Em không có khiếu viết review về kỹ thuật chơi rock. Quăng cho em một đống black, death, brutal, doom, thrash, sludge, progressive, power, britpop, indie, mathcore, grunge, post-rock, psychedelic, ... em có thể phân biệt được tuốt tuồn tuột. Nhưng nếu hỏi em phân biệt như thía nào, hay như thía nào thì em chịu, vì em không có kiến thức về nhạc lý. Em chỉ biết là rock đã lấy đi khối óc và con tim của em từ năm em học lớp 9, và suốt từ đó tới giờ chỉ có mỗi con Hiếu là hiểu được thứ âm nhạc em đang nghe là gì.
Em thít rock nhưng em ăn mặc hiền như... pop. Xiêm y rock của em chỉ vọn vẹn cái áo thun đen của Sepultura.
Em thít đi Trúc Mai giấc 7-8 giờ tối nhưng em bị suyễn, bị dị ứng khói thuốc lá nên lâu lâu em mí đi một lần. Mỗi lần đi thì em toàn leo lên gác ngồi, và mỗi lần leo lên gác ngồi thì em chỉ toàn uống rhum . Em sợ ngồi dưới tầng trệt vì ở đó nhiều bạn trai bạn gái hút thuốc quá . Em hay đi một mình, có khi đi với Nốp (dù hắn ta không hay nghe rock), có khi đi với Hiếu.
Quán café rock em thít nhứt là RFC, vì em thít gout chọn nhạc của anh chai, lại có thể tác dóc đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với ảnh, và thêm một điều hay ho nữa là em có thể tá túc ở đó mỗi khi quá chén , híhí. Tiếc là RFC nay đã không còn, còn anh chai thì cũng đã chuyển sang nghề thiết kế web . Tùng thì vừa xa lại vừa tạp.
Em nghe rock rất lành, em không lắc đầu, hất tóc hay nhảy nhót cuồng loạn theo bài hát. Em chỉ hơi gật gù cái đầu như người đang mộng du, rên ư ử những âm thanh nhỏ bé trong cuống họng như người đang... híhí.
Thuở ban sơ khi em mới nhập môn rock giáo, em nghe ballad, alternative và nu-metal như bao chàng trai cô gái mới tập tễnh nghe rock. Từ từ em lên tới đai gothic, power. Khi rock đã dần len lỏi vào từng mạch máu li ti của em, thấm đẫm vào từng thớ thịt của em, hòa cuộn theo dòng nội tiết tố adrenaline, endorphine và dopamine thì em bắt đầu liều lĩnh chơi thử một lèo các đô mạnh hơn là doom, death, black, tiếp đó là thrash và brutal. Hậu quả là em đã bị sốc thuốc.
Tự lượng sức mình, em giảm bớt liều lại và hiện đã thích nghi ở mức avant-garde, progressive, post-rock, sludge (mấy loại này hình như không được chuộng ở Sài Gòn lắm?!). Lâu lâu em pha thêm với một vài loại có nồng độ mạnh như mathcore, stoner, grunge hay nhẹ nhàng hơn là psychedelic, ambient/atmospheric để thử cảm giác mới lạ (giống như uống rượu pha thêm Sting hay trà đá vậy đó, híhí ).
Dù cơ thể em hổng dung nạp được với black, thrash và brutal nhưng em vẫn thít đi Trúc Mai tầm 7-8 giờ (đến khoảng 9 giờ là nồng độ ba chất trên lên tới đỉnh) để được hòa mình vào cái không khí rock đặc quánh như chính mùi café và khói thuốc lá ở đó.
Em không thít band nào nhứt, cũng không ghét band nào nhứt, em chỉ nghe theo thể loại và cứ thấy bài nào hay, band nào hay là em nghe tuốt (đẹp trai nữa thì càng tốt ). Nói chung, về post-rock và sludge thì em thít các bạn ở Bắc Âu hơn, nhứt là Na Uy, Phần Lan và Thụy Điển; còn về avant-garde và progressive thì em thít các bạn ở Huê Kỳ.
Nhược điểm của em khi nghe rock là em hổng thể nào nhớ chính xác được cái tựa bài hát, chỉ nhớ được band trình bày thôi hà.
Em thít mái tóc dài óng ả của các bạn chơi progressive ở Huê Kỳ nên em nuôi tóc dài. Hiện tại tóc em đã dài gần bằng tóc của thím Jolie lúc đóng trong phim Bí Mật Ngôi Mộ Cổ rồi đó, híhí.
***
Xong phần viết nhảm, bây chừ em xin được hầu một Câu chuyện kể bất tận đẫm Nước mắt và nụ cười.
Neverending Story, ban nhạc một thành viên đến từ Phần Lan, với quả album đầu tay chơi instrumental progressive metal, Tears And Smiles.
Trong số hàng chục album prog phát hành trong năm 2008 mà lỗ nhĩ của em đã có được may mắn thưởng thức qua thì phải nói là em cực-kỳ-cực-kỳ-cực-kỳ thít album này và với em nó cũng là album prog hay nhứt trong năm vừa qua . Hòa âm tuyệt hảo giữa tiếng guitar sắc bén, dồn dập, mãnh liệt cùng với tiếng keyboard lướt gió đầy ma thuật. Tốc độ và kỹ thuật của album này là rất cao. Thật khó tin nổi một album xuất sắc như vậy mà chỉ do một con người thực hiện, chính là hắn, Sebastien Anborg. Keyboard (nghề chánh), guitar lead, guitar bass, trống, hòa âm phối khí, ... một mình hắn chơi ráo! Ở Sài Gòn em biết cũng có một tay khủng khiếp giống vầy --> Dũng Mustaine. Thứ tự của các track trong album dường như là một chuỗi quy trình đầy trúc trắc, phức tạp và bí ẩn của tình yêu: yêu - ghét, nụ cười - nước mắt, hy vọng - thất vọng, hạnh phúc - khổ đau, tin tưởng - dối lừa, ...
Và em cũng rất thích artwork của album này.
Nhưng em chịu không thể nào moi được thêm tí thông tin nào về hắn cùng với album đó. Em chỉ biết rằng hắn còn là tay trụ cột của band Light Of Nova chơi gothic metal đến từ Áo mà thôi, như hình cạnh đây, hắn đứng thứ hai từ phải qua.
Em xin hết.
P.S.: Tạp chí Metal Zone số tháng 1.2009 đã phát hành, có thể tìm mua tại: - Công ty cổ phần Rồng Đông Dương, phòng 211, tòa nhà 123 Trương Định, Q. 3 (ĐT: 38249661) - Cafe 150 Đặng Văn Ngữ, Q. Phú Nhuận - Cafe Trúc Mai, 247 Tân Phước, Q. 10 - Shop Black Army, 463 Cách Mạng Tháng Tám, Q. 10
Vào một ngày đẹp trời nọ, bạn ổ cứng 320GB yêu vấu chứa đầy nhạc nhẽo tự dưng bị chập mạch không truy xuất được, công trình chủ nó hì hục cả ngày trời vệ sinh thùng máy, đi lại dây cáp cho gọn gàng và thẩm mỹ coi như công cốc, lại phải moi ra lần nữa để coi lại cái chấu cắm cáp IDE có lỏng hay dây cáp có bị hư không, cầu mong trời phật cho bạn ổ cứng ấy được khỏe mạnh và bình yên, hổng bị bad sector, nam mô a di đà Phật! . Thời gian qua bạn quạ có hơi bỏ bê bạn blog, xin lỗi bạn hiền nha, tại dạo này mình bận... xì trum quá, xì trum hàng giờ, hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng. Tính tới giờ cũng xì trum túi bụi được gần hai tháng rồi (xì trum nghĩa là gì thì chỉ có bạn Nốp hiểu ). . Check mail thấy mấy bạn quản trị bên imeem gửi thư thông báo là tài khoản của mình đã được nâng cấp lên VIP bởi những đóng góp hết sức tích cực của bạn quạ bên đó. Cha mẹ ơi, có nằm mơ con cũng không ngờ là có ngày tài khoản imeem của mình được lên hàng VIP (imeem là một mạng xã hội chia sẻ âm nhạc trực tuyến lớn thứ hai thế giới, chỉ sau MySpace). Gói dịch vụ VIP bên imeem có ba loại, trong đó gói VIPplus mình đang sở hữu có phí cao nhứt (100$/năm) và được dùng miễn phí tới... vĩnh viễn . Trong thư, bạn imeem còn lịch sự hỏi mình là nếu cảm thấy không hài lòng với sự nâng cấp này thì cứ lên tiếng, mấy bạn đó sẽ trả lại tài khoản "dân đen" cho mình. . Lâu quá mới mò vào mailbox bên Yahoo! 360, thiệt bất ngờ khi nhận được mail từ một cây bút nữ mà tớ yêu thích, Nguyễn Thị Như Khanh.
Xem tiểu sử của bạn thấy nhiều cái tương đồng quá. Bạn có phải là thành viên của cộng đồng Deutsch ở KHXH&NV không? Hồi trước mình học Luật xong cũng tí tởn vô đó học lớp D03B nhưng gãy gánh dọc đường vì lại tí tởn chạy qua Mỹ Thuật. Mình thích cái bài về jazz của bạn quạ, đã in ra luôn để thong thả mà đọc. Và cũng rất cảm ơn những lời đồng cảm của bạn dành cho bài viết về đọc sách của mình. Bỗng dưng mà tìm thấy một người có nhiều mối quan tâm và cảm nhận tương đồng với nhau như vậy, mình rất vui khi được biết bạn, hihi, thấy cuộc đời thú vị quá, mà lại thêm một người bạn cũng trẻ như mình, cũng hơi bị khó tính như mình, trong một vài khía cạnh, lại cùng gout đọc sách nghe nhạc nữa, hihi. Cứ như trời định vậy. Cảm ơn internet.
Xin lỗi Khanh vì những dòng trả lời muộn này. Khi nhận được thư của bạn, mình rất ngạc nhiên lẫn vui sướng vì không ngờ rằng có ngày lại được chính tác giả mà mình yêu thích viết thư cho. Kiến thức về mỹ thuật của mình ngày càng khá lên nhờ thường xuyên đọc những bài viết của bạn trên báo SGTT đấy . Khanh học trước mình một khóa à, sao mình hổng biết vậy ta, tiếc quá, nếu không đã có cơ hội được gặp Khanh sớm hơn rồi. Mình trước đây cũng từng đứt gánh nửa đường bên trường Tự nhiên, chúng ta giống nhau quá nhỉ? Khi nào đọc được những dòng này thì Khanh để lại nick Yahoo! Messenger cho mình nhé! Chúc Khanh nhiều sức khỏe và ngày càng có thêm nhiều bài viết hay. . Cáo Lười, một người bạn nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều, biết nhau qua blog Opera này, có cùng mối đồng cảm về sách và văn học, chưa từng giáp mặt nhau ngoài đời, nhưng điều đó vẫn không ngăn được con quạ và con cáo trở thành đôi bạn vong niên kỳ lạ. Thi thoảng lại nhận được vài dòng tin nhắn vu vơ thơ thẩn của con cáo kia, tự nhiên lòng thấy thật vui và ấm áp. Lời chúc trong tấm thiệp của con cáo gởi tặng con quạ nhân dịp Giáng Sanh vừa rồi:
Chúc Quạ Con một mùa Noel an lành và hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Biết j không, năm nay ông già Noel sẽ tặng Quạ Con một món quà bự thiệt bự luôn đó: đó là một trời đầy sao, một giấc ngủ thật ngon đêm 24 và những khoảng khắc êm đềm dành cho Quạ. Iu Quạ nhìu nhìu, muah. ^o^
Cảm ơn con cáo. . Hôm kia đi uống rhum với em Hiếu ở Trúc Mai đến nỗi xỉn quắc cần câu, hôm kìa đi xực cá viên chiên và uống sanh tố với em Hiếu và Baloo. Đúng là lửa thử vàng, gian nan thử... bạn, sau bao nhiêu chuyện xảy ra mới thấm thía được ý nghĩa của hai chữ tình bạn. Cảm ơn tụi bây. Còn cái hẹn café với anh Mẫn tuần này nữa , khất với ảnh hai ba tháng nay rồi. Mai lại tiếp tục phát tán application đi khắp nơi. Good luck to me! . Ngập ngụa trong sôcôla. Hên nhờ có 5giây nên mình đã thoát khỏi nguy cơ bị tiểu đường, sún răng và biến thành con heo . Bán hết sạch sành sạch cùng với hai quyển Di sản của mất mát và Lạc nhịp (do đứa bạn tặng trùng) chỉ sau hai ngày rao, còn ba đôi giày để chuyển qua box Giày Dép cho nó xôm, híhí.
. Sắp đủ sở hụi để rước em BlackBerry 8700g dzìa dinh rồi, híhíhí . Lòng tham vô đáy, đã có Pearl 8100 mà vẫn muốn có thêm 8700g mí lị Curve 8320 . Từ tận đáy lòng mình, em xin hứa sẽ san sẻ tình yêu thật công bằng với cả ba anh, nguyện thủy chung với các anh đến hết cuộc đời này, híhíhí. BlackBerry 8700g yêu, em sắp có được anh rồi. Anh biết không, em đã yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dáng anh thật rắn rỏi, cường tráng, góc cạnh và nam tính.
BlackBerry Pearl 8100, người yêu hiện tại của em.
BlackBerry Curve 8320, trên tất cả, em vẫn muốn có anh nhứt, ngôi sao của lòng em à! . Cuối cùng là màn show hàng, háhá!
Bộ DVD Modern Drummer Festival 2004-2005-2006 mới hốt được ở tiệm Thanh, sau hai tuần liền nhịn đói mới có được chúng nó (tiện thể giảm cân), sung sướng khôn tả.
Dàn loa Edifier S530D của Gia Nã Đại, đặt mua ở SVHouse ngoài Hà Nội, chờ gần hai tuần để vận chuyển vào Sài Gòn. Đã test cùng với Logitech Z-5500 và Altec Lansing MX 5021 mới quyết định mua em nó. Subwoofer em này nặng tới hơn 20 kí, kinh!
Cáp quang song kiếm hợp bích cùng Edifier S530D.
Creative ZEN 8GB + thẻ HC SD 8GB = 16GB, vẫn không thể nào kham nổi lòng tham vô đáy của chủ nó, nào rock nào jazz, nào phim nào ảnh, nào Jolie nào dữ liệu, v.v... o_O
Cụ cố Creative NOMAD Jukebox Zen Xtra 40GB một thời lẫy lừng, giai đoạn hoàng kim cách đây một thập kỷ, xài ổ cứng HDD, già rồi nên mỗi khi truy xuất là đầu kim của cụ run lên bần bật ~_~, hàng 2nd hốt trên 5giây. . Thôi đi dọn dẹp nhà cửa để đón Tết tiếp đây. Tạm biệt blog yêu!
Mừng Yxine đã quay trở lại sau một thời gian dài tu bổ và nâng cấp! ^^ Thêm một món ăn tinh thần ngon miệng và bổ dưỡng nữa dành cho dân ghiền điện ảnh
Hòa mình vào những lễ hội hóa trang sôi động tại Venice, Basel, Ingelheim hay cuộc thi World Body Painting Festival rực rỡ sắc màu tại Seeboden qua những bức ảnh tuyệt đẹp của nhiếp ảnh gia Peter Ziegler
Nghệ thuật của "ngày tận thế" - được sáng tạo bởi Chad Michael Ward, nhiếp ảnh gia theo trường phái kinh dị và nhục cảm, chuyên thiết kế bìa đĩa cho các nhóm rock nổi tiếng như Fear Factory, Static-X