Posts tagged with "Gia dinh"
Tuesday, 6. October 2009, 08:29:00
Gia dinh
Wednesday, 2. September 2009, 11:16:39
Gia dinh
Cả cuộc đời của ba mẹ đã dành hết cho chúng con, con biết chẳng thể nào đền đáp hết được. Từ những ngày chúng con còn bé, không thể trang trải đủ với đồng lương CNVC nên ba mẹ ngoài giờ làm việc là những luống đậu phộng, những bó rau thơm, là những gánh xôi, nồi rượu, làm cho Ba ngày càng gầy đen, lao lực, làm cho Mẹ tai biến, đau lưng, sức lực của Ba Mẹ đã bị vắt kiệt để cho bốn anh em chúng con được học hành, có công việc, lập gia đình, nhà cửa. Đến bây giờ chúng con đã trưởng thành, nhưng dù tuổi cao sức yếu ba mẹ vẫn không hết lo lắng cho anh em chúng con từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống, công việc, gia đình,... Ba mẹ ngày càng già yếu, thời gian thì trôi quá nhanh mà chúng con chưa kịp đáp đền. Mỗi lần nghe Ba mệt, Mẹ đau là lòng con lại lo buồn. Nghĩ đến là nước mắt chực trào, không biết phải làm sao. Cầu mong cho Ba Mẹ luôn mạnh khoẻ, sống vui, sống lâu để chúng con còn báo hiếu.
MẸ (Đỗ Trung Quân)
Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình.
Ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay...
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!
Monday, 10. August 2009, 08:44:55
Gia dinh
Ngày 10 tháng 8 năm 1995, trước cổng trường Đại học Kiến trúc TPHCM có một cô gái đã bật khóc khi nhìn thấy tên của bạn trai mình trong danh sách trúng tuyển vào trường, kết quả này có sự góp công không nhỏ của cô . Và ngày 10-8 đã được đôi bạn chọn làm ngày kỷ niệm, đánh dấu một bước tiến của tình cảm hai đứa.
Mười bốn năm trôi qua, đôi bạn ấy bây giờ đã sống cùng một mái nhà với một bé gái 06 tuổi và một bé trai 16 tháng tuổi. Chín năm quen, thân rồi yêu nhau, Bảy năm chung sống vợ chồng, khoảng thời gian không dài nhưng cũng đã trải qua nhiều hương vị cuộc sống. Có những lúc tưởng chừng như không thể vượt qua được những khó khăn, khúc mắc trong đời thường. Nhưng rồi giông bão cũng đi qua và họ vẫn nắm tay nhau đi về cùng một hướng.
Vợ yêu! Cuộc sống còn bộn bề lo toan vất vã và trong cái bộn bề ấy, có thể năm này hay năm khác, anh hoặc em không kịp nhớ ngày này. Nhưng nó vẫn sẽ mãi mãi là một ngày kỷ niệm mà chúng ta luôn trân trọng mỗi khi ngồi nhắc lại phải không em.
Sunday, 14. June 2009, 03:26:23
Gia dinh, Ban be
Thursday, 5. February 2009, 13:49:29
Gia dinh
Hôm nay 5/2/2009 Con tròn 10 tháng.
- Được 02 cái răng
- Đã ngồi vững để chơi và ăn cháo
- Chưa thể đứng nhưng chân chạm đất là bước, nhảy rất nhanh
- Rất thích đùa cùng chị Hai
- Bé thì theo Ba bây giờ chuyển sang theo Mẹ (buồn thế!).
Con trai của ba mẹ hãy ăn ngoan, chóng lớn và phát triển vững mạnh con nhé.
Thursday, 4. December 2008, 23:39:08
Gia dinh
Tuesday, 11. November 2008, 03:37:37
Gia dinh
Chiều thứ Bảy tuần trước (01/11/2008),Trời đẹp!, mẹ đề nghị "Cả nhà mình cùng đi dạo biển đi!". Ba đồng ý ngay, cũng đã lâu từ ngày mẹ sinh em Bo, chưa lần nào cả nhà cùng đi dạo, Trúc Linh thì giảm hẳn các chương trình Thú nhún, nhà sách ... Cả nhà lên đường với không khí rất là phấn khởi, chị Hai thì luôn miệng nói, đặc biệt là Cu Bo vì đây là lần đầu tiên trong đời đi dạo biển Vũng Tàu, nên cho dù mẹ đội mũ, quàng cổ, quấn khăn vẫn nằm im không hề phản ứng.
Kế hoạch chỉ là dạo biển một vòng rồi về nên tất cả các chương trình vui chơi giải trí mà chị Hai đề nghị đều bị Ba Mẹ bác bỏ
Ra đến Bãi Trước: Gió quá!. Quay về đường Trương Công Định ăn bánh hỏi (quán mối).Trên đường về đột nhiên trời đổ mưa lớn bất ngờ. Chờ mãi không tạnh đành Alô 064.356.56.56, và ... ba mẹ con bỏ mặc ba giữa trời mưa!
Chiều thứ Bảy tuần rồi (08/11/2008), Trời đẹp!, ba đề nghị "Hôm nay cả nhà mình lại đi dạo!". Mẹ đồng ý. Cả nhà lại phấn khởi lên xe đi. Rút kinh nghiệm cho lần trước, chị Hai "rào" ngay: - "Hôm nay con có hai điều kiện: một là đi chơi thú nhún, hai là đi nhà sách Lê Lai, ba chọn điều kiện nào?" -
Cơ sở nào con ra điều kiện như thế?- Con tự nghĩ ra. Ba chọn đi!- Ba không chọn điều kiện nào cả, hôm nay cũng chỉ đi dạo thôi!-
Nghỉ chơi ba luôn!Nói vui thế thôi chứ đi dạo một vòng, ba mẹ cho chị Hai vào nhà Thiếu Nhi chơi thú nhún. Cu Bo cũng rất thích thú ngồi trên yên ngựa, ôtô để nhún.Kết thúc buổi đi chơi lần thứ hai trong đời của Bo trọn vẹn và được đánh dấu bằng ... một trận sốt từ hôm đó đến nay. Bo sốt cao phải đi bác sĩ, những lúc khó chịu thì khóc, nhất định phải bế không chịu nằm xuống giường, những lúc không khó chịu thì nằm im nhìn mọi người không hề phản ứng gì mặc cho mọi người trêu chọc.Không sao, đó chỉ là những thử thách đầu đời, ban đầu tiếp xúc với những cái mới bao giờ cũng có phản ứng. Con mới chỉ 7 tháng 6 ngày. Con sốt để rồi con lớn hơn, con sẽ không sốt vào những lần sau, đúng không con! Ba tin là con sẽ vượt qua để ngày càng lớn lên vững mạnh.Mọi người đều rất thương con, chị Hai cũng thế. Chỉ có điều mấy hôm nay Ba bận làm tiểu luận nên con ốm mẹ đành "ôm sô".
Thursday, 2. October 2008, 03:33:16
Gia dinh
Tuesday, 9. September 2008, 04:39:03
Gia dinh
Mới xong một bài đánh dấu Bo tròn 05 tháng thì con đã đáp trả bằng một trận ốm hoành tráng. Nhìn con cứ ho liên tục, ăn vào lại ói ra, mũi thì nghẹt không thở được chỉ thở bằng miệng nên lại càng ho, cả nhà đều xót ruột.
Tối qua đang trông Bo thì ba xem được chương trình Tạ Bích Loan phỏng vấn vợ chồng Tăng Hoàng Nam - Nguyễn Thị Châu Giang. Ah! đây là cô Giang hoạ sĩ, nhà văn đã nằm cùng phòng với mẹ và Bo lúc sanh xong ở bện viện Y dược và Bo cũng đã cùng nằm phơi nắng với con trai cô ấy (e hèm ! Cái này không phải là "thấy người sang bắt quàng làm họ" đâu nhá
. Nhưng nó cũng là một kỷ niệm của con).
Bác Nam chơi violon giỏi, cô Giang là một nhà văn, hoạ sĩ đã đạt nhiều giải. Nói tóm lại họ là một cặp vợ chồng nổi tiếng. Giỏi thật!
. Nghĩ lại thấy hơi chạnh lòng
. Trạc tuổi với họ nhưng ba mẹ con thì chỉ là vợ chồng công chức làng nhàng, đang luẩn quẩn với miếng cơm manh áo, cố gắng làm sao để nuôi các con ăn học thật tốt, không thua kém bạn bè. Hãy mau lớn và luôn là những đứa con ngoan và học giỏi các con nhé!
1 2 Next »
Showing posts 1 -
10 of 11.