Skip navigation.

Log in | Sign up

Sign up | Lost password? | Help

Ngày mai...

Hạnh phúc không chỉ là nụ cười mà còn là nước mắt trên bờ vai tin cậy

STICKY POST

22222222222222222222222222222222



Tôi nhận ra

Tôi nhận ra trong tôi
có 1 cái tôi, 1 cái tôi kém cỏi
ko còn là vấn đề làm thế nào với lớp
giờ là làm thế nào với chính mình
Phát hiện ra, mình kém. Phát hiện ra, mình thiếu tự tin kinh khủng.
Cách đây 1 thời gian, trong 1 giờ học mà tôi cho là vu vơ, tôi đã viết, viết về cuộc đời tôi, như bộ phin "cô gái xấu xí". Nhìn qua thì vui đó, sống động đó, nhưng có gần có biết.
và hôm nay, tôi phát hiện ra, đó chỉ mới là sự bắt đầu của 1 chuỗi những khám phá.
Tôi nhìn người ta bằng ánh mắt ghen tị, bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Đó là khi người ta ko thấy tôi. Và khi họ nhìn lại tôi, tôi mới biết đâu là xấu hổ, đâu là ngượng ngùng, đâu là muốn lẩn tránh.
Tôi sợ
Buồn cười thật
Tôi cứ viết này viết nọ, viết về chính tôi, về những cái xấu trong tôi nhưng tôi lại chẳng thể đối mặt với nó, theo đúng cách mà cần phải đối mặt, để thay đổi.
Nói theo 1 cách châm biếm và hài hước, tôi đi theo chủ nghĩa duy tâm, tôi ko làm gì, tôi đứng đó, nhìn và nghĩ mình có thể làm được.
Tôi ngụy biện cho khả năng của mình. Rằng mình giỏi đó, làm được hết ấy mà chỉ có điều chưa làm thôi
Tôi biết tôi như vậy
Tôi có thể nói
Nhưng tôi chẳng thể làm
Viết
Viết thật nhiều
Sẽ mang lại cái gì đây?
Đến bao giờ, tôi mới dám đối mặt với thất bại, khi mà, ngay lúc này đây, chỉ mới nghĩ tới làm, tôi đã sợ, đã chẳng dám, đã ko thể hình dung ra thất bại trước mắt
Không thể bởi ko có khả năng hay ko thể bởi ko dám?

Trời, mây, lá cây, gió...

Lên google, tìm mãi, chẳng thấy có bức hình nào hợp cả.
Thôi, lấy tạm bức này vậy

ừm, có lẽ, khi VC chụp nó, cảm giác của VC cũng giống mình
Chỉ muốn lưu lại khoảng khắc đó
Cao, cao lắm, lá cây nhìn bé xíu, có chút nắng hắt qua.
Yêu màu xanh của lá, nhưng chẳng biết làm thế nào để có thể giữ nó mãi, giữ nó cho riêng mình.
Gần đây, mình sợ. Mình muốn, rất muốn tìm 1 sự thư giãn, 1 các giác êm ái. Nhưng lại sợ cảm giác đó khiến mình lãng quên mọi thứ quanh mình. Cũng giống như chiều nay vậy. Đi tàu điện, thích thế, cảm giác bị hút theo. Tàu ko lắc nhiều, vòng quay ko quá xoắn, đường ray ko quá cao, nhưng nhìn lên thì tuyệt lắm. Có tiếng gió, có 1 nụ cười. Ngày hôm nay tàu đi tới 4 vòng (mình nghĩ bt là 3 vòng). 10k. Rẻ cho 1 cảm giác tuyệt như thế. Mình có thể đi lại lần nữa, nhưng mà, mình sợ, cái nỗi sợ đó
Mình là 1 con người ích kỉ. Mình sống cho riêng mình nhiều hơn, và tất cả những gì mình làm, chỉ bởi, mình muốn cười, muỗn hòa vào 1 sự sôi động, cuồng nhiệt. Muốn kiếm tìm 1 nơi mà mình có thể lao vào, nhanh, thật nhanh như con thiêu thân. Giờ nào, phút nào cũng thế.
Mình hỏi Thắng: "làm thế nào để khiến c/s mình sôi động hơn?" Thắng bảo: "tham gia thật nhiều"
Cái đấy, nếu mình là Thắng, mình cũng sẽ trả lời thế, nhưng vì mình là mình, nên thật khó để có thể chấp nhận được điều đấy.
Mình từng quá chán nản với lớp, mình từng buông xuôi, nhưng mình cũng đã nhận ra sự tuyệt diệu mà cái gọi là tinh thần tập thể mang lại. Và đó là lí do mình tiếp tục làm bí thư.
Nói thế nào cho mọi người hiểu nhỉ, mình là con người thích thì làm, hay chính xác là chỉ thích làm khi nào mình thích??? Và mình ko là con người có thể ép chính mình làm việc theo 1 khung thời gian.
Thế nên, mình ko tham gia câu lạc bộ nào cả trừ FCG do mình trong ban chủ nhiệm. Và lớp, cũng là nơi mà mình có sự tự chủ hơn trong công việc
Lằng bà nhằng.
Túm lại, chỉ bởi những ước muốn rất cá nhân đó mà mình cố gắng biến mọi thứ theo ý mình. Và khi mình ko đạt được nó, mình bực tức.
Mình có 1 mớ bòng bong để giải quyết, chúng đủ linh tinh để chọc thủng lỗ chỗ cái đầu của mình, đủ để cái gì trút vào đó cũng nhanh trôi, như 1 cái rổ ấy. Và lại 1 vòng tuần hoàn.
Ko cái gì ra cái gì
Xích mích
Tức giận
Chẳng đâu ra đâu
1 hậu quả tất yếu?

Đau đầu

Gần đây mình dễ bực mình quá
Quá dễ bực mình
Đầu đau như búa bổ
Điên cả người.
Chẳng dễ gì để khiến mình yêu thích việc học hành, vui chơi
Mình thờ ơ.
Mệt
Mệt nhất, điên nhất là lại đi bực mình vì ngưòi ta ko nhiệt tình, vì người ta cũng thờ ơ.
Đôi khi thấy mình quá cầu toàn
Đôi khi muốn khóc
Chỉ vì thấy mình quá đau đầu
như lúc này đây
Cry on my shoulder


Trắc nghiệm

Bạn là người cực kỳ bình tĩnh và có trái tim “sắt đá” đấy! Đứng trước những rắc rối đòi hỏi phải có sự cân bằng cảm xúc, bạn đều có thể giải quyết một cách rõ ràng, dứt khoát. Bạn rất mạnh mẽ và quyết đoán, nên những công việc như lãnh đạo, quản lý nhân sự, chuyên viên kinh tế, phân tích thị trường, v.v... sẽ rất hợp với bạn. Tuy nhiên, mỗi nghề nghiệp lại có những cảm xúc nhất định. Nếu chỉ giải quyết mọi việc trên phương diện lý trí thì chắc chắn sẽ không hoàn hảo được đâu
Thành thật với chính mình:
Bạn có thái độ rất đúng đắn đối với việc biểu lộ cảm xúc. Bạn không hề thấy xấu hổ nếu đôi khi thể hiện nó. Cứ giữ thái độ tích cực này, bạn sẽ càng khỏe mạnh hơn. Bạn có thể trở thành một nhà hoạt động xã hội "ngon lành"
Đo độ nữ tính:
Bạn là một girl mang trong mình hai cá tính. Đôi lúc bạn là một girl cute và đáng yêu, cư xử nhỏ nhẹ và đúng mực. Nhưng cũng có khi bạn sẵn sàng quậy phá tưng bừng, vui chơi hết cỡ. Bạn bè luôn tìm thấy ở bạn sự mới mẻ, bởi bạn biết điều hòa cuộc sống. Thực tế bạn không bao giờ làm bất cứ điều gì một cách thái quá; với bạn vui chơi luôn đi kèm những chừng mực cuộc sống. Bạn được biết đến như một cô gái thân thiện và hòa đồng, không bao giờ ngại ngần giúp đỡ bạn bè mỗi khi họ cần đến bạn.
Woa!
Mình phục mình quá cơ

chẳng khóai

Chẳng thích nghịch máy tính
Nhưng chẳng có việc gì để làm cả. hic

Người ta bảo người nào thường xuyên nhìn vào tường và nghịch máy tính sẽ dễ mắc bệnh tự kỷ
:cry:
Nhưng mà đâu có nhiều time để lượn đâu
chẹp chẹp
Làm gì bi giờ nhỉ?
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31