Monday, December 20, 2010 1:47:43 AM
MỘT.
Hồ Gươm chiều tháng chín năm chín chín.
Bà lão hom hem cố giằng lại cái mẹt. Lưng bà còng quặp hẳn xuống tựa thồ sắp thành một góc vuông. Bà khóc và hai tay giữ chặt cạp mẹt:
- Thôi thôi cháu xin các chú! Các chú thương cháu già cả mà cho cháu xin nộp phạt chứ đừng thu hàng của cháu. Từ mai cháu sẽ không ra đây bán nữa…
Người thanh niên xung kích đội trật tự của thồ vẫn kiên quyết giật bằng được cái mẹt. Anh ta trợn mắt mắm môi nhìn bà lão rồi gằn giọng:
- Bà có bỏ tay ra không? Bảo bao nhiêu lần rồi mà bà có chịu đi đâu. Bỏ tay ra!
- Không! Cháu cắn rơm cắn cỏ lạy chú!
- Ơ cái bà này tôi bảo bỏ ngay tay ra kia mà! Bỏ! Nếu không tôi…
Và anh ta giật mạnh. Bà lão ngã chúi về phía trước. Cái mẹt cóc, ổi,các, mực bị quăng lên chiếc xe xít-đờ-ca đang nổ máy rừm rừm bên vỉa hè. Những con mực khô bật tung lên như muốn chạy trốn. Bà lão lồm cồm bò dậy chạy tới níu lấy xe. Anh thanh niên xung kích xô bà ra. Lúc này người điên thứ nhất xuất hiện.
Read more...
Sunday, December 19, 2010 3:35:17 AM
Nắng thênh thang như tràn ngập phố..............
Một chiều thứ 7 tràn nắng và lộng gió.
Đã định ở phòng ôn thi nhưng một chiều nắng ấm sau những ngày lạnh giá lại đưa mình lang thang trên cái xe đạp cũ. Vòng sang Sư Phạm in tài liệu, bỏ vào giỏ xe để bắt đầu hành trình đi tìm 1 nơi có thể mang lại cho mình cái bình yên, thanh thản. Cũng chỉ cần được bằng 1 phần ở bờ đê quê mình là vui rồi. Nhưng ở cái đất Hà Nội này tìm đâu được một chỗ cho riêng mình như thế. Định đi tìm đường ra ngồi bờ đê sông Hồng nhưng khi đi qua Hồ Tây mình biết rằng chẳng cần đi đâu tìm nữa. Nắng và gió ngập tràn như gột rửa mọi ưu phiền suốt thời gian qua. Và "Nhớ mùa thu Hà Nội" lại về trong tâm trí mình "Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi....Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người,lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai, sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi,sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi." Lâu lắm rồi chưa có cảm giác bình yên thế này. Tất cả tưởng như thật đẹp, để rồi mình lại mong muốn có một người con gái ở bên cạnh cùng chia sẻ, một người con gái thực sự hiểu mình, cùng lang thang trên những con đường Hà Nội này.
...Vắng em còn lại tôi với tôi
Lá khô mùa này lại rơi
Thương em mênh mông chân trời lạ
Bơ vơ chốn xa xôi
Vắng em đời còn ai với ai
Ngất ngây men rượu say
Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ
Cô đơn, cùng với tôi về...
Sunday, November 28, 2010 4:11:18 AM
"Ghép ngẫu hứng những con số, tôi được số điện thọai của bạn. Nếu bạn là man, >23t và tin vào định mệnh thì tôi là 1 lựa chọn sáng suốt đó! Chắc chắn cuộc sống của bạn sẽ thay đổi tuyệt vời hơn… Mountain”.
Gửi xong lòng tôi bỗng trống rỗng khủng khiếp. Nếu Summer hào hứng với một bắt đầu mới, mình phải làm gì tiếp theo đây?
"Tôi có nhiều hơn yêu cầu của bạn. Đẹp trai, học giỏi, nhà giàu … sợ rằng 160 ký tự ko kể hết đâu . Mà bạn có tự thấy đủ tương xứng với 1 chàng trai hòan hảo là tôi ko!!!” .
Rất biết cách đùa .. tôi cay đắng ấn mạnh bàn phím. Năm tin nhắn chan chứa yêu thương của tôi anh đều chẳng trả lời, thế mà một số máy xa lạ với những lời lẽ hoang đường lại khiến anh đề tâm đến thế ư?
“Đàn ông mong muốn gì ở người phụ nữ của họ thì tôi đều có thừa. Sẽ thú vị đấy nếu bạn save tên tôi vào máy. Và sẽ có rất nhiều bất ngờ nếu bạn save tên tôi vào trí nhớ”
Chưa đến 3 phút để Summer reply, làm sao anh dừng được trước 1 cô gái có vẻ hấp dẫn và cá tính chứ! Cuộc chơi là do em mở màn, nhưng lẽ nào anh dễ dàng hưởng ứng thế Summer ơi…
Read more...
Sunday, November 28, 2010 3:57:41 AM
Sự vô tình đôi khi khiến ta làm đau người khác. Sự vô tình ta có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu, ngay cả ở trong bản thân mình. Để rồi có lúc lại thấy nuối tiếc bởi những điều mình đã để tuột mất, hay đã cố níu kéo trong tay nhưng hóa ra chỉ là cái bong bóng vỡ tan.
Ta sợ sự vô tình, nhưng cũng không thể trốn tránh nó mà hãy tự nhắc mình rằng: hãy cẩn thận hơn với sự vô tình của chính mình. Đừng để nó lấy đi của bạn những điều quý giá.
Read more...
Wednesday, February 25, 2009 12:26:50 PM
Làng tôi tự hào vì có một người được đi học xa. Bố đưa tôi ra xe còn dặn: Nhớ viết thư cho mẹ thường xuyên. Đừng lo gì cho bố. Bố sẽ gửi tiền hàng tháng.
Tôi câm lặng, biết không thể nói bất cứ lời nào. Nắm đôi bàn tay trầy sẹo đục của bố, thấy dòng máu trong hai cơ thể như giao hòa, chảy dần dật cùng một huyết quản và bất giác buốt xót con tim. Tuổi 17, con tim tôi không đau vì một chuyện tình yêu người con gái nào, mà là cơn đau của một thằng nhóc nhận ra sự hy sinh thầm lặng của người cha, khi biết mình bắt đầu trở thành người lớn.
Truyện ngắn của Dương Bình Nguyên (Báo Hoa Học Trò)
Read more...
Sunday, February 22, 2009 12:50:18 PM
::: Nguyễn Vĩnh Tiến:::
| Bố tôi với cái roi tre
Khi tôi bỏ học, chạy về thăm ông
Nhà tôi người đứng, người trông
Bà ngồi than thở, trời không ngớt nồm
Ông tôi ốm độ mươi hôm
Rễ tre, rễ mít đã chờm ra sân
Đàn gà vẫn đứng một chân
Con bên thành giếng, con gần đống rơm
Hoa nhài nở chẳng còn thơm
Ấm trà nguội ngắt, bữa cơm vội vàng... |
Ông tôi mê tỉnh ngổn ngang
Cầm tay tôi lại đặt sang tay bà
Tôi nhìn ông, muốn khóc òa
Nỗi đau, đâu cứ phải là roi tre?
Chiều nay tôi bỏ học về
Bố tôi quẳng cái roi tre lên trời.
( 7-4-1994) |
Friday, February 20, 2009 3:43:38 PM
Chúng tôi thường kêu gã theo biệt danh Ve Sầu. Gã là ca sĩ lớp. Tôi biết mấy ngày nay gã đang buồn, nỗi buồn thoang thoảng cũa một thằng đàn ông mới lớn.
-Tớ đều yêu bố, yêu mẹ mà sao họ không yêu nhau nhỉ?
-Mẹ sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc...Mẹ luôn luôn yêu thương con tha thiết....
-Đó là bài hát cuối cùng mà bố mình dạy cho mình....
Truyện ngắn
(Báo Hoa học trò)
Read more...
Thursday, February 19, 2009 2:40:20 AM
Tôi ko được theo học trong lớp nữa bởi vì em tôi đã gây ra quá nhiều rắc rối. Ba tôi dù là đồng nghiệp của cô cũng ko thể cứu vãn tình hình. Thế là từ đó tôi vẫn thường bế thằng em đáng chán ấy ngấp nghé ngoài cửa lớp học mỗi ngày - càng thèm thuồng học chữ, tôi lại càng cảm thấy " căm ghét" em tôi.
Truyện ngắn của Hồ Ngọc Đoan Khương
(Báo Hoa Học Trò)
Read more...
Thursday, February 19, 2009 2:39:13 AM
Phương Anh lê la suốt cùng Hoàng không chỉ vòng quanh hồ mà còn cùng Hoàng lang thang suốt những con phố Hà Nội. Phương Anh là hiện than của một Scarlet, không! Trong mắt Hoàng-nàng như một cô gái của thời kỳ mẫu hệ. Cậu nghe nàng và chiến đấu vì nàng. Hồ Gươm từ ấy có hai người điên…
Truyện ngắn của Hoàng Anh Tú
(Báo Hoa Học Trò)
Read more...
Thursday, February 19, 2009 2:01:08 AM
:::Bình Nguyên Trang:::
| Thế là nó trượt đại học
Đứa con gái của tôi
Một nửa điểm thôi mà nó không cố được
Không cố được!
Bây giờ nó khóc...
Tôi thương nó và tôi thương tôi
Những đêm mùa thu khó nhọc
Những đêm mùa đông gió lùa lộng óc
Tôi đứng dầm mình sương khuya
Người đàn bà nhà quê cả đời lo cho con ăn học
Sẻ áo nhường cơm, bán thóc ăn khoai
Tôi chờ đợi suốt mười năm lẻ hai
Con gái của tôi vừa thi trượt
...
Ngày nó đi tôi chắp tay lên trời nguyện ước
Khổ đời tôi, đời nó được học hành
Vậy mà nó trượt! |
Ôi con gái buồn bã của tôi
Một nửa điểm thôi mà nó không cố được
Không cố được.
Nó đang khóc bằng mắt của tôi
Tôi lại đau bằng trái tim của nó
Và giông và gió
Và mùa đông và mùa hè
Vẫn cố tình xoay núm cửa cuộc đời tôi.
Con gái buồn bã ơi
Nếu hát được mẹ đã không là bão
Mẹ chẳng biết làm gì hơn là cầu cứu
Nhưng vì sao ở rất xa và cao
Nếu trượt ngã mà trở thành thiên sứ
Thì chẳng bao giờ mẹ bất lực đâu con.
(Báo Hoa Học Trò) |