Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Pham Ngoc Tu

Mọi người join nghe!

avatar

Luân hồi sinh tử...

Trong cuộc đời có người chán ghét thế gian tất bật này rồi. Sắp đến Noel, sắp sang năm mới rồi, ai ai cũng bận rộn. Vậy mà có người nằm im lìm bất động hai tuần rồi không nói năng gì cả. Vợ buồn rầu, con nhỏ kêu cha vậy mà cũng không thèm trả lời lấy một tiếng.

Dẫu biết cõi đời là vô thường, nhưng hôm qua anh còn nói cười vui vẻ thế kia mà hôm nay anh đã nằm im lìm bất động, hỏi sao mà không đau lòng cho được. Giờ anh nằm đó, thanh thản bình yên, không suy tư lo lắng. Để người tóc bạc phải khóc kẻ đầu xanh.

Bởi thế trong cuộc đời bon chen tất bật, rồi một ngày cái gì đến nó sẽ đến. Không hề báo trước, cũng không chừa một ai. Rồi lúc đó ai cũng như ai, đế vương hay thường dân, giàu sang hay nghèo khổ. Vậy sao con người hay bon chen thế nhỉ !
...by nguyenanhhuy@yahoo.com
avatar

CÀ PHÊ MUỐI

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý.

Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!


Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

"Gửi vợ của anh,

Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽkhông bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời".

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.

Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".
avatar

Lá thư cuối cùng của người lái xe tải, hix hix

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: "Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu".

Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: "Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh".

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư.

Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.


Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

"Vợ yêu quý của anh,

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá!!!

Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè... Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cảm ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ.

Anh đang đau quá.

Anh đang trên chặng đường cuối cùng.

Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường.

Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào.

Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe.

Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,...). Luôn luôn có một lý do nào đó!!!

Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau.

Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều.

Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, em có biết không??? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều.

Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ.

Anh yêu em rất nhiều.

Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!!!

Bill."

Lời ngỏ:
"...Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay??? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm...

...Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào..."
avatar

Phụ lòng hai người phụ nữ

banglangtim81977@yahoo.com
Phụ lòng hai người phụ nữ
Tôi cũng có câu chuyện khổ tâm và dằn vặt của mình, mong muốn sẽ nhận được những chia sẻ, sự đồng cảm và những lời khuyên của các bạn giúp tôi vượt qua sự khó xử này.

Tôi tự nhận thấy mình là người đàn ông tồi tệ, nhu nhược không quyết đoán được việc gì. Cách đây 6 năm tôi và em đã có một cuộc tình rất đẹp và hứa hẹn sẽ sống bên nhau trọn đời. Tôi yêu em chân thành nhưng vì gia đình tôi không đồng ý cho tôi yêu em, ngăn cấm, cản trở tình yêu của chúng tôi. 4 năm yêu nhau thì đến 3 năm chúng tôi phải đấu tranh để bảo vệ tình yêu của mình với hy vọng thời gian sẽ làm cho gia đình tôi thay đổi ý kiến. Nhưng càng chờ đợi bao nhiêu thì gia đình tôi càng căng thẳng trong chuyện đấy bấy nhiêu.


Tôi là con trai duy nhất trong nhà, gia đình tôi phải nói là gia trưởng và mang nặng phong kiến cổ hủ nên tôi phải đứng trước sự lựa chọn giữa gia đình và em. Thật sự là tôi rất yêu em nhưng vì tôi không đủ bản lĩnh để bỏ em cũng như không thể cưới em làm vợ. Chính vì vậy mà chúng tôi vẫn tiếp tục mối quan hệ này mặc dù biết rằng khó có thể đi đến được với nhau bằng một đám cưới. Em thì vẫn rất yêu tôi, chung tình với tôi và hy vọng một ngày nào đấy gia đình tôi sẽ xoay chuyển. Em đâu có biết gia đình tôi đang ép tôi phải lấy vợ, bắt tôi phải rời xa em mãi mãi.

Thời gian này em nói với tôi là em đã có thai, tôi thật sự hoang mang không biết giải quyết như thế nào. Em đã bỏ việc vì chuyện đấy, em muốn để gia đình tôi biết vì trong suy nghĩ của em thì gia đình tôi sẽ không từ bỏ đứa cháu nội, tôi sẽ không bỏ đứa con của mình. Tôi là một người đàn ông tồi tệ, tôi đã trốn tránh gặp em với những lý do chính đáng. Tôi hiểu em rất đau khổ khi biết chuyện như vậy và em nói với tôi rằng em sẽ đi bỏ cái thai đấy và ra đi đến một nơi thật xa để quên hết những gì đã xảy ra. Cũng từ lúc đấy sức ép gia đình đối với tôi nặng nề hơn, tôi thấy thật sự chán nản và tôi đã quyết định nghe theo gia đình mình.

Ngày tôi lấy vợ chỉ sau khi tôi gặp em lần cuối cách có mấy ngày, tôi không đủ dũng cảm để nói với em một lời vì tôi sợ, sợ em sẽ làm những điều dại dột và sợ cả việc em sẽ phá đám tôi trong ngày cưới. Tôi cũng không hiểu tại sao em biết được ngày cưới đấy, em bước vào mà không nói được một lời như chết lặng và tôi thật sự thấy có lỗi rất lớn với em.

Từ đấy tôi không còn biết thông tin gì về em nữa, tôi cứ ngỡ rằng em đã bỏ đi thật xa và nỗi đau mà tôi mang đến cho em theo năm tháng sẽ dần nguôi ngoai. Tôi có vài lần nhắn tin cho em để hỏi thăm nhưng không nhận được hồi âm. Tôi biết em rất hận tôi nhưng trong suy nghĩ của tôi, tôi làm như vậy là vì tôi biết chúng tôi không thể đến được với nhau, tôi muốn giải thoát cho em, mong em sẽ tìm cho mình một người đàn ông xứng đáng hơn tôi.

Khoảng 3 tháng sau, tôi nhận được tin nhắn của một người bạn em nói rằng em đã sinh con, một đứa bé trai. Tôi thật sự bất ngờ và không tin nổi vào tai mình nữa. Em vẫn giữa lại cái thai đấy mặc dù em sinh con thiếu tháng nhưng cả hai me con vẫn khoẻ mạnh. Tôi muốn gặp em, muốn xin lỗi em và muốn tạ tội với em. Khi trở về với một số việc em đã đồng ý gặp lại tôi. Có mấy tháng xa nhau thôi mà sao thôi thấy em thay đổi nhiều quá, tôi hiểu trong thời gian ấy em đã phải chịu đựng rất nhiều những đau khổ và sóng trong hận thù. Tôi muốn bù đắp lại cho em phần nào vì những tội lỗi mà tôi đã gây ra. Em không trách móc gì tôi và như vậy càng làm tôi thêm day dứt và khó xử. Lúc này vợ tôi bây giờ cũng đang mang bầu, cô ấy không biết gì về mối quan hệ của tôi với em. Tôi cũng rất yêu vợ mình, tôi không muốn làm cho cô ấy và cả em bị tổn thương vì thế tôi đã giấu không để cô ấy biết chuyện quá khứ của tôi, tôi cũng nói dối với em rằng chúng tôi cưới đã 4 tháng rồi mà chưa có con. Cũng kể từ ngày em quay trở về, chúng tôi đã thường xuyên gặp lại nhau, tôi muốn được chăm sóc và bù đắp cho em rất nhiều và tôi cần phải có trách nhiệm với em và con. Tôi biết vì tôi mà em đã mang bệnh nặng, tinh thần suy sụp, không việc làm, không tiền bạc, sống trong tâm trạng bất an....

Chúng tôi gặp nhau, nói chuyện về tương lai của con trai chúng tôi nhưng em vẫn không cho tôi gặp con vì trong suy nghĩ của em tôi không xứng đáng làm cha. Rồi một ngày em cũng biết vợ tôi đã mang bầu 6 tháng, em đã giận tôi vì tôi đã nói dối. Gia đình tôi cũng đã biết tôi với em có một đứa con trai. Em có hỏi tôi gia đình và vợ tôi đã nói những gì khi họ biết chuyện đấy. Tôi đã lạnh lùng nói với em rằng mọi người nói cứ để em nuôi con một mình. Khi tôi nghĩ lại những lời nói đấy tôi hiểu em rất đau đớn và tủi nhục. Cũng trong lúc này em nói với tôi là em lại có thai, đứa con thứ hai của chúng tôi. Em muốn bỏ đứa bé này nhưng vì sức khoẻ của em không cho phép em làm việc đấy và tôi cũng không đồng ý để em làm như vậy. Có lẽ cũng chính vì những điều ấy mà em quyết định nhờ người nuôi con trai của chúng tôi nhưng em không nói gì với tôi vì điều ấy cả. Em nói như vậy sẽ tốt cho con, con sẽ có tình yêu thương của cả cha và mẹ, sẽ như bao đứa trẻ khác, sẽ có một môi trường sống tốt hơn không bị thiếu thốn, thiệt thòi gì... Người nhận nuôi con của chúng tôi là một cặp vợ chồng người Việt nhưng định cư bên Mỹ và có mối quan hệ rất tốt với em.

Tôi thấy em đã đau khổ rất nhiều khi quyết định làm như vậy, một người mẹ bắt buộc phải xa con vì hoàn cảnh sẽ khổ tâm rất nhiều. Tôi đã không làm được gì nhiều cho em như lời tôi đã nói. Tôi thấy mình vô dụng và tồi tệ quá, mỗi lần gia đình tôi căng thẳng tôi lại chút hết lên đầu em nhưng em vẫn không giận hờn gì tôi nhiều. Tôi hiểu em quay trở lại với tôi vì những đứa con của tôi và em mặc dù trong em chỉ còn có lòng hận thù và không bao giờ quên được những gì tôi đã làm với em. Em cao thượng quá và tôi không thể rời xa em được nữa, tôi không muốn mất em, cũng không muốn em phải buồn phải đau khổ nữa. Vợ tôi cũng đã sinh cho tôi một đứa con trai và gia đình tôi rất vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người trong gia đình tôi rất mãn nguyện, vợ tôi cũng rất yêu tôi và không muốn rời xa tôi mặc dù cô ấy đã biết rất rõ mối quan hệ của tôi với em lúc này. Tôi thương vợ tôi bao nhiêu thì tôi lại càng thương em nhiều hơn, em cũng sắp sinh và tôi cũng sắp có một đứa con gái. Tôi rất vui nhưng cũng rất lo cho sức khoẻ của em. Bệnh tim đối với một người đang mang thai khi sinh sẽ rất nguy hiểm, tôi biết được điều đó và càng sợ mất em nhiều hơn. Điều tôi đau đớn nhất lức này là em nói với tôi nếu em sinh mẹ tròn con vuông thì em cũng sẽ mang con đi thật xa không quay trở về đấy nữa. Nếu em có mệnh hệ nào thì đứa bế này cũng sẽ có người nhận làm con rồi.

Tôi đang thật sự hoang mang, tôi không muốn em rời xa tôi nữa, tôi muốn cả tôi và em sẽ cùng chăm sóc, nuôi nấng con của chúng tôi. Tôi biết điều ấy là quá ích kỷ, tôi không muốn mất em cũng như không muốn mất gia đình mình. Tôi vẫn là thằng đàn ông hèn nhát và nhu nhược. Tôi mong nhận được những lời khuyên chân thành từ các bạn, giúp tôi có được hướng giải quyết tốt nhất. Xin chân thành cảm ơn!
avatar

Tình online - Mối tình đầy nước mắt

susu_lovely0409@yahoo.com
Tình online - Mối tình đầy nước mắt

Câu chuyện của em có lẽ nên nói bắt đầu từ hơn 2 năm trước, khi em còn là cô học trò cấp 3 vô tư. Cũng như bao bạn bè khác, em bị thế giới online thu hút. Em online và kết bạn, và rồi em quen người ấy, người ấy tên là Toàn.

Em đã khóc rất nhiều về quyết định của mình
Thoạt đầu Toàn với em cũng như bao người bạn khác, hợp tính và thường gặp nhau online, mọi lúc vui buồn hay muốn tìm người nói chuyện đều có Toàn bên cạnh, dần dần Toàn trở thành người bạn thân thiết của em trên mạng. Thoáng chốc nửa năm trôi qua rồi đột ngột Toàn ngỏ lời yêu em. Bản tính trẻ con, sự tò mò về 1 chuyện tình online sẽ đi về đâu đã để em nói tiếng đồng ý với Toàn. Và rồi, chúng em thân thiết hơn trước, gởi thư tay, hình cho nhau, những tin nhắn điện thoại hằng ngày, những lần online để tám, nói chuyện học hành, nói chuyện bạn bè… và rồi em cảm thấy mình thật sự thích Toàn.

Chúng em hẹn sẽ thi vào cùng 1 trường ĐH ở TP và sẽ gặp nhau. 3 tháng sau khi chính thức quen nhau, em chợt có cảm giác không an tâm về mối tình này, Toàn quá hoàn hảo, đến mức em không tin người này có thật, nếu có thật không lẽ 1 người như Toàn lại chưa có người yêu ngoài đời, biết bao câu hỏi về Toàn luôn vây lấy suy nghĩ của em mỗi khi em và Toàn gặp nhau (online). Rồi chợt 1 ngày, em đã nói chuyện thẳng với Toàn, nói hết những thắc mắc của em, Toàn chưa bao giờ gọi điện cho em, em gọi Toàn chỉ nghe em nói chứ không trả lời (Toàn bảo chưa phải lúc ), em chỉ biết mặt Toàn qua những bức ảnh (Toàn không quen mở webcam ) … Và rồi chúng em cãi nhau, Toàn nói em không tin tưởng Toàn …. rồi Toàn im lặng và bỏ đi (out ).

Suốt tuần đó em hầu như không có chút tin tức gì của Toàn. Em cảm thấy dường như mình là người lỗi vì Toàn đã từng xin lỗi em vì chuyện này nhưng em lại lần nữa lôi nó ra làm Toàn buồn. Và rồi 2 tuần trôi qua, cuối cùng Toàn cũng online, chưa kịp vui mừng Toàn lại nói với em rằng: chúng mình chia tay đi. Hôm đó em đã khóc, và hỏi Toàn rất nhiều nhưng Toàn chỉ nói 1 câu: anh xin lỗi mình chia tay đi, không phải lỗi của em, tất cả là do anh. Rồi, em chấp nhận và em hỏi Toàn rằng anh sẽ giữ lời hứa của cả 2 chứ? Toàn im lặng, sau đó “ừ” và offline mãi mãi.

Thời gian trôi cùng với những đợt thi cuối cấp dồn dập, em dồn sức để thực hiện lời hứa với hy vọng Toàn cũng thế. Và rồi ngày mà suốt thời gian qua em mong đợi cũng đến, sau khi chuyện trường lớp ổn định em nhắn tin hẹn gặp Toàn. Ngày hẹn đến em hồi hợp đợi chờ, và Toàn xuất hiện, anh ấy thật sự giống như những gì em tưởng tượng, thậm chí còn hơn cả thế. Dáng người cao, giọng nói trầm ấm, gương mặt điển trai có chút lạnh lùng rất thu hút. Đi bên Toàn em chợt có cảm giác là lạ, em nghĩ có lẽ trước ánh mắt ấy chắc cũng khó có cô gái nào lại không có cảm giác gì, nên em vẫn giữ cảm giác ấy trong lòng và bước đi bên Toàn hết quãng đường về. Dù sao cũng học cùng trường nên em đề nghị chúng em làm bạn, Toàn đồng ý rồi từ ấy chúng em“thật sự" là bạn.

Toàn giúp em rất nhiều trong học tập (anh ấy học rất giỏi ). Chúng em thân nhau hơn và em đã được làm quen với Thu - bạn gái hiện tại của Toàn (Toàn không chủ tâm giới thiệu, bọn em tình cờ gặp nhau trên đường). Thu rất xinh, trông họ rất xứng đôi, trong lòng em lúc đó thật sự vui cho họ nhưng lại có cảm giác man mác buồn. Rồi dần Thu gia nhập vào nhóm học tập của bọn em (dù học khác ngành nhưng chuyên ngành của Thu hỗ trợ rất nhiều cho chúng em). Nhưng em cảm thấy giữa họ có cái gì đó rất lạ, em cảm thấy chỉ Thu yêu Toàn còn Toàn thì rất lạnh nhạt. Em nghĩ có lẽ do em ganh với tình yêu của họ nên mới thế và em đã tìm cho mình 1 tình yêu để xoá tan cảm giác ấy. Và rồi chúng em thường xuyên đi chơi cùng nhau Toàn - Thu, em - Khang và vài người bạn nữa trở thành đám bạn thân của nhau.

Một lần cả nhóm hợp mặt liên hoan tại nhà Khang, Thu vắng mặt do phải về nhà đón Tết. Hôm ấy cũng chính là ngày mà 2 năm trước em và Toàn nói lời chia tay, không biết Toàn có nhớ ngày này hay không, hôm đó anh ấy đã uống rất nhiều. Tan tiệc cả đám đều có hơi men nên phải bắt taxi về. Em, Toàn và 2 người nữa cùng đường nên đi cùng 1 chuyến, 2 người kia xuống trước, trên xe chỉ còn em và Toàn, Toàn rất say nên đã ngủ trên chân em, nhìn gương mặt Toàn bao kỉ niệm buồn vui trước kia bỗng uà về. Lúc đến trước cổng nhà, Toàn bỗng ôm chầm lấy em và nói những điều rất lạ: anh xin lỗi, xin lỗi, anh ước gì đã không có ngày hôm đó, anh ước gì anh đã có thể tỉnh táo hơn, anh ước gì thời gian có thể quay ngược lại, nhưng tất cả đã muộn rồi phải không Vy? Em hoang man khi nghe đến tên mình và cảm nhận những giọt nước mắt của anh ấy. Em cảm thấy lòng mình đau, đau lắm khi anh ấy khóc, em và anh ấy đã hôn nhau, nụ hôn mà 2 năm trước em cũng chưa từng nghĩ đến, nụ hôn đầu ngọt ngào. Nhưng nụ hôn ấy lại gây cho em cảm giác có lỗi với Khang và Thu .

Suốt những ngày sau đó em không dám nhìn thẳng vào Toàn, mỗi lúc bên Khang em đều cảm thấy có lỗi. Cách đây 2 tuần em đã nhận được bức mail của Lan - em Toàn. Bức mail đó làm em sững sờ và cả nhói đau. Hoá ra “ngày hôm đó" mà Toàn nói chính là hôm chúng em cãi nhau, Toàn đã uống rất nhiều tại sinh nhật Thu, và giữa họ đã xảy ra "chuyện đó". Vì thế mà Toàn chia tay với em để đến bên Thu như 1 trách nhiệm. Lan mong em có thể về bên Toàn vì thực chất Toàn và Thu dù đã bên nhau suốt 2 năm nhưng giữa họ hoàn toàn không có tình yêu và Toàn vẫn rất yêu em. Nhưng làm sao em có thể, nếu em làm thế, nếu Toàn thật sự vì em mà rời xa Thu, liệu em có chấp nhận được?

Và với tâm trạng 1 người con gái em không thể làm thế với Thu. Nhưng sau khi biết chuyện này, hằng đêm em chợt tỉnh giấc rồi oà khóc, mỗi lần gặp Toàn em chợt cảm thấy đau, nước mắt cứ muốn trào khỏi khóe mi, nuốt nước mắt vào lòng, tim em lại càng nhói đau. Và em đã quyết định mình sẽ là người ra đi, em sẽ sang Pháp để du học, có lẽ rời xa VN sẽ giúp em quên được Toàn. Nhưng trong buổi tiệc chia tay với đám bạn, Thu đã nói với em những điều em không thể ngờ tới. Em còn nhớ như in những lời Thu nói: Hãy quay về bên anh ấy đi, anh ấy không thể mất cô, tôi không thể tiếp tục ở bên người không yêu tôi thêm đựơc nữa, dù tôi yêu anh ấy bao nhiêu cũng không thể làm anh ấy yêu tôi được, tôi bỏ cuộc, đêm hôm đó anh ấy đã gọi tên cô.

Những lời của Thu làm em thêm bối rối, em thật sự muốn về bên anh ấy nhưng biết bao điều khiến em không thể làm thế, và liệu em với Toàn có thể hạnh phúc bên nhau khi biết Thu đang đau khổ? Khi ngồi viết những dòng này nước mắt em đang rơi, và ngày nữa thôi em sẽ ra đi, đến nơi không có Toàn. Nhưng giờ đây em lại phân vân, không biết phải làm sao, vì nếu em ra đi thì em và Toàn đều sẽ khổ đau nhưng nếu em bên Toàn, Thu sẽ phải khóc 1 mình, em đã quyết định nhưng giờ đây em đang đau khổ vì quyết định của mình em thật sự không biết phải làm sao?
avatar

Cười cười...

Yêu anh mấy núi cũng trèo Mấy sông cũng lội thấy anh nghèo..lại thôi + Xa quê con nhớ mẹ hiền Con về gặp mẹ….lấy tiền xong con lại xa quê + Râu tôm nấu với ruột bầu, Chồng chan vợ ngó, lắc đầu hổng ăn. + Ta về ta tắm ao ta Sảy chân chết đuối có người nhà vớt lên + Bình tĩnh tự tin không cay cú Âm thầm chịu đựng trả thù sau. Má ơi đừng gã con xa Gã con qua Úc,Canada được rồI + Tình chỉ đẹp khi còn dang dở Cưới nhau về tắt thở càng nhanh + Vẽ hình em lên cát Rồi hôn em môt phát Ôi cuôc đời chua chát Toàn là đất với cát + Cười người chớ dại cười lâu Cười hết hôm trước hôm sau lấy gì cười....
avatar

Pà kon ơi...


Các bạn có thể ủng hộ mình, góp thật nhiều ý kiến để mình hoàn thiện cái forums cho cộng đồng Việt của Opera được ko? Mình sẽ cố gắng hết khả năng để tạo diễn đàn cho các bạn...
July 2008
MTWTFSS
June 2008August 2008
123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031