Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Carrot & Rabbit's belongings =))

The craziest stuffs ever... HADPWTOU :">

Tôi là Bêtô (cont)

,

4

Tôi đã thấy chị Ni nhảy cao như thế nào (y như lũ cún bọn tôi lúc giành được khúc xương) khi đội Brazil đoạt Cúp vàng năm 1994. Và tôi cũng chứng kiến chị Ni đã buồn bã như thế nào vào cái ngày đội bóng thân yêu của chị bị thất trận trước đội Pháp bốn năm sau đó.
Chị bỏ ăn một ngày, bỏ ngủ ba ngày và khóc suốt một tuần lễ liền. Chị kêu Zidane là tên đầu hói đáng ghét, kêu Aimé Jacquet là lão già khùng.
Ba chị bảo:
- Ăn một miếng đi con.
Chị lắc đầu.
Mẹ chị năn nỉ:
- Ngủ một chút đi con.
Chị lắc đầu.
Trước trận chung kết, sáng nào hai cha con cũng chúi mũi đọc các báo thể thao.
Sau trận chung kết, ba chị ôm chăn gối nằm ngủ ngay chỗ cửa ra vào, chặn hết các tờ báo sớm tuồn qua khe cửa vào tờ mờ sáng hôm sau, đọc vội đọc vàng sau đó vò lại thành một quả bóng bằng giấy và quẳng hết vào thùng rác.
Ba chị không nỡ để chị xem các bài báo ca ngợi kẻ thù và các hình ảnh đăng quang của đội bóng vô địch.
Nhưng tôi chưa kịp lôi các tờ báo vo tròn đó ra khỏi thùng rác để nghịch thì chị đã nhặt sạch.
Buổi trưa đi làm về, ba chị sững sờ khi thấy chị đang ngồi mê mải trước những tờ báo nhàu nát.
Ba chị không biết, nhưng tôi biết: trong thể thao, tình yêu bao giờ cũng cao hơn hận thù.


5
Ba chị Ni không biết rất nhiều thứ: chẳng hạn trong thế giới cún chúng tôi, bướng bỉnh và phá phách bao giờ cũng quyến rũ hơn là đóng vai ngoan ngoãn.
Tôi không thể cắt nghĩa được tại sao trò chơi ưa thích nhất của tôi là gặm tất cả những gì có thể gặm, xé những gì có thể xé.
Hễ thấy bất cứ vật gì ngay mõm là răng tôi ngưa ngứa.
Tôi nghe người ta nói "mỡ để miệng mèo". Câu đó có lẽ đúng với cái bọn chẳng ra gì đó. Lũ cún chúng tôi không vậy. Một tảng mỡ đối với tôi không phải lúc nào cũng hấp dẫn bằng một quyển sách, một cái đồng hồ hay một chiếc giày.
Bạn thử gặm một chiếc giày đi, vừa nhá vừa nhay nhay, vừa lắc mạnh đầu cho nó nảy qua nảy lại. Thật mê ly. So với cảm giác tuyệt vời này, nhấm nháp một miếng bít-tết chỉ là thú vui rẻ tiền của bọn mèo bình dân.
Miếng bít-tết sẽ chui tọt vào bụng trong nháy mắt nhưng một chiếc giày hay một quyển sách thì không vậy. Nó vẫn ở với bạn, cùng chơi với bạn cho đến khi bạn mệt nhoài còn nó thì lam nham những dấu răng hoặc rách bươm ra.


6

Thành tích của tôi thật đáng nể: Từ khi tôi bắt đầu sống trong nhà tôi, tôi đã xé rách tám cuốn tập, mười hai cuốn sách, làm hỏng bốn chiếc đồng hồ các loại, làm cho không sử dụng được năm đôi giày, sáu đôi dép và đặc biệt là làm biến mất hàng chục đôi vớ của tất cả thành viên trong nhà, với sự cộng tác chặt chẽ của bọn cún hàng xóm.
Ba chị Ni nhún vai:
- Thằng ranh!
Mẹ chị Ni lắc đầu:
- Đúng là kẻ cướp!
Chị Ni xoa đầu tôi:
- Lớn lên tí nữa, cún nhà ta sẽ thôi phá phách.
Bà cố chị Ni đến chơi, cười móm mém:
- Cún thế mới là cún chứ. Một con cún không nghịch ngợm là một con cún bỏ đi.
Tôi nằm nơm nớp dưới gầm giường, cảm động lấy mũi của mình cạ cạ vào chân bà. Lời ăn tiếng nói của người già mới sâu sắc làm sao! Tôi muốn hét to lên điều đó nhưng có một con đê vô hình chắn ngang ước muốn được bộc lộ của tôi.
Một lúc sau, tôi nhận ra mình đang đứng ở giữa nhà, mặc dù tôi không hề nhớ là tôi đã chui ra khỏi chỗ ẩn nấp từ khi nào. Có lẽ là niềm phấn khích đã dẫn tôi đi.
Chẳng ai nói gì tôi hết. Mọi cặp mắt đều lặng lẽ nhìn tôi.


7

Một con cún không nghịch ngợm là một con cún bỏ đi. Bà cố chị Ni nói đúng. Nhưng một con cún nghịch ngợm quá mức có khi còn bỏ đi sớm hơn. Ở đây tôi muốn nói đến chuyến du hành vào một thế giới mà tôi tin là vô cùng lạnh lẽo và hoang vắng.
Tại sao tôi lại nói như thế?
Đó là vì những chiếc áo và những chiếc quần. Bạn đã nghe tôi khoe thành tích ở trên kia. Tôi đã phá hỏng rất nhiều thứ: giày dép, sách vở, những đôi vớ. Và cả những chiếc đồng hồ. À, sẽ không thừa nếu tôi bổ sung thêm vào bảng liệt kê đầy ấn tượng của mình thành tích mới nhất: Mới hôm qua đây thôi, tôi đã kịp biến chiếc điện thoại cầm tay của ba chị Ni thành một thứ rất thích hợp nằm trong thùng rác.
Nhưng còn những chiếc áo và những chiếc quần, chúng cũng đáng để tôi nhâm nhi lắm. Nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội. Đó là thứ con người thích treo trên những mắc áo cao thật cao. Một ý thích thật là bệnh hoạn. Trong khi tôi thì quá thấp bé để có thể lôi chúng xuống.
Dĩ nhiên thỉnh thoảng tôi cũng cắn được những cái gấu quần lúc mọi người lượn lờ trước mặt tôi. Nhưng chẳng có gì đáng kể. Tôi chưa kịp nhay cho thỏa thích đã bị giật ra. Những lúc đó, tôi cảm thấy tổn thương ghê gớm.
Khi bạn không được làm điều bạn muốn làm, có lẽ bạn cũng cảm thấy tự do bị tước đoạt.
----------------------------
Carrot không vui lắm nên ngồi đọc lại truyện này cho đỡ chán haha.

none

just stay mute. rip

BÀI THƠ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU

,



Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang


Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay


Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau


Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh


Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa



Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh


Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...




I wish you would find your true soulmate soon. Sorry for causing any misunderstanding. I am not your Ms Right. Definitely.

Good luck to your academic road :smile:

Your friend.

TẬP VIẾT CHỮ YÊU

,




I found this article in my e-diary which was saved 6 years ago. Today I'm out of energy again ... sorry is the hardest word to say, but I need the space and time for myself.

Thuở ban đầu, hai người yêu nhau như hai đứa trẻ chơi trò tập viết chung trên một tờ giấy. Lúc đó, tờ giấy còn trắng tinh, chàng và nàng đều hăng hái. Họ tràn trề hạnh phúc vì được làm việc chung. Tờ giấy ngập tràn những điều mà đầu óc hai người trẻ tuổi yêu nhau có thể nghĩ ra được.

Có thể một lúc nào đó chàng tranh giành để được viết nhiều hơn, lúc ngược lại, chàng lẳng lặng để nàng thỏa sức muốn viết gì tùy ý. Một vài người chỉ nhấc bút mà chẳng cần phải đắn đo. Có cặp quyết định viết chung một cây viết, có người dồn sức để một người thay mặt cầm viết, thế nhưng tình yêu không thể tồn tại mãi nếu chỉ có một người viết hoặc mỗi người viết riêng rẽ trên một nửa tờ giấy.

Tính cách của mỗi người tạo nên tự dạng của họ trên giấy. Cũng như tính cách, tự dạng của mỗi người rất khó thay đổi. Không phải là không làm được nhưng tốn rất nhiều thời gian, công sức mà kết quả không phải lúc nào cũng như ý.

Cũng như tính cách, tự dạng là thứ rất khó bắt chước. Người này có thói quen viết ngay ngắn, sạch sẽ, rõ ràng, người kia thích viết ngoáy, chữ siêu vẹo, gạch xóa lung tung. Tuy vậy, để cho những điều viết chung trên một tờ giấy dễ hiểu hơn, mỗi bên đều phải thay đổi ít nhiều tự dạng của mình...

...Mỗi sai lầm trong tình yêu tương đương với một vết mực nhoè... Thế nên, dẫu vô tình hay cố ý, dù những dòng chữ viết ra ngay ngắn đẹp đẽ biết bao, dù lời lẽ hai người trao cho nhau cao đẹp tới đâu chăng nữa, vết mực nhoè vẫn là vết mực nhoè. Bạn không thể lấy cái này bù đắp, che lấp cái kia. Dẫu bạn có đổ bao công sức để tẩy xóa, che lấp chúng đi, để cố quên chúng đi, coi như chúng chưa từng có thì dấu tích của những vết mực nhoè vẫn thấp thóang đâu đó. Trong tình yêu không có sự tha thứ tuyệt đối.

Tuy nhiên, càng viết người ta càng cảm thấy mệt mỏi. Sự hứng thú tự nhiên tan biến dần và cả chàng lẫn nàng đều phải tự tìm lấy cho mình động cơ để tiếp tục bên nhau. Đó là sự ràng buộc và trách nhiệm đối với nhau, với những hậu quả của trò chơi mà họ đã tham gia. Và thế là trò tập viết kéo dài mãi mãi. Nó ngốn hết trang giấy này đến trang giấy khác và chỉ chấm dứt khi mực trong ruột cây bút cạn khô.

Cũng có khi hai người bỏ cuộc giữa chừng. Đấy là vào một lúc nào đó (có thể họ đã viết chung với nhau được khá nhiều rồi), một hoặc cả hai bên cho rằng mình đã phải đơn độc viết mãi khôn ngừng hoặc đâm ra ghét tự dạng và ngôn từ của nhau.

Cũng có thể vì một vết mực nhòe có thật hay tưởng tượng. Có thể những gì họ viết ra trái ngược nhau...

TIME, ENERGY AND MONEY

Do you know that there are 3 stages of life ?

When we are teenager, we have Time + Energy, but No Money




When we are working adult, we have Money + Energy, but No Time



When we are old, we have Time + Money but No Energy




Irony isn't it?


I was once experienced before, as teenager, I had a lot of times, and I had huge amount of energy, unfortunately I wasn't able to enjoy many things because I was very much limited by my financial situation.

That's why I set a goal ... P:

"To be able to achieve my Financial Freedom before age 30"

Why Financial Freedom?

Because by achieving it, I'll have TIME for me to enjoy the fruits of my hardwork.

Why before age 30?
Because by achieving it, I'll still have the ENERGY for me to have fun in life, and not only that, most importantly my parents will still have the energy to taste of my success together with me.

Carrot always wants to achieve that goal before settling down aka "về vườn ở ẩn" (Wedding comes =)) )

the song I want to dance with you...

For Closeness T-R-A-V-E-L

,

Inmate Mitchell King had a visitor - his wife. King was serving a six-year jail term in Auckland, New Zealand for armed robbery. But his wife didn't want to be away from him for that long. So they held hands. And they stuck. She'd rubbed her palms with Super Glue.

Their new-found closeness was short-lived. And their separation painful. Her technique is not one I'd recommend for a closer relationship.

But if you want more closeness; if you desire relationships that are deeper and broader, more meaningful and longer-lasting, then remember the word 'TRAVEL.'

T is for TRUST Trust is the glue that holds people together (not Super Glue). A relationship will go nowhere without it.

R is for RESPECT. 'Do not save your loving speeches for your friends till they are dead; do not write them on their tombstones, speak them rather now instead,' writes Anna Cummins. It's about respecting others and letting them know that you value them.

A is for AFFECTION . Sometimes affection means love. Sometimes it means a touch. Always it means kindness.

V is for VULNERABILITY. Though we may feel afraid to let another too close, no relationship will go anywhere without risking vulnerability. Entrepreneur Jim Rohn says, 'The walls we build around us to keep out the sadness also keep out the joy.' And the love.

E is for EMOTIONAL INTIMACY. Learn to be open. Learn to communicate freely. What kinds of relationships you make are largely determined by how openly you have learned to communicate.

L is for LAUGHTER. Victor Borge got it right when he said, 'Laughter is the shortest distance between two people.' It's also the most enjoyable. flirt

For relationships that can really go somewhere, just remember the word 'TRAVEL.' Then enjoy the trip!


Thank YOU Rabbit, I love our 1st trip so much. Wherever I go is not as important as my companion.

It's YOU who made my trip so meaningful. Love YOU ( won't let YOU kiss me 1st. I will do it 1st hehe )

nham?

disappointed

Poem for me and poem for us

YOU LEARN

After a while you learn
the subtle difference between holding a hand and chaining a soul
and you learn that
love doesn't mean leaning and company doesn't always mean security.

And you begin to learn that
kisses aren't contracts and presents aren't promises
and you begin to accept
your defeats with your head up and your eyes ahead
with the grace of woman, not the grief of a child
and you learn to build all your roads on today
because tomorrow's ground is too uncertain for plans
and futures have a way of falling down in mid-flight.

After a while you learn that
even sunshine burns if you get too much
so you plant your own garden and decorate your own soul
instead of waiting for someone to bring you flowers.

And you learn that you really can endure
you really are strong
you really do have worth
and you learn
with every goodbye, you learn...

This is one of my English poem. Give me strength to move on :smile:

The next poem is Vietnamese, maybe it's quite sến, it still helps mending my heart.
"Love only comes with the one who never loses faith and hope" It's true, babe :love:
Disclaim: It's applicable to both of us. If you wanna cry, I will keep silent, give you my shoulder and cry with you too. Dun worry :smile:


DỰA VÀO VAI ANH MÀ KHÓC


Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
Có cuộc đời nào mà chẳng xuống thấp lên cao
Có môi nào chưa dừng vì tiếng nấc
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Và có một ngày con tàu em rời bến
Sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây

Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng đời người lừa lọc
Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi dựa vào vai anh mà khóc.

Rabbit & Carrot!

,

Today we've just done the most craziest thing together. (1st meet after the crush!)
Just love it, no comments!
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30