Ngừơi ta tâm sự với mưa tất cả, nhưng mưa chẳng chia sẻ với ngừơi ta 1 điều j`, mưa có ngốc quá ko, mưa tự mang mọi nỗi đau vào mình. Mưa lúc nào cũng nghĩ, mình sẽ làm phiền mọi người, mọi người nghe chuyện mình mãi sẽ chán mất thôi, mưa đau khổ, mưa ko tìm ra lối thoát, nhưng mưa chẳng dám nói với ai, mưa âm thầm chịu đựng 1 mình, mưa muốn tự mình thoát khỏi, nhưng sao mưa ýêu đuối quá. Ngừơi ta thì níu kéo còn mưa, mưa buông tất cả, mưa cho đi, nhưng mưa ko muốn nhận lại từ ai. Mưa chỉ muốn 1 mình gánh chịu, mưa mệt mỏi, mưa đau buồn, chỉ có nước mắt đồng hành cùng mưa.
Mưa bắt đầu lạc lối, mưa ko biết đi đâu, mưa đau buồn, mưa kéo theo ngừơi khác đau buồn, mưa tặng quà cho người ta, nhưng quà của mưa lại làm ngừơi ta khóc, mưa ngu ngốc biết bao nhiêu, giá như mưa đừng làm những việc ấy. Từ giờ mưa ko dám tặng ai cái gì mà chưa suy nghĩ thật kĩ, mưa sợ,mưa sợ.
Không hiểu mưa sợ tổn thuơng ngừơi ta hay mưa sợ bản thân mình tổn thuơng mà mãi ko dám bứơc tới, mãi ko dám mở rộng lòng mình. Giờ mưa sợ tất cả, những lời nói dù nhỏ nhoi cũng làm cho mưa tổn thuơng, mưa yếu đuối quá
Bỗng dưng nay dửng dưng với mọi thứ, mệt mỏi quá chăng? tay cứ bấm ko ngơi nghỉ, đầu óc thì trống rỗng, nhưng dòng chat vô hồn cứ tiếp nối nhau. Cũng chẳng biết mình bị sao, chẳng biết lí do gì, ta điên ư, ừ người ta nói cái tuổi này nó hay thế , chắc là thế rồi nhỉ. Ta cạn nghĩ, càng nghĩ ta càng rối, rồi giờ đây ta bão hòa rồi chăng, đánh những dòng này, ta vẫn chẳng có cảm xúc gì. Viết để trút ư, hôm nay ko phải là trút mà nó như cái quán tính cứ thế mà đánh ra. Mệt mỏi, chán chường, ta đang nằm mơ cái gì, mộng mơ làm gì cho thêm đau khổ. Ta ko cần uống ta vẫn say, ta vẫn thấy mình mơ hồ trong cuộc sống này, vô hồn. Biết rằng nhiều thứ còn phía trước, nhưng sao mệt mỏi thế này, lại cảm thấy mình như đang ở đâu, ko dám đối diện với sự thực. Để rồi nhiều lúc sự thực ập về, ta lại nhói đau. Uh thì đầu đã quyết, nhưng hành động và suy nghĩ ko tuơng đồng, đầu 1 đàng, người làm 1 nẽo, sao mà mâu thuẫn thế này, bỗng múôn cừơi thật to, nhưng biết rõ nếu cười thì ta sẽ sợ bản thân ta nữa mất thôi, tiếng cười ấy đáng sợ lắm, nên chỉ dám cười nhẹ 1 cái thật chua chát, chấp nhận rằng ta là 1 kẻ yếu đuối. bản thân biết điều đó nhưng cứ mãi ko chấp nhận nó, chối bỏ nó để to ra thật kiên cùơng nhưng sau đó thì sao, còn yếu hơn những ngừơi mà ta đã từng thấy Mà ta đang viết cái j nhỉ, chả có ndung chỉ biết viết là viết, trong đầu ko có chữ nào . bỗng mún lặng....
Mưa, lại đến một lần nữa
Cùng hòa vào lời hát thành 1 bản nhạc tuyệt diệu, lòng ko thể nào bình yên trước bản nhạc ấyRồi ta lại đi vào chốn phiêu bồng, người nơi đây mà hồn ta đâu rồi, cứ thế hồn ta bay theo mây trời, bay bay mãi để đừng thấy đau nữa, nếu dừng lại ta sẽ lại đau mất thôi, ta chọn cách bay đi, tuy biết sắp tới ngày trở lại nhưng ta múôn lòng mình bình yên trước khi trở lại....Gặp lại nắng mưa..., mưa sẽ đau gấp trăm lần bây giờ, nhưng mưa phải gặp, mưa ko thể trốn nắng, mưa phải gặp nắng để biết mưa yếu đuối thế nào, lâu nay mưa trốn chạy nắng.Mưa tự hỏi liệu lần này mưa có chịu nổi ko. Nhưng mưa biết 1 điều rằng ko có gì là không thể, chỉ có lòng mình muốn hay không thôi.Mưa đã rời bỏ nắng mà, mưa còn hối tiếc gì nữa, mưa đau gì nữa, mưa ko thể tha thứ đựơc mà, ghi những lời này chính mưa sẽ giết chết mưa, nhưng mưa muốn đau mà, mưa thích chịu đau mà . Thà mưa giết chết mưa để mưa trở thành con người khác còn hơn cứ vật vờ mãi thế này. M nói đúng "m ko thể làm gì khi cứ mãi sống vật vờ như thế này". Những ngày cuối cùng ko yên bình....
Mỗi cơn mưa mang lại một cảm xúc khác nhau, một mùi vị khác nhau Mưa hôm qua lạnh và cay lắm, mưa giỏi dồn người ta vào đừơng cùng lắm, mưa làm ta thấy lạnh, thấy bơ vơ, thấy chông chênh. Rồi ta lại nghe bài sắc màu. Một đường cong cong, nối bao đường vòng Họa người dưng nhớ khuôn mặt bắt hình dong Rồi một đêm chơi vơi, làm sao vẽ bóng tối Làm sao vẽ cánh hoa đêm không màu
Một đêm nhớ nhớ, nhớ ra mình một mình Một đêm nhớ nhớ ra mình đã ở đâu đây Một đêm trong đêm thâu, một vầng sáng chói lóa Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình
Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình.... Ta lại nhớ ra giờ đây ta chỉ một mình, ta đã rời bỏ người rồi. Ta phải tập làm quen với cái cảm giác này. Ta đã buông thì ko được níu lại, ta múôn thế mà Rồi mọi chuyện ập xuống đầu ta, ta nhìn điện thoại, ta nhìn màn hình. Đã biết bao lần ta cầm điện thoại định gọi, nhưng ta ko làm đựơc, ta ko muốn để người ta thấy mình thế này. Thế rồi ta ngã gục, ta điên loạn, ta khóc, ta ngủ trong nước mắt, ta đau đớn, ta bất cần, giờ ta trở nên câm lặng, nụ cười của ta đã bị cứơp mất rồi Xin lỗi vài người.... Thật sự là ta đã mất khả năng nói, đợi khi nào ta bình yên ta sẽ nói ra hết, mà cũng có thể là ta sẽ ko dám nhắc lại. Xin mọi người hãy hiểu cho ta. H đây ta cần 1 khoảng lặng cho riêng mình, ta cần 2 chữ lặng yên. Ta sẽ trở về khi ta cảm thấy ổn. Xin lỗi kẹo, đã đi mà ko nói với keo lời nào, keo hãy giữ gìn sức khỏe, mưa sẽ quay về khi mưa thấy mưa ổn
Nứơc mắt lại nhớ mưa nữa rồi, nứơc mắt muốn hòa cùng làn mưa, muốn mưa cuốn đi như thưở nào. Mưa biết ko, nứơc mắt lại yếu đuối nữa rồi, nứơc mắt run sợ. Đứng trước ngưỡng của tuơng lai, nứơc mắt chùng bứơc, nứơc mắt có lòng tự tin, nhưng nó vụt bay theo mây gió mất rồi, trong nứơc mắt bây giờ chỉ còn lại sự tự ti lâu nay nứơc mắt chối bỏ. Nứơc mắt chán mình lắm mưa à, nhiều người bảo nứơc mắt ko có j` phải lo sợ, đó là trải nghiệm thôi, hãy cứ bình tĩnh, tuy nứơc mắt nói ừ, phải bình tĩnh, nhưng lòng nước mắt cứ dao động, thật là....
Nước mắt lại nghĩ về mưa rồi, khi nào bùôn nuớc mắt lại muốn tìm đến mưa, nứơc mắt ko dám nghe nhạc, nước mắt ko dám xem phim, nứơc mắt hèn quá đúng ko mưa, nhưng nứơc mắt ko thể đối mặt, chỉ 1 bài hát, tim nứơc mắt như thắt lại, mọi thứ lại ùa về, nứơc mắt lại đau, đau lắm mưa à. Mưa ko ở bên nứơc mắt, nứơc mắt ko thể là bản thân mình, ko thể rơi nữa, nứơc mắt cứ nghẹn lại, nỗi đau cứ thế tăng dần lên. Đến ngày nào mưa xuất hiện mưa nhỉ, mưa xuất hiện để nứơc mắt trở lại, nứơc mắt hòa vào mưa làm thành 1 bản đồng ca để nỗi đau trong nước mắt lại vơi bớt, ko thì nứơc mắt ngã quị mất, nứơc mắt sợ lắm mưa à. Nứơc mắt đã nghĩ đến 2 chữ "trở lại" nhưng ko nứoc mắt ko muốn là mình của 2 năm truớc nữa, nước mắt sợ lắm mưa à, nứơc mắt trốn tránh, chỉ cần gặp lại, 1 cái chạm cũng có thể làm nước mắt gục gã, nên nứơc mắt ko dám đến gần, ko dám nhìn thấy, nứơc mắt sợ... sao mà khó quá mưa nhỉ.Mưa phải tự vuợt qua thôi, ko ai giúp nứơc mắt đựơc mà
Mưa Mưa!!...trời lại mưa nữa rồi. Đã tới mùa mưa rồi thì phải. Mưa tầm tã, tuy không lớn nhưng lại dai dẳng không dứt. Nó ngồi một mình trong cái giá lạnh, ngồi đây để làm gì nhỉ? Chỉ là nói về mưa.. Người ta thường ghét mưa, có lẽ vậy.. mưa khiến cho đường sá ướt át..mưa khiến cho người ta buồn, hay khó chịu.. Có lẽ nào nó cũng thế chăng? Chỉ một phần nào đó mà thôi...
Không biết tự khi nào nó lại cảm thấy có tình cảm với mưa. Từ nhỏ đã thích ngắm mưa...mưa càng lớn thì trong lòng lại cảm thấy nôn nao lạ.. Không hiểu nỗi được bản thân nó buồn hay vui.. Mưa lớn, mưa tầm tã làm bản thân mình cảm thấy nhỏ nhoi và cô đơn..có lẽ buồn nhiều hơn vui, nhưng nó lại thích cảm giác đó..
Nó nhận ra rằng nó cũng có thật nhiều cảm xúc khi mưa đến...Nó nhớ lại những ký ức về mưa..
Khi còn thật nhỏ, nó vô tư tắm mưa và vui đùa với bạn bè..Nó còn nhớ những trận bóng mà nó đã đá dưới mưa, cảm giác thật đã..Nó nhớ những lúc nó và bạn bè đánh nhau cũng dưới mưa, mưa làm dịu đi tính nóng nảy của nó, mưa làm dịu đi sự hung hăng của cả đám , làm giảm đi sự giận dỗi trong lòng những đứa nhỏ như tụi nó...
Nó đã từng cãi nhau, nó đã từng làm người khác đau lòng, nó làm người ta bị tổn thương...vẫn đứng dưới mưa.. Nó đã gay gắt và khiến người đó phải khóc..nó lạnh lùng, nó tàn nhẫn...
Nó đã từng cô đơn, lẻ loi đứng dưới mưa.. nó đã từng chờ đợi một ai đó cũng dưới mưa.. Nó đã từng khóc trong mưa. Mưa đã chứng kiến nó bị người ta làm cho đau lòng như thế nào, mưa đã biết nó sợ hãi ra sao...
Thế nhưng nó cũng đã từng hạnh phúc và cảm thấy ấm áp, vui vẻ bên người mà nó yêu quí. Nó đã từng có cảm giác yên tâm, nó thấy sao thật tuyệt..
Mưa!! Mưa vẫn rơi tầm tã.. nhưng nó cảm thấy thích thú với mưa.. Có nhiều chuyện chỉ mưa và nó biết.. Nó thấy như có bí mật giữa cả hai.. Và mỗi khi mưa đến, nó lại ngồi ngắm mưa..dù chỉ trong chốc lát..Kỉ niệm lần lượt hiện về..và nó vẫn ngồi đó..nhìn mưa rơi...rơi mãi..
Từ ấy trên đường loang loáng mưa Tìm hoài không thấy gót chân xưa Đường xưa bao gót chân mưa bước Gợi mãi tình yêu buổi dại khờ...
Nay bỗng nhận ra 1 đìêu là mình chẳng làm được j` cho ai cả
Mình đóng vai ngừơi tốt đạt thật haha. Ngay cả lúc tức giận vẫn cố làm như ko có gì. Đóng tốt lắm, tốt lắm . Nụ cừơi sao mà nhạt nhẽo quá, chắc sắp trở lại thời kì trứơc đây rồi, thật là.... Bao nhiêu cố gắng nay trở thành cát bụi, cát bụi mất rồi. Làm mọi ngừơi thất vọng mất rồi. Tôi đã ko còn là chính tôi, tôi giờ đây đã trở thành 1 hồn ma mất rồi.
Tôi múôn la , tôi múôn hét, nhưng, tôi ko làm đựơc gì cả, tất cả chất chứa trong lòng, sắp vỡ tung mất rồi, vỡ tung mất rồi
Tôi sẽ ra đi, ra đi để tìm lại chính tôi, xem tôi là ai, tôi sống để làm gì , tôi cần ai và ai cần tôi. Việc còn lại hiện giờ là đóng nốt cái vai người tốt mà tôi đã dựng lên, 1 vai diễn hoàn hảo