Title: Raining Night
Author: rimika
Pairings: 6918
Disclaimer: họ không thuộc về tôi mà thuộc về Amano-sensei, mặc dù rất muốn bắt cóc các anh đem về làm của riêng nhưng dù sao thì tôi vẫn chưa muốn chết T.T
Rating: T
Status: completed
Warning: nhảm
Summary: một cơn mưa bình thường trong đêm, một tâm trạng bình thường trong mưa và một câu chuyện cũng bình thường trong năm lại diễn ra.
------------------------------------------
Mưa – từng giọt từng giọt, rơi trên đôi tay ai. Lạnh buốt
Mưa – từng giọt từng giọt, trên trên khóe mắt ai. Mặn đắng.
Mưa - ….
- Dẹp ngay bài thơ con cóc đó đi, hoặc là ta sẽ cắn chết ngươi.
Người ta thường nói trời mưa hay khiến tâm hồn con người ta trở nên lãng mạn và đa cảm. Nhưng, với anh chàng đẹp trai mắt sếch chỉ biết hai chữ cắn chết của chúng ta thì… người ta nói cũng chỉ là nói mà thôi. Quay lại nhìn người vừa lên tiếng, anh chàng tóc tím khẽ thở dài.
- Oya, Kyou-chan, cậu đúng là người không có chút lãng mạn gì hết. Nhìn xem, trời đang mưa tầm tã kia kìa.
- Thì sao? Mưa thì có liên quan gì tới ta?
- Kufufu~, có chứ._ nói đọan, chàng trai tóc tím lại tiếp tục đưa mắt ngắm nhìn làn mưa.
Từng giọt mưa đua nhau tuôn xuống. Từng giọt, từng giọt, trong suốt như pha lê, chạm vào đất, vỡ tan, nhưng rồi từng mãnh vỡ ấy lại hợp thành những dòng nước mạnh mẽ cuốn trôi cát bụi trên đường chúng đi. Mỏng manh nhưng mạnh mẽ, như đóa hoa mà ta luôn gìn giữ.
- Thật ngọt ngào và quyến rũ làm sao!.
Dứt khỏi sấp tài liệu, Hibari mở to mắt nhìn trân trối kẻ vừa nói, như thể hắn ta vừa biến hình thành một trái dứa khổng lồ với hai con mắt hình trái tim to đùng. Dù cậu vẫn biết những tên thuật sĩ vốn khác người, nhưng kẻ vừa nhìn mưa vừa thèm thuồng thì đúng là…
- Ngươi bị điên hả?
- Oya? Kufufu, dĩ nhiên là không. Sao cậu lại có suy nghĩ đó nhỉ?
- Người bình thường không nhìn mưa bằng cặp mắt mơ màng say đắm như ngươi đâu.
- Kufufu~ Ghen à?
- Ta sẽ cắn chết ngươi_phụ họa thêm là tiếng nghiến răng và một cái liếc sắc như muốn cắt đứt cuống dứa nếu Mukuro không kịp thời thụp đầu xuống.
- Oya oya, bình tĩnh nào. Ừm, chỉ là... khi nhìn từng hạt mưa đan xen nhau rơi xuống, ta lại nhớ đến những kỉ niệm cũ.
- … _tuy cậu không nói nhưng chữ ”kỉ niệm gì?” đã được in trên trán Hibari.
- Kufufu~ _cười nhẹ, đôi mắt hai màu lại tìm đến màn mưa_ Đêm Kokuyou đầy hoa…
- ...
.
.
*PAANG*
*HỰ*
- Ouch! Có muốn chọi tonfa thì cũng phải báo trước cho tôi né chứ Kyou-chan_ xoa xoa đầu, anh nhăn nhó nhìn kẻ vừa cho anh “tiếng sét sém tóe máu”
- Câm ngay và không được tưởng nhớ gì nữa hết, hoặc là ta sẽ cắn cho ngươi chết luôn.
- Tại sao? _*mắt ngây thơ*_ Oya, Kyou-chan, đầu cậu có khói kìa, mặt cậu đỏ quá, cậu bị sao thế ? _*tiếp tục ngây thơ*
- Ng…ngươi…
Khi ngôn ngữ đã trở thành một đống vô dụng thì chỉ còn hành động là hữu dụng. Nhặt lại cây tonfa, cậu lao vào “cắn chết” tên đầu dứa đáng ghét. Cây chĩa ba cũng nhanh chóng được lấy ra. Căn phòng chật chội không phải là nơi lý tưởng để đánh nhau. Vì nếu đánh nhau ở đây thì những thứ nhỏ bé như đồ đạc dĩ nhiên sẽ tuân theo nguyên lý: “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết”. Mà “ruồi muỗi” chết rồi thì “hậu sự” ai lo? “Trâu bò”, dĩ nhiên, không tốn tiền cũng phải tốn công sai bảo bọn thuộc hạ chứ.
.
.
Hai người lao ra màn mưa lạnh giá.
Trong đêm, từng hạt mưa trong suốt theo gió đưa về đất, như hôm nào – từng cánh hoa đỏ rực sáng trên vùng đất đen tối của Kokuyou.
Sáng và tối luôn là hai thứ trái ngược nhau. Cậu được bao bọc bởi ánh sáng, đôi mắt luôn ánh lên sự tự tin kiêu ngạo của kẻ chưa bao giờ nếm mùi tủi nhục, đen tối của cuộc đời. Còn anh, hiện thân chân thực của bóng tối, của tội ác.
Anh và cậu – Tối và sáng.
*Kenggg*
Đôi tonfa vừa ngậm ngùi nói lời chia tay với chủ của nó. Cuộc chiến sắp đến hồi kết. Anh dồn cậu vào gốc cây anh đào. Buông rơi cây kích, hai tay cậu bị anh khóa chặt, đẩy người cậu ép sát vào thân cây. Cơ thể hai người thấm đẫm nước mưa.Mái tóc cậu mềm rũ, lòa xòa trước trán, nhưng nó vẫn chưa che khuất đi ánh sáng trong mắt cậu. Mười một năm trước, chính tia sáng này khiến anh thèm muốn cậu, như bóng tối luôn thèm khát ánh sáng.
Chiếm hữu và lăng nhục là những gì anh đã làm.
Hận thù và tìm kiếm là những gì cậu đáp trả.
Trái tim là một phương trình có nhiều ẩn số, mấy ai mà ngờ được có ngày hai kẻ không đội trời chung này lại ở bên nhau. Bóng tối và ánh sáng, dù đối nghịch nhưng chẳng phải chúng vẫn giao nhau và luôn cùng nhau tồn tại hay sao?
Nhẹ nhàng hôn lên làn môi mềm đang tím lại vì lạnh, anh say mê tận hưởng sự mềm mại và ngọt ngào từ đối phương mang lại. Tuy nhiên, mê muội thường dẫn đến mụ mị, có phải anh đã quên một điều…
*HỰ*
… là hai chân của Hibari vẫn đang tự do, và vì tự do nên nó hòan tòan có thể “nhẹ nhàng” nâng lên” để “đá yêu” vào “người bạn bé nhỏ” của Mukuro. Anh khụyu chân, nằm lăn ra đất theo cái kiểu mà chắc không ai muốn biết đâu. Vậy cảm giác của anh lúc này là gì? Cứ nhờ ai đó “nhẹ nhàng đá yêu” vào “bạn” mình thì biết ngay ấy mà.
- Đáng đời, đồ dê chúa_ Cậu đưa tay chùi miệng, cố gắng che đi những vệt hồng vừa xuất hiện
.
.
Sau một hồi quằn quại, Mukuro đưa mắt nhìn lên Hibari. Chữ nhất xuất hiện. Từng cánh hoa theo làn mưa rơi xuống, nhuộm đỏ một góc vườn. Cơn mưa máu thật đẹp và quyến rũ trong mắt một người và dĩ nhiên đó không phải là anh chàng mắt sếch đẹp trai đang nằm sải lai đằng kia. Anh bế cậu vào lại phòng, đặt cậu nằm trên chiếc giường ấm áp. Cuộc chiến đã đến hồi kết và kết quả của nó là đây, nơi “con nít trong sáng không phận sự miễn vào”. con nít quỉ thì được vào cửa tự do
- Oya, không ngờ cậu quá đáng như thế. Bây giờ, để đền bù, cậu phải giúp tôi “kiểm tra” xem “nó” có bị tổn thất gì không nhé. Kufufu~
- A..ah.. Ngươi… tránh ra. Ta thề sẽ cắn chết ngươi, Mukuro.
- Kufufu, được thôi Kyou-chan, cứ cắn
bất kì chỗ nào cậu muốn. Ouch, ấy, nhả mũi tôi ra nào. Này, này….
.
.
.
Mưa vẫn tiếp tục rơi, có lẽ sắp thành bão rồi.
.
.
.
Mưa – từng giọt từng giọt, len vào trái tim ai. Dịu mát.
Mưa – từng giọt từng giọt, cuốn trôi nỗi cô đơn. Ấm nồng.
End.
Note: có một điều thầm kín nho nhỏ nữa là... nếu bạn nói đây là fic angst cũng không đúng mà nói nó humor thì cũng không hẳn, mà là một đống lai tạp, đó là vì lúc type thì đây vốn là fic angst nhưng khi beta lại thì cái fic angst của tôi nó đi mây về dứa mất rồi (__ ___") Mong mọi người thông cảm cho sự điên loạn của tôi
p/s: mà khổ cái thân tôi quá đi, vừa bị treo não vừa bị loạn thị nữa =)) nhìn bão ra mưa, nhìn mưa ra bão =))
thôi, xem như mình ko có duyên với cái fanfic contest rồi

)