no title

Subscribe to RSS feed

vo tinh

Lần đầu tiên mình gặp bạn là buổi chiều. Một buổi chiều gần tắt nắng. Cũng chẳng ai nghĩ chúng mình sẽ lại chơi với nhau. Chơi thân nữa cơ. Rồi khi ai cũng nghĩ chắc mình là gì gì đó.. hai đứa lại im lặng rời xa. Thi thoảng gặp lại vẫn cười. Hy vọng vào một cái khác... Dịu dàng hơn. Nhẹ nhàng hơn. Như câu mình vẫn thường nói với nhau, "mình là bạn mà", ấy nhỉ...
Mình nhớ lần đầu tiên bạn chỉ cho mình ngắm những ánh nắng chiều trên sông. Rồi bạn bảo cuộc sống ngắn ngủi, vì vậy thích cái gì phải cố gắng làm ngay thôi.. Đừng ngần ngừ. Đừng do dự. Đừng sợ hãi. Mà cũng đừng e ngại xung quanh. Sao không sống vì những cảm xúc chỉ của riêng mình thôi nhỉ. Ừ, lúc ấy thì tớ chỉ cười im lặng. Nhưng về sau tớ học được từ cậu điều ấy. Phải lắng nghe trái tim mình. Và làm theo cảm xúc của mình.
Cậu có nghe Quang Dũng hát bao giờ không nhỉ (Ngoài Trần Thu Hà và Mỹ Linh mà cậu từng bảo cậu rất thích). Nghe này, lâu lắm mình mới lại nghe Quang Dũng hát một bài (dù đã cũ) tình cảm như vậy. ( mà có lẽ là lòng tớ cũng đang muốn nói...)


"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn cuộc đời cho tôi một người
Người bước vào đời trong tim ta im vắng
Chiều bước vào đời cho tim ta chút nắng".

Cậu chỉ cho tớ biết sống sôi nổi hơn theo cách riêng của cậu. Ấy là khi cậu kể tớ nghe về những suy nghĩ và hành động của mình. Tớ biết, giấu đằng sau cái vẻ trầm tĩnh đến lạnh lùng ấy là những tình cảm sục sôi. Tớ thích cái cách cậu biểu hiện tình cảm của mình lắm. Và mong là tớ có thể làm như thế. Nhưng, (cậu cũng từng nói thế), tớ lại là người hay kìm nén cảm xúc của mình. Tớ e ngại quá nhiều thứ. Và phải suy nghĩ quá xa xôi... Biết sao được, tớ không thể ngông như cậu. Tớ chỉ hay ngồi nghĩ ngợi và mỉm cười. Nhưng tớ nhớ rằng mình đã từng rất thích ngồi im lặng mỉm cười bên cạnh cậu để nghe cậu nói...

"Rồi người cứ vô tình người đi
Rồi chiều cứ vô tình chiều qua
Rồi người cứ vô tình người xa
Rồi chiều cũng vô tình chiều quên"


Thấy giống cậu không... Như thế sẽ bị hờn trách đấy. Tớ cũng từng hờn trách... Giọng Quang Dũng tha thiết lắm. Lần đầu nghe bài này, tớ thấy buồn. Nhưng giờ thì... Càng nghe càng thấy hay. Nhưng nỗi buồn thì đã bay mất từ lúc nào.

"Giữ sao được người đi qua cuộc đời
Giữ sao được chiều đi qua mặt trời
Người cứ đi người mang theo bóng
Chiều cứ qua chiều mang theo nắng"


Bây giờ thì tớ chỉ còn thấy lòng mình muốn nói "cám ơn". Cám ơn vì cuộc sống và những ngưoi bạn cho tớ gặp cậu. Cảm ơn vì lúc ấy tớ đã đem cậu ra đùa để giờ hai đứa là bạn. Cảm ơn cả những câu chuyện nho nhỏ kèm theo lời khuyên mà cậu dành cho tớ. Và cũng phải nói rằng nhờ cậu mà tớ thấy tình yêu của mình bây giờ đẹp hơn rất nhiều. Bởi tớ biết, có những tình yêu đến từ những suy nghĩ lãng mạn của tuổi mộng mơ, cũng có những tình yêu đến từ sự đồng cảm, chân thành... Có những tình cảm rất mạnh, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc nào đó. Nhất định, đó không phải là tình yêu...

Tớ không giữ được cậu. Mà cũng chẳng muốn giữ cậu lại bên mình. Cậu cứ đi theo những gì cậu muốn, và làm những gì cậu nghĩ là cần làm... Còn tớ. Tớ sẽ ở lại và chờ tình yêu của mình. Khi gặp người ấy, nhất định tớ sẽ giữ người ấy bằng tất cả cảm xúc trong lòng. Khi yêu ai đó, tớ tự hứa với lòng sẽ không để người ta phải ra đi. Tớ sẽ giữ, chỉ cần người ấy còn yêu tớ.

"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn một chiều cho tôi một người
Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu
Giữ sao người đừng đi?
Giữ sao chiều đừng qua?
Giữ sao người đừng xa?
Giữ sao chiều đừng quên?"


Sao giữ được gió, cậu nhỉ! Cao nguyên lúc nào tớ lên cũng thấy gió se se lạnh. Cậu làm tớ nhớ cao nguyên, rồi lại nhớ biển. Gió ở biển phóng khoáng thổi khắp nơi. Cũng bao la như thế, cuộc sống rộng lớn thế này, dù ở đâu, mà chẳng giữ được nhau (miễn là họ còn cần nhau...)
"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều. Cám ơn một chiều cho tôi một người". Chỉ thế thôi là đủ với 2 đứa mình. Cậu nhỉ...
Tớ sẽ không buồn nhiều như trước đây nữa đâu. Tớ sẽ nghe lời cậu, học cách khám phá, tự tạo ra và tận hưởng niềm vui..
Cám ơn cuộc sống này với bao điều bất ngờ nữa, để tớ thôi day dứt "giữ sao người đừng đi..."

ban????

"Triệu người quen có mấy người thân. Khi lìa trần có mấy người đưa". Mỗi khi nghe lại trăn trở lại tự hỏi cái ngày lìa đời đấy xung quanh ta sẽ là những ai. Bạn thì dễ tìm lắm, gặp mặt, nói chuyện, rồi là quen, là bạn. Thế nhưng tri kỷ thì có khi cả đời cũng chả tìm được. Ai ta có thể trò chuyện mà quên cả thời gian. Ai ta có thể hết lòng mà đối đãi. Ai ta có thể an tâm bảy tỏ nỗi lòng mình mà chẳng cần phòng bị chẳng cần đeo cái mặt nạ để diễn vợ kịch của cuộc đời. Một tình bạn tri kỷ, ta thấy quả thật vô cùng khó tìm và đáng trân trọng như tình yêu. Ai đó đang có một tình bạn tri kỷ, ta thật lòng chúc mừng. Xin giữ lấy đừng đánh mất... Và để nỗi trăn trở "Khi lìa trần có mấy người đưa" trở thành một nụ cười mãn nguyện.

Con gái.con trai và mùa hè

Con gái chúa ghét mùa hè! Tất tần tật của cái sự ghét đó gói trong ba chữ n: Nắng, nóng, nám.
Buổi sáng, định ngủ nướng thêm một chút thì nắng đã xuyên cửa kính xông vào tận giường. Thế là phải dậy dù phải mất độ năm bảy giây để gỡ hai cái mí mắt đang díp lại nài nỉ đòi ngủ thêm chút xíu.
Mùa hè, trong chiếc ba lô của con gái đến trường lỉnh kỉnh những khẩu trang, mũ rộng vành, áo chống nắng, kính râm...Khuôn mặt xinh xắn giấu sau chiếc khẩu trang và cặp kính to bản che kín đôi mắt trong veo nên trông con gái chẳng khác nào Linda. Tan học, bụng đói, con gái lại lò dò đạp xe gần 4 cây số về nhà. Lốp xe như nảy lên trên con đường đầy bụi bặm. Mồ hôi nhỏ giọt, con gái nén tiếng thở dài: Bao giờ cho đến mùa thu?

Một ngày, xe đạp con gái dở chứng. Nắng vẫn dội trên đỉnh đầu, con gái dắt xe đi trên cái vỉa hè nóng bỏng như chảo rang. Con trai vô tình nhìn thấy. Không giỏi cái món xe pháo nên con trai chỉ biết cười:

- Để tớ dắt bộ cùng ấy cho vui.

Nhìn những giọt mồ hôi của con gái lấm tấm trên trán, con trai bạo dạn:

- Nắng thế này đạp xe mệt lắm hay để hàng ngày tớ qua đón ấy đi học?

Con gái ngượng nghịu:

- Thế thì khổ cho ấy.

- Đằng nào thì tớ cũng phải đến trường. Có người đi cùng, đường đỡ xa hơn. Đồng ý nhé?

Con trai nhìn con gái, ánh mắt dịu dàng, mát lành hơn cả giọt sương mai khiến trái tim con gái...động đậy.

Từ hôm đó, mẹ con trai thấy con trai rất lạ: Buổi sáng không phải chờ mẹ hò hét mới chui ra khỏi giường, đi học sớm, về nhà đúng giờ hơn. Chắc mẹ than phiền nhiều quá nên nó thay đổi? Mẹ con trai nghĩ đơn giản có vậy.

Còn mẹ con gái thì không hiểu sao dạo này cái xe đạp của con mình hay để ở nhà. Hỏi thì nó chỉ tủm tỉm cười: Con đi cùng xe với bạn.

Sáng, con gái không lề mề như mọi khi, rửa mặt, đánh răng, ăn sáng...tất cả đều thoăn thoắt vì không muốn con trai phải đứng đợi lâu đầu ngõ.

Ngồi sau xe con trai, được con trai làm bóng cây chắn nắng, con gái thấy nắng trời bớt gắt gao nhưng trong lòng thầm thương con trai nhiều lắm.

Đến gần cổng trường là con gái đòi xuống xe vì sợ lũ bạn bắt gặp. Con trai thì không sợ chuyện đó (con trai cũng lớn rồi mừ) nhưng vì con gái thích thế nên con trai chiều theo.

Một ngày trời nắng như đổ lửa, ngồi sau xe con trai, tự nhiên con gái không huyên náo như mọi hôm.

- Mệt à? Con trai hỏi.

Con gái lắc đầu:

- Khát nước.

Con trai thò tay vào giỏ xe, ở đó đã để sẵn một túi nước mía mát lạnh đưa cho con gái. Mắt con gái xoe tròn ngạc nhiên. Con trai vẫn lúi húi đạp xe mà không biết mình vừa ghi điểm 10 vào tim con gái.

Một ngày nắng cực to, con gái bị cảm, cảm nắng hay cảm gì không biết nữa. Con trai đi học một mình thấy nắng trên đầu nhiều hơn, con đường đến trường dài và xa vời vợi. Giờ ra chơi, con trai tranh thủ gửi cho con gái một dòng tin: Cầu mong mùa hè qua nhanh để con gái khỏi ốm.

- Đừng lo, mai là tớ hết ốm ấy mà.

Con gái cố vực mình dậy vì không muốn con trai phải lo lắng.

Còn một điều cực- kỳ-quan- trọng con gái sẽ nói với con trai vào một ngày trong tương lai: Từ khi có con trai đi chung đường, con gái thấy mùa hè đáng yêu lắm lắm...

Con trai, con gái và mùa đông

Mùa đông đến. Nhiệt độ bắt đầu hạ xuống... Con gái xoa hai tay vào nhau, rên rỉ: “Lạnh thế!”.
Con trai khoanh tay và hơi co người lại: "Rét rồi!".
Gió mùa đông bắc luồn lách vào từng góc lớp...
Con gái thích thú khi thấy mấy sợi tóc mai trên trán mình bay bay - cảm giác mình nữ tính hẳn lên.
Con trai chống tay lên cằm, thấy có một cảm giác lạ lạ nhưng... không định hình được cụ thể là cảm giác gì!
Mưa...
Con gái tay che ô, bước đi cũng nhẹ nhàng và chậm rãi như mưa mùa đông.
Con trai tay đút túi quần, tay che đầu... bước vội.
Chóng đói...
Con gái giờ ra chơi lao xuống căng tin túm năm tụm ba ăn uống linh đình.
Con trai đá cầu và mong đến lúc... tan học.
Trời nhanh tối...
Con gái rủ nhau mấy đứa đi cùng đường cho... yên tâm.
Con trai vẫn đi về như thường ngày.
Tối học bài xong...
Con gái sắp sẵn quần áo và khăn ấm cho ngày mai đi học.
Con trai vươn vai mấy cái, thở phào nhẹ nhõm, nhảy lên giường rồi... chui ngay vào chăn.
Trước khi vào giấc nồng...
Con gái xỏ một đôi tất thật dài, cuộn mình trong một chiếc chăn thật dày, ôm một con gấu bông to bự và... vẫn thấy rét.
Con trai đắp chăn lên, thấy ấm dần và... mơ.
Mùa đông đi...
Con gái
Con trai
Đều nhớ...

™† ((¯`'•.¸º-:¦:- _QTA_ -:¦:-º¸.•'´¯)) †™


Download tại ðây

Copyright © 2006 - 2007 - Rap.vn Community

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29