Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

pvdung

pvdung

Chùm ảnh: Nước Lào tươi đẹp

, , ,

Nhiều người thích "nhìn lên", coi những cảnh hiện đại, nhà cao, xe loáng bóng, điện xanh đỏ lập loè là đẹp. Tôi và đồng nghiệp lại khác (có thể là lập dị ở xứ đang phát triển này chăng).
So với đi đường hàng không, thì đi đường bộ thú vị hơn rất nhiều. Người ta chỉ cần mất hơn 1 tiếng đồng hồ là có thể bay thẳng từ Hà Nội sang Luang Prabang, nhưng không thể thấy cảnh đẹp nào ngoài mây, bầu trời và cảnh quan bị thu nhỏ. Còn đi đường bộ thì ít ra phải mất hơn 1 ngày (tuyến Hà Nội-Thanh Thuỷ-Xiêng Khoảng-Luang Prabang), hoặc phải đến 2-3 ngày (tuyến Hà Nội-Cầu Treo-Viêng Chăn-Luang Prabang). Đổi lại thời gian và mệt nhọc, ta có thể thả mình vào thiên nhiên: núi rừng, những cánh đồng, làng mạc, thành phố tươi đẹp.



Đây là những bức ảnh mà tôi chụp được trên chặng về từ Luang Prabang đi Viêng Chăn (dài 400km). Khoảng 200 km đầu là đường dốc xuống, chủ yếu là rừng núi, nương rẫy, thỉnh thoảng mới có làng bản, điểm dân cư nhỏ.
Đến Kasi-điểm giữa hai thành phố, ta có thể cảm nhận cảnh quan của trung du và đồng bằng. Kasi cũng là điểm dừng chân ăn trưa của nhiều đoàn khách du lịch.




Đồng lúa cũng như nhiều cảnh quan vùng nông thôn ở Lào có nét giống với Thái Lan nhiều hơn là Việt Nam . Người ta không thấy đồng lúa rộng “thẳng cánh cò bay” như ở Việt Nam , mà thường thấy cây to xen kẽ ở cánh đồng. Kasi có cánh đồng thật đặc biệt: lau sậy mọc tự nhiên dọc bờ suối. Đến mùa bông lau người ta có cảm giác như chiếc khăn quàng trắng duyên dáng vắt qua cánh đồng.



Đây là cánh đồng ở bên cạnh một hàng cơm, nơi chúng tôi dừng lại ăn. Nhiều du khách phương Tây cũng mang máy ảnh ra chụp cảnh cùng chúng tôi.



Đi được một đoạn nữa, thấy sơn thuỷ hữu tình, với cánh đồng, bông lau, chúng tôi không thể không dừng xe để lấy mấy bức ảnh.



Chúng tôi đến Viêng Chăn khoảng 4 giờ chiều, đủ thời gian để dạo quanh thành phố. Không khí chuẩn bị SEAGAMES 25 không có vẻ khẩn trương như kỳ thứ 22 ngày nào ở Việt Nam . Vẫn còn đó những đường phố sửa sang dở dang. Khi đi qua Thạt Luổng, một địa danh nổi tiếng của Viêng Chăn, chúng tôi thật buồn khi thấy ngổn ngang túi ni-lông. Chắc là người ta vừa tổ chức hội chợ gì đó, ai cũng lo kiếm tiền, chẳng ai lo cái sạch, cái đẹp nữa rồi. Biết đâu cái tính bẩn của mấy anh Tàu, chị Việt đang lấn át, xuất khẩu sang đây, nên mới đến nông nỗi này?
Ngày hôm sau chúng tôi rời Viêng Chăn về cửa khẩu Cầu Treo, Hà Tĩnh. Chúng tôi dừng lại ở một chợ lớn trung tâm tỉnh Bolikhamxay. Có mấy người Việt (nói giọng miền Trung) mời chào mua hàng. Thấy có cảnh sát với súng ống đứng gác trước hiệu vàng, người ta có thể cảm nhận thấy sự bất an ở đây.






Qua cầu Pak Kadin, nơi gặp gỡ của sông Kadin với sông Mekong, có thể thấy rõ ranh giới hai con sông: một bên (sông Mekong ) đỏ ngầu, một bên (sông Kadin) nước trong. Tiếc là xe không dừng trên cầu để có thể chụp được một ảnh. Cách cầu một đoạn chúng tôi dừng lại để ngắm cảnh sông Kadin với bờ cát trắng.




Gần đến cửa khẩu Nậm Phao, chúng tôi dừng lại một điểm ngắm cảnh (viewpoint). Có thể thấy những đỉnh vách đá nhọn hoắt, lởm chởm phía xa. Phong cảnh thật hùng vĩ.




Tạm biệt nước Lào, chúng tôi chứng kiến thời tiết thay đổi đúng như lời một bài hát “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây, bên nắng đốt, bên mưa bay”. Bên Lào nắng khô là vậy, thế mà đến gần cửa khẩu là mù mịt mây, sương mù và mưa.


PVDung, 12/11/2009

Cũng đăng tại:
http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=3397



Thừa tiền quẳng qua … Đông y Trung Quốc

, , , ...


Dạo này ti-vi cả trung ương lẫn mấy tỉnh phía Bắc rộ lên quảng cáo cho các cơ sở khám chữa bệnh của Đông y Trung Quốc (tạm gọi là Lang Tàu). Chẳng biết thực hư ra sao, chỉ biết quảng cáo nhiều thì các nhà đài ăn tiền bẫm. Lại nữa, Lang Tàu thuê những phòng mạch to ở các phố đẹp, thì hẳn không ít tiền. Vậy kinh doanh họ có chịu thiệt không? Chắc chắn KHÔNG. Tiền ở đâu để bù đắp chi phí lớn như vậy? Chắc chắn phải là khách hàng rồi.
Tôi vừa đi lấy thuốc cho người nhà của một lương y gia truyền thuần Việt (cụ Vũ Văn Sử, ở ngõ 245 Đội Cấn, Hà Nội), thì được nghe một đối thoại hay. Một bà bệnh nhân ở đó kể chuyện rằng: bà đã “dính” trưởng Tàu khi chữa đau bụng-dạ dày rồi. Thuốc của họ công hiệu nhanh, tưởng khỏi tiệt bệnh. Thế mà sau một thời gian lại phát bệnh, dùng thuốc tây ở cửa hiệu chẳng được nữa. Bà lại phải tiếp tục thuốc của Lang Tàu, có nghĩa là đã theo là phải theo họ dài dài. Mỗi thang thuốc họ lấy cỡ 300-400 ngàn đồng. Một thời gian bà hụt hơi, chán ngán rồi quay lại với lương y ta. Bà cho rằng: Lang Tàu ngoài thuốc Bắc còn trộn thêm thuốc Tây và cái gì nữa ấy, nên công hiệu nhanh, và đặc biệt độc chiêu là phải theo nó tiếp (cứ như dùng thuốc phiện rồi thì quen thuốc ấy!).
Cụ Sử chỉ cười hiền và thũng thẵng: “hữu xạ tự nhiên hương, nếu họ giỏi, thì họ trụ vững ở nhà mà chữa cho dân họ, chứ làm gì phải sang đây”. Rồi cụ kể: tôi có đến Đông y Trung Quốc mua một thang thuốc để thử xem sao, thấy các vị thuốc không khác gì thang thuốc của tôi nhiều, với tôi thì thang thuốc 75.000 đồng là tốt lắm rồi, còn họ thì phải gần 400.000 đồng. Thuốc Nam trị bệnh, thuốc Bắc bồi bổ, nhưng thực sự là thuốc Nam thì phải mất thời gian mới công hiệu.
Theo tôi được biết cụ Sử vì người nhà tôi thỉnh thoảng lấy thuốc ở đó. Được biết, cụ đã bắt mạch cho mấy bà bầu và đoán được con trai hay con gái (tỉ lệ đúng rất cao). Nhưng cụ thường từ chối đoán cho người đã có con gái. Người nhà tôi kể lại chuyện: một cô (đã có con gái) đến xin cụ bắt mạch cho xem thai tiếp theo là trai hay gái. Cụ mắng ngay: “tôi không làm chuyện thất đức, không muốn người khác xem để phá thai đâu”. Và do cụ sử dụng chính nhà của mình làm nơi khám bệnh, bán thuốc, nên có thể lấy thuốc với giá thấp hơn.
Ô hay, báo, đài đang ra rả “ưu tiên dùng hàng Việt Nam” kia mà. Ngay sau đó lại nói hay cho Lang Tàu được. Thế thì biết tin vào đâu, biết nghe ai bây giờ? Phải coi hành động ăn tiền quảng cáo bừa, đánh vào hầu bao của đồng bào để trục lợi cho ngoại bang là gì đây? Và nữa, khi hô to khẩu hiệu: phát triển nền y học nước nhà, thì ngành Y Tờ làm gì để chăm sóc sức khoẻ nhân dân, hay cứ mãi ngơ ngáo, để cho thày Tàu mặc sức làm tiền, vơ vét dân ta?

PVDung, 7/10/2009
My Blog: http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=3212

Tự giải thể - lời phản biện cuối cùng của một tổ chức


Ngày 14/9/2009, Viện IDS phát đi tuyên bố tự giải thể tổ chức. Với tôi điều này không đến mức quá đột ngột, vì từ khi được xem Quyết định 97/2009/QĐ-TTg cách đây khoảng 1 tháng, tôi đã có thể tưởng tượng ra những hệ lụy tương tự.

Quyết định 97/2009/QĐ-TTg về việc ban hành Danh mục các lĩnh vực cá nhân được thành lập tổ chức khoa học và công nghệ do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 24/7/2009, có từ hiệu lực ngày 15/9/2009. Điều 2 quy định về phản biện: "không được công bố công khai với danh nghĩa hoặc gắn với danh nghĩa của tổ chức khoa học công nghệ". Điều 4 yêu cầu "rà soát lại các tổ chức Khoa học & Công nghệ do cá nhân đã thành lập để hướng dẫn đăng ký lại hoạt động".

IDS cho rằng Quyết định 97 đã có "sai phạm nghiêm trọng" và đã gửi thư kiến nghị Thủ tướng ngày 6/8/2009. Nhưng, theo IDS: "tất cả các kiến nghị của Viện IDS về Quyết định 97 đều không được chấp nhận". Vì vậy “IDS không thể tiếp tục hoạt động theo sứ mệnh đã xác định trong mục tiêu ghi vào Điều lệ của mình".

Tôi đã có dịp đến dự một seminar do IDS tổ chức tại phòng họp ở 53 Nguyễn Du, Hà Nội của Liên hiệp Khoa học Kỹ thuật (VUSTA). Những giáo sư, tiến sỹ, trí thức cao tuổi và trẻ tuổi đến dự kín phòng họp. Có những gương mặt khả kính như: Giáo sư Vũ Khiêu, Tiến sỹ Phan Đình Diệu, giáo sư Chu Hảo (nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học-Công nghệ), chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan (nguyên Phó Chủ tịch Phòng Thương mại-Công nghiệp, thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải), Tiến sỹ Nguyễn Quang A… Không cần giấy mời trịnh trọng, hào nhoáng; không cần phong bì nặng đô, họ đến với nhau thật tự nguyện, chân thành để chia sẻ hiểu biết, để giãi bày tâm huyết, để góp tiếng nói, mong cho đất nước hưng thịnh, cho ngày mai tươi sáng.

Ban tổ chức không thể đi thẳng vào nội dung trình bày và thảo luận như đây đó vẫn làm trên khắp thế giới. Họ phải dành chút thời giờ để nhắn nhủ ai đó đang theo dõi, ai đó đã bắn tin cảnh báo ban tổ chức rằng: xin mời các anh chị an ninh mặc thường phục cứ ghi âm, về để nghiên cứu xem có gì là bất hợp pháp trong các chia sẻ ở seminar này không… Và diễn đàn này là của IDS tổ chức, nó không liên quan gì đến VUSTA. Vì IDS nhờ hội trường của VUSTA, việc này còn có ý nghĩa hơn bao tổ chức nhà nước khác cho thuê mặt tiền để kinh doanh thịt chó, rượu bia!

Chỉ thế thôi cũng đủ biết là khả năng tác động và đụng chạm về quan niệm, tầm nhìn của các diễn đàn IDS đến đâu.

IDS đã tổ chức được hàng chục diễn đàn bàn luận về các chính sách công, khủng hoảng tài chính, phát triển bền vững, Khoa học phức tạp, Kiến tạo nền móng cho một cuộc phát triển trỗi dậy; đào tạo về chiến lược quản trị và phát triển tổ chức…

Đã có nhiều ý kiến phản hồi xung quanh sự kiện IDS tự giải thể. Bầu không khí buồn nản, thậm chí cả phẫn nộ, tiêu cực đang bao trùm. Người ta đặt câu hỏi: nếu lời nói phải, góp ý tâm huyết không được lắng nghe, thì có khác gì quan can gián xưa kia bị ruồng bỏ. Các tổ chức dám phản biện, dám góp ý như IDS tới đây sẽ ra sao? Và một xã hội còn nhiều yếu kém, một nền quản trị còn đầy rẫy bất cập sẽ đi về đâu khi chỉ được phép hô khẩu hiệu rồi độc thoại lời vuốt ve, tô hồng và xu nịnh?



PVDung, 16/9/2009

My other Blog: http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=3129

Sa Pa: Bãi đá cổ thở than

, , , ...



Nhờ cả thiên nhiên và nhờ cả người Việt cổ, chúng tôi được khoác trên mình những dòng chữ tượng hình. Chúng tôi sống yên ổn như vậy với núi rừng hàng ngàn năm. Thời đó dòng suối phía dưới cứ vui hát, con người, vạn vật thật hiền hoà và tốt bụng với chúng tôi.





Một ngày kia có những ông bà giáo sư, khảo cổ đến thăm tôi. Họ ghi ghi chép chép, chụp ảnh, nói với nhau những gì dài dòng, khó hiểu lắm.





Rồi chẳng hiểu sao bao nhiêu là khách mũi lõ, mũi tẹt cứ ùn ùn kéo đến. Họ giẫm đạp lên chúng tôi, đục đẽo, cắt xẻ, xăm lên chúng tôi những hình thù xa lạ, vô duyên đến tột độ.





Nghe chuyện chẳng hay, rát tai quá, nên mấy ông văn hoá, mấy bà du lịch đầu tư đổ mấy cái cột bê tông nho nhỏ, thâm thấp bao quanh mấy anh chị lớn nhà chúng tôi.





Nhưng hỡi ơi, cọc mới cắm thì có kẻ cứ mặc rào chắn mà nhảy vào giày xéo đá cổ. Rồi chỉ ba bấy hai mốt ngày là trâu bò và cả người húc, đập cọc. Thế là có rào cũng như không! Mấy ông bà văn hoá, du lịch chỉ biết thu tiền khách du lịch, chứ có ai đến bảo vệ chúng tôi đâu!

Người trồng ngô, làm ruộng cũng chẳng cần biết giá trị cổ truyền, họ cứ thản nhiên cày cuốc vào chúng tôi, không để cách lỡ ra một tấc đất.





Lạ quá, con người bây giờ chỉ biết mấy chữ: Khai, Thác, Tiền mà thôi. Họ chẳng cần biết quyền của thế hệ tương lai là gì nữa. Họ cứ hô: sống có lý tưởng, chống thực dụng, nhưng họ là những kẻ ăn lạm vào tương lai nhất trần đời, mà ngàn đời nay chúng tôi chưa bao giờ thấy.
Xin hỏi: Ai thấu nỗi lòng này!
Hỡi nam thanh nữ tú, xin các anh chị mặt hoa da phấn, áo quần bảnh bao, hãy thể hiện được ý thức, hiểu biết, lịch sự tối thiểu tương ứng với 1% mẽ ngoài của mình, để biết tôn trọng, bảo vệ chúng tôi!
Xin những người làm văn hoá, xin những người hưởng tiền từ chúng tôi hãy trả lại cho chúng tôi 1% trách nhiệm mà đáng ra họ phải trả, để chúng tôi thoát khỏi vực thẳm này!


PVDung, 25/7/2009

Buồn hết chỗ nói khi thăm bãi đá cổ Sa Pa!

Blog khác của PVDung:
http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=2719


Đừng để TAM NÔNG thêm một lần tủi!

Mấy hôm nay trên thông tin đại chúng người ta lại nói nhiều đến nông nghiệp trong cơn suy thoái kinh tế. Lẽ thường: chỉ khi thấy bất ổn, người ta mới thực sự có nhu cầu tìm về nơi bình yên. Chả thế mà từ xưa người đời đã có câu: “cóc chết ba năm quay đầu về tổ” là phải.
Một điều thú vị được các viện nghiên cứu chỉ ra là: trong các đợt suy thoái, khủng hoảng kinh tế, chỉ riêng ngành nông nghiệp vẫn có tăng trưởng tốt, giúp chặn đà suy giảm. Chính nông nghiệp luôn góp sức vào xuất siêu, trong khi công nghiệp luôn gây ra nhập siêu rất lớn. Mặc dù lãi từ nông nghiệp không cao, chịu nhiều rủi ro, nhưng lại luôn ổn định, và hoàn vốn khả quan. Nông nghiệp chính là ngành phát triển thành công nhất trong mấy thập kỷ qua.
Chỉ vậy thôi cũng thấy rõ vai trò quan trọng của nông nghiệp đến kinh tế đến mức nào. Không chỉ thế, quan trọng hơn là nông nghiệp tạo ra và nuôi dưỡng sự bình ổn về môi trường, văn hoá và cả chính trị nữa. Nhưng nông dân vẫn không được hưởng lợi xứng đáng từ tăng trưởng kinh tế. Hơn thế nữa, họ lại còn có nguy cơ cao nhất bị tước đi đất đai-nguồn tư liệu quý giá không thể thay thế của họ. Có đến 700.000 ha đất mỗi năm bị chuyển đổi thành khu công nghiệp, sân golf, đô thị, … trong suốt mấy năm qua. Và quả thật, hình tượng “vắt chanh” nông dân đã xảy ra. Xin đừng vắt xong rồi thì “bỏ vỏ”!
Sau một thời gian chạy theo bong bóng tăng trưởng ảo, thế giới này đã chứng kiến một cơn khủng hoảng, cơn sốt lương thực năm 2008 vừa rồi. Và sự thực khủng hoảng, thiếu thốn lương thực luôn diễn ra đối với một bộ phận không nhỏ dân số. Nhưng nhà lập định chính sách, nhất là những người sính công, thương – đồng tiền ảo nhanh đến, nhanh đi thì xa quá, họ không hoặc không cần biết đến thực trạng này.
Và Mẹ Tam Nông – nông nghiệp, nông dân, nông thôn luôn chịu đựng, rộng lòng tha thứ lỗi lầm, ứng xử không đẹp của cả xã hội công nghiệp hiện đại. Nhưng cũng đừng vì thế mà lạm dụng lòng tốt đó. Sức chịu đựng gì cũng có giới hạn. Và người đẩy thuyền, khi bị ngược đãi, thì đến một ngày nào đó ắt phải trở thành người lật thuyền! Vì thế, muốn tốt lên thì các nhà quản lý, lập định chính sách phải điều chỉnh lại cách đối xử cho phải đạo. Đó là việc làm cấp thiết, không thể chối từ.

PVDung, 12/7/2009

Cùng được đăng tại:
http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=2621
http://pvdung72.multiply.com/journal/item/11/11
http://blogs.myspace.com/index.cfm?fuseaction=blog.ListAll&friendId=481264751


How to involve in ‘reign’ affair?

, , , ...




Ancient people maitained such sayings as: "eat good courtliness talk", then again dissuade: "enjoy home food for carrying community horn", "hug cock stodgy", "do not touch tiger’s beard", etc. Those benefit feudal dominant mandarins, abolish the people’s rights to know, to comment, to contribute in development policy of the country, community, and of people themselves.
For a democratic state, those rights has been approved, and Vietnam have submitted the recognition of basic rights in the Constitution and laws.
But there exists fairly remote distance between the law provisions and practice. The distance remains because of avoidance of contend against inequal evils, and when it becomes a mode of behaviour, sometimes it manifests as cowardliness, blandishment, sycophancy - spiritual garbage to hinder the development of oneself as well as the whole society. Easy-going, compliant simplicity, imitativeness, shouting slogan without one’s political view has become a disease in many people, which is difficult to treat.
It is easily considered the country's political affair as "the leading politician’s affair, not mine”. Sad result is that, policies, decisions of the "reign" horrifically affect everyone’s daily life. However, many people remain soulless, while they try to search micro benefits from surrounding people. That fits to a saying: "Crippled chicken live upon space under the mill”.
In this context, it is questionable that, how to deal reasonably with the “reign". Naturally each person should not only promote the rights, but also take responsibility to contribute voices to the state resolutions, to policy making process, so that to ensure policies, laws being made by the people and for the people. With that spirit, the participants must bring their wisdom, goodwill, act in a constructive way. It is necessary to consider the lethargy, soullessness against of inadequate unfair institutions is sins, even worse than someone’s unconcern of the other’s sinking into water. Why so? Because unconcern of other’s sinking can result in death of some people. However, unfair institution may keep millions of people half-death to death in a preposterous way!
Interested in the "reign" but not interested in private individuals serving for the "reign". Let politicians be calm with their privacy, because they also have private affair as any other citizens’. To pry into other people's, including the politician’s privacy is bad avoidable act. However, if their action impact on society, for example: unprovable origin of property, or extravagant behavior should be criticized by the media and people.
As a true citizen, please contribute your voice to the legitimate rights of yourself, of others, especially the vulnerable, marginalized people. All that contribute to a more beautiful society.


PVDung, 23/6/2009

Other Blog cover: http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=2454

Chuyện Triều đình, nên tham gia thế nào?

, , , ...


Người đời xưa có câu chê trách: “ăn cơm tấm nói chuyện triều đình”, rồi lại khuyên can: “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, “ôm rơm nặng bụng”, “chớ vuốt râu hùm”, v.v... Tất cả đều có lợi cho giai cấp phong kiến thống trị độc quyền, thủ tiêu quyền của người dân được biết, được tham gia góp ý chính sách phát triển của đất nước, cộng đồng, và của chính bản thân mình.
Đối với một nhà nước dân chủ, những quyền trên đã được thừa nhận, và Nhà nước ta đã được trịnh trọng ghi nhận các quyền cơ bản đó trong Hiến pháp và các luật.
Nhưng từ điều luật đến thực hành có một khoảng cách khá xa. Khoảng cách đó là do tâm lý thủ phận, né tránh đấu tranh với cái xấu, và khi nó trở thành nếp hằn ứng xử, thì đôi khi trở thành tính hèn nhát, thói a dua, nịnh bợ - những rác rưởi cản trở sự phát triển của chính mình và toàn xã hội. Rõ ràng thói xuê xoa, ba phải, hô khẩu hiệu suông, nói theo kẻ khác mà không có chính kiến đã trở thành căn bệnh khó chữa của rất nhiều người.
Người ta dễ dàng coi chuyện chính trị, chuyện quốc gia đại sự là chuyện của “mấy ông to”, không phải chuyện của mình. Kết cục buồn là là: chính sách, các quyết định của “triều đình” tác động ghê gớm đến miếng cơm, manh áo của mỗi người, nhưng nhiều người vô cảm, trong khi họ lại quan tâm đến kiếm lợi vặt vãnh từ hàng xóm, từ những người quanh mình. Thật là: “gà què ăn quẩn cối xay”.
Trong bối cảnh đó, câu hỏi đặt ra là: ứng xử sao cho phải với “chuyện triều đình”. Đương nhiên mỗi người không chỉ phát huy quyền, mà chính là trách nhiệm góp tiếng nói vào các quyết sách của nhà nước, để chính sách thực sự là của dân và vì dân. Với tinh thần đó, sự tham gia phải mang tầm trí tuệ, có thiện chí, có tính xây dựng. Cần phải coi sự thờ ơ, vô cảm trước những bất cập của thể chế là tội lỗi; thậm chí nặng hơn tội nhìn thấy người khác chết đuối mà không mảy may cứu vãn. Vì sao vậy? Vì không cứu người chỉ có thể làm chết một vài người. Còn để bất công tồn tại chính là thờ ơ với hàng triệu người chịu cảnh sống dở chết dở, chết trong mỏi mòn một cách phi lý!
Quan tâm chuyện “triều đình” nhưng đừng quan tâm đến cá nhân trong “triều đình” ấy. Hãy để chính trị gia được yên với những chuyện riêng tư của mình, vì họ cũng được quyền giữ góc riêng như mỗi người bình thường khác. Tọc mạch vào chuyện riêng của người khác, trong đó có chính trị gia là việc làm xấu. Nhưng khi chuyện riêng của họ gây tác động đến xã hội, thí dụ: tài sản không chứng minh được nguồn gốc, hay thói ăn chơi ngông cuồng, thì công luận và mỗi người dân lại có quyền đưa ra phê phán.
Là công dân chân chính, hãy góp tiếng nói của mình cho quyền lợi chính đáng của mình, của người khác, nhất là người yếu thế, bị đẩy ra ngoài rìa. Tất cả vì một xã hội tươi đẹp hơn.

PVDung, 23/6/2009
Blog khác: http://vn.myblog.yahoo.com/BG-HN/article?mid=2454

Fast or slow down?


While our society jump to industrialization, not only people living in cities, but also farmers always feel busy and rush for work. They have to trade off, even lose their community values and traditional lifestyles.

In industrialized society, when people have experienced the 'fast life', there is a trend of coming back to 'slow life'. Since people have suffered enourmous negative effect of 'fast living', e.g. stress, health problem, and even sudden death, and more children with Autism, elders with loneliness ... So recently some people decide to leave cities to come to rural areas and try some agricultural work. Many companies, organizations, state agencies in Australia, Europe, America encourage, even rules clearly, that require people who have worked 10 years to get a year of rest to relax, or just have the opportunity to visit other interesting places, to review their work and life. That may help to refresh, or regain their creativeness when they come back to work.

Precipitate or slow, and reflect the need for harmony life, it is your choice.

PVDung, 6/6/2009

WSF Brazil (2): Diễn đàn của hoà bình và công bằng



Diễn đàn Xã hội Thế giới (WSF) là một bên đối trọng không thể thiếu trước Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF). WSF đưa ra thông điệp của các tầng lớp nhân dân, những người chịu thiệt thòi trong xã hội đến các nhà lãnh đạo, các tập đoàn kinh tế để họ cân nhắc mục tiêu tăng trưởng kinh tế hài hoà với các vấn đề xã hội, môi trường.

Đây là lần thứ ba WSF được tổ chức tại Brazil . WSF cũng đã từng được tổ chức ở châu Phi (như Kenya ), và dự định lần sau sẽ được tổ chức tại châu Phi. So với các châu lục khác, sự hiển diện của người châu Á (ngoại trừ Ấn Độ) tại WSF hết sức khiêm tốn, mặc dù châu Á chiếm tới một nửa dân số toàn cầu. Tại diễn đàn này tôi chỉ gặp được 1 người Philippin, 1 người Indonesia, nhưng không gặp được người Trung Quốc, người Nhật, Hàn Quốc hay Thái Lan nào. Thật hiếm thấy người da vàng mũi tẹt tại đây.

Có thể lý giải điều này bởi sự quan tâm và tầm nhận thức khác nhau, và cả văn hoá, thể chế chính trị khác nhau giữa châu Á với phần còn lại của trái đất. Trong khi người Âu, Mỹ quan ngại và hành động khá nhiều để cải thiện môi trường, công bằng xã hội thì nhiều nước châu Á đang giương cao khẩu hiệu tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá, mà không quan tâm đầy đủ đến bất công và ô nhiễm môi trường.







Một đoạn đường trong khuôn viên UFRA, một nơi diễn ra WSF




WSF tập hợp được nhiều thành phần khác nhau trong các xã hội khác nhau. Đó là các tổ chức xã hội, phi chính phủ, những người bản địa, người mất đất, người bị đẩy ra ngoài rìa xã hội, các học giả, nghệ sĩ, các phóng viên... Ấn tượng nhất là sự tham gia đông đảo của lớp trẻ, cả thanh niên bản địa, sinh viên các trường đại học và cả học sinh trung học, tiểu học.

Ban đầu người ta dự kiến chỉ có 20.000 người tham gia WSF, nhưng theo những người tổ chức, thì số người đến Belem vượt cao hơn nhiều: 80.000 người. Giữa lúc khủng hoảng kinh tế, thất nghiệp gia tăng nhưng vẫn đông người như vậy, mới thấy mối quan tâm đến các vấn đề xã hội thật lớn, ngoài sức tưởng tượng. Tất cả khác sạn, nhà nghỉ ở Belem đã được đặt hết chỗ trước hàng tháng. Người ta phải bố trí thêm chỗ nghỉ tạm trong các khu vực cắm trại, hoặc trên các con tàu lớn ở sông Amazon, hoặc các dịch vụ nghỉ tại nhà dân địa phương. Rõ ràng người ta vì nghĩa lớn, mà không quản ngại khó khăn!






Một khu vực trại của thanh niên-nơi ăn nghỉ của hàng ngàn người dự diễn đàn




Trong ngày khai mạc, chính quyền thành phố tham gia và chào mừng các đại biểu. Tiếp đó là cuộc diễu hành của các nhóm khác nhau. Họ mang theo panô, khẩu hiệu, họ thể hiện bằng các bài ca, điệu múa, vở kịch, cả tiếng trống, tiếng chiêng rộn ràng. Mặc dù mưa to, nhưng dòng người vẫn cứ chuyển động để thể hiện ý chí, ước nguyện cho một xã hội tươi đẹp hơn.





Người ta chia ra hàng trăm diễn đàn khác nhau ở khuôn viên hai trường Đại học lớn là UFRA và UFPA trong ba ngày tiếp theo. Có các diễn đàn chuyên môn sâu về công bằng xã hội, nghèo đói, bảo vệ môi trường, đa dạng sinh học, giới, văn hoá, quyền bản địa, đất đai, phân tích và yêu cầu trách nhiệm của các tập đoàn tư bản và các nước giàu đối với nghèo đói và thảm hoạ môi trường. Cũng có các diễn đàn thể hiện quyền tập thể, quyền của các dân tộc, như diễn đàn của Palestin, diễn đàn 50 năm Cu-ba. Và thậm chí có cả diễn đàn, diễu hành của các nhóm đòi quyền đồng tính chẳng hạn.



Khi nói đến bất công, nguy cơ về môi trường, vấn đề được đẩy lên đến mức căng thẳng ở một vài diễn đàn, trong những thời điểm nhất định. Có học giả đã nói thẳng: chính các công ty xuyên quốc gia, những người chỉ chiếm chưa đầy 1% dân số, nhưng đã chiếm đoạt (ăn cướp), vơ vét đến hơn 90% tài nguyên của trái đất. Đặc biệt ở những nơi nào nền quản trị công (Chính phủ) yếu và tham nhũng, thì các tập đoàn này càng có thêm điều kiện bắt tay để vơ vét tất cả tài nguyên của người nghèo đến tận xương tuỷ. Cùng bức xúc, cùng đau buồn, nhưng mọi người vẫn đủ tỉnh táo để kìm chế, nên không xảy ra bạo loạn, phá phách hay ẩu đả.



Hầu hết các tài liệu, các biển chỉ dẫn, và cả các diễn đàn đều sử dụng ngôn ngữ địa phương (tiếng Bồ Đào Nha). Người ta có huy động đội ngũ tình nguyện viên đến các diễn đàn phiên dịch cho các nhóm nhỏ, và chỉ có rất ít diễn đàn có dịch ca-bin với tai nghe cho mọi người. Xung quanh chuyện ngôn ngữ-phiên dịch, có hai trường phái tranh luận nhau. Một bên cho rằng: tiếng Anh là phổ biến, nên đáng ra phải dùng làm ngôn ngữ chính. Trường phái kia quặc lại: nếu cứ dùng tiếng Anh như mọi diễn đàn trước đây, thì vô hình chung người bản địa (người địa phương) bị đẩy ra ngoài rìa, họ không thể góp tiếng nói cho diễn đàn thêm sinh động. Và dùng ngôn ngữ địa phương một cách tự tin chính là một thông điệp rõ ràng phản ứng lại các tác động tiêu cực của toàn cầu hoá. Dầu sao đi nữa thì mỗi người tham gia cũng cần được hiểu nội dung diễn đàn, và mạng lưới phiên dịch là cần thiết!



PVDung, 9/2/2009
Trích dẫn (0)
Tìm tag: wsf, Belem, Brazil, diễn đàn, công bằng, hoà bình, PVDung

Sống nhanh hay chậm, tuỳ chọn

, , , ...


Bước vào công nghiệp hoá, đến cả người nông dân cũng thêm hối hả, bận rộn. Vì mưu sinh, thậm chí vì thích trải nghiệm cái mới, người ta đang bỏ qua quá nhiều, thậm chí đánh mất các giá trị và lối sống truyền thống.

Ở nơi khác, khi người ta đã trải qua thời 'sống nhanh', thì nay đang có xu hướng quay lại sống chậm. Người ta đã nhận ra những hệ quả xấu của lối 'sống nhanh', đó là stress, thậm chí đột tử, rồi thêm trẻ em bị tự kỷ, người già cô đơn... Vì thế gần đây có những người ở thành phố của Nhật về vùng nông thôn tập làm ruộng. Hoặc các công ty, tổ chức của chính phủ Úc, Âu, Mỹ luôn khuyến khích, thậm chí ra quy định rõ ràng yêu cầu những người làm việc 10 năm phải nghỉ ngơi 1 năm, vừa để dưỡng sức, vừa có cơ hội thăm thú những nơi khác, tham khảo những môi trường làm việc khác...

Hối hả hay chậm lại, suy ngẫm kỹ và cân đối hài hoà cho cuộc sống, đó là quyền lựa chọn của bạn.

(Phản hồi bạn Early Rain trên http://my.opera.com/earlyrain/blog/cham-lai-mot-nhip-de-cam-nhan-nhung-dieu-gian-di-cua-cuoc-song?cid=7956228#comment7956228)

Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31