Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

(¯`·(¯`·._RINDEN_.·´¯)·´¯)_

STICKY POST

Nghe nhạc.

Những bài hát mới và HOT nhất đây, các bạn cùng thưởng thức nhá.
Các bạn có thể vào blog của Rin và Den qua tên miền sau: http://rindenlove.uni.cc
Send me a message?

STICKY POST

Ảnh kỷ niệm.

Mọi người hãy gởi lại một tấm hình để làm kỷ niệm khi ghé qua blog của RIN và Den nha. Click vào "Sign this guest book" để upload hình lên nha. Cảm ơn mọi người nhiều.

STICKY POST

Làm quen.


Đây là bà xã của rin đoá, wa xinh đúng hok.







Lilypie 3rd Birthday PicLilypie 3rd Birthday Ticker




Tiễn Bước Người Đi




Mới hôm nào mình còn có nhau.
Mà giờ đây tiễn bước người đi.
Phút giây này làm khó đôi ta.
Để giờ đây nói không nên lời.

Có nói gì thì người cũng đi.
Thật lòng có ai muốn như vậy đâu.
Nước mắt tuôn trào lòng anh nhói đau.
Một người đi ôi thương một người đứng trông.

ĐK:
Sân bay ngày hôm nay đành xót xa tiễn người đi.
Tiễn Bước Người Đi lyrics on
Đi về một nơi xa thôi nhớ mong thôi ngóng chờ.
Tình đôi ta như muôn bài ca em biết không.
Đẹp như ngôi sao trên trời cao em có hay.
Nay ta đành chia tay hẹn kiếp sau sẽ gặp nhau.
Mong một ngày không xa em sẽ mau quay trở về.
Ngày em đi mưa lại rơi trong mắt anh.
Ngày em đ sân bay dường như muốn khóc than.
Khóc cho một mối tình dỡ dang.

5h, 9-11-2008

5h, 9-11-2008
Lâu lém rồi hôm nay mới lại viết như thế này. Từ lúc Den nói chia tay đến pi giờ chẳng khi nào tôi viết như thế này cả. Hôm nay viết lại cũng chỉ vì nhớ Den quá mà thôi. Tôi nhớ Den quá, nhớ đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, và càng như thế thì tôi lại càng thấy mình trở nên bất lực hơn. Vì chẳng có thể làm được j để vơi đy nỗi nhớ nữa… Điện thoại nhà Den thì không thể gọi được đơn giản vì nó đã bị hư, nên đành pó tay thoai chứ nhà Den vẫn còn điện thoại thì tôi sẽ gọi luôn mà chảng cần phải sợ bất cứ điều j cả. Tại nỗi nhớ trong tôi còn lớn hơn cả sự sợ hãi của mình nữa, tôi sắn sàn để ch0 người khác chưởi mắn hay là làm j tôi, nhưng tôi cũng sẽ tìm cách để đc dù chỉ nghe giọng nói của Den mà thôi, chứ cũng chẳng mong j việc được gặp trực tiếp Den, thế mà tôi chẳng có thể làm được việc gì cả. Càng nói tôi càng thấy mình bất lực với cuộc sống này hơn, không lẽ tôi không thể làm j ch0 Den và ch0 cuộc sống này hay sao??? Lúc chiều hom qua, tôi đã nghỉ học thêm môn hóa chỉ vì không muốn đy học, chỉ vì cảm thấy chán, rồi chui vào trong quán NET ngồi đến lúc đúng giờ thì mới về. Nghĩ lại mới thất mình ngu quá, ngu đến nỗi không biết nói thế nào nữa đây. Có khối người muốn đy học thêm mà đy còn không được, vậy mà tôi thì lại nghỉ học thêm để vào NET chơi. Đến khi đy về tình cờ tôi nhìn phía sau và nhận ra từ xa là Den. Thế mà tôi lại chẳng thể làm gì được hết, lúc đó tôi chỉ muốn chạy lại gần bên Den để cùng nói chuyện, để làm ch0 Den vui thôi, như lúc trước vậy. Thế mà pi giờ tôi chẳng thể làm được chỉ vì một việc hết sức đơn giản là người khác chở tôi đy chứ tôi không đy một mình. Tôi chỉ không muốn người khác cũng đy cùng tôi gặp Den nên đành phải đy mà không thể gặp Den. Tính tôi ích kỷ là thế mà, không muốn thèng nào gặp Den cả, hehehe… Tối về tôi lại càng nhớ Den hơn, chỉ vì hôm trước tôi và Den đã cải nhau thì phải, vì tôi nhờ làm giùm tập san mà không làm giùm nên đã rất tức, và cả ngày hôm đó chẳng thèm nhìn mặt nhau nữa là… Thế nên hôm qua không gặp đc mới cảm thấy nhớ Den đến như thế. Mà thôi có nói nữa cũng vậy ah, chỉ mong là Den đọc được những dòng này và sẽ hiểu tôi hơn mà thôi. Cũng sáng rôi phải ăn sáng rồi đy học thêm cái, chủ nhật mà đy học thêm thật là mệt quá đy, keke. Thế nhưng vì tương lai sau này nên cũng phải đy học thôi. Huhuhuhu mệt quá đy, ước gì có Den ở đây nhỉ. Cũng chẳng học thêm chung môn nào cả thật là chán quá ch0j luôn. Chỉ có hoc chung môn tiếng Anh thôi thế mà Den lại bị kẹt môn khác nên không thể đy học được. Lần trước Den có đy một lần, cú tưởng lần sau Den cũng sẽ đy học tiếp chứ, hôm sau lên ngồi chời Den mãi mà không thất đâu hết. Lúc đó định khi Den vào thì kêu Den xuống chỗ tôi ngồi luôn đó chứ, ai ngờ đợi mãi mà chẳng thấy Dendaau cả. Cứ mỗi lần có người vào sau thì cứ tưởng là Den chứ, đợi mãi đến khi đc nữa buổi học mới biết răng hôm nay Den không đy đc rồi, thế mớ chán…

Con sóng yêu thương



Sáng tác: Hoài An

Biển vắng mây sang ngang tình anh sao đành.
Lời hát, lời yêu thương như sóng xô trùng dương.
Ngày hôm qua mắt nhòa, niềm hạnh phúc có nhau vỡ oà,
mà hôm nay đôi lứa sao xa tầm tay.
Người hỡi anh ra sao ngày mai những tháng ngày,
đời đó, là gì đâu nếu vắng xa tình em.
Biển nhìn anh thôi cười cùng lời hát nhớ thương một người,
ở nơi đó đến bao giờ cùng chuyện trò.
Tình em sáng lấp lánh tựa sao đêm,
ru hồn anh lối nào thật êm đềm .
Tình em đó ,ánh nắng buổi bình minh,
cho đời anh thêm 1 niềm tin.
Được gần nhau bên nhau niềm ước ao,
ôi tình yêu dâng cao từ đêm nào.
Nhìn biển xanh xô ngang niềm khát khao,
kìa tình anh trong cơn lao đao
Người vẫn yêu người, mãi mãi yêu 1 người,
dù ngày mai đó ra sao cũng vậy thôi.
Tận đáy tim mình anh khắc ghi bóng hình,
nồng nàn và êm ái, tay vòng tay

Chuyện bên lề bộ phim Em từ đâu đến

Tên đầu tiên của phim
Đầu năm 2006, khi đài MBC công bố kế hoạch sản xuất phim mới, phát sóng vào tối thứ hai và thứ ba hàng tuần, do Kim Rae Won và Jung Rye Won đóng vai chính, bộ phim có tên là Nàng công chúa.

Nàng công chúa được chọn phát sóng tiếp theo phim Chó sói (Eric, Han Ji Min, Uhm Tae Woong đóng các vai chính) phải ngưng phát sóng ở tập thứ 8, sau khi Eric và Han Ji Min bị tai nạn tại phim trường. Ngày 4.2.2006, đoàn phim Nàng công chúa lên đường sang Brisbane (Úc) quay những cảnh trong tập đầu tiên, giai đoạn Seung Hee và Hye Soo yêu nhau, rồi xảy ra bi kịch...

Tuy nhiên, sau đó, đại diện đoàn phim đã thông báo, tên phim Nàng công chúa sẽ được đổi thành Em đến từ ngôi sao nào? (tên gốc ở H.Q), lấy cảm hứng từ một câu chuyện mà Hye Soo từng kể cho Seung Hee nghe: “Khi người ta chết, người ta sẽ trở về với ngôi sao – nơi mà từ đó họ đã ra đi...”.

Điện thoại của Seung Hee
Khán giả xem phim rất ấn tượng với chiếc điện thoại màu trắng mà Kim Rae Won sử dụng. Thật ra, ban đầu Seung Hee không dùng điện thoại này mà là một chiếc khác. Trong tập 3, khi Seung Hee để quên điện thoại ở công ty, Bok Sil mang đến nhà trả lại cho anh, Seung Hee nhìn Bok Sil băng qua đường, bị ám ảnh chuyện cũ, tưởng tượng Bok Sil sắp bị xe đụng, anh đã lao ra cứu cô, khiến hai người ngã xuống đường, chiếc điện thoại cũng... vỡ tan tành! Seung Hee đến cửa hàng mua điện thoại khác, anh bảo Bok Sil chọn một chiếc. Bok Sil đã chọn cặp điện thoại Sky U110 màu trắng của hãng Samsung, ngoài lý do đây là hàng mới nhất, còn vì... đây là mẩu điện thoại “tình nhân”, khi sử dụng cước phí sẽ được giảm một nửa! Tuy nhiên sau đó, khi Bok Sil lên Seoul sinh sống, cô đã để chiếc điện thoại này lại cho mẹ Soon Ok, để cô tiện liên lạc. Nhưng Seung Hee vẫn dùng điện thoại Sky U110 cho đến kết phim.

Bên cạnh những tính năng bình thường như nhiều điện thoại khác: MMS, SMS, Wap, quay phim, chụp ảnh... Sky U110 còn có nhiều tính năng vượt trội, như lưu được 2.400 số điện thoại, chụp ảnh toàn cảnh (panorama), truyền dữ liệu, VOD, MOD, nghe nhạc, xem phim, xem truyền hình – như một thiết bị nghe nhìn xách tay thu nhỏ. Giá bán ở Hàn Quốc hiện nay là: 495.000 won (khoảng 530 USD).

Kim Rae Won lo lắng vì hát không hay
Cảnh Seung Hee vừa đàn vừa hát tại một quán bar nhạc Jazz ở khu Kangnam, theo... nguyện vọng của Bok Sil và sau đó trước sự chứng kiến của nhiều người, Seung Hee đã thú nhận “Anh yêu em” qua micro – được xem là cảnh ấn tượng nhất trong tập 5.

Trước khi quay cảnh này, Kim Rae Won đã ngồi trước đàn piano luyện tập mất 4 tiếng đồng hồ, giọng ca trong phim là giọng thật của anh. Kim Rae Won cho biết: “Tôi luôn lo lắng, không biết cảnh quay có được khán giả ủng hộ hay không, vì tôi hát không hay, nhưng cũng phải cố gắng hết mình, để biểu lộ được sức hút của Seung Hee...”.

Ca khúc Kim Rae Won hát trong cảnh này, có tên là Em sinh ra để được yêu thương (You Were Born to be Loved) rất đơn giản và dễ nhớ, vì ca từ được lặp đi lặp lại nhiều lần, nhưng ý nghĩa thì sâu sắc. Các bạn có thể tải ca khúc này tại địa chỉ: http://www.philapraise.com/music/YouWereBorn2BLoved.mp3.
Bối cảnh ấn tượng
Cảnh Seung Hee và Bok Sil khiêu vũ ngoài trời, sau đó, trao nhau nụ hôn đầu tiên, được thực hiện tại Làng Anh ngữ Paju. Trước đó, những cảnh Seung Hee đi chọn cảnh cho video clip sắp quay của anh, cũng được thực hiện tại đây. Ở Hàn Quốc có khoảng 10 Làng Anh ngữ. Trong đó, Làng Anh ngữ Paju là mới khai trương vào tháng 4.2006, ngay sau đó được đoàn phim Em từ đâu đến chọn làm bối cảnh.
Paju là thành phố nằm gần Bắc Triều Tiên và khu phi quân sự nhất, nên được bao quanh bởi nhiều căn cứ quân sự tối an ninh của Hàn Quốc và Mỹ.

Làng Anh ngữ Paju cũng như các Làng Anh ngữ khác ở Hàn Quốc, được xây dựng mô phỏng theo một thị trấn nhỏ ở Anh quốc. Ở đây đào tạo và giảng dạy tiếng Anh cho sinh viên bản địa, với giáo viên là người nước ngoài. Hiện có khoảng gần 600 sinh viên và 100 giáo viên hàng ngày đến Làng Anh ngữ Paju học tập, làm việc. Bên cạnh đó, tại đây còn có nhiều hoạt động vui chơi khác, phục vụ chương trình dạy và học tiếng Anh.

Làng Anh ngữ Paju có diện tích 277.200 m2, với nhiều tiện nghi như một thành phố thu nhỏ, gồm: nhà hàng, tiệm cà phê, rạp hát, nhà sách tiếng Anh, thư viện, bưu điện, ngân hàng, sân vận động, phòng triển lãm...

Những lời tỏ tình... có cánh
Trong tập 10, hai nhân vật chính: Bok Sil và Seung Hee đã thú nhận tình cảm của mình dành cho đối phương. Những lời tỏ tình... có cánh của họ đã khiến người xem không kềm được xúc động...

Bok Sil: “Mỗi khi anh gọi tên em, em như muốn phát điên...”

Cuộc tình vừa chớm nở giữa Bok Sil và Seung Hee bị mẹ ruột của Bok Sil (Hye Rim) ngăn cấm kịch liệt. Sau khi Seung Hee bị bà “dằn mặt” tại tiệc sinh nhật cô, anh muốn bỏ cuộc, bắt đầu tránh né Bok Sil. Bok Sil đã đứng chờ Seung Hee dưới sân nhà anh để nói thật lòng mình, cơn mưa tầm tã khiến những lời cô nói càng thêm bi lụy...


...Chị ấy ư? Không phải chị ấy đã qua đời rồi sao? Nhưng còn em... Nếu đạo diễn yêu em, em sẽ sống mãi mãi Bởi vì em không phải là em gái của Hye Soo Em là Bok Sil Em thật sự rất yêu đạo diễn Em yêu anh, ngay cả khi anh nổi giận “Nè nhóc, muốn chết hả” –ngay cả khi đạo diễn nói lớn tiếng với em, em cũng yêu Em cũng yêu cả những lúc anh cười “Kim Bok Sil, Bok Sil à” – mỗi khi anh gọi tên em, em như muốn phát điên... Anh có biết không?
Seung Hee: “Anh là một tên khốn, nhưng nếu em không màng những điều này, thì đừng đi...”

Sau trận mưa hôm đó, Bok Sil bị ốm nặng, biết tin, Seung Hee rất lo lắng. Anh bắt đầu nghĩ về những kỷ niệm hai người có với nhau, để thẩm định lòng mình. Bok Sil đến công ty báo cho Seung Hee biết, cô sắp sửa theo mẹ sang Mỹ du học. Seung Hee vẫn giả vờ khách sáo, tỏ ra không níu kéo. Thế nhưng, sau khi Bok Sil rời khỏi, anh chợt bừng tỉnh, vội chạy đi tìm cô. Và, tại góc đường vắng vẻ, lần đầu tiên, Seung Hee đã nói thật lòng mình...
Kim Bok Sil!
Đừng đi!
Anh đang bảo em đừng đi
Anh...
Anh không mang lại cho em điều tốt đẹp gì ngoài đau khổ...
Anh thật hèn hạ
Anh là một tên khốn...
Nhưng nếu em không màng đến những điều này
Vậy thì đừng đi...
Anh thích em
Người anh yêu là em
Cô gái có đôi bàn chân to như gấu
Một cô gái ngây thơ
Người không có gì cả ngoài sự khỏe mạnh
Trái bí nhà quê Kim Bok Sil
Anh đang nói với em là anh yêu em
Đừng đi
Anh đang nói em hãy ở lại bên cạnh anh
Đừng đi

Yesterday - my birthday !!!

Một ngày buồn như con chuồn chuồnm chán như kon dán.Sáng ngủ dzayj trễ ==> đến trường trễ bị cờ đỏ ghi rầu tụi nó còn trừ điểm nữa
Sau khi chào cờ xong, vào tiết thứ 2, Cô giáp chủ nhiệm chưa chj đã kêu lên dò bài cũ Mô phật, là sinh nhật nên hôm qua chơi nhìu quá có học hành j đâu. Mà pà cô ác thiệt, pã đâu có dò từng bài một đâu, pã dò một lúc 8 bài liền đố thèng nào mà học ch0 hết.
Cuối giờ học về nhà, được bạn gái tặng quà sinh nhật, mừng chưa hết. Về đến nhà mở quà ra trong đó có tờ thiệp ghi chữ " Thế là hết phải không anh" Móa ơi bạn gái mình chơi sôck quá. Nó nói chia ay mình đúng vào cái ngày sinh nhật của mình.
Còn nữa, vào BDM nhờ anh em trong UG reg ch0 cái domain nvlhighschool.com rồi đợi mãi mà không thấy ai reg ch0 hết..
Quả nhiên là một ngày sinh nhật buồn. Không hiểu vì seo sinh nhật thứ 18 của mnihf lại chán thế không bít nữa

Media

Cây, Lá và Gió


Cây, Lá và Gió


Từ năm 2003, có một câu chuyện được gửi đăng và chia sẻ trên nhiều blog, website cá nhân.
Câu chuyện ban đầu được viết bằng tiếng Hoa, rồi sau đó được chuyển sang tiếng Anh, và rồi là tiếng Việt. Một câu chuyện khá hay về ba nhân vật: Cây, Lá và Gió...


Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!


o O o


CÂY

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.

Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên!" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại.
o O o



Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại...
o O o

GIÓ

Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu"

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy "Em sao vậy, sao em không nói gì hết vậy?", cô ấy nói "Đầu của em đau lắm" - "Hả?", tôi không tin vào tai mình. "Đầu em đau lắm!" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng…

Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?...
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31