Skip navigation.

STICKY POST

Xin Thông Báo Bây Giờ Là.............

Thời gian ko bao jờ trở lại
[/
.......Số Người viếng thăm! và đang online!...........

The Love's mouse and cat kee
Get your own Chat Box! Go Large!

STICKY POST

Nơi ấy có một con đường chạy thẳng...

Em hỏi tôi phía cuối con đường là gì? Tôi nói phía cuối con đường là hạnh phúc! Vậy thế hạnh phúc là gì? Tôi đáp:" hạnh phúc chính là những con đường ta đã đi qua, là cuộc sống đang hiện hữu trước mắt là tất cả những gì là bình dị nhất.Và người ta luôn nhìn về phía trước với một niềm tin. Hạnh phúc ở cuối con đường." Anh muốn nói với em là thế. Cuộc sống ko phải là ngày mai Ko phải là hôm qua mà chính là ngày hôm nay với tất cả những điều em đang nhìn thấy đang cảm nhận, và cả chịu đựng nữa! Những ngày tháng em nghỉ hè, anh biết khi suốt ngày phải quanh quẩn ở nhà em buồn và luôn muốn đi. Đó cũng là điều dễ hiểu, khi ta đang sống trong một môi trường của sinh viên của những bận rộn bỗng dưng trở về nhà nấu cơm..dọn nhà ..xem ti vi. Vì vậy ko buồn sao được, Anh cũng vầy hồi xưa về nhà anh cũng cảm thầy hơi buồn một chút Nhưng rồi anh nghĩ ko lẽ khi trở về nơi ta sinh ra...nơi có tất cả những kỉ niệm tuổi thơ ồn ãh ta lại buồn. Thế rồi cũng quen. Ko quan trọng là môi trường sống ở đâu quan trọng là ta sống như thế nào em nhỉ. Và quan trọng hơn anh muốn nói. Chỉ có 1 tháng hè thôi,thế nên hãy vui vẻ như em vẫn thế, để khi đi làm về nhìn thấy em anh thấy hạnh phúc. Thấy cuộc sống là ý nghĩa và tình yêu là sức mạnh đồng hành! Lâu rối anh cũng ko có time để viết blog, hồi xưa anh nghĩ khi nào có time anh sẽ viết thật nhiều thứ linh tinh cho em đọc. Nhưng công việc luôn luôn bận rộn, khiến anh chẳng nhớ đến những điều đó nữa, hôm nay anh cũng bỏ ra một ít thôi để viết cho em. Để khi nào lên mạng em có chút gì đọc. Không lẽ có người yêu là học tin mà không có một cái blog ra hồn cho người yêu. Nhưng blog cũng giống như con người anh vậy không bắt mắt nó chỉ là những dòng chữ mà anh viết cho em..thế thôi.. Đó cũng là tình cảm của anh gửi vào đó...Anh mong người yêu anh hãy vững tâm trước cuộc sống, hãy luôn ở bên anh như em vẫn nói....Tất cả những yêu thương anh gửi trọn nơi em..Người yêu của anh! Quang-Thuý
Quang-Thuý

Mùa Thu( September 2008)


Nguồn Blog http://quangvuanh84.spaces.live.com
"Tôi nhớ những mùa thu đã xa Gió chớm lạnh trong lòng hà nội Những ngõ dài xao xác heo may Người ra đi đầu không ngoảnh lại Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy...........".

Llại xao xuyến về một mùa thu đến..có bao giờ ta tự hỏi mình đã bao nhiêu lần ngồi bên hồ ngẩn ngơ ngắm những con sóng mùa thu...một chút buồn xốn xang. Ta và mùa thu có duyên nợ ta và mùa thu có bao nhiêu buồn vui để không khỏi bâng khuâng, chạnh lòng nhớ về những kỉ niệm..Cũng mùa thu năm ấy mẹ ra đi thật nhanh, time giống như một cơn gió bay qua rất nhẹ, chẳng chờ đợi ai bao giờ..chẳng chờ đợi ai. Ta đã bao đêm mất ngủ vì những cơn mưa đã bao đêm cổ họng đắng chát muốn khóc như một đưa trẻ lên 3... lại sắp giỗ mẹ rồi ...thôi quá khứ ơi xin hãy ngủ yên đi...xin một lần để trái tim ta thanh thản. Ta phải sống như những gì đã hứa phải gắng lên.

Em hỏi anh vì sao anh thích mùa thu? hỏi anh vì sao anh cũng chẳng biết nhưng mùa thu với anh là một tuổi thơ với những mơ ước ngây ngô, những cảm xúc trước sự thay đổi của tiết trời..đã gửi vào nhưng câu văn đã thích thú biết bao nhiêu khi đọc lại nó và bây giờ cũng chỉ là hồi ức...Nhớ những buổi chiều mùa thu ngồi nhổ tóc trắng cho Mẹ nghe mẹ đọc thơ...

" Tôi nhớ mẹ tôi thủa thiếu thời
Lúc người còn sống tôi lên 10 ...."

Anh vẫn phải sống mạnh mẽ lên em nhỉ.. không bao giờ được phép cho mình yếu đuối..dù anh có thích mùa thu có thích nhưng buổi chiều một mình ngồi bên hồ ngắm những con sóng thì đó chỉ là một khoảng lặng tâm hồn ..chỉ thế thôi chứ anh cũng không muốn mình yếu đuối . vì anh còn phải là chỗ dựa cho em nữa.
Anh yêu em như em chính là mùa thu của riêng anh đằm thắm dịu dàng...và tha thiết nhung nỗi nhớ khi xa...cuốc sống rồi sẽ mang em về bên anh để mỗi ngày anh được gần em chứ không phải mỗi năm một lần như mùa thu.Cố gắng học tốt em nhé..yêu em mãi mãi..

Hoài niệm

Em đừng nhớ những con đường đầy nắng
*********
Cuối Con đường rợp lá vàng rơi
*********
Đừng nhớ thương một mùa thu hoài niệm
*********
Đừng nhớ tôi như nhớ một con đường

===========================================================================================
Mùa thu đã bắt đầu những cơn gió lạnh thoảng qua, đã bao nhiêu mùa thu mình có mặt trên đời rồi nhỉ 25 năm. Đi trên đường vào buổi tối, thi thoảng có những cây hoa sữa nở sớm lại gợi nhớ những kỉ niệm xa xưa. Thật lạ mùi hoa sữa ngai ngái, hắc vậy mà vẫn thấy nao lòng một cảm giác thật lạ nhẹ nhàng mà da diết thấy nhơ nhớ những kỉ niệm đã đi qua mà thật ra chẳng biết đang nhớ cái gì!
  • Nhớ đoàn tầu vào ga hàng cỏ lúc tối đi qua dãy phố mà lòng nao nao vì hoa sữa, nhớ một bóng hình đã xa xôi, mà thật ra kỉ niệm với mùa thu với người ấy cũng chỉ thoảng qua nhưng mỗi độ thu về lại nhức nhối.
  • Nhớ mẹ ngồi hong tóc bên thềm ngoài trời gió nhè nhẹ nghe bà đọc thơ, nhớ những kỉ niệm về bà mà mãi mãi với mình những tâm nguyện chỉ là dự định mà chẳng bao giờ mình thực hiện được, bà đã đi xa cũng vào mùa thu!
    " Em không nghe mùa thu
    Con nai vàng ngơ ngác
    Đạp trên lá vàng khô...."


[!] Với mình mùa thu là hoài niệm là tất cả những nỗi mong nhớ, những sắc thái tình cảm đã đi qua, để mỗi mùa thu về lại thấy lòng mình tự sự, nỗi buồn ơi hay qua đi, hãy đến và để lại một chút bình yên " Lại đi bên em bình yên bình yên..."
Cũng lâu lắm rồi mới có thời gian thả lòng ,mà thôi nghĩ ít thôi sắp lấy vợ rồi
Chiều nay về nhà người lớn nói chuyện, đánh dấu một bước mới
Sắp phải lấy vợ rồi...!

Chau Gai

Mưa!


Những cơn mưa đầu mùa thu kèm theo cải rét thoảng qua khiến người ta đủ rùng mình, Ngại!
Mưa thế này bước chân ra ngoài đường là ngại rồi, Ngồi trong phòng làm việc nhìn ra ngoài những hạt mưa đan chéo nhau, thi nhau đập vào cửa kính một cảm giác buồn nhe nhói. Hì mưa luôn làm người ta vậy mà, duờng như mưa chính là một đặc ân của tạo hoá để cho những con người bước qua những gian truân của đường đời, ngồi trước cơn mưa bỗng thấy lòng mình tự sự!
Mưa mùa thu khác với những cơn mưa mùa hạ nó không ào ạt mà nhẹ nhàng, đủ để uớt những người quên không mặc áo mưa, sáng nào đi làm cũng vậy cũng đều dính mưa mà kô sao nhớ nổi một điều phải mang áo mưa...Đi mưa mới thấy giá trị của những ngưới giấu sang-ngồi ôto chả biết tới cái lạnh cái rát của những hạt mưa đập vào mặt!...Nhưng đi mưa cũng giúp ta hiểu thêm nhưng khó khăn vất vả của những kiếp người long đong tìm kế sinh nhai...Đi mưa cũng giúp ta nhớ về những kỉ niệm thoang thoảng thôi, giống như cái lạnh của mùa thu vậy! nhưng cũng đủ run rẩy cả con tim! Thấy nhớ về một vùng kỉ niệm đã xa tựa hồ như không bao giờ trở lại trong cuộc sống thực tại này nữa! mà có lúc mình cũng nghĩ sao E cũng giống như hạt mưa thu đến vậy rớt vào lòng tôi những cảm giác lạ rồi cũng tan biến đi!
Đi mưa lại nhớ vế những tình khúc nhạc trịnh với những "mưa bay tháp cổ..." với những tình khúc mà một thời với mình mỗi khi nghe thổn thức đến ra riết! giữ lại vẹn nguyên trong trái tim là tình yêu những ca khúc nhạc Trịnh -E bây giờ cũng không hiểu nổi tại sao a lại thích dòng nhạc đó đúng không nhỉ? ừ thích thì thích thôi khó giải thích lắm nhưng nó gắn liến với những kỉ niệm trong trẻo đầu đời, và em cũng đừng buồn khi a vẫn lưu giữ những kí ức đó nhé! chỉ thi thoảng thôi, chỉ có lúc lòng anh tự sự mới cho phép mình "..một chút trong tâm tưởng" một tẹo thôi cũng không ảnh hưởng jì cả nhỉ! bởi vì tất cả cũng lùi sâu vào dĩ vãng mà trong cuộc sống hàng ngày anh không còn nhớ một chút nào cả !
Đi mưa anh lại nhớ về em nhớ lúc em dặn anh phải mang áo mưa để trong cốp xe đấy, nhớ cái trách của em bảo rằng anh toàn quên thôi, và chỉ như thế thôi với anh e cũng là tất cả rối là thực tại là tương lai là người sẽ cùng anh đi đến những bước cuối cũng của cuộc đời này! để cùng nhau chịu đựng khổ đau và hân hoan hạnh phúc!

Suy Ngẫm

Ngày...Tháng và thấm thoát đi qua, cuộc sống giống như một cơn gió nhẹ chợt giật mình nhìn lại. gần 24 năm mình có mặt trên cõi đời, nếm trải những dư vị của cuộc sống, vui- buổn, hạnh phúc-khổ đau. Đã cảm nhận những giá trị của niềm tin, và thấy được sự khắc nghiệt từ cuộc sống đem lại.
Hình như mỗi con người sinh ra trong cõi đời này đều mang theo một cung mệnh, nó như được sắp sắn từ lâu, có những người bắng lòng với nó, còn có nhứng người kô bắng lòng thì gắng gượng phấn đấu, gắng sức vượt qua cái gọi là "số mệnh"! Người may mắn thì có được một cung mệnh tốt, kẻ kém thì phải chịu cung mệnh xấu! Nhưng liệu có số mệnh thật không nhỉ? ai chẳng một vài lần chột dạ suy ngẫm...! và nếu như cuộc sống của mỗi con người gắn liền với cung mệnh thật, thì chúng ta cũng chẳng thể tránh được và hãy coi đó như một quy luật tự nhiên hãy sống và cảm nhận cuộc sống bằng lý trí, và con tim !
Có khi ta tự hỏi, ta đã cố gắng thế rồi mà cuộc sống không mang lại cho ta hạnh phúc, vậy thì phải xem xét lại chính bản thân mình đã...
-- Vì ta cố gắng bao nhiêu thì cuộc sống cũng đáp trả lại cho ta từng ấy! vốn dĩ cuộc sống công bằng có điều ta chưa nhận ra được điều đó thôi
Có khi ta tự hỏi tại sao cuộc sống hiện tại của mình lại luôn khó khăn?
--Vậy thì ta phải suy nghĩ liệu trong quá khứ ta đã cố gắng hết mình hay chưa! vì cuộc sống hiện tại có tốt đẹp hay không phụ thuộc vào quá khứ ta đã cố gắng thế nào!
Có thể rằng đến bậy jờ ta cũng chưa làm được điều jì ra hồn, nhưng ta cũng ít nhiều tự an ủi vì ít nhất cũng có thể tự lo cho bản thân, và luôn hướng đến những điều tốt đẹp ở phía trước. Có thể giấu có là một cái số, và số của mình không giấu được, nhưng ta sẽ luôn tin ở sự chăm chỉ và nỗ lực sẽ khiến cho ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Quan trọng là bản lĩnh trước những khó khăn từ cuộc sống mang lại!
Hãy cảm nhận cuộc sống, khi mình đang sống! và có một thái độ tốt ta sẽ đi qua cuộc sống này với những nụ cười rạng rỡ!
Hạnh phúc là xây dựng một gia đình đầm ấm, trong đó mọi người sống vì nhau! để trở về gia đình chính là một tổ ấm theo đúng nghĩa, và tựu chung những ước mơ của những con người bình thường là vậy! Một gia đình hạnh phúc!
Và cuối cùng để biến mất trong cõi đời này ! haaaaaa

Em lượn đây...!


Xăng tăng 19k-thời của xe đạp lên ngôi!

Choáng...!
Mấy ngày rồi vẫn thấy choáng...Sáng nay đổ 50k ko ăn thua ji, hix đi chỗ nào cũng bàn tán, chỗ nào thời sự cũng nóng bỏng chuyện xăng tăng giá đột ngột!
Hôm qua về nhà thấy chị dâu thằng bạn bỏ xe máy ở nhà đi xe đạp, vì sợ tiền lương chẳng còn được bao nhiêu nếu đi xe máy...Nghĩ mà ngao ngán! giờ đi ra đường thấy người ta đi xe đạp nhiều hơn, những cô những chị công nhân may mặc giấy da đi xe thành từng đoàn mà chỉ mấy ngày trước còn vè vè xe máy...âu cũng là một hướng giải quyết, cũng là một sự quyết liệt, sự bươn chải với cuộc sống này...và cũng chẳng kêu ca jì mấy! ùh thì dân mình là vậy, lúc nào chả có tinh thần vượt khó...Nhưng sự đột ngột kéo theo một tâm lý thật hoang mang, dẫu biết rằng xăng tăng giá là điều hợp lý với bao nhiêu năm chính phủ phải chịu bù lỗ cho xăng dầu, và tăng cũng đồng nghĩa với việc giảm buôn lậu sang các nước bên cạnh! Xong vẫn thấy choáng...! biết đâu giá xăng tăng rồi các mặt hàng thiết yêu cũng tăng theo, ai chả bảo "giờ giá xăng tăng rồi nên giá cũng phải khác chứ..."
Nhà trọ lục đục tăng giá, những người công nhân ở trọ sẽ đối mặt với tiền nhà tiền điện nước tăng theo, cũng thật buồn cười!Rồi thì các dịch vụ khác cũng tăng theo...!
Thôi thì khó khăn cả nước, người dân cùng với đảng chung tay vượt qua! để hy vọng việt nam chúng ta không rơi vào tình trạng làm phát dù sao thì ở mình 1k cũng mua được 1 ổ bánh mỳ không như ZIMBAWUE! để nhưng người dân lao động bớt khổ sở giống như lời của thủ tướng chính phủ " tăng trưởng mà không mang lại cuộc sống ấm lo cho người nghèo thì phát triển cũng chẳng làm gì..."
Nhưng chúng ta cũng cần nâng mức chuẩn nghèo lên cao nữa, chứ mức chuẩn nghèo cũ chắc chả còn tác dụng nữa!
==========================================================================================
Cuộc sống của những người dân lao động nước mình vẫn còn vất vả lắm, không như sự hào nhoáng của những con số của những mức tăng trưởng, vốn FDI nhiều nhưng chúng ta cũng chỉ đi làm thuê, và cuộc sống của những công nhân làm thuê thì "giáo mồ hôi hết tiền..."
thử hỏi có bao nhiêu công nhân giấy da và may mặc có thể giầu bằng đồng lương. Sự bóc lột thì ngày càng trắng trợn ở các doanh nghiệp có vốn FDI, nhưng cũng chẳng ai nói vì họ chấp nhận như vậy..thật khó để chúng ta đi lên là một nước trung bình!

Đây là định nghĩa và các khái niệm về Nghèo theo Wikipedia

Nghèo
diễn tả sự thiếu cơ hội để có thể sống một cuộc sống tương ứng với các tiêu chuẩn tối thiểu nhất định. Thước đo các tiêu chuẩn này và các nguyên nhân dẫn đến nghèo nàn thay đổi tùy theo địa phương và theo thời gian. Tổ chức Y tế Thế giới định nghĩa nghèo theo thu nhập. Theo đó một người là nghèo khi thu nhập hàng năm ít hơn một nửa mức thu nhập bình quân trên đầu người hàng năm( Per Capita Incomme, PCI) của quốc gia.

Các định nghĩa

Nghèo tuyệt đối
Để có một cái nhìn tổng quan về các vấn đề của các nước đang phát triển, Robert McNamara, khi là giám đốc của Ngân hàng Thế giới, đã đưa ra khái niệm nghèo tuyệt đối. Ông định nghĩa khái niệm nghèo tuyệt đối như sau: "Nghèo ở mức độ tuyệt đối...là sống ở ranh giới ngoài cùng của tồn tại. Những người nghèo tuyệt đối là những người phải đấu tranh để sinh tồn trong các thiếu thốn tồi tệ và trong tình trạng bỏ bê và mất phẩm cách vượt quá sức tưởng tượng mang dấu ấn của cảnh ngộ may mắn của giới trí thức chúng ta."

Ngân hàng Thế giới xem thu nhập 1 đô la Mỹ/ngày theo sức mua tương đương của địa phương so với (đô la thế giới) để thỏa mãn nhu cầu sống như là chuẩn tổng quát cho nạn nghèo tuyệt đối. Trong những bước sau đó các trị ranh giới nghèo tuyệt đối (chuẩn) cho từng địa phương hay từng vùng được xác định, từ 2 đô la cho châu Mỹ La tinh và Carribean đến 4 đô la cho những nước Đông Âu cho đến 14,40 đô la cho những nước công nghiệp. (Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc 1997).

Đối với Việt Nam, Chính phủ Việt Nam đã 4 lần nâng mức chuẩn nghèo trong thời gian từ 1993 đến cuối năm 2005.

Theo Quyết định số 143/2001/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ ngày 27 tháng 9 năm 2001, trong đó phê duyệt "Chương trình mục tiêu quốc gia xóa đói và giảm nghèo giai đoạn 2001-2005", thì những hộ gia đình có thu nhập bình quân đầu người ở khu vực nông thôn miền núi và hải đảo từ 80.000 đồng/người/tháng (960.000 đồng/người/năm) trở xuống là hộ nghèo, ở khu vực nông thôn đồng bằng những hộ gia đình có thu nhập bình quân đầu người từ 100.000 đồng/người/tháng (1.200.000 đồng/người/năm) trở xuống là hộ nghèo, ở khu vực thành thị những hộ có thu nhập bình quân đầu người từ 150.000 đồng/người/tháng (1.800.000 đồng/người/năm) trở xuống là hộ nghèo.

Theo Quyết định số 170/2005/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ ngày 8 tháng 7 năm 2005 về việc ban hành chuẩn nghèo áp dụng cho giai đoạn 2006-2010 thì ở khu vực nông thôn những hộ có mức thu nhập bình quân từ 200.000 đồng/người/tháng (2.400.000 đồng/người/năm)trở xuống là hộ nghèo, ở khu vực thành thị những hộ có thu nhập bình quân từ 260.000 đồng/người/tháng (dưới 3.120.000 đồng/người/năm) trở xuống là hộ nghèo.

Tiêu chuẩn nghèo tại thành phố Hồ Chí Minh năm 2004 là thu nhập bình quân đầu người dưới 330.000 đồng/tháng hoặc 4.000.000 đồng/năm (tương ứng 284USD/năm thấp hơn tiêu chuẩn 360 USD/năm của quốc tế).


Nghèo tương đối
Trong những xã hội được gọi là thịnh vượng, nghèo được định nghĩa dựa vào hoàn cảnh xã hội của cá nhân. Nghèo tương đối có thể được xem như là việc cung cấp không đầy đủ các tiềm lực vật chất và phi vật chất cho những người thuộc về một số tầng lớp xã hội nhất định so với sự sung túc của xã hội đó.

Nghèo tương đối có thể là khách quan, tức là sự hiện hữu không phụ thuộc vào cảm nhận của những người trong cuộc. Người ta gọi là nghèo tương đối chủ quan khi những người trong cuộc cảm thấy nghèo không phụ thuộc vào sự xác định khách quan. Bên cạnh việc thiếu sự cung cấp vật chất (tương đối), việc thiếu thốn tài nguyên phi vật chất ngày càng có tầm quan trọng hơn. Việc nghèo đi về văn hóa-xã hội, thiếu tham gia vào cuộc sống xã hội do thiếu hụt tài chính một phần được các nhà xã hội học xem như là một thách thức xã hội nghiêm trọng.


Ranh giới nghèo tương đối
Ranh giới cho nạn nghèo tương đối dựa vào nhiều số liệu thống kê khác nhau cho một xã hội. Một con số cho ranh giới của nạn nghèo được dùng trong chính trị và công chúng là 50% hay 60% của thu nhập trung bình. Vì thế từ năm 2001 trong các nước thành viên của Liên minh châu Âu những người được coi là nghèo khi có ít hơn 60% trị trung bình của thu nhập ròng tương đương. Lý luận của những người phê bình cho rằng con số này trên thực tế cho biết rất ít về chuẩn mực cuộc sống của con người. Những ai hiện tại có ít hơn 50% của thu nhập trung bình thì cũng vẫn có ít hơn 50% của trung bình khi tất cả các thu nhập đều tăng gấp 10 lần. Vì thế những người đó vẫn còn là nghèo tương đối. Và khi những người giàu bỏ đi hay mất tiền của thì sẽ giảm trung bình của thu nhập đi và vì thế làm giảm thiểu nghèo tương đối trong một nước. Ngược lại nghèo tương đối sẽ tăng lên khi một người không nghèo có thể tăng được thu nhập ngay cả khi những người có thu nhập khác vẫn không có thay đổi. Người ta còn phê bình là ranh giới nghèo trộn lẫn vấn đề nghèo với vấn đề phân bố thu nhập. Vì một sự phân chia rõ ràng giữa nghèo và giàu trên thực tế không có nên khái niệm ranh giới nguy cơ nghèo cũng hay được dùng cho ranh giới nghèo tương đối.

Ngược với ranh giới nghèo tương đối, các phương án tính toán ranh giới nghèo tuyệt đối đã đứng vững. Các ranh giới nghèo tuyệt đối được tính toán một cách phức tạp bằng cách lập ra những giỏ hàng cần phải có để có thể tham gia vào cuộc sống xã hội.

Các ranh giới nghèo tương đối và nghèo tuyệt đối đều không có thể xác định được nếu như không có trị số tiêu chuẩn cho trước. Việc chọn lựa một con số phần trăm nhất định từ thu nhập trung bình và ngay cả việc xác định một giỏ hàng đều không thể nào có thể được giải thích bằng các giá trị tự do. Vì thế mà chúng được quyết định qua những quá trình chính trị.


Định nghĩa theo tình trạng sống
Cái gọi là định nghĩa tình trạng sống lưu ý đến những khía cạnh khác ngoài thu nhập khi định nghĩa "nghèo con người", thí dụ như cơ hội đào tạo, mức sống, quyền tự quyết định, ổn định về luật lệ, khả năng ảnh hưởng đến những quyết định chính trị và nhiều khía cạnh khác. Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc cũng đã đưa ra chỉ số phát triển con người (tiếng Anh: human development index–HDI). Các chỉ thị cho HDI bao gồm tuổi thọ dự tính vào lúc mới sinh, tỷ lệ mù chữ, trình độ học vấn, sức mua thực trên đầu người và nhiều chỉ thị khác. Trong "Báo cáo phát triển thế giới 2000" Ngân hàng Thế giới đã đưa ra bên cạnh các yếu tố quyết định khách quan cho sự nghèo là những yếu tố chủ quan như phẩm chất và tự trọng.
========================================================================================
Vậy hoá ra mình kô nghèo chỉ hết tiền thôi...hix chuẩn nghèo của việt nam thấp thế hoa ra chả mấy người nghèo nhỉ...nghèo đâu mà nghèo chỉ hết tiền thôi...haaaaaa

Mùa Euro mùa mất ngủ...

Hôm qua, thức trắng đêm để buồn cho Pháp, chậc chậc mấy ông gà trống đá chán quá, xem mà bức xúc không chịu được. Buồn cho Pháp chắc dư âm của ngày 13 thứ 6. Nhìn mấy ông già đi bóng đến là chán cả đội hình chỉ có mấy ông chơi ổn định. Ôi Pháp của mình có nguy cơ bị loại roài. Henry cũng chà làm jì được mất hắn nhuệ khí của một sát thủ chỉ còn đó những bước chạy rệu ra.......Hà Lan chơi khá hay, bài bản quyến rũ sức trẻ đã làm nên điều kỳ diệu. hay một huấn luyện viên tài ba
Hy vọng Pháp sẽ thắng Italy vào lượt trận cuối để không phụ công ta thức cả đêm cổ vũ hê hê...Biết đâu đấy Pháp chẳng làm nên điều thần kỳ...hy vọng khe khé. Buồn ngủ quá...!
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30