My Opera is closing 3rd of March

SÁNG HÔM NAY BỖNG DƯNG TÔI MUỐN NÓI : CẢM ƠN ĐỜI

tìm lại những gì đã mất

Tuyển tập thơ Xuân Diệu 2

Tác giả: Xuân Diệu

Ý Thu

Những chút hồ buồn trong lá rụng
Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân
Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng
Chẳng hái mà hoa cũng hết dần

Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve
Thế mà ve đã tắt theo hè
Chắc rằng gió cũng đau thương chứ
Gió vỡ ngoaì kia ai có nghe?

Hôm nay tôi đã chết theo người
Xưa hẹn nghìn năm yêu mến tôi
Với bóng hình xưa, tăm tiếng cũ
Cách xa chôn hết nhớ thương rồi

Yên vui xây dựng bởi nguôi quên
Muốn bước trong đơì phải dậm trên
Muôn tiếng kêu than thầm lẳng lặng
Nhưng hoa có thể cứ lâu bền

Ờ nhỉ ! Sao hoa lại phải rơi ?
Đã xa, sao lại hứa yêu hoài
Thực là dị quá mà tôi nữa!
Sao nghĩ làm chi chuyện nhạt phai?


Bến Thần Tiên

Xin em nói với thời gian
Ghé thuyền chở hộ ta sang bến thần
Lên bờ vừa mới đặt chân
Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa

Quanh mình cũng chỉ có ta
Sao nghe nhân loại hòa ca với mình
Không hoa, cũng chẳng lá cành
Mà sao em đã tạo thành sắc duyên

Tạo hình gió thoảng, trăng lên
Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành
Một mình em sáng tạo anh
Một mình em sáng tạo thành đôi ta

Thời gian rót xuống dần dà
Một bình êm dịu bao la đất trời
Trảo bao đau khổ trong đời
Mới dành cho phút được ngồi bên em


Đơn Sơ

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhơ, chao ơi em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

"Ngoài ấy vui không, anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi?"

Ồ! Mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?



Vì sao???

Bữa trước riêng hai dưới nắng đào
Nhìn cô tôi muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao

Vì sao giáp mặt buổi đâu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; thế cũng vừa

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi
Vì sao ai nỡ hỏi làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.


Dại khờ

Người ta khổ vì yêu không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi,
Người ta hổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm qúa, ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đà vào xương.
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
những tim không, mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc


Đôi mắt

Mỗi lúc anh đi xa
Anh nhớ nhiều đôi mắt
Cái con mắt lá răm
Dài, thanh, đen, sáng, sắc.

Đôi mắt nghĩ đâu ấy
Như chẳng nhìn thấy ai
Mắt một mí thương lắm
Sâu cho anh ngắm hoài.

Đôi mắt của hồn em
Anh yêu, không hiểu hết
Ôi đôi mắt em hiền
Khi anh ghen, thấy ác.

Khi em đi làm việc,
Anh ngồi viết ở nhà
Mong đến trưa, đến tối
Mắt em về từ xa.

Có lúc em tức anh
Ứa giọt châu nơi mắt,
Anh biết tội của mình
Thương em như dao cắt.

Anh đi xa anh nhớ
Đôi mắt ấy như gần
Dẫu có muôn sao nở
Không bằng đôi mắt thân.

Giọng nói


Em ngồi ríu rít ở sau xe,
Em nói, lòng anh mãi lắng nghe
Thỉnh thoảng tiếng cười em lại điểm
Đời vui khi được có em kề,

Ôi giọng sao mà rất mến thương
Êm như giếng mát đến soi gương.
Dù ai tốt tiếng như ca hát
Cũng chẳng bằng em giọng nói thường.

Gió thổi nhiều khi giọng nói bay
Không cần nghĩa chữ vẫn nghe hay.
Sau xe, những tiếng em phơ phất
Cởi hết ưu phiền gởi gió mây.

Ước được ngàn năm nghe giọng ấy,
Đèo em đi mãi cuối không gian!
_Và khi không nói, em im lặng
Anh vẫn nghe hay tựa tiếng đà.

XUÂN 2012Tuyển tập thơ Xuân Diệu

Write a comment

New comments have been disabled for this post.