Skip navigation.

........

.............

.


sd

Mỉm cười và quay đi


Nguyễn Thiên Ngân


“Tôi sắp vào Sài Gòn. Khi ấy cô sẽ uống cùng tôi một cốc cà phê chứ?”

“Tại sao không?” , cô nhắn lại tin, chỉ ba tiếng ngắn ngủi. Phan đọc và bật cười. Bao giờ cô cũng thế, ngắn gọn nhưng đầy đủ.

Tháng năm, Hà Nội. Nắng vàng một màu háo hức.

**********

- Nghe nói con gái Sài Gòn rất xinh? - Cẩm Anh không nhìn Phan.

- Ừ, xinh! Nhưng anh chỉ một cái hẹn với “con gái Sài Gòn” thôi, em biết là ai đấy!

Cô nheo mắt, cho nốt mấy bộ quần áo vừa xếp vào túi hộ Phan:

- Em chỉ đùa thôi!

- Anh biết! Em đâu có thiếu tự tin như thế, đúng không? - Phan trêu chọc.

Cẩm Anh nhíu mày, hất tay sang định “cảnh cáo”. Nhưng vô tình, móng tay cô sượt qua mu bàn tay Phan và để lại một vết xước dài, rướm máu và ran rát.

- Lại còn “đánh dấu tác quyền” nữa cơ đấy! - Phan săm soi vết xước.

- Không phải, mà là để nhớ! - Cẩm Anh vênh mặt - Phương Nam nhiều điều thú vị lắm!

**********

Phan viết nhiều dù chuyên ngành của mình là design. Phần lớn những truyện ngắn đều gửi cho một tờ báo quen thuộc từ hồi còn học phổ thông. Bài được đăng nhiều. Phan nhận ra mình có một chút năng khiếu ở một khía cạnh khác. Người ta thích giọng văn của anh vì nó mới và lạnh. “Lạnh như miền Bắc”, cô bảo.

Cô còn rất trẻ, hình như chỉ mới ra trường chưa đầy một năm, nhưng đã đảm nhiệm vị trí biên tập truyện ngắn cho tờ báo mà Phan cộng tác. Thế có nghĩa là mọi bài vở của anh đều do cô đọc chọn trước khi đăng.

Phan không để tâm lắm đến việc tạo một mối quan hệ thân thiết với tòa soạn. Chỉ viết như một sự thỏa mãn chính mình, và gửi như để đem suy nghĩ ấy đến nhiều người hơn. Nhưng một vài lần, những tựa truyện của Phan bị thay đổi. Ban đầu cảm giác hơi khó chịu, nhưng không thể phủ nhận rằng những tựa truyện mới luôn hay hơn và chính xác hơn với những diễn biến trong truyện, và tệ hơn là trong lòng anh. Mãi rồi Phan có cảm giác giữa anh và người biên tập có một mối giao cảm đặc biệt. Không chỉ tựa truyện, người ấy thay đổi một vài chi tiết nhỏ mà Phan biết chắc chắn có vấn đề ngay từ khi còn là bản thảo nhưng chưa tìm được một cách sửa hợp lý hơn. Và, nó hoàn hảo. Những điểm sửa khớp với những dòng anh viết như một mảnh ghép đặt đúng chỗ. Điều đó khiến Phan tò mò. Gửi một email đến địa chỉ chung chung của ban văn học tờ báo ấy nêu một vài điều vướng mắc và mong muốn liên lạc được với người biên tập, anh không mấy hy vọng. Nhưng một ngày, cô trả lời.

Những email kết nối Phan và cô gần một năm trời. Chỉ là một vài dòng ngắn gọn, đôi khi nói về truyện ngắn, đôi khi lan man qua thời tiết thời sự, nhưng ngày nào cũng có, Nó làm cho cuộc sống của Phan tươi tắn hơn. Tươi tắn hơn, khi nhận ra từ rất xa, mình vẫn có một người đồng cảm.

Cẩm Anh xem đó là một góc riêng trong cuộc sống của Phan. Cô dành cho mối quan hệ đó một mối quan tâm vừa phải. Phan cảm thấy dễ chịu về điều đó. Không như những cô gái trẻ luôn hồ nghi và ghen tuông, làm người yêu mình ngột ngạt đến khó chịu, Cẩm Anh khôn ngoan hơn rất nhiều. Cô luôn giữ một chừng mực nhất định trong cách cư xử. Mọi thứ đều vừa phải.

**********

Phương Nam nhiều điều thú vị.

Nhưng có một điều thú vị hơn, đó là cô không chịu gặp Phan.

Ngay khi đặt chân đến Sài Gòn, Phan vội vã mail ngay cho cô. Năm phút sau có mail trả lời. Ngày cuối cùng anh ở đây, tôi sẽ gặp anh, được chứ? Phan tức tốc hồi âm. Tại sao không phải là ngày hôm nay? Để anh có một điều gì đó chờ đợi. Như thế, chuyến đi sẽ thú vị hơn rất nhiều. Phan bật cười. Được, tôi đồng ý. Tôi hứa ngày cuối cùng mình ở đây sẽ gọi cho cô. Chấm dứt những dòng tin bằng một số điện thoại và bốn chữ “Anh hứa rồi đấy!”.

Nhưng tin ngắn thì được chứ? Phan soạn tin và gửi đến số điện thoại cô vừa cho. Vậy tôi đành chịu thua khoản này. Phan đắc thắng, cô biết không, Sài Gòn thật đẹp. Được rồi, anh nghỉ đi, một chặng đường dài dấy! Giật mình nhớ ra Cẩm Anh dặn gọi điện ngay khi đến nơi, Phan nhắn tin cuối ngày. Chúc cô ngủ ngon.

Phan giữ đúng lời hứa. Có đôi lúc muốn lừa cô rằng tôi sẽ về ngày mai, vậy hôm nay hãy gặp tôi đi, nhưng Phan kìm lại được. Như cô nói, những ngày ở Sài Gòn của Phan sẽ thú vị hơn khi có một cái gì đó để chờ đợi. Và Phan nhận ra là mình thật khôn ngoan khi làm như vậy. Tất cả những cuộc vui với bạn bè tàn hết để lại cho Phan nhiều tiếc nuối, nhưng mỗi khi nghĩ đến điều thú vị nhất vẫn chưa xảy ra, Phan mỉm cười.

Và Phan sắp phải về thật. Gửi một cái tin “Đến lúc cô thực hiện lời hứa rồi đấy!” , Phan lâng lâng suy nghĩ không biết trông cô ra sao. Anh không tưởng tượng nhiều. Dù thế nào thì tất cả những gì anh biết cũng đủ cho một cuộc gặp gỡ tuyệt vời. Cô trả lời “Anh hãy đến Tòa Soạn. Tôi đợi!” . “Okie, làm thế nào để tôi nhận ra cô?” . “Tôi sẽ nhận ra anh!”. Thử xem ai nhận ra ai trước! Phan mỉm cười tinh quái, nghĩ một mình.

***************

Toà soạn nhiều người ra vào, toàn những người trẻ trông năng động và xinh tươi. Kế hoạch của Phan bị phá sản. Anh cứ nghĩ ngồi từ quán nước bên kia đường tìm kiếm một cô gái đứng trước cổng tòa soạn chờ đợi một ai đó thì dễ dàng. Lẩn quẩn một lúc, không thấy ai như thế, Phan ngồi đợi trước cổng. Chiếc điện thoại cài chế độ rung của anh chợt giãy đành đạch trong balô. Phan bật cười, biết ngay là trò của cô. Thông minh đấy! Anh không móc điện thoại mà đứng dậy tìm quanh quất xem có cô gái nào đang vừa đi vừa nghe điện thoại không. Nhưng vẫn vô vọng. Chả có ai như thế. Phan đành móc điện thoại ra và thấy một dòng số lạ hoắc. Thình lình một giọng miền Nam nhẹ và hơi là lạ vang lên bên tai anh “Tôi đây!” . Quay phắt lại. Là một cô gái mảnh khảnh, tóc dài đang mỉm cười, đôi mắt sau đôi kính nheo nheo thách thức.

****************

- Tôi nhờ một đồng nghiệp bấm số của anh năm phút sau khi tôi rời phòng làm việc! - Cô mỉm cười tinh quái.

Phan buột mồm:

- Cô biết không, tôi nghĩ cô hiền hơn kia!

- Hiền không đồng nghĩa với việc dễ bắt nạt! Anh cũng quái đâu kém! - Cô cong môi. Phan càng buồn cười. Người biên tập đang ngồi trước mặt anh, là một cô gái trẻ nghịch ngợm và chả tỏ vẻ gì là khó tính như người đã thẳng tay cắt phăng một vài đoạn dài dòng trên truyện hoặc chăm chút đến từng câu chữ.

Anh chàng phục vụ quán cà phê mang đồ uống ra. Phan khẽ nhăn mặt khi thấy chiếc áo màu sắc lòe loẹt hình chim cò và dáng đi dặt dẹo của anh ta

- Anh có vẻ xét nét! - Cô không bỏ qua cử chỉ nhỏ nhặt đó.

- Ơ … tôi … không … - Phan lúng túng một lúc rồi đành chịu thua.

- Chỉ là hơi lạ mắt! - Không gã con trai nào thích bị cho là xét nét.

- Anh vào đây bằng gì? - Cô ngẩng lên, có vẻ không chú ý đến việc mình vừa hạ Phan đo ván.

Phan tinh quái:

- Tôi đi tàu hỏa đến Đà Lạt rồi từ đó đi thuyền xuống đây!

Cô vẫn mải miết khuấy ly chanh đá, ừ thế à, thản nhiên. Phan hoan hỉ, thua rồi, cô phản ứng chậm quá. Người khác đã ré lên, anh chỉ toàn ba xạo. Nhưng …

- Hèn gì khi sáng tôi thấy một chiếc thuyền mang biển số Đà Lạt neo trên ngọn cây! - Cô nói tỉnh bơ.

- Phan trố mắt, không biết nói sao. Cô hơi nhăn mặt:

- Anh làm gì mà nhìn tôi ghê thế?!!

***********

- Truyện của anh lãng mạn như trong cổ tích … - Cô châm ngòi.

Phan gục gặc, khoái chí. Cứ thử là dân viết đi, rồi sẽ thấy sung sướng như thế nào khi có người nói trúng phong cách văn của mình. Phan mơ màng, sắp sửa nói về những điều anh thường muốn chia sẻ với cô khi chưa từng gặp.

- … dành cho con nít! - Cô tiếp tục.

Phan suýt nữa ngã nhào. Chỉ biết lắp bắp:

- Cô … cô …

- Anh biết chơi trò thả diều không? - Cô đổi đề tài nhanh chóng mặt, cứ sau mỗi lần như thế là tỏ vẻ chẳng nhớ ra trước đó mình làm Phan quê độ như thế nào.

- Ừ, có! Hồi bé tôi có chơi. Nhưng lớn lên thì dây điện thành phố … (không cho phép con diều mơ ước bay cao nữa, Phan định nói thế!)

- Đấy! Tôi thích nhất trò đấy! - Cô ngắt lời.

- …

- Tôi thả diều bay thật cao, chờ gió thật căng, sau đó cắt dây! - Cô cười rúc rích - Lúc nãy anh có cảm giác như thế nào? Làm con diều thích chứ?

Phan méo mặt, cầm tách cà phê che ngang mũi, trong đầu hiện ra một câu hăm dọa kỳ quặc không thể nói ra “Cô mà là người yêu tôi thì tôi vặt tai!” . Cũng cùng lúc ấy Phan nghĩ mình nhầm khi luôn tự cho mình là bản lĩnh. Có lẽ con gái Hà Nội khác!

- Quà của cô! - Phan chìa ra gói giấy.

- Cám ơn anh. Quà Hà Nội?

- Không, tôi không kịp mang gì từ đấy vào. Cái này tôi vừa mua hôm qua.

Cô tháo gói giấy, nói nhỏ, vậy là cái này không có hương vị Hà Nội rồi. Rồi cô ồ lên ngạc nhiên. Một bộ xếp hình 300 mảnh. Tấm thiếp Phan kẹp vào nắn nót “Mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa, cô hãy ghép một mảnh. Nếu ngày hôm đó buồn chán và vô nghĩa, lấy ra một mảnh. Hy vọng ngày này năm sau gặp lại, bức tranh đã hoàn thành và không những thế, nó còn được gia cố thêm 65 mảnh nữa!”

- Cám ơn anh! - Cô lặp lại, có vẻ xúc động.

****************

- Không hiểu sao tôi luôn tin vào kiếp trước!

- Ừ, hay đấy! Chắc vì anh thế nên truyện của anh giàu tính kỳ ảo. Nhưng cũng có những truyện không cần quá thực tế! - Cô gật đầu, tỏ ra nghiêm túc hơn.

Phan thở phào. Có vẻ cơn nghịch ngợm của cô nàng đã qua rồi. Cô đang nhíu mày ngồi nhìn hồ súng ở lầu dưới, có vẻ suy nghĩ gì đó.

- Tôi giống cô tưởng tượng chứ?

- Khác, nhưng cũng không ngạc nhiên lắm!

- Cô nghĩ tôi thế nào?

- Mơ mơ màng màng.

- Còn thực tế?

- Mơ mơ màng màng cộng.

Hai người phá lên cười.

- Sao cô không hỏi tôi có tưởng tượng về cô không?

Cô cười, như con nít:

- Đừng có lãng mạn thế! Chỉ những nhân vật của trong truyện của anh mới hay ngồi phí thời gian tưởng tượng về nhau thôi!

Phan có đôi chút tổn thương, nhưng vẫn không để ý lắm:

- Tôi có cảm giác tôi từng quen cô, từng chịu đựng cô! Nếu không tôi sẽ phát điên lên với trò thả diều của cô mất!

Cô nhìn Phan cười, tỏ vẻ cảnh giác:

- Này, đừng có mà điều gì cũng đổ tội cho kiếp trước…

**************

Hai người đổi quán cà phê khác.

- Cô đi thế này không sao chứ?

- Không, công việc làm báo khá tự do, chỉ cần tôi nộp bài đúng hạn. - Cô thật thà.

- Không, ý tôi là đi uống cà phê với tôi hết một buổi chiều như vậy, nhìn mặt tôi mãi có chán không?

- Anh tính định cư ở đây luôn hay sao? Với lại tôi cận rất nặng, khi nhìn cái gì chán thì tôi có quyền bỏ kính!

- Thảo nào lúc nãy tôi thấy cô bỏ kính ra lau!

*********************

- Cô có người yêu chưa?

Cô khuấy cà phê:

- Chưa! Hoặc có những chưa thấy được vì không thấy ai ngỏ lời với tôi cả!

- Vì cô ghê gớm quá!

Cô không bận tâm lắm đến những câu nhận xét trêu tức của Phan.

- Yêu khó lắm! Thế mà nhân vật của anh chỉ nhìn nhau vài cái đã yêu! Hoang đường!

- Một buổi chiều ngồi cà phê với nhau và yêu thì bớt hoang đường hơn nhỉ?

- Này, anh đang định thả diều sao? Thông báo là hôm nay không có gió!

Lại rũ ra cười. Bàn bên cạnh, có hai đứa choai choai chỉ khoảng mười lăm mười sáu đang ôm chặt lấy nhau và bắt đầu hôn hít. Phan trố mắt nhìn, ngạc nhiên vì chúng quá ư là tự nhiên. Anh thấy má mình nóng bừng bừng. Cô liếc mắt, thờ ơ, chả tỏ vẻ gì ngượng ngập. Bỗng cảm thấy ở một nơi mà mà người ta tự nhiên quá thì tình yêu cũng chỉ bình thường như bao thứ khác mà thôi…

***********

Cô nhìn đồng hồ:

- Trễ rồi!

- Tôi muốn hành hạ cô thêm chút nữa, cô đi ăn tối với tôi chứ?

Cô tần ngần một chút rồi gật đầu:

- Được thôi! Năm sau anh vào lại, chắc không có dịp.

- Cô lấy chồng à?

- Không! Vợ anh.

Họ lại cười.

Cô cần ghé lại tòa soạn, Phan cũng về thay quần áo.

- Tôi làm việc trên ấy! Khi nào anh đến thì nhá máy!

***************

Bảy giờ. Phan quay lại. Giữa thời gian ấy anh chỉ toàn nghĩ về hai cữ cà phê chiều nay và mỉm cười. Phan thấy cô là lạ, hay hay một cách không thể lí giải.

Phan dựa vào bức tường, gửi tin nhắn “Thưa quý cô nương, kẻ hèn này mời quý nương đi ăn cơm, được chứ?” . “Hay lắm, ta đang đói! Mà có không đói thì cũng sẽ cố gắng làm vui lòng nhà ngươi, kẻo có ai đó tức chết thì ta không có “truyện con nít” mà biên tập.” Phan đọc tin trả lời, cười ha ha một mình.

- Anh cười to quá! Ở thành phố này không có ai cười một mình mà to thế! Sẽ cho là có vấn đề! - Cô rồ xe đến bên cạnh từ bao giờ.

Phan cười to hơn nữa, chảy cả nước mắt. Hai người đi ăn cơm ở một quán ở chợ Bến Thành. Không ai cà khịa ai một lần trong lúc ăn. Món cơm chiên Dương Châu khô, ăn mà cười hoặc tức giận thì dễ sặc, cô bảo. Chỉ trao đổi một vài câu chuyện về công việc và nói nhiều về thời đi học. Trông cô lúc này hiền và nghiêm. Hai trạng thái, Phan ghi nhận.

****************

- Anh có bức ảnh nào ở Sài Gòn chưa?

- Chưa, tôi quên không mang theo máy! Thật tiếc! - Phan gãi đầu.

Cô lòng vòng chở Phan chạy ra Ủy Ban Nhân Dân thành phố. Dựng xe, nhờ cặp tình nhân ngồi gần đó để mắt đến, cô vừa móc máy ảnh ra lí giải:

- Tôi sẽ chụp ảnh cho anh. Nhưng có thể khi quay ra chiếc xe sẽ không còn!

Phan bật cười với những ý tưởng ngộ nghĩnh đó. Cô nàng bắt Phan như một con rối, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, nhưng chụp xong zoom vào xem thì tấm nào Phan cũng cười ngố tệ. Cô tha hồ chê bai. Mỗi cú flash Phan lại la lên thất thanh “Trời ơi, xe đâu rồi?” làm cô nàng theo phản xạ quay lại hoảng hốt. “Anh thật là đểu!”. “Buổi tối cô có vẻ dễ bắt nạt hơn!” Phan cười.

**************

Lại cà phê. Cái thành phố này chỉ có chui vào cà phê thì mới trú chân được. Còn một chỗ nữa, là công viên. Nhưng trong ấy thì không thể vào.

Cô săm soi những tấm ảnh vừa chụp, chê Phan ngố.

- Cô chụp thật là tồi! - Phan trêu.

- Hay vật mẫu tồi? - Cô liếc xéo.

Cô phục vụ bàn mang nước ra. Phan không thèm hỏi ý kiến cô, quay sang nói.

- Bạn làm ơn chụp giúp tôi một tấm ảnh! Được không ạ?

Cô bé mỉm cười, gật đầu. Con gái Sài Gon ai cũng cười tươi.

- Anh chị ngồi sát vào!

Phan liếc sang. Cô không phản ứng.

- Thế này được rồi! - Cuối cùng cả hai cùng lên tiếng.

Đèn flash chói lòa một góc quán.

Thật lạ là trong tấm ảnh này Phan không ngố. Và cô thì cười tươi.

- Gửi tất cả ảnh qua mail cho tôi nhé?

- Ừ!

- Tất cả nhé?

- Ừ!

- Không chừa một cái nào?

- Chỗ này nhiều muỗi quá! - Cô tỏ vẻ thần tình trong việc chuyển đề tài.

************

Đến giờ về. Người đi vẫn nhộn nhịp, nhưng quá trễ cho một cô gái như cô.

- Chào cô, mai tôi về! - Phan chìa tay.

Cô thoáng ngẩn ra rồi mỉm cười, rụt rè bắt tay Phan:

- Hẹn gặp lại anh!

Bàn tay cô gầy và ấm. Một cảm giác buồn bã và tiếc nuối xâm chiếm Phan. Không còn gì để chờ đợi. Phan chưa chịu buông tay, cứ nhìn mãi cô. Anh không biết những gì cô đang nghĩ, bởi mặt cô giấu sau đôi kính lấp loáng.

- Tôi … tôi … - Phan ngập ngừng, chìm trong những cảm xúc mãnh liệt mới mẻ.

Cô rút tay ra. Phan kiềm lại, thật mạnh. Bàn tay cô vùng vẫy rồi như yếu dần. Nhưng vô tình, những móng tay chạm vào vết xước sâu chưa lành trên mu bàn tay Phan, rát buốt. Phan hốt hoảng buông tay cô ra. Không phải vì đau.

- Anh về nhé! - Cô ngập ngừng.

Phan buồn bã gật đầu. Đêm Sài Gòn ồn ào và nhiều xe nuốt lấy cô nhỏ bé.

*************

“Cô ngủ chưa?” Phan nhắn tin. “Anh nghỉ sớm đi, chuyến đi sẽ rất mệt!”. “Cô sẽ ráp mảnh xếp hình đầu tiên hôm nay chứ?”. “Ừ, mảnh đầu tiên. Cảm ơn anh, vì nhiều điều…”. “Cô biết không, có những chuyện bất ngờ đã xảy ra…”. “Ngủ ngon!”. “Cô cũng vậy! Ngủ ngon!”. Vài mẩu tin rời rạc cuối cùng. Những dấu ba chấm chứa những thông điệp có thể cảm nhận được, nhưng làm cho người ta dễ dàng phủ nhận. Phan không ngủ được, vùi mặt vào gối. Tin nhắn của Cẩm Anh “Mai anh về? Hà Nội nhớ anh, không phải em đâu”. Phan nằm yên, nhìn mãi vào màn hình sáng mờ, quên bẵng đi là lẽ ra mình nên trả lời.

***************

Trước khi về, Phan ghé qua tòa soạn. Anh nhìn lên tầng hai, nơi anh biết cô đang làm việc, rất lâu. Rút điện thoại ra, Phan muốn chào cô lần nữa. Nhưng rồi anh bấm số Cẩm Anh. Anh đang về đây! Muốn nghe tiếng em quá! Hôm qua anh mệt, không thấy tin nhắn. Giọng cô vui tươi và hơi ngại ngùng. Em biết rồi, cúp máy đi. Lát nữa lên tàu nhắn tin cho em. Ừ, Phan cúp máy, rồi tắt luôn, quẳng vào balô. Nhìn lên ô cửa một lần nữa, cố mường tượng lại cái dáng cao cao gầy gầy, đôi mắt tinh quái sau đôi kính cận lấp loáng, Phan thì thầm “Chào em…” Rồi mỉm cười quay đi./.

Typing by Veronica Linh


————————————–


Cái gì cũng nên có thời điểm thôi. Và tỉnh táo. Thì cuộc sống rối rắm này sẽ đỡ phức tạp hơn rất nhiều.


Mất 2 buổi tối để ngồi type lại truyện này. Hôm trước tự nhiên nghĩ đến từ “xước” rồi không hiểu sao lại nhớ ra nó.

Có lẽ cũng là một vết xước, không thể lành lại như cũ.

Con trai Hà Nội, hiền nhưng khéo. Dễ hợp với con gái Sài Gòn. Nhưng ngược lại, còn gái Hà Nội lại không hợp cho đa phần các chàng trai Sài Gòn.


Hà Nội. Hà Nội.

Đột nhiên hôm nay nhớ Hà Nội lạ kỳ. Nhớ ngay cả khi đang đi trên phố Hà Nội. Cả chiều miệng cứ lẩm bẩm “Em ơi Hà Nội phố. Ta còn em, mùi hoàng lan. Ta còn em mùi hoa sữa. Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ. Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm…”

Nhớ giọng khàn khàn của Phú Quang cất lên tiếng gọi Hà Nội. Nhớ “từng mái ngói rêu phong”. Nhớ “từng mái ngói xô nghiêng”. Một Hà Nội Tháng Tư với loa kèn trắng về ngập phố. Một Hà Nội Tháng Năm đầy mưa gió thất thường, lá vàng, phượng đỏ và bằng lăng tím. Tất cả đã qua. Giờ sẽ là những ngày Hà Nội Tháng Sáu.

Những ngày Sen Hà Nội.

Tình yêu thì chẳng bao giờ có lí do cụ thể. Và khi tôi đã yêu quá một thứ, thì không thể nào chú ý đến bất cứ thứ nào khác. Dù cái thứ khác ấy có đẹp hơn, tốt hơn, kỳ diệu hơn, thì cũng không thể. Vì đơn giản, tôi yêu Hà Nội như là Nhà, như là Cuộc sống. Không gì khác. Không Sài Gòn. Không Đà Lạt. Thậm chí không cả Venice hay Santorini. Không nơi nào khác. Ngoài Hà-Nội-của-tôi.

Thật tiếc cho những ai không có một mảnh đất diệu kỳ để yêu thương. Thật tiếc.

Mà thôi, nói về Hà Nội vậy thôi. Vì, dù nói bao nhiêu, thì tình yêu cũng không thể nào thể hiện hết.

Mình thik cái title

Chia tay nhé...rồi ngày vui ta gặp nhau....

[Entry đầu tiên dưới cương vị là 1 "cựu học sinh Tổng hợp"]



Tạm biệt
http://files.myopera.com/qwertypro/a1/Untitled.mp3
Đây là bài hát cuối cùng lớp mình hát cho nhau nghe,khúc hoà tấu của n~ cái giọng khàn khàn như vịt đực, nhưng nghe sao mà hay đến thế:frown:.Tự nhiên nghe lại thấy lòng trống trải.Chả biết sau này có còn dịp nào đông đủ như thế này nữa ko nhỉ:frown:.




Ngày cuối cùng....
Buồn lắm...

Thấm thoắt 3 năm,sân trường vẫn đẹp như những ngày nào,vẫn lung linh trong nắng sớm,với sắc tím dịu dàng của hoa bằng lăng.Góc sân trường ấy,làm sao có thể quên?

Toán 1 ơi!
Tớ đã từng nghĩ rằng ngày chia tay rồi sẽ buồn,nhưng tớ cũng ko ngờ là sẽ buồn như thế này-trống rỗng-hụt hẫng.Vậy là... chúng mình đã xa nhau rồi sao?:frown:.
3 năm rồi....nói thật 3 năm ấy đã có những lúc tớ ghét lớp mình kinh khủng...cảm giác mệt mỏi và kiệt sực vì công sức của vài người ko đủ cho cả 1 tập thể...
Nhưng khi 3 năm ở Toán 1 qua đi,tớ đã cảm thấy yêu lớp mình thật sự:x.đây chính là 3 năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời tớ,mà nếu như có thể tớ sẵn sàng sống lại 3 năm ấy thêm 1 lần nữa,để tớ có thể mãi ở bên mọi người...

Nhớ lắm Toán 1 ơi....
Tớ nhớ những ngày đầu bơ vơ giữa 1 tập thể xa lạ,tưởng như chẳng bao h có thể gần nhau....
Tớ nhớ những ngày hì hục đục đẽo làm cổng trại....
Tớ nhớ đêm Trung Thu tại kí túc với hàng bánh bao chiên bị ế ....p:
Tớ nhớ đêm tham quan ở Ba Vì với bài hát của Lái đò...
Tớ nhớ những ngày lớp 12 bận rộn vs học hành,thi thử,thi thật...
Tớ nhớ cái tổ chim 304 luôn tràn ngập tiếng cười...
Tớ nhớ những ngày bảo vs bố mẹ là đi học để quay clip...
Tớ nhớ đêm tham quan lớp 12 có những thằng nhóc lố bịch lượn lờ dưới trời mưa với điệu cổ vũ:"1 2 3 ziiiiiii..."
Tớ nhớ những giải Pes-c2,cầu mây c2....
Tớ nhớ cảnh ngồi vẽ trái tim trên tầng 5 C3 dưới cái nắng gay gắt của trời đầu hạ....
Tớ nhớ đêm liên hoan đi bộ tầm tã dưới mưa để tìm quán Karaoke....
Tớ nhớ buổi bế giảng với tà áo dài "duyên dáng" của con gái lớp mình....
Tớ nhớ cái hành lang C3 đầy nắng và gió....
Tớ nhớ sân trường lặng lẽ mùa hoa sưa....
.......
.......
Tớ nhớ......
Tớ nhớ.....
Nhớ lắm....

Ngày ra trường qua đi...Hoảng hốt giật mình....H nơi đây chỉ còn là trường cũ....
Lớp 12...
...... vùi đầu trong sách vở,đề cương ôn tập,lịch thi thử...thi thật
......nhưng vẫn dành cho nhau những tiếng cười làm ấm lên những ngày đông ảm đạm
......vẫn nô đùa,hò hét náo động cả hành lang....
...... nhưng vẫn thoáng buồn....
..... và cố nâng niu từng khoảnh khắc bên nhau,vì biết rằng....những ngày còn bên nhau....ko nhiều...

Ngày ra trường ấy....
Ko ai khóc cả....
Nhưng tớ biết mọi ng` đều buồn....
Và vẫn cố gượng cười để xua tan cái ko khí ảm đạm của ngày chia tay...
Vẫn biết ko có j là mãi mãi...
Cuộc vui nào cũng có phải lúc tàn...
Nhưng....
...hình như 3 năm là quá ít....
...vẫn còn bao điều chưa kịp nói...
...vẫn còn bao việc chưa làm được...
...tớ vẫn mơ 1 ngày được là 1 đứa học sinh hồn nhiên vô tư,đùa nghịch cùng bạn bè dưới mái trường này....
Nhưng....
...thời gian không thể quay trở lại....
...h là lúc chúng ta phải ra đi...ra đi mang theo bao khát vọng....và niềm tự hào...và nỗi nhớ....


Tạm biệt Tổng hợp....


tạm biệt đời học sinh...


tạm biệt a1...


Chúc các bạn thành công trên chặng đườg sắp tới....



Tớ cảm ơn mọi người đã bên tớ suốt thời gian qua....


Cảm ơn vì đã cho tớ 3 năm đẹp nhất cuộc đời...


Tớ xin lỗi những ai đã buồn vì tớ...


...h tớ ko thể quay lại để sửa chữa những j đã qua nữa rồi...:frown:.




Entry for May 19, 2009

2 ngày vật vờ gặm nhấm nỗi đau...
Mình thật là ngu ngốc...
Đời là thế mà...
Chuyện j đến rồi sẽ đến...
Hãy để mọi thứ về đúng vị trí của nó...
Let it be...

Ah nữa...Lòng tin là 1 thứ xa xỉ...
Hay là mình quá đa nghi...
Hi vọng là cái thứ 2

Thôi...
Cho qua đi...
K nên như thế...
K tốt


[ Có một nỗi buồn

Chợt rơi vào yên lặng

Để lại mình tôi

Trong khoảng trống

…chơi vơi! ]
Bắt đầu ôn thi tn
Cố lên nào

Entry for May 18, 2009

Well I wonder could it be
When I was dreaming 'bout you baby you were dreaming of me
Call me crazy call me blind
To still be suffering is stupid after all of this time

Did I lose my love to someone better
And does she love you like I do
I do you know I really really do

Well hey so much I need to say
Been lonely since the day
The day you went away
So sad but true
For me there's only you
Been lonely since the day
The day you went away

Oh whoa .... yeah... oh...ooh...

I remember date and time
September twenty-second Sunday twenty-five after nine
In the doorway with your case
No longer shouting at each other
There were tears on our faces

And we were letting go of something special
Something we'll never have again
I know, I guess I really really know

Well hey so much I need to say
Been lonely since the day
The day you went away
So sad but true
For me there's only you
Been crying since the day
The day you went away
The day you went away
The day you went away

Oh whoa .... yeah oh

Did I lose my love to someone better
And does she love you like I do
I do you know I really really do

Well hey so much I need to say
Been lonely since the day
The day you went away
So sad but true
For me there's only you
Been crying since the day
The day you went away

Why do we never know what we've got till it's gone
How could I carry on
The day you went away
Cause I've been missing you so much I had to say
Been crying since the day
The day you went away

The day you went away
The day you went away
oh whoa .. yeah oh

13.05.09

Những ngày cuối cùng của năm học...
Những ngày cuối cùng "được" đến trường...

Cũng nhanh nhỉ?...
Một năm học...đi qua nhanh như một cái chớp mắt ...


Lớp 12....
Là những đêm vùi đầu vào sách vở,mệt nhoài vì phải chống lại sự cám dỗ ghê ng` của cái chăn và cái đệm...
Là những ngày dài mệt mỏi với chặng đường quen thuộc :nhà=>trường=>nhà=>lớp học thêm =>lớp học thêm....
Là những lúc mệt mỏi tưởng như đã gục ngã nhưng rồi vẫn bước tiếp ....
Là những lo lắng về tương lai khi chợt thấy mình đã lớn....
Là những cảm xúc ko tên,nhẹ nhàng như cơn gió....




Nhưng cũng chỉ vài ngày nữa thôi...
Tất cả sẽ....
kết thúc...
3 năm...
Một khoảng t/g ko quá dài nhưng đủ để làm mình trưởng thành thêm rất n`.
3 năm qua
Mình đã....
Biết thế nào là sống tự lập giữa một tp xa lạ,ko ja đình,ng` thân,bạn bè....
Biết học cách chấp nhận và hòa đồng cùng vs mọi ng`,để mở lòng yêu quý nhau,và rồi chợt nhận ra mình nhận lại còn nhiều hơn như thế....
Biết thế nào là thất bại và học đc cách nhìn nhận thất bại của chính bản thân mình....
Biết tự dứng dậy và ko còn tự dằn vặt mình vì n~ thứ đã qua....
Có những đứa bạn đủ thân sẵn sàng giúp đỡ mỗi khi có khó khăn....





Ngày mai...
Chia tay...
Chúng ta lớn lên và sẽ đều phải đi tiếp
Rồi ai cũng sẽ có những ng` bạn mới...
Nhưng...
Những kí ức này chắc sẽ vẫn còn....
Để rồi...
nhớ lại....
và mỉm cười về những j đã qua...

Entry for May 06, 2009

Deleted!


20.04.09

Một mùa hè nữa lại đến
Mùa hè cuối cùng của đời học sinh
Sắp chia tay các bạn
Buồn ko?

Nắng nóng
Mệt mỏi
Chán cái tp này
Con muốn về nhà
Ước j cái trg này nó ở cách nhà mình 500m

------------------------------------------


Dạo này t rất là buồn
Có vẻ trong mắt 1 số bạn t chả là cái jẻ rách j cả
Ôi đời là thế
Bạn bè thật là vãi...
Phải nói là khá khó chịu...
Có sao ko
Cứ cho là t xấu tính đi
Đúng đấy
Cứ đợi đấy
Nhớ lời bà Hoa dạy ko
Trong đời có 3 thứ đã qua đi ko lấy lại đc:" Thời gian,lời nói,cơ hội".
Bt nói j nhau cũng đc
Cơ mà đừng có động chạm j kiểu đấy nhá
Nói thật là hôm đấy tớ định xóc óc lại mấy câu kia
Nhưng mà có vẻ tiểu nhân quá
Làm thế ko jống mình lắm

------------------------------------------------------------

Thêm chuyện nữa
23.4đ thi thử
Lần đầu tiên tự đi =1,5 chân của mình (0.5 còn lại chưa đi đc)
Chả fải xoắn làm j cả.
Trc h ai giỏi ai dốt như nào thì mọi ng` biết cả rồi
Cần j nói nhiều
Đừng có to còi
Hài lắm
Thôi đi chép sinh
Nói mấy chuyện này buồn lắm.




02.04.09


Hà Nội lại mưa...
Lạnh....
Mệt mỏi....
Đã biết kết kquả NTU.....
Lớp mình 9 đứa đi thi thì 1 đứa sống-2 đứa đang hấp hối-6 đứa chết hẳn
Mình ko fải là đứa sống
Vẫn biết là đây k fải là con đg duy nhất để mình đi.....
Nhưng mà vẫn buồn...
Vật vờ mất nửa buổi chiều
Lâu lắm rồi mới khóc.....
Chui vào nhà tắm rửa mặt thấy mặt mình rất chi làm tởm
Như này jải quyết đc việc j?
Thôi vui lên mà sống
Thỉnh thoảng cũng phải ngã thử phát cho biết đau là thế nào chứ.
Cơ mà thù này anh sẽ nhớ
Rồi sớm hay muộn thì có luk a sẽ trả thù
Cứ đợi đấy!

--------------------------------------------------------

Dạo này lớp mình rất loạn.
Chả hiểu còn đến lớp để làm j nữa.
Cả buổi học 6 tiết chả nhét đc cái j vào đầu.
Lớp nhét đầy 1 lũ bệnh hoạn
Hở cái là oánh nhau
Tuần trc vừa bị con dog T.D đớp 1 fát vào tay.May mà nó ko bị dại.ko cả nước lại fải nghỉ việc tổ chức quốc tang cho mình
Trò chơi ưa thik bây h là vẽ râu và vẽ đồng hồ
Lố bịch vl
Ah mà các bạn bắt đầu viết lưu bút.Gió bay fần fật khắp nơi.Tiêu biểu là MTN( một thằng ng....) đã dám viết là :"MTN là kết hợp của minh mẫn,thông minh,nhanh nhẹn "( chả biết mình nhớ có đúng ko,nói chung là lố bịch kiểu kiểu thế).Thật là buồn về tư cách của bạn N.
Tình hình này mình mà viết nữa chắc là bão về thổi sập kí túc.
Thôi đi học đã



Entry for March 16, 2009

Entry về chuyến đi cuối cùng của đời học sinh.

Đến hẹn lại lên,cứ vào tháng 3,c.toán lại lũ lượt kéo nhau đi thamquan.Năm nay vẫn là cái xó rừng đấy,vẫn ngủ ở cái ổ nhợn đấy,và còn rất nh` cái vẫn nữa,nhưng năm nay lớp mình có vẻ ảo hơn mấy tí.

Lịch trình tham quan:
Ngày 1:
Sau 1 đêm gần như ko ngủ (thực ra là mình có ngủ nhưng mà bị thằng A Phủ đánh thức giữa chừng),tất cả a e trong lớp lục tục kéo nhau lên 1 chỗ có mấy cái đồi thấp lè tè,cây cối ko xấu ko đẹp (còn đc gọi là Thác Đa) để đú đởn.Do ngông nghênh ko nhìn biển chỉ đường nên cả lũ đã hì hục leo lên thăm "chàng cóc cô đơn" r` lại hì hục đi xuống.Theo cảm nhận của e thì "chàng cóc" chỉ là 1 đống đá to to có gắn thêm cái tên,chứ nếu mà k có tên có khi ng` ta lại tưởng nó là đống j r` cũng nên.
Sau đấy là xuống núi.Sau nữa là ăn trưa=bánh mì+C2.Ngon vl ấy chứ.Thế là hết 1 buổi sáng.
Đến buổi chiều,mình rất vinh dự đc tham ja 1 trò thể thao lố bịch có tên là "đá bóng 3 chân".Dễ có khi chơi xong trò này từ 4 chân=>3 chân=>2 chân ấy chứ.Nhờ có đội ngũ cổ độg viên cuồng nhiệt và những cầu thủ có tinh thần chiến đấu+thể lực sung mãn như :"A Phủ,Thắng lọ,Tân đồn,Sư mẫu(trâu đất)"...mà đội bóng toán 1 đã dành chiến thắng trc tin 2 1 cách rất thuyết phục.Mặc dù đã 4 lần đưa bóng vào khung thành đối phương nhưng vì 1 số lí do ko đc khách quan lắm mà trận đấu đã phải kết thúc ở lọat penatty .Cuối cùng chúng ta vẫn jành chiến thắng.Mình đã thi đấu vs 1 số thành tích đáng kể vd như đá rụng kính bạn M.Hương .Theo lời thằng culi bàn mình thì có lẽ đây là trò đá ng` chứ k phải đá bóng.
[To be continued]

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31