Skip navigation.

Log in | Sign up

Khoảng trời rộng của mây...

... tôi muốn tan biến... theo mây trời...

17 của những ngày đầu đông


Phố. Những ngày đông về gõ cửa. Ta đi trên phố mà lòng thấy sao thanh tịnh. Phố vào những ngày đầy đông. Mưa dầm dề, dai dẳng.
Mưa rơi suốt những buổi chiều vắng nắng.
Mưa trải dài ướt đẫm những con phố quen.
Những cây vẫn còn xanh lá...

Đạp xe. Những vòng quay rất chậm mà ta cố gắng giữ lại trên chiếc xe đạp đã gần như quá thời. Con đường dài và êm. Tóc dài. Gió đùa len qua. Mưa neo đậu vào.
Một buổi chiều nào đó. Bất chợt ta nhận ra mình đang dừng chân ở bờ đê cao. Yên lặng trên chiếc ghế đã và ngửa cổ nhìn lên một nơi nào đó xa xăm.

Ta vẫn ước. Rằng được hoá mây bay. Những đám mây vô tư, tự tại cứ ung dung trôi dạt tới khắp mọi nơi theo tháng ngày. Mây cứ thế trôi.
Mây trắng. Trời xanh. Trời bao la. Mây bồng bềnh.


Ta muốn. Ta khát khao. Được hoá mây trời đã bao lâu nay. Để ta bay lên đi! Cho ta bay lên đi! Hỡi mây trời...




Gió từ biển thổi vào khiến ta thỉnh thoảng lại rụt nhẹ cổ, nấp khẽ trong chiếc áo gió trắng sữa còn thoảng mùi táo xanh. Gió rẽ tóc, làm lộ rõ khuôn mặt gầy và trắng.

Đã có một người. Ừ! Ta vẫn nhớ một ai đó đã từng nói với ta. Rằng "em có khuôn mặt của mùa đông". Ta chỉ cười. Có lẽ...

Nhắm mắt. Ta vẫn cảm nhận được mùi tanh, mùi mặn chát của biển. Dường như ta thấy từng đợt sóng tràn vào bờ. Dường như ta nghe từng con sóng rì rào cùng những hàng dương.

Sau lưng ta vẫn là cuộc sống tấp nập. Nhưng ta mặc.

Giả vờ không thấy người đi đường đang nhìn mình thắc mắc. Giả vờ không nghe tiếng xe cộ qua lại trong bận rộn. Sau lưng.

Ừ! Kệ!
Trong một buổi chiều thênh thang, ta cho phép mình quay lưng, cho phép mình bước chân ra khỏi cái xô bồ và náo nhiệt ấy. Để lặng yên...





Thủ thỉ tâm tình với chính mình...
"Thành phố, nơi đây tôi đã lớn..."

Con đường ta đang đi có phải là con đường ta muốn bước?

Gia đình. Bạn bè. Và những mối quan hệ. Rồi ra sao?

Rồi từng ngày, từng ngày, nhận ra còn biết bao nhiêu con người khác nấp trong cái thân xác gầy nhom này. Những cái tôi rất lạ!

16 tuổi. 8 tháng. 10 ngày. Và 22 tiếng. Ta coi mình đã tạm lớn. Ta coi mình đã tạm khôn. Để nói với cuộc sống. Rằng tôi cần người...

Đã bước đi gần 17 năm trời...






Có lúc ta trách mình. Tại sao cứ phải đa mang. Sao đôi mắt cứ đượm buồn khi người rời đi không một lời thăm hỏi... Có sao đâu... Ta đâu đáng. Và người đâu có lỗi...

Ta vẫn không làm sao khỏi trách mình. Vội vàng quá làm chi để rồi giờ đây cứ thẫn thờ mong thời gian quay trở lại. Thời gian cứ thế trôi đi. Rồi giờ đây ta đã khác. Ta làm người đổi thay... vì chính ta.

Có chăng tất cả... rồi sẽ bình yên như ta vẫn thường nói?
Đưa ly sữa nóng lên đón nhận mùi béo ngậy không vị đắng...
Từ khung cửa sổ nhìn ra một khoảng trời bao la... Và ta không có câu trả lời...

"Tình yêu... lượm lấy tôi để làm gì không biết..."



23h40. 23 tháng 10. 2009.
White clouds fly to the sky with black butterfly...
Find someone's smile...


Trích Pit's blog - 'Khoảng trời rộng của mây'

Gửi anh...

Chỉ mong anh đừng quên em...
Đừng coi em như cơn gió thoảng qua rồi biến mất... Đừng coi em như người đi đường chỉ khẽ lướt qua...
Cho em là bàn tay lau khô những giọt nước mắt của anh...
Cho em là vòng tay mỗi chiều anh thấy lạnh...
Cho em là yêu thương anh luôn mong chờ...
Cho em được mãi có anh...
Anh ơi...
Sao anh không chịu hiểu...
Nỗi lòng em...
Thương anh nhiều...
Buồn anh bao nhiêu...


..............................................................................

Đi hết rồi... Những entry cho anh, em gửi vào cơn mưa mùa hạ hiếm hoi bất chợt... Người ơi, chỉ còn những nỗi lòng em chất chứa...

Anh. Người con trai bỗng dưng đến bất chợt bên cô bé yếu ớt, mong manh. Ừ, anh nào có biết mình chính là lý do để một đứa con gái đang sống mập mờ trong bóng tối tự mình thoát ra... Sống khác hơn, trưởng thành hơn và tốt hơn...

Chỉ là để đưa anh đứng dậy thôi nhé! Không bao giờ được bước qua ranh giới giữa anh và em... Vậy mà sao...

Em bỗng nhận ra mình đang yêu cơn mưa mà bấy lâu nay chính em ghét bỏ. Bỗng nhận ra cơn mưa bấy lâu nay đắng nghẹn giờ lại ngọt ngào và mát lành đến lạ. Bỗng nhận ra mình đang ngồi thẫn thờ ngắm mưa bay bay. Em nhận ra mình đang bước dần đến mê cung không lối thoát...

Lắm khi trách móc, chỉ tại anh thôi! Chỉ tại anh làm em biết thương, biết nhớ. Chỉ tại anh khiến em biết mong, biết chờ. Nhưng em vẫn biết, nhờ có anh, nhờ có ngày anh đến, nên em mới đủ sức vượt qua và bước ra mái hiên đầy nắng ấm. Nhờ có anh mà em được sống với những thứ mà lâu nay em vẫn ngậm ngùi rằng mãi chỉ là giấc mơ.

Anh chẳng biết rằng mình thật lớn lao đâu nhỉ...

Em đã nghĩ về anh... Thật nhiều... Đã khóc cho anh cũng thật nhiều... Nhưng em biết...

Như mây và mưa chẳng bao giờ có thể. Em và anh cũng sẽ chỉ mãi là giấc mơ. Cơn mơ em đê mê chìm đắm. Cơn mơ em mê muội giữ gìn... Và em sẽ xa anh một ngày...

Nhưng em vẫn thế!... Em vẫn sẽ chỉ nghĩ cho anh, nghĩ về anh... Sẽ chỉ có anh thôi... Em sẽ chờ anh... Sẽ chờ đợi cho đến khi anh hạnh phúc...

Vậy mà em nào hay... Một ngày anh ấy đến!... Người luôn bên cạnh khiến em cười... Người khiến em biết rằng em đã làm người tổn thương đến nhường nào... Lắm khi nhớ anh, em lại ích kỉ than thở với anh ấy... Nào biết anh ấy đã khổ cực như thế nào vì em...

Dần dần em nhận ra... Người chờ em ở cuối con đường không phải là anh mà là anh ấy. Người bên cạnh lúc em khó khăn không phải là anh mà là anh ấy. Người em nghĩ tới mỗi khi buồn... bàng hoàng thay... là anh ấy!

Nhưng em vẫn cứ yêu anh. Vẫn nghĩ về anh những ngày.

Nhưng em vẫn cứ tìm đến anh ấy. Vẫn chờ điện thoại anh ấy từng ngày.

Cơn đê mê của em chưa thoát hẳn để em đặt một dấu chấm rõ ràng nơi cuối câu chuyện của anh và em. Để rồi em cứ thế, cứ trở nên ích kỉ giữa anh và anh ấy. Lắm khi muốn thừa nhận rằng em đang nhớ anh ấy... Nhưng em biết, em sẽ chỉ khiến anh ấy mong chờ, sẽ chỉ khiến anh ấy nghĩ suy. Và sẽ thật xấu xa với anh. Em ích kỉ, tham lam... chẳng dám nhận cái yêu thương chất đầy ấy...

Rồi em sẽ xa anh phải không anh?... Hè năm sau anh nói sẽ gặp anh... Ngậm ngùi em tự hỏi... "Đến bao giờ?..."... Rồi ngày em xa anh, mình sẽ mỉm cười vì những ngày hạnh phúc... Em sẽ biết rằng anh đang sống ở nơi ấy... Sẽ nhìn ra ô cửa sổ mình cười nhìn mưa bay để biết rằng anh đang đến thăm em... Rồi ngày anh xa em, anh phải sống thật tốt! Sống cho anh, cho cả em như anh vẫn thường nói nghe anh! Để khi mây bay về phía chân trời xa ấy, anh và em đều biết rằng giữa khoảng trời rộng, mình đã từng gặp nhau...

Mình sẽ xa nhau. Em biết thế! Nhưng từ giờ đến lúc ấy... Em sẽ sống giữa hai yêu thương... Anh và anh ấy... Hai miền đất an lành chờ em đặt chân...

Con đường em vẫn phải đi tiếp... Em biết rằng... cho dù sự lựa chọn nào dành cho em đi nữa... thì em vẫn mỉm cười đón nhận. Và anh, em và anh ấy sẽ luôn hạnh phúc trên đường dài vì biết rằng mình đã đến bên nhau một chiều gió lộng...

Viết lần cuối cùng... cho em...

Tháng 7 về, bỗng có những ngày trời trở lạnh và không có nắng nữa, mặc cho ta bỗng yêu nắng vô cùng. Trời cho mưa về cũng những đợt gió lạnh vào ban sáng.

Ta cựa mình thức giấc trong chiếc chăn mỏng tanh rồi lười biếng kéo mình lại gần cửa sổ. Tên con trai học cũng ta 4 năm trời ở xóm sau vẫy tay chào ta lém lỉnh...

"A! Em yêu! Dậy rồi à?"

Ta cười tít mắt. Rồi đâu đâu trút ra một tiếng thở dài thật nhẹ, thật khẽ. Sao bỗng thấy mình đơn độc giữa cuộc sống quá bình yên, mặc cho xung quanh là biết bao nhiêu yêu thương tràn ngập.

Ta chọn một cuộc sống an bình và không trắc trở rồi một chiều lang thang giữa phố lại thấy mình sao quá nhạt nhoà giữa những lối bon chen.

Ta chọn một cuộc sống khó khăn, thử thách rồi một sớm ngồi thừ ra quay cuồng nhận thấy mình thật đa mang.

Ta luôn thì thầm bảo mình "sống chậm lại!" rồi nhiều lúc muốn hét lên thật to "nhanh lên chứ, vội vàng lên với chứ!"

Ta muốn một ngày giông bão để lòng lặng đi.

Ta muốn một ngày nắng hiền, gió nhẹ để lòng mình rộn rã.

Ta chọn quá nhiều những điều trái ngược nhau nhưng bao giờ cũng thấy mình kết hợp chúng thật quá hoàn hảo.

..............................................................................

Ta dành hơn một buổi sáng và hơn một ly sữa lớn mỗi ngày để nhìn lại chính mình của hai năm qua. Kí ức chạy về trong ta có mùi thơm nức lòng của cà phê và bị béo ngậy người của sữa.

Ta nhớ lại ta của những ngày qua, của những mờ sáng lao mình ra biển xanh, của những tối ôm gió trên sông bạc, của những ngày bánh xe quay đều trên con đường đất đỏ gập ghềnh.

Ta nhớ lại ta của những đêm không ngủ khóc một mình, của những suy tư, lo nghĩ, đa mang... ta của những ngày yếu lòng, dễ vỡ... ta ngốc nghếch và ngây khờ... và những trang nhật kí chẳng bao giờ viết lên giấy.

Ta nhớ về cậu bạn của tuổi thơ với Lọ nước màu lấp lánh trong nắng mai.

Ta nhớ về ngày mẹ nói rằng đã từng có một người Anh trai... và ước mơ được yêu thương, được chăm sóc.

Ta thương lũ quỷ sứ thời cấp II ngây ngô, trong sáng.

Ta khóc lại vì Ba.

Ta mơ mộng với những Mây và gió, với những Mây! Giấc mộng đêm hè.

Ta nhìn lại mình những ngày Invisible, những lúc Thoáng... trốn chạy..., nhìn lại Cái bóng... nhìn qua Ngày ấy - Bây giờ..., qua Piece of me và Một ly ca cao và ...

Ta ấm lòng vì Nó yêu nhà nó và Ô cửa sổ.

Ta cảm nhận cuộc sống qua Chiều đông, qua Ngày hè... Lại thế... và hè về... và Về quê..

Ta lặng đi vì những Đa mang, vì Một chiều...

Ta cười mình Một tuần... vất vả...

Tuổi 15, 16 đi qua ta với bao kỉ niệm ngọt ngào. Hai tập phim đẹp đẽ ta tạo ra cho chính mình nhâm nhi, thưởng thức. Bây giờ ta dừng lại, hoàn thành đoạn giới thiệu sau cùng cho tác phẩm.

Nhà sản xuất lạnh lùng chối bỏ kịch bản những tập sau của người đạo diễn trẻ. Cô lang thang vô định tìm cho mình một nhà tài trợ mà "ngó sau trắc trở quá đi!"

.......................................................................



Thôi đành em nhé! Chia tay thôi...

Cái entry cuối cùng ta viết cho em gửi đi cùng ta của 15... 16...

Ta sẽ nhớ mãi cái ngày ta mò mẫn tạo ra em rồi hí hửng cám ơn bác google. Sinh nhật em tròn 2 tuổi ta vô tình để nó lặng lẽ trôi qua.

Xin lỗi em, em nhé! Chỉ có thể đi bên em có từng này thời gian. Ngắn ngủi quá em nhỉ!

Em, khoảng trời rộng của ta, khoảng trời ta tự do bay lượn, khoảng trời cùng ta trưởng thành và đưa ta tới những yêu thương, cho ta những đôi mắt biết lắng nghe và những trái tim cùng nhịp đồng cảm.

Mây sẽ mang em đi thật xa đến những phương trời khác lạ mà không có ta...

Em ơi... lần cuối hãy mang những yêu thương của ta đến bến bờ em nhé!...

Sẽ mãi nhớ về em như một khoảng trời hạnh phúc...

Anh hùng trong tôi...

,

Người anh hùng trong tôi...



Là ngoại...

Dáng ngoại gầy nhom và nhỏ nhắn.

Năm cháu ngoại 6 tuổi, nó nằng nặc đòi xuống nhà ngoại ngủ lại, rồi lại nức nở đòi ngoại đem về nhà vì nhớ mẹ. Bàn tay gầy gò của ngoại nắm chặt tay đứa cháu nhỏ dắt đi trong đêm khuya mịt mù. Ngoại vừa đi vừa vỗ vỗ trấn an con nhóc đang ròng ròng nước mắt: "Ngoan, đừng khóc nữa con!"

Rồi 10 năm sau, khi con nhóc của ngoại đã lớn khôn lên hơn nhiều, khi lưng ngoại đã yếu đi theo năm tháng, ngoại vẫn nắm chặt tay cháu ngoại, bước từng bước khó khăn về phía trước. Mặc cho đôi chân ngoại đã yếu đi vì tuổi già, mặc cho đôi tay đã hao gầy và nhăn nheo, ngoại vẫn đi trước. Ngoại vẫn vỗ vai đứa cháu nhỏ năm nào của ngoại mà trấn an: "Đừng sợ! Nắm tay ngoại mà đi nghe con!" Con bé của 10 năm sau vẫn khóc ròng ròng, bàn tay vẫn run lên từng đợt trong tay ngoại và miệng vẫn không ngừng gọi trong nghẹn ngào... " Ngoại ơi..."


Người anh hùng tôi luôn ngưỡng mộ...

Là đứa em trai nghịch ngợm và phá phách...

Nó la hét ầm ĩ, đẩy mạnh cửa xông thẳng vào phòng chị nó. Rồi nó bỗng im bặt. Rồi nó lẳng lặng quay lưng bỏ đi. Rồi nó trở vào, bàn tay bé xinh, trắng bợt vì nghịch nước của nó đặt lên tay chị nó một cơ man giấy ăn nhàu nhĩ và khẽ xoa xoa nhẹ lên lưng cô chị. Nó lại lẳng lạng đi ra, khép nhẹ cánh cửa phòng chị nó lại. Chị nó đang khóc!

Năm nay nó 6 tuổi...


Người anh hùng mà mãi mãi tôi gìn giữ trong tim...

Là hai tâm hồn thơ văn lãng mạn...

Là cô bé luôn im lặng lắng nghe con bạn than thở trăng sao rồi mỉm cười nói một câu trật chủ đề: " Đi chơi không?"

Là cô bé cứ hay đa mang chuyện người khác mà quên mất những lo toan của mình...


Người anh hùng luôn hiện hữu trong trí nhớ tôi...

Là ông anh ngờ nghệch, 4h30 sáng gọi điện mắng mỏ con em bằng giọng ngái ngủ: "Cảm nặng, đừng có liều mà mò mặt ra biển nghe!" Con em ngúc ngắc cười qua điện thoại: "Ừ! Cảm nặng lắm! Sốt lên 37 độ rồi!"


Người anh hùng có khi chỉ là những người đi đường vụt ngang qua tôi...

Là trưa nắng, dắt bộ con ngựa sắt đứt xích rảo bước uể oải bỗng một chiếc xe máy đỗ xịch ngay bên cạnh. Tên con trai lạ hoắc lạ huơ cười nham nhở: " Chị lên xe em kéo cho! Hôm ni tự nhiên em muốn làm người tốt!"

Ừ! Rồi sau mới biết, em ý hơn chị 1 tuổi...

Là bác bán nước mía phúc hậu chìa ra cho con bé đang đầu trần phơn phởn giữa nắng trời cái mũ lưỡi trai đã sờn mép: "Đội mà về không nắng nóng rồi đau nữa đó cháu!"

Là bác xích lô mỗi lần đi ngang qua nhà đều vẫy tay chào, cười rạng rỡ...

Là chị bán bánh mì gần nhà nhớ mặt nên vẫn hay hỏi: "Thêm ớt phải không em?"

Là thằng bạn mỗi khi đi ngang qua vẫn hay xoa đầu con bé lớp trưởng đang tranh thủ ngủ...

Là thằng bé gần nhà chiều nào cũng ra công viên ngồi nhìn mấy đứa loắt choắt loay hoay thả diều rồi chạy lại cười khoe răng khểnh: "Đưa diều đây thả giúp cho nì!"


Người anh hùng trong mắt tôi... thật bình dị, thật chân chất mà cũng thật đẹp đẽ vô cùng...

Là tất cả cuộc sống muôn màu quanh tôi... ♥

Về quê...

Zofia,

Anh nhìn em ngủ và Lạy Chúa, em mới đẹp làm sao. Trong đêm cuối cùng này, em trở mình và run rẩy, anh ôm chặt em vào lòng, anh đắp chiếc áo khoác của mình lên người em, anh ước mình có thể được làm việc đó trong suốt những mùa đông của em. Nét mặt em rất bình thản, anh vuốt ve má em và lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy vừa buồn bã vừa hạnh phúc.

Vậy là đã đến lúc kết thúc quãng thời gian của chúng ta, kết thúc sự mở đầu cho một kỷ niệm sẽ theo anh mãi mãi. Với đôi ta, có biết bao nhiêu điều đã hoàn thành cũng như còn dang dở khi chúng ta ở bên nhau.

Anh sẽ đi khi trời sáng, anh sẽ từng bước một đi xa dần, để tận hưởng được từng giây phút ở gần em, cho tới thời khắc cuối cùng. Anh sẽ biến mất sau gốc cây kia để đi về nơi tăm tối nhất. Bằng việc anh chịu khuất phục, chúng ta sẽ điểm hồi chuông chiến thắng cho phe của em và họ sẽ tha thứ cho em, cho dù em đã phạm phải lỗi lầm gì đi nữa. Hãy về đi, tình yêu của anh, hãy quay về trong ngôi nhà của em, nơi vô cùng thích hợp với em. Anh ước mong mình có thể sờ vào những bức tường đượm mùi muối trong nhà em, mỗi buổi sáng nhìn qua cửa sổ ngắm buổi sáng hiện lên trên những đường chân trời mà anh chưa từng biết, nhưng anh biết chúng thuộc về em. Em đã thực hiện được điều không thể, em đã biến đổi một phần con người anh. Lúc này anh muốn tấm thân của em phủ lên người anh để anh chỉ còn có thể nhìn thấy ánh sáng của thế giới khi nhìn vào mắt em.

Nơi nào không có em, nơi đó anh cũng không tồn tại. Hai bàn tay chúng ta nhập lại sẽ làm thành một bàn tay mới với mười ngón tay; bàn tay em đặt lên tay anh sẽ biến thành của anh, cũng giống như khi đôi mắt em khép lại, có nghĩa là anh cũng chìm vào giấc ngủ.

Em đừng buồn, chẳng ai có thể đánh cắp được những kỷ niệm của chúng ta. Giờ đây anh chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nhìn thấy em, chỉ cần nín thở là có thể cảm nhận được mùi hương của em, chỉ cần đứng trước gió là hình dung ra hơi thở của em. Hãy nghe anh: cho dù có ở đâu, anh cũng mường tượng được tiếng em cười lảnh lót, anh sẽ nhìn thấy nụ cười trong ánh mắt em, anh sẽ nghe thấy giọng em vang lên. Chỉ cần biết em đang ở một nơi nào đó trên trái đất này, thì cho dù ở dưới địa ngục, anh cũng coi đó là một góc thiên đường nhỏ của anh.

Em là Bachert của anh,

Anh yêu em

Lucas.

[Bảy ngày cho mãi mãi - Marc Levy]



Con tàu vẫn xập xình băng qua những hàng cây dài xanh ngắt. Gấp sách lại và nhắm chặt mắt. Phảng phất mùi hương cỏ dại ven bờ...

Đã lâu rồi mới lại thèm được lặng nghe ai đó kể chuyện, thèm được nghe ai đó thủ thỉ tâm tình. Mà cũng như mọi khi, chỉ biết lặng nhìn cái list chạy dài...

Và cũng đã lâu rồi thôi tự hỏi mình rằng "Hạnh phúc là chi?"... Không còn những phút ngây khờ, hoang mang lục tìm hạnh phúc. Người lữ hành vẫn lang thang khắp chốn đi nhặt những yêu thương, thỉnh thoảng lại dừng lại phủi những bụi trần còn vương...

Thời gian thoắt đưa nhanh hơn... để giật mình nhận ra mình có bao nhiêu bụi trần và cũng từng đó yêu thương. Nhiều khi nằm nghĩ... thấy mình như đang chết ngập, chết đuối trong cái dòng sông yêu thương sâu thăm thẳm và rộng bao la ấy.

Và cũng đã đôi lần tự chê trách mình quá kém cỏi...

Yêu thương gần và yêu thương xa...

Hạnh phúc thoáng qua và hạnh phúc mãi mãi...

Ước mơ và thực tại...

Vẫn chỉ là con bé của ngày ấy... Dẫu có khác cũng chỉ là một chút ít ỏi mà thôi...

Lũ trẻ con khi lớn thường tự tạo cho mình một chiếc áo tàng hình che kín những bản chất chân thật ở bên trong. "Thằng bé bữa nay miệng mồm nhỉ, chẳng như hồi nhỏ lầm lì..." Ừ... Thì cũng chẳng qua chỉ là lớn rồi... tự tạo cho mình một sự dung hoà với cuộc sống. Người ta gọi là thoả hiệp. Và cái sự thoả hiệp đó cứ lớn dần lên mỗi ngày... theo con đường trường thành của chúng. Có lẽ muốn chạy trốn thực tại nên nhiều khi những con người đã quá chai sạn trên đường đời lại muốn quay trở lại với cái ngây thơ, không dối trá, không nhân nhượng của lũ trẻ.

Nhưng người lữ hành vẫn không quá mong mỏi trở lại. Vẫn muốn đi tiếp. Vẫn muốn sống với thực tại... Vì còn quá nhiều yêu thương ở chốn này...

Ừ... thế nên người lại đứng dậy, phủi nốt chút bụi trần còn vấn vương nơi gấu quần và đi tiếp... Yêu thương vẫn đang chờ ta đón lấy...

Có ai muốn...

... làm bạn đường của kẻ lữ hành này không...?

Lại thế!... Và hè về...



Lại thế phải không?

Ừ, có lẽ là lại thế!

Lại một sáng, bước ra đường, ngửa mặt lên nhìn trời mong một cơn mưa rào bỗng đổ ập xuống. Để ướt! Ướt tóc, ướt vai áo, ướt đôi tay gầy. Ướt hết! Để nghe cái lành lạnh man mát đi ngang qua tai. Để từng hạt nước mưa lăn dài trên má. Để trở nên nhỏ bé và mỏng manh dưới cơn mưa. Để đang ngồi thẫn thờ nghe giảng, quay đầu ra cửa sổ khẽ thốt lên với con bạn nhỏ ngồi bên: "Mưa, mi ơi!".

Lại một chiều tối lững thững lang thang trên những con đường rộng thênh thang, dài vô tận và đổ đầy không biết bao nhiêu là gió. Gió lùa. Từng cơn gió mát lành thổi nhẹ từ biển vào như vỗ về thành phố trẻ. Bánh xe vẫn lăn đều trên con đường trải nhựa êm. Bâng khuâng hỏi thầm: "Ai nỡ làm cho ngươi buồn, thành phố ơi?" Gió vẫn lặng lẽ thổi. Vẫn như một kẻ lãng du muốn ôm trọn lấy, muốn chở che cho cả cuộc đời này. Gió mang hương biển. Gió biển. Quen thuộc và quá đỗi thân thương.

Lại một tối ngồi tựa cửa sổ. Mắt mông lung nhìn ra màn đêm mờ từ ô cửa sổ mở toang. Lắng nghe tiếng chuông gió ngân lên những nốt nhạc nhịp nhàng. Ngắm nhìn những ô sáng vội vã ánh lên hiu hắt, yếu ớt trong màn đêm tối dần. Để nhận ra, mình lại trở về với mảnh đất đơn độc này khi ngày đã hết. Để nhấp một chút vị đắng may mắn còn rơi rớt lại của ly cafe đã đổ ngập sữa, tìm lại cho mình sự bình yên. Bóng tối giờ đã kịp rót ngập cả bầu trời. Những nhà những ai đó. Những ô đèn thi nhau hiện lên. Lung linh những đốm sáng.

Lại thế!

Lại lặng lẽ. Yên bình. Âm thầm.

Lại không xô bồ. Tấp nập.

Lại không vô vị.

Lại thế đấy. Có đáng chúc mừng không?

Cây phượng bên hè đổ hoa đỏ xuống mặt đường. Màu đỏ rực rỡ và kiêu hãnh. Những cánh phượng rời cành, rơi lả tả... như nước mắt ai tiếc thương những tháng ngày qua nhanh. Để hè về. Để mùa chia tay tới quá vội vàng. Để ai giật mình bàng hoàng: "Hè về mất rồi!".

Thì hè về thật rồi! Hè nấp sau vòm lá xanh um. Hè ẩn trong tiếng ve ầm ĩ mỗi trưa nóng. Hè đùa vui trong cái nắng chang chang và oi bức trên con đường dài em đi học về. Hè trốn trong ly kem mát lành và tiếng cười khanh khách của lũ học trò khi chiều tan trường. Hè làm duyên bên cành phượng vĩ. Hè lăn dài cùng giọt mồ hôi của cô ấy, cậu ấy... cùng mùa thi. Hè về cùng những lo toan, trăn trở, cùng những nỗi buồn của một ngày chia tay.

Hè đó! Khi như đứa trẻ con nghịch ngợm và bướng bỉnh mải rong chơi quên tháng ngày. Khi dịu dàng, duyên dáng như cô con gái nhà ai đang đến tuổi làm thơ.

Người ta gặp nhau những ngày gần bế giảng. Nhìn nhau cười, thủ thỉ: "Phượng nở đẹp chưa mi tề!" Rồi người ta nhìn trộm nhau. Thật nhanh. Thật khẽ. Như thể nếu không thế thì sẽ chẳng bao giờ còn được nhìn nhau. Người ta gần nhau hơn, mơ mộng nhiều hơn và ước mơ cũng dài rộng hơn. Người ta sắp xa nhau rồi mà. Đâu còn được thẫn thờ ngắm tà áo dài ai bay bay mỗi sáng thứ hai đầu tuần. Sắp xa. Người ta ai cũng vội vàng.

Hè về. Tự nhiên thấy buồn nỗi buồn chia tay. Buồn nỗi buồn của những "người ta"... Rồi buồn vu vơ vì biết... rồi hai năm nữa... mình sẽ là người ta...

Đa mang...



Mấy hôm nay mi bị chi rồi hở P?

Có những khi nằm ngủ, nhắm mắt mà mi chẳng yên nổi giấc. Bỗng nhiên thấy mi thật là tệ P àh. Thấy mi mộng tưởng quá nhiều. Chả được gì cả. Mi biết là cuối cùng cũng chả được gì. Thế mà nực cười, vẫn ngang bướng mơ và mộng...

Sắp thi rồi đó P. Học hành càng ngày nó lại càng tệ. Thế mà chẳng thể tập trung cái đầu tệ hại này vào học được. Sao mà nhiều chuyện thế? Nó chẳng dồn dập, chẳng xô bồ, chẳng đủ sức khiến mi gục ngã. Nhưng sao P àh, mi lại lung lay? Lại suy nghĩ? Lại vướng bận?

Nhiều khi, ừ, nhiều lắm, nghĩ về cái mi đang có. Rồi nhận ra, lại cay đắng nhận ra rằng là nó sẽ chẳng bao giờ thuộc về mi hoàn toàn. Ngậm ngùi chưa hả P? Xót xa chưa hả P? Cười! Thì mi cũng đáng được nhận có thế thôi mà.

Đẩy người ta ra rồi lại muốn giữ người ta lại. Tệ quá đấy P! Thật là ích kỉ. Mi chỉ biết nghĩ cho mình thôi P àh. Mi chỉ lo cho cái vỏ bọc của mi sẽ vỡ tan ra một ngày nào đó. Tệ hại! Sao mà lại thấy tệ hại nhiều đến như thế chứ?

Một sáng. Một cuộc điện thoại. Những khoảng lặng dài như vô tận và một tiếng cúp máy bất chợt không báo trước. Có hụt hẫng không P? Có buồn không P? Mi thật là tệ P àh. Làm sao lại có thể để như thế? Lại ngốc nghếch như thế? Làm sao mi có thể làm như thế để rồi lại ngậm ngùi nghe tiếng điện thoại khắc khoải ngân lên từng tiếng ngân dài mà không nỡ đặt xuống? Ôi! Tự cười mình là đứa chẳng ra gì...

Rồi mi chẳng làm gì được nữa. Bao nhiêu chuyện như thế mà cái đầu của nó thì chẳng muốn chứa bất cứ cái gì. Rồi thấy mình chẳng còn chút sức nào nữa. Đồ ăn để nguội tanh. Một cốc cafe để ngồi lặng nhìn trời. Mưa tạnh rồi. Chỉ còn chút hơi lạnh của màn đêm còn rơi rớt lại. Những giọt nước kẽ cựa mình rơi khỏi lá non. Từng giọt... từng giọt... rơi tròn như từng nốt nhạc dương cầm... nguyên vẹn như từng nỗi buồn của mi... Mi chợt ước những giọt nước mắt cũng có thể tròn trịa như thế...

Yêu thương của mi đủ nhiều để khiến mi thay đổi, nhưng lại chẳng đủ để làm cho một ai đó thay đổi như mi. Một quãng thời gian dài mi miệt mài đưa tay ra giữ lấy, cố gắng kéo lên. Nhưng làm sao thế hả P? Cứ cố lên một chút lại thả cho nó rơi xuống. Nhiều khi mi mệt mỏi vì chính con người của mi đó, P àh. Ừ thì là đa mang cũng được. Nhưng sao ngày càng thấy cái mi yêu quý càng cách xa mi. Nhưng mi vẫn như thế, chỉ biết im lặng chịu một mình mà chẳng nói ra để rồi nó cứ xa dần, xa dần... Cứ nói rằng là mi nghĩ cho người khác, nhưng thật ra mi chỉ biết nghĩ cho riêng mình mà thôi. Ngớ ngẩn chưa mi ơi! Tệ hại chưa mi ơi!

Buồn mà chẳng dám nói. Rồi ai cũng lo lắng, cũng hỏi han... Mà mi thì chẳng thiết nói năng chi nữa... Thì cái đầu nó ăn hết sức rồi, đào đâu ra sức mà nói nữa...

Mi vẫn cần lắm... cần lắm cái yêu thương mỏng mảnh ấy... Mà sao... nó lại mỏng mảnh quá đi... Nhưng mi biết... mi vẫn cứ không thôi chờ đợi... Chỉ là một chữ đợi thôi...

Một buổi sáng... Một ly cafe không đủ để tỉnh táo.

Một chiều...

Một cuộc tình tay ba.



Lớp trưởng rất tửng, rất hay cười, rất khùng và nhiều khi cũng rất mơ mộng. Em vẫn cười ngay cả khi em buồn nhất. Vì đó là lúc bạn em cần em. Em muốn bạn em tìm thấy sự bình yên trong nụ cười ấy, cũng là bình yên trong em. Bởi đó là cách em tìm thấy mạnh mẽ giữa yếu đuối trong em.

Bí thư lớp bên cũng rất hay cười, nhưng nụ cười em rất nhẹ. Em vững chái nhưng cũng rất dịu dàng. Luôn bình tĩnh trước biết bao là hỗn loạn của bạn mình, em mang lại cho họ một chỗ dựa rất vững vàng. Em thường cười mỗi khi bạn em nheo nheo mắt gọi em là suối. Ừ, em mát lành và trong trẻo như suối vậy.

Bí thư lớp dưới mẫn cảm và dễ xao động trước những trắc nghiệm của cuộc sống. Em rất hay nghĩ suy và những nghĩ suy đó em để dành cho bạn em nhiều hơn là cho riêng mình em. Em vẫn thế, hiền lành lắng nghe, đồng cảm và đau cả nỗi đau của bạn em. Em nhận mình là cỏ non như ước mong của cô bạn và coi cô bạn ấy như là một phần trong em.

Ông trời ☼ ông ý đưa đẩy thế nào lại để ba đứa đâm bổ vào nhau, để cho sứt đầu mẻ trán rồi nhìn nhau cười. Cũng thiệt là thiệt tình! Nhiều khi khóc cho no cho chán với nhau xong lại ngồi cười ngẩn ngơ rất tửng.

Một cuộc tình tay ba và con bé lớp trưởng là đứa bắt cá hai tay. [^^]

☻☺☻☺☻☺☻☺☻☺☻☺☻☺☻

Một tuần không biết bao nhiêu là chuyện. Bận rộn và mệt mỏi theo bất kì mặt nghĩa nào. Chẳng hiểu sao mà tuần này ai cũng có chuyện. Khiến cho một đứa cũng đã rất có chuyện như mình lại có thể bình thản ngồi lắng nghe những chuyện của những người khác. Nhận ra đó cũng là một cách để tĩnh tâm.


Haiz... một cái thở dài phóng ra khỏi Trái Đất, tới tận vũ trụ và hạ cánh cái bùm lên Mặt Trời.Ông Mặt Trời thấy thế cũng đành chỉ biết thở dài đánh sượt về Trái Đất, nhắm thẳng vào cái sinh linh bé bỏng ngây thơ vừa mới thở dài.☻


Và đã gần như giải quyết xong...

Hai ngày cuống cuồng và lo lắng để ngày thứ ba lại cười nhẹ nhàng. Nhẹ như cơn gió xuân mát dịu và ngọt ngào. Nhẹ như cơn mưa mùa hè thoắt đến rồi thoắt đi cho trời trong xanh đến lạ. Nhẹ chỉ một câu nói, một mắt cười, một lời nhắc nhở thôi... Nhưng cũng đủ xoá đi những lo toan và mệt mỏi.

Cái đề tài được làm miệt mài trên máy với hai con mắt buồn ngủ, với những lời cằn nhằn rồi giận dữ của ba mẹ cuối cùng cũng đã gần xong. Thở dài thêm lần nữa vì cái hậu quả nó sắp để lại cũng không phải là nhẹ nhàng gì. Nhưng thôi thì cái gì cũng có nguyên do của nó, mình biết thế, nên mình cũng phải biết chấp nhận thôi.

Và mình biết mình phải chấp nhận. Chấp nhận cái sự thật về một kỉ niệm đã xa không thể níu kéo nó trở về. Cũng buồn lắm nhỉ... Nhưng thôi, đã thôi đi cái thuở ấy rồi, mình thế, nên mình cũng lại phải biết chấp nhận.☺

Tìm ra một nhân vật mới cho tập 17 trong bộ phim của cuộc sống.

Là gió. Bướng bỉnh và lì lợm. Gió đến như một kẻ rất đỗi thân quen. Không lãng tử và phiêu du như bất kì cơn gió nào. Không ngọt ngào và mơ mộng như bao Gió - Mây khác. Gió mang hơi biển mặn chát và cay xè. Cười trêu chọc nhưng vẫn luôn bay cùng để lắng nghe cô em mây mơ mộng. Gió đủ lớn để làm mây trở nên bé nhỏ và ngớ ngẩn chưa từng.

Gió. Một ông anh trai rất nghịch và rất thương em. ☻☺
Rồi một ngày nào đó anh sẽ hiểu cho em.

Một chiều...

Một chiều nghỉ học... và một bài thơ chị P.Hải post trong forum....



Khi ta mỉm cười và nói...

Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời...

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

(SG, 01h40p sáng 23/12/2008)
_NPV_

Lại đọc thơ... Mỗi khi mệt mỏi lại tìm đến những vần thơ... Tự nhiên muốn cám ơn chị Hải vì đã post rất nhiều thơ và truyện...

Ô cửa sổ...


Từ ô cửa sổ nhìn ra, thấy bao la là nắng!

Nắng về. Trải đều lên con đường nhỏ ngăn giữa hai khu xóm thân quen. Nắng rực lên trên những mái ngói đỏ thắm còn vương mùi lửa mới.

Nắng đó kìa! Những hạt nắng bé xíu, mang trên mình bộ cánh vàng ươm, nắm tay nhau chạy đùa dọc theo những hàng dây điện dài nối đuôi nhau. Những nàng tiên nắng xúng xính trong bộ váy vàng óng ả, nhảy múa trên những luống rau xanh nõn nà.

Nắng vui tươi và rạng rỡ.

Từ ô cửa sổ nhìn ra, thấy có những tia nắng mải chơi, lạc cả vào mảnh sân nhỏ của ngôi nhà vừa mới xây xong...

Ô cửa sổ những ngày gió về thường để mở.

Tiếng chuông gió khẽ ngân lên những âm nhịp vui tai. Gió ùa vào phòng ôm lấy ai đó bé nhỏ đang ngồi bên khung cửa. Một vòng tay dịu ngọt và mát lành. Gió khoác lên mình chiếc áo choàng dài mát lạnh, xoa dịu đi cả những lo toan bộn bề, cuốn đi cả những suy tư khờ dại... Gió mang đi cả... Cả tâm hồn ai đó mỏng manh... Nên ai đó, mỗi mùa gió về thường mở toang cửa sổ...

Từ ô cửa sổ nhìn ra, thấy chàng gió phiêu du đang nắm lấy đôi bàn tay e thẹn của nàng công chúa lá và nhảy múa. Một điệu nhảy rộn ràng hoà với những nhịp chân tươi vui của các nàng tiên nắng. Gió lướt ngang qua hàng cây, những chiếc lá như bừng tỉnh, nhảy múa rộn ràng...

Ai đó ngồi một mình bên cửa sổ, ngẫu hứng ngân lên những nốt nhạc tự biên, rồi lại cười mình thật là ngớ ngẩn.

Từ ô cửa sổ nhìn ra, thấy ngoài kia là cả một vũ hội sôi động và náo nhiệt...

Cái lưng nhói đau. Ai đó nhăn mặt đứng vội dậy. Cái chân lại nhức buốt theo mỗi bước đi. Mệt mỏi sau những bước chạy đua bất tử dưới trời nắng chang chang của ngày hôm trước. Giọng khản đặc, thở dài sau mỗi câu nói vì những vụ hét hò đến chói tai. Bất lực, lại ngồi xuống, dựa đầu vào khung cửa. Ai đó lại cười một mình khi nhớ tới cảnh bị rơi vào giữa một cái lò hơn 20 người đứng xung quanh. Tiếng người tranh nhau nói. Cảnh người xô đẩy, giành giật nhau...

Từ ô cửa sổ nhìn ra, thấy mây cũng đang mỉm cười. Là mây tự cười mình, cười vui khi theo dõi vũ hội dưới kia, hay cười cái khù khờ của ai đó?...

Tiếng chuông gió cạnh cửa sổ vẫn miệt mài ngân vang. Gió nhẹ nhàng bước vào phòng, khẽ vuốt lên mái tóc ai đó ngủ quên bên cửa sổ. Ngoài kia, những hạt nắng vẫn mải mê nhảy múa trên những tán lá xanh. Nắng tràn ngập cả một khoảng không gian rộng lớn...

Có hạt mưa vô tình hôn nhẹ lên môi... làm ai đó giật mình tỉnh giấc...
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31