Skip navigation.

Boo's blog

anh có nản không anh khi mà đêm nào anh cũng xúât hiện trong giấc mơ kủa em

Chấm hết.......(1 câu chuyện đẹp thời học sinh)

Cho đến bây giờ cô mới thật sự tin cân người ta nói:"yêu 1 người đã khó,mà muốn wên 1 người lại càng khó hơn"

Ngồi với đám bạn cô nghe được 1 tin người đầu tiên of cô đã yên bề gia thất miệng cô thì mỉm cười nhưng không hiểu sao trong lòng cô có 1 cái cảm giác gì đó rất khó tả,cố nén cái cảm xúc đó lại để vui vẻ cùng mọi người...Tối về 1 mình giữa bóng tối bao trùm cô sợ hãi giật mình nhận ra rằng 3 năm rồi cô chưa thể nào wên được anh...vậy mà từ trước tới giờ cô cứ đinh ninh rằng cô đã wên anh cách đây 1 năm rồi,1 năm đó chắc cô chỉ tạm thời bỏ wên anh thôi,trong 2 năm đầu khi chia tay a,cô lúc nào cũng nghĩ về anh,lúc nào cũng mong rằng có 1 ngày anh sẽ về với cô...Thế rồi 2 năm cứ dần dần trôi qua cô cứ mãi sống trong 1 niềm hy vọng...Không biết anh có wên cô,wên những kỷ niệm của 2 đứa không nhưng cô thì không,cô nhớ như in tất cả.....Giữa anh và cô có rất nhiều những kỷ niệm vui có buồn có....chúng đẹp lắm.Trong 2 năm quen với anh cô lúc nào cũng tươi cười lúc nào cũng cảm thấy thật bình yên khi ở bên anh,người ta thường nói"yêu nhau mà ngày nào cũng gặp nhau thì cảm thấy chán"nhưng không anh và cô tuy ngày nào cũng gặp nhau nhưng 2 người cảm thấy rất vui,những lúc nghỉ học mấy ngày không gặp nhau cảm thấy nhớ nhớ lắm...Có 1 lần không gặp nhau mấy ngày trong 1 ngày trời mưa tầm tã anh đã xuống nhà cô...lúc đó cô cảm thấy bất ngờ và ngạc nhiên lắm...anh nói:"mấy ngày không gặp rồi nhớ bé quá".Cô cảm thấy mình thật hạnh phúc.Những khi cô bệnh anh thường hay lo lắng cho cô,nhắc nhở cô uống thuốc từng tí một.Và 1 lần trời mưa tầm tã,loay hoay chẳng biết sao mà ra xe lấy áo mưa để mà về,thì anh đột ngột đưa cái cặp cho cô cầm chạy biến đi đâu mất tiêu để cô bơ vơ 1 mình ở đó,1 hồi sau quay lại người anh ướt như con chuột lột trên tay cầm cái áo mưa đưa cho cô.Cô nhìn anh cảm động muốn khóc,lúc ấy cô cảm thấy thương anh lắm,anh lạnh run hết người,kết quả qua ngày hôm sau anh đã bị ốm,nhìn gương mặt anh bơ phờ.Và những lúc anh và cô cùng nhau đi học,trời mưa nhiều lắm,trời lạnh lắm nhưng 2 người không có cảm giác lạnh,cảm thấy ấm áp lắm,anh và cô có nhiều điều ước lắm.Và nhiều lúc cô cũng nghĩ có lẽ cô là người hạnh phúc nhất thế gian này.Tình yêu lúc ấy của cô thật đẹp,đẹp lắm đến nỗi nhiều lúc tưởng chừng cô sẽ bên anh mãi mãi,và rồi cuối cùng cuộc vui rồi cũng sẽ tàn...Anh và cô chia tay,Cô cảm thấy hụt hẫng và đau lắm nhưng không còn cách nào khác....

Chia tay anh nhưng cô lúc nào cũng nhớ,cũng nghĩ về anh,cô luôn quan tâm tới tin tức của anh thông qua bạn bè..Biết anh khỏe mạnh,vui vẻ cô cũng cảm thấy vui lắm..Cứ như thế trong vòng 2 năm trời cô cứ mãi nhớ anh,cứ mãi hy vọng cho dù biết rằng điều đó là không thể...và rồi qua năm thứ 3 cô tưởng rằng cô đã quên anh nhưng không cô chỉ tạm thời cất anh ở một nơi nào đó,không ai nhắc tới thì cô sẽ quên nó,nhưng có ai mà gợi tới thì cô sẽ nhớ tới...Cô sợ điều đó..Và đêm nay 1 mình trong màn đêm vừa nghe bài"đêm nghe tiếng mưa rơi" cùng với những kỷ niệm,những món quà anh tặng cô,những mơ ước của cô và anh...Cô không biết phải tính sao với nó,cô đã cất nó lâu rồi,bây giờ lấy ra kỷ niệm chợt hiện về trong cô,anh không còn bên cô thật rồi.Lúc ấy cô muốn gọi cho 1 người để tâm sự nhưng cô lại không làm,1 mình cô đối mặt với nó....Cô nhận ra rằng kể từ bây giờ anh đã thật sự không còn hiện diện trong cô nữa,cô sẽ chôn vùi chúng...Cô vui cho anh và thầm chúc anh hạnh phúc...và bây giờ cô vui và nhận ra rằng cô đã thật sự quên anh,bây giờ cô đã biết quan tâm tới 1 người,cô nhận thấy 3 năm đã quá đủ cho cô đau,đã quá đủ cho cô buồn...Bây giờ cô đặt 1 dấu chấm hết cho 1 kỷ niệm đẹp đó,cảm thấy tiếc đó nhưng không còn cách nào khác,cô quên anh nhưng những kỷ nịêm cô sẽ cất chúng ở một nơi nào đó thật yên tĩnh,không ai có thể khúây động...cô sẽ mãi để nó ngủ yên

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

1 câu chuyện buồn...có lẽ các bạn sẽ bỏ qua nó vì thấy nó dài quá...but hãy nán lại đọc nó ...rùi cho Boo cái com lun nha hìhì

Cô gửi cho anh một tin nhắn : Nếu như trong nhà nghèo túng chán nản đến mức chỉ có một bát cháo cho hai chúng ta. Anh sẽ đem chút cháo trong bát ấy cho em ăn chứ ?. Anh trả lời : Vậy mà cũng phải nói sao? Nhưng anh cho rằng một người con trai yêu một người con gái một cách chân chính thì sẽ không để cho người con gái mình yêu phải sống như thế.Cô trả lời : Nhưng có một người trả lời thế này. Anh ta nói, không ! anh sẽ đem hết phần cháo cho cô ấy ăn. Đoạn đối thoại ấy có phải sẽ cảm động được mọi cô gái. Em không biết, nhưng em bị nó tác động rất sâu sắc. Anh trả lời : Nói như thế, nếu đến bát cháo kia cũng không có, thì anh ta sẽ làm thế nào. Hoặc là nghĩ đến việc bát cháo ấy cô kia ăn rồi, nhỡ vẫn cảm thấy đói thì sao. Cô vẫn cho rằng anh nên trả lời giống như chàng trai kia : Không ! anh sẽ nhường bát cháo ấy cho em ăn, đó mới là thực sự hoàn mỹ, mẫu mực, mới là đáp án duy nhất. Nhưng vì anh không trả lời vấn đề theo phương án ấy, anh và cô lưng dựa lưng suốt một đêm, anh mấy lần muốn ôm cô ngủ đều bị cô cự tuyệt.

Trời có lúc không thuận theo lòng người

Sau này, đến một thời điểm, do nhiều nguyên nhân, anh và cô lâm vào tình cảnh giống như thế, hai người khó khăn đến mức chỉ có một bát cháo. Hôm đó, anh nhẹ nhàng để lại một lời nhắn : Em yêu, em ăn đi, bát cháo trên bàn là dành phần em, anh ăn xong rồi. Cô ăn hết bát cháo, rồi nghỉ ngơi . Anh từ bên ngoài trở vào, mang cho cô xiên thịt dê mà cô thích ăn, hoa quả, trà sữa. Anh nói với cô : Anh đã tìm được một công việc tạm thời, số tiền này, là ông chủ ứng trước tiền lương cho anh. Nói xong còn đưa túi tiền sáng choang ra trước mặt cô. "Em yêu cứ ăn tự nhiên, anh đã ăn ở bên ngoài rồi". Xong rồi anh làm điệu bộ tinh nghịch. Trong những ngày khốn khó nhất ấy, cô vẫn có được hạnh phúc vui vẻ, còn thì anh dường như làm việc vất vả nên sức khoẻ có phần giảm sút. Thời gian sau, anh ổn định được công tác, họ tràn đầy hạnh phúc khát khao hướng về một tương lai tốt đẹp.

Cô thích xem tivi, bản tin trên tivi nhiều năm trước đã từng phát đi một sự kiện chấn động, một người mẹ và con trai bị chôn dưới lớp đất đá, lúc sữa người mẹ bị đứa con uống cạn, người mẹ đã tự cắn mách máu trên tay, dùng máu tuơi của chính mình nuôi con trai, vài ngày sau, mọi người cuối cùng cũng dọn được đống đất đá cứu hai mẹ con, người mẹ đã cạn máu mà lìa xa cõi đời, trên khoé miệng đứa trẻ vẫn còn đọng lại máu tươi của người mẹ cùng với nụ cười hồn nhiên, hai má đỏ hồng như có được một cuộc sống mới . Cô hỏi anh : nếu như hai chúng ta cùng bị đè dưới đống đất đá ấy, anh có giống như người mẹ kia dùng máu cứu sống em không ?Anh sau câu nói của cô có một chút xúc động. Anh nói với cô : Em chưa già mà đã có cái ý nghĩ như thế sao? Em là người phụ nữ của anh, anh sẽ làm tất cả để cho em được hạnh phúc, bất luận là lúc cuộc sống và an toàn của em bị đe doạ, anh sẽ làm tất cả để bảo vệ cho em. Em là người anh yêu nhất, anh cũng sẽ không cho phép em có thứ suy nghĩ như thế, em yêu ạ.

Cuối tuần, một buổi sáng đẹp trời, trên con đường về nhà sau khi mua thật nhiều đồ ăn, quần áo mà cô thích, anh dắt tay cô vui vẻ dạo phố. Hai con người nhỏ bé hạnh phúc ấy chỉ cần băng qua một ngã tư nữa thì có thể đến được tổ ấm tình yêu mà mình xây đắp, là thiên đường nhỏ hạnh phúc của họ . Anh một tay nắm tay cô, một tay xách đồ vừa mua, anh đi trước, cô đi sau, hai người đang ở vạch sơn chuẩn bị qua đường, đột nhiên có một chiếc xe lao đến từ phía sau cô - cô chỉ cách anh một bước chân. Chớp mắt nữa thôi, chiếc xe sẽ tông vào cô. "Ầm" cái tiếng chát chúa ấy là tiếng tông của chiếc xe ô tô. Tất cả đều đột ngột, người bị đâm đã văng cách xa hai mét, máu lênh láng trên đường. "Không! không phải" tiếng kêu kinh hãi đến từ phía cô, tiếng gào thét thê lương đập vào màng nhĩ của những người xung quanh. Cô biết rằng người bị chiếc xe đâm đáng ra sẽ là cô, chỉ chớp mắt như thế người bình thường sao có thể thể kịp phản ứng, anh vội vàng đẩy cô ra, chính mình ngã trong vũng máu. Cô bổ nhào xuống bên anh mà khóc, trên người anh toàn là máu, cô hét to gọi tên anh, mọi người xung quanh nói không thể làm gì được nữa rồi, họ đã thử nhưng anh không còn thở nữa. Cô không tin, tiếp tục gọi tên anh, điều kỳ diệu sảy ra khi đôi mắt anh hé mở, nhìn cô, bình thản mỉm cười, rồi vĩnh viễn nhắm mắt. Anh đang ở tận cùng của sự sống, dù vẫn đang đau đơn giãy giụa, vẫn cố gắng dùng chút khí lực cuối cùng chứng kiến người mình yêu nhất được bình yên vô sự, rồi mới yên tâm ra đi. Đó là ngày mưa nhiều, bên ngoài tràn ngập hơi ẩm, nước mưa kết thành một đám sương mù giày đặc đất trời.

Trong lúc thu xếp lại những kỷ vật của anh cô phát hiện ra một tờ giấy chứng nhận bán máu, trên đó viết tên của anh. Điều kỳ lạ là từ trước tới nay điều này cô chưa bao giờ biết. Anh trong một tháng liên tiếp bán máu đến 3 lần, cô vẫn nhớ rõ những ngày tháng gian khó nhất của hai người họ, cô đã hiểu ra tại sao sức khoẻ anh trong khoảng thời gian ấy suy kiệt đến vậy, cô hiểu hàm ý trong câu anh nói "tiền lương ứng trước", cô hiểu ra rằng anh đã dùng máu để đổi lấy tiền mua cho cô những đồ ăn cô thích. Trong lúc tiếp tục thu xếp kỷ vật cô phát hiện ra một mẩu báo, phát hiện bất ngờ này lập tức làm cô kinh ngạc, người mẹ vĩ đại chính là mẹ của anh, đứa trẻ may mắn giành lại được cuộc sống chính là anh. Nhưng anh đã đem cái may mắn ấy cho cô. Cô nước mắt dàn dụa ... :cry::cry:

Cô đã viết một bài hát!
Cô đã viết một bài hát!

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Anh từng nói khuôn mặt em đẹp nhất trên đời

Sao anh nỡ để em cô đơn trong héo hắt mà không nhìn em đến một lần

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Anh nói rằng đem em đi du ngoạn một vòng quanh quả đất

Lời anh hứa vẫn chưa kịp làm, hay đổi thành yêu em một vạn năm đi?

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Anh nói rằng mãi mãi không bao giờ để em đau khổ
Anh đi rồi còn mình em trong thành phố hoang tàn.

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Anh nói rằng chiều chuộng em, em đau, em cười, em hôn, em yêu, yêu em vô hạn

Anh có phải đã bị câu nói đẹp đẽ của thiên đường phồn hoa kia lừa dối

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Em đã bởi người thương mà tiều tuỵ mất đi tiếng nói

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Em đã đợi anh đến quên cả thứ gọi là giấc ngủ

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Em nước mắt nhạt nhoà vì anh không trả lời tin em

Anh thân yêu sao anh không ở bên em

Em đã mặc chiếc váy cưới màu trắng đợi anh đến dắt tay ...hjyhu
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31