MY FAMILY'S BLOG

"Tất cả mọi người đều ao ước có được nhiều hiểu biết, điều kiện đầu tiên là phải biết nhìn đời với cặp mắt của đứa trẻ thơ, cái gì cũng mới lạ và làm cho ta ngạc nhiên cả". ARISTOTLE

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Chào mừng mọi người ghé thăm nhà!

Translate My Blog To English
site statistics [/align]
[/ALIGN][/SIZE][/COLOR]Chân thành cảm ơn và hân hạnh đón tiếp!
Lilypie - Personal pictureLilypie Kids Birthday tickers Lilypie - Personal pictureLilypie Fourth Birthday tickers Daisypath Wedding PicDaisypath Wedding Ticker

"Con đã lớn khôn"

,


"Con đã lớn khôn" là chương trình truyền hình thực tế theo format Hajimete no Otsukai do hãng Nippon Television Nhật Bản thực hiện, kể lại quá trình một đứa trẻ lần đầu được cha mẹ chúng nhờ làm một việc hoặc đi mua một món đồ nào đó mà không có người lớn đi cùng. Việc trải nghiệm thử thách giúp đứa trẻ học hỏi được nhiều điều khi phải đối mặt với những trở ngại và tự mình vượt qua những khó khăn như: rắc rối về tiền bạc, xe cộ, ....Điều này sẽ thực sự làm chúng trưởng thành, đánh dấu cột mốc "đã lớn khôn" của đứa trẻ.

"Con đã lớn khôn" được ghi hình một cách bí mật đối với trẻ, tất cả các diễn tiến hoàn toàn tự nhiên, không có sự can thiệp của đạo diễn lẫn cha mẹ của đứa trẻ. Các cô bé, cậu bé sẽ có những hành động, lời nói, phản ứng khác nhau khi đối mặt với các tình huống khác nhau khiến người xem khi khóc, khi cười, bị cuốn theo câu chuyện của chúng một cách tự nhiên. Khán giả không những xem để cổ vũ cho đứa trẻ mà câu chuyện của chúng còn khiến người xem ngẫm nghĩ về cách giáo dục con cái, về tình cảm gia đình....

Tuân thủ đúng quy trình của phiên bản gốc, Con đã lớn khôn được ghi hình bí mật, theo diễn tiến của nhân vật một cách hoàn toàn tự nhiên, không có sự can thiệp của đạo diễn lẫn cha mẹ của đứa trẻ. Các cô bé, cậu bé sẽ có những hành động, lời nói, phản ứng khác nhau khi đối mặt với các tình huống khác nhau khiến người xem bị cuốn theo từng câu chuyện của các em.
Qua chương trình này, các nhà sản xuất không chỉ mong muốn mang đến người xem những khám phá thú vị của thế giới tuổi thơ mà còn giúp người lớn nhận biết, suy ngẫm về tình cảm, tâm lý trẻ em để từ đó có những biện pháp chăm sóc, giáo dục và cách ứng xử thích hợp với các em.

"Bố vĩ đại của một người con gái'

Tôi là giám đốc, con gái của một tài xế. Tôi tôn vinh cha mình, một người bình dị, học thức thấp, nhưng với cá nhân tôi, ông mẫu mực, đáng kính và vĩ đại.

Bây giờ là 1h sáng 20/12. Tôi vừa trở về nhà sau một buổi họp bàn kế hoạch phát triển công ty năm tới với ban lãnh đạo nhân dịp sếp tổng từ Hong Kong sang Việt Nam. Tôi đang là giám đốc một công ty truyền thông. Tôi viết bài này hoàn toàn không nhằm mục đích PR cá nhân và cũng không dùng kỹ năng nào của một người làm truyền thông. Chỉ đơn thuần với tư cách của đứa con gái kính yêu cha mình tha thiết.

Hằng ngày tôi đọc báo thấy khắp nơi người ta tung hô, ca tụng những vị doanh nhân tài ba, những vị tỷ phú giàu có hay những người tri thức thành đạt. Còn tôi, tôi tôn vinh cha mình, một người bình dị, học thức thấp, nhưng với cá nhân tôi, ông là một người mẫu mực, đáng kính và vĩ đại.

Cha tôi là một tài xế. Nghề tài xế thời chiến tranh nghe nói được coi trọng lắm. Nhưng thời tôi bắt đầu vào học cấp 2, khi gia đình chuyển từ Hưng Yên lên Hà Nội sinh sống, có lúc cô giáo hỏi :“Bố mẹ các em làm nghề gì?", hay đại loại thế. Tôi xấu hổ, chẳng dám tự tin để trả lời. Các bạn tôi, bố mẹ chúng là kỹ sư, bác sĩ…

Mọi người thường xì xèo nghề tài xế dễ nhiều vợ , nhiều con rơi lắm vì nay đây mai đó. Tôi sợ đến mức mới lớp 3, nhìn thấy ảnh bố tôi gửi về chụp chung với các cô đồng nghiệp mà ngồi gần gần bố. Tôi bôi nhọ hết lên mặt mấy cô đó. Lớp 5, khi tôi lớn hơn, tôi quan sát thấy thứ bảy tuần nào bố tôi cũng từ Hà Nội về thăm mẹ con tôi, đều đặn.
Bố của Vũ Kim Oanh trong lần đầu được con gái cho xuất ngoại du lịch. Ảnh: K.O.

Những năm đầu sinh sống ở chốn phồn hoa, nơi người quê tôi gọi là “Thủ đô", gia đình tôi 5 người sống trong phòng một khu tập thể cũ kiểu Pháp, rộng chừng 20 m2. Mỗi khi nhà có khách, không có chỗ nằm, em trai tôi phải chui vào tủ quần áo để ngủ. Bữa cơm của nhà tôi rau nhiều hơn thịt. Mang rau từ tầng 2 xuống vòi nước công cộng ở tầng 1 để rửa bao giờ cũng chia làm 2 lần vì ngại rổ rau to quá sợ hàng xóm cười... Không hiểu sao, chúng tôi chẳng bao giờ có cảm giác thấy thiếu thốn.

Bữa sáng của mỗi anh em tôi là 1.000 đồng, đủ để mua một gói xôi. Nếu muốn ăn mì gói, tôi phải nhịn một bữa để dành. Lũ bạn cùng trang lứa, mỗi đứa được 5.000 đồng đủ để ăn phở. Tôi nhớ như in, anh em tôi chẳng bao giờ than phiền lấy một lời. Bởi chúng tôi biết, bố tôi nhịn ăn sáng.

Thời cấp hai, mỗi mùa hè, bố tôi đi công tác đều cho tôi đi cùng. Ngồi trên xe, nhìn các cô các chú đồng nghiệp bố bàn tán công việc mà bố im lặng không hiểu gì; nhìn lúc họ mệt họ ngủ, còn bố mệt bố nhai kẹo cao su để cố tỉnh táo lái tiếp, ruột tôi đã bắt đầu đau thắt từ đó.

Mỗi khi cơ quan bố đi picnic, bọn trẻ con các cô các chú cán bộ không hiểu vô tình hay cố ý, chúng khá khó gần với con của lái xe. Đôi khi là một khoảng cách phân biệt vô hình mà chỉ ở vị thế của đứa trẻ như tôi mới hiểu. Tôi thương bố mình những lúc rít điếu thuốc trầm ngâm nhìn vào khoảng không vô định.

Nhiều lần như vậy, tôi đã bắt đầu nghĩ: “ Bố hãy đợi con trưởng thành, con nhất định sẽ làm bố tự hào vì con của bố”.

Tôi nhớ mãi hình ảnh có một lần, trời mưa tầm tã, bố tôi trở về nhà trong trạng thái bơ phờ hiếm thấy. Bố không nói gì cả. Tối hôm đó tôi biết là cơ quan bố cắt giảm biên chế, bố là tổ trưởng tổ xe, nhưng có người bỏ phiếu không hay cho bố, nói bố không trách nhiệm, và có thể bố sẽ phải nghỉ hưu sớm.

Tôi lập tức tìm ra số điện thoại của chú giám đốc cơ quan bố là người Anh. Tôi gọi trực tiếp cho chú ấy nói tôi muốn gặp chú ấy. Chú ấy có sẵn lòng nghe con gái của một người “tâm huyết, cống hiến với nghề hơn 20 năm" nói cho chú ấy rõ hơn về cha mình không? Tôi muốn đề xuất cho chú ấy một giải pháp công bằng để chú ấy có cách đánh giá đúng đắn nhất. Tôi muốn bố tôi được trong sạch và nghỉ hưu trong thanh thản, chứ không phải vì lý do chết giẫm, lãng xẹt và đương nhiên là quá lố bịch, dở hơi, sai sự thật kia.

Chú giám đốc ấy không gặp tôi. Nhưng kết quả, bố tôi không phải nghỉ hưu. Bố tôi tuyệt nhiên không biết về những điều tôi đã làm. Ông tiếp tục kiếm tiền để nuôi dạy anh em tôi.

Anh trai tôi học 2 trường đại học. Mỗi ngày anh đi đi về về khoảng 30 km, năm thứ nhất, anh vẫn đạp xe đi học, tuyệt nhiên không một lời phàn nàn. Năm thứ hai, bố mua cho anh một chiếc xe Dream, sau đó đến tôi, rồi em trai tôi đi chiếc xe ấy.

Tủ quần áo của bố tôi có nhiều chiếc sờn vải và cũ kỹ, có những chiếc đến cả nửa thập niên rồi vẫn nằm trong tủ. Tôi thường đứng lặng một hồi lâu khi nhìn thấy chúng. Bố ít mua sắm cho mình, tiền bố để mua balo mới, áo ghi lê da mới... cho anh em tôi diện. Lần nào đi công tác, bố cũng sắm sửa đủ thứ cho gia đình, từ cái nồi cơm điện đến cái thớt, con dao...

Mẹ là người tháo vát và đảm đang, thỉnh thoảng nóng tính lắm. Còn bố lúc nào cũng điềm đạm, ân cần. Tôi năm nay 29 tuổi, chưa một lần nào trong đời tôi thấy bố mẹ tôi cãi vã nhau. Đây chính là tổ ấm và là nguyên nhân để nuôi dưỡng yêu thương trong gia đình tôi.

5 năm trước, ở tuổi 25, khi tôi sang Malaysia làm trưởng đại điện cho một công ty trực thuộc Vietnam Airlines, tôi tích góp một khoản để đưa bố mẹ lần đầu tiên xuất ngoại. Tôi thấy bố mình cười và ánh mắt sáng ngời hạnh phúc. Ở thế giới này, đối với tôi, chỉ cần có thế!

Anh trai tôi làm cán bộ dự án cho tổ chức phi chính phủ, và những người đồng nghiệp của bố lái xe đưa đón anh đi công tác. Em trai tôi tốt nghiệp từ Trung Quốc trở về, đang làm cho một công ty của Trung Quốc tại Việt Nam.

Cuối năm, cơ quan bố thường tổ chức tiệc tất niên, bố muốn anh em tôi đi cùng. Bố dẫn chúng tôi đi một vòng quanh các bàn và giới thiệu “Đây là con trai, con gái chú”. Lúc đó, tôi thấy họ thường nối tiếp câu chuyện bằng “À, có phải là em đang làm ở... Sao giỏi thế! ”

Và đấy là lúc, bố tôi ngẩng cao đầu.

Và đấy là lúc tôi tự tin và ngẩng cao đầu muốn nói với tất cả họ rằng “Bố tôi là người tài xế giỏi nhất! Vì bố đã lái cuộc đời của anh em tôi đi đúng hướng và hạ cánh an toàn”.

Cuối tháng này bố tôi về nghỉ hưu. Tôi biết bố sẽ hụt hẫng và buồn vì công việc đang bận rộn quen rồi. Tôi viết câu chuyện về bố mình như một niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời tôi vì được là con của bố, vì được bố che chở, nuôi dưỡng nên người. Tất cả thành công hôm nay của chúng tôi là do bố dạy dỗ. Mong sao những bạn trẻ khác cũng có những người cha như vậy thì tôi tin xã hội chắc chắn sẽ tốt hơn.

Điều duy nhất lúc này tôi muốn bố mình mạnh khỏe để anh em tôi báo hiếu người được nhiều hơn. Và nguyện vọng tha thiết nhất: “Bố ơi, bố hãy bỏ thuốc lá nhé! Nếu trước đây vì đặc thù công việc bố phải hút thuốc để bớt căng thẳng, hoàn thành tốt công việc để kiếm tiền nuôi chúng con. Thì nay, liệu bố có thể cũng vì chúng con mà bỏ thuốc, để chúng con được thấy bố khỏe mạnh mỗi ngày”.

Tôi tự nhủ rằng, tôi sẽ làm điều đặc biệt nhân dịp bố về hưu bằng cách kêu gọi ít nhất 555 người ủng hộ việc bố tôi bỏ thuốc. Sau đó, tôi sẽ cầm bài báo về cho bố đọc như một tâm thư gửi bố và nói với bố rằng: “Bố hãy bỏ thuốc vì cả 555 người đồng cảm này với con bố nhé”.


Nguồn: vnexpress.net

Nhật ký của Mẹ

Lời khuyên con!

Con gái!
Những suy nghĩ và mơ ước của con hiện tại chỉ là nhất thời theo lứa tuổi của con, nhưng cũng làm cho ba mẹ không được vui. Ba tin rằng khi lớn hơn con sẽ có suy nghĩ khác và sẽ là người con ngoan, người chị tốt con gái nhỉ.

Tặng con bài thơ ba sưu tầm được nhé!


Lời khuyên con
Tác giả: Trường Kiên (Tốt nghiệp KS cơ khí, ĐH Bách khoa Hà Nội năm 1979)
Đây là bài thơ ông sáng tác gửi cho con gái 16 tuổi khi ông đang công tác tại Liên Xô

Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khuyên ấy.

Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.

Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.

Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.

Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai con hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.

Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền ra cửa sổ. Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.

Nụ cười cho người, con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm.

Nỗi đau, con hãy nén vào trong. Nỗi buồn, hãy biết chia cho người đồng cảm.

Đừng khóc than - quỵ lụy - van nài.

Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến - có bầu trời, gió lộng thênh thang .

Con hãy đưa tay khi thấy người vấp ngã.

Cần lánh xa kẻ thích quan quyền .

Bạn là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.

Thù là người quặn đau với niềm vui đang có ở trong con .

Chọn bạn sai, cả đời trả giá. Bạn hóa thù, tai họa một đời.

Con hãy cho và quên ngay.

Đừng bao giờ mượn dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.

Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.

Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.

Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn. Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.

Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao!

Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.

Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.

May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.

Hãy nói thật ít để làm được nhiều những điều có nghĩa của trái tim. Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.

Những điều cha viết cho con - được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vả long đong.

Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.

Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ!

Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.
Dù phần con chẳng ai nhớ để dành .

Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật:
Con người - sống để yêu thương.


Kỷ niệm 15 năm tốt nghiệp PTTH

Cuối cùng sau một thời gian chuẩn bị tích cực, lớp chúng tôi đã có một cuộc gặp gỡ thật vui, thật ý nghĩa, thắm đượm tình thầy cô và bè bạn sau 15 năm xa cách. Cảm động nhất là sự có mặt đầy đủ của các thầy cô đã từng giảng dạy lớp, từ những thầy cô về hưu đã lâu đến các thày cô còn đang công tác, cả những thày cô giờ đã là Hiệu trưởng, Hiệu phó của trường. Những cái ôm chặt, những cái bắt tay, những lời hỏi han, những nụ cười cả những giọt nước mắt, tất cả tạo nên một không khí vô cùng xúc động và hạnh phúc.
Trước đó để kỷ niệm 15 năm tốt nghiệp PTTH, chúng tôi đã có buổi trở về trường thăm lại thầy cô, cùng dự lễ chào cờ và trao một số suất học bổng cho các em có hoàn cảnh khó khăn học giỏi.
Xin trân trọng cảm ơn các thày cô, cảm ơn tất cả các bạn. Mong rằng sẽ còn nhiều những cuộc họp mặt cùng những hoạt động đầy đủ và ý nghĩa như thế.

Chụp ảnh cùng thầy cô về dự họp mặt

Thày cô phát biểu

Trao học bổng cho các em học sinh tại trường

Trên tay có đá

Nguyễn Ngọc Tư

Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy.

Lần đầu tới chơi thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nảy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà. Tại thằng cha đó lấy tiền công mắc quá, mới chạng vạng mà tính giá gấp đôi lúc ban ngày, bạn ngoay cái miệng phân trần. Thầy lại cười, mấy chục ngàn đó cũng còn rẻ, vì chở con là chở theo một đống đá, nặng lắm chớ đâu phải chơi.

Giọng thầy không có chút cà rỡn nào, làm bạn ngờ ngợ ngờ ngợ ngờ ngợ miết. Không nén được, bạn xòe tay ra coi và thật kỳ lạ, bạn thấy trên tay mình thiệt tình là có đá. Thiệt tình là bạn đang lăm le chực chờ ném vào người khác, giống hệt cái cách người đời hăng hái ném nhau.

Bạn về nhà rồi, chuyện mấy cục đá cũng lẽo đẽo theo về, đeo bám dai dẳng. Đôi khi bạn bĩu môi lườm nguýt ai đó, mắng xiên chửi xéo ai đó... mà thấy rõ ràng là mình vừa ném đá vào người ta. Đôi khi viết một đoạn chữ mà thấy lổn nhổn nặng nề như đá. Đôi khi chỉ nói nửa câu mà thấy người nọ rúm ró vì đau. Ném đi rồi thấy sướng phút đó, hể hả phút đó nhưng dường như người không nhẹ bớt, vì cục đá thiên hạ ném trả bạn nhặt lấy mang theo bên mình, rình chờ cơ hội chọi lại.

Những hòn đá đó không bao giờ rơi xuống đất, bởi không người này cất thì người kia cũng cầm. Vì nó mà mình đau nhưng người ta vẫn giữ gìn để tiếp tục làm đau người khác, hòn đá được ném đi ném lại trong một hành trình sát thương không ngơi nghỉ. Sách nói vậy. Sau này, bạn nghiền ngẫm sách thiền các loại, bạn nghiên cứu kinh Phật, Kinh thánh, kinh Coran...

Bạn cố không lẫn lộn giữa chê bai và lăng mạ, giữa phê bình và đạp đổ, giữa gièm pha và hạ nhục... để nếu có ném đi thì chỉ là những hòn đá con con. Thấy chưa ăn thua, bạn hay lên núi nói chuyện với ông thầy học cách làm sao bỏ đá khỏi tay. Ông thầy cười nói phải có cách nào thì ta đâu có bỏ chạy lên đây, ở một chỗ chỉ có mây và vài nhà hàng xóm. Ít người lại qua, ít va chạm, ít thị phi thì đỡ phải ném đá nhau...

Nhưng bạn ở một chỗ nào? Chỗ mà sáng sớm dừng ở đèn đỏ có kẻ chạy xe lấn đường xước cả tay bạn. Chỗ mà sáng sớm phát hiện ra chị kia thản nhiên cân thiếu. Chỗ mà sáng sớm anh cảnh sát giao thông ngoắc bạn lại kiếm tiền lót tay. Chỗ mà sáng sớm mở trang báo thấy bao nhiêu chuyện nát lòng: chó người giàu cắn chết người nghèo, mẹ ngược đãi con, chồng giày vò vợ...

Chưa hết, biển thông tin đưa bạn tới gần những sự thật, ở đâu đó người ta đào bới tận diệt thiên nhiên. Ở đâu đó có những đứa trẻ bị đẩy ra đường phơi mưa nắng kiếm tiền khi vẫn còn ẵm ngửa. Ở đâu đó có những người phụ nữ bị bán mua rẻ mạt...

Bạn nghe lửa bốc lên đầu, giận đầy ứ họng. Căm. Uất. Ngột ngạt. Nghe đá ở đâu bỗng chất oằn cả người, kẻ thủ ác mà đứng trước mặt bạn dám ném cho họ chết lắm. Nhưng đó là “ở đâu đó...”, giờ chuyện xảy ra ngay ở quê hương bạn, cách chỗ bạn chỉ hai mươi cây số. Nghe đâu, coi bản tin thấy hai vợ chồng trẻ người mà tàn ác man rợ, nhục hình tra tấn thằng nhỏ làm công mà tỉnh bơ như thở, như ăn, có một bà già quê đập bể tivi rồi xách dầm xuống xuồng bơi đi “đi đánh hai đứa ác ôn đó coi tụi nó biết đau không?”.

Như thể hết cách rồi, đá phải được đáp trả bằng đá. Bạn giận mình sao không được như bà già đó. Những cuốn sách về nghệ thuật buông bỏ, hạn chế sân hận trải rộng tình thương... đã trở nên vô nghĩa.

Không thể buông bỏ ở cái thời thế còn ngổn ngang này. Đến cha mẹ mà tàn tệ với con, không phải loạn thì là cái gì. Ông thầy trên núi gọi điện thoại xuống, nói ông coi tivi rồi. Lặng đi giây lát, ông nói “ta thấy sợ...”. Ông thầy sợ vì tôn giáo mà ông đeo đuổi làm sao cứu rỗi được người đã đánh mất chất người. Còn bạn sợ vì luật pháp làm sao cải tạo, thay đổi được người mà không phải người. Sách nói không có gì là rác hết, bạn đã từng tin vậy nhưng giờ chê sách xạo, thiệt tình.

Tội ác biết đâu nảy sinh từ những cú ném đá lặt vặt nhỏ nhít mà người ta không nhận ra. Cho đến một ngày...

Lũ về quê choa

Quê “choa” lũ lại tràn về
Vũ Quang, Đức Thọ, Hương Khê trắng đồng
Nghe tin lòng lại quặn lòng
Mong quê Hà Tĩnh chặn dòng Hố Hô.
Bao giờ cho đến bao giờ?
Quê “choa” hết khổ, hết chờ Trung Ương.
Cá rô hết nhảy lên đường,
Bà con không phải kê giường , kê chum,
Không lo cơm nắm cơm đùm
Cho trâu lên núi , lên rừng tránh mưa,
Ngày ngày hết cảnh cà, dưa
Đồng trên, ruộng dưới cày bừa chung tay.
Quê “choa” lũ lại về đầy
Là người Hà Tĩnh chung tay đẩy lùi.
Tác giả: phamvanmao. Nguồn: http://nguoihatinh.net/diendan/showthread.php?t=30152

Nguồn hình: http://congdonghatinh.com/diendan/showthread.php?t=2096



Nguồn hình: http://www.vietgiaitri.com/doi-song/2010/10/can-canh-ron-lu-ha-tinh/

Sinh Nhật mẹ Nhân!

Mọi khó khăn rồi sẽ vượt qua, Ba cha con sẽ luôn bên cạnh mẹ, chúc mẹ nhiều may mắn và thành công trong tuổi mới. love flirt heart

…thì quét lá đa

Nguyễn Ngọc Tư

Đã từng có ngôi chùa ở đây, trên cái nền bây giờ chợ tự nhóm này…

Bạn nghe kể nhiều lần nhưng coi xưa như cổ tích. Mấy bữa rày cổ tích thành sự thật, người ta nói chợ sắp dời đi để trả đất lại cho Hội người Hoa xây chùa. Người bán người mua xôn xao trước viễn cảnh rất chi là tan tác. Mấy bà bạn hàng dặn bạn, chừng không có chỗ ngồi, tụi chị gánh đồ đi bán dạo cưng nhớ mua ủng hộ nghen. Bạn mủi lòng gật đầu, nông nổi vậy ai lại bỏ nhau. Mà sao bà đó rơm rớm vậy kìa…

Bạn gắn bó với cái chợ chồm hổm này đã ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày (tức là mười năm, quy đổi vậy cho tăng phần… thăm thẳm). Mười năm chân quen những lối đi ướt chèm nhẹp, những cái thềm xi măng lở lói gập ghềnh. Mười năm những chị bán cá, rau chứng kiến bạn già đi, bằng chứng là chuyện bạn trả tiền mà quên lấy cá hoặc lấy cá mà quên trả tiền, hoặc từ bên nhà chạy qua đứng ngẩn ngơ mà không nhớ ra mình muốn mua gì… xảy ra thường xuyên hơn. Họ thuộc lòng bạn như người trong nhà, biết bạn thích ăn gì để mời một câu cực kỳ gợi cảm, "bữa nay có năn bộp mới nhổ nè", tức thì bạn te te qua. Phía bạn cũng thông thuộc từng thân phận, biết chị nào làm mẹ từ năm mười lăm tuổi, chị nào sắp qua hàng bốn mà chưa chồng, biết ai tỉnh ai khùng…

Một bữa những kẻ thuộc nhau bồi hồi nói lời từ biệt, mai kia có thể gặp lại, có thể không, ai biết…

Chỉ bé Tím là điềm nhiên ngồi hút thuốc phì phèo. Bé sống trong góc chợ, nhà bé là cái giường gãy hai chân và được chấp lại bằng mấy cái đòn gánh gãy. Mớ đòn gánh đó bé Tím từng dùng để gánh nước thuê cho mấy người ngồi chợ, lúc đầu ngày. Buổi đó thì bé bận rộn vô phương kể, nào là tỉa tót, lặt lá úa giúp mấy sạp rau, nào là chạy đi mua tô hủ tiếu giùm thím kia, mua nước đá muối tôm giùm cô nọ, mài dao kéo… Tàn chợ bé Tím xách chổi quét sạch sẽ, rồi ngủ cả buổi chiều. Ban đêm bé thức chơi với thằn lằn chạy trên mái tole, hoặc đếm mưa hoặc giết muỗi, hoặc hút thuốc và nhả khói.

Tím có mười tám cái không, như không có tuổi, không người thân, không trí khôn, không quá khứ… Bé thích mọi người gọi bé Tím. Thấy bé da nhăn tóc bạc nên có lần bạn kêu chị Tím, bé nhảy dựng lên nói bà đừng có khi dễ tui, đừng thấy tui nghèo mà làm nhục tui. Có lần mua cho Tím cái bánh cam, Tím kêu đem về cho má bà ăn đi. Chỉ tặng thuốc lá là Tím khoái. Ổ của bé ám khói và tàn thuốc như trấu vãi.

Cái ổ đó sẽ tan hoang nay mai, bé Tím vẫn tỉnh trân. Chợp họp chợ tan như thể không ăn nhập gì với bé, sấp ngửa mưu sinh càng không nhằm nhò, bé ngồi trên cái sạp bỏ hoang cố tạo hình trái tim bằng khói thuốc. Trong nháo nhác ai đó sực nhớ cái thân phận xiêu lạc này, nháo nhác hỏi, mai mốt tụi tao đi hết rồi lấy ai nuôi mầy. Bé nói tui xin bà sư cơm ăn, lo gì.

Bé không biết phải cần có thời gian để chợ quá độ lên chùa.

Một sáng chợ tan hoang như có cơn lốc xoáy nào cuốn đi tứ tán hết, những lều bạt, sạp hàng và những cô chị thím giọng dẻo hệt kẹo kéo (khi đụng chuyện thì ngay lập tức bỏ kẹo đi chỉ chơi kéo bén ngót thôi)… Chỉ mỗi bé Tím còn ở lại, với cái không thứ mười chín : không biết đi đâu về đâu với ai.

Bé hơ hãi lôi cái giường khuyết tật đi tới lui, rốt cuộc hết cả ngày mới dựa được cái hàng ba một nhà nghèo trong hẻm. Nhưng bé không lo buồn mấy, giờ bé có cả một gia tài : mấy tấm cao su chưa rách có thể dùng che mưa nắng, vài khúc cây còn tốt chắp chân giường là hết sảy, một cái kệ xếu xáo ai đó để lại. Buổi chạng vạng bé ra bãi chợ trống không đốt lên đống lửa từ những cây củi vụn, rồi chống nạnh đứng ngu ngơ, chắc nghĩ sao lâu quá nhà chùa không tới cặm cột, trồng đa, để bé quét lá đổi bữa…

Phật ơi nhanh lên với, trước khi nhờ ngài cứu rỗi tâm hồn, có người đang cần được cứu rỗi cái bụng lép. Bạn nghĩ vậy khi đứng ở cửa ngó ngẩn cái chợ hoang tàn trong lúc thấy nhung nhớ cả cái bà bán thịt bò vẫn thường cân thiếu…
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29