Skip navigation.

Sài Gòn Zoom

New for old

Posts tagged with "Lê Thiện Hồng Khánh"

Nhà trọ sinh viên

, ,



Nếu là những người ở ngay thành phố Hồ Chí Minh thì có lẽ sẽ ít khi nào ra thuê phòng trọ ở riêng, trừ những ai muốn tự lập hay sống xa nơi làm viêc. Tuy nhiên, đối với những bạn sinh viên tỉnh đến đây, có lẽ một trong những thích nghi phải trải qua đầu tiên có lẽ là cuộc sống phòng trọ.

Thuê một phòng trọ ưng ý không phải là chuyện dễ. Tôi ví nó như cuộc đi thỉnh kinh của các thầy trò Đường tăng, có nghĩa là phải trải qua nhiều khó khăn và thử thách. Nếu như đi thỉnh kinh trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, gặp nhiều yêu quái, tà ma…thì các kiếp nạn của hành trình đi tìm nhà trọ sẽ là không “dự báo” được, cũng như không thể “tiên liệu” được gì. Chắc sẽ có nhiều người thắc mắc những yếu tố nào chi phối. Tôi cũng chỉ có thể trả lời các bạn là: tùy thuộc vào sự may mắn, quan hệ, lòng kiên nhẫn….của mỗi người mà thôi; có nghĩa là tùy thuộc nhân tố bên trong và nhân tố bên ngòai tác động mà thôi. Thực tình các bạn đừng giận khi tôi trả lời như vậy, tôi không thể tìm được câu trả lời ngắn gọn và đầy đủ hơn thế này đâu.

Vui buồn nhà trọ

Tôi xin kể ra đây một số chuyện thuê phòng trọ mà tôi sưu tầm được hay chính tôi có kinh nghiệm trải qua.
Trước tiên, cách đây 4 năm khi tôi còn mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn, chưa đầy một tháng tôi ở nhà người quen, tôi ra ở với bạn, mặc dù khi ở đó tôi có nguyên một tầng lầu và không phải mất tiền ăn uống . Lý do thật đơn giản, tôi thích tự do, trong khi ở nhà bà con, tôi phải có mặt ở nhà trước 9 g đêm và mỗi khi đi đâu tôi lại phải nhờ mở cổng. Và nhà có hai con chó dữ ơi là dữ, cứ mỗi lần nhìn thấy tôi là nó cứ sủa ầm lên, hay chúng cứ đi theo sau tôi, làm tôi thấy sợ.
Sau đó tôi ở với hai người bạn thuê nhà nguyên căn ở khu Văn Thánh. Ôi, thời gian đầu thật là sung sướng làm sao. Tôi và chúng bạn có thể đi chơi thỏa thích, không bị gò bó thời gian, hay chúng tôi có thể rủ them vài đứa bạn đến nhà “tám”, tiêc tùng (theo kiểu sinh viên). Nhưng rồi những ngày nắng ráo của Sài Gòn trôi qua, mùa mưa đến, và những ngày đẹp đẽ ấy cũng trôi qua, và những ngày tháng sống chung với nước cống đến. Nước cống tràn cả vào nhà, ngập đường đi, ngậy nhà bếp. Trong nhà tắm không tắm cũng có nước. Thật là hãi hùng, sau đó chúng tôi dọn đến căn nhà mới người ta vừa xây xong. Bị ám ảnh bởi “nước cống”, lần này chúng tôi ở tầng 3. Ở đây rất là sạch sẽ, chỉ mỗi cái là giờ giấc chỉ có thể đi sớm chứ không được về muộn. Sau đó tôi dọn ra ở riêng một mình, và khá may mắn, và qua một bà cò lớn tuổi, tôi tìm được một chổ vừa tôi ngủ, để chiếc bàn học và những thứ linh tinh khác. Nhà chủ cũng không có gì phàn nàn, nhưng khi muốn làm gì thì phải nói qua một tiếng. Ngày xưa tôi được dạy dỗ khá nghiêm khắc nên với chuyện này không khó khăn gì. Tôi đã ở đây được 3 năm. Không phải là không có chuyện bực mình (nhà trọ nào mà chả phức tạp) nhưng tôi không hề muốn dọn đi, cứ nghĩ đến dọn đi là tôi cảm thấy nhức đầu vì đồ nhiều quá.
Đấy là chuyện của tôi, còn những câu chuyện của nhiều đứa bạn tôi cũng dỡ khóc dỡ cười. Công tơ điện có chổ chạy như bay, có chổ chạy như rùa, thậm chí lười không chạy cả tháng. Xét cho cùng thì đó cũng chỉ là tai nạn nghề nghiệp của người đi thuê và người cho thuê. Chỉ khác nhau ai là người sốt ruột một trong hai tình huống mà thôi.
Có lần nhỏ bạn tôi thuê phòng của một bà cô lớn tuổi mà chưa có chồng, và tâm trạng chủ nhà thay đổi tùy thuộc vào việc người yêu có đến thăm hay không. Tuy nhỏ bạn tôi nắm bắt tâm trạng khá chuẩn, sau một thời gian chịu đựng nhỏ bạn tôi đánh nhau với bà chủ này và dọn đi luôn.
Ngoài những thử thách không mong muốn xảy ra với một số người, cũng có những người tìm được chổ trọ ngon lành. Tôi cũng có một nhỏ bạn, tìm được chổ trọ thoáng, sạch sẽ và điều tôi thích nhất là có một vườn hoa trước nhà. Nhỏ bạn nói nó cũng thích chỗ này, nó thích hoa nhưng không thích trồng, giờ thì nhà cũng không phải xây, vườn thì có người trồng cho ngắm, nó tha hồ “lười”. Tôi suy nghĩ một phút, và gật đầu tán thành, quả là chí lí. Theo cuốn sách “Rich dad, poor dad” thì đó là những thứ tiêu sản. Tiền là phải dành để đầu tư. Nhưng tôi không bàn quan niệm đúng sai, tôi nghĩ ai thích sống như thế nào thì sống như vậy, đời người cũng chỉ hơn thất thập cổ lai hi mà thôi.

Vậy kinh nghiệm tìm nhà trọ là gì?

Tôi thiết nghĩ trước hết mọi người cần có một chút may mắn để tìm. Sau đó là kiên nhẫn để tìm một căn nhà ưng ý. Đặc biệt là đừng tìm nhà vào những dịp sinh viên nhập học hay sau kỳ nghỉ hè. Tôi nghe một số đứa bạn tư vấn là nên thuê dịp gần tết và trước khi nghỉ hè, vì người ta trả phòng nhiều. Một điều không kém phần quan trọng là những mối quan hệ và quen biết. Sài Gòn quả là rộng lớn thông tin không thể nào đến với tất cả mọi người được. Nhưng theo tôi thì cò nhà cho thuê rất nhiều thì cũng có nghĩa là nhu cầu cho thuê cũng rất cao, không hẳn là hiếm chỗ.

Kinh nghiệm ở nhà trọ là gì?

Tôi chỉ thấy một vấn đề là ngay từ đầu ta phải xác định ta muốn một người chủ như thế nào, nếu khó và “thất thường” thì chắc ở không lâu.

Chia sẻ
Các bạn đọc nếu có ý kiến gì chia sẽ thì các bạn hãy đóng góp, tôi thiết nghĩ đây là một vấn đề cần nhiều chia sẽ. Ông bà ta có câu”An cư lập nghiệp”, sinh viên chúng ta cần có một môi trường tốt để có thể học tập và nghiên cứu tốt.

Lê Thiện Hồng Khánh

Lang thang giữa Sài Gòn



Những khi bị sức ép công việc, chán nản, mệt mỏi, có bao giờ bạn leo lên chiếc xe thân yêu và …chạy mãi không mục đích chưa? Sau một thời gian điều tra tím hiểu, tôi phát hiện ra rằng không chỉ có tôi mà còn có những người bạn khác của tôi cũng làm như vậy. Những khi ấy, hầu như là họ, cũng như tôi không hề muốn tiếp xúc với ai cả, dường như chỉ là tìm một khỏang ...lặng cho riêng mình.


Vậy những khi ấy họ đi đâu giữa thành phố rộng lớn này? Thường là cứ chạy xe loanh quanh thành phố cho đến khi trở về nhà, chạy xe về đến nhà nhưng không vào nhà mà chạy một hai vòng trên con đường ấy, đến nhà sách, hay là chạy đến những địa điểm mới lạ mà họ chưa bao giờ đặt chân đến.



Còn tôi, những khi ở trong tâm trạng ấy, tôi có thể đến quán cà fê ngồi từ sang đến chiều và nghĩ bang quơ, và những quán cà fê tôi thường chọn là nơi mát mẻ, có nhiều cây lá, và quán có những bài hát nhẹ nhàng. Màu xanh tươi mát của lá cây thường làm mắt tôi dịu lại, lòng nhẹ nhàng, thoải mái. Và cũng có những khi tôi ghé qua công viên (khi tâm trạng bất chợt xuất hiện vào buổi chiều), ngắm người ta tập thể dục, ngắm những chú chim tự do bay nhảy, nghe gió đung đưa lá cỏ. Cũng có khi tôi ghé qua trường đại học Xã hội và nhân văn, để ngắm những chú chim ở đây. Ở Sài Gòn này chim chóc thật nhiều, nhiều hơn ở quê tôi rất nhiều, và không sợ người như chim ở ngoài tôi. Tôi thích cảm giác ngồi yên lặng, từng bầy chim bay lượn quanh. Những sinh linh nhỏ bé, dễ thương, mỏng manh, khó nắm bắt ấy đem lại cho tôi một cảm giác thật thanh bình, tách biệt với bon chen xã hội.



Có những khi tôi bất chợt dậy thất sớm, trước 6g, và thong dong bon bon xe trên các ngã đường. Không khí sớm mai thật trong lành và mát mẻ, nhất là những tháng cuối năm tết đến. Những ngã đường tôi thường đi là những ngã đường dẫn đến quận 1, hai bên đường hàng cây lâu năm tỏa mát. Vào mùa cây thay lá, những cơn gió thoảng qua, lá vàng rơi làm tâm hồn tôi xao xuyến.

Trong những đêm có trăng tôi đang lang thang, tôi cảm thấy trăng như đang đồng hành với mình, cảm giác cô đơn dường như biến mất. Dưới trần gian vào lúc đó, tôi dường như tách biệt với mọi người và trên trời trăng cũng chỉ có một. Nhưng trăng thật dịu dàng khi tròn đầy trên bầu trời quang đãng, trăng thật buồn khi trời có những đám mây xám. Nhưng tôi thích nhất là khi trên nền trời thâm thẩm, không bong mây, trăng chưa tròn mà chỉ như lưỡi liềm mới mài, gió lạnh se sắt, khi ấy trăng thật kiêu hãnh và lạnh lùng.


Có bao giờ bạn đến trước nhà hát thành phố vào sang chủ nhật chưa? Một không khí dịu mát, và vào lúc khoảng 8 giờ sẽ có những ban nhạc chơi, hay là một chương trình dành cho các cháu thiếu nhi lên hát. Bạn sẽ hòa mình vào một cảm giác vui tươi, hồn nhiên của tuổi thơ. Có thể bất chợt bạn tìm thấy một hình ảnh tuổi thơ của chính mình bị che khuất đâu đó.


Và đôi khi trong khi có tâm trạng như thế tôi lại muốn tìm đến bạn bè, rủ nhau mở tiệc, rồi đi hát karaoke. Hát trong khi người chếnh choáng hơi men, không quan tâm đến ai chung quanh cũng là một cách để đẩy ra ngoài những bực dọc phải chịu đựng trong cuộc sống hàng ngày. Hát chán, mệt lả người, về đánh một giấc, một ngày mai đẹp hơn mọi ngày sẽ đến. Dường như đây là một công thức hẳn hoi mà tôi cảm thấy lúc nào cũng đúng cả. Nhưng có điều công thức này hơi tốn tiền, có lẽ vì vậy mà một đến hai tháng tôi mới đem công thức ra thực hành một lần.


Khám phá cuộc sống giữa lòng thành phố cũng là một cách giải tỏa mọi ưu phiền. Bạn sẽ cảm thấy mình có nghị lực hơn để đương đầu với cuộc sống này. Có lần tôi đang đứng trước Diamond Plaza, tôi có dịp trò chuyện với một cụ già bán hàng rong, mắt mờ bị hạt cườm, không nhìn thấy rõ (bằng chứng là cụ mời tôi mua đến hai lần, mỗi lần chỉ cách nhau khỏang sáu bảy phút gì đó). Hàng ngày cụ phải đi mấy chục vòng quanh Diamond để bán những món đồ lặt vặt như kẹo, bánh, khăn giấy. Con cái cũng có nhưng cũng bươn chải như cụ, hầu như không đủ sức lo cho cụ. Những ngày bán được thì đủ tiền ăn, tiền trọ; nếu không thì chỉ vừa đủ tiền ăn, tiền trọ phải nợ lại mà thôi. Tôi nghe cụ kể mà lòng nghĩ đến ông bà, cha mẹ và cả bản thân khi về già. Tôi lại có quyết tâm phải tiếp tục vươn lên và cũng thương tình cảnh của những cụ già như cụ.



Nói tóm lại là khi tôi ở một tâm trạng chán nản, thiên nhiên và cuộc sống dường như lại

rộng vòng tay đón tâm hồn hờn dỗi của tôi trở về. Còn các bạn thì sao, có khi nào bạn ở trong tâm trạng ấy chưa? Nếu có thì bạn thường làm những gì khi ấy? Bạn có thể chia sẽ cùng tôi.

Các thư viện giữa thành phố


Tôi xin mở đầu bài viết của mình bằng câu nói của Lâm Ngữ Đường, một câu mà tôi cho là rất chính xác: “Tôi cho rằng loài người quí hơn loài vật ở những điểm này: biết một cách tò mò không vụ lợi , có xu hướng tự nhiên tìm hiểu tri thức,…” (Sống đẹp – Lâm Ngữ Đường).


Đọc sách là một trong những cách mà con người tìm hiểu tri thức. Và nhu cầu này rất lớn ở Sài Gòn, một trung tâm kinh tế lớn của cả nước.


Thư viện là địa điểm khá lý tưởng để cho các bạn đọc sách và học tập. Với một chi phí từ khoảng năm mươi ngàn trở lên cho một năm sử dụng thẻ, một người có thể đọc sách báo thoải mái. Nhưng mỗi nơi có một bất tiện riêng của nó. Tôi xin chia sẽ một vài kinh nghiệm khi lựa chọn cho mình một nơi thích hợp.


Có khá nhiều thư viện giữa Sài Gòn này, hầu như trường nào cũng có một thư viện phục vụ học sinh sinh viên của trường, nhưng có lẽ nổi tiếng hơn cả là thư viện Tổng hợp (69 Lý Tự Trọng, Q.3). Thư viện Tổng Hợp không gian lớn, đầu sách phong phú, phí làm thẻ lại không cao, có lẽ vì vậy đây là nơi lựa chọn của nhiều người. Thư viện mở cửa tất cả ngày trong tuần trừ ngày thứ hai, giờ mở cửa từ…. đến 7g30. Tuy vậy để có một chỗ ngồi lý tưởng, gần quạt, thoáng đản, yên tĩnh, thì mọi người thường đến sớm. Trên lầu là một nơi dành để sách ngoại văn và pháp luật. Tuy nhiên sau một thời gian khá dài tôi không ghé lại thư viện, không biết cách bày trí có gì khác không. Nhưng một điều bất tiện ở thư viện này có lẽ là người đọc không được đem sách riêng vào trong phòng đọc và không khí hơi ngột ngạt, không thích hợp lắm với một ai đó muốn tìm một nơi vừa có thể đọc sách vừa là nơi yên tĩnh để nghiên cứu thêm các môn học.


Vậy bạn có thể tìm đến thư viện của Đại học Sư Phạm ở đường Lê Văn Sỹ. Nơi đây bạn không cần mua thẻ, có thể vào ngồi học và đặc biệt là bạn có thể đem sách riêng vào đọc. Thư viện ở trên lầu 3, không gian thoáng mát, sáng sủa. Theo như tôi biết được khi hỏi thăm một vài bạn học Sư Phạm ở đấy, chỉ những ngày thi đông đúc, nếu bạn chưa có thẻ thì bạn chỉ trả 500 đồng để có một chổ ngồi. Tuy nhiên thư viện này đóng của khá sớm, khoảng 5g30 và nghỉ vào cuối tuần. Ngoài ra, đầu sách nơi đây không phong phú, vì như cái tên của trường, thư viện này chỉ chuyên về sách cho bên Sư phạm.


Bạn cũng có thể làm thẻ ở thư viện Đại học Khoa học Xã hội Nhân Văn, thư viện chuyên về ngôn ngữ với các đầu sách ngoại văn.


Nếu bạn học chuyên về kinh tế, bạn có thể chọn thư viện Bộ Ngoại Giao, khúc giao giữa Võ Thị Sáu và Lê Văn Sỹ. Nơi đây không gian nhỏ, nhưng có lắp hệ thống máy lạnh, và các đầu sách báo chuyên về kinh tế, kinh doanh và Anh văn. Và một điều đặc biệt là nơi đây có tổ chức chiếu phim tiếng Anh vào chiều thứ 5 và thứ 6 lúc 2g30. Có điều tôi thấy tiếc là thư viện này không mở cửa vào thứ bảy và chủ nhật khi mà những học sinh sinh viên nghỉ học. Tiền thẻ ở đây cũng khá đắt, chín mươi ngàn một năm, mỗi lần bạn muốn mượn sách thì phải đặt cọc khá cao, tới một trăm ngàn nếu là sách tiếng Việt, và ba trăm ngàn nếu là sách Ngoại văn.



Ở trên là một số thư viện tôi xin giới thiệu cho các bạn. Mỗi nơi có một đặc điểm riêng của nó, hi vọng là các bạn chọn được một nơi cho mình.

Lê Thiện Hồng Khánh

BẠN MUA SÁCH Ở ĐÂU GIỮA THÀNH PHỐ SÀI GÒN?



Mua sách ở đâu bây giờ?

Có bao giờ bạn tự hỏi mình sẽ đi mua sách ở đâu chưa? Dĩ nhiên câu trả lời sẽ là: hiển nhiên ở những nơi có bán sách như nhà sách, siêu thị sách, tiệm sách cũ…. Nhưng làm thế nào để mua được những quyển sách hay, hợp ý mình và tiết kiệm với nguồn lực hữu hạn của những sinh viên đây?

Nhà sách nơi phổ biến

Đối với những ai vừa đặt chân đến Sài Gòn có lẽ sẽ bị thu hút bởi những nhà sách lớn với đầu sách phong phú, cách bài trí khá bắt mắt .Đó là chưa kể các bạn có thể đứng đọc thoải mái từ sáng tới tối (trừ gian hàng truyện thiếu nhi nếu bạn không nằm trong đối tượng được xem là thiếu nhi ). Hay chỉ là tiện đường ghé tránh cái nóng thường trực của thành phố này. Nhưng có một điều tối kị trong tất cả các nhà sách đó là không được phép ghi chép lại nếu không thì thình lình bạn sẽ thấy xuất hiện trước mình khuôn mặt (đôi khi khó chịu ) nhắc nhỡ quy luật bất thành văn này đấy.


Vậy còn những tiệm sách cũ, tiệm sách nhỏ thì sao?


Khi bắt đầu làm quen với thành phố, bạn sẽ nhận ra rằng Sài Gòn có những phố chuyên bán một mặt hàng nào đó, ví dụ như ở đường Ngô Gia Tự (Quận 5), Bạch Đằng (Quận Bình Thạnh) sẽ chuyên bán mặt hàng bàn ghế bằng gỗ, sắt, nhôm… và cũng trên đường Bạch Đằng (Quận Bình Thạnh) sẽ có một đoạn đường chuyên bán bàn thờ ông địa, lư đồng hay …và còn nhiều nơi khác nữa có lẽ bạn sẽ vô tình khám phá ra thôi. Sách cũng trở thành một mặt hàng như thế. Bạn có thể gặp nếu bạn có lần đi ngang qua khúc đường Trần Huy Liệu giao với Nguyễn Trọng Tuyển và Hoàng Văn Thụ, hay đoạn đường Nguyễn Thị Minh Khai gần nhà sách Minh Khai (số 249 Nguyễn Thị Minh Khai), hai bên đường hàng loạt tiệm sách với bảng hiệu đề “Mua bán sách cũ, nhận mua ngay tại nhà” “sách mới giảm giá 20, 30, 70%”…và những điều tương tự như vậy. Nếu bạn chưa từng ghé qua những tiệm sách ấy vì cách bài trí bừa bộn, không gian chật chội, bởi không khí ngột ngạt dễ làm người ta chán bởi thành phố này vốn đã ồn ả và ngợp rồi. Vậy thì bạn có thời gian, hãy thử ghé một lần vì biết đâu đấy bạn sẽ tìm thấy cho mình những cuốn sách hay trong cái mớ bừa bộn ấy, như dịch giả nổi tiếng Nguyễn Hiến Lê của những tác phẩm nay là sách gối đầu dường của các thế hệ: Thư gửi tuổi 20, Đắc nhân tâm, Sống đẹp, … cũng có thói quen dạo tìm trong những nhà sách cũ và ông đã tìm ra những cuốn sách ưng ý. Một lợi ích mà tôi muốn nhắc đến đó là những tiệm sách cũ này sẽ giảm giá khi bạn mua sách mới, một điều hiếm khi bạn thấy ở những nhà sách lớn trừ những lúc khai trương, dịp lễ, tụ trường hay kỉ niệm nhà sách thành lập…Đối với những cuốn sách cũ thì chưa hẳn lúc nào bạn cũng mua được với giá rẻ vì đối với một chủ sách cũ có kinh nghiệm, biết cách đánh giá giá trị của một cuốn sách hiếm, hay nhìn mặt bạn đoán thử xem bạn cần sách ấy ở mức độ nào thì nhiều khi bạn phải trả giá rất cao.


Ai đã từng ghé những nơi bán sách dạo ngoài đường?

Khi đi tà tà trên những con đường như Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi lúc chiều tối, hay đôi khi vào buổi sáng, bạn sẽ bắt gặp nhiều những nơi bán sách giảm giá từ 20 đến 70%. Đó những nơi có ánh đèn hơi tù mù so với ánh sáng của thành phố, trải một tấm bạt trên nền đất, trên tấm bạt là những cuốn sách mới như trong nhà sách được bày bán. Bạn sẽ bị hấp dẫn bởi giá, tuy nhiên bạn sẽ dễ nản vì khó chọn lựa vì không được sắp theo một mục nào cả và khó đọc trong ánh sáng như thế.

Vậy ta nên chọn nơi nào đây?

Mỗi nơi đều có những lợi ích riêng. Vấn đề, như đã đặt ra ở trên, là làm thế nào để mua những cuốn sách như ý nhưng tiết kiệm. Nếu bạn đã buộc phải mua những cuốn sách hiếm chỉ những tiệm sách cũ hay nhà sách chuyên mới có thì có lẽ phải mua vậy. Nhưng còn những cuốn sách thông thường thì tôi thiết nghĩ bạn có thể vào nhà sách nhớ tên sách, sau đó lân la đến các tiệm sách cũ, bán sách giá rẽ để mua, như vậy bạn có thể tiết kiệm cho mình rất nhiều. Còn những ngày cuối tuần, dạo chơi trong nhà sách với không khí mát mẻ với những cuốn sách được đọc miễn phí đôi khi cũng là một thú vui.

Lê Thiện Hồng Khánh

BỮA CƠM GIA ĐÌNH GIỮA THÀNH PHỐ SÀI GÒN



Sài Gòn thời gian này là mùa mưa. Những cơn mưa bật chợt kèm theo cơn gió se lạnh đôi lúc khiến những người xa quê như sinh viên chúng tôi chạnh lòng nhớ lại những bữa cơm gia đình đầm ấm, cả nhà quây quần bên mâm cơm quê, đôi khi chỉ là bát canh tập tàn, đậu hủ muối xã ớt chiên và vài con cá chiên với bát nước măm ớt tỏi dậy mùi.
Giữa chốn Sài thành này những ai tha hương ngoài tuổi trẻ, ước mơ, hoài bão thì hương vị thân tình này chúng tôi mang theo bên người như một phần tài sản trên đường lập nghiệp.

Cuộc sống hối hả buộc mỗi người bươn chải, cuộc sống cứ thế con người như con thoi quay không ngừng nghĩ trước bàn tay quay vô hình của cụôc đời. Và bữa cơm như cũng chỉ là những sợi tơ cấn thiết thêm vào để con thoi tiếp tục dệt nên tấm lụa công danh, bạc tiền vật chất. Nhiều lúc thèm một bữa cơm mang không khí gia đình nhưng không biết làm sao vì thời gian có ưu đãi ai đâu, ai cũng chỉ có 24 giờ một ngày.

Tình cờ một hôm tôi được biết một quán ăn nho nhỏ, không sang trọng, nhưng có cái mà tôi rất thích: không khí gia đình của bữa cơm. Chắc bạn sẽ thắc mắc không khí gia đình mà tôi nhắc đến ở quán này là gì? Đó chính là cách bài trí quán, với những chiếc ghế chiếc bàn mộc mạc. Là không gian của quán khiến ta có cảm giác đang bước vào ngôi nhà hơn là quán ăn. Đó là những món ăn ngon, sạch sẽ được dọn lên bàn như mâm cơm gia đình. Điều đặc biệt ở quán này là bạn chọn món ăn chính trong một tờ giấy thực đơn thay đổi theo từng ngày. Ngày thường có đến khoảng từ 7 đến 10 món vào thứ 7 và chủ nhật chỉ có 3 món. Còn món cố định bạn có sẽ là một tô canh nhỏ, một dĩa rau xanh có chế dấm ăn, và hành tây chua, những vị kích thích ăn ngon trong những ngày hè nóng nực. Cuối bữa ăn bạn sẽ được một quả chuối tráng miệng. Thỉnh thỏang đôi khi quán đông bạn sẽ bị quên phần chuối của mình (vì phục vụ là người nhà nên không chuyên nghiệp lăm), không sao cả bạn cứ nhẹ nhàng nhắc phần chuối của mình. Tất cả phần cơm trên là 10.000, quán vẫn giữ nguyên giá từ trước khi giá cả tăng lên cho đến nay.

Quán nằm trên đường Phan Xích Long, cạnh một quán cơm cũng tương tự. Quán cạnh bên tuy hào nhoáng hơn, nhưng thức ăn ngon không bằng và có phần mắc hơn. Tôi có thể giới thiệu cho bạn một vài món ăn ưa thích của tôi ở đây. Trời se se lạnh món cá trê vàng chiên giòn ăn với mắm gừng rất ngon, hay món cá nấu ngót thơm mùi cần tây. Trời nóng thì canh chua cá lóc chắc là hơp khẩu vị. Món thịt kho măng cũng là một trong những thế mạnh của quán. Và còn nhiều món nữa bạn có thể khám phá khẩu vị của mình. Nếu bạn là người bận rộn, hãy đến ăn sớm lúc khoảng 11 giờ , trễ hơn một chút quán rất đông nhiều lúc không có chỗ ngồi. Quán cũng có phục vụ một số lọai nước uống và nếu bạn thích ăn chè thì ngay trước quán có một xe chè rong, bạn có thể thưởng thức trừ những ngày thứ 7, chủ nhật và ngày mưa tầm tã. Khi đi ăn, cho không khí có phần vui hơn và dể thưởng thức nhiều món trên bàn ăn bạn có thể kéo thêm một vài người bạn.

Nếu bạn là người bận rộn, muốn thưởng thức một bữa cơm không khí đầm ấm với túi tiền không thoải mái lắm, quán này có thể nằm trong danh sách lựa chọn của bạn.
Lê Thiện Hồng Khánh

TƯỞNG NIỆM TRONG CHỐN SÀI THÀNH.




Cách đây hai năm, tôi chỉ mới là một sinh viên năm nhất, ngỡ ngàng khi bước vào sài thành, cuộc sống náo nhiệt xô bồ, lãnh đạm hơn hẳn cảnh sống thanh bình, thân thiện ở quê tôi. Không còn những bữa cơm đầm ấm bên gia đình, chỉ còn lại sự cô đơn với những dĩa cơm bụi thỉnh thoảng chan thêm nước mắt. Nhịp sống hối hả cuốn trôi tôi, thành công thất bại lướt qua như cơn gió. Ngán ngẩm những ngày tháng vùi đấu trong thư viện, cuộc sống tẻ nhạt ngày ngày cấp sách đến giảng đường, tan buổi chỉ lôi mớ lý thuyết nhồi nhét cho kỳ thi, tôi quyết định tìm cái gì đó khác.

Tình cờ tôi đến với Tưởng Niệm. Ngày đầu tiên tôi đến, ấn tượng đập vào mắt tôi là bức tường trước quán, trời, sao mà xấu xí thế, chỉ trám xi măng màu xám xám, chẳng thèm quét vôi, đã thế lại thêm mấy cái mộ cũ cũ, hết hồn, đã vậy bạn tôi còn bảo nó đã từng vỗ vỗ vào một cái mộ vì tưởng … mộ giả, sau mới biết là mộ thật 100%, hú vía. Chạy thẳng vào bên trong mới thấy một cái bảng “ Tưởng Niệm” nho nhỏ treo tít trên cao, chữ nhỏ xíu mờ mờ đối với một người mắt cận như tôi. Và, một không gian khác mở ra.



Một trong những điều tôi thích về “Tưởng Niệm” là không khí mát mẻ trong lành mở ra ngay từ bước chân đầu tiên, một màu xanh cây cỏ, yên bình, tiếng nhạc êm đềm với giọng ca Khánh Ly, Quang Dũng… Quán thiết kế ba không gian khác nhau. Ban đầu là khu nhà ngoài, bàn ghế kê thấp thấp, cảnh hơi tối vì mái che và cây cối um tùm, trên đường đi là một gánh báo nho nhỏ; ngay sau đó là một chỗ ngồi ngoài không rộng lắm, dành cho những ai thích ánh mặt trời; khu trong cùng được thiết kế với kiểu ngồi như người Nhật.

Tôi đến đây nhiều lần, với nhiều bạn bè, hay đôi khi một mình để tìm sự yên tỉnh cho chính mình, có khi học bài có khi đọc báo hay tâm sự vu vơ, ngồi nhiều chỗ khác nhau, nhưng chổ ngồi ưa thích của tôi là khu trong cùng, góc ngồi dựa vào tường, đối mặt với bức thư pháp:

“ Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết gặp lại không
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau”




Cũng từ chỗ ngồi ấy, tôi có thể nhìn ra lối đi, có hàng cây rợp bóng hai bên. Tưởng Niệm không có thức uống, đồ ăn gì đặc biệt, thậm chí là bình thường so với các nơi khác, nhưng cách bố trí không gian , đặc biệt với những chiếc nón treo, một số có gắn ánh đèn vàng, làm cho trần nhà có vẻ thấp hơn, tạo cảm giác ấm cúng hơn.

“Tôi là ai mà trần gian thế
Tôi là ai mà yêu quá đời này”


Giọng ca Khánh Ly vang lên, nghe thiết tha quá, tôi như chìm trong không khí êm đềm, bỏ lại sau lưng những lo toan của cuộc sống, chỉ còn bên tôi là những kỷ niệm êm đềm cùng bạn bè nơi này. Tôi cứ ước sao nơi này đừng biến mất, Tưởng Niệm sẽ là một nơi tôi tìm đến như một cách tìm lại một phần trong tôi.


Lê Thiện Hồng Khánh

"Tưởng Niệm" café: 55A Trần Bình Trọng, P.5, Q. Bình Thạnh
(Đt: 08.894 1287)