Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

nghĩ lan man, viết lung tung...

ô liu, xanh rêu và vàng rạ

Posts tagged with "Sách"

Giải mã sự chạng vạng (*)

, , , ...



(*) Cái tựa... kỳ cục này do tớ tự đặt, dựa theo Decode - bài hát chủ đề của bộ phim Twilight - được trình bày bởi nhóm alternative rock Paramore.

Đây là một trong những bộ phim mà tớ mong đợi nhất vào cuối năm nay, mặc kệ bao lời chê bai của các nhà phê bình phim lẫn sự la ó của khán giả khi bộ phim vừa mới được công chiếu ở Bắt Mỹ hồi đầu tuần vừa rồi. Những lời chỉ trích chủ yếu được tập trung vào công tác đạo diễn và chuyển thể kịch bản, khi mà cái hồn của nguyên bản cuốn tiểu thuyết lãng mạn, rùng rợn và ly kỳ (romance, horror, thriller) cùng tên của nữ văn sĩ Stephenie Meyer nói về tình yêu giữa một cô nữ sinh trung học với một anh chàng có gốc gác là... ma cà rồng đã không được chuyển tải một cách trọn vẹn. Nói túm lại là, bạn nào là độc giả hâm mộ của cuốn tiểu thuyết Twilight thì chớ nên coi phim này, hông thôi sẽ thất vọng ghê gớm à! :left:

Tuy vậy giới phê bình vẫn dành những lời khen ngợi (ít ỏi) cho cặp nam nữ diễn viên chính của phim này, trong đó có cô bé Kristen Stewart (SN 1990) xưa kia từng gây chú ý với một vài vai diễn nhỏ trong Panic Room và In The Land Of Women thì nay đã lột xác thành một thiếu nữ xinh đẹp và diễn xuất ngày càng chín.

Phim sẽ được ra mắt khán giả Việt Nam vào trung tuần tháng 12 tới. Ai chê thì chê nha, còn tớ thì vẫn mong cho mau đến ngày đó để được thưởng thức phiên bản điện ảnh của cuốn tiểu thuyết mà tớ rất thích này. Nói mới nhớ, phim này trên IMDb chỉ được chấm có 5.5/10đ, thây kệ :whistle:! Hì, sở thích đọc sách, nghe nhạc và xem phim của tớ trước giờ vốn không bị ảnh hưởng và lôi kéo bởi thị hiếu đám đông. :D
Xem hoặc tải trailer phim tại đây.

Nói thêm một tí: Twilight là tập đầu tiên trong bộ tiểu thuyết gồm bốn quyển của nữ tác giả trẻ Stephenie Meyer với những cái tựa toàn nói về các chu trình của hệ mặt trời - Twilight (2005), New Moon (2006), Eclipse (2007) và Breaking Dawn (2008). Nghe đâu là sẽ có mấy tập tiếp theo nữa, nhưng do sách của cô Meyer này bán chạy quá, "được" các độc giả "nhiệt tình" up lên mạng cho nhiều người khác cùng thưởng thức nên cổ... giận, hăm he hổng chịu viết tiếp nữa :o:. Sự tình diễn tiến thế nào thì... hồi sau sẽ rõ. Còn tại Việt Nam hiện đã xuất bản hai tập đầu tiên, với tựa Việt là Chạng VạngTrăng Non (Tịnh Thủy chuyển ngữ) do Nhà xuất bản Trẻ mua bản quyền và ấn hành.





***

DECODE
PARAMORE


How can I decide what's right
When you're clouding up my mind?
I can't win
You're losing sight
All the time

Not gonna ever own what's mine
When you're always taking sides
But you won't take away my pride
No, not this time
Not this time

How did we get here?
I used to know you so well
How did we get here?
Well, I think I know

The truth is hiding in your eyes
And it's hanging on your tongue
Just boiling in my blood
But you think that I can't see
What kind of man that you are
If you're a man at all
Well, I will figure this one out
On my own
(I'm screaming "I love you so")
On my own
(My thoughts you can't decode)

How did we get here?
I used to know you so well, yeah
How did we get here?
Well, I think I know

Do you see what we've done?
We've gone and made such fools
Of ourselves
Do you see what we've done?
We've gone and made such fools
Of ourselves

How did we get here?
I used to know you so well, yeah
How did we get here?
Well, I used to know you so well
I think I know
I think I know

There is something I see in you
It might kill me
I want it to be true




27.9.08

, , ,



Ảnh: Flickr


[has just been set public]

Đã quá 12 giờ khuya mà vẫn trằn trọc không ngủ được vì khó thở. Lại lên cơn hen, nhớ hôm nay mình đã xịt đủ liều Seretide 25/125 rùi mà ta, lại giờ lại lên cơn là dư lào? Kiểm tra lại ống thuốc thì té ngửa ra nó hết hồi sáng nay, thế mà vẫn cứ xịt xịt hít hít không hay biết gì hết. Hôm qua mới check ống thuốc thấy nó vẫn chưa ngửa đít lên hẳn khỏi ly nước, cứ tưởng còn một ít, ai dè... Lãng nhách thiệt :bomb:! Mí lợi chắc tại tối nay đi ăn bún giò heo bị mắc mưa nên mới bị lên cơn đây nè! Hên có bạn Ventolin dự phòng, hem là tiêu òi :o:! Mai lại chuyển qua dùng Symbicort, thấy bạn này kiểm soát suyễn tốt hơn bạn Seretide, bởi vậy nên giá mắc hơn chăng?

Nhớ lại cái tuần mới mổ xong nằm bịnh ziện, đã bị kín hai cái lỗ mũi òi, chỉ thở được bằng miệng thôi, vậy mà cái thang máy bị hư nữa chớ, leo lên leo xuống bốn tầng lầu mà muốn tắt thở, mắt cứ trợn tròng, ngồi thở dốc. Chưa kể buổi tối lên cơn, đớp đớp không khí bằng mồm như mấy bạn cá bị thiếu ôxy vậy, nhìn thiệt là thê thảm, cứ tưởng là không qua nổi lần đó. :insane:
Ra viện cách đây gần một tháng, nhiều đứa hỏi "thấy mày hay viết lách văn thơ blog bliếc lắm mà sao không thấy viết nhật ký những ngày nằm viện gì hết vậy?". Ừm, tánh mình nó vậy, không thích viết và cũng không thích nói nhiều về những chuyện của mình, nhất là chuyện buồn, hoặc giả có cố viết đi chăng nữa thì cũng gượng gạo.

Blog cũng vậy, những ai vào thăm blog này sẽ chỉ thấy toàn viết về những niềm vui, về phim ảnh và âm nhạc. Số đông thì thấy vậy, nhưng chỉ rất ít người đọc được nỗi buồn của bạn quạ, và những ai đang đọc được những dòng này thì hẳn đó là những người mà bạn quạ đã xem như là những-người-bạn-thật-sự, dù chưa từng gặp mặt chuyện trò. Người bạn nào tinh ý sẽ thấy những entry kiểu như thế này luôn được để ở chế độ friends only. :smile:
Mình có một suy nghĩ hơi bảo thủ một chút là không bao giờ để friendlist dài quá một trang, chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đảm bảo rằng tất những người bạn đó vẫn thường xuyên dõi theo, lắng nghe và chia sẻ những tâm sự cùng mình. Ghé blog nhiều người, thấy friendlist của họ dễ có lên tới cả mấy trăm người, liệu trong số đó có được bao nhiêu người dạo bước và chia sẻ những suy nghĩ, cảm nhận, trăn trở, ưu tư trong cuộc sống cùng bạn?

Cuộc phẫu thuật và một tuần nằm viện là một mốc lớn trong cuộc đời mình. Ở cái nơi đầy mùi flour khử trùng đó, cùng một lúc mình đã trải nghiệm được một cách trọn vẹn hai thái cực cảm xúc đối lập nhau: đau đớn thể xác tột độ do vết mổ - - hạnh phúc tinh thần tột cùng vì những gì mà ba, mẹ và Dung heo đã dành cho mình. Thật cảm ơn cuộc phẫu thuật vì nó không những giúp mình sống khỏe hơn, mà còn giúp mình biết trân trọng và yêu thương hơn những người thân yêu của mình.

Kết quả sau khi mổ: thở đều được hai bên mũi, giảm bớt các triệu chứng viêm mũi dị ứng, hắt xì hơi, chảy nước mắt sống, vết mổ tiến triển tốt, liên đới làm giảm triệu chứng hen suyễn :cheers:, tuy nhiên vẫn còn hơi đau nhói vùng sống mũi mỗi khi cười hay cử động cơ mặt.

Lúc tháo băng, có anh bác sĩ đẹp giai đưa mình cầm cái khay inox hứng dưới cằm, đếm một-hai-ba kéo kéo kéo, thì y như rằng là gạc, bông gòn, với cả máu, dịch nhầy tuôn ra lênh láng, ướt đẫm cả cằm. Lúc kéo ra thì lâu phết, ngồi chờ mãi mà vẫn chưa thấy kéo ra hết, kéo ra xong nhẩm tính cũng được gần hai thước gạc chứ chả ít :whistle:! Ai hỏi có đau không thì mình xin trả lời là, giống như có ai đó đang chọc vào mũi bạn, kéo hết tất cả những gì có trong mũi bạn ra, nào cuống mũi, nào vách ngăn mũi, nào dây thần kinh và đủ thứ đường ống gì đó trong xoang mũi của bạn, sau đó thì là kéo luôn cả hai nhãn cầu ra khỏi hốc mắt của bạn ra, rồi là tới các ốc tai trong, tai giữa, tai ngoài, xương đe, xương búa trong lỗ nhĩ của bạn, và cuối cùng là tới luôn bộ não.
Tóm lại một từ: "buốt"! cow

Sau đó thì anh bác sĩ đẹp giai lại nhét tiếp ít bông gòn có tẩm chất đông máu vào mũi mình, chờ nửa tiếng thì đã có thể lấy ra và lại được hít thở không khí trong lành (nhưng chưa ngửi được mùi).
Nhớ lúc kéo ra xong, có mấy người nhà bịnh nhơn đứng coi bên ngoài la oai oái, khuôn mặt tỏ vẻ khiếp đảm ghê lắm bug. Hihi, mình đau thì có đau thật đấy, nhưng được cái gan cùng mình, chịu đau giỏi, và khi đau thì không rên la, nên tỉnh queo chộp lại một bức hình làm lưu niệm. :devil:

Còn đây, "sản phẩm" sau khi mổ chỉnh hình vách ngăn mũi và coblator quá phát cuống dưới hai bên: gần hai thước gạc và bông gòn được nhét kín từ đáy mũi lên đến tận gần hốc mắt, chèn ép lên cả tuyến lệ (báo hại làm nước mắt chảy liên tục) và lan qua gần tới xoang má.



:heart: Cảm ơn ba mẹ vì đã cho con một sinh mệnh và giúp con sống tốt được đến ngày nay.
:heart: Cảm ơn Dung heo đã túc trực bên tao từ ngày đầu nhập viện, quên ăn quên ngủ vì tao từ lúc tao nằm trong phòng mổ đến khi xuất viện.
[deleted]

***

Xong, giờ tới màn viết nhảm! :D

Phù, xịt Ventolin xong, hớp thêm ngụm cà phê nóng, thấy ấm phổi và khỏe hẳn. Thông tin ít người biết nà: chất caffeine trong cà phê làm ức chế sự phóng thích histamine trong phế quản, giúp giảm nguy cơ xuất hiện và cường độ của cơn hen đó nhoa. Yeah, cà phê muôn năm! :coffee:

Tuần trước khi chưa có vụ um sùm sữa có chất melamine, mình có ăn một thỏi sôcôla đắng Dove của hãng Mars sản xuất tại Trung Quốc, hôm nay đọc báo thấy loại kẹo này vừa bị thu hồi vì bị nghi ngờ nhiễm melamine. Huhuhu, chết rùi, ăn một thỏi có bị sạn thận hem?!!! :cry:
Cũng chuyện melamine báo hại mẹ mình đầu óc căng thẳng do lượng hàng mang tới kiểm định tăng đột biến, rồi họp hành hội thảo triền miên, phóng viên gọi điện lên cơ quan hỏi dồn dập, bữa nào về cũng than vãn chuyện melamine. :sst:
Không biết người Trung Quốc còn nghĩ ra được cái gì nữa để thu lợi, bất chấp sức khỏe và tánh mạng người tiêu dùng nữa đây, hết bánh bao làm từ bìa giấy carton, kẹo làm từ bột đá (vụ này ngoài Bắc cũng đang rộ lên), trứng gà ung thúi tuồn qua biên giới Việt Nam để bán, ghế mây tre lá từ Trung Quốc xuất qua châu Âu gây mẩn ngứa dị ứng, rồi giờ tới sữa bột có pha melamine, ... Nói cực đoan ra là, mình không thích Trung Quốc. Không bình luận thêm nha!

Bữa đi siêu thị Co-op Mart thấy ở các quầy tính tiền có treo hàng loạt các biển báo "Hạn chế dùng bao bì plastic để bảo vệ môi trường", nghĩa là nhân viên ở đây sẽ chỉ cho khách hàng vừa đủ số bao bì đựng đủ số hàng mà mình mua, không phát thêm. Thấy ý tưởng này rất hay, và sẽ còn tuyệt vời hơn nữa nếu tất cả các siêu thị, cửa hàng ở Việt Nam phát hoặc bán túi giấy cho người tiêu dùng, hoặc khuyến khích họ dùng túi riêng của mình để mua hàng. Cách này ở châu Âu và Mỹ được áp dụng phổ biến, song ở Việt Nam thì hơi khó, vì ý thức bảo vệ môi trường của người Việt Nam chưa cao, mức sống còn thấp nên họ sẽ không chấp nhận việc bỏ thêm tiền chỉ để mua túi đựng hàng, còn việc cho mang túi riêng vào siêu thị (như kiểu các bà nội trợ đi chợ hay mang theo cái giỏ nhựa) thì e rằng khó khả thi vì sẽ không kiểm soát được bọn đạo chích.
Cũng về việc này, nghe lỏm mấy bác kia đang đứng xếp hàng chờ tính tiền trò chuyện: "Ôi dào, tôi đi mấy siêu thị khác như Maximart, Bình Dân, tôi xin bao nhiêu bịch họ cũng cho, to có, nhỏ có, còn ở đây xin có cái bịch ny-lông thôi mà làm khó khăn thế?!". Miễn bình luận nốt! :left:

Linh tinh về sách này!
Mấy cuốn đã "thanh toán" lúc nằm viện: tập 7-12 bộ truyện tranh Bác sĩ thú y :D, Sau nửa đêmNgười ti-vi (Haruki Murakami), Cùng cội nguồn (tập 2) (Nguyễn Văn Lân) (do chính bác tác giả tặng mẹ, có chữ ký đàng hoàng nhe p:)



Có cái ảnh chụp macro quyển Suối nguồn chụp lúc vừa mới mua, hồi đó còn xài Sharp 703, chụp quá chất! :up:



Đây là mấy cuốn mua cách đây hai tuần: Người vô tội (Harlan Coben), Gái điếm (Nguyễn Văn Học), Người tình Sputnik (Haruki Murakami), Giết con chim nhại (Harper Lee). Đã đọc Gái điếm - không xuất sắc như kỳ vọng và những review khen ngợi trên các báo, sự cùng cực của cô gái điếm (nhân vật chính) dường như bị đẩy xuống đáy vực thẳm một cách quá đáng, cảm thấy không thực và "đời" như những truyện cùng chủ đề đã đọc trước đó. Đang đọc Giết con chim nhại.



Vừa mới mua Kẻ dự phần (Phong Điệp), Thầy lang (Tadeusz Dolega Mostowicz), Từ sông Nile đến sông Jordan (Ada Aharoni), Trên đường (Jack Kerouac). Đọc sơ ở hiệu sách, thấy rất thích văn phong của bạn Phong Điệp. Quyển Thầy lang ban đầu không tính mua vì thấy bản dịch dùng tên tiếng nước ngoài phiên âm tiếng Việt và cái bìa design xấu xí hết sức, thấy bực bội, nhưng càng đọc càng thấy nội dung hấp dẫn và chuyển ngữ mạch lạc nên quyết định mua. Trên đường được mua do đọc review trên báo Tuổi Trẻ, bản thân mình cũng rất thích lối viết trải nghiệm phóng khoáng của tác giả và cũng là người nghệ sĩ này. Từ sông Nile đến sông Jordan có một nội dung lạ trong số các đầu sách văn học mới, nói về lịch sử cuộc di dân thứ hai của người Do Thái sang Ai Cập, sự đoàn kết gắn bó giữa hai tộc người Do Thái - Sephardi phương Đông từ các nước Ả Rập và Ashkenazi trải qua nạn tàn sát dưới thời Hitle. Lười chưa chụp hình.

Tất cả sách được mua tại nhà sách Quỳnh Mai, giảm giá thường trực từ 15-30%. :wizard:



Xong, đi ngủ! Phải chỉnh lại đồng hồ sinh học để chuẩn bị đi làm thui! :zzz:

P.S.: Đứt cáp quang FPT đi quốc tế nên hem xài được emotion Yàhú. :frown:

Hôm nay đọc một cuốn sách

, ,

Trong khi một số người lo ngại về "cái sự đọc", doanh thu từ sách vẫn tăng đều đặn: năm 2007 đạt 1.393 tỉ đồng, tăng trên 100% so năm 2006, nói "nôm na" là bình quân đầu người Việt Nam (vì không phải cả 85 triệu người đều đọc được sách) chi tiêu hơn 16.000 đồng/năm để mua sách.

Tôi đọc Rừng Na Uy không phải vì dư luận xung quanh nó, mà là vì Trịnh Lữ. Tôi đã tin ông từ Cuộc đời của PiCon nhân mã ở trong vườn. Tôi thấy tin một người đáng tin thì dễ hơn nhắm mắt nghe lời cả một rừng người.

Mỗi ngày tôi đều đọc chữ, như tôi ăn, tôi ngủ và tôi suy nghĩ. Đọc sách là tốt. Như tôi đã lớn tới chừng này, mỗi ngày vẫn có người khuyên tôi hãy chăm đọc sách. Nhưng tôi chỉ đọc toàn những thứ viễn vông (chưa chắc có tốt hay không). Tôi thích đọc tiểu thuyết. Ban đầu là vì nó có câu chuyện nào đó, nó nhiều chữ và khi gấp sách lại rồi tâm trí vẫn còn cảm giác chưa xong, nhưng sau nghĩ lại, thấy còn những lý do khác nữa nhưng không thể nói ra rành mạch được. Bây giờ, mỗi ngày, tôi mua một cuốn sách (một cuốn truyện), cũ có, mới có, rồi đọc, tự nhiên mà có nhu cầu như vậy. Một nhu cầu bức thiết, dẫu ít tiền, cũng không thể đơn giản nó đi được. Nó giúp mình vui sống. Đâu phải chỉ toàn đọc niềm vui. Những câu chuyện buồn cũng có ích, cũng giúp mình vui sống.

Nói vậy thôi chứ nhiều khi tôi vẫn đọc sách sử. Nhưng học môn lịch sử thì lại chán vì nhiều lúc phải nhìn mọi việc đã xảy ra theo ý của người khác. Tôi không thích như vậy, nhưng không phải vì tôi có ý kiến riêng của mình. Tôi không có ý kiến nào hết. Tôi chỉ đọc và ngẫm nghĩ về các sự việc mà thôi. Hồi tôi học năm thứ hai ở trường đại học, có một cô giáo dạy môn lịch sử văn minh. Cô không đẹp nhưng dạy hay đến nỗi giảng đường lớn không còn chỗ trống và chúng tôi thuộc bài một cách tự nhiên, thi không cần ôn lại. Nhưng cô nói thật may vì cô dạy môn lịch sử văn minh, chỉ cần chỉ ra những thành tựu này, thành tựu kia, rồi kể các câu chuyện xung quanh nó, rồi cho hay ngày nay nó còn lại được cái gì. Cô mừng vì chỉ phải làm như vậy. Và cô kết luận, vì cô tránh được cái công việc "mặc áo cho lịch sử" (theo lời của cô) nên mới thu hút được tụi trẻ chúng tôi. Tôi thấy cô nói đúng quá. Ai mà không ham tô điểm cho mọi điều theo ý của mình, cô giáo tôi gọi là "mặc áo" cho nó. Nhưng sơn phết cho nó theo ý mình rồi thì chỉ nên giữ nó cho riêng mình thôi, không thể áp đặt cho người khác được. Cô giáo tôi tự nhận mình là người già tuổi, nhưng còn nhạy cảm, hiểu được lòng bọn trẻ tụi tôi, chớ cô cũng không có bí quyết dạy hay gì! Khi cầm tấm bằng đại học năm năm, người tôi nhớ nhất chính là cô, dù môn của cô thật phụ, chỉ học mấy mươi tiết trong nửa học kỳ.

Tôi thích lời đề từ của Rừng Na Uy: Để tưởng nhớ nhiều kỳ nghỉ học. Tôi ngồi nhẩm tính quyển sách xuất bản lần đầu năm 1987, Haruki Murakami sinh năm 1949. Sách in khi tác giả đã 38 tuổi. Tính chơi thôi chớ làm sao mà biết được ông viết quyển sách khi nào. Không thể biết được nhưng lòng tôi vẫn chắc rằng khi viết lời đề từ ấy, ông còn ở tuổi đôi mươi. Tôi nghĩ dù là một nhà văn, chỉ khi còn trẻ, người ta mới có thể viết được một câu (đề từ sách) vu vơ mà lay động lòng bọn trẻ chúng tôi đến vậy! Chúng tôi thấy tin ông, như tin một người bạn thân hiểu lòng mình.

Khi cầm quyển sách, tôi nghĩ "Một ông người Nhật lạ hù". Cũng như khi cầm Cái trống thiếc, tôi đã nghĩ "Một ông nhà văn người Đức lạ hù" (ở đây tôi tin Gunter Grass là nhà văn trước khi đọc sách vì ông đã đoạt giải Nobel rồi ta mới dịch Cái trống thiếc mà phát hành cho mọi người thưởng thức). Ông người Nhật ấy viết về câu chuyện của những người trẻ, tràn ngập những điều vu vơ, những khoảnh khắc bất chợt, những trẻ trung và những u buồn. Và tình yêu. Và tình bạn. Và thật lạ kỳ, đọc nó rồi, tôi – một người trẻ – mới lần đầu nhận ra rằng tâm tư của những người trẻ thấy vậy mà cứ đứng im lặng lẽ, đời này đời nọ vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Nguyễn Thị Như Khanh

***

Tạp bút này tớ đã đọc trên báo Sài Gòn Tiếp Thị (SGTT) số phát hành vào khoảng thời gian diễn ra Hội sách TP. HCM lần 5. Cũng kể từ số báo đó, tớ đã bắt đầu để ý tới một nữ tác giả (hình như còn rất trẻ) có bút danh cũng chính là tên thật: Nguyễn Thị Như Khanh.

Giọng văn của chị rất chân phương, mộc mạc, viết thật như những gì chị nghĩ. Thậm chí là những suy nghĩ ngây ngô ban đầu về Günter Grass, chị cũng trải lòng một cách dí dỏm. Tớ thích cả cái lối tư duy về thói quen đọc sách của chị, đơn giản vì tớ... cũng đọc sách theo kiểu ấy! Tớ không thích cái kiểu tìm mua một quyển sách chỉ vì những dư luận xung quanh nó (như hiện tượng Cánh đồng bất tận, Xin lỗi em chỉ là con đĩ, Chuyện tình New York, hay loạt tiểu thuyết của Marc Levy, ...).

Với tớ, một quyển sách hay là tùy thuộc vào cách cảm thụ văn chương của mỗi người, nó có thể là một quyển "gối đầu giường" của người này, nhưng với người khác thì họ đọc xong rồi lãng quên ngay. Nếu một quyển sách thực sự hay thì độc giả sẽ tự tìm đến nó - bằng cách này hay cách khác - chứ không cần đến những chiêu thức PR rầm rộ như hiện nay. Có vẻ như sách thời nay đang dần dà bị nhuốm màu kinh doanh. Tớ thì không thích như vậy!

Ngẫm lại thời kỳ thập niên 80 trở về trước, các thủ thuật kinh doanh như PR, tiếp thị đâu có phát triển tinh vi như ngày nay, ấy vậy mà những quyển sách hay vẫn tìm được đường đến với độc giả một cách chậm rãi, từ tốn nhưng vẫn có sức ảnh hưởng lớn. Tớ còn nhớ, bắt đầu từ năm lớp 5, tớ đã bắt đầu tìm đến với truyện chữ. Ban đầu là những truyện ngắn dành cho thiếu nhi với nội dung súc tích, dễ hiểu; từ từ đến những truyện dài hơn; và sau đó là đến những cuốn sách dày hơn. Thật may mắn, mẹ tớ vốn là người thích đọc sách nên tớ đã có cơ hội tiếp cận từ rất sớm những đầu sách văn học "nổi cộm" thời bấy giờ như Quẳng gánh lo đi mà vui sống, Những người khốn khổ, Sông Đông êm đềm, Ruồi trâu, Đỏ và đen, Không gia đình, Quán rượu, Chinh phục Plassans, ... (đa số là các tác phẩm văn học Pháp và Xô Viết).

Điều đặc biệt là số lượng phát hành sách thời đó rất nhiều, một lần xuất bản như vậy có thể từ vài chục ngàn đến vài trăm ngàn bản. Đấy là con số rất đỗi bình thường vào thời đó. Còn bây giờ, một đầu sách "ăn khách" chỉ được phát hành đến vài ngàn bản là cùng. Thậm chí khi ta so sánh (một cách khập khiễng) số lượng phát hành kỷ lục nhất thời nay là bộ truyện tranh Đôrêmon - lượng phát hành 500.000 bản/kỳ so với lượng phát hành của thời thập niên 80 thì cũng vẫn chưa thấm tháp vào đâu, bởi lẽ - thứ nhất, Đôrêmon là truyện tranh thì không thể so sánh với sách văn học; thứ hai, lượng phát hành của bộ truyện Đôrêmon chỉ là con số cá biệt so với tình hình xuất bản èo uột thời nay.

Lại nói về tác giả Nguyễn Thị Như Khanh. Mới mò mẫm search trên Google thì thật bất ngờ khi biết chị vốn là dân Luật, ngay từ thời sinh viên đã có nhiều tác phẩm truyện ngắn được đăng trên nhiều báo và đoạt giải tư cuộc thi truyện ngắn 2003-2004 của báo Văn Nghệ.
Dạo gần đây tớ thấy chị có viết khá nhiều bài ở mảng phê bình hội họa (trên báo SGTT) như: Cái đẹp kề cận sự trần tục, Cuộc sống đầy lạc thú, Những hình tượng ám ảnh. Tớ thì không phải là dân mỹ thuật nhưng vẫn rất hứng thú với hội họa và nhiều loại hình khác liên quan đến nghệ thuật. Dẫu vậy, khi đứng trước một bức tranh, dù hiện thực hay trừu tượng, tớ rất khó thể hiện một cách rành mạch những ý tứ và cảm nhận của tớ về bức tranh đó. Nói như chị Khanh thì: "...Ban đầu là vì nó có câu chuyện nào đó, nó nhiều chữ và khi gấp sách lại rồi tâm trí vẫn còn cảm giác chưa xong, nhưng sau nghĩ lại, thấy còn những lý do khác nữa nhưng không thể nói ra rành mạch được..." Dù là chị đang nói về sách, nhưng tớ vẫn thấy rất ứng nghiệm với những suy nghĩ của tớ về hội họa.

Cũng nói thêm là tớ rất thích đọc báo SGTT (và đã là độc giả trung thành từ khoảng 6 năm nay ). Báo này nhờ nguồn thu nhiều từ quảng cáo nên có kinh phí để đầu tư chăm chút từ nội dung đến hình thức. Layout của báo được thiết kế rất khoa học, bắt mắt mà không rối rắm (như kiểu của nhiều tạp chí giải trí ngày nay), thu hút độc giả ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đặc biệt, tớ đánh giá cao mảng phóng sự (3 kỳ liên tiếp gần đây nhất của loạt phóng sự về vụ anh sinh viên bán thận - tác giả: Nguyễn Vĩnh Nguyên - hay hơn các phóng sự cùng chủ đề của bất kỳ tờ báo chính luận nào khác ), phóng sự ảnh và mảng văn hóa nghệ thuật.

...

Chậc, bữa nay cúp học để ở nhà ôn bài thi mà rốt cuộc lại mò lên blog viết linh tinh...