bán giầy nhặt ba đôi giầy bẩn bọn kia vứt lại, xếp gọn cạnh đống rác chưa hót trên vỉa hè cách đấy không xa. Rồi lẳng lặng xếp lại những đôi giầy còn lại cho thẳng hàng. Đặt lại tấm biển các-tông cho ngay ngắn. Và lại nhấp nhổm nhìn ngó người đi đường. Không tươi tỉnh, nhưng vẫn cầu mong. Xem ra kiểu này thằng cha sẽ chẳng dọn đi nơi khác, thế mới phiền. Bán sách lại thấy bực bực. Chẳng nhẽ lại ước có thêm ba thằng nghiện nữa?



Hôm sau, Bán sách đến muộn hơn mọi hôm vì con gái gã quấy. Vừa ghé xe đến nơi, liếc nhìn, đã thấy Bán giầy mỉm cười với gã. Cười cái con khỉ, Bán sách nghĩ. Gã dỡ sách ra bầy, bụng nghĩ hôm nay không biết thằng cha này có ám mình không?

Hai gã hai hàng vỉa hè cùng ngồi xuông.



Vẫn như hôm qua, hôm nay lành lạnh vì sương xuống sớm. Mặt trời khuất sau những đám mây dày chẳng đủ sức sưởi ấm vỉa hè. Người đi lại cũng có vẻ vội vã hơn. Họ nhìn đường, không nhìn sách, không nhìn giầy. Có lẽ chỉ nhìn mấy cây bàng trụi lá.

Bán sách lấy phất trần ra, phủi bụi tất cả các cuốn sách. Lúc nào ít khách gã cũng làm những động tác như vậy.



Bên kia, ngồi không một lúc, chắc ngứa tay, Bán giầy cũng giở đồ nghề ra. Bàn chải, chổi lông, giẻ, chai nước, hộp xi. Gã mở hộp xi. Tình cờ phẩy bụi đến hàng sách cạnh hàng giầy, Bán sách liếc nhìn, thấy hộp xi đã nhẵn thín, thế mà Bán giầy vẫn lấy chổi lông chấm chấm vào cái hộp xi rỗng ấy, rồi quết quết lên một đôi giầy, rồi lấy bàn chải chải mãi. Chấm chấm, quết quết, chải chải, hết đôi này đến đôi khác. Rồi lại chấm chấm, quết quết, mặc dù hộp xi đã chẳng còn tý xi nào.



Bán sách nhìn thấy thế, buồn cười. Nhưng rồi, đột nhiên gã nhớ đến dáng vẻ con gái gã vào cái hôm gã hứng lên mua cải ngồng về luộc chấm nước mắm dầm trứng gà. Dù bát nước chấm mặn chát, vì nước mắm này không phải mua ở siêu thị mà là mua chai đong ở cái cửa hàng tạp hóa xập xệ đầu ngõ, không rõ bọn mất dạy có cho thêm muối vào không, nhưng ngon quá, đến nỗi khi bát nước mắm dầm trứng đã sạch bong mà con gái gã vẫn chấm chấm quết quết... Gã nhìn lại Bán giầy, thấy dáng vẻ lòng khòng của hắn, tự nhiên thấy mình thật ác, hôm qua sao mình lại có thể vui được chứ? Mà lại còn vui suốt tối qua?



Ngồi mốc meo đến một tiếng đồng hồ mà chả ma nào hỏi. Hàng giầy đôi nào cũng đã bóng lộn. Còn phất trần đã phẩy bụi sách đến hai lần.

- Này này! - Bán giầy gọi với sang. Trong tiếng gió lạnh ào ào, tiếng gọi có vẻ khẩn thiết.



Cái thằng cha này hình như không nói không chịu được? Nhưng Bán sách vẫn không thèm trả lời. Vì, cơn tức của gã vẫn còn. Không bán được hàng, lấy tiền đâu chi bao nhiêu thứ? Bán sách liếc sang Bán giầy. Thấy gã đã lại lôi đồ nghề ra, chấm chấm quết quết.



Bán sách tự nhiên thấy bứt rứt. Chẳng hiểu sao. Gã đứng lên. Rồi ngồi xuống. Hai ba lần.

Rồi mặt trời cũng xuống hẳn. Hai gã lôi đèn ra chăng. Vẫn vậy, Bán giầy chăng ngang, Bán sách chăng dọc.

Có gì buồn hơn là ế hàng?



Xa xa tiến lại có ba thằng. Dáng lòng ngòng loèo ngoèo. Bán giầy ngước mắt nhìn. Bán sách cũng nhìn, tự nhiên thấy lo lắng. Chúng đi tới. Rồi đi chậm lại. Mắt liếc hàng giầy, đương nhiên không liếc sách. Bán sách liếc nhìn Bán giầy, thấy Bán giầy vẫn duy trì được cái cười tươi tỉnh trước khách hàng, gã thấy lạ. Lần này mà mất ba đôi nữa thì mày mang cám về ăn, Bán sách nghĩ.



Nhưng rồi, thật may, ba thằng đi qua...

Vốn Bán sách không thích nói. Đã từ lâu rất ít nói. Trong cuộc đời, gã nghiệm thấy mình càng nói càng hỏng. Dần dà cứ hai câu gã bớt một câu. Đến lúc cần lắm gã mới nói. Nhưng bây giờ, có lẽ lại đến lượt Bán sách không chịu đựng được nếu như không nói. Gã buột miệng:



- Này này!

Khác với Bán sách, Bán giầy quay đầu hưởng ứng ngay:

- Gì cơ?

- Không có gì. - Bán sách nói.

- “Không có gì” cũng tốt. Chứ không, khéo tôi tưởng ông câm. - Bán giầy sởi lởi.

Bán sách phì cười.

- Thế, tốt hơn. - Bán giầy lại nói. – Chứ cứ mãi như trước, phát khiếp. Mặt gì như lưỡi lê.



Thế ư? Bán sách ngẩn người. Cái mặt mình, có lúc nom lại ác đến thế? Xưa nay, gã cứ nghĩ mình hiền. Thực sự, tự thấy hiền. Hiền đến đụt. Ngày xưa, khi bị hất khỏi ngôi trường phổ thông cơ sở, rồi đi đâu cũng chẳng xin được việc làm, gã đã từng nghĩ mình là đồ thừa ế. Như đống sách ế này vậy. Buồn. May có người quen bảo lãnh cho việc nhận sách đi bán, gã mới thấy đời tươi hơn. Gã nghĩ, mình đã từng đọc nhiều sách, lại bán sách, hẳn phải hiền mới đúng?



Thấy Bán sách nghệt mặt, Bán giầy an ủi:

- Nói thật, trong đám bán hàng rong bán sách như ông là nhất. Hàng thế mới là hàng, sang trọng, mua xong cất ngay vào túi. Chứ giầy của tôi, mua xong xỏ vào chân nện ngay xuống đường.

- Sang gì, có ma nào hơi đâu? - Bán sách thở dài.

- Người ta có hai cái chân nhưng lại chỉ có một cái đầu. Với lại, sách lâu hỏng hơn giầy. Ông xem, có quyển sách nào há mõm đâu?

Bán sách buồn cười. Thằng cha này lẻo mép quá.

- Nói thật, tôi chỉ thèm được bán sách, hóa ra lại đi bán giầy. - Bán giầy thở dài, đầy vẻ tiếc rẻ.



Bán sách vẫn bị cái cảm giác áy náy trong lòng, gã nói:

- Ba thằng hôm qua...

- Bỏ đi. - Bán giầy phẩy tay. - Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay. - Gã ngáp - Hôm nay ế thật rồi. Dọn thôi.



Chiều hôm sau, Bán sách đã bầy hàng đâu ra đấy rồi mà chưa thấy Bán giầy đến, gã tự nhiên cảm thấy sốt ruột. Gã nghĩ, con người ta vận đen thường đến kế tiếp nhau, hay hôm nay Bán giầy có chuyện gì đen đủi nữa? Bán sách lại lấy phất trần ra phủi bụi sách. Giờ đã phủi đến lần thứ hai. Chỉ đến khi nhìn thấy cái xe máy tàng nổ phành phạch từ đầu phố và bóng dáng lòng khòng của Bán giầy lấp ló sau đống hàng ngồn ngộn trên xe xuất hiện, gã mới thở phào. Gã nhướng mắt nhìn Bán giầy. Bán giầy hiểu ngay, bảo:



- Mụ vợ ốm.

Bán sách gật đầu.

Hôm nay cũng như hôm qua, sương xuống sớm. Gió vẫn lạnh. Cây bàng bên kia đường ủ rũ, còn mỗi chiếc lá nửa xanh nửa vàng cứ quay tròn trong không gian. Có vẻ muốn mưa. Bán giầy nói với qua:



- Ông sợ gì hơn, trời mưa hay công an đuổi?

Bán sách phì cười. Lắm mồm quá. Dường như không nói không chịu được? Nhưng gã không nói gì. Tay xếp lại mấy cuốn sách nhiều tiền cho vào bên trong, nhỡ bị cuỗm mất đền ốm. Đã là dân buôn bán vỉa hè, cái gì mà chẳng sợ? Sợ đến cả bà quét rác, cứ nhè chỗ mình ngồi mà quét mãi quét mãi. Hồi xưa đi làm đã đủ thứ sợ. Nay ngồi vỉa hè cũng không hết. Gã miên man nghĩ.



- Này! Cầm lấy mà đi!

Bán sách giật bắn người. Đang nghĩ! Nhìn sang, thấy Bán giầy đưa tay sang, trên tay là đôi giầy da khá đẹp.

- Giầy ông đang buồn ngủ, ngáp kia kìa.

Thấy Bán sách chần chờ, Bán giầy, vẫn ngồi trên cái giá gỗ dùng để đèo hàng, giơ cẳng chân lên cho Bán sách nhìn rõ đôi giầy mới toanh trên chân gã. Một chiếc giầy lười da nâu bóng loáng trên cái cẳng chân vừa đen vừa gầy ngỏng không bít-tất.



- Nghĩ kỹ rồi. Mỗi hôm sẽ đi một đôi. Luôn luôn mới. - Bán giầy nói.

Bán sách gật gù. Gã nhận lấy đôi giầy, lột đôi đã tã của mình ra, đi đôi mới vào chân. ấm áp hẳn. Đẹp đẽ hẳn. Nghĩ, giá mà đổi được sách lấy giầy thì hay biết mấy! Nhưng chắc là thằng cha này lại không thích đọc sách...



Bán giầy chọn khéo. Đôi giầy vừa vặn chân, không chê vào đâu được. Gã đứng hẳn lên. Đi đi lại lại. Êm ru, nhưng bất an. Phải trả tiền ngay cho hắn, nếu không, hắn lấy tiền đâu trả cho chủ hàng? Hôm vừa rồi còn mất trắng ba đôi? Mụ vợ gã lại đang ốm! Mình mấy hôm nay cũng không bán được quyển sách nào! Nghĩ vậy, Bán sách lại lột giầy ra, đưa trả cho Bán giầy, lẩm bẩm:



- Để sau.

- Cũng được. Tôi để riêng phần ông.

Chỉ lúc sau, giờ tan tầm, người đi lại đã tấp nập.

Bán giầy không ngồi nữa, gã đứng hẳn lên. Cái đầu nghiêng nghiêng ngó ngó. Cái mặt lại lên cơn tươi.



Có vẻ cái duyên bán hàng của Bán giầy đã trở lại, đã thấy có một người dừng xe. Lại một người nữa dừng xe. Rồi người nữa. Giống như có một tiếng gọi thầm thì đâu đó, ghé tai hết người nọ đến người kia. Rồi xúm đông xúm đỏ. Trong lúc đó, dãy sách thì chẳng ma nào nhìn, mặc dù nếu tính ra thì hàng sách chiếm dài gấp ba hàng giầy trên cùng cái vỉa hè này.



Nhưng lúc này, đông đúc, Bán sách thấy tâm trạng tốt hơn. Dù cái đông chẳng phải của mình, cho mình.

Bán giầy mồm tia lia, tay nhặt giầy thoăn thoắt. Khách ngắm nghía. Khách thử. Có người vẫn ngồi trên xe, xe vẫn nổ máy, chỉ thò cái chân ra trụt giầy cũ thử giầy mới. Khách có vẻ hài lòng. Một trăm, Bán giầy nói. Tám chục, người khách mặc cả. Có trăm bạc thôi mà, tự nhiên Bán sách chõ miệng vào, lấy đi, đẹp thế, mua đâu rẻ hơn? Bán sách tự thấy quá ngạc nhiên, sao mình lại có thể nói một câu dài đến thế, kể từ khi thôi chân dạy học? Thôi được, người khách đồng ý. Không ngờ Bán sách lại đi làm cò cho Bán giầy. Bán sách đứng lên, bỏ cả hàng sách, nhìn theo tay chỉ trỏ của khách, nhặt giầy. Bán sách hăng hái đến nỗi Bán giầy đờ người, quên cả trả lời khách hàng.

- Không ngờ ông lại có duyên bán hàng. - Khi khách đã vãn, Bán giầy bảo Bán sách như vậy.



Bán sách nhìn đống sách đang bám đường hít bụi của mình, nhăn nhó. Duyên quái gì? Nếu có duyên, sách mình đã chẳng ế.

- Người ta đã tổng kết: mặt hàng, mặt người, mặt phố. Sắp Tết, bán giầy được. Mặt ông sáng sủa, bán được. Phố này ông chọn, lắm khách. Ra giêng ông sẽ bán chạy hơn tôi. - Bán giầy bảo.



- Ông lấy đâu ra cái nguyên tắc ấy? - Bán sách khá ngạc nhiên.

- Trong sách ấy! - Bán giầy cười hì hì.

Thằng này khá nhỉ, Bán sách nghĩ.

Lát sau, khách vãn. Sau nữa, lại ngồi mốc meo. Thấy Bán giầy bán được hàng mà còn nhăn nhó, sự lạ, Bán sách ngần ngừ một lúc, rồi hỏi:



- Sao thế?

- Ông có cuốn sách nào về bệnh tim không? - Bán giầy hỏi.

- Có. - Bán sách lục tìm trong cái túi gai đựng sách, có một cuốn, bán mãi chẳng được nên gã không lôi ra - Đây. Cần gì?

- Thằng bé nhà tôi bị bệnh tim bẩm sinh. Chán quá ông ạ...



Bán sách đờ người.

Bán giầy ngồi đọc sách.

Có người lại đến xem giầy. Bán sách chạy sang hàng giầy, hỏi: Chị cần loại nào? Cuối cùng bán được một đôi.

Bán sách đưa tiền cho Bán giầy. Bán giầy trả sách cho Bán sách.



- Có dùng được gì không?

- Đọc xong rồi. Sách chán chết. Điều muốn biết thì không viết, viết ba lăng nhăng. Chẳng hơn gì mình.

Bán sách ngạc nhiên:

- Thế à?

Không ngờ Bán giầy lại có kiến thức... hơn cả sách?



Bán sách lại ngồi nhìn sách, Bán giầy lại ngồi nhìn giầy. Những đợt người mua hàng như cơn gió thoảng, làm mát mặt tý chút rồi thôi.

- Thế... Sao lại đi bán giầy? - Lúc này, tự nhiên Bán sách lại muốn nói chuyện. Trái với thói quen. Kỳ lạ.

- Chuyện dài lắm... - Bán giầy phẩy tay. Hôm nào thật ế hàng, sẽ kể cho ông nghe.

Bán giầy ngắm Bán sách hồi lâu. Rồi tự ngắm mình. Rồi bảo:



- Nghe chừng cả tôi với ông cũng đều là đồ ế, hi hi... - Gã cười.

- Hì hì... - Bán sách cũng cười.

Gió rét vẫn vi vu thổi. Cái lá bàng bên kia đường vẫn không chịu đứt khỏi cành, vẫn quay tròn.

- Rét ra phết. - Bán giầy nói. - Này, cứ lấy đôi giầy mới mà đi, đừng ngại. - Gã nhặt đôi giầy mà Bán sách đã thử vẫn cất riêng, đưa cho Bán sách - Mùa đông phải giữ ấm hai bàn chân. Đặc biệt huyệt dũng tuyền ở giữa gan bàn chân.



Bán sách lại tròn mắt, nhìn Bán giầy, lạ lẫm.

- Con người thật mong manh. ốm đau thật khổ sở. - Bán giầy nói. Bán sách gật gật đầu.

Trong gió rét, Bán giầy ngồi thu lu, khép cái áo dầy chặt người. Trông cái áo thật lệch lẹo với đôi giầy mới hắn đi. Cầm đôi giầy mới, Bán sách nửa muốn, nửa không. Phải trả tiền cho hắn chứ? Vợ hắn đang ốm, con đang mang bệnh. Còn gã, trong túi chỉ còn mấy đồng còm. Thôi nhịn, vét hết mà trả. Nghĩ vậy, gã lục túi, đủ tiền đưa cho Bán giầy.



Bán giầy cười hì hì, không nhận, bảo:

- Tặng là tặng.

Bán sách thở dài, bảo:

- Vậy ông lấy sách nhé?

Bán giầy lắc đầu:

- Tôi liếc hết tên mớ sách của ông rồi.

Ra vậy. Mắt hắn ghê thế?



Trời tối dần. Hai người chăng đèn. Bán giầy chăng ngang. Bán sách cũng chăng ngang. Có sáng hơn, nên sách và giầy bầy cạnh nhau trông rất buồn cười.

Có một mùi ngô nướng ở đâu bay đến. Cả Bán sách lẫn Bán giầy hếch cả hai cái mũi lên ngửi ngửi. Thơm quá, Bán sách nói. Thơm quá, Bán giầy cũng nói. Rồi cả hai đều ngồi duỗi dài chân, lại nhìn ra đường, ngóng khách.

Phân biệt "trộm", "cắp", "cướp", "giật"?

- Trộm: lấy của người khác một cách lén lút, khi không có mặt người đó, khi người đó không thức tỉnh, lấy vào ban đêm;
- Cắp: dùng thủ đoạn khéo tay hoặc sự sắp đặt lành nghề để lấy đồ vật của người khác trong tầm kiểm soát của người đó, khi người đó đang thức, lấy ban ngày;
- Giật: lấy đồ của người khác dựa vào vũ lực, nhưng không đến mức trấn áp như trường hợp cướp mà vẫn có chút kiêng dè;
- Cướp: lấy đồ của người khác một cách trắng trợn dựa vào vũ lực và vũ khí để trấn áp, làm người khác sợ mà phải dâng nộp.
Nếu xếp theo mức độ hung hãn tăng dần thì "hiền" nhất là ĂN TRỘM -> ĂN CẮP -> GIẬT -> CƯỚP

Tại sao người ta thường dùng trái tim để biểu hiện cho tình yêu mà kô dùng gan, ruột, dạ dày, hay thứ gì khác?

Có 3 lý do để trái tim được biểu hiện cho tình yêu:

+ Về hình thức: Mẫu mã hình trái tim đẹp hơn gan, ruột, dạ dày là cái chắc.
+ Về cấu tạo: Có đầu vào, đầu ra, bên trong có nhiều ngõ ngách rất phù hợp để “xử lý” các tình huống... yêu.
+ Về vị trí: Ở gần khối óc, rất tiện để tham khảo trước... “những lời có cánh”.

Thế nào là cô đơn ???

Cô Đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô Đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông.

Chỉ có ai đã Cô Đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ Cô Đơn.

Cô Đơn - cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường ... Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào ... Một mình ta lặng lẽ ... Vậy là Cô Đơn!!

Cô Đơn là khi một mình với biển ... Biển vẫn vậy ... Vẫn ồn ào ... Vẫn hôn lên bờ cát ... Tự nhiên thấy mình vô duyên lạ ...

Một mình với biển ... Thả bộ ... Trên mình khoác chiếc áo gió ... Mũ trùm kín đầu ... Mưa nhẹ phả vào mặt ... Buốt ... Lạnh .... Muốn có một vòng tay ai đó ôm mình ... Kéo mình vào lòng ... Bỗng biết mình Cô Đơn ...khi nhìn lại dấu chân trên cát chỉ có mình

Cô Đơn là khi một mình lang thang trong mưa ... Một mình khóc, mong mưa xoá hết nước mắt để mai mình vững vàng hơn ...

Cô Đơn khi một mình trong phòng ... Bản nhạc vẫn vang lên ... Muốn có ai đó gọi điện chỉ để nói một câu xin chào ... Muốn có một cái xiết tay thật chặt để biết mình không một mình, để biết mình không đơn độc.

Cô Đơn là khi một mình nhìn hoàng hôn đang dần qua ... Muốn có ai đó để ôm vào lòng ...

Cô Đơn là khi giáng sinh đến, ai cũng có người tay trong tay, hay một nhóm bạn vừa đi vừa nô đùa ... Nhớ noen trước mình cùng với xóm leo rào vào công viên để không mất tiền vé ... Giờ tay mình đâu ai nắm ...

Tựu chung, cô đơn là một khoảng không. Một sự trống trải nghẹn ngào tâm khảm. Một nỗi buồn len nhẹ sự nhớ nhung, một niềm đau kèm cùng đôi điều tiếc nuối, một nỗi bâng khuâng pha lẫn giây phút xuyến xao!

Hãy cô đơn để biết mình cần có một bàn tay để nắm, cần một bờ vai để khẽ chạm phút yêu thương... Nhưng đừng cô đơn trong tuyệt vọng giá băng, đừng cô đơn rồi tự nhốt mình vào khoảng không tâm khảm

Bụi yêu gió!...

Gió ở trên cao, gió dạo chơi qua mọi nơi, lướt trên mây cao, luồn qua từng khẽ lá, khẽ thoảng trên mặt đất..... Gió xinh đẹp, gió thanh cao, trong lành. Có những lúc gió mạnh mẽ, gió hung hăng, gió giận dữ và gió dỗi hờn... Nhưng gió có lúc lại hiền hòa, dịu dàng.... Gió đem đến cho mọi người niềm vui, sự sảng khoái, sự thoải mái, xua tan mệt mỏi... vì vậy ai cũng yêu quý gió....
Thế nhưng....

Thế nhưng....

Có 1 người vẫn luôn chờ Gió,
đó chính là Bụi.
Gió thổi nhẹ, Bụi bay.
Gió và Bụi cứ quấn quít với nhau.
Có Gió thì Bụi mới bay.
1 ngày Bụi không thấy Gió,
Bụi buồn,
Bụi khóc,
Bụi không biết làm gì,
Bụi chán nản,
Bụi nhớ mong,
Bụi chờ đợi,
.... Nhưng Gió không phải là của riêng Bụi
... Bụi cô đơn.
Bụi lặng lẽ.
Bụi nhỏ bé....
Và Gió thì có biết chăng?
Gió vẫn vui chơi bên đời.
Bụi vẫn khóc thầm lặng lẽ.
Ngước nhìn Gió với Mây,
Bụi thấy sao mnìh thật nhỏ bé? Rõ ràng Bụi chẳng bao giờ đẹp đẽ và cao sang bằng Mây,
Mây cao quý như Gió,
Mây sánh đôi với Gió thật đẹp đôi làm sao?
Mây có đủ mọi thứ Gió cần,
cả khoảng cách, và tất cả mọi thứ Gió cần.... Khi Mây khóc, Mây bùn, luôn có Gió bên cạnh, Gió vẫn che chở Mây mà? Mây có MẶt Trời làm bạn bè, Có Trăng, có Sao mỗi khi Mây bùn và cả Gió!
Và còn..

Bụi thấp bé, Bụi cô độc, có ai lại đi ngồi nghe Bụi than thở về tình yêu với Gió chứ?
Một người ở quá cao và xa với Bụi?
Bụi buồn, Bụi khóc, từng đêm từng đêm Bụi chỉ biết nhớ về những kỉ niệm đẹp đã đến với Bụi và nước mắt Bụi rơi....
Tất nhiên chẳng ai có thể thấy Bụi khóc đc.
Không ai an ủi Bụi, không ai cần Bụi, không ai cả.... mong Gió.... nhưng đó là điều không thể...
Bụi đâu cần sự đồng cảm hay thương hại,
Bụi cần Gió cơ mà?
Bụi chẳng làm gì đc ngoài ngắm nhìn Gió với Mây vui chơi....
Nhìn Gió với người khác, Bụi ghen, Bụi tức, Bụi uất, Bụi khóc than cho mình....
Bụi biết mình khóc không có tác dụng nhưng làm đc gì ngoài khóc?
Bụi ngồi chúc Gió đc hạnh phúc.....
Và dẫu cho Gió có không nhớ đến những gì đã xảy ra,không còn nhớ đến Bụi thì Bụi vẫn yêu Gió...
Vẫn chờ mong Gió.... Bụi không hiểu đc Bụi nữa... Bụi không biết vì sao Bụi lại như vậy?
Dù lúc trước đã biết sẽ có ngày như thế này
nhưng
Bụi vẫn yêu Gió,
dù ai nói gì Bụi vẫn yêu Gió, dù đau khổ đến thế nào
Bụi vẫn yêu Gió,
Bụi không hiểu nổi trái tim Bụi nữa.....
Tình yêu của Bụi vẫn không hề phai nhòa....
Ước mong có 1 phép màu xảy ra, như trong những câu truyện cổ tích,
như 1 điều ước từ trong trái tim đang rỉ máu để biến điều không thể thành có thể.... nhưng phép màu là không thể có mà....
nhưng vẫn mong sao....

Bụi yêu Gió mãi mãi !.

Có phải chăng hình phạt của người này là phần thưởng của người khác không?

Có ba anh chàng chết trong một vụ tai nạn & cùng lên thiên đàng. Đến nơi, Thánh Peter nói :
- Ở đây chỉ có một luật lệ : Không được đạp chết vịt !
Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một anh chàng trong số họ lỡ giẫm chết một con. Thánh Peter xuất hiện cùng một cô gái, nhan sắc dưới mức trung bình, xích họ lại với nhau & nói :
- "Hình phạt" dành cho anh là phải sống suốt đời với cô gái này.
Ngày hôm sau, chàng thứ hai cũng đạp chết vịt & ông Thánh xích anh ta với một cô gái khác, nhan sắc cũng như cô gái hôm qua. Chàng thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Chàng ta tránh được "xui xẻo" trong một thời gian dài. Một hôm, Thánh Peter mang anh ta đến gặp một cô gái thật xinh đẹp, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào.
Chàng này thắc mắc hỏi cô gái :
- Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ ?
Cô gái buồn bã : Tôi không biết anh làm gì nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

(sưu tầm)

Ý nghĩa các ký hiệu ® © ™

© là kí hiệu của Copyrighted , nghĩa là bản quyền, đây là một tập hợp tất cả các quyền lợi cho việc sử dụng và quyền sở hữu đối với một sản phẩm ,dịch vụ hay một ý tưởng nào đó, nghiêm cấm tất cả mọi tổ chức, cá nhân sử dụng một sản phẩm ,dịch vụ hay một ý tưởng nào đó nếu chưa được sự đồng ý của người sở hữu ( Cơ quan quản lý sẽ bảo hộ tất cả các quyền lợi hợp pháp này)
Theo nghĩa đen, Copyrighted nghĩa là “quyền được sao chép y nguyên” không bỏ sót chi tiết nào đối với một sản phẩm ,dịch vụ hay một ý tưởng nào đó (nghĩa này được mấy chú kinh doanh hàng lậu thích lắm) còn theo nghĩa rộng hơn thì Copyrighted không chỉ bao hàm các sản phẩm vật chất, nó có thể bao gồm các sản phẩm vô hình, các tác quyền nghệ thuật, chương trình truyền hình , kiểu dáng công nghiệp.. và một số hình thức biểu hiện khác. Đại để nó giống như một quyền lợi cho phép người có quyền này sao chép, phát hành và sử dụng một sản phẩm trí tuệ nguyên bản.

™ lại là kí hiệu của Trademark ( thương hiệu), tài liệu về phần này thì vô kể, chắc các anh em cũng biết hết rồi, tuy nhiên tôi cũng phải nói rõ thêm rằng đôi khi ở một số quốc gia khác, người ta còn sử dụng cả SM ( Service Mark) cho các sản phẩm dịch vụ . Trong một số môi trường luật pháp, một thương hiệu chưa được đăng kí cũng có thể được doanh nghiệp gắn TM hoặc SM lên đó

® là Registered có nghĩa là đã được đăng ký -> tức là kí hiệu có hàm ý thương hiệu đã đăng ký bảo hộ với cơ quan pháp luật nào đó, vì vậy trong các trường hợp, nếu thương hiệu đã được đăng ký thì sử dụng kí hiệu này là hợp lý nhất.

(sưu tầm)

Trái tim biết yêu

Trời ơi, sao lại có người dễ thương thế không biết !". Hắn tủm tỉm cười, mơ màng nghĩ. Gần 30 tuổi, Hắn vẫn chưa từng bị cô nào lung lay. Của đáng tội, kể cũng có vài cô thầm thương trộm nhớ hắn, nhưng hắn cứ trơ như đá. Mẹ hắn dạo này lại bóng gió xa xôi ước có cháu bồng. Hắn nghe, rồi lại nhăn nhở cười :"Duyên số mà mẹ !". Mà khổ, hắn có xấu gì cho cam : đẹp trai, cao ráo, có học thức, nghề nghiệp cũng ổn, chỉ phải cái hay đi công tác xa. Như lần này, hắn ở Nha Trang cả tuần mới xong việc.

...........Tim hắn đang nhẩy điệu Tango trong lồng ngực. Quả thật hắn chưa bao giờ có cảm giác như vậy với một cô gái, mà cô lại đang ngồi sát bên. Trong phút chốc, hắn thấy trí thông minh biến sạch, hắn cố sức huy động nốt số noron đang run rẩy còn lại định làm quen thì bỗng nghe cô gái hỏi :

- Anh đi Đắc Lắc có việc hả ?

Hắn mừng quá lắp bắp :

- À, ơ không ! Tôi đi Nha trang công tác, giờ quay lại Đắc Lắc, về nhà !

- Ôi, em cũng ở Đắc lắc, thế anh ở đường nào ?

Tự nhiên hắn thấy vui quá, khi nghĩ đến cơ hội gặp người đẹp lần sau, lần sau nữa và....câu chuyện giữa họ cứ kéo dài mãi.....

Chiếc xe qua đèo, nàng có vẻ mệt, tựa đầu vào vai hắn. Hắn thấy dọc sống lưng như có luồng điện chạy qua, cảm giác là lạ, hạnh phúc len vào lòng hắn. Nàng ngủ ngon lành trên vai hắn, đôi hàng mi cong vút, vài cọng tóc mai lòa xòa trên trán, cái miệng như cười, cả cái mũi cũng xinh làm sao. Hắn ngơ ngẩn cả người khi nàng túm lấy cánh tay hắn mỗi khi xe qua một đoạn dốc, bàn tay nhỏ với những ngón tay hồng hồng .....Hắn bắt đầu tưởng tượng, rồi cười một mình.....

Xe tới bến, hắn bối rối lay nàng dậy. Họ bước xuống xe. Chục gã xe thồ bu quanh :

- Đi đâu ông anh ? em chở dùm.....

Hắn lắc đầu quầy quậy, ý muốn đợi xem nàng thế nào. Lúc này nàng cũng đang bị bao vậy :

- Đi đâu cô em ? Lên xe anh đi !

Một gã giằng lấy chiếc túi trên tay nàng. Hắn thấy vậy định bảo nàng rằng hắn sẽ gọi taxi đưa về tận nhà. Chưa kịp mở mồm thì thấy mắt nàng trợn ngược, tay nàng túm lấy cái túi từ gã xe thồ, nàng nổi cơn tam bành :

- Đ. mẹ, nói không đi rồi mà cứ hỏi lôi thôi, đang mệt bỏ bà mà lằng nhằng mãi. !

Hắn há hốc mồm kinh ngạc, chưa kịp hoàn hồn thì thấy một gã đầu đinh, phi con FX dừng cái "rét" trước mặt và nàng nhẩy tót lên, ôm anh chàng chặt cứng :

- Đi với con chó nào mà bây giờ mới tới hả ?

Hắn thấy mệt quá, định móc điện thoại gọi thằng em ra đón thì cái điện thoại đã ...."di động" (!) không còn chỗ cũ nữa. Cô nàng xinh đẹp cũng đã biến mất, chẳng thèm tạm biệt một câu. Hắn thở dài, lững thững bước đi, lòng buồn vô hạn...........

(trích từ blog http://vn.myblog.yahoo.com/violetbaongoc)

truyện cười YM (tiếp theo)

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Để chọn ra một số học sinh cần bồi dưỡng thêm vào dịp hè, thầy giáo Lọt hỏi: - Trong lớp ta có ai nghĩ là mình dốt thì đứng lên. Cả lớp ngồi yên, cuối cùng Wần hôi uể oải đứng dậy. Lọt mỉm cười:
- Chà! Dũng cảm đấy Wần hôi. Tại sao em lại nghĩ rằng mình dốt?
- Thưa thầy, em không nghĩ như vậy đâu ạ. Chẳng qua là em không muốn... thấy thầy phải đứng một mình thôi.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Có 1 bà người Quảng Nam đi bác sĩ, lúc kê toa, bác sĩ hỏi: "Số điện thoại nhà chị số mấy?"
Bà ta mới trả lời: "Hưa boa bữa tém moật bửa"
Bác sĩ lấy làm lạ hỏi lần nữa: "Tui hỏi chị là số điện thoại nhà chị số mấy chứ ko cần bít là 1 tuần chị tắm mấy bữa!"
Bà ta nói: " Nôi dã nối nòa hưa boa bữa tém moật bửa" (Tôi đã nói là 237817)
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Buổi tối, mấy tên cướp đột nhập vào một ngân hàng, mở từng chiếc két. Két nào cũng không có tiền. Một tên tức giận nói:
- Mẹ kiếp! Tụi nó định chơi xỏ mình hay sao mà để trong két toàn sữa chua không vậy?
- Chơi luôn. Cho sáng mai tụi nó hết ăn sáng!
- Một tên gật gù. Mấy tên hì hục mở từng hũ uống cho cạn hết rồi hỉ hả ra về. Sáng hôm sau, trong mục tin vắn, các báo đều loan tin: Một Ngân Hàng Tinh Trùng bị cướp
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Tâm tư tàn tạ tình tan tác. Man mác mênh mông mãi mộng mơ. Đớn đau đưa đẩy đời đơn độc. Thao thức thẹn thùng thấy thảm thương. Vội vàng vô vọng vì vương vấn. Lã lơi lành lạnh lòng lẻ loi. Canh cánh cồn cào càng côi cút. Mệt mỏi mong manh mãi một mình...
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
No star where: không sao đâu. Like is afternoon: thích thì chiều. No four go: vô tư đi. Know die now: hiểu chết liền. No table: miễn bàn. No dare where: không dám đâu. Go die go: đi chết đi. Ugly tiger: xấu hổ. You lie see love: em xạo thấy thương. Do you think you delicious: mày tưởng mày ngon hả.
PS: Tiếng gì đây??
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Bước tới nhà em, bóng xế tà. Đứng chờ năm phút, bố em ra. Lơ thơ phía trước, vài con chó. Lác đác đằng sau, chiếc chổi chà. Sợ quá anh chuồn, quên đôi dép. Ông già ngoác mỏ, đứng chửi cha. Phen này nhất quyết thuê cây kiếm. Trở về chém ổng đứt làm ba.... <~~~ Qua đèo Ngang (remix)
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Nhà nọ có 3 người con trai được đặt tên là Cút, Cu và Ðớp. Một hôm, ông bố đi vắng thì có ông bạn đến chơi. Người vợ thay mặt chồng tiếp đón ân cân, người bạn cũng vui lắm.

Ðến bữa än, người vợ bảo thằng út :
- Dọn cơm cho bác, Ðớp! Người bạn hơi phật lòng, ăn qua loa vài chén rôi đứng dây.

Người vợ bảo đứa thứ hai :
- Múc nước cho bác rửa, Cu! Lần này ông bạn giận tím mặt, liền chào ra về.

Người vợ ngỡ người ra, không hiểu làm sao cả, bảo thàng con lớn :

- Dắt xe cho bác. Cút !
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Em à, đã bao đêm anh nằm khóc một mình trong đau khổ vì đã không nói ra 3 chữ ấy. Anh biết là anh đã sai khi không bày tỏ với em. Và anh cũng biết là nếu anh không nói thì sau này sẽ càng hối hận. Vì hết năm nay là chúng ta đã không còn được học cùng nhau nữa. Anh rất buồn vì điều ấy. Nên hôm nay, anh sẽ nói ra điều này, anh không cần em trả lời ngay đâu, chỉ cần em nghe anh nói thôi. 3 chữ đó là: trả anh tiền!!!
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
John trở về ký túc xá với hai con mắt bầm tím.
- Cậu làm sao vậy?
- Anh bạn cùng phòng hỏi.
- Thật tình, tớ thấy phụ nữ khó hiểu quá. Tớ đang đi phía sau cô gái thì thấy một con sâu rơi trên cổ cô ta, tớ liền đưa tay gỡ nó xuống, cô ta quay lại và ngay lập tức một con mắt của tớ đổi màu!
- Thế còn con mắt còn lại?
- Cũng chính là cô ta, sau khi bị đánh, tớ nghĩ là cô ta không thích bèn đặt con sâu vào chỗ cũ.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Hãy biết ơn ai đó đã làm ta tổn thương, vì nhờ họ ta trở nên cứng rắn hơn. Hãy biết ơn ai đã lừa dối ta, vì nhờ họ ta nhìn đời bằng con mắt từng trải hơn. Hãy biết ơn ai đã đánh ta đau, vì nhờ họ ta ít gây ra nhiều nghiệp chướng. Hãy biết ơn ai đã ruồng bỏ ta, vì nhờ họ ta biết làm sao để đứng vững 1 mình. Hãy biết ơn ai đã làm ta vấp ngã, vì nhờ họ mà ta vững bước hơn trên đường đời. Hãy biết ơn ai đã làm ta nhục nhã, vì nhờ họ mà ta khôn ngoan và biết chịu đựng hơn. Hãy biết ơn họ và hãy nhớ mặt từng đứa để sau này còn trả thù.......
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Trên một chiếc bè có 8 đại biểu: 2 Việt Nam, 2 Irắc, 2 Nhật, 2 Campuchia. Một hôm bè gần chìm, 2 đại biểu I rắc đứng lên và nói "Sát dam muôn năm" rồi nhảy xuống bè chết tươi. Tuy nhiên bè vẫn ko chịu đc sức nặng, 2 đại biểu Nhật đứng lên hét "Nhật hoàng vạn tuế!" rồi nhảy xuống bè. Bè vẫn típ tục chìm, lúc này 2 đại biểu VN đứng lên gồng mình hét lớn "Hồ Chủ Tịch muôn năm, Việt nam muôn năm!!!" rồi xô 2 đại biểu campuchia xuống bè!!!
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ: "Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước, rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu", "em nào đối được câu này thầy cho 10đ",
1 em đứng lên dõng dạc "thầy ăn cơm, không ăn phân, cơm ăn xong rồi cũng thành phân, lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu"
Học trò khác: "Mẹ thầy đẻ ra thầy, mẹ thầy không đẻ ra con thầy, đẻ ra thầy rồi thầy lấy vợ rồi cũng đẻ ra con thầy, vậy tại sao mẹ thầy không đẻ ra con thầy luôn đi
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

chuyện cười hở mười cái răng

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Một bà mang giày gót nhọn quay về phía ông khách cùng đi trên xe buýt:
- Xin lỗi, tôi ửa giẫm lên chân ông phải không?
- Không, bà chỉ vừa đâm thủng chân tôi thôi.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Sư cụ: - Làm người không được sát sinh, nếu kiếp này con giết trâu, kiếp sau con phải hóa thành trâu đền tội, kiếp này giết heo thì kiếp sau là heo, giết ruồi giết gián cũng thế!
Đồ đệ: - Chà, hiểu rồi. Nếu con muốn kiếp sau làm người nữa, kiếp này con phải... giết người

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Sau khi xảy ra vụ đụng xe, nạn nhân ngồi dậy quát vào mặt kẻ gây tai họa cho mình:
- Này, anh đi đứng kiểu gì vậy, làm hỏng hết cả hàm răng giả của tôi rồi. Anh có biết tôi phải trả bao nhiêu tiền để có nó không?
- Được rồi, tôi nghĩ rằng mình có thể bồi thường cho anh đấy.
Nói xong, anh ta lôi ra một chiếc hộp đầy những hàm răng giả. Sau khi thử nhiều lần, anh chàng kia cũng tìm được một hàm răng vừa khít.
- Thật tuyệt vời! Làm thế nào mà anh có nhiều hàm răng giả vậy? Anh là nha sĩ hả?
- Ồ không, tôi chuyên đi bốc mộ.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Cóc, Rết và Bọ Cạp đang ngồi nhậu thì hết bia.
Bây giờ ai đi mua bia đây?
Cóc đi- Cóc nhảy nhanh đi nhanh.
Hả? có phải không dzậy? Tôi có 4 cái chân ah, để anh Bọ Cạp đi anh ấy nhiều chân hơn tôi, đi nhanh hơn.
Hả? có phải không dzậy? chân tôi nhiều nhưng đâu có bằng anh Rết, anh Rết nhiều chân đi nhanh, đi mua là tốt nhất-thế là Rết phải đi mua bia.
Cóc và Bọ Cạp ở nhà ngồi đợi..1 tiếng...2 tiếng rồi ...3 tiếng mà chưa thấy Rết về....Thôi đi tìm nó xem, 2 đứa vửa mở cửa thì thấy Rết ngồi trước cửa.
Hả!!? Có phải không dzậy!? nảy giờ chưa mua bia xong hả?
Hả!!? Có phải không dzậy!? mấy anh không thấy tôi đang mang giày sao...tại tôi nhiều chân nên mang giày hơi lâu!
Pó tay

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Trong một bệnh viện tâm thần: thằng điên 1 đi chơi với thằng điên 2, thằng điên 1 bị té xuống hồ nước thằng điên 2 thấy vậy lao xuống cứu. Sáng hôm sau bác sĩ điều trị gọi thằng điên 2 lên thông báo: anh có 1 tin buồn và 1 tin vui. Tin vui là hành động cứu người đã chứng tỏ anh hết điên và anh sắp đc ra viện, tin buồn là người anh cứu hôm qua đã treo cổ tự tử chết. Anh điên 2 liền nói: Nó đâu có tự tử, tui treo nó lên đó cho nó khô đấy chứ

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Anh thanh niên lê bước cao bước thấp trên đường, bất ngờ gặp một cụ già đi chống nạn đi ngang qua: Anh thanh niên ngạc nhiên hỏi: Tại sao cụ chống nạn vậy. Tôi bị thương trong lúc chiến tranh thế giới thứ 2 nổ ra. Còn anh: Tại sao còn trẻ lại bị thương như vậy:Anh thanh niên bình thản đáp:"À! tôi mới dẫm phải bãi phân chó lúc qua đường"

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Một hành khách VN trẻ nhập cảnh vào Mỹ, điền vào cột "SEX" của Tờ khai Nhập cảnh như sau: "Twice a week". Viên chức cục nhập cảnh trố mắt nhìn và cố giải thích: - no, no, Male or Female, please! Anh chàng thản nhiên trả lời - It doesn’t matter.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Vào một ngày đẹp trời, chàng rủ nàng đi dạo trên chiếc xe đạp của mình. Trăng thanh, gió mát, và phong cảnh lãnh mạn, nàng ngồi e ấp sau lưng chàng. Đến đoạn xuống dốc, xe lăn bánh rất nhanh. Phía trước có một quán kem hấp dẫn, bỗng dưng chàng phanh xe kêu “két” dừng lại ngay trước cửa quán kem, quay lại chàng hỏi nàng: “ăn không?” Nàng e lệ nhẹ nhàng đáp lại: “ Dạ, có”. Nói đoạn chàng phóng xe tiếp và nói: “Anh mới thay phanh xe đấy!”...

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Thầy giáo hỏi: - Ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương? Cả lớp im lặng. Thầy giáo chỉ 1 học sinh: - Em biết ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương không ? Học sinh sợ sệt : - Dạ không phải em. Vừa lúc đó ông hiệu trưởng đi ngang. Thầy giáo phân bua : - Anh xem, học trò bây giờ tệ quá. Tui hỏi ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không ai biết. Thầy hiệu trưởng gật gù : - Thôi anh nói anh Vương làm bản báo cáo rồi tui nói ban giám hiệu xuất quĩ đền cho. Đừng làm rùm beng mang tiếng chết!!!

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Phòng thi lạnh lẽo, óc trong veo. Vài chữ cỏn con, bé tẻo teo. Hí hoáy way bài, hơi rợn tí. Giám thị mắt sáng, khẽ đưa vèo. Trò ta chưng hửng, mặt xanh ngắt. Ngồi chối wanh co, ý vắng teo. Tựa ghế ôm đầu lâu chẳng được. Nghĩ ra chấp nhận lấy điểm bèo _ Thu điếu(thơ con ếch)

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Đầu lòng hai ả tố nga "Thuý Kiều"là chị, em là "Thuý Vân". Ma cũng tránh, quỷ ngại gần. Dáng người nét mặt mười phần đười ươi. Vân xem đanh đá khác người. Mặt mày rầu rĩ như người có tang. Miệng cười tựa rắn hổ mang. Củi khô thua tóc, cóc nhường làn da. Kiều càng xấu xí, gian tà. So bề ngu dốt lại là phần hơn. Người xanh bủng, mặt nhờn nhờn. Dưa ghen thua khắm, cá hờn kém tanh. Một hai xấu nhất kinh thành. Dốt đành đòi một, đần đành hoạ hai"

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Có bạn gái xấu là bất tài. Có bạn gái đẹp là bất an. Có bạn gái giỏi hơn là bất xứng. Có bạn gái dốt là bất hủ. Có bạn gái dữ là bất hạnh. Bị bạn gái chê là bất lực. Bị bạn gái ghen là bất bình. Đánh bạn gái là bất nhân. Lén bạn gái đi uống bia ôm là bất trung. Vì bạn gái bỏ bạn là bất nghĩa. Vì bạn bỏ bạn gái là bất tin. Tin bạn mà mất bạn gái là bất cẩn. Bạn gái giận chỉ uống nước trừ cơm là bất bạo động. Bạn gái đánh mà ko chạy là bất túc. Lời bạn gái dạy là bất tử. Cãi lời bạn gái là bất kính. Cãi cha mẹ bạn gái là bất hiếu. Nhưng không có bạn gái là bất bình thường...

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ : "Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước,rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu", "em nào đối được câu này thầy cho 10đ", 1 em đứng lên dõng dạc "thầy ăn cơm, không ăn phân, cơm ăn xong rồi cũng thành phân, lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu" Học trò khác : "Mẹ thầy đẻ ra thầy, mẹ thầy không đẻ ra con thầy, đẻ ra thầy rồi thầy lấy vợ rồi cũng đẻ ra con thầy, vậy tại sao mẹ thầy không đẻ ra con thầy luôn đi để thầy đỡ phải đứng đây nói lung tung. thay` day 1 tro` hieu? 10

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Mèo và chuột là 2 kẻ thù của nhau, vì vậy mà chuột luôn tìm cách trốn mèo. Có 1 gia đình chuột nọ vốn là gia đình gia giáo. Một hôm, đứa con nhỏ của gia đình chuột gặp phải con mèo hung ác. May mà có chuột mẹ tới giúp con. Chuột mẹ bình tĩnh và "sủa" rất lớn: Gấu... gấu... gấu. Con mèo sợ hãi bỏ chạy như "xi nê". Chuột mẹ quay lại nói với đứa con: Bây giờ con đã thấy lợi ích của việc học "ngoại ngữ" chưa?

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Hai vợ chồng Việt Kiều cãi nhau: - "You are poor as torn spinach two table hand white" (Anh nghèo rách mồng tơi hai bàn tay trắng) - "I don't want salad with you" (Tôi không muốn cãi với cô!) ... - … Sugar you you go, sugar me me go! (Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!) - You think you tasty? (Anh nghĩ anh ngon lắm hả?) - I love toilet you dumb mouth! (Tôi yêu cầu cô câm mồm) - You live a place monkey cough, flamingo crow. Clothes house country! (Anh sống ở nơi khỉ ho cò gáy. Đồ nhà quê) - You onion summer three down seven up. No enough already listen (Cô hành hạ tôi ba chìm bảy nổi. Thôi đủ rồi nghe!)

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Một chàng trai gửi tin nhắn SMS cho cô gái mình đang để ý với nội dung như sau: "Em ơi! Khi em đọc tin nhắn này, em nợ anh cuộc hẹn. Xóa tin nhắn này, em nợ anh cuộc tình. Lưu tin là em nợ anh 1 nụ hôn. Trả lời anh, em nợ anh tất cả. Còn nếu em không trả lời... thì em đã yêu anh!" <= "Thập diện mai phục" version 2.0, em có chạy đằng zời !!

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Phong ba bão táp ko bằng ngữ pháp Việt Nam: Sao nó bảo không đến? Sao bảo nó không đến? Sao không đến bảo nó? Sao nó không bảo đến? Sao? Ðến bảo nó không? Sao? Bảo nó đến không? Nó đến, sao không bảo? Nó đến, không bảo sao? Nó đến bảo không sao. Nó bảo sao không đến? Nó đến, bảo sao không? Nó bảo đến không sao. Nó bảo không đến sao? Nó không bảo, sao đến? Nó không bảo đến sao? Nó không đến bảo sao? Bảo nó sao không đến? Bảo nó: Ðến không sao. Bảo sao nó không đến? Bảo nó đến, sao không? Bảo nó không đến sao? Bảo không, sao nó đến? Bảo! Sao, nó đến không?... ~~> Người viết rảnh, người đọc còn rảnh hơn

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Hai vợ chồng già ngồi nói chuyện: - Lúc ngồi xe ôm, ôm cái thằng lái xe, bà có thấy thích không? - Thích thú cái gì, chẳng qua để an toàn khỏi ngã thì phải ôm vậy thôi! - Đó bà thấy chưa? Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán uống bia nhiều phải say, say thì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã! Hoàn cảnh nó buộc phải vậy chứ thích thú cái gì.
=> Còn chạy tội ! Đáng ghét mai mốt chết xuống địa ngục cho biết tay!

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Sống trên đời này phải biết qúy 4 chữ: chữ “Phải” để luôn sống và làm theo lẽ phải; chữ “Thật” để luôn sống thật, không gian dối; chữ “Khốn” để biết phải luôn vuợt qua khốn khó; chữ “Nạn” để biết giúp đỡ những người xung quanh mình vượt qua hoạn nạn. Nói tóm lại làm người sống trên đời này phải “Phải Thật Khốn Nạn” thì mới đáng sống-->>> pó tay

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Môt nhà khoa học lấy 4 con giun sán bỏ vào 4 ống nghiệm. Con thứ nhất được cho vào ống chứa rượu. Con thứ hai cho vào ống chứa khói thuốc lá. Con thứ ba được cho vào ống chứa tinh dịch. Con thứ tư được cho vào ống chứa đất. 24h sau: con thứ nhất: chết, con thứ hai: chết, con thứ ba: chết, con thứ tư: sống. Kết luận của nhà khoa học : "Nếu chúng ta thường xuyên uống rượu, hút thuốc lá và quan hệ tình dục thì sẽ không bị giun sán" ===> Còn chờ gì nữa ! Tiếp tục hại đời con giun đi các bạn !

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

3 con chuột ngồi nói chuyện với nhau.
Con thứ nhất nói: "Ngày nào tao cũng tập thể dục với bẫy chuột"
Con thứ hai tiếp: " Còn tao sáng nào cũng pha thuốc chuột uống với cafe thư giãn"
Con thứ ba rút di động ra nghe: "A lô, mèo hả? Lên New hả? Uh chờ tí anh lên ngay" Bó tay

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Hai người bạn ra biển chơi. Một người nói: - Ê thấy tấm bảng không. Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô. Tao giả bộ chết đuối mày cứu lên lấy tiền thưởng chia nha. Nói xong anh ta nhảy xuống. Hụt hơi mà không thấy bạn cứu. Anh ta la hoảng: - Ê! Sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội! - Tao còn chờ. Mày không thấy tấm bảng khác đề vớt xác người chết được thưởng 500 đô à? ==> what a friend !

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

cha:"cha muốn con cưới ngừơi cha đã chọn" .
Con:"Nhưng con sẽ tự chọn người ấy!!".
Cha:"Đừng bướng bỉnh ,người ấy là con gái Bill Gate đóa!!."
Con:"Thế thì đồng ý!".
TÍp đó ông đến tìm Bill Gate: "Tui muốn ông chọn con trai tui làm con rể!!".
BGate nói: "Nhưng con tui còn wá nhỏ để thành hôn"!!.
Cha: "Nhưng con tui là phó giám đốc Ngân Hàng Thế Giới!!".
Bill Gate: "Thế thì ok ngay".
TÍp đó nữa,ông đến tìm giám đốc ngân hàng thế giới,giới thiệu con ông làm phó gđ!!
Giám đốc :"nhưng tui đã có wá nhìu phó gđ rùi".
Cha: "Nhưng con tui là con rể Bill Gate".
Thế thi ok !!!
Bái phục ông jà

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Tình yêu như chó với mèo. Yêu nhau một lúc mèo trèo lên cây. Chó nhìn cặp mắt thơ ngây. Dậm chân xuống đất : "Mẹ mày xuống không ?". Mèo cười: "Đồ chó lắm lông, bà đếch xuống đấy , đồ không biết trèo !". Chó ta nhìn thằng mắt mèo : "Mày cứ khinh bố , bố trèo cho coi !". "Cha mày! Ngã xuống thì toi!" - Chó ta lẩm bẩm ? - Thế thôi kệ mày, Chả thèm cái đồ mặt dày, gọi thì chả xuống thế này thì thôi, Dại gì cố đấm ăn xôi, nhỡ đâu ngã xuống.... thôi rồi đời trai !!!!

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Chàng sinh viên đang cặm cụi ôn thi, bỗng đâu một con muỗi xông tới đốt chàng... Chàng giơ tay lên định đập thì bỗng nhiên con muỗi cất tiếng nói: -Xin chàng hãy cưu mang, em đã trót mang trong mình giọt máu của chàng. hic.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây nên nói: "I'm sorry", ông Tây cũng lịch sự: "I'm sorry too", ông VN nghe xong vội vàng: "I'm sorry three", ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: "What are you sorry for", ông VN làm luôn: "I'm sorry five" Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam "Sorry, are you sick" Ông Việt Nam vẫn thản nhiên "I'm Sorry Seven" Ông Tây tức lắm roài trợn mắt hỏi "Sorry, do you intend to count to eight?" ông Việt Nam kiên nhẫn "I'm sorry nine"

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Có hai người bạn chơi với nhau rất thân tên là Khỏa và Xí. Họ ở chung một khu tập thể. Một hôm vì muốn nhắn bạn lên nhà họp họ, qua nhà Khỏa mấy lần nhưng không gặp, Xí đã nhắn qua bảng thông báo mấy dòng rất rõ ràng: "Khỏa thân! Tối qua nhà Xí họp nhé! Ah, qua nhà Xí họp nhớ mang theo giấy"

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Em nằm trên người anh, em làm tan biến cảm giác băng giá trong anh. Em cắn anh, không hề tội lỗi, em làm cho anh phát điên. Cuối cùng anh chìm vào trong giấc ngủ. Sáng nay, khi anh tỉnh dậy thì em đã đi rồi. Anh tìm em nhưng không thấy dấu vết chỉ có những bức tường chứng kiến chuyện đôi ta đêm hôm qua. Cơ thể anh vẫn còn in dấu vết của em. Đêm nay, anh sẽ thức chờ em. Ngay khi em đến anh sẽ vồ lấy em, anh sẽ không để em ra. Anh sẽ giữ chặt em trong lòng bàn tay anh để em mãi mãi không biến mất. Anh sẽ giết chết em - những con muỗi đáng ghét nhất trần đời. Đây là câu chuyện được trích từ nhật ký của một anh sinh viên chuyên văn thường xuyên bị muỗi cắn.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29