[FIC] UNFORGETTABLE
Sunday, October 25, 2009 2:56:26 PM
UNFORGETTABLE
Author: Lamo
Rating: G
Pairings: “me” and “him”
Category: tragedy, spiritual
Status: finished
Note: fic hoàn toàn ko có tình tiết thật nhé :|
Summary:
I am your little lover
Praying for the bloody love
Hold me my master
Give me your dangerous lip…
Gã im lặng đốt hết điếu này đến điếu khác. Bao giờ cũng vậy, cứ khi nào cô ấy khóc gã cũng chẳng nói năng gì, chỉ im lặng nhả khói, mùi cigar sữa thơm ngọt lẫn với mùi trầm hương… nặng nề, buốt cả óc. Biết làm gì được chứ? Có nói gì cũng là tự biện minh, có nói gì cô cũng không thể ngừng khóc, có nói gì thì gã cũng là người có lỗi.
Ngoài cửa sổ trăng đã lên cao, khuất dần sau tầng tầng lớp lớp mây mù. Và ngọn gió nhẹ lay động tấm rèm cửa nhảy múa theo. Có tiếng mèo kêu, run rẩy… đứt đoạn… có đám mèo con vừa mất mẹ.
Gã dúi mẩu thuốc đang cháy xuống cái gạt tàn đen, cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng thường khi, tóc gã phủ xuống đôi gò má người yêu đang ướt đẫm. Chậm rãi, tiếng nức nở nhỏ dần, và sau đó im bặt. Bao giờ cũng vậy, kết thúc bằng vị ngọt thấm đẫm trong môi, trên đầu lưỡi. Rùng mình… Cô không thể cưỡng lại tất cả những thứ đê mê ấy. Đứa con gái nhỏ bé tầm thường. Cô níu chặt tay áo gã, móng tay như muốn cào rách, sự giận dữ tan theo làn khói thuốc mỏng dần.
_Tôi hận Người!
_Ta biết…
Cry with the moon…
“Cô có biết mỗi khi nghe Người thì thầm câu ấy, bỗng dưng tôi nghĩ rằng cô là người duy nhất có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của Người… tôi ghen với cô, Yue à. Nhưng rồi tôi nhớ ra rằng hai người ghét nhau như thế nào, tôi cười khẩy với ý nghĩ ngu ngốc của chính mình rồi lại mê đắm trong vòng tay Người.”
“Chị thật buồn cười! Rõ là đồ đàn bà yếu mềm và nhẹ dạ! Không khó hiểu tại sao tôi muốn thành con trai ha! Cái tên ấy chẳng bao giờ rơi nước mắt vì bất kỳ ai đâu chị à… Hắn là kẻ máu lạnh khét tiếng của tổ chức chúng tôi đấy! Ngay cả King còn phải nể sợ, đâu phải tự nhiên người ta gọi hắn là Phantom”
Phì cười…
Máu lạnh…
“Vì cô không hiểu Người thôi”
“Tôi chẳng bao giờ dám hiểu, không bao giờ có thể hiểu hết được con người ấy”
Giật mình…
Lý do gì mà cô gái ngờ nghệch ấy tin rằng mình hiểu rõ người đàn ông cô yêu?
Thậm chí…
Cô chẳng biết gì về Người…
Là một đêm lạnh lẽo và âm u. Trời không trăng và không sao. Không có cả một ngọn gió. Chập tối có tiếng mèo hoang cất lên yếu ớt rồi sau đó cũng im bặt. Đêm tối tăm. Lạnh. Tĩnh mịch đến rùng mình. Cô đơn… Có người đêm nay không đến ôm ấp nhân tình…
Cô gái tội nghiệp mân mê bao cigar rỗng trong tay… Đêm hôm trước gã đã đốt đến điếu cuối cùng. Cái gạt tàn đen đã vun đầy tàn thuốc và đầu mẩu. Cô không đem đi đổ. Cô muốn có cảm giác gã đang ở bên cạnh, vẫn đang đốt thuốc và nhả khói vào khoảng không. Có lúc cô đã đùa rằng cứ thế này có khi gã sẽ nhả ra một đám khói hình người chứ chẳng chơi…
Cô thở dài.
Nặng trĩu…
Đêm vẫn mịt mù.
Có lẽ gã không đến thật.
Cô đưa tay kéo tấm rèm che phủ ô cửa sổ nhỏ, mà thật ra cũng không cần phải làm như thế… Bên ngoài tối tăm làm sao có tia sáng nào lọt tới…
Trầm hương đưa giấc…
Đám đông ồn ào đi qua đi lại trước mặt.
Tất cả đều mặc trang phục màu đen.
Ai đi ngang cũng đưa mắt nhìn cô thương cảm, rồi lắc đầu bỏ đi. Còn nhiều việc phải làm. Hôm nay là một ngày quan trọng với tất cả.
Nhiều người đứng quanh bàn nói chuyện râm ran, tiếng nói chuyện chỉ như thì thào. Ai cũng nhìn cô.
Vài người khóc nấc lên khe khẽ.
Mắt những người đàn ông hoe đỏ. Khuôn mặt họ đanh lại, cứng cỏi. Họ không được quyền khóc, ngay cả trong những lúc như thế này…
Đứa con gái trong trang phục nam đen tuyền bước đến
_Chị à! Chị không sao chứ?
_Mặt tôi dính gì sao? Đúng là ngủ một mình có hơi khó chịu, nhưng cũng không đến nỗi…
_Có cần tôi ở bên cạnh không?
_Tôi có làm sao đâu mà! Chỉ vài bữa thôi, Người nói sẽ đến gặp tôi mà.
_Chị!
…
_Tôi nhớ Người quá cô à! Giờ này Người đang ở đâu nhỉ?
Tiếng nhạc trong đêm nghe não nề, ám ảnh… tiếng nhạc dẫn đưa linh hồn… tiếng nhạc xen lẫn với tiếng mưa… dồn dập từng cơn…
Gương mặt gã phảng phất mờ ảo sau làn khói thuốc và trầm hương. Cô như đứa trẻ đi lạc tìm lại được mẹ, lao vào vòng tay gã, đôi môi nở nụ cười hạnh phúc. Gã ôm lấy cô, ấm áp, dịu dàng, đôi cánh tay gầy gò nhưng vô cùng mạnh mẽ. Lúc nào ở trong đôi cánh tay ấy cô đều thấy an toàn.
Không gì có thể bắt cô rời xa gã
…ngay cả cái chết…
_Tôi nhớ Người!
_Ta biết…
_Tại sao hôm nay Người mới đến với tôi?
_Vì em luôn gọi tên ta.
Hai con người đang yêu là hai thực thể trong sáng và vĩ đại nhất trên thế giới này.
Chúng quấn quýt…
Như muốn tan biến vào nhau
Một lần và mãi mãi
Đã 1 tuần lễ cô mới có lại được giấc ngủ bình yên. Một giấc ngủ sâu êm đềm. Không mộng mị. Không nước mắt hay những tiếng thổn thức. Giấc ngủ được vỗ về bởi khói thuốc và trầm hương. Giấc ngủ bên cạnh người đàn ông cô yêu nhất.
Bàn tay cô nắm chặt lấy tay gã.
Khuôn mặt cô áp sát vào ngực gã.
…Một thân hình bé nhỏ rúc sâu trong một thân hình gầy gò.
“Cứ ngủ mãi như thế này cũng được…”
“Tình nhân nhỏ bé
Mối tình mang vị của đắng cay
…Ngọt ngào
Tình nhân nhỏ bé
Đến bao giờ em tỉnh giấc
Sẽ là bình minh lạnh lẽo
Và hoang tàn
…khi không còn ta bên em
Tình nhân nhỏ bé
Hát lên khúc nhạc buồn
Ru em say giấc
Khi nào…
Em sống thiếu ta
Trăng sẽ khuyết
Và hoa sẽ tàn
Kiếp nhện bao ngày
Kiếp bướm mấy đêm
Cúi chào
Và thay cho con tim đang vỡ vụn
Đôi môi run rẩy vì vô dụng
Khao khát bờ môi em
…
Tình nhân nhỏ bé
Ta yêu em…
Tình nhân nhỏ bé
Vĩnh biệt!
Ta yêu em…”
Bóng người xác xơ vất vưởng trong ánh chiều tà. Bóng người hoang mang, rối rít kiếm tìm điều gì…
Hồ nước Vận Mệnh hôm nay đỏ như máu… màu đỏ phản chiếu của ánh mặt trời sắp lụi tàn, kịp gào lên lần cuối trong uất hận nhường chỗ cho màn đêm. Bóng người thẫn thờ bên hồ, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào làn nước đục ngầu, và yếu đuối…khe khẽ…
_Người nói dối tôi… Người nói sẽ quay về với tôi mà… Tôi đang gọi tên Người đây…
Đáp lại cô chỉ là tiếng gió hiu hắt não nề. Những cơn gió yếu ớt, rên lên từng cơn đứt đoạn. Đâu đó lẫn lộn tiếng khóc.
_Chị làm gì ở đây vậy chứ?
_Tôi chờ Người đến.
_Ai chứ?
_Cô biết mà
_Chị…
_Người bảo hôm nay Người sẽ đến
_Chị à! Hắn ta đã chết rồi mà!
Im lặng.
Hai kẻ ấy cứ nhìn nhau như thế.
Cái gì chứ?
_Tôi biết cô ghét Người, nhưng đâu cần phải nói như thế.
_Chị à! Chị tỉnh lại đi! Hắn chết rồi! Đã hơn 1 tuần lễ rồi!
_CÔ NÓI DỐI!!! CÔ IM ĐI!!!
_Chị!
_Người không thể chết! Người vẫn đến với tôi hàng đêm mà… hôm qua người không đến, Người hứa với tôi hôm nay Người sẽ đến mà!
.
.
.
.
.
Hai bóng người hối hả trong ánh trăng chập choạng.
Cô kêu gào phẫn nộ.
Cô không yêu cầu nó kéo tay cô chạy đi như thế này.
Cô không yêu cầu nó dẫn cô đến nơi đó…
Nhưng nó quá mạnh.
Là nấm mộ sơ sài. Chỉ là một đụn đất cát chất cao. Hai khúc gỗ to kết hình thập giá một cách thô sơ có khắc tên. Xung quanh những nấm mộ khác được xây cất và trang hoàng đẹp đẽ. Ước nguyện của người quá cố, gã không muốn được yên nghỉ với tư thế một con người quyền lực tối cao như gã đáng được vậy, như bao nhiêu thành viên đã khuất khác của tổ chức… Cương quyết đòi hỏi sự tầm thường tuyệt đối cho nơi an nghỉ cuối cùng, không một ai dám làm trái nguyện vọng con người đáng sợ đó, ngay cả khi hắn không còn trên thế gian.
Cái chết không đột ngột, cái chết đã được báo trước, ai ai cũng đều biết tình hình căn bệnh của gã, ai ai cũng đều chuẩn bị tinh thần cho ngày gã ra đi.
Nhưng cái chết không thanh thản…
Ít nhất là vì gã đang để cho một người con gái phải gào khóc tuyệt vọng ngay trên nấm mộ của mình.
_Cái quái gì nhập vào chị thế hả? Ngày hôm đó chị cũng có mặt ở đó mà! Chị đã tận mắt nhìn thấy chúng tôi chôn cất gã đàn ông khốn kiếp này mà! Tại sao chị vẫn còn u mê vậy hả?
_Người… Người vẫn đến với tôi mà… Người nói hôm nay Người sẽ đến với tôi mà…
_Chị ah! Tỉnh lại đi! Hắn chết rồi!!! Chết thật rồi! Cái thân thể xấu xa đó đã nằm yên dưới đó rồi!
_Tối nay Người sẽ đến…
_Chị!!!
_Cái quái gì làm cô ta nghĩ Phantom còn sống vậy, cái con đàn bà ngu ngốc này…
_Cẩn thận cái mồm anh đấy Sel! Cô ấy là chị tôi đó!
_Sao cô không mặc xác cô ta cho rồi ?
_Tôi giết...
_Vâng vâng xin lỗi. Cứ để cô ta nằm đây đi, cứ ru rú một mình với mớ nhang khói và hương liệu độc hại đó kiểu gì mà đầu óc không có vấn đề chứ!
_Cô ấy sao rồi?
_Chị tôi không sao, chỉ là bị xúc động mạnh quá thôi!
_Chậc, có lẽ tôi phải cử người chăm sóc cô ấy! Bình thường thì buổi tối ở viện chỉ có vài y tá chuyên môn không cao.
_Chắc không cần thiết đâu Cloe! Cứ để đấy tôi lo được rồi!
_Cô chắc chứ? Sẽ mệt cho cô đấy!
_Tôi không sao… Cô mua giúp tôi một thứ nhé!
_Là gì thế?
_Cigar sữa.
Tình nhân nhỏ bé
Ta mất em mãi mãi
Trong tột cùng oan thán tột cùng đau
Tình nhân nhỏ bé
Ta nhìn em khóc
Nước mắt
Máu…
Làm cách nào lau khô gò má em?
Tình nhân nhỏ bé
Ta yêu em
Ta muốn trở về bên em
Không thể…
Liệu em có còn muốn đến bên ta?
Tình nhân nhỏ bé
Ta muốn đâm chết vị thần của số phận
Ta muốn băm vằm lão thời gian ngu muội
Ta muốn trở về bên em
.
.
Hãy đến với ta
!
_Arianna!!!
-END-
Author: Lamo
Rating: G
Pairings: “me” and “him”
Category: tragedy, spiritual
Status: finished
Note: fic hoàn toàn ko có tình tiết thật nhé :|
Summary:
I am your little lover
Praying for the bloody love
Hold me my master
Give me your dangerous lip…
Gã im lặng đốt hết điếu này đến điếu khác. Bao giờ cũng vậy, cứ khi nào cô ấy khóc gã cũng chẳng nói năng gì, chỉ im lặng nhả khói, mùi cigar sữa thơm ngọt lẫn với mùi trầm hương… nặng nề, buốt cả óc. Biết làm gì được chứ? Có nói gì cũng là tự biện minh, có nói gì cô cũng không thể ngừng khóc, có nói gì thì gã cũng là người có lỗi.
Ngoài cửa sổ trăng đã lên cao, khuất dần sau tầng tầng lớp lớp mây mù. Và ngọn gió nhẹ lay động tấm rèm cửa nhảy múa theo. Có tiếng mèo kêu, run rẩy… đứt đoạn… có đám mèo con vừa mất mẹ.
Gã dúi mẩu thuốc đang cháy xuống cái gạt tàn đen, cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng thường khi, tóc gã phủ xuống đôi gò má người yêu đang ướt đẫm. Chậm rãi, tiếng nức nở nhỏ dần, và sau đó im bặt. Bao giờ cũng vậy, kết thúc bằng vị ngọt thấm đẫm trong môi, trên đầu lưỡi. Rùng mình… Cô không thể cưỡng lại tất cả những thứ đê mê ấy. Đứa con gái nhỏ bé tầm thường. Cô níu chặt tay áo gã, móng tay như muốn cào rách, sự giận dữ tan theo làn khói thuốc mỏng dần.
_Tôi hận Người!
_Ta biết…
Cry with the moon…
“Cô có biết mỗi khi nghe Người thì thầm câu ấy, bỗng dưng tôi nghĩ rằng cô là người duy nhất có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của Người… tôi ghen với cô, Yue à. Nhưng rồi tôi nhớ ra rằng hai người ghét nhau như thế nào, tôi cười khẩy với ý nghĩ ngu ngốc của chính mình rồi lại mê đắm trong vòng tay Người.”
“Chị thật buồn cười! Rõ là đồ đàn bà yếu mềm và nhẹ dạ! Không khó hiểu tại sao tôi muốn thành con trai ha! Cái tên ấy chẳng bao giờ rơi nước mắt vì bất kỳ ai đâu chị à… Hắn là kẻ máu lạnh khét tiếng của tổ chức chúng tôi đấy! Ngay cả King còn phải nể sợ, đâu phải tự nhiên người ta gọi hắn là Phantom”
Phì cười…
Máu lạnh…
“Vì cô không hiểu Người thôi”
“Tôi chẳng bao giờ dám hiểu, không bao giờ có thể hiểu hết được con người ấy”
Giật mình…
Lý do gì mà cô gái ngờ nghệch ấy tin rằng mình hiểu rõ người đàn ông cô yêu?
Thậm chí…
Cô chẳng biết gì về Người…
Là một đêm lạnh lẽo và âm u. Trời không trăng và không sao. Không có cả một ngọn gió. Chập tối có tiếng mèo hoang cất lên yếu ớt rồi sau đó cũng im bặt. Đêm tối tăm. Lạnh. Tĩnh mịch đến rùng mình. Cô đơn… Có người đêm nay không đến ôm ấp nhân tình…
Cô gái tội nghiệp mân mê bao cigar rỗng trong tay… Đêm hôm trước gã đã đốt đến điếu cuối cùng. Cái gạt tàn đen đã vun đầy tàn thuốc và đầu mẩu. Cô không đem đi đổ. Cô muốn có cảm giác gã đang ở bên cạnh, vẫn đang đốt thuốc và nhả khói vào khoảng không. Có lúc cô đã đùa rằng cứ thế này có khi gã sẽ nhả ra một đám khói hình người chứ chẳng chơi…
Cô thở dài.
Nặng trĩu…
Đêm vẫn mịt mù.
Có lẽ gã không đến thật.
Cô đưa tay kéo tấm rèm che phủ ô cửa sổ nhỏ, mà thật ra cũng không cần phải làm như thế… Bên ngoài tối tăm làm sao có tia sáng nào lọt tới…
Trầm hương đưa giấc…
Đám đông ồn ào đi qua đi lại trước mặt.
Tất cả đều mặc trang phục màu đen.
Ai đi ngang cũng đưa mắt nhìn cô thương cảm, rồi lắc đầu bỏ đi. Còn nhiều việc phải làm. Hôm nay là một ngày quan trọng với tất cả.
Nhiều người đứng quanh bàn nói chuyện râm ran, tiếng nói chuyện chỉ như thì thào. Ai cũng nhìn cô.
Vài người khóc nấc lên khe khẽ.
Mắt những người đàn ông hoe đỏ. Khuôn mặt họ đanh lại, cứng cỏi. Họ không được quyền khóc, ngay cả trong những lúc như thế này…
Đứa con gái trong trang phục nam đen tuyền bước đến
_Chị à! Chị không sao chứ?
_Mặt tôi dính gì sao? Đúng là ngủ một mình có hơi khó chịu, nhưng cũng không đến nỗi…
_Có cần tôi ở bên cạnh không?
_Tôi có làm sao đâu mà! Chỉ vài bữa thôi, Người nói sẽ đến gặp tôi mà.
_Chị!
…
_Tôi nhớ Người quá cô à! Giờ này Người đang ở đâu nhỉ?
Tiếng nhạc trong đêm nghe não nề, ám ảnh… tiếng nhạc dẫn đưa linh hồn… tiếng nhạc xen lẫn với tiếng mưa… dồn dập từng cơn…
Gương mặt gã phảng phất mờ ảo sau làn khói thuốc và trầm hương. Cô như đứa trẻ đi lạc tìm lại được mẹ, lao vào vòng tay gã, đôi môi nở nụ cười hạnh phúc. Gã ôm lấy cô, ấm áp, dịu dàng, đôi cánh tay gầy gò nhưng vô cùng mạnh mẽ. Lúc nào ở trong đôi cánh tay ấy cô đều thấy an toàn.
Không gì có thể bắt cô rời xa gã
…ngay cả cái chết…
_Tôi nhớ Người!
_Ta biết…
_Tại sao hôm nay Người mới đến với tôi?
_Vì em luôn gọi tên ta.
Hai con người đang yêu là hai thực thể trong sáng và vĩ đại nhất trên thế giới này.
Chúng quấn quýt…
Như muốn tan biến vào nhau
Một lần và mãi mãi
Đã 1 tuần lễ cô mới có lại được giấc ngủ bình yên. Một giấc ngủ sâu êm đềm. Không mộng mị. Không nước mắt hay những tiếng thổn thức. Giấc ngủ được vỗ về bởi khói thuốc và trầm hương. Giấc ngủ bên cạnh người đàn ông cô yêu nhất.
Bàn tay cô nắm chặt lấy tay gã.
Khuôn mặt cô áp sát vào ngực gã.
…Một thân hình bé nhỏ rúc sâu trong một thân hình gầy gò.
“Cứ ngủ mãi như thế này cũng được…”
“Tình nhân nhỏ bé
Mối tình mang vị của đắng cay
…Ngọt ngào
Tình nhân nhỏ bé
Đến bao giờ em tỉnh giấc
Sẽ là bình minh lạnh lẽo
Và hoang tàn
…khi không còn ta bên em
Tình nhân nhỏ bé
Hát lên khúc nhạc buồn
Ru em say giấc
Khi nào…
Em sống thiếu ta
Trăng sẽ khuyết
Và hoa sẽ tàn
Kiếp nhện bao ngày
Kiếp bướm mấy đêm
Cúi chào
Và thay cho con tim đang vỡ vụn
Đôi môi run rẩy vì vô dụng
Khao khát bờ môi em
…
Tình nhân nhỏ bé
Ta yêu em…
Tình nhân nhỏ bé
Vĩnh biệt!
Ta yêu em…”
Bóng người xác xơ vất vưởng trong ánh chiều tà. Bóng người hoang mang, rối rít kiếm tìm điều gì…
Hồ nước Vận Mệnh hôm nay đỏ như máu… màu đỏ phản chiếu của ánh mặt trời sắp lụi tàn, kịp gào lên lần cuối trong uất hận nhường chỗ cho màn đêm. Bóng người thẫn thờ bên hồ, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào làn nước đục ngầu, và yếu đuối…khe khẽ…
_Người nói dối tôi… Người nói sẽ quay về với tôi mà… Tôi đang gọi tên Người đây…
Đáp lại cô chỉ là tiếng gió hiu hắt não nề. Những cơn gió yếu ớt, rên lên từng cơn đứt đoạn. Đâu đó lẫn lộn tiếng khóc.
_Chị làm gì ở đây vậy chứ?
_Tôi chờ Người đến.
_Ai chứ?
_Cô biết mà
_Chị…
_Người bảo hôm nay Người sẽ đến
_Chị à! Hắn ta đã chết rồi mà!
Im lặng.
Hai kẻ ấy cứ nhìn nhau như thế.
Cái gì chứ?
_Tôi biết cô ghét Người, nhưng đâu cần phải nói như thế.
_Chị à! Chị tỉnh lại đi! Hắn chết rồi! Đã hơn 1 tuần lễ rồi!
_CÔ NÓI DỐI!!! CÔ IM ĐI!!!
_Chị!
_Người không thể chết! Người vẫn đến với tôi hàng đêm mà… hôm qua người không đến, Người hứa với tôi hôm nay Người sẽ đến mà!
.
.
.
.
.
Hai bóng người hối hả trong ánh trăng chập choạng.
Cô kêu gào phẫn nộ.
Cô không yêu cầu nó kéo tay cô chạy đi như thế này.
Cô không yêu cầu nó dẫn cô đến nơi đó…
Nhưng nó quá mạnh.
Là nấm mộ sơ sài. Chỉ là một đụn đất cát chất cao. Hai khúc gỗ to kết hình thập giá một cách thô sơ có khắc tên. Xung quanh những nấm mộ khác được xây cất và trang hoàng đẹp đẽ. Ước nguyện của người quá cố, gã không muốn được yên nghỉ với tư thế một con người quyền lực tối cao như gã đáng được vậy, như bao nhiêu thành viên đã khuất khác của tổ chức… Cương quyết đòi hỏi sự tầm thường tuyệt đối cho nơi an nghỉ cuối cùng, không một ai dám làm trái nguyện vọng con người đáng sợ đó, ngay cả khi hắn không còn trên thế gian.
Cái chết không đột ngột, cái chết đã được báo trước, ai ai cũng đều biết tình hình căn bệnh của gã, ai ai cũng đều chuẩn bị tinh thần cho ngày gã ra đi.
Nhưng cái chết không thanh thản…
Ít nhất là vì gã đang để cho một người con gái phải gào khóc tuyệt vọng ngay trên nấm mộ của mình.
_Cái quái gì nhập vào chị thế hả? Ngày hôm đó chị cũng có mặt ở đó mà! Chị đã tận mắt nhìn thấy chúng tôi chôn cất gã đàn ông khốn kiếp này mà! Tại sao chị vẫn còn u mê vậy hả?
_Người… Người vẫn đến với tôi mà… Người nói hôm nay Người sẽ đến với tôi mà…
_Chị ah! Tỉnh lại đi! Hắn chết rồi!!! Chết thật rồi! Cái thân thể xấu xa đó đã nằm yên dưới đó rồi!
_Tối nay Người sẽ đến…
_Chị!!!
_Cái quái gì làm cô ta nghĩ Phantom còn sống vậy, cái con đàn bà ngu ngốc này…
_Cẩn thận cái mồm anh đấy Sel! Cô ấy là chị tôi đó!
_Sao cô không mặc xác cô ta cho rồi ?
_Tôi giết...
_Vâng vâng xin lỗi. Cứ để cô ta nằm đây đi, cứ ru rú một mình với mớ nhang khói và hương liệu độc hại đó kiểu gì mà đầu óc không có vấn đề chứ!
_Cô ấy sao rồi?
_Chị tôi không sao, chỉ là bị xúc động mạnh quá thôi!
_Chậc, có lẽ tôi phải cử người chăm sóc cô ấy! Bình thường thì buổi tối ở viện chỉ có vài y tá chuyên môn không cao.
_Chắc không cần thiết đâu Cloe! Cứ để đấy tôi lo được rồi!
_Cô chắc chứ? Sẽ mệt cho cô đấy!
_Tôi không sao… Cô mua giúp tôi một thứ nhé!
_Là gì thế?
_Cigar sữa.
Tình nhân nhỏ bé
Ta mất em mãi mãi
Trong tột cùng oan thán tột cùng đau
Tình nhân nhỏ bé
Ta nhìn em khóc
Nước mắt
Máu…
Làm cách nào lau khô gò má em?
Tình nhân nhỏ bé
Ta yêu em
Ta muốn trở về bên em
Không thể…
Liệu em có còn muốn đến bên ta?
Tình nhân nhỏ bé
Ta muốn đâm chết vị thần của số phận
Ta muốn băm vằm lão thời gian ngu muội
Ta muốn trở về bên em
.
.
Hãy đến với ta
!
_Arianna!!!
-END-

(máu lười nổi lên)












