Skip navigation.

nghĩ lan man, viết lung tung...

ô liu, xanh rêu và vàng rạ

Posts tagged with "Melodic death"

Silent Waters: con nước không tĩnh lặng

, , , ...



Amorphis – một trong những cái tên khó định hình nhất trên bản đồ metal! Bạn có thể gọi họ là melodic death? Progressive metal? Somekind of metal? ... Tất cả những "thương hiệu" metal đều phù hợp với con tắc kè bông sống sót từ thập niên 90 này. Với cường độ ra mắt album vài năm một cái, Amorphis luôn biết cách khơi dậy trí tò mò của người nghe, để rồi khen cũng có, chê cũng có, thích thú cũng có, dè bỉu cũng nhiều không kém... Tất cả những điều ấy cũng chung quy giúp con người ta ít nhất phải nghe qua Amorphis rồi mới dám mạnh miệng đánh giá.

Với Silent Waters (2007), mọi chuyện hầu như cũng không khác mấy, có điều chiều hướng có vẻ tốt đẹp hơn. Bản thân tớ thì thật sự thích thú có mỗi cái Tales From The Thousand Lakes, bởi album đó ngập tràn hương vị finnish melodic death, một chất liệu ngọt lịm đủ dìm chết bất kì con ruồi metal nào mon men lại gần. Kể từ đó tớ chả xơi thêm hoặc là không thể xơi nổi bất kì album nào nữa của Amorphis, đơn giản phần vì các album đó quá lạ tai, hay quá nhàm, hoặc giả là không hứng thú (như trường hợp cái Eclipse là một ví dụ điển hình). Tuy nhiên, Silent Waters đã thúc đẩy trí tò mò của tớ. Sau một, hai lần nghe, phải thừa nhận tớ thực sự cuốn hút và thích thú với album lần thứ tám đánh dấu sự nghiệp xấp xỉ gần hai mươi năm của Amorphis.

Thoạt qua thì Silent Waters tổng hợp khá đầy đủ các đặc điểm của những album trước đó: chút melodic, chút progressive, piano nhẹ nhàng lướt từng track, đây đó tiếng acoustic trong vắt quyện vào; tuy nhiên, điểm nổi bật khác biệt của album là sự hòa quyện trơn tru, sự phối hợp nhuần nhuyễn của một tên tuổi lớn. Âm thanh dường như không bao giờ đi lạc, từng nốt nhạc luôn tự động tìm đúng chỗ để ráp vào như bức tranh xếp hình hoàn hảo và tuyệt đẹp.

Khởi đầu guồng máy bằng một track khá aggressive, Weaving The Incantation như đánh thức một Amorphis xinh đẹp vốn dĩ đã ngủ quên quá lâu, trên thềm vocal death của Tomi, ta tìm thấy phảng phất tiếng acoustic đệm nhẹ nhàng hơi ẩn vào bên trong; giai điệu thấm đẫm chất liệu melodic, ngọt ngào và quyến rũ.

Như góp phần làm sống lại hình ảnh một Amorphis ngày nào hoành tráng với phong cách melodic death thật sự sôi động và máu lửa, A Servant tiếp nối con đường mà Weaving The Incantation đã mở ra, một phong cách melodic death không thể lẫn vào đâu, tớ như ngây ngất cứ tưởng mình đang nghe lại Tales From The Thousand Lakes. Giai điệu ngọt ngào cuồn cuộn đẩy vào tai nghe như từng đợt sóng kiêu hùng,

Sóng biển metal cuồn cuộn là thế chợt như lắng sâu khi tiếng piano vỗ nhè nhẹ, Silent Waters mềm mại như từng đợt sóng lăn tăn nhẹ nhàng vuốt ve ta. Một track "tĩnh" đúng phong cách melodic death ta vẫn thường thấy. Công thức "2 hùng hục + 1 ngọt ngào" được ứng dụng hoàn hảo. Silent Waters là điểm lặng của album nhưng không hề lạc long chút nào, ca khúc tô điểm thêm vẻ quyến rũ của âm nhạc Amorphis.

Khà khà, bây giờ mới là cái "quái" của Amorphis tòi ra, cứ lầm tưởng bọn này muốn làm lại hình ảnh melodic death ngày nào, nhưng Towards And Against phủi bụi tất cả, nó khẳng định hướng đi của Amorphis vẫn là một band tìm đến cái lạ, cái độc của progressive, đôi khi cũng không phải là progressive, chỉ đơn giản Amorphis muốn tìm tòi tất cả những ngóc ngách sâu thẳm trong metal. Họ muốn biến tất cả âm thanh trở thành thứ "Amorphis-taste" cho những ai đã, đang và sẽ nghe Amorphis.

Wait a minute! Thế tại sao mình chợt chạm phải một ca khúc mềm và ngọt như I Of Crimson Blood thế này, đoạn intro hơi khác tí với Silent Waters nhưng cơ bản vẫn là một track ballad du dương, nhưng lần này đây không phải là metal ballad mà gần như là một bản rock ballad. Tay Tomi "trong trẻo" hóa chất giọng của hắn, đột nhiên kéo vụt Amorphis đang gầm gừ chuyển ngoặt sang một phong cách progressive metal. Tuy nhiên, họ vẫn không quên đọng lại những cú riff cháy bỏng và ngọt lịm.

Her Alone, dành hẳn một phút chỉ để tiếng guitar đệm lướt dịu dàng, và rồi những âm thanh quen thuộc từ từ bước vào, kẻ guitar cô độc đã có thêm những bằng hữu ngang tài ngang sức, tiếng guitar ngọt lịm sẽ chạm trán tiếng key lả lướt đuổi với theo, bên cạnh đó vocal Tomi không kém phần thua sút, hắn nhả từng câu, ngân từng chữ điểm thêm nét đặc sắc cho ca khúc.

Enigma đúng như tên gọi, bỗng nhiên vang lên đó đây âm thanh folk, tiếng guitar rộn rang đệm theo trên nền giai điệu folk vui tươi. Một track riêng cho Amorphis chăng? Hay một ca khúc sử dụng chất liệu nhạc dân gian Phần Lan chăng? Với Enigma, Amorphis lần nữa khẳng định họ không chừa bất kì thể loại nào để thử nghiệm…

Shaman là cú thúc "wake up call" cho những ai đang bắt đầu nhớ nhung giai điệu melodic ngọt ngào ở nửa đầu album, tiếp theo đó là The White Swan đẩy sự cao trào lên tột đỉnh, âm hưởng này quả thật rất gợi đến một Amorphis đầy uy lực ngày nào.

Đoạn cuối album là một kết thúc êm ái như Black River đặt vào trái tim người hâm mộ Amorphis.

Nhìn chung đây là một album rất dễ nghe, hoàn toàn không có nhiều thử nghiệm lạ lẫm như các album trước. Amorphis quay trở lại với một phong cách đơn giản hơn nhưng ngọt ngào và quyến rũ hơn trước rất nhiều...

dyingyoung
AnotherWorld




Silent Waters

Nghẹn!

, , , ...

MORTAL SHARE
Insomnium


In their lofty chambers dwell
The sacred and divine
Resting in seraphic bliss
The timeless and sublime

Far above the mortal sphere
Dreaming without a care
Far above the weeping world
Sleeping amidst the light of stars

Too far away to hear our calls
Too far away to care at all

On the burnished thrones they sit
Might in their blazing eyes
Vault of heaven at their feet
Undying flames inside

Never shall decay or death
Touch on the blithe souls
Sorrowless the days of gods
Amidst the everblooming groves

But where do we lay our heads to rest?
Where do we shelter when the night falls?

For the part of man
Is to take the sombre path
Stumble in the dark
Stray amidst the dust and ash

Like forgotten ghosts
Drifting in the driving wind
Dashing towards the void
Whirling blindly through the night

Like water flung from the highest cliff
We fall,
lunge,
swirl,
dissolve,
and fade away
Down into the unknown




Sẵn đây tớ cũng xin thông báo cho bạn bè gần xa là tớ mới bị đụng xe khá nặng, người ngợm máu me be bét (may là chưa đến nỗi phải vào bệnh viện), nhưng con xe mới mua được hơn 3 tuần thì nát hết dàn mủ (hôm qua còn tính viết entry khoe xe mới ).
Nguyên nhân là do tớ bị một gã vừa say xỉn lại vừa chạy vượt đèn đỏ tông vào tớ. Đã thương lượng xong về giải pháp đền bù: chiều nay tớ và gã đó lên hãng Suzuki bảo hành, chi phí bao nhiêu gã đó phải trả hết cho tớ.
"Woodstock" Đêm Sài Gòn Rock II coi như tiêu tùng!
Chuyện dài. Giờ tớ phải đi đây.
Mọi người chúc tớ (và tớ cũng tự chúc tớ) gặp nhiều may mắn cái nào! Hy vọng con xe nó sẽ được cứu chữa bình phục. HY VỌNG!!!
Download Opera, the fastest and most secure browser