Xuất xứ lễ Vu Lan
Sunday, June 20, 2010 11:12:28 AM
BA TÔI
MẸ TÔI

Xuất phát từ sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.

Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi tranh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.

Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".

Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.
.jpg)
Sự tích ngày xá tội vong nhân:
Sự tích lễ cúng cô hồn như sau: Cứ theo "Phật Thuyết Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni Kinh" mà suy thì việc cúng cô hồn có liên quan đến câu chuyện giữa ông A Nan Ðà, thường gọi tắt là A Nan, với một con quỷ miệng lửa (diệm khẩu) cũng gọi là quỷ mặt cháy (diệm nhiên). Có một buổi tối, A Nan đang ngồi trong tịnh thất thì thấy một con ngạ quỷ thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa bước vào. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi ngạ quỷ miệng lửa mặt cháy như nó. A Nan sợ quá, bèn nhờ quỷ bày cho phương cách tránh khỏi khổ đồ. Quỷ đói nói: "Ngày mai ông phải thí cho bọn ngạ quỷ chúng tôi mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng dường Tam Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sanh về cõi trên".

A Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn đặt cho bài chú gọi Là "Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni", đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước. Phật tử Trung Hoa gọi lễ cúng này là Phóng diệm khẩu, tức là cúng để bố thí và cầu nguyện cho loài quỷ đói miệng lửa, nhưng dân gian thì hiểu rộng ra và trại đi thành cúng cô hồn, tức là cúng thí cho những vong hồn vật vờ không nơi nương tựa vì không có ai là thân nhân trên trần gian cúng bái. Vì tục cúng cô hồn bắt nguồn từ sự tích này, cho nên ngày nay người ta vẫn còn nói cúng cô hồn là Phóng diệm khẩu. Có khi còn nói tắt thành Diệm khẩu nữa. Diệm khẩu, từ cái nghĩa gốc là (quỷ) miệng lửa, nay lại có nghĩa là cúng cô hồn. Ðiều này góp phần xác nhận nguồn gốc của lễ cúng cô hồn mà chúng tôi đã trình bày trên đây. Phóng diệm khẩu mà nghĩa gốc là "thả quỷ miệng lửa", về sau lại được hiểu rộng thêm một lần nữa thành "tha tội cho tất cả những người chết". Vì vậy, ngày nay mới có câu : "Tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân".

Nhưng lễ cúng cô hồn khác với lễ Vu Lan dù được cử hành trong cùng Ngày Rằm. Một đằng là để cầu siêu cho cha mẹ nhiều đời được siêu thoát, một đằng là để bố thí thức ăn cho những vong hồn chưa được siêu thoát, những vong hồn không nơi nương tựa, không người cúng kiếng.
Phạm Yên # 28. August 2010, 02:35
Anh Hiệp thân!Cám ơn những lời chúc của anh!Tặng anh 1 câu chuyện cảm động về Mẹ nhân mùa Vu Lan...Chúc gđ anh 1 ngày cuối tuần vui vẻ!
MẸ TÔI
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.
Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore .
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore . Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
“Con yêu quý!
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..
Mẹ yêu con lắm!
Mẹ..."!!!
Gửi đến anh 1 câu chuyện thật cảm động nhân ngày Vu Lan, cũng là 1 cảnh tỉnh cho những người con còn Mẹ mà không hiếu thảo và coi thường bậc sinh thành của mình...đến khi hối hận thì đã quá trễ....!
ÔNG THIỆN, ÔNG ÁC
Trên con đường dẫn tới cuộc sống, ai cũng có thể ít nhiều hiểu về tác động của nhân quả, xem đó là niềm tin chung của con người và hướng niềm tin đó đến những ứng xử cao đẹp, chuẩn mực. Chuyện “ông Thiện ông Ác” là chuyện “nhân quả báo ứng”, cũng là chuyện thường ngày trong đời sống xã hội. Nhưng chính vì là chuyện thường ngày mà nhân quả trở thành chuyện lớn của mỗi đời người.
Hồi còn nhỏ, mỗi khi theo ông bà đi chùa lễ Phật, tôi rất sợ khi nhìn thấy hai ông Hộ Pháp cao lớn nhất trong chùa. Hai ông Hộ Pháp ấy dân gian vẫn gọi là ông Thiện ông Ác. Ông Thiện có khuôn mặt hiền lành ông Ác có khuôn mặt dữ tợn. Để tỏ lòng kính Phật, người lớn thường căn dặn trẻ con vào chùa không được dùng tay chỉ trỏ, chạy nhảy, khạc nhổ lung tung, vì nếu phạm vào chư thần thì sẽ bị quở trách. Và câu cửa miệng mà các cụ thường nói là: “Phật thì từ bi, Thánh thì một li cũng chấp”.
Lớn lên tôi vẫn không khỏi thắc mắc về ông Thiện và ông Ác, tôi nghĩ không chỉ riêng tôi, bởi hai nhân vật này từng gây ấn tượng mạnh mẽ cho bất cứ đứa trẻ nào mỗi khi bước vào chùa. Vì chùa quê tôi lúc đó không có sư trụ trì, nên các cụ già có một ít vốn liếng kinh kệ thường giải thích nôm na rằng Hộ Pháp là người bảo vệ Tam bảo, bảo vệ chùa. Có cụ bảo: “Ai vào chùa ăn trộm, hái hoa bẻ cành, làm chuyện gian tà… Hộ Pháp đều thấy hết, biết hết, sớm muộn thế nào thì cũng có báo ứng”. Cụ khác lại nói: “Xưa, các cụ vẫn nói ông Thiện thì khuyên người ta làm thiện, ông Ác thì ngăn ngừa người ta làm ác, đơn giản chỉ có vậy thôi!”.
Câu chuyện nôm na, đơn giản của các cụ về ông Thiện ông Ác theo tôi suốt cho đến nay, vì thế mỗi khi bước chân vào chùa, theo thói quen tôi cứ đi tìm quanh xem ông Thiện ông Ác đứng ở đâu để lễ bái các ngài. Vào chùa ở miền Bắc, tôi dễ dàng nhận ra ngay hai vị thần “thân quen” này, nhưng vào chùa miền Nam thì thật khó phân biệt. Có lần ghé thăm chùa Vĩnh Nghiêm ở Sài Gòn, tôi thấy hai vị Hộ Pháp có hình tướng đen đúa dữ tợn đứng hai bên, được gọi là thần Kim Cương. Nhưng đó không phải là ông Thiện ông Ác thân thuộc trong trí nhớ và tình cảm của tôi.
Có người giải thích với tôi rằng: “Việc thờ tự đối xứng hai pho tượng ông Thiện ông Ác nói lên sự tồn tại biện chứng của hai bản nguyên thiện - ác”. Qua giải thích này, tôi có tìm đọc một số bài viết về triết lý thiện ác, về cách bàn về ông Thiện, ông Ác. Có người ví ông Thiện và ông Ác giống như Thiện tri thức và Ác tri thức: “Ông thiện là biểu trưng cho hạnh từ bi thuận, phù hợp với việc lành; còn Ông ác là biểu trưng cho hạnh từ bi nghịch, phù hợp với hạnh dữ”. Tôi nghĩ, những cụm từ “hạnh từ bi thuận”, “hạnh từ bi nghịch”, “phù hợp với việc lành”, “phù hợp với hạnh dữ”, nếu không phải người học Phật kha khá thì sẽ rất khó nắm bắt về ông Thiện ông Ác theo nghĩa này.
Cũng có lần đọc báo, tôi thấy người ta viết thế này: “Trách nhiệm của anh cứ thế mà làm. Đẩy quả bóng trách nhiệm lên Thủ tướng để nói rằng, cái này Thủ tướng sẽ quyết định chứ không phải tôi. Anh muốn làm "ông Thiện" đẩy "vai ông Ác" cho người khác là không được!” (Không thể đẩy vai “ông Ác” cho Thủ tướng). Có vẻ như người ta muốn từ chối vai trò “ông Ác”. Nhưng tôi lại nghĩ những người lãnh đạo đất nước mà nhận vai “ông Ác” như dân gian hiểu (là “trừng ác”) thì càng tạo phúc cho dân chứ có gì đâu mà phải đẩy qua đẩy lại.
Có người lại hiểu như sau: “Trên đời thiện ác thường là song hành, hai ông ấy luôn luôn gác bên đời. Và trẻ con lại được người lớn an ủi: “Hai ông ấy to lớn nhất nhưng lại là cấp bậc nhỏ nhất ở chùa đấy con ạ”… Vậy thì ai là cấp cao nhất trong chùa. Hoá ra cứ vào càng sâu bên trong, càng vào trong, gặp ông nào trong cùng bé nhỏ nhất lại là ông to nhất. Đó chính là ông Bụt, ông Phật”.
Dân gian thường ví “Lớn như ông Hộ Pháp”. Tôi nghĩ rằng dân gian nói đúng không chỉ trên phương diện hình thức. Vì họ hiểu sự hiện diện của ông Thiện ông Ác là sự hiện diện mang tính nhân quả: “khuyến thiện trừng ác”. Người xưa đã đúc kết: “Người làm ác thì bị quả báo ác, người làm thiện sẽ nhận được điều tốt lành” (Ác giả ác báo, thiện giả thiện lai); “Nếu làm lành mà không được hưởng phước, còn làm dữ mà chẳng có tai họa, thì Trời Ðất ắt có tư vị hay sao?”(Thiện ác nhược vô báo, càn khôn tất hữu tư?); “Một ngày làm lành phước tuy chưa đến, mà tai họa đã lánh xa, một ngày làm dữ tai họa tuy chưa đến mà phước đã lánh xa” (Nhất nhật hành thiện, phước tuy vị chí họa tự viễn hỉ, nhất nhật hành ác, họa tuy vị chí phước tự viễn hỉ). Đức Phật dạy: “Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe chân vật kéo; Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý thanh tịnh, Nói lên hay hành động, An lạc bước theo sau, Như bóng không rời hình" (Kinh Pháp Cú). Mười phương ba đời chư Phật thành tựu cũng từ nhân quả.
Trên con đường dẫn tới cuộc sống, ai cũng có thể ít nhiều hiểu về tác động của nhân quả, xem đó là niềm tin chung của con người và hướng niềm tin đó đến những ứng xử cao đẹp, chuẩn mực. Chuyện “ông Thiện ông Ác” là chuyện “nhân quả báo ứng”, cũng là chuyện thường ngày trong đời sống xã hội. Nhưng chính vì là chuyện thường ngày mà nhân quả trở thành chuyện lớn của mỗi đời người. Kinh thi có câu: "Cái gương để nhà Ân soi, phải tìm đâu xa, ở ngay đời vua nhà Hạ".
Mẹ Ơi, Đời Mẹ
Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
"Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.
st::::Huy Cận:::
__________________[/SIZE]
Mẹ cho con tất cả
Hết quãng đời tuổi xanh
Cả thương yêu dịu ngọt
Rộng hơn biển ttrời xanh.
[/SIZE]
“Ru hời, ru hỡi, ru hơi
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông
Núi cao, biển rộng mênh mông
Làm con trước phải đền công sinh thành”.
[/align]“Đố ai đếm đươc lá rừng
Đố ai đếm được mấy tầng trời cao
Đố ai đếm được những vì sao
Đố ai đếm được công lao mẹ hiền”.
[/align]TÌNH MẸ
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa
Dù đi xa hay ở rất gần
Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ
Mẹ dù xa nhưng ngóng về con.
Vĩ đại thay! Muôn đời tình Mẹ
Trong tim ta trân trọng giữ gìn
Ta yêu chị, yêu cha, yêu vợ
Nhưng khổ đau ta nhớ Mẹ hiền!
(Nicolai Nekrasov) [/COLOR][/SIZE]
Mẹ
[/align]Khi con còn bé bỏng như chim non
Hình dáng mẹ - gầy gò
Ðã trở thành - quê hương con đó!
Tuy nhà nghèo
Nhưng mẹ bươn chải lo cho con đầy đủ
Tuy cha mất
Nhưng chưa bao giờ con thấy vắng tình cha.
Mẹ vừa là mẹ, vừa là cha
Là ngọn gió mát lành ngày hạ
Là ánh mai hồng, lung linh nồng ấm!
Mẹ - con chưa lần nào lo nghĩ
Chưa một lần thiếu thốn tình yêu
Bởi cả đời mẹ lo toan vất vả
Chuyện tiền nong, cơm áo gạo nhà.
Ôi tấm lòng của mẹ quá bao la
Con ngây ngất nhòa mình vào đó
Ðễ mỗi ngày tiếng chân vang đầu ngõ
Hiểu rằng mình cần mẹ biết bao nhiêu.
:::Hương Anh :::
__________________
Tình cảm gia đình
[/align]Con ơi, mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử trong khi mẹ còn
Cho đúng bổn phận làm con
là gương sáng để con soi con vào
Cho dù sức khỏe thế nào
Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con, trả nghĩa cho đời
Chỉ mong thấy được những lời thân thương
Cuộc đời vất và trăm đường
Đắng cay mẹ chụi ngọt đường phần con
Năm qua, tháng lại mỏi mòn
ngược xuôi, vất vả nuôi con lớn dần
Ầu ơ, nước mắt trong ngần
Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hui
Giờ đây tuổi đã xế chiều
Chỉ mong con nhớ nhũng điều phật răn
Còn khi đã khuất núi non
Chằng cần con khóc nỉ non làm gì
Ngày dỗ cũng chẳng cần chi
Làm mâm cỗ lớn, mang đi cúng ruồi
Chỉ cần lúc sống này thôi
Công cha, nghĩa mẹ con thời nhớ ghi
Chẳng cần quà biếu làm chi
Rất cần thăm hỏi bởi vì cô đơn
ân cần tỏ tấm lòng son
Như miếng trầu đắng, nhưng ngón tay mời
Nhân quả phải nhớ lấy lời
Dù là cao quý, hèn đời con ơi !
Cuộc đời, thiện ác thế thôi
Nhớ có nhân quả, mẹ thời an vui.
Chèo đò con cò
[/align]Con cò lặn lội bờ sông
Cò ơi sao lại quên công mẹ già
Hỏi rằng ai đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi
Nhớ khi đi ngược về xuôi
Mẹ đí bắt tép mẹ nuôi được cò
những ngày mưa lũ gió to
Công cò bắt tép nuôi cò cò quên
Vợ con cò để hai bên
Công cha ngĩa mẹ cò quên hết rồi
Cò ơi cò bạc như Vôi
Công cha sữ mẹ bằng dồi núi cao
Cò ơi cò nghĩ thế nào
Mẹ đi bắt tép thụt vào hố sâu
Nuôi còcò lớn bằng đầu
Nhớ khi cò bé bú bầu sữa ngon
Nhớ khi còn bé cỏn con
Bây giờ cò lớn có còn nhớ không
Vì đâu có cánh có lông
Mà cò đã vội quên công mẹ già
Hỏi rằng ai đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi
Tình Cha và con
[/align]Cha !!!
Hôn gò má trẻ
xoa đầu con cha cười .
Ánh mắt nhìn vào đứa bé
sưởi ấm tâm hồn cho con trẻ .
Thắp sáng một góc trời
Cha và con nhìn thấy .
Cha già tóc đã bạc ,lưng còng
còn đầy những ngày vất vả....!
Có lúc chong đèn Cha thức suốt
nghe hạt mưa rơi tí tách ở mái nhà .
Chỉ có trời mới hiểu hết tình cha
rộng lớn bao la hơn biển cả .
Rồi những lúc ngoài trời trở gió
cha lặng im ngước nhìn đây đó .
Tìm thân con sờ soạng trên gường
con trai nhỏ nằm co quắp thấy thương .
Cha thắm nến tìm chăn đến đắp
khi lúa thất ,bão dông tới tấp
mình còn cơ cực lắm con ơi ....??!
Con lớn rồi lên đường tìm lấy cái ăn
sợ đứa con xa sứ nhọc nhằn
Sợ xa vắng không ai chăm sóc
Con lớn rồi mới thấm thía đời nước mắt
của cha già kính yêu
Thời gian trôi thêm lấy cái già
còn vất vả nợ trần cơm áo
Cha ơi ! nay con lớn lên hai mầu tóc
tung hoành giữa sóng lớn và gió to ....?
Con sẽ sống với những gì cha mong ước
Hãy tin con !Cha ở trong lòng
THANHTRUNG
LỜI CHA DẠY
[/align]Ngày xưa con bé tí ti
Con nào đâu biết chuyện gì buồn vui
Cha già con trẻ ngậm ngùi
Cảnh cha nghèo khó lui cui suốt ngày
Trong mơ con chấp cánh bay
Để con yên giấc mõi tay quạt nồng
Thương con cha bế trong lòng
Khi đầu con ấm phập phồng âu lo
Rồi con biết lật biết bò ,
Đứng , đi , chạy giởn cha lo trăm điều ...
Những đêm mưa gió hắt hiu
Nhà xiêu , dột nát dế kêu não lòng ...
Một đời vất vả long đong
Nhưng cha cũng vẫn tay không giữa đời
Dạy con giữ đạo làm người
“ Lễ , nghĩa , trí , tín “ suốt đời đừng quên
Đường đời bảo tố , rập ghềnh ...
Suốt đời con giữ không quên lời này .
MỸ LINH
[/ALIGN]
NGƯU LAN CHỨC NỮ
Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng Thượng đế, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận giữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông.
Sau đó, Ngọc Hoàng thương tình nên ra ơn cho hai người mỗi năm được gặp nhau một lần vào đêm mùng 7 tháng Bảy âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hóa thành cơn mưa và được người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu.
Thời bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu. Vì mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai, họ cãi nhau chí chóe nên đến kỳ hạn mà cầu vẫn không xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Vì thế cứ tới tháng bảy là loài quạ phải họp nhau lại để chuẩn bị lên trời bắc Ô kiều. Khi gặp nhau, nhớ lại chuyện xưa nên chúng lại lao vào cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh. Ngưu Lang và Chức Nữ lên cầu, nhìn xuống thấy một đám đen lúc nhúc ở dưới chân thì lấy làm gớm ghiếc, mới ra lệnh cho đàn chim ô thước mỗi khi lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu. Từ đó, cứ tới tháng bảy thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng hết lông.
SƯU TẦM













1 2 Next »
Nguyễn Văn Bảo Huybaohuy18121990 # Monday, June 21, 2010 8:28:47 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Monday, June 21, 2010 11:19:15 AM
Biết làm cũng chẵng công phu gì,khi chú làm việc mệt, chú vào làm để tặng các bạn và giải lao đó mà...
CHÁU chưa nghỉ hè hả.
CHÚ CHÚC CHÁU LUÔN VUI KHỎE!
Nguyễn Văn Bảo Huybaohuy18121990 # Monday, June 21, 2010 4:50:05 PM
chắc đầu tháng cháu về chú à. chú cũng luôn vui khỏe nha, chúc chú ngủ ngon.
thanhnt1205nguoituhoanluong # Wednesday, June 23, 2010 2:12:00 AM
Bùi Minh Tiếnbuiminhtien # Wednesday, June 23, 2010 12:29:30 PM
Thiên VũAtulaSamsara # Friday, June 25, 2010 2:27:05 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Friday, June 25, 2010 2:56:27 AM
CHÚ CŨNG CHÚC CHÁU LUÔN VUI KHỎE...
mydung7461 # Saturday, June 26, 2010 1:53:44 PM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Monday, June 28, 2010 4:38:17 AM
Vivi Trươngvivi00 # Monday, June 28, 2010 6:21:44 PM
Chúc luôn vui
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Tuesday, June 29, 2010 10:06:01 AM
Chúc bạn vui khỏe...
viruslove2012 # Wednesday, June 30, 2010 3:11:53 PM
7TRUE.COM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Wednesday, June 30, 2010 3:19:38 PM
viruslove2012 # Wednesday, June 30, 2010 3:21:04 PM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Wednesday, June 30, 2010 3:36:20 PM
VUI VẺ NHÉ.
viruslove2012 # Wednesday, June 30, 2010 3:39:16 PM
CHÁU CHÚC CHÚ CŨNG VẬY, LUÔN VUI KHỎE
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Wednesday, June 30, 2010 3:51:00 PM
viruslove2012 # Wednesday, June 30, 2010 3:58:57 PM
Thiên VũAtulaSamsara # Sunday, July 4, 2010 1:33:54 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Sunday, July 4, 2010 2:03:14 AM
Chú ở KHÁNH HÒA(THÀNH PHỐ NHA TRANG) khi nào có dịp đi NHA TRANG cháu thông báo chú đón.
Chúc cháu vui nhiều..
★~MiηħHล™♪♫~★LaThuong # Sunday, July 4, 2010 8:27:26 AM
Chúc chú ngày CN thật nhiều niềm vui...và có nhiều sức khỏe...
Phi AnhPhianh12D2 # Wednesday, July 7, 2010 9:34:43 AM
Xin cho hỏi, Nick quanghiep56 phải chăng 56 là năm sinh của anh ?
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Wednesday, July 7, 2010 9:57:43 AM
56 LÀ NĂM SINH CỦA MÌNH(1956)
Chúc bạn luôn vui.
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Wednesday, July 7, 2010 10:00:32 AM
CHÚC L@ THUONG LUÔN VUI KHỎE.
Phi AnhPhianh12D2 # Wednesday, July 7, 2010 10:05:44 AM
Hân hạnh quen biết anh.
Nếu có thể anh vào sân chơi này cùng các bạn của PA.
http://my.opera.com/hoilop/blog/
viruslove2012 # Wednesday, July 7, 2010 10:46:41 AM
123Friendster.com - More Hello Comments
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Wednesday, July 7, 2010 11:25:12 AM
chú cám ơn cháu đả gởi tặng chú tấm hình,còn cháu nay khỏe chưa, tay có thẹo không?.
CHÚ LUÔN CHÚC CHÁU VÀ CÁC BẠN VUI,KHỎE...
viruslove2012 # Wednesday, July 7, 2010 3:05:42 PM
Chúc Chú luôn vui khỏe hii
Autumn_Grassnn09 # Thursday, July 8, 2010 2:29:21 PM
Phi AnhPhianh12D2 # Tuesday, July 13, 2010 3:23:20 AM
Link :
http://www.mediafire.com/?ziwzyfm2yxn
Click trực tiếp vào đường link, chọn Click here to start download...
Sau đó Extract bằng Winrar, Click vào Camondoi, một PPS mở ra hết sức ý nghĩa.
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Tuesday, July 13, 2010 6:03:18 AM
Cảm ơn Anh về PPS Cám ơn đời.Tôi rất thích.Nhưng có cách nào đưa vào bolg mở xen được liền không anh,nhờ anh chỉ cho.
Phi AnhPhianh12D2 # Tuesday, July 13, 2010 7:47:03 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Tuesday, July 13, 2010 7:57:58 AM
Tiếc quá anh nhỉ,mình thấy rất có ý nghĩa nhưng nó nằm trong máy chứ không đưa vào blog được.Mình làm mọi cách nhưng không được Anh à...
Chúc anh luôn vui nhé...
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Tuesday, July 13, 2010 10:33:12 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Tuesday, July 13, 2010 11:29:30 PM
Autumn_Grassnn09 # Thursday, July 15, 2010 2:12:32 AM
Phạm YênPhamyen12B # Thursday, July 15, 2010 3:14:00 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Thursday, July 15, 2010 3:37:41 AM
Tôi là NGUYỄN QUANG HIỆP, tôi ở XÃ DIÊN PHƯỚC, HUYỆN DIÊN KHÁNH.Chỉ cách TRƯỜNG TƯ THỤC TƯ MINH khoảng 1,5 km,
Tuổi thơ thơ tôi gắn liền với anh TƯ MINH , cho đén năm ĐỆ THẤT .
Nếu anh là em vợ anh TƯ thì ngày trước anh ở ĐÀ LẠC PHẢI KHÔNG? CÒN 2 ANH RỂ của anh là GIÁO VIÊN ở DIÊN KHÁNH,Anh có thể cho tôi biết tên thử tôi có biết ai không.
Vài hàng gởi anh chúc anh luôn khỏe mong ngày gặp lai.
Phi AnhPhianh12D2 # Thursday, July 15, 2010 4:27:29 AM
Cầu chúc Yên sớm tìm được nha.
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Thursday, July 15, 2010 4:53:02 AM
Mình không ngờ gặp anh YÊN ở đây, vì anh TƯ MINH là THẦY dạy học của mình ngày xưa.
CHÚC ANH VUI.
Phi AnhPhianh12D2 # Thursday, July 15, 2010 4:58:51 AM
Phạm YênPhamyen12B # Thursday, July 15, 2010 6:14:52 AM
Phi AnhPhianh12D2 # Thursday, July 15, 2010 8:14:58 AM
Cám Ơn Đời
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Sunday, July 18, 2010 11:43:25 PM
TITI PHAMtitipham # Sunday, July 25, 2010 1:34:58 AM
huynh thi my linhelizabethct # Monday, August 2, 2010 6:30:27 AM
amnhac28 # Saturday, August 7, 2010 8:57:44 AM
huynh thi my linhelizabethct # Sunday, August 8, 2010 8:28:18 AM
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Sunday, August 8, 2010 2:38:26 PM
CHÚC CÁC BAN. TUẦN MỚI VUI KHỎE...
NGUYEN QUANG HIEPquanghiep56 # Sunday, August 8, 2010 11:40:59 PM