Skip navigation

Lost password? | Help

Cho những tàn phai

Photobucket Photobucket PhotobucketPhotobucket

[Trong quán kara]

*

Đọc lại những tin nhắn động viên , chúc mừng ngày hôm qua & hôm kia. Thấy muốn lưu lại hết.

...

Rồi tự nhiên thế này này

Nhớ những tin nhắn mà mình đã_từng_nhớ_rất_ rõ

Chẳng bao giờ muốn xóa

...

“Bất chợt có cảm giác khó tả quá.

h đúng là ngốc của ***. Thấy nhớ h quá”

...

"Nhớ h lắm đấy, biết k hả ngốc"

...

...

Rồi cứ thế mà khóc

Đang khóc như những ngày trước

Nước mắt cứ thế rơi

Cứ thế nấc như một đứa con nít

Làm sao để ngừng khóc đây???

...

“Khó nhưng ko phải ko làm đc, đúng ko?

Nếu cả 2 cùng cố gắng sẽ được mà”

...

Its time to be a big girl now
And big girls don't cry
Don't cry
Don't cry
Don't cry
(Big girl don't cry)

*

Lắm lúc lại thế này

Chỉ biết nhìn thương nhớ đi qua.

...trong nước mắt.

**

Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương
bỏ ta đi bằng một tin nhắn
ta mỉm cười và tự nhủ lòng thanh thản
ta khép tay và thành tâm cho một lời chúc phúc
ta cảm ơn một quãng đời đã gặp nhau đúng lúc
rồi chấp nhận như cơn gió bay…
(Thơ Nguyễn Phong Việt)

Nhảm tí

Nhảm tí magnify

[giá mà cứ nhăn nhở thế này mãi thì tốt nhỉ]

Dạo này ít viết lách, ít blog bờ leo, căn bản là ko mún nói nhảm. Tâm trạng lúc lên lúc xuống, lúc nào cũng tuôn thì có mà chết. Với lại bờ lốc cũng sắp đóng cửa, buồn da diết phải khăn gói đi kiếm nhà mới. kiếm đi kiếm lại vẫn chưa kiếm ra thằng nào. Ngay cả facebook, giờ đứa nào cũng tèn ten sang đó. Mình thì chẳng thik. Kiểu gì mà A là bạn B, B là bạn C, A và C ko là bạn của nhau, thế mà con C com cho thằng B con A cũng đọc đc hết, tại vì nó hiển hiện trong trang của con A. mình ghét cái kiêu đó thế ko biết. nếu tò mò thì tự đi tò mò, làm thế trong trang mình loạn tùm lum, rồi quảng cáo linh tinh. Nói chung là ko nhiệt tình cho lắm. Mấy trang youbanbe, rồi yume, rồi plus... có nghía qua, có đặt tài khoản vài chỗ. Đặt xong chẳng chăm chút gì hết. Thôi thì, ở lại với em 360 đến khi em tắt thở vậy . Như vậy cũng gọi là chung tình ( mặc dù dân tình chúng nó cũng lặn đâu mất tăm, im lìm hết).

Đang có ý định cắt tóc, tự nhiên hum nay con G bảo: mày cắt làm gì, đằng nào chả búi, chả buộc, có ai yêu đâu mà điệu. Hơ hơ, mày nói chí lí, chí lí đến mức nghe phát ghét. Mà mình có điệu đâu. Hức hức, tóc này, mình để 1 năm rồi, chán. Mà cái con này là chúa hay than vãn cùng mình cái cảnh đơn côi lẻ chiếc. Hê hê. Mình gọi tình trạng này là : Quyết_ế _chờ_thằng _đủ_ tiêu_ chuẩn. Hum trước, dì mình còn phán 1 câu, may ra đến 40 tuổi mới có chồng. Đấy, dì đấy. Người trong nhà còn trù dập cháu như thế, hỏi còn ra thể thống cống rãnh chi nữa ko?

Nói chung đang rối lắm thứ, quyết nói ít. Nói cái gì nhảm nhảm cho vui thôi. Làm đc thì làm, nói dài nói dai thành ra nói dại.

Đang nghe my destiny_ duyên phận( http://www.youtube.com/watch?v=C9TnChDIySE) trong fantasy. Nghe cùng cho vui đi. Đang nghe bài này nguyên cả ngày hum nay.

P/S: [điên mất], đi cho thoáng cái đầu

Vì sống là không chờ đợi

Vì sống là không chờ đợi magnify

Entry này sẽ là 1 entry dài, và lan man đấy. Em chỉ viết ra những gì em nghĩ, nên sẽ lộn xộn về không gian, con người, hoàn cảnh.

**

Thủy bảo, đừng bao giờ bảo mình đã có người yêu, ít ra các em cũng phải sơ cua cho mình vài thằng chứ [ lúc nghe rất ngạc nhiên, bởi cô rất hiền,hiền và hiền ]. Cười nhăn nhở và đi khuyên chúng bạn thế. Nhưng nếu là em, em chẳng làm được. Vì nếu, em cũng chỉ là sơ cua của 1 ai đó, thì khi ấy, sẽ rất đau, là đau rất lâu và rất sâu...Em cũng ko có thói quen lấy tình cảm của một ai đó để lấp chỗ trống trong lòng mình. Giả dụ nhé, em đang trải qua 1 cuộc tình tan vỡ, thì em, sẽ tự em đứng lên, tự nhủ tim em rằng em phải cố gắng, tự lành lại trước khi mở cửa đón một ai đó khác vào. Nếu chấp nhận 1 người chỉ để vá víu cho tâm hồn, lấp đi khoảng trống, em cho đó là tàn nhẫn một cách ích kỉ, ko tôn trọng chính em và chính cả người yêu thương mình.

Vì thế, có những lúc em lạnh lùng hay cáu gắt, thì nghĩa là em ko muốn nhận được quan tâm trên mức bè bạn một chút nào, em ko muốn nhận, ko muốn chia sẻ, cũng như em ko khéo léo và xã giao được đến mức, trong lòng k muốn cũng phải tỏ ra thân thiết. Có những chuyện em làm người khác tổn thương, đã muốn nói lời xin lỗi nhiều, nhưng... đã nghĩ, thà em bị ghét bây giờ, còn hơn , em để người ta hi vọng.

Cuộc sống của em ngày càng co lại, trong một số mối quan hệ đã thân- quen. Quay đi quẩn lại cũng chừng ấy thứ, cộng thêm chút kỉ niệm. Em ko có thói quen ném quá khứ đi một cách dễ dàng, em thường giữ chúng ở trong tim, dù em biết, có những cái đã qua, giữ lại chẳng thể làm em yên ổn hơn chút nào.

Em cũng ko phải là đứa chỉ biết đắm chìm trong quá khứ mà tiếc nuối, cái em đặt tên là kỉ niệm, em thường gói ghém những gì đẹp đẽ vào, để dẹp bớt những hoài nghi và thất vọng. Em cũng đã nhiều lần sụp đổ, ngã đau. Nhưng sau mỗi lần đấy, em luôn dặn mình phải đứng lên, bước tiếp. Nhìn lại những cái đã qua, đã khiến em ngã, sẽ giúp em đứng thẳng hơn, và sống trọn vẹn hơn trước.

Em đã có lúc là em ở 2 con người, lí trí và tình cảm, giằng xé nhau, hoang mang và dằn vặt, chẳng bao giờ thấy trọn vẹn là hạnh phúc của mình. Vậy mà ko nuối tiếc, nếu em nuối tiếc vì đã quen và thương 1 người, điều đó gần như là chối bỏ những gì đã có. Em học cách chấp nhận, nuối tiếc những gì mình chưa làm được sẽ tốt hơn là nuối tiếc cho những cái đã qua. Quan trọng, là em học được những gì sau đổ vỡ.

**

Bữa dọn dẹp góc tủ, lôi ra tập hồ sơ hồi vào đại học năm thứ nhất, thấy thời gian qua nhanh quá, ngoảnh đi ngoảnh lại, thế là sắp hết đời sinh viên, kêu với bạn” răng mà ra trường nhanh rứa? tau đã học được cái chi mô?”. 4 năm sắp qua, thế mà đến tận bi chừ vẫn tiếc, tiếc ngớ ngẩn là đã đậu đại học ^^, vì đã nói với bố giọng chắc nịch “ nếu con trượt, ko có nguyện vọng 2 chi hết, con sẽ học lại khối B, sẽ thi Y, làm bác sĩ như bố”. ^^ giấc mơ bỏ ngỏ.

Em của ngày xưa, đã từng làm thơ, viết văn, rồi thức đêm làm thiệp, móc dù làm dây buộc tóc, ghép sò, que kem làm khung ảnh... thỉnh thoảng lại nghĩ ra cái hay hay mày mò. Bi chừ, nhìn mấy cái kẹo mút đang làm dở mà áy náy quá. Em đã ko đủ kiên nhẫn? Len hết mất rồi? Đã bảo sẽ tặng trước tết, quay đi quẩn lại, vẫn chiễm chệ trên bàn.

Em của hiện tại, với những dự định riêng mình. Dự định thì luôn lớn lao, mà em lại quá bé nhỏ.

Em bây giờ, biết cách chấp nhận mọi thứ một cách bình thản hơn, đã bớt những câu hỏi “tại sao”, em tự tìm cho mình cách thoát ra, ko phải luẩn quẩn tìm lời giải đáp cho tất cả các câu hỏi, nếu em cứ muốn có tất cả lời giải thích, liệu em có thay đổi được gì ? Hay chỉ khiến bản thân em thêm suy nghĩ. Và những hình ảnh , con người ... chỉ khiến em thêm thất vọng ?

Em bây giờ, biết hoài nghi hơn, biết cuộc sống, tình cảm, con người sẽ chẳng phải như em đã từng nghĩ. Nhưng, sẽ ko có nghĩa, em sẽ bớt sống một cách chân thành.

**

Đã có những lúc em chẳng thấy thiết tha với 1 điều gì, cảm giác yêu thương với em là một điều xa xỉ, với tới mãi mà chẳng đến nơi. Chạm đến rồi cũng tan biến. Đã từng mất lòng tin như thế. Đã từng bảo, mình sẽ hạnh phúc theo một cách khác [cách mà em bi giờ đang cảm thấy hp]. Vì yêu thương...cũng rất mong manh.

**

Photobucket

Đọc blog của ariel bạn ý nói về time hạnh phúc, làm em cũng nghĩ đến những khoảng time hạnh phúc của em. ừm, ảnh nì, là khoảng time em hạnh phúc, thấy yêu thương luôn bên cạnh, Dù nó chỉ là 1 khoảng time ko dài [từ ga Hn- đến ga Hn], nhưng với em, là lúc em thấy mình được trọn vẹn, mắt lúc nào cũng biết cười ^^, và được ví von như con nít.

***

Em vẫn sống hàng ngày, yêu thương những người em yêu thương.

trọn vẹn và chân thành với tất cả những gì em đang có.

Vì sống là không chờ đợi.

...

**
Có một điều em tin, đó là chẳng ai có thể hiểu thấu em.
Ngay cả khi em kể hết cho một ai đó nghe những gì em đang nghĩ, mô tả đúng cảm giác em lúc đấy, em vẫn tin 1 niềm tin tuyệt đối như thế.
Hay như lúc này đây, đọc entry này, tin 1 điều, chẳng ai hiểu em đang thế nào? Tùy theo cách mọi người nghĩ và suy đoán ^^

CROCODILE'S CLUB _^

Trước giờ khai cuộc

Chụp ảnh thiếu đĩa bún, thiếu nem cuốn, thiếu quả dưa, thiếu bia, ...thiếu gần hết

Photobucket Photobucket Chả là bữa tớ ra đây, mẹ có mua 1 cân cá chỉ vàng _ quà biếu thầy hướng dẫn,chị em tớ bớt xén mấy con gọi là dùng dần, đằng nào thì thầy cũng chẳng đi cân lại làm gì. hic hic. may cho chúng nó thế ^^ cả lũ lại có đồ nhắm, sung sướng. Photobucket Photobucket Nhập cuộc là thế này ạ,

Kiều nữ và vại bia ^_~ Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Tổng kết

-Được tổng cộng 12 đứa, chẳng nhậu nhẹt gì, chỉ thấy cắm mặt vào cuốn và ăn, được cái tốt bụng, nên tàn cuộc chỉ thừa mỗi lá cuốn, rau sống, và bún, à, thừa chút nước mắm , nói chung thứ đc gọi là đồ ăn, thức nhắm thì hết.

- Lần này chụp hình ít, vì trước khi ăn thì lo làm, quên sạc máy ảnh, vào giờ ăn thì pose vài kiểu gọi là ,cái chính là đang đói cả, sau giờ ăn thì tùm lum, loạn xị.

- Phát hiện ra, có đứa uống bia vào mặt cứ gọi là đỏ chót, đứa thì đỏ từ mặt đến tay, chân. đứa uống thì tỉnh rụi, đứa ko uống thì ăn xong leo lên giường ngủ tít thò lò.[ những đứa đc nêu trên, đều có ảnh, nhưng tao từ bi, ko up lên, cho chúng mày đường kiếm chồng]

- Phòng trọ mình, nhét được từng ấy cái mồm, từng ấy đứa. Sau có gì lại tụ tập phòng tao nhá ? hie hie, đến khi nào tao có nhà nhỉ? khi đấy thì tha hồ. . Ôi, đúng là mơ về nơi xa lắm...

- Tao chả biết viết gì nữa.

- Đúng là tao chả biết viết gì.

Chào thân ái và quyết thắng.

Edit: con cú béo, bảo up thêm, ý nó là up thêm mí cái xấu của bạn bè [trong đó có tớ]. thôi thì up thêm mí cái, có ảnh nó thì có ảnh mình cho nó quân tử.

Với phương châm, up thế nào cho chúng nó kiếm chồng,nên tớ đã rất từ bi cho nhiều đứa.điển hình là con Diệp, con Linh thùy, nhớ lấy mà tạ ơn.

Xuân, nữ tính chắc là nhất lớp quá!

Photobucket

Giang xinh_ tớ và nó đã đặt ra kế hoạch làm "single mum" rất chi là hoành tráng rồi đấy,

Photobucket

Hà, hie hie,đang ăn cũng đú kute,xấu cho chừa [ăn vụng là cái chắc]

Photobucket

Diệp,sau khi nghe tớ khuyên giải đừng chụp kiểu đầu to mắt toét nữa thì ra được cái kiểu này, xinh ra bao nhiêu. há há. con này là lắm ảnh điên đảo lắm, dù nó ko blog cũng ko thể giết nó đc, nó ko ai rước thì tớ mang vạ vào thân.Photobucket

4 con ỉn trong 1 chuồng heo.^^

Photobucket

Linh hâm, tao là thương tình, lấy cái ảnh nữ tính nhất của mày trước khi bia rượu tàn phá. hê hê

Photobucket

mới có biệt danh Dung hâm do Hà đặt. ^^[ trông cái mặt, công nhận chí lí...chí lí ]Photobucket

Thoa dễ thương_ nịnh cho mày sướng nhá, sau tao lại nhờ vả nhiều. Tưởng tao khen miễn phí hả? ^^ [ suỵt, cái bạn đỏ hết cả tay chân đấy đấy]^^Photobucket

Điển hình của đứa ko uống mà ngủ nhiều nhất, sớm nhất_ Cú béo_ xác trôi sông.[ người chụp: tao đấy,há há]

Photobucket

( Vì mày mà tao phải up ảnh nì lên đấy, con Cú, tao quân tử mà lị ) Tớ và Diệp: đang bàn về gói kích cầu của Chính phủ : theo tao, 1 tỷ USD nên đầu tư cho cá sấu Photobucket

THE END.[thật]

Ngày 15.4.09

Tỉnh dậy lúc 5h sáng, cảm giác đến bây giờ mình vẫn thấy sợ, nó khiến mình chỉ muốn ngủ ngay lúc ấy, kiếm vội máy điện thoại, cắm tai nghe, bật nhạc và nhắm tịt mắt. Mình sợ, sợ cảm giác bơ vơ ấy quá.

Đi thi tiếng Anh, rất chi là xúng xính. Mặc quần bò mới, áo phông đẹp, đi dép cao. Cứ gọi là... thon thả. Thì ra thì mình đi dép cao cũng ko đến nỗi tệ, ko phải như lần mặc áo dài chụp ảnh, giày cao quá, đi mà đau mà tức.

Hình như so sánh hơi khập khiễng rồi. Dép chỉ cao 3 phân còn giày thì tận 11 phân lận. Hie hie

Thi mất 2 tiếng rưỡi, mãi 12h hơn mới được về, mệt thật. Bảo Hà, tau xuống kí túc ở với, ko ở nhà một mình được. Thế là xách cặp xuống kí túc chỉnh sửa bài. Ở kí túc có khác, có hơi người, ấm và vui hẳn.

Thế là mình đã “xong” bài luận, cầu mong thầy đừng bắt chỉnh sửa nhiều.

Giờ, thầy là niềm tin quyết thắng của em.

Nên mai em gọi điện, thầy nhớ cầm máy nhé.

Em chúc thầy ngủ ngon, thầy ngủ ngon thì mai thầy tinh thần thoải mái, làm gì cũng dễ. Bài luận của em vì thế mà cũng đỡ săm soi hơn.

Giọng thầy Quảng Trị, tiếng miền Trung ý, nghe âm điệu nhiều từ giống tiếng Huế ghê.

Mà mình, thì thik mê tiếng Huế.

14Tháng 4

14Tháng 4 magnify

Gặp nhóc

Chị với nhóc cũng quen nhau lâu lắm rồi nhỉ? Nhưng gặp nhau lần này là lần đầu tiên.

Nhóc khác với tưởng tượng của chị, và chị cũng khác với tưởng tượng của nhóc.

May mắn là, thấy tốt đẹp hơn tưởng tượng.

Hehe

Thế là chị lại thêm bạn mới, thêm nhóc.

Mà sao, chị lại gọi là nhóc nhỉ!

.

Mùa này, loa kèn ngập đường. Phòng mình cũng 1 bình loa kèn

Mình thik những bông hoa màu trắng_ đơn giản và nhẹ nhàng.

Entry for April 07, 2009

Dạo này, tự nhiên lại mọc thêm ra các mối quan hệ mới, thấy khó chịu, chẳng muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn bấu víu vào các mối quan hệ cũ.

Biết là mình đang xử sự ko tốt, cáu kỉnh vô lí, thờ ơ như thật. xin lỗi. time này, chỉ muốn yên lành, ghét những buổi hẹn gặp, cafe,... lại quanh quẩn. nhàm chán thật. Dù chỉ đơn thuần là bạn bè, cũng ko muốn thêm bạn mới.

Tự nhiên, hum qua, Tâm béo gọi điện từ sài gòn ra, bảo mới kiếm đc số của chị, giọng Nghi Lộc nghe cười quá! Lại hí hửng nói chuyện, chị em mình 4 năm rồi chưa gặp nhau ý nhỉ? Dạ, Dạo ni răng em? Có đầu gấu như ngày xưa nữa ko? Có mất dạy nữa ko? Ngày xưa, nó là thế mà. Em giờ cai rồi,yêu thơ ca hội họa. hớ hớ. ko tin đc, nhưng nói chuyện với em, thấy thoải mái ghê.

Nhớ ngày xưa, có những mối quan hệ bạn bè mà bố mẹ biết chắc lắc đầu với mình quá. Thỉnh thoảng lại nghe chúng nó kể, lại le lưỡi lắc đầu, lắm lúc nghĩ, thời đấy, muốn hư chắc cũng dễ.

Bây giờ nhạy cảm với mấy từ rượu chè,lô đề , cắm quán,đánh đập cũng từ bọn bạn mà ra. Chơi với chúng, lại lo lắng, quanh quẩn quanh mấy vấn đề đấy mà có làm được gì.

Như bữa L.N ra đây, gọi mình đi ăn ốc, gặp 1 anh có vết chém dài bên má, nhìn mà phát sợ. thôi thì,đâm chém ở đâu, ko đâm mình là được.

Năm 12, thỉnh thoảng lại bị thằng T.H gọi ra nói chuyện, nghe nó kể thì chuẩn xác hơn. Ngồi nghe những chuyện của cái thế giới khác mình, ghê ghê cũng có, tò mò cũng có. Hàng xóm đi qua, cứ nhòm nhòm, bảo vào nhà thì ko chịu, thật ngại. Đợt ấy, có kết quả đại học, mình bảo nó, trật chỏng chơ.Tưởng mình ở nhà thật. Nó đến tìm vài lần, ko thấy, bặt tăm từ đó đến giờ. Túm lại thì, giờ quên mất nó đã kể cái chi rồi. quên sạch trơn.

Tự nhiên, lan man ra chuyện này.

nikky

nikky magnify

Tớ đủ nhạy cảm để biết mọi chuyện đang đi theo hướng nào.Tớ đủ tỉnh táo để biết mình đang ở đâu. Tin ko? Nếu là tớ của time khác, tớ biết tớ sẽ khác, ko xử sự thế này, nhưng dù sao đó cũng chỉ là nếu...

Time này, cú béo bảo là time đẹp nhất, mình thì chẳng cảm thấy thế, time này dù đã cố gắng để coi nó gọi là đẹp nhất,cũng ko thể, luôn thấy nhàn rỗi một cách vô ích, nhạt nhẽo đến độ cần ngâm muối, và điên rồ lắm khi ko tả nổi.

Đôi khi tự hỏi mình rất nhiều câu hỏi, và bao giờ cũng biết câu tự trả lời, lại thôi kệ ...để trôi...

Đôi khi, cảm giác điên rồ, hình ảnh cứ đan xen loạn xạ, cảm xúc cũng thế mà rối tung lên.

Đang thèm kem ghê gớm, thèm đứng trên cầu LB nữa. Đứng trên cầu, quay đi hướng nào cũng đầy gió..

Entry for March 30, 2009

Up lên mấy cái ảnh bữa đi "giải quyết giấy tờ" của Hà. Ờ, thỏa thuận rồi hén, công việc vẫn là đi làm giấy tớ hén. Nhỉ? mi nhỉ? he

Mượn được máy ảnh của Thoa "dễ thương" (khen cho nó sướng thôi mừ, đừng phản đối, tội nghịp cháu nó ), 2 đứa xí xớn ra Bờ Hồ, ngắm hoa là chính, chụp ảnh là chính nốt. hớ hớ

Bùn cười nhất là a Nghĩa cứ kêu là 2 đứa đi ngắm ngô đồng, chịu thật, nghe lộc vừng nó đẹp là thế... Mà hoa bi giờ, k rực rỡ như trước nữa, màu nhạt2 rùi.

Người đi chụp thì đông, được khoảng đẹp nhất thì hết ống kính này đến ống kính khác, hết chị quần áo đỏ quạch lại đến chị váy xanh lè, thôi thì ko bon chen chỗ đẹp, bọn em "nhường", mà thật là ko có gan đứng trước hàng chục ống kính để nhe răng mà cười, hớ hớ.

Khoe mấy cái ảnh mình làm phó nháy cái đã.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Ảnh chụp Hà. Photobucket Photobucket Photobucket Thik cái ảnh ni nhất, dù thế nào thì thế,vẫn thick những ảnh cười như mùa thu tỏa nắng... Photobucket Ảnh mình. Photobucket Photobucket Ảnh nì, nói thật là thấy điệu chảy nước, tóc tai thì hết thời, hie hie, nhưng mà trông nữ tính điên đảo, nên pót lên ngắm chơi Photobucket P/S: Ước mơ vẫn cứ là có cái máy ảnh xịn, đi làm kiếm tiền sẽ mua máy ảnh. Đó là điều chắc chắn. chắc tầm mười mấy triệu chớ mấy. hicc..ccc. Lúc ấy, mình sẽ đi và chụp, tất tần tật những gì cho là đẹp, là hay, là thik. Chờ đấy. Tiền ko là vấn đề, vấn đề là bao nhiu mà thôi :D

Yêu yêu là :P

Photobucket

P/S: bắt tay làm luận văn. kể từ ngày hum nay....chưa biết ngày kết thúc...
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31