LinkinPark
Friday, September 19, 2008 9:51:00 AM
Đừng lớn nhé!
Một cậu choai mười lăm tuổi nghe Linkin Park.
Tôi, hai mươi, đã và đang nghe Linkin Park.
Một anh công chức nhà nước, sáng xách cặp đến sở, chiều về mệt nhoài, vẫn đòi nghe cho được Linkin Park. Anh ta sắp ba mươi.
Và nghe nói một doanh nhân thành đạt, ngoại tứ tuần, vẫn mê Linkin Park hơn mọi thứ...
Người ta có thể nghe cổ điển và tình ca ở mọi lứa tuổi, dĩ nhiên. Nhưng chuyện trở nên lạ khi đây là rock, mà lại không phải metal ballads hay rock opera dễ lọt tai. Linkin Park chơi alternative rock, rock dị hóa, ngả sang nu-metal, rất nhiều tính điện, trơ trơ, ngang phè, nói như điên. Dù cho nghe mỏi tai, bạn cũng không tìm ra một câu guitar thùng ấm áp nào làm rung tim, chỉ độc những âm sắc điện tử rít lạnh ghê răng, chà xát tê dại...
Thế tại sao từ U20 đến U40 vẫn mê nghe Linkin Park? Bạn ạ, nếu tôi không lầm, hình như Linkin Park phát ngôn cho một đứa trẻ hằng sống trong chúng ta. Đứa trẻ này không có khái niệm tuổi tác, nó là nó, được sinh ra như nó phải sinh ra, vô nhiễm và khó chịu với thói đời, hay sợ sệt, không thèm lớn và sẽ khóc rống lên nếu ta nhìn chằm chằm vào nó.
NÓ, chính là phần chân thật nhất còn lại trong mỗi chúng ta. Ai cũng có một đứa như thế. Và rất CẦN một đứa như thế để nuôi. Không phải nuôi cho lớn lên mà giữ nó mãi là con trẻ. Linkin Park hát cho phần ngây dại đó trong mỗi người. Cho chúng ta nghe tiếng khóc đứa trẻ trong ta, khiến ta khóc cùng nó. Chừng nào còn khóc được, chừng đó ta còn yên tâm là người. Người-biết-yêu.
Có vẻ như nhắc đến Linkin Park trong lúc này là không hợp thời. Bởi hẳn bạn đã nghe mòn các album của nhóm và cũng bởi báo chí đã xới nát lai lịch Linkin Park. Lại càng lỗi thời hơn khi bài hát tôi sắp nhắc tới đây nằm trong album đầu tiên (quá cũ?) - Hybrid Theory.
“...Có gì bên trong đang kéo tôi xuống dưới mặt đất
Trạng thái thiếu tự chủ tôi hằng sợ không bao giờ kết thúc
Dường như tôi không thể tìm lại mình nữa.
Những bức tường đang khép lại gần
Không chút tự tin, cố thuyết phục rằng chỉ thêm ít áp lực nữa thôi mà
Đã từng có cảm giác này trước đây rồi. Nhưng sao vẫn quá bất an!
Đứng bất lực bên cạnh cái bóng mình
Điều ám ảnh mãi, là làm sao để tìm lại chính tôi
Dường như nó đang bò dưới da
Những vết thương này, chúng không chịu lành
Tôi sợ mình sẽ rơi, băn khoăn không biết cái gì là thật...”
Đó là “Crawling” - track số 5, bài hay nhất trong Hybrid Theory, từng đoạt Grammy về Best Rock Performance 2002. Có bao giờ bạn trải qua cảm giác đó chưa? Bất an, bối rối không biết đâu là thật, không biết tin vào cái gì. Không biết mình là ai và đang ở đâu. Mọi lối thoát đều khóa kín. Những nỗi đau không tên, không chảy máu. Vết thương bò dưới da như một đoàn rết trăm chân, ngứa ngáy, bỏng rát, chực chờ để giết bạn bất cứ lúc nào. Một cảm giác căng nghẹn. Và chàng ca sĩ Chester hát như thể chính anh đang trải qua cảm giác rết bò dưới da. Căng càng căng hơn, đau càng đau hơn. Một bài hát tuyệt vời, nghe mà muốn nín thở.
Hybrid là một album hay. Đầy nhiệt huyết cho dù không nhiều tính sáng tạo.
Một đặc điểm khác để nhạc Linkin Park dễ ‘thẩm thấu’ hơn là tính vừa phải của nó. Electronic vừa phải, không điên cuồng như Limp Bizkit, không nguội như Coldplay, và sắc sảo hơn Creed. Alternative của Linkin Park có tính giai điệu khá rõ nét. Đó là ‘phẩm chất tốt’ nếu anh muốn người nghe vương vấn chút gì đó sau khi nghe loại nhạc nhiều ‘khí trơ’ này. Nhạc của Linkin Park vô cảm một cách... rất tình cảm. Đó là điều tôi yêu ở Linkin Park.
Năm 2003, nhóm cho ra đời đĩa Meteora – đấy là bước khẳng định trình độ và vị trí của họ trong giới alternative. Tuy không nổi đình đám và làm mưa gió các bảng xếp hạng, Meteora vẫn chắc chắn là một thành tựu.
13 bài trong đĩa là một luồng điện không ngắt quãng. Giữa hai track không nghỉ giây nào. Tiểu xảo đó làm người nghe có cảm giác như đang chạy marathon, đi từ cái lạ này sang cái lạ khác, để rồi thở phào, bừng tỉnh phấn chấn sau khi trải nghiệm hết 13 track trong vòng chưa đầy 37 phút.
Track cuối, “Numb” - Tê dại – là một cảnh báo cho các cô nàng muốn cai trị người yêu. Trói người yêu bằng cùm gông và dây xích, khác nào bóp mũi ‘đứa trẻ’ trong anh ta và tống cổ tình yêu đi?
“Tôi mệt mỏi với những điều em muốn tôi trở thành
Cảm thấy mất niềm tin, và lạc lõng
Tôi không biết em mong đợi gì ở tôi
Tôi đang phải chịu áp lực của việc bước đi trong đôi giày của em
Em không thấy là em đang bóp ngạt tôi à?
Giữ tôi quá chặt, em sợ không kiểm soát được tôi…
Tôi đã quá tê dại rồi, không còn cảm thấy em ở đó nữa
Quá mệt mỏi rồi. Tất cả những gì tôi muốn làm
Là trở nên giống tôi hơn, và ít giống em đi.”
Track 12 – “Nobody’s Listening” - là một thể nghiệm âm hưởng Á đông nhờ tiếng sáo văng vẳng suốt bài hát.
“Tôi đã cảnh báo các người rồi
Nhưng mọi người lờ tôi
Đã nói to và rõ rồi nhưng đâu có ai thèm nghe
Các người không muốn nghe tôi
Trái tim tôi đầy vết thương. Đầu óc căng thẳng
Bàn tay đầy giận dữ. Địa ngục trong lòng.
Đã đến lúc các người phải trả giá
Những chuyện bẩn thỉu các ngươi đã làm
Vì đã đến lúc, cảm xúc biết đau
Ta đang tiến đến các ngươi. Tiến gần các ngươi từ mọi phía.”
Bài hát là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào góc tường trước khi vùng lên tấn công kẻ làm đau nó. Tiếng sáo réo rắt tạo ra một thứ không gian võ đường Trung Hoa, nơi thường treo mành thờ hình mãnh hổ.
Và đây nữa:
“Đôi khi tôi cần nhớ rằng tôi phải thở
Đôi khi tôi cần em tránh xa tôi ra
Đôi khi tôi hoài nghi những điều tôi không biết
Đôi khi tôi thấy tôi tin tưởng em rất nhiều
Đôi khi tôi chỉ muốn thét vào mình
Đôi khi tôi cần ở một mình
Đừng nán lại
Quên hết kỷ niệm của chúng ta đi
Quên hết cơ hội của chúng ta đi
Mang sự phản bội của em theo em luôn đi
Trả lại cho tôi bản thân tôi.
Đừng nán lại.
Tôi không cần em nữa.”
(“Don’t Stay”)
Meteora là album hấp dẫn trọn vẹn với “Breaking The Habit”, “Easier To Run”, “From The Inside”, “Somewhere I Belong”. Một đĩa nhạc vô cùng văn minh và sạch sẽ.
Linkin Park dường như luôn cảnh báo về trạng thái mất thăng bằng trong cuộc sống, trạng thái cô đơn và bất an, lạc lối trong thế giới của chính mình, trạng thái sợ bị đồng hóa, sợ những ánh nhìn xoi mói, trạng thái đặt ra niềm tin và đánh mất ngay niềm tin ấy, trạng thái khao khát hòa nhập nhưng bị đẩy ra bởi sức mạnh của thế lực đen tối và bởi chính sự nhạy cảm của bản thân. Hóa ra, sống quá thật và quá nhạy cảm lại là khiếm khuyết của con người ư?
Để giữ gìn phần ngây dại của con người, để giữ cho đứa trẻ đừng bị ‘lão hóa’, Linkin Park từ chối lớn lên. Họ làm ra một loại nhạc khó nghe, khó chơi, khó cảm, nặng nề và xa lạ với cuộc sống. Song chính Linkin Park đã tạo ra định mệnh cho mình, là trở thành Soul Survivor - Kẻ Cứu Rỗi Linh Hồn. Ai đó phản bác thì cứ việc. Tôi tin điều tôi nghĩ. Và tôi cầu chúc Linkin Park không mỏi mệt với sứ mạng của mình!
Một cậu choai mười lăm tuổi nghe Linkin Park.
Tôi, hai mươi, đã và đang nghe Linkin Park.
Một anh công chức nhà nước, sáng xách cặp đến sở, chiều về mệt nhoài, vẫn đòi nghe cho được Linkin Park. Anh ta sắp ba mươi.
Và nghe nói một doanh nhân thành đạt, ngoại tứ tuần, vẫn mê Linkin Park hơn mọi thứ...
Người ta có thể nghe cổ điển và tình ca ở mọi lứa tuổi, dĩ nhiên. Nhưng chuyện trở nên lạ khi đây là rock, mà lại không phải metal ballads hay rock opera dễ lọt tai. Linkin Park chơi alternative rock, rock dị hóa, ngả sang nu-metal, rất nhiều tính điện, trơ trơ, ngang phè, nói như điên. Dù cho nghe mỏi tai, bạn cũng không tìm ra một câu guitar thùng ấm áp nào làm rung tim, chỉ độc những âm sắc điện tử rít lạnh ghê răng, chà xát tê dại...
Thế tại sao từ U20 đến U40 vẫn mê nghe Linkin Park? Bạn ạ, nếu tôi không lầm, hình như Linkin Park phát ngôn cho một đứa trẻ hằng sống trong chúng ta. Đứa trẻ này không có khái niệm tuổi tác, nó là nó, được sinh ra như nó phải sinh ra, vô nhiễm và khó chịu với thói đời, hay sợ sệt, không thèm lớn và sẽ khóc rống lên nếu ta nhìn chằm chằm vào nó.
NÓ, chính là phần chân thật nhất còn lại trong mỗi chúng ta. Ai cũng có một đứa như thế. Và rất CẦN một đứa như thế để nuôi. Không phải nuôi cho lớn lên mà giữ nó mãi là con trẻ. Linkin Park hát cho phần ngây dại đó trong mỗi người. Cho chúng ta nghe tiếng khóc đứa trẻ trong ta, khiến ta khóc cùng nó. Chừng nào còn khóc được, chừng đó ta còn yên tâm là người. Người-biết-yêu.
Có vẻ như nhắc đến Linkin Park trong lúc này là không hợp thời. Bởi hẳn bạn đã nghe mòn các album của nhóm và cũng bởi báo chí đã xới nát lai lịch Linkin Park. Lại càng lỗi thời hơn khi bài hát tôi sắp nhắc tới đây nằm trong album đầu tiên (quá cũ?) - Hybrid Theory.
“...Có gì bên trong đang kéo tôi xuống dưới mặt đất
Trạng thái thiếu tự chủ tôi hằng sợ không bao giờ kết thúc
Dường như tôi không thể tìm lại mình nữa.
Những bức tường đang khép lại gần
Không chút tự tin, cố thuyết phục rằng chỉ thêm ít áp lực nữa thôi mà
Đã từng có cảm giác này trước đây rồi. Nhưng sao vẫn quá bất an!
Đứng bất lực bên cạnh cái bóng mình
Điều ám ảnh mãi, là làm sao để tìm lại chính tôi
Dường như nó đang bò dưới da
Những vết thương này, chúng không chịu lành
Tôi sợ mình sẽ rơi, băn khoăn không biết cái gì là thật...”
Đó là “Crawling” - track số 5, bài hay nhất trong Hybrid Theory, từng đoạt Grammy về Best Rock Performance 2002. Có bao giờ bạn trải qua cảm giác đó chưa? Bất an, bối rối không biết đâu là thật, không biết tin vào cái gì. Không biết mình là ai và đang ở đâu. Mọi lối thoát đều khóa kín. Những nỗi đau không tên, không chảy máu. Vết thương bò dưới da như một đoàn rết trăm chân, ngứa ngáy, bỏng rát, chực chờ để giết bạn bất cứ lúc nào. Một cảm giác căng nghẹn. Và chàng ca sĩ Chester hát như thể chính anh đang trải qua cảm giác rết bò dưới da. Căng càng căng hơn, đau càng đau hơn. Một bài hát tuyệt vời, nghe mà muốn nín thở.
Hybrid là một album hay. Đầy nhiệt huyết cho dù không nhiều tính sáng tạo.
Một đặc điểm khác để nhạc Linkin Park dễ ‘thẩm thấu’ hơn là tính vừa phải của nó. Electronic vừa phải, không điên cuồng như Limp Bizkit, không nguội như Coldplay, và sắc sảo hơn Creed. Alternative của Linkin Park có tính giai điệu khá rõ nét. Đó là ‘phẩm chất tốt’ nếu anh muốn người nghe vương vấn chút gì đó sau khi nghe loại nhạc nhiều ‘khí trơ’ này. Nhạc của Linkin Park vô cảm một cách... rất tình cảm. Đó là điều tôi yêu ở Linkin Park.
Năm 2003, nhóm cho ra đời đĩa Meteora – đấy là bước khẳng định trình độ và vị trí của họ trong giới alternative. Tuy không nổi đình đám và làm mưa gió các bảng xếp hạng, Meteora vẫn chắc chắn là một thành tựu.
13 bài trong đĩa là một luồng điện không ngắt quãng. Giữa hai track không nghỉ giây nào. Tiểu xảo đó làm người nghe có cảm giác như đang chạy marathon, đi từ cái lạ này sang cái lạ khác, để rồi thở phào, bừng tỉnh phấn chấn sau khi trải nghiệm hết 13 track trong vòng chưa đầy 37 phút.
Track cuối, “Numb” - Tê dại – là một cảnh báo cho các cô nàng muốn cai trị người yêu. Trói người yêu bằng cùm gông và dây xích, khác nào bóp mũi ‘đứa trẻ’ trong anh ta và tống cổ tình yêu đi?
“Tôi mệt mỏi với những điều em muốn tôi trở thành
Cảm thấy mất niềm tin, và lạc lõng
Tôi không biết em mong đợi gì ở tôi
Tôi đang phải chịu áp lực của việc bước đi trong đôi giày của em
Em không thấy là em đang bóp ngạt tôi à?
Giữ tôi quá chặt, em sợ không kiểm soát được tôi…
Tôi đã quá tê dại rồi, không còn cảm thấy em ở đó nữa
Quá mệt mỏi rồi. Tất cả những gì tôi muốn làm
Là trở nên giống tôi hơn, và ít giống em đi.”
Track 12 – “Nobody’s Listening” - là một thể nghiệm âm hưởng Á đông nhờ tiếng sáo văng vẳng suốt bài hát.
“Tôi đã cảnh báo các người rồi
Nhưng mọi người lờ tôi
Đã nói to và rõ rồi nhưng đâu có ai thèm nghe
Các người không muốn nghe tôi
Trái tim tôi đầy vết thương. Đầu óc căng thẳng
Bàn tay đầy giận dữ. Địa ngục trong lòng.
Đã đến lúc các người phải trả giá
Những chuyện bẩn thỉu các ngươi đã làm
Vì đã đến lúc, cảm xúc biết đau
Ta đang tiến đến các ngươi. Tiến gần các ngươi từ mọi phía.”
Bài hát là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào góc tường trước khi vùng lên tấn công kẻ làm đau nó. Tiếng sáo réo rắt tạo ra một thứ không gian võ đường Trung Hoa, nơi thường treo mành thờ hình mãnh hổ.
Và đây nữa:
“Đôi khi tôi cần nhớ rằng tôi phải thở
Đôi khi tôi cần em tránh xa tôi ra
Đôi khi tôi hoài nghi những điều tôi không biết
Đôi khi tôi thấy tôi tin tưởng em rất nhiều
Đôi khi tôi chỉ muốn thét vào mình
Đôi khi tôi cần ở một mình
Đừng nán lại
Quên hết kỷ niệm của chúng ta đi
Quên hết cơ hội của chúng ta đi
Mang sự phản bội của em theo em luôn đi
Trả lại cho tôi bản thân tôi.
Đừng nán lại.
Tôi không cần em nữa.”
(“Don’t Stay”)
Meteora là album hấp dẫn trọn vẹn với “Breaking The Habit”, “Easier To Run”, “From The Inside”, “Somewhere I Belong”. Một đĩa nhạc vô cùng văn minh và sạch sẽ.
Linkin Park dường như luôn cảnh báo về trạng thái mất thăng bằng trong cuộc sống, trạng thái cô đơn và bất an, lạc lối trong thế giới của chính mình, trạng thái sợ bị đồng hóa, sợ những ánh nhìn xoi mói, trạng thái đặt ra niềm tin và đánh mất ngay niềm tin ấy, trạng thái khao khát hòa nhập nhưng bị đẩy ra bởi sức mạnh của thế lực đen tối và bởi chính sự nhạy cảm của bản thân. Hóa ra, sống quá thật và quá nhạy cảm lại là khiếm khuyết của con người ư?
Để giữ gìn phần ngây dại của con người, để giữ cho đứa trẻ đừng bị ‘lão hóa’, Linkin Park từ chối lớn lên. Họ làm ra một loại nhạc khó nghe, khó chơi, khó cảm, nặng nề và xa lạ với cuộc sống. Song chính Linkin Park đã tạo ra định mệnh cho mình, là trở thành Soul Survivor - Kẻ Cứu Rỗi Linh Hồn. Ai đó phản bác thì cứ việc. Tôi tin điều tôi nghĩ. Và tôi cầu chúc Linkin Park không mỏi mệt với sứ mạng của mình!



