Friday, 6. April 2007, 15:42:00

Vừa đọc blog của anh . Lướt qua những dòng chữ có lẽ cũng từng có lúc anh móc chúng từ tim mà ra với chữ Em viết hoa .
Ta biết , cảm xúc trong ta không phải là ghen

... ta cũng chỉ như những người khác , cái cảm xúc về tình yêu đó của anh còn nguyên vẹn như trước khi yêu anh . Có gì đó trong ta bồi hồi , xúc động

, có chăng là cả xao xuyến nữa .
Ta tự hỏi mình , nếu ta gặp anh vào đúng lúc tình yêu anh da diết đó , ta sẽ nhìn thấy anh như thế nào ? Ta không tưởng tượng ra được . Nhưng những ngọt ngào anh bây giờ đã khác xưa nhiều lắm , ta không nhận ra .
Tối nay ta thấy thời gian trôi thật mau

. Có lẽ vì những nhung nhớ cứ lúc vơi lúc đầy , sao bỗng dưng thấy ngôn từ lại vô vị và sáo rỗng đến thế , không đủ để bóc trần tâm tư ta . Hay tại ta kém cỏi . Ta nhung nhớ anh .
Mỗi người đến trong cuộc đời ta cứ giống như một giấc mơ . Anh là giấc mơ ta nửa muốn níu giữ , nửa muốn vùng tỉnh dậy . Giấc mơ đăm đắm , sâu thẳm

khó thoát . Ta cứ dùng dằng giữ hai bờ tỉnh và mê , mộng và thực ...
Vốn dĩ , ta không coi anh như giấc mơ . Nếu có cái so sánh nào chính xác hơn , ta nghĩ đó là con đường . Một con đường dài ta chưa biết sẽ đi tới đâu ...
Đã ở cạnh nhau một thời gian , ta và anh cũng đã một phần nhất định hoà hợp và hiểu nhau . Nhưng đó - 1 phần nhất định . Còn rất nhiều , rất nhiều những thứ khác có lẽ anh và ta chưa tìm thấy đủ mảnh ghép vừa khớp để ghép chúng lại với nhau . Ta thì tin vào thời gian

... anh thì ngại bắt đầu . Qua cái thời gian vờn bắt , nô giỡn nhau rồi phải không anh . Giờ ta có nhiều kiên nhẫn lắm , kiên nhẫn cho ta và cả kiên nhẫn cho anh nữa .
Có lẽ anh cũng hiểu vì sao ta ít nhắc và thường im lặng về tương lai , kể cả khi anh tràn đầy hạnh phúc với những dự định của anh . Ta sợ ta không đủ , và anh cũng không đủ ... Nhưng ta không nghĩ ta sẽ dừng lại hay lùi bước

... ta chỉ có một chút nghị lực , nhưng có lẽ đủ để nâng đỡ ta thêm một đoạn đường dài đi cùng anh trên con đường này . Ta sẽ góp nhặt thêm những hy vọng , cho ta và cho anh , cho chúng ta ...
Khi ta mỏi mệt , ta hay tìm về với quá khứ . Dù cho những mảnh quá khứ của ta thường nứt rạn và không mấy đẹp đẽ . Những nứt rạn là những nỗi đau . Nỗi đau úa tàn , nỗi đau biến thành sự sống

. Ta tin và luôn tin là vậy ...