Skip navigation.

Beauty is only skin deep

....

Mình là Nước

Là nước nên mình sẽ sôi ở nhiệt độ 100C. Là nước nên mình có thể hóa thành băng khi ở nhiệt độ thấp.


Hôm nay ngày 24/11
Thời tiết HÀ NÔI lạnh, cái lạnh từ trong có thể lạnh ra.
Sáng ngủ dậy, ăn một chút đồ thấy người ấm hơn lên. Chọn một chiếc vãy ngắn ốm sát cơ thể cùng một chiệc áo len cách điệu dài tới gối, ấm thêm chút nữa.
Ngắm mình trong gương, gợi cảm và đáng yêu, hơi hãnh điện và lại ấm thêm một chút.
Với tay lấy chiếc khăn, vắt ngang vái, xức một chút nước hoa nhẹ nhàng mùi hồng phấn thấy cuốc đời ấm áp
Bước chân ra cửa đón anh nắng ngày đông, vui thêm đôi phần và ấm thêm chút nữa.
Chạy xe 30 phút trên đường, ngăm người đi lại, hưởng nhưng tia nắng thiên thân của mùa đông.

Và vì là nước như được đun trên than hồng, mình reo vang trong khúc ca của nước sôi 100 độ, những âm thanh hoan hỉ, vui ca nhảy múa.
Cũng vì là nước, than quá hồng làm nước sôi quá lớn, tiếng sôi nhưng bực tức như cáu giận muốn phá tung chiếc ấm thoát ra ngoài.
Cũng vì là nước, than tàn nước lại nguội
Cũng vì là nước, nhiệt đội thấp nước lại đóng băng


Cũng vì là nước hóa thành băng nên băng vỡ
Cũng vì là nước hóa thành băng nên nó lại ấm khi có than hồng và reo vang khi than rực lửa.
Cũng vì là nước nên trạng thái luôn thay đổi
Nhưng vì là nước nên nó luôn có ích cho mọi người.



Lee Min Ho sắp tới Việt Nam

Nghe tin này pé shock lun awww





:eyes:



:yikes:



<==== nhìn này, cười gì mà ....hị hị :o:


:love:


p:


:o:



Theo nguồn tin pé biết thì còn người đẹp trai này sẽ đến Nhật Bản giao lưu cùng khán giả hai thành phố Tokyo và Osaka vào hai ngày 22 và 26/11 và Rời Nhật Bản, Min Ho sẽ bắt đầu hành trình vòng quanh các nước châu Á như Trung Quốc, Đài Loan, Singapore, Thái Lan, Philippines và cả Việt Nam.



Lãng tử chưa kìa :rolleyes:



Yeah, yeah :cheers: :cheers:































Anh tặng hoa cho bạn đó

















Hợp đồng tình yêu

Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
----------------------
HỢP ĐỒNG TÌNH YÊU

Hôm nay ngày ....... tháng ....... năm 2009 tại: ..................................Chúng tôi gồm:
Anh :................................................. ..............................................
Sinh ngày:............................................. ........................................
Địa chỉ:.............................................. ............................................
Số điện thoại:............................................ ..................................
Hiện công tác tại:.............................................. ............................
(sau đây gọi tắt là bên A)

Chị:.............................................. .................................................. ..
Sinh ngày:............................................. .........................................
Địa chỉ: .................................................. ........................................
Số điện thoại:............................................ ....................................
Hiện công tác tại............................................... ...........................
(sau đây gọi tắt là bên B)
Căn cứ trên nhu cầu, năng lực và nhiệm vụ của mỗi bên, sau khi bàn bạc và thảo luận chúng tôi đã đi đến thống nhất ký kết hợp đồng với các điều khoản sau đây:

I-Nội dung hợp đồng :

1-Hợp đồng này được ký kết với mục đích lớn nhất là các bên cần có một người để giới thiệu là người yêu trong một số trường hợp nhất định như: đi sinh nhật, đi chơi với bạn bè...Để khỏi mang tiếng là ế.
2-Khi hai bên muốn có một người để cùng uống cafe, cần một người để nói chuyện phiếm cho đỡ buồn, cần một người để đi mua sắm,hoặc đơn giản là cần một tài xế ....
3-Khi một bên cần một người để xả xì trét lúc bực tức và khi cần một lời khuyên về các vấn đề trong cuộc sống (học hành thi cử, công việc xã hội, gia đình bạn bè...)
4-Chi phí cho những cuộc đi chơi do hai bên tự túc, tất nhiên phía bên B có quyền đồng ý nếu bên A muốn vinh hạnh được trả thay.
5-Trong mọi trường họp xảy ra tranh chấp hoặc cãi vã phần đúng luôn luôn thuộc về bên B, mọi hành động dù vô tình hay cố ý của hai bên dẫn đến hiểu lầm nghiêm trọng cho bạn bè người thân của phía đối tác đều phải đượcc làm rõ ràng để tránh gây ra hiệu quả nghiêm trọng cho các bên.
6-Thời gian kết thúc hợp đồng vào ngày ..../...../.... hoặc khi 1 trong hai bên có người yêu thật.

II- Quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi bên

Quyền lợi và nghĩa vụ của hai bên trong hợp đồng này là cân bằng nên phần này được soạn chung cho cả hai bên.

1-Quyền lợi:
- Các bên có quyền từ chối khi có việc bận hoặc đột xuất nhưng phải báo trước ít nhất là 2 tiếng đồng hồ để đối tác có phương án thay thế.( hay đấy :mad:)
- Có quyền yêu cầu đối tác cung cấp thông tin chi tiết chính xác rõ ràng và minh bạch về các buổi gặp gỡ, buổi hẹn ... để đi đến quyết định có đi hay không.( chuẩn không cần chỉnh :D )
- Có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng nếu tìm đc người yêu thật,hoặc đối tác vi phạm hợp đồng gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.
- Trong những trường hợp khẩn cấp có quyền yêu cầu bên kia có mặt ngay lập tức để giúp đỡ (đi làm về hỏng xe, trời tối không ai về cùng...)
- Trong trường hợp phải chi trả xiền mà không mang theo có thể yêu cầu bên kia chi trả.
- Quyền từ chối trả lời các câu hỏi nhạy cảm hoặc mang tính riêng tư.
- Có quyền về sớm trong khi gặp gỡ nếu có nhu cầu chính đáng.
- Quyền yêu cầu quà tặng vào các dịp đặc biệt nều đối tác cố tình quên và cũng có quyền từ chối quà tặng nếu không muốn.

2 Nghĩa vụ:
- Có nghĩa vụ bảo mật thông tin cho phía đối tác (số đt, địa chỉ...) để bảo đảm bí mật cá nhân.
- Bên A có nghĩa vụ đưa bên B về nhà muộn nhất là 23h đêm và tốt nhất là trước 22h.
- Không nhắn tin, nháy máy sau 23h30' vì bất cứ lý do gì để bảo đảm cho sức khoẻ.
- Có nghĩa vụ giúp đỡ nhau trong công tác để có một tương lai tươi sáng rạng ngời.

III- Các điều khoản bổ sung:
- Hợp đồng này có thể được điều chỉnh bổ sung khi có sự thống nhất của hai bên và được bổ sung bằng văn bản
- Hợp đồng có hiệu lực kể từ ngày ký.
- Hợp đồng được chia làm ba bản có giá trị pháp lý như nhau mỗi bên giữ một bản và một bản đc giữ lai khi công chứng.
- Khi thanh lý hợp đồng mọi trách nhiệm của hai bên với đối tác kết thúc.

Có bạn gửi cho mình hợp đồng này sau khi đọc bài " Thư tình thời thủ tục hành chính". Các bạn coi có cần thêm điều khoản nào không? :irked: ::yikes:

Ngẫu hứng lý con cóc

Hôm nay pé buồn đời
Tự nhiên muốn đi chơi
Công việc bận tơi bời
Sau một tháng... tả tơi.

Chẳng có một lời mới
Nhưng vẫn máu đi chơi
Nhắm ngay đến một nơi
Hai nhăm tớ bay tới

Kể thì cũng dở hơi
Tự đặt vé đi chơi

Chỉ vì....

Lẩu cá Kèo gọi mời
Thơm quá ối giời ơi!

Nhưng nghĩ lại buồn đời,
Giờ khi mình vô tới
Mỗi đứa làm một nơi
Chả có người đi chơi
Sài Gòn ới ời ơi!

Sự Sành điệu của Ác Quỷ

Có một thời gian tôi được nghe về việc ăn óc Khỉ, tôi chỉ nhớ được vẻ mặt và giọng nói đầy kiêu hãnh của những kẻ "Sành điệu" khi nói về thú ăn "Óc khỉ". Niềm hân hoan ăn cái món vua chúa làm tôi có đôi chút tò mò.

Tôi cũng là người được thưởng thức không ít những món "ngon" nhưng chưa bao giờ có cái món ăn nào được nhắc trong niềm kiêu hãnh một cách huyênh hoang tới thế. Tôi tò mò và tìm hiểu...

Và có lẽ chia sẻ một câu truyện cùng các bạn thay bằng cách mô tả hay đưa các clip man rợ lên đây, chỉ là một câu truyện nhưng đủ để hiểu về cái Sành điệu và niềm tự hào của những con người đã thưởng thức món này. Tự hào vì sự tiến hóa của con người thành ác quỷ, ma cà rồng hay bất cứ gì tương tự thế. Sau truyện này tôi nghĩ không phải tìn kiếm hay tưởng tượng ra những loại độc ác ở đâu xa mà nó ngay trong phần Con của những con người đang sống và tồn tại.

Có nhưng người đàn bà, đàn ông có thể nhẫn tâm giết chết đứa con mình khi nó mới có mấy tháng tuổi, khi nó còn chưa thành hình người thì có lẽ chuyện này cũng là bình thường. Tôi không biết họ có cố tình không nhớ việc họ làm không? Tôi không biết có bao giờ, một phút nào họ thấy mình là ác quỷ? Ác quỷ ..... trong con người.

Hãy cùng tôi đọc cậu truyện này và suy ngẫm một chút, chỉ một chút...

...Khoảng chục năm trở lại đây, trong xã hội dần dần xuất hiện và càng ngày càng đông thêm một lớp người có thể nói đặc biệt và khá nổi bật. Đó là những nam thanh nữ tú làm việc cho các văn phòng đại diện và công ty nước ngoài. Họ có trình độ, giỏi ngoại ngữ, mặc những bộ đồng phục đẹp, suốt ngày ngồi trong phòng máy lạnh sạch sẽ với đủ các thiết bị hiện đại. Họ ăn lương nước ngoài, cách cư xử, sinh hoạt cũng phảng phất chất nước ngoài với nghĩa tốt của từ này. Ra đường, người ta dễ nhận ra họ qua chiếc điện thoại di động thời thượng, chiếc cặp da, qua kiểu ăn mặc - nam com-lê, ca-vat, đầu chải bóng, nữ bận váy bó nhã màu, son phấn vừa độ. Họ nói năng lịch sự, có tiền mà không đua đòi mua sắm. Tóm lại, họ là dấu hiệu đáng mừng của đất nước thời mở cửa và hội nhập, sự khởi đầu của một thế hệ công chức mới mà những người thiện tâm thấy họ, không thể không lấy làm mừng.

Phi Hùng là một người như thế. Anh làm việc cho đại diện một công ty luật nổi tiếng đã ba năm nay, vừa được tăng lương thăng chức sau khóa bồi dưỡng nghiệp vụ ở Mỹ. Anh đẹp trai, da trắng, dáng thư sinh, lại có năng lực nên nhanh chóng trở thành đối tượng mơ ươc của nhiều cô gái. Nhưng như phần lớn những người khác cùng địa vị, anh vẫn sống một mình trong căn hộ thuê ở một chung cư hiện đại. Thoạt nhìn ít ai ngờ chỉ mấy năm trước anh còn là một sinh viên nông thôn nghèo. Có lẽ chút “chất quê” còn lại trong anh là tính bẽn lẽn, thật thà một cách dễ thương và ít từng trải. Anh là người nhạy cảm, dễ xúc động, ít giao du và ít (hay không biết) “ăn chơi”. Một người chỉn chu, nghiêm túc, chỉ chuyên tâm vào công việc. Tóm lại, anh không thuộc loại “sành điệu”, cái thuật ngữ dành cho những người trẻ tuổi biết chơi và chịu chơi.

Một chiều chủ nhật nọ, đang đi giữa đường, Phi Hùng, con người nhút nhát và rất không sành điệu ấy đã gặp một đại diện điển hình của giới ăn chơi sành điệu Hà Thành. Đó là Long, bạn sinh viên cùng khóa, cùng lớp và cùng chia hai ngôi nhất nhì khi tốt nghiệp trường Đại học Tổng hợp Quốc gia. Sau đó hai người đi theo hai ngã và cùng thành đạt theo cách riêng của mình.

Vốn thông minh và có đầu óc kinh doanh, Long nhanh chóng từ bỏ công việc được coi là rất triển vọng ở một cơ quan nhà nước để thành lập công ty riêng, tay trắng và không một đồng vốn. Thế mà làm ăn phất, lúc đầu bằng môi giới, chỉ trỏ, rồi dần dần chuyển sang kinh doanh, cả hợp pháp lẫn bất hợp pháp. Còn bây giờ thì đường đường là giám đốc công ty Bình Long, chuyên nhập thiết bị xây dựng hạng nặng đã qua sử dụng từ Hàn Quốc.

Như Phi Hùng, Long vẫn độc thân, có thể vì mải làm giàu hoặc chưa tìm được ai vừa ý. Tuy nhiên ở tuổi chưa đầy ba mươi, anh ta có vẻ quá già dặn trong đời trường và quá sành điệu trong hưởng thụ. Bằng chứng là lớp da bì bì do thường xuyên hấp thụ quá nhiều bia rượu và các chất béo bổ, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ sau những đêm nhậu nhẹt triền miên và cả bộ ria “a la Fur” như Hitle được tỉa tót rất cẩn thận. Gần đây bạn bè đặt thêm cho cái tên tương xứng với vẻ ngoài ấy - Long Mỡ. Long Mỡ là tip người khác hẳn cậu thư sinh mảnh mai Phi Hùng.

- Lâu lắm mới gặp nhau, chúng mình phải đi chơi một trận mới được. - Long Mỡ hồ hởi nói.

- Đi chơi? Chơi gì?

- Cậu rõ tẩm. Trước sinh viên khổ mãi, bây giờ có điều kiện phải “sành điệu” một chút. Chơi gì cũng chiều. Tớ bao!

- Vấn đề không phải tiền, - Phi Hùng có vẻ lúng túng. - Nhưng quả thực tớ không hiểu lắm. Mà rồi cũng không có nhu cầu...

- Cậu vẫn cù lần như ngày nào. Thôi được, cậu không thích em út thì ta đi ăn nhậu, nhưng phải là thứ đặc biệt, đúng cách ăn nhậu của dân sành điệu.

- Tớ chưa thật hiểu...

- Thì cứ đi, khắc hiểu. Thôi, không dài dòng nữa. Nào đi!

Phi Hùng miễn cưỡng đi theo. Họ từng là bạn thân với nhau, lại cùng quê. “Ừ thì đi cho biết,” anh nghĩ, mặc dù không thích nơi đông người, bia rượu và những bữa ăn kéo dài.

Lúc ấy khoảng bảy giờ tối. Long Mỡ đưa bạn đến một phố nhỏ ở khu trung tâm, ngoằn ngoèo mãi, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ khuất trong hẻm mờ tối. Thấy bạn có ý thắc mắc, anh ta nói ngay:

- Yên tâm. Tớ đưa cậu đến nơi cần đến. Vào khách sạn Tây mà ăn nhậu chỉ phí tiền, dù ở đó rẻ hơn nhiều. Đây là nơi dành cho giới chọn lọc. Chọn lọc, hiểu không ông tẩm?

Phi Hùng gật đầu dù chẳng hiểu gì, rồi lặng lẽ bước lên một cầu thang gỗ hẹp. Anh nghe loáng thoáng có người nói với nhau bằng tiếng Tàu. Tầng hai hóa ra rất rộng, có nhiều phòng nhỏ riêng biệt. Một ông lùn bước ra, ngưòi béo mập, đầu hói nhẵn lấp lánh dưới ánh điện màu hồng tù mù. Ông này chào Long Mỡ bằng tiếng Việt lơ lớ với sự niềm nở chỉ dành cho những khách quen nhiều tiền, rồi dẫn hai người vào một phòng khá tươm tất. Giữa phòng kê chiếc bàn phủ khăn trắng hồ cứng có để sẵn đồ uống và chiếc lẩu bằng i-nốc sáng loáng.

- Hôm nay mình ăn gì? - Phi Hùng tò mò hỏi.

- Chốc nữa sẽ biết. Tất nhiên phải là món đặc biệt. Món ăn của vua chúa. Mà không phải vua chúa nào cũng được ăn và ăn được. Ở Việt Nam chỉ hai nơi có món này, là đây và Quận Năm Sài Gòn. Bây giờ cứ tự nhiên khai vị bằng các món phụ đã. Món độc chiêu ấy chỉ được đưa ra vào cuối bữa tiệc. Đừng sốt ruột.

Hai người bắt đầu nhâm nhi những thứ các cô gái Tàu, hoặc giả Tàu, mặc quần rộng áo chẽn màu đỏ, liên tục mang lên. Họ ôn lại “một thời sinh viên gian khổ” hoặc nói chuyện làm ăn hiện nay. Thời gian cứ thế trôi qua, có lẽ đã hơn một tiếng. Phi Hùng ăn uống rất ít. Nếu không tò mò muốn biết cái món “độc chiêu của vua chúa” kia là gì, chắc anh đã dục bạn về từ lâu. Chiếc lẩu i-nốc chưa được sử dụng vẫn kiên nhẫn chờ trên bàn.

Cuối cùng thì “nó” cũng đến. Với vẻ trịnh trọng duyên dáng, hai cô gái bê vào một chiếc cũi nhỏ, bốn xung quanh che bằng kính trong suốt. Phi Hùng ngơ ngác không hiểu. Anh cúi xuống nhìn thì thấy trong cũi có con khỉ lông vàng đã được tắm rửa sạch sẽ. Chiếc cũi thấp, đè chặt nó xuống không cựa quậy nổi. Nắp cũi rất phẳng, cũng bằng i-nốc sáng loáng, chính giữa có một lỗ hổng rộng, làm chỗ cho chỏm đầu con khỉ (đã được cạo sạch lông) nhô lên, um um như chóp quả dừa.

- Cái gì thế này? - Phi Hùng ngạc nhiên hỏi, lờ mờ đoán ra đôi điều. Anh lấy mu bàn tay lau mồ hôi trán. Từ trong cũi, ở cái thế không thể cựa quậy nổi ấy, chắc con khỉ biết trước tai họa sắp đến. Nó nhìn anh bằng đôi mắt van xin tha chết. Trong đôi mắt ấy anh đọc thấy nỗi kinh hoàng và nỗi sợ không nói nên lời. Như đứa trẻ yếu đuối, nó chắp hai bàn tay bé xíu đầy lông, liên tiếp vái lạy. Phi Hùng quay mặt, khẽ kêu lên:

- Thả nó ra. Trời ơi, thả nó ra! Cái quái gì thế này?

- Con khỉ và chiếc cũi đựng nó, cậu thấy rồi đấy, thưa cậu tẩm. - Long Mỡ nói, không dấu vẻ tự hào đắc thắng. - Hôm nay chúng ta sẽ dùng món óc khỉ tươi. Đúng kiểu Từ Hy thái hậu ngày xưa chiêu đãi các sứ thần nước ngoài. - Rồi hắn giơ chiếc dao Thái Lan to bản, mỏng dính ngang tầm chém, nghiêng ngươi và...

*
Người viết câu chuyện này xin phép không đi vào chi tiết những gì xẩy ra sau đó, vì một việc làm man rợ, một sự suy đồi đạo đức như vậy của những kẻ tự xưng sành điệu, xưa hay nay cũng vậy, chỉ đáng bị chúng ta phỉ nhổ. Chỉ cần nói thêm rằng với vẻ thích thú, điêu luyện, hắn liệng một nhát dao, và chóp sọ con khỉ tội nghiệp bay ra, để lộ mớ óc trắng bầy nhầy. Trong tiếng kêu ai oán của con vật, Long Mỡ, cũng thích thú và điêu luyện không kém, thản nhiên múc từng thìa nhỏ óc khỉ, nhúng vào chiếc lẩu đang sôi rồi cho vào miệng ăn ngon lành. Trong suốt thời gian ấy con khỉ vẫn sống, vẫn không ngớt kêu khóc mỗi lần hắn chọc thìa múc óc nó. Điều này càng làm hắn thích thú và ăn ngon miệng hơn. “Bổ! Đại bổ đấy! Nào, ăn đi cậu!” - hắn bảo Phi Hùng khi anh vừa nôn mửa vừa chạy về phía cửa, nhưng cửa đã bị chốt từ bên ngoài. Cả điều này cũng làm hắn thích thú. “Không sao. Rồi dần sẽ quen. Lúc đầu tớ cũng vậy. Ăn chơi phải tàn bạo, đúng không? Nào, thử một tí. Nào...” Hắn dí chiếc thìa với chút óc bầy nhầy vào sát miệng Phi Hùng. Anh ngả người về phía sau, mặt tái nhợt, thở không ra hơi và đang định giang tay tát vào mặt hắn thì ngã xuống sàn, bất tỉnh trong tiếng cười khả ố của thằng bạn.

*
Khi tỉnh dậy, Phi Hùng ngạc nhiên thấy mình đang nằm trên chiếc đi-văng trong phòng khách căn hộ của mình, vẫn nguyên quần áo và giày dép cùng mùi tởm lợm của thức ăn nôn ọe dính trên đó. Anh rùng mình nhớ lại những gì vừa xẩy ra. Sự sợ hãi và kinh tởm khiến anh không thể gượng dậy tắm rửa, thay quần áo hoặc xem đồng hồ. Anh đoán chắc đã khuya. Xung quanh yên tĩnh khác thường. Không một tiếng động nhỏ. Không tiếng muỗi vo ve. Không cả tiếng xe đều đều quen thuộc từ xa vọng lại như mọi ngày. Anh nằm bất động rất lâu, miên man suy nghĩ tại sao người ta, cụ thể là thằng bạn thân của anh, ít ra một thời từng thân, có thể “sành điệu” đến mức ăn uống theo cách ghê tởm ấy. Hơn thế, người ta còn muốn kéo anh vào. Vì sao Long, một thằng nhà quê chất phác như anh, một sinh viên giỏi, một trí thức, một nhà kinh doanh thành đạt, lại trở thành người như anh thấy hôm nay? Vì sao anh ta có thể làm nổi một việc như vậy? Đó là tội ác, là thú tính, là phi đạo đức, là...

Bất chợt Phi Hùng nghe có tiếng động rất khẽ. Hình như tiếng bước chân rón rén. Anh chú ý lắng nghe. Không, không có gì thêm. Xung quanh vẫn là sự im lặng tuyệt đối. Đầu anh ong ong, đau nhức. “Chắc mình tưởng tượng thế thôi. Cửa có chốt tự động, đóng vào là tự khóa luôn. Không người nào, con vật nào, dù nhỏ, có thể lọt vào được.” Yên tâm phần nào, vẫn ở tư thế nằm ngửa bất động, anh trân trân nhìn lên trần nhà tối om và lại miên man suy nghĩ. Một chốc sau, tiếng bước chân rất nhẹ và bí ẩn kia lại xuất hiện. Hơn thế, mỗi lúc một rõ hơn, nghe gần hơn. Hình như nó đang bước lại chỗ anh nằm. Chắc chắn như vậy, không thể nhầm được. Tim anh đập loạn xạ, các ý nghĩ như bị tê liệt. Lấy hết can đảm, anh ngoảnh đầu nhìn về phía cửa ra vào, nơi có núm điện công-tắc đang đỏ hồng hồng một cách yếu ớt. Tuy nhiên, trong căn phòng tối om nó cũng đủ sáng để anh nhìn thấy một bóng đen nhỏ, thấp tròn đang di động chậm chạp. Gặp cái nhìn của anh, nó dừng lại và chắc cũng đang chăm chú nhìn anh.

- Ai đấy? - anh hỏi to. Không có tiếng đáp lại. Cái bóng đen bé nhỏ vẫn đứng im. Rồi nó bước lại gần anh, một bên vai sệ xuống. Kiểu đi cà nhắc của người thọt hoặc đau chân. - Ai? Ai đấy? - Anh kêu to lần nữa, rồi trong cơn hoảng sợ tột độ, anh vùng dậy, chạy bổ về phía chiếc công-tắc đèn.

- Ôi!..

Phi Hùng ôm mặt thảng thốt khi dưới ánh đèn sáng rực chợt nhìn thấy một con khỉ nhỏ đang đứng trước mặt mình. Chính con khỉ ở nhà hàng người Tàu. Con khỉ bị chém mất chỏm đầu với hộp sọ bây giờ trống rỗng, và một chân, chân phải, đã bị chặt cụt gần hết cả bàn. Nó không hề có vẻ dữ tợn, không có ý định làm hại ai, là điều khiến anh thấy đỡ sợ. Nó chỉ đứng yên nhìn anh, cũng cái nhìn van xin ấy như ở nhà hàng, chỉ thêm nỗi đau, nỗi đau của con vật tội nghiệp. Chỉ van xin và nỗi đau. Không có tức giận hoặc trả thù. Nó vái anh mấy cái rồi chìa bàn tay để ngửa trước mặt, kiên nhẫn chờ. “Nó xin mình cái gì chăng?” anh nghĩ. Bây giờ sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là lòng thương và nỗi đau, nỗi đau của con người đang hoảng sợ và bất lực. Đau cho con vật bé bỏng bị con người bắt làm vật hy sinh để thỏa mãn thú chơi đê tiện của mình. “Nhưng nó xin gì? Mình có thể cho nó gì ?”

Lúng túng và một cách vô ý thức, Phi Hùng cho hai tay vào túi áo vét. Chiếc áo mới, là phẳng phiu và chẳng bao giờ anh để gì trong túi, thế mà lúc này chúng hơi cồm cộm. Anh ngạc nhiên lôi cái cồm cộm ấy ra, rồi ngay lập tức vứt chúng xuống sàn nhà. Một bàn chân khỉ còn dính máu và phần chóp hộp sọ bị dao chém sắc gọn còn nguyên vẹn. Thì ra như thể trêu anh thế chưa đủ, thằng Long Mỡ còn lén giấu vào túi áo bạn hai thứ này để làm anh phải khiếp sợ lần nữa.

Trong khi anh bàng hoàng đứng đờ người thì con khỉ nhanh nhẹn nhặt chóp sọ đặt lên đầu và chắp bàn chân cụt vào chỗ cũ. Nó nhìn anh biết ơn, lạy ba cái rồi lặng lẽ đi ra khỏi phòng, chân không còn cà nhắc. Chỉ lúc này anh mới nhận thấy cánh cửa đã bị mở từ bao giờ.

*
Ngày hôm sau Phi Hùng được đưa vào bệnh viện. Sau đó một tháng thì anh bị chuyển tới một nhà thương điên của thành phố. Điên nặng, đến mức người ta phải xích hoặc có chế độ giám sát đặc biệt. Thế mà mấy lần anh khôn khéo trốn khỏi bệnh viện.

Từ một thanh niên có học dễ thương, một công chức đầy triển vọng được bạn bè kính nể, trước sự ngạc nhiên của mọi người, Phi Hùng bỗng trở thành một thằng điên quần áo rách rưới bẩn thỉu, ăn bụi nằm bờ, lang thang hết nơi này đến nơi khác, khiến ai nhìn cũng lấy làm ái ngại, đặc biệt các đồng nghiệp và những người quen biết.

Người ta ngạc nhiên nhận thấy thằng điên này hay la cà bãi chợ để nhặt những chiếc mỏm gáo dừa, luôn quấy rầy các cửa hàng thịt chó, năn nỉ xin chân chó. Hai thứ này, chẳng hiểu để làm gì, nó kiếm được khá nhiều, chất đầy chiếc bị cói luôn đeo bên hông. Ai hỏi, nó nhất định không nói, chỉ cười, nhe hàm răng trắng hếu. Nó cười mà trông như khóc. Tội nghiệp.

Còn Long Mỡ thì sao? Hắn có ý thức được rằng chính hắn và cái thói sành điệu tai ác kia của hắn đã đẩy bạn đến nước này không? Có thể có mà cũng có thể không. Tính hắn hay quên, nhất là quên việc hắn đã làm và các hậu quả của nó. Mà rồi cũng có thể hắn lập luận sự việc theo cách riêng của mình. Nhưng một điều có thể xác minh được. Đó là việc hắn cũng thương thằng điên này, một thời từng là bạn thân của hắn. Cụ thể là có lần bất chợt gặp nó, hắn đã hào phóng đãi nó một bữa cơm bụi. Muốn ăn gì thì ăn, sướng chưa! Lúc chia tay, hắn còn dúi cho nó mấy nghìn tiền lẻ, khiến thằng kia mừng run, vừa đi vừa cười. Một nụ cười mếu máo.

Còn Long Mỡ thì đứng nhìn theo, buông một câu:

- Cái thằng này hóa ra thế mà độc đáo. Sống điên. Làm thằng điên. Sành điệu ra phết!

Hắn vẫn tiếp tục làm ăn phát đạt. Vẫn đều đặn tham dự các hội nghị tuyên dương những nhà kinh doanh trẻ. Nghe nói hắn còn là nhà từ thiện lớn. Thỉnh thoảng hắn vẫn đến phố người Tàu kia, có lúc dẫn thêm bạn để khai sáng cho họ đôi chút về cái thuyết ăn chơi sành điệu của hắn. Cũng có thể hắn đã làm nhiều người khác nữa phát điên như Phi Hùng mà chúng ta biết.clip

Khách sạn 5* không chơi sang bằng công ty tớ

,

Đáng ra phải lấy tựa đề bài này là Hôi đại gia và nước hoa. Chả là công tý tớ có em Hiếu - Thường gọi Hiếu đại gia :o:. Em ý được tả gọn trong một câu: TO __ CAO ___ ĐEN___ HÔI.

Đấy, chết vì tả thật quá ở cái chữ HÔI nên cậu ta rất akay quyết phục thù. Vừa ngồi Code vừa ủ mưu tìm cách tôn vinh vẻ đẹp trai, lịch lãm mà không Hôi của mình. Mưu ủ kiểu gì chả thấy sáng mà chỉ thấy thúi um với bộ mặt căng thẳng đầy toan tính.

Vừa hay thấy mình dùng nước hoa thơm nức thế là cậu ta sáng bừng đôi mắt, mon men hỏi han mình mua ở đâu, cái gì thơm và men nhất???....Nói chung là có vẻ rất khẩn thiết và háo hức. Tất nhiên, chả bí mật làm gì, mình bật mí ngay cho cậu chàng nơi mua _ trang web hôm nọ mình nói roài đấy - http://www.tomato.vn/. Lập tức anh bạn lượn lờ ngang dọc trong đấy và nhờ mình làm quân sư quạt mo - chả là có chút kinh nghiệp vì hay lượn lờ, mắc bệnh Shopping mà.

Sau 2 tiếng 13 phút cậu ta chọn được một chai Cool water game men, lập tức cậu gọi điện đòi giao hàng ngay. Vè mặt khoai khoái hiện lên với hai chữ to đùng trên mặt : Hết Hôi

Mấy ngày sau, ngày nào cũng thấy cậu bóng bẩy và tất nhiên là thơm nức, cũng phải công nhận là có NGON hơn hẳn. Vì thế thỉnh thoảng cậu lại đứng lên lướt qua mọi người một cái để ai đó được hít ít mùi thơm quyến rũ và như khẳng định TA KHÔNG HÔI NHÉ!

Nhưng phải nói ở đời có lắm cái hay, có tật là hay giật mình nên ngày nào cậu ta cũng kè kè bảo bối theo người - tức là chai nước hoa ý. Chả có khi nào không để trong túi sách phòng thủ những lúc mùi HÔi tự nhiên chợt đến mặc dù nước hoa của người ta xịn ơi là xịn thơm cả ngày. :mad:

Và một buổi sáng đẹp trời, không mây không mưa, Hiếu đại gia đang ngồi làm việc bỗng nhớ đến mùi hương của mình, cúi xuống nách ngửi một cái, Ah, vẫn thơm như mít, vẫn mùi rất Men. Ngước lên với ánh mắt tự hào và tay sờ lần vào túi lôi Em Cool_Water_Game_Men 100ml với giá 799K ra ngắm nghĩa.Xem em ý ở đây

Bỗng! choang......... ÔI! thôi bảo bối của Hiếu văng thành 100 mảnh, mùi thơm lan tỏa khắp phòng đến người tịt mũi như Phương bà bà - Họ nhà dê cũng phải kêu: thằng nào chơi bời mà xịt nước hoa thơm thế.(Con dê này ngồi ở phòng khác mà lại, không biết bi kịch hận đời đập nước Hoa của đại gia:devil: )

3 phút sau, tin lan cả công ty với cái tít" Đại Gia đập nước hoa biến nhà ta thành khách sạn 5*. Mà nói cho đúng thì 5* cũng chả bằng.

Hôm nay, đã qua 5 ngày, nước hoa vẫn thơm quá mức, toilet cũng thơm. Phải nói là sống trong không khí khách san hạng sang. Sáng ra chỉ cần bước chân vào công ty lập tức hít ngay được luồng 5* của đại gia vào mũi. Chỉ khổ mỗi em, ngồi văn phòng ám mùi Men, tôi về tắm chả hết, đi chơi người yêu nó bảo em đi với zai, ôm zai nên mùi nó ám vào người. Đúng là có tiếng không có miếng.... ức lắm, giá được ôm cái về có bị mắng cũng được an ủi :wink:)

Quay lại chuyện Hiếu đại gia, chả hiểu từ hôm "đập vợ" nước hoa xong thế nào mà mặt mày lại hớn hở, không thấy có vẻ tiếc tiền mà miệng cứ lẩm bẩn, có lẽ mỗi tháng đầu tư đập một chai mới được. Sống trong không khí thơm mát, hương thơm ám vào cả đôi tất đến ..... quần bé. Sống thế này HÔi thế nào được...

P/s: Với tớ thì ngậm ngùi tiếc tiền cộng thêm akay vì bị người iu nghi oan trong khi chả làm được gì. :zzz: ( Đang viết ngước lên nhìn hắn - Hiếu đại gia, vẫn cái mặt đen thui và đôi mắt thô lố, mỗi tôi không còn Hôi ngồi trước mặt lù lù trước mặt):yikes:

Shopping và cái thú tiêu tiền

, , ,


:yikes:SHOPPING là căn bệnh mà TIÊU TIỀN lại là cái thú.
Lại nói đến cái thú tiêu tiên và căn bệnh shopping, cái này gọi là nan y, vô phương cứu chữa. Mà từ xưa tơí này người ta bảo là đã không chữa được thì lấy độc trị độc. Các cụ nói quả cũng đúng!!!! ^^ thế nên bấy giờ để giải quyết cái căn bệnh shopping ấy người ta cho mọc ra nhan nhản những cao ốc mua sắm,chả nói đâu xa như Hà Nội bé còn con có đến chục cái như VinCom - Vin vào cái cớ để đi mua và Com cóp mà trả nợ sau khi ra khỏi; Trang tiền Pz - Vào mua tràng giang đại hải rồi ra ngoaì than vãn TIỀN ƠI; Parkson....nói chung em chả kể ai cũng biết òy
Nói vậy cho vui chứ mấy trung tâm mua sắm mọc cũng giải quyết đước phần nào nhu cầu mua sắm của các con bệnh. Nhưng khổ thay không phải ai mắc bệnh cũng có thời gian đi chữa và có điều kiện để chữa vì thế nhưng lý do khác nhau như không có thơi gian hay chưa đủ điều kiện vào những nơi ấy chữa. Nghĩ cho đúng thì cái tòa nhà to đùng láng cóng như thế chi phí tốt kém cho phần mặt bằng và thêm mấy cô em đẹp như mộng bán hàng thì hỏi sao giá sản phẩm chả tăng vọt. Vì thế nhiều người chỉ vào ngó và chơi cho mát. :lol:
Và xã hội thì cứ có cầu là có cung ngay.Thế là dịch vụ mới ra đời với cái tên Thương mại điện tử với các website khác nhau. Xây dựng như chợ cũng có- nó bán tạp phế lù, buôn buôn bán bán đủ kiểu. Xây dựng như Plaza cũng có, vào trong là thấy láng cóng với sự chăm sóc nhiệt tình của các em qua phone, giọng ngọt lừ - cũng một phần học theo phương tây nhưng mà nó đáp ứng cho nhu cầu chữa bệnh shopping liên tục, không tốn thời gian hay đúng hơn là ăn cắp đước thời gian của công ty để lượn lờ mua sắn cộng thêm giá thành nó cũng rẻ hơn mấy chục % lại chả phải lượn lờ ngoài đường khói bụi. Kể cũng tiện ...:mad:
Em lượn lờ cũng mấy trang bán hàng online cũng chả kém gì cửa hàng bình thường, Chương trình khuyến mãi, hậu mãi cũng ầm ầm, khéo mà còn ác liệt hơn cửa hàng thường ấy chứ. Hôm nọ lượn đi mua ít quần áo, nước hoa cũng kiếm đươc mấy trang tin cậy. Up lên đây anh em tham khảo:
http://www.tomato.vn - thằng này bán nước hoa, đang có khuyến mãi mua 1 tặng 1:yikes:
http://www.motgia.com -thằng này bán quần áo, sinh viên mua cũng hay
http://www.centrinde.com
Có gì comment em cái cho vui cửa vui nhà:jester:

Cái giá của tình yêu


Một chàng trai đem lòng yêu cô gái,
Nhưng cô kia yêu người khác, và rồi
Người khác ấy lại yêu cô gái khác,
Ðể nàng buồn và thất vọng khôn nguôi.

Còn sau đó, vì thất tình, cô gái
Không mảy may kén chọn, đã lấy chồng
Thành bất hạnh. Cả chàng trai cũng vậy,
Phải suốt đời đau khổ, phải chờ mong...

Câu chuyện trên không có gì mới lạ.
Bao đời nay thường vẫn thế... Có điều
Nếu xẩy ra với chính ta, ta sẽ
Hiểu thế nào là cái giá tình yêu.

Đạo đức đi đâu trong một ngày đẹp trời?


Tôi đã vô tình được đọc những câu truyện thầy viết, những câu truyện của người thấy tôi chưa bao giờ gặp. Tôi gọi là "Thầy" vì người dạy cách sống và nhìn cuộc sống để mà làm người.

Dưới đấy là một câu truyện nhỏ về lý do VÌ SAO KHÔNG ĂN THỊT CHÓ, ý nghĩa của câu truyện khiến người còn chút tình phải ngẫm, câu truyện có tựa đề "Ngày đẹp trời". Nghe có vẻ khôi hài nhưng có lẽ tôi nghĩ nó là vấn đề cấp thiết về đạo đức con người. Có thể ai đó đồng tình hoặc ai đó buông câu " vẽ " nhưng tôi vẫn chia sẻ ra đây:

Ngày đẹp trời

Truyện ngắn. Thái Bá Tân

Hôm ấy là một ngày đẹp trời. Mặt trời đầu xuân ấm áp vừa nhô lên khỏi hàng cây trước nhà. Ông lão mù và con chó ngồi sưởi nắng ngoài sân.

Ông lão đã gần tám mươi. Con chó nằm cạnh sắp bước sang tuổi mười lăm. Nghĩa là qui ra tuổi người, nó cũng già như chủ, đến mức đi đứng không vững, nhìn không rõ, có thể nói gần như mù. Nó là con chó ta lai bẹc-giê, to cao, màu vàng nhạt, ở cái tuổi đáng kính ấy vẫn giữ được dáng vẻ của thời hoàng kim cách đây cả chục năm. Chỉ gầy đi đôi chút. Tất nhiên chậm chạp hơn và hiền chứ không hung dữ như xưa. Suốt ngày nó ở ngoài sân, thích thú tận hưởng cái ấm của mặt trời, lười biếng nằm bẹp xuống nền xi măng, có khi duỗi cả tứ chi ở cái thế chẳng lấy gì làm đẹp mắt. Từ lâu nó đã thôi không thèm sủa. Họa hoằn lắm, có kẻ gian, nếu đôi mắt mờ nhìn thấy, nó chỉ gầm gừ hăm dọa. Hăm dọa thôi chứ chẳng gì hơn. Qua rồi cái thời nó phải làm cái công việc trông coi nhà cửa như lũ con cháu. Con cháu nó chắc cũng nhiều, dù bây giờ không biết ở đâu. Như ông chủ, nó xứng đáng được hưởng những ngày còn lại của cuộc đời trong thanh thản và hạnh phúc. Dường như nó đang hạnh phúc, cái hạnh phúc đơn sơ theo kiểu chó...

Còn ông lão? Thì ông cũng hạnh phúc. Cũng theo cách của riêng ông, tất nhiên. Ông vốn nông dân, suốt đời chân lấm tay bùn, đến năm bảy mươi tuổi bị mù vì bệnh thiên đầu thống, được con trai đưa ra thành phố, cơm bê nước rót, đi đâu có con chó này dắt, bây giờ nó mù thì nhu cầu đi lại của ông cũng chẳng còn. Cách đây mấy năm, do vợ khó dễ, anh con mua cho ông ngôi nhà nhỏ này ở ngoại thành, thuê bà hàng xóm lo cơm nước, giặt dũ, còn mình thì mỗi tháng một lần đến thăm, trừ những tháng quên. Thế thì hỏi ông còn cần gì thêm? Đúng là chẳng cần gì. Ông vốn dễ tính. Tuy nhiên, nếu có được sự ấm áp gia đình thay cho ánh nắng vốn không phải ngày nào cũng có, và tiếng líu lo của những đứa cháu bụ bẫm chứ không phải tiếng gầm gừ của con chó, thì vẫn hơn.

Vậy là cả hai, con người và con chó, đang hài lòng và cùng sưởi nắng bên nhau, không bị ai quấy rầy. Lại vào một ngày nắng đẹp. Nhà bên, cách mảnh vườn nhỏ trồng mấy cây khế còn thấp nhưng um tùm lá, là ông hàng xóm đang lúi húi chữa xe máy. Ông ta, một người tóc húi cua, da đen, thấp mập, khoảng năm mươi, nghe nói về hưu non, không hiểu do giảm biên chế hay bị kỷ luật, hình như cũng vui vì luôn miệng huýt sáo, cả những lúc bất ngờ dấn ga rồ máy nghe đến sợ.

- Cái giống chó nhà mày ấy mà, Vện ạ, đúng là chẳng có chút tình nghĩa nào. - Ông lão lên tiếng, đập đập tay lên đầu con chó, sợ nó ngủ quên không nghe. Ông luôn gọi nó là Vện mặc dù hồi còn ở chung, vợ chồng con ông đặt cho cái tên tây là Micky. - Nghĩ mà xem, mày con đàn cháu đống như thế mà đến lúc già lại chẳng có đứa nào bên cạnh. May còn được tao thương cho ăn, không thì chết, chết đói thật đấy.

Con Vện khẽ gừ một tiếng rồi đưa chiếc lưỡi màu đỏ nhạt liếm tay chủ.

- Còn tao thì mày biết, tao đã kể bao nhiêu lần rồi. Tao chỉ có hai đứa con trai. Một nuôi mẹ, một nuôi bố. Mày không thấy thằng Khánh ăn ở với tao có hiếu à? Mấy năm trước, khi còn ở chung, tao được nó cho ở riêng một mình một tầng nhé. Tầng bốn, tầng cao nhất, mày hiểu chưa? Nó chẳng bắt làm gì, chẳng bao giờ quấy rầy. Chỉ đến giờ ăn thì gọi xuống. Hôm nào có khách còn bê lên cho ăn một mình. Nó dặn mấy đứa con gặp ông phải chào. Chỉ tội chúng hay quên. Con nít mà. Lại còn nhắc vợ phải ăn nói nhẹ nhàng với tao nữa. Mày thấy tao sướng chưa? Ở quê ấy mà, khối người về già bị con bỏ rơi đấy. Tao thì không. Tiếc là hai thằng con không thỏa thuận được với nhau để tao và bà lão nhà tao sống chung một thời gian. Mấy ngày thôi cũng được. Bà lão nhà tao ấy mà, ngu thì ngu thật, nhưng hiền lành và biết điều. Chỉ tội mau nước mắt. Nói mày đừng cười, bà ấy bảo nhớ tao đấy. Cứ như còn trẻ. Cứ như người thành phố không bằng. Tao thì tao chẳng nhớ, nhưng thương. Tội nghiệp bà ấy, chừng ấy tuổi mà còn phải thui thủi một mình. Chả là thằng kia không chịu cho lên thành phố vì chê hay nhổ nước trầu bậy bạ. Mụ nhà quê nào chả mắc cái thói xấu ấy. Nó chỉ gửi tiền về. Nghe nói cũng khá. Nhưng bà ấy ngu lắm cơ, ăn uống chẳng dám, được đồng nào cứ tích góp cho vào cạp quần, khi thành món kha khá thì vợ chồng nó về hỏi vay. Tức là lại cho chúng. Thế mà đã năm năm nay vợ chồng tao chưa gặp nhau đấy. Chả đứa nào chịu đưa đi. Chúng bận làm ăn. Đúng thôi. Già chết đến nơi rồi còn gặp gỡ làm gì. Nhưng kể thỉnh thoảng được thấy nhau, nói với nhau đôi lời cũng hay. Mày nghĩ sao, Vện? Giống người khác giống chó ở chỗ sống có đôi. Chứ như chúng mày thì chỉ bầy đàn, để đến lúc già trơ khấc một mình. Khổ chưa? May mà mày còn có tao. Rồi chết chắc chỉ mình tao đi chôn mày. Ấy là nói nếu mày chết trước. Còn nếu tao chết trước, mày có theo người ta ra mộ tao không? Công bằng mà nói, mày là con chó tốt, và có mày tao cũng đỡ buồn hơn nhiều... Ờ mà sao mày chẳng nói gì cả? Vện, Vện, mày đâu rồi?

Con chó già không đáp vì nó đang bận. Ông lão đưa tay quờ quạng tìm nó.

- Đi ị hả? Nhớ ra tận góc vườn đấy nhá!

Không, lúc ấy con Vện đứng cạnh chủ, chỉ ngoài tầm với một tí. Nó đang chăm chú nhìn miếng mồi trước mặt. Đó là một miếng thịt khá to, nướng sém, dù đã nguội nhưng cái mũi thính của nó vẫn ngửi thấy mùi thơm. Vốn khôn ngoan, lại dày dạn kinh nghiệm của một con chó già, nó cảm thấy có gì đấy bất thường trong miếng mồi này. Nó đang lưỡng lự. Tuy nhiên sự hấp dẫn của miếng thịt, lại khi đang đói, cuối cùng đã thắng. Nó cúi xuống, thè lưỡi liếm liếm, dè dặt liếc nhìn ông lão rồi ngoạm vào miệng, nuốt chửng. Giống chó có thói xấu là ăn không nhai, chỉ nuốt.

Bỗng con Vện khựng lại. Có cái gì đấy vương vướng trong miệng. Một sợi dây. Sợi dây cước màu trắng mãi đến lúc này nó mới thấy. Không phải một đoạn mà cả sợi dài. Đúng lúc nó định tìm cách nhả ra thì sợi dây bị kéo căng, và nó thấy đau buốt trong cuống họng. Đau lắm. Như có cái gì sắc nhọn móc bên trong. Nó há to mồm, cố khạc ra. Không được. Sợi dây bị kéo căng, làm nó càng đau hơn. Vì đau, vì miếng thịt mắc ngay ở cuống họng, nó không sủa được, chỉ rên ư ử và đi theo hướng sợi dây đang kéo, không hiểu chuyện gì đang xẩy ra. Tiếng ư ử của chó, cho dù vì vui hay buồn, đều giống nhau.

- Mày làm sao thế, Vện? - ông lão mù hỏi. - Sướng quá hóa rồ lại hát à? Nhưng mày hát gì mà nghe như khóc ấy. Không sao, thích thì cứ hát. Đời đẹp mà. Hôm nay ngày cũng đẹp. Gớm, tháng trước rét thế. May đêm ngủ có mày, chứ không tao cũng chết rét... Mà thôi, đừng rên thế nữa. Lại đây, lại đây ngồi với tao nào. Vện! Vện!.. Mày đâu rồi?

Lúc này con chó già đã bị kéo ra tới đường làng. Ở đó, khuất sau bụi dâm bụt là một thằng đàn ông còn trẻ đội mũ cối, mặc quần áo màu rêu bộ đội, chân đi dép nhựa, mặt quắt và đầy trứng cá. Hắn nhanh nhẹn túm lấy cổ con Vện, úp vào mõm nó chiếc rọ đã chuẩn bị sẵn, trói cả bốn chân lại rồi vứt vào chiếc giỏ sắt lớn sau yên chiếc xe đạp dựng cạnh.
Bình thường, dẫu già con Vện vẫn có thể quật ngã hai tên như hắn, nhưng lúc này nó đang đau, không sủa, không cắn được, dẫy đạp mạnh cũng không. Thằng kia biết nên hắn mới có thể làm mọi việc bình tĩnh và trót lọt như vậy. Chưa nói đến kinh nghiệm, mà kinh nghiêm trong việc này thì hắn có thừa, vì hắn là một thằng câu chó chuyên nghiệp. Vâng, câu chứ không phải bắt trộm. Như người ta câu cá. Nhử cho chó ăn mồi, chờ chiếc lưỡi câu lớn ba cạnh móc vào họng rồi kéo dây. Sợi dây cũng bằng cước, mảnh thôi, chỉ nhỉnh hơn dây câu cá một chút, nhưng thử hỏi khi đã mắc mồi thì có con chó nào, dù to khỏe đến đâu, còn dám chống cự mà sợ đứt?

- Vện ơi, Vện! Mày đâu rồi? Có chuyện gì xẩy ra thế? - Ông lão lại gọi, lần này to hơn và đầy lo lắng. - Vện! Vện! Mày đi đâu đấy?

- Đi Nhật Tân rồi. - ông hàng xóm ngừng sửa xe, nói vọng sang.

- Nhật Tân là gì? Đi Nhật Tân là đi đâu?

- Là tới các quán thịt chó ở trên ấy chứ đi đâu nữa. Cụ lạc hậu quá.

- Nhưng sao con Vện lại đến đấy và đến thế nào được? - ông lão vẫn chưa hiểu.

- Không phải nó tự đến, mà bị bọn trộm bắt...

- Bắt trộm? Con Vện này mà chịu để người khác bắt trộm?

Ông hàng xóm kể rõ thủ đoạn của bọn câu chó. Ông lão nghe xong chỉ khẽ kêu một tiếng “trời” rồi ngồi im. Mãi lúc sau ông mới lên tiếng, giọng run run;

- Sao bác biết, không ra giữ nó lại?

Ông kia suy nghĩ một chốc, đáp:

- Tôi bận chữa xe.

Rồi vô cớ, cho rú máy inh ỏi.
*
Trên đời có những người làm điều ác, những điều ác kinh khủng mà chính họ nhận thức rất lờ mờ, thậm chí không coi là điều ác. Do vậy sự khinh khủng càng tăng thêm gấp bội. Thằng câu chó này là một thí dụ. Hắn vốn xuất thân từ một gia đình nông dân bình thường. Nhà nghèo, chỉ học hết lớp ba. Hắn chẳng có thói xấu nào. Không rượu chè, cờ bạc. Gây gỗ cũng không, và chưa từng một lần có vấn đề với pháp luật. Hắn chăm chỉ làm ruộng nuôi vợ con, không mẫu mực nhưng cũng chẳng đáng trách. Quan hệ với bố mẹ, xóm giềng cũng bình thường. Tóm lại, hắn là người không đến nỗi nào, trừ việc lúc rỗi đạp xe đi khắp vùng ăn trộm chó để bán cho các cửa hàng ở Nhật Tân.

Hắn có biết việc này là xấu không? Có lẽ có. Đã ăn trộm là xấu rồi. Nhưng hắn không nghĩ đó là tội ác. Trộm vặt thôi mà. Nhất là trộm chó, cái giống gây bệnh dại mà cách đây không lâu ở quê hắn còn bị cấm nuôi, dân quân thi nhau đi từng nhà đánh chết bằng hết. Hắn chỉ có thể nghĩ đến thế, nên cứ tiếp tục “hành nghề”, hết con này đến con khác, hết năm này đến năm khác. Còn về sự man rợ của việc hắn ăn trộm chó bằng cách móc lưỡi câu ba mũi vào họng chúng mà kéo thì quả chưa một lần hắn nghĩ tới. Đầu óc ngu dốt, tăm tối và thơ ngây một cách đáng sợ của hắn đơn giản không cho rằng đó là điều man rợ. Hệt những kẻ ăn thịt người ở các bộ tộc mông muội ngày xưa không chút lương tâm cắn rứt khi xơi thịt đồng loại.

Câu chó và câu cá thì có khác gì nhau? - Có thể hắn nghĩ vậy. Nhưng con cá bị câu, thả xuống nước có thể sống. Còn con chó thì không thể gỡ lưỡi câu ra được, trừ phi sau khi thui bị mố họng. Đấy là chưa nói tới việc không thể ví chó với cá. Gần đây báo đưa tin ở Thụy Điển có anh hàng cá bị phạt tiền vì tội bán cá còn sống, tức là tội hành hạ loài vật. Ở các nước phương tây ăn thịt chó là vi phạm luật bảo vệ động vật. Còn đây, hắn thản nhiên hàng ngày móc lưỡi câu vào họng những con chó tội nghiệp rồi kéo đi. Chưa có luật nào trừng trị hắn tội ấy. Mọi người xung quanh dường như cũng không lên án hắn. Vợ con hắn thản nhiên sống bằng đồng tiền moi họng chó ấy. Dân làng thản nhiên nhìn hắn “đi làm”. Các chủ quán Nhật Tân thản nhiên mặc cả giá những con chó với lưỡi câu ba ngạnh trong họng như mọi món hàng bình thường. Thực khách thản nhiên ăn chúng một cách ngon lành. Ông hàng xóm thản nhiên nhìn hắn bắt con Vện với lý do “bận chữa xe máy”. Anh con trai ông lão mù thản nhiên nói: “Mất con này thì mua con khác, thiếu gì mà bố phải khổ sở đến thế.” Còn chú công an khu vực trẻ măng khi được thông báo vụ việc còn có ý ngạc nhiên sao người ta có thể làm phiền nhà chức trách bằng những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Chuyện một con chó bị câu trộm.

*
Bạn đọc thân mến, nhưng tôi thì không sao thản nhiên nổi khi viết câu chuyện này. Hy vọng các bạn cũng không thản nhiên đọc nó. Một câu chuyện có thật, vừa xẩy ra ở cái huyện ngoại thành, là nơi, theo cách riêng của mình, vợ chồng tôi đang sống thanh thản và hạnh phúc như ông lão mù cùng con chó gần mù của ông. Hôm ấy đúng là ngày đẹp trời, nhưng với tôi lại là một trong những ngày u ám nhất.

Cho đến tận lúc này tôi vẫn có cảm giác như cổ họng mình đang vướng lưỡi câu ba ngạnh kia. Một sự công phẫn thôi thúc muốn thét to mà không biết thét vào ai, thét rằng trên đời vẫn tồn tại một sự dã man đến thế và người ta vẫn có thể thản nhiên với nó đến thế. Cái ác đang tồn tại khắp nơi dưới nhiều dạng, cả những dạng nhỏ nhặt và “hồn nhiên” nhất.

Chúng ta, kể cả tôi, chúng ta vin đủ cớ để không nhìn thẳng vào chúng, và quan trọng hơn cả là không làm gì để chống lại chúng. Bản thân thái độ thụ động này cũng là một cái ác. Sự ngu dốt không nhận ra cái ác cũng là cái ác. Tôi không bao giờ trộm chó, cả ăn thịt chúng cũng không, vì hàng ngày tôi vuốt ve chúng, mỗi lần đi làm về chúng vẫy đuôi mừng tôi. Nhưng không vì thế mà tôi thấy mình không phần nào có lỗi trong việc con Vện bị giết một cách dã man và ông lão mù bị tước đi người bạn thân thiết duy nhất...

Vậy là tôi đã làm hỏng truyện ngắn này của tôi, bằng cách vô tình biến nó thành một bài tùy bút với những lời ủy mị không hợp mốt. Là nhà văn, lại đang trong cơn hứng “truyện ma”, tôi có thể hư cấu những chi tiết ly kỳ làm phần kết cho nó. Nhưng đây là chuyện có thật về một vấn đề nghiêm túc và khẩn thiết, tôi không thể cho phép mình được viết gì khác ngoài sự thật trần trụi và những ý nghĩ thật trong đầu tôi. Khi đọc truyện này, mong các bạn hiểu theo hướng đó.

PS.
Ông lão mù mới chết tuần trước. Tôi hỏi ông con thì được báo là cụ bỗng nhiên cảm thấy khó thở, không nói, không ăn mấy ngày rồi chết. Cũng đúng vào hôm đẹp trời. Vợ chồng tôi và cả ông hàng xóm “bận chữa xe” tiễn cụ tới tận nghĩa trang.

Chỉ tiếc không có con Vện.

Hà Nội, 8.10.2002.

Thư tình thời thủ tục hành chính

Cô Trần thân mến,

Tôi rất hân hạnh thông báo cho cô biết rằng tôi đã đem lòng yêu cô từ ngày 15 tháng 2 (chủ nhật) sau cuộc gặp gỡ giữa chúng ta lúc 3 giờ chiều ngày 14 tháng 2. Tôi nhận thấy mình có đủ tiêu chuẩn để trở thành một người tình đầy triển vọng của cô và để tiện cho việc tiến tới tìm hiểu nhau sau này, tôi có vài đề nghị.

Tình yêu của chúng ta sẽ trải qua một thời hạn thử thách là 3 tháng và tùy thuộc vào sự tương đồng giữa chúng ta mà chúng ta sẽ quyết định có nên tiếp tục quan hệ thường xuyên hơn hay không. Dĩ nhiên khi thời hạn thử thách đã hết, chúng ta sẽ xúc tiến kế hoạch để chuyển từ giai đoạn tình yêu sang hôn nhân.

Chi phí cho khoản cà phê và giải trí ban đầu chúng ta sẽ chia đôi sòng phẳng. Sau này, xét kết quả mà cô thể hiện, tôi có thể sẽ gánh vác thêm một số chi phí khác. Tuy nhiên, tôi cũng là một người rộng rãi đủ để nhận được sự quan tâm của cô và xứng đáng với khoản chi tiêu mà cô bỏ ra.

Tôi mong cô vui lòng hồi âm trong vòng 30 ngày tính từ ngày cô nhận được lá thư này, nếu không đề nghị này sẽ xem như bị hủy bỏ mà không cần phải có thư thông báo và tôi sẽ tìm một người khác. Tôi sẽ rất vui nếu cô có thể chuyển lá thư này đến cho em gái cô trong trường hợp cô không xem xét đề nghị này. Xin cảm ơn cô trước.

Thân ái,

Nguyễn Khẳng Khái
Ps: Có thể lại làm các bạn thôi cười nhưng tôi vừa nhận được cái email với nội dung này đấy ^.*.
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30