Viết cho tháng 7 nồng nàn
Friday, 26. December 2008, 19:05:11
Năm nay là năm sau là 2 năm khó khăn nhất mà anh phải vượt qua, đó là dự đoán của anh trong đêm giao thừa trước, anh đã đối mặt với rất nhiều thứ, sụp đổ nhiều thứ, chống chọi và vượt qua khá nhiều cạm bẫy. Đêm trước Noel, anh cũng đã nguyện cầu nhưng không biết là " lời nguyện cầu Chúa có nghe không" vì vốn dĩ anh là người ngoại đạo mà. Em biết anh cầu điều gì không em, cầu cho linh hồn của anh và của em được thanh thản, và cầu cho mọi chuyện sẽ qua ....
Cũng may, đêm Noel có trận đá bóng của Việt Nam, nó ngốn khá nhiều thời gian cô đơn của anh đi. Ngồi xem đá bóng, anh cầm đt lên nt chúc mừng giáng sinh đến những người thân yêu, trong đó có cả em. Mọi người dường như ai cũng đi chơi, làm anh cũng cảm thấy vui lây. Miệng tủm tỉm cười, người ngoài nhìn vào tưởng anh là người đang hạnh phúc lắm. Uhm, thì hạnh phúc, vì anh lúc nào cũng cười mà, trời có sập xuống thì anh vẫn còn cười được, hì.
Trên con đường đi của anh, anh đã vấp ngã, một tai nạn mà anh và tất cả mọi người thân thuộc đều không muốn, nhưng điều tệ hại nhất ấy vẫn diễn ra, và trên con đường tình cảm với em anh cũng vấp ngã. Anh và em đã chạy quá nhanh, để rồi phải thấy mình sai, để rồi nhận ra chúng ta không tốt như chúng ta đã nghĩ về nhau. Để rồi cái giá trị vật chất trở về với đúng nghĩa của nó. Chúng ta không đủ cao thượng để bỏ qua tất cả, không đủ tình yêu để nghĩ cho đối phương, cho tương lai, và theo như lời nhận xét của một người bạn thì anh thấy chúng ta chỉ yêu bản thân mình.
Giờ đây khi xa em, khi mà ngày ngày phải tất bật với cuộc sống thường nhật, với những xô bồ của cơm áo gạo tiền, và với công việc của hội VTĐ, anh thấy mình có rất nhiều chuyện để làm, anh mới cảm thấy mình chưa thật sự yêu em, những cảm giác và cảm xúc ngày nào cũng chỉ là thoáng qua, như một người khát nước đang lạc giữa sa mạc và tìm thấy ốc đảo, còn em như người lênh đênh giữa biển khơi ngỡ tìm được bến đỗ an toàn. Cứ thế em neo thuyền và đi dạo trên hoang đảo, còn anh vốc từng ngụm nước lớn cho cơn khát của mình. Để rồi cuối cùng nhận ra đó chẳng là gì cả, chúng ta quay đi như 2 người xa lạ
Trong một Entry bên Blog cũ, anh có viết " Anh đã mất lòng tin vào tình yêu" nhưng giờ đây, anh vẫn trở về với suy nghĩ trước đó: Tình yêu là một cái gì đó rất thiêng liêng và cao quý, được nung rèn trong thử thách và tồn tại qua năm tháng. Sức mạnh của nó có thể vượt qua tất cả.
Chia tay em, anh đau lắm, nhưng cũng chỉ là nhói qua thôi em àh, giờ đây, anh có thể bình thản đọc lại những cảm xúc của em viết cho ai đó, nhưng anh không muốn đề tài muôn thuở của cuộc đời em là tình yêu, hiểu ý anh chứ. Mùa thi sắp đến rồi đó em. Chúc em thi tốt!
Nếu đọc mà thấy nhảm quá thì cho anh xin lỗi nghen!















